Tập 01 - Chuyện chàng kỵ sĩ
Chương 03 - Kỵ sĩ và nhà thờ ánh sao
0 Bình luận - Độ dài: 2,129 từ - Cập nhật:
Tiếng bước chân vang vọng khắp hành lang. Cửa bật mở, tôi nghiêng mình cúi chào khi chỉ huy tiến tới bàn họp. Một vài vị khác cũng đứng dậy chào hỏi. Chỉ huy lướt qua tất cả bọn họ, đi tới vị trí của mình, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh qua chiếc mũ sắt kín bưng đó.
Chỉ huy cởi bỏ mũ giáp, đặt nó cùng thanh kiếm lên trên bàn. Thứ chất lỏng đỏ tanh chảy từ từ xuống. Không khí trong căn phòng trở nên căng thẳng. Đã ba tháng qua, [điện thờ ánh sao] của chúng ta không thể thắng nổi một trận chiến. Đất đai thì cứ thế mất dần, tầm ảnh hưởng suy giảm nghiêm trọng. Trong thời gian đó, nhiều người dân đã có chuyển biến khó hiểu. Họ đã từ bỏ và chạy trốn. Họ cứ thế chạy ra ngoài vào ban ngày, mặc cho ánh nắng đang từ từ làm biến dạng da thịt họ.
“Thưa ngài, chiến trường phía Tây…” -Một vị cất lời.
“Chúng ta, đã phải rút lui” -Chỉ huy trả lời.
‘Rút lui’, chúng tôi trước kia sẽ không bao giờ phải thốt ra được những từ ngữ đó.
“Thưa ngài, trận địa phía Tây là nơi cuối cùng có thể sản xuất vũ khí.”
“Vậy là chúng ta sẽ đi đến hồi kết sao.”
“Không thể nào.”
“Ánh sao sẽ không chiếu tới chúng ta.”
Tiếng xì xào cứ thế lan toả khắp phòng. Tôi thấy chỉ huy run rẩy, tiếng lạch cạch của từng mảnh giáp chìm vào sự ồn ào. Trước khi sự ‘sợ hãi’ bùng lên, chỉ huy đập mạnh xuống bàn.
“Chúng ta sẽ không chết.” -Ngài nói- “Hãy tập hợp tất cả những gì chúng ta có. Đêm nay, khi chúng tới, chúng ta sẽ phòng thủ.”
Tôi rời khỏi phòng họp cũng những người khác. Cũng giống như tôi, họ đang hoang mang tột độ.
“Phòng thủ ư? Bằng gì chứ? Chúng ta đã chuyển hết chúng ra chiến trận rồi.”
“Không thể nào chống lại [nhà thờ thác], chúng ta sẽ chết hểt.”
Không một ai, kể cả tôi tin còn tin tưởng vào chỉ huy.
“Chỉ huy phát điên rồi.”
Họ hay nói vậy. Không, họ bắt đầu nói vậy từ ba tháng trước, khi chỉ huy trở về từ chuyến chinh phạt hướng về [hội lãng nhân]. Ngay sau chuyến chinh phạt đó, chúng tôi đã tuyên chiến với [nhà thờ thác]. Những vị chiến lược gia của chúng tôi đã rất sửng sốt khi quân đội do chỉ huy dẫn dắt chẳng thể thắng lấy một trận chiến, lớn hay nhỏ. Dù là ban ngày hay ban đêm.
Đêm nay, có thể sẽ là đêm cuối cùng của chúng tôi, tôi không chắc mình có thể giữ bình tĩnh đến khi nào. Mọi người đều cố gắng không để sự ‘hoảng loạn’ chiếm hữu, chúng lan nhanh như chất độc, dễ dàng tiêu diệt cả một đạo quân.
Đây sẽ là hồi kết của chúng tôi. [Điện thờ ánh sao] sẽ lụi tàn ở trận chiến này.
Tôi chỉ cầu mong…
Những người đã từ bỏ, mong ánh sao sẽ lại ôm lấy các bạn…
Những người đã chạy trốn, mong ánh sao sẽ tiếp tục dẫn lối các bạn…
Những người đã hy sinh, mong ánh sao có thể rọi tới nơi bạn yên nghỉ…
Những người sắp ngã xuống cùng tôi, mong rằng chúng ta sẽ không còn phải sợ hãi ánh dương nữa…
[ ]
Tôi đưa lại mảnh giấy cho ngài Cam.
“Vậy ngài đã biết đối tượng là thành viên của [điện thờ ánh sao] từ khi nào?”
“Từ khi đọc tài liệu” -Ngài Cam nhận lấy mảnh giấy từ tôi, đặt nó lên trên ngực bộ giáp- “Lúc đó ta không biết ‘kỵ sĩ’ có ý nghĩa gì, nhưng khi nhận ra hắn luôn bị bắt gặp mặc trên mình một bộ giáp, thì với những gì ta biết về ‘chiến tranh cảm xúc’, chỉ có một nơi mà những chiến binh sẽ mặc một bộ giáp như thế và vẫn cử động tự nhiên.”
