Tập 01 - Chuyện chàng kỵ sĩ
Chương 01 - Kỵ sĩ đi về phương Bắc
1 Bình luận - Độ dài: 2,068 từ - Cập nhật:
Năm 1006 sau “Ngày đó”
Tôi ngước nhìn qua khung cửa của xe ngựa, ngắm nhìn vùng thảo nguyên rộng lớn. Cỗ xe lọc xọc tiếp tục chạy, khiến cho những ngọn núi phía xa kia như uốn lượn từng lớp qua nhau. Trên cánh đồng cỏ, nằm ở đó một phế tích. Thời gian như một con dao hai lưỡi, nó giúp ta phát triển, nhưng đồng thời nó đang chôn vùi phần quá khứ mà ta chẳng thể khám phá.
“Chúng đang dần biến mất.”
Ngài Cam cất lời khi nhìn theo hướng của tôi, tay vừa châm điếu thuốc trên chiếc tẩu, từ từ kéo một hơi, nhả ra làn khói trắng.
“Đáng buồn thay.” - Tôi đáp.
“1006 năm, hơn một ngàn năm, và chúng ta chẳng thể tìm được cách vận hành chúng.”
“Đừng bi quan như vậy thưa ngài, còn hàng ngàn phế tích khác đang chờ chúng ta khởi động.” - Tôi phẩy tay điều hướng, làn khói vừa tuôn ra từ ngài Cam ngay lập tức thoát ra khỏi khoang ghế qua khung cửa.
“Đừng hiểu sai ý của ta.” - Ngài từ từ nhả ra một đợt khói nữa, thứ tiếp tục bị cuốn ra khỏi cỗ xe chậm chạp này. - “Đó chẳng phải quá khứ của ta. Ngay từ khi sinh ra, ta đã sống trong thế giới mới này. Ta không để tâm đến cái thế giới mà ta chưa từng sinh sống lấy một ngày. Ta luôn tự hỏi, tại sao những người đó, những kẻ sinh ra cùng thời đại với ta, lại luôn đắm chìm vào đống phế liệu của thời đại trước.”
“Tôi nghĩ họ xem đó là cách tốt nhất, đó là con đường ngắn nhất giúp chúng ta phát triển.”
“Chúng ta đã tồn tại được một ngàn năm, và ta tin chúng ta sẽ tiếp tục tồn tại thêm cả trăm ngàn năm nữa mà không cần đến những thứ đó.”
Tôi yên lặng, mắt đưa theo phế tích đến khi nó khuất khỏi tầm mắt. Người đánh xe thả chúng tôi xuống gần phía bìa rừng. Ánh hoàng hôn đang tắt dần, chúng tôi cần nhanh chóng dựng trại và nhóm lửa. Đã ba ngày đi đường và đây là lần đầu tiên chúng tôi có một bữa ăn không phải trên xe ngựa trong nhiệm vụ này. Thực lòng mà nói, hiếm khi Hội giao chúng tôi một nhiệm vụ ở nơi hẻo lánh như vậy. Năng lực của tôi không phù hợp với không gian rộng lớn thế này, còn ngài Cam, ngài ấy thường hay nhận nhiệm vụ nơi đông dân cư hơn.
“Cậu đã có được thông tin gì từ Hội?” -Ngài Cam cất lời, có vẻ như con thỏ chúng tôi săn được sẽ mất một thời gian để chín.
“Không nhiều, đối tượng lần này có dạng người, khả năng là đàn ông, không rõ độ tuổi, luôn được nhìn thấy khi mặc một bộ giáp sắt. Không rõ năng lực, luôn tự nhận mình là một ‘kỵ sĩ’.”
“Kỵ sĩ?”
“Không rõ từ đó có ý nghĩa gì. Có vẻ nhiệm vụ lần này là lấy lại ‘định nghĩa’ đó.”
Từ sau ‘ngày đó’, hơn một nửa định nghĩa trên thế giới đã biến mất, những người đầu tiên sáng lập Hội với mong muốn tìm lại đủ những gì mà nhân loại đã lãng quên, tin rằng chúng sẽ giúp xây dựng lại thế giới.
Hội Sử Gia, người ta thường gọi chúng tôi như vậy. Những người được truyền lại năng lực qua nhiều thế hệ sẽ tiếp tục công việc của người tiền nhiệm, đến khi thế giới được lấp đầy lại hoàn toàn.