“[Điện thờ ánh sao]” -tôi nhớ lại thông tin- “Nơi các chiến binh được ban tặng ân điển của những vì sao, khiến thể chất họ mạnh hơn dưới ánh sao, nhưng với cái giá phải trả, khi tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, cơ bắp họ sẽ được tăng cường đến cực đại, dẫn đến việc nghiền nát mọi thứ trên cơ thể chính họ…”
“Và họ mặc bộ giáp đó vừa để bảo vệ bản thân, vừa để che đi cơ thể khỏi ánh nắng, lý do trong những ghi chép thường thấy họ mặc nó ngay cả trong hoạt động thường ngày.” -Ngài Cam tiếp lời.
“Vậy việc ngài muốn tôi dụ hắn vào rừng chưa bao giờ là để khiến hắn tiêu hao thể lực qua việc chém vào mấy cái cây”
“Rừng rậm sẽ ngăn cản ánh sao, đúng vậy.” -Ngài chậm rãi nhả một làn khói- “Thực tế thì việc đó có tác dụng, nhưng ta sẽ nói rằng ta chỉ may mắn khi phán đoán đúng.”
“?”
“Những chiến binh của [điện thờ ánh sao] có được sức mạnh khi ‘tiếp xúc’ với ánh sao.” -Ngài gõ gõ chiếc tẩu lên bộ giáp, tiếng keng keng có thể nghe thấy rõ- “Tên này mặc giáp ngay cả khi đánh với chúng ta, và hắn vẫn mạnh đến không tưởng.”
“Cá thể vượt trội sao?”
“Không giải thích được việc khinh địch, nhất là khi hắn đã tồn tại cả lâu đến như vậy. [Điện thờ ánh sao] đã bị tiêu diệt bởi [nhà thờ thác] trong chiến tranh cổ ngữ, tên này phải đến vài trăm tuổi rồi. Lúc đó ta chợt có một giải thiết. Nếu như, giả như, bộ giáp này không phải một ‘bộ giáp’, lỡ đó là một phần cơ thể hắn thì sao? Nếu như hắn không thực sự ‘sống’ lâu như chúng ta nghĩ thì sao?”
“Tôi thực sự cần ngài giải thích rõ hơn cho tôi.”
“Được rồi. Giả thiết của ta là, tên này chưa bao giờ mang năng lực thời gian hay tuổi tác, hắn mang năng lực ‘luân hồi’.”
“…”
“Cậu nghĩ sao?”
“Nếu vậy, chúng ta sẽ lý giải được việc hắn bị bắt gặp ở nhiều nơi khác nhau, và việc cuộc hành trình của hắn vẫn chưa kết thúc, hẳn là hắn đã bỏ mạng trước khi đến đích, và được chuyển kiếp sau đó. Nhưng không phải việc này sẽ khiến hắn chết ngay lập tức sao? Nếu bộ giáp là cơ thể hắn, thì hắn sẽ bị nghiền nát ngay khi mặt trời ló dạng.”
“Có lẽ… tâm trí hắn đang dần đi đến giới hạn. Việc cơ thể liên tục chuyển đổi qua hàng trăm năm đã khiến tâm trí hắn liên tục bị lấp đầy. Cậu có thể phát hiện trong tài liệu, chỉ trong khoảng một trăm năm trở lại đây, hắn mới có hành vi bạo lực. Ngay lúc đó, khi ta hỏi về gia đình, hắn đã bối rối, các ký ức của những cuộc đời khác nhau cứ tiếp tục chồng chéo lên nhau.”
“…”
“Có lẽ, tâm trí hắn đã không thể chịu nổi nữa, nên thay vì luân hồi thông thường, sống lại và bắt đầu khi còn là đứa trẻ, hắn chọn cách ngủ đông, nhảy cóc giai đoạn, chỉ thức giấc khi đến thời điểm.”
“Tôi nghĩ rằng hắn đang mạo hiểm.”
“Đúng vậy, việc này để lại rất nhiều hậu quả. Ký ức chồng chéo, cơ thể biến dạng, ngay cả tâm trí hắn cũng trở nên hỗn loạn. Ngay cả khi làm như vậy, hắn cũng không thể ngăn ký ức tràn vào, dần dần, hắn chỉ còn nhớ mục đích của hành trình đó.”
Ánh dương chiếu xuống chúng tôi, bộ giáp nằm đó, dần tan biến, không biến đổi gì cả, chỉ tan biến vào không gian. Lần này hắn đã thực sự chết. Tôi không biết nên vui hay buồn cho hắn. Hắn đã được giải thoát, nhưng cái hành trình mà hắn nói, mãi mãi còn dang dở.