“Ngày 20 năm 1006, xuất hiện phía giữa [ngọn núi đôi lớn], hỏi đường đi về phía Bắc. Ngày 336 năm 1000, xuất hiện ở [thị trấn vàng], hỏi đường đi về phía Bắc. Ngày 266 năm 980, xuất hiện ở [bến cảng sô 3], hỏi đường đi về phía Bắc. Ngày 230 năm 950,….” -Ngài Cam lật từng trang tài liệu.- “Này Xám, cậu nghĩ sao về đối tượng này?”
“Đối tượng có thể không phải con người, hoặc mang năng lực liên quan đến thời gian, không gian hay tuổi tác.” -Tôi trả lời.
“Cậu nghĩ vậy?”
“Tôi đoán như vậy. Việc luôn mặc bộ áo giáp có thể là để che giấu hình dạng. Đối tượng xuất hiện trong nhiều mốc thời gian có thể liên quan đến năng lực thời gian hay tuổi tác. Thông thường, các ‘vật chứa’ hay hoạt động cố định ở một địa điểm. Việc đối tượng xuất hiện ở quá nhiều nơi gợi lên nghi vấn về năng lực không gian. Tôi e rằng đây là một đối tượng nguy hiểm.”
“Lần đầu tiên ghi nhận đối tượng là vào những năm 300 sau ‘ngày đó’. Điều đó có giúp gì cho suy luận của cậu không?”
“Những năm 300… Phải chăng ngài muốn nói đến ‘Chiến tranh cảm xúc’?”
“Thử nói cho ta biết cậu biết những gì về nó.”
“Khi Hội trưởng đời thứ 12 lấy lại cho nhân loại cảm xúc đầu tiên, đáng buồn thay đó lại là ‘sự tham lam’. Nó như một dịch bệnh lan truyền đến chóng mặt trên toàn thế giới. Hàng loạt trận chiến nổ ra, hàng triệu người ngã xuống. Nhưng không biết là may mắn hay đáng buồn, nhiều ‘đối tượng’ là ‘vật chứa’ của những cảm xúc khác cũng bị tiêu diệt, nhờ đó toàn bộ cảm xúc đã trở về với nhân loại, hoàn thành tái định nghĩa ‘cảm xúc’.”
“Quả không hổ danh là người kế thừa của ‘Xám’. Bà ấy thực sự nhồi được hết đống kiến thức đó vào đầu cậu.” -Ngài Cam trầm trồ.
“Sư phụ đã nuôi dạy tôi rất tốt.” -Tôi bỏ qua lời trêu đùa, xẻ thịt con thỏ đã chín và đưa cho ngài Cam.- “Vậy, ngài sẽ không nêu lên vấn đề này chỉ để châm chọc tôi chứ? Ngài đã tìm ra điều gì rồi?”
“Xin lỗi, ta không có ý trêu trọc cậu, ta chỉ ngưỡng mộ với cách người bạn già của ta đã nuôi dạy cậu thôi.” -Ngài Cam bật cười, nhận lấy miếng thịt- “Dù sao thì, ‘Chiến tranh cảm xúc’ kết thúc với quá nhiều người mang năng lực bỏ mạng mà chưa truyền lại cho thế hệ sau, những bãi chiến trường ngày ấy là một mỏ năng lượng khổng lồ. Việc đối tượng xuất hiện sau chiến tranh có thể liên quan đến việc này. Với vốn kiến thức của cậu, ta ngờ rằng cậu đã nhận ra…”
“Chờ đã, [thị trấn vàng] là nơi diễn ra ‘cuộc nổi dậy của [nhà thờ thác]’. [Ngọn núi đôi lớn] là nơi diễn ra ‘ngày hành quyết [vị vua câm]’. [Thảo nguyên đỏ] là nơi diễn ra ‘cuộc chinh phạt của [hiệp sĩ mù]’, và [bến cảng số 3], [địa đạo muối],…”
Tôi soát lại từng trang tài liệu, mỗi nơi đối tượng xuất hiện, đều là những địa điểm diễn ra những cuộc chiến đẫm máu.
“Vậy ý ngài là, đối tượng bị thu hút bởi những địa danh này, hoặc đang tìm kiếm gì đó ở đó?”
“Ngược lại.”
“Tôi không hiểu.”
“Một lần đối tượng bị bắt gặp…” -Ngài Cam ném miếng xương vào đống lửa.- “…hắn đều hỏi đường đi về hướng Bắc.”
“Đối tượng tìm kiếm gì đó sao?”
“Cốt lõi không phải đối tượng tìm kiếm gì.”
Ngài Cam phẩy tay, một phiến đá hổ phách xuất hiện, được chạm khắc bản đồ lục địa. Ánh lửa hắt qua tấm bản đồ, khiến nó trông nhưng một bức điêu khắc tuyệt đẹp. Ngài ấy chỉ tay vào một vài địa điểm.