“Về hành trình đó.” -Tôi hỏi khi chúng tôi bước về phía xe ngựa.- “Ngài nghĩ cô gái đó là ai? Tôi đã nghe ngài nói gì đó với hắn.”
“Mọi thứ với ta lúc đó chỉ là suy đoán. Ta nghĩ cậu nên tự tìm hiểu khi về Hội. Suy cho cùng, lần mò trong thư viện không phải sở trường của ta.”
….
Thư viện của Hội là một nơi chứa hàng ngàn tài liệu. Tôi chỉ có thể nói như vậy. Mọi miêu tả khác về nó có thể sai lệch bất cứ lúc nào. Mỗi khi một định nghĩa được đưa trở lại, nó lại biến đổi, từng chút một. Tôi không thể nhớ lần đầu nhìn thấy nó trông như thế nào.
“Xin lỗi” -Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên- “Em… em có thể lấy tài liệu về [vị vua câm] ở đâu ạ?”
“Hành lang thứ hai bên trái, mục số 110.” -Tôi chỉ tay.
“Em cảm ơn” -Cô bé gật đầu lia lịa rồi chạy biến đi mất.
Đó là Lục, à không, cô bé chỉ mới được chọn làm ứng cử viên kế thừa của Lục đương nhiệm. Tôi không quen biết nhiều với các thành viên khác của Hội. Sư phụ dạy cho tôi mọi thứ từ người, nên tôi không đến học viện hay sinh hoạt chung gì hết. Nhưng cô bé này hay chạy việc vặt cho Lục đương nhiệm, nên có vài lần tôi gặp cô bé ở nhà sư phụ.
Cô bé có hơi, nhút nhát. Tôi không có quyền phán xét bất cứ ai, nhưng tôi lo lắng cho cô bé nhiều hơn. Nhiệm vụ của Lục thường xuyên liên quan đến con người, hay tâm trí, thứ gì đó kiểu vậy. Tôi đã khá bất ngờ khi cô bé là người được chọn.
“Sao rồi, cậu đã tìm ra được gì?”
Tôi quay lại, ngài Cam đã ở đó từ lúc nào. Làm việc cùng nhau lâu như vậy nhưng tôi vẫn không thể cảm nhận được sự hiện diện của ngài ấy.
“Có một vài điều đáng lưu tâm tôi muốn cho ngài xem.” -tôi đưa ra một vài ghi chép- “Trong tờ giấy đó có đề cập tới [hội lãng nhân], nên tôi đã cẩn thận tìm kiếm thông tin về chúng. Nói thật, thông tin về chúng tản mác ở quá nhiều tài liệu.”
“Xám trước kia luôn làm việc như vậy, bà ấy luôn suy nghĩ nhanh đến mức chẳng thèm tổng hợp lại thông tin ra giấy khi đã tìm ra sự liên kết, để rồi lần sau, bà ấy lại xử lý chúng một lần nữa. Ngạc nhiên thay, bà ấy không gặp chút khó khăn nào về việc đó.”
“Dù sao thì, [hội lãng nhân] thực ra chỉ là một cá nhân duy nhất.”
“Cậu nói sao?”
“Chúng chỉ là một cá nhân duy nhất. Việc xuất hiện ở quá nhiều tài liệu, quá nhiều địa điểm, quá nhiều nơi cùng lúc khiến mọi người nghĩ rằng chúng là một tổ chức hoạt động với nhiều thành viên. Trên thực tế, chỉ có một ‘thành viên’ suy nhất. Đó.. không may… lại là một đối tượng. Đó là vật chủ của ‘hèn nhát’.”
Ngài Cam suy nghỉ một thoáng, sau đó lên tiếng.
“Đó là lý do [điện thờ ánh sao] không thắng được bất cứ trận chiến nào? Vì chỉ huy của họ đã vô tình tiêu diệt vật chủ, và giải phóng ‘hèn nhát’ về với nhân loại?”
“Tôi ngờ rằng như vậy, nhưng còn một lý do nữa. Việc giải phóng hèn nhát không gây ra hậu quả thê thảm tới như vậy, trên thực tế, nhiều trận chiến khác đã diễn ra một cách khốc liệt, và hèn nhát không ảnh hưởng lớn đến kết quả, đặc biệt, [nhà thờ thác] là phe đối địch, hầu như không bị ảnh hưởng bởi nó.”
Tôi đưa cho ngài Cam một ‘mẫu vật’.
“Cái gì đây, trông nó thật mong manh.” -Ngài Cam thử cầm nắm vào mẫu vật.
“Đây là một mẫu vật thu thập được ở tàn tích [điện thờ ánh sao], không rõ vật liệu, chúng mềm hơn đá, nhưng lại dai hơn gỗ, và chúng được làm rất mỏng. Ngài hãy chạm vào công tắc ở trên đó đi.”
Ngài Cam làm theo, một giọng nói bất chợt vang lên trong ‘mẫu vật’.
0 Bình luận