“Cậu xem, [địa đạo muối] nằm ở phía Bắc [thị trấn vàng], nếu hắn luôn di chuyển về hướng Bắc, tại sao sau khi đi qua [địa đạo muối], hắn lại tiếp tục xuất hiện ở [thị trấn vàng]?”
“Hắn nói dối sao?”
“Hắn đã ‘hỏi đường’, không có lý do gì để hắn nói dối cả. Tiếp nhé, những địa điểm hắn xuất hiện không nằm trên bất cứ lộ trình nào đi về phía Bắc, thậm chí [ngọn núi đôi lớn] và [bến cảng số 3] còn nằm trên hai cực Đông – Tây của lục địa, cho rằng hắn lạc đường, cũng chẳng thể nào lạc đến nơi xa như vậy.”
“Hắn bị đưa đến đó.”
“Khả năng lớn là như vậy, dù không rõ ai đã đưa hắn đi.”
“Chúng ta nên chuẩn bị kỹ lưỡng, khả năng sẽ có nhiều hơn một đối tượng.”
“Chắc chắn rồi. Và ta vẫn còn vài điều nghi vấn…”
“Quả thực tôi cần học hỏi nhiều, ngài nhận ra qua nhiều điểm mà tôi chẳng để ý.”
“Khi cậu bằng tuổi của ta, góc nhìn của cậu sẽ tự động khác đi thôi.” -Ngài Cam châm tẩu thuốc.- “Đối tượng luôn hỏi đường đi về hướng Bắc.”
“Ngài không định bảo tôi hắn là một kẻ mù đường đấy chứ.”
“Không phải như vậy. Sẽ thật thảm hại khi trải qua vài trăm năm mà chẳng thể nhớ một đoạn đường nào hắn đi qua. Thậm chí, hắn đã xuất hiện ở [làng thác nước] tận hai lần nhưng lần nào cũng hỏi đường về phương Bắc.”
“Vấn đề trí nhớ sao?”
“Có thể. Nhưng có vẻ như hắn dường như không hề ‘hiện diện’ giữa những lần xuất hiện vậy.”
“Tôi không hiểu.”
“Có vẻ như ta lại suy luận quá xa rồi.” -Ngài ấy dập tẩu thuốc.- “Chúng ta nên nghỉ ngơi, ta sẽ canh gác ca đầu, cậu đi nghỉ đi.”
Lấp ló sau ánh lửa, con dao hổ phách của ngài Cam lướt qua trên miếng gỗ, tạo nên những đường nét mềm mại của một bức tượng nhỏ. Ngài ấy luôn làm vậy khi không suy nghĩ bất cứ điều gì, “nó giúp ta tỉnh táo”, ngài ấy nói vậy. Khác với những người được truyền lại năng lực trước khi tham gia thực đia như tôi, ngài ấy đã làm việc trên tuyến đầu của Hội ngay từ khi là một người bình thường. Dù cho sư phụ đã giao lại cho tôi hết những kiến thức lịch sử của Hội, thông tin về ngài – người bạn suốt hàng thập kỷ của người, lại chẳng có bao nhiêu.
Tôi vùi mình vào tấm chăn trên nền cỏ, cố gắng ngăn mình khỏi dòng suy nghĩ.
“Ngài có biết sư phụ đã làm việc ở Hội từ khi nào không?” -Tôi hỏi vọng ra khỏi căn lều.
“?” -Ngài chậm tay lại.- “Con người bình thường không có thói quen đếm từng mốc thời gian như ‘Xám’ đâu. Ta chỉ nhớ rằng, từ khi ta có quyền vào [thư viện], bà ta đã thuộc hết phân nửa thông tin trong đó. Thời điểm đó, ta cứ nghĩ rằng, với tính cách của bà ấy; bà ấy sẽ chọn đại một đứa trên đường rồi trao lại đặc ân chứ.”
“Sư phụ…” -Tôi tò mò- “Trước đây là người như thế nào vậy?”
“Bảo thủ, cứng nhắc, vô cảm đến khó chịu. Làm nhiệm vụ chung với bà ấy là thứ tệ nhất ta có thể gặp trong năm. Báo cáo luôn hoàn thành tuyệt đối nhiệm vụ, nhưng quy trình thì chẳng con chút nhân tính nào.”
Ngài Cam dừng lại, ném bức tượng nhỏ vào đống lửa đang cháy.
“Ấy vậy mà, một ngày, bà ấy đến gõ cửa nhà của ta. Chẳng phải nhiệm vụ, bà ấy hỏi xin vợ chồng ta vài bộ quần áo nhỏ. Lần đầu tiên trong đời, ta thấy người phụ nữ ấy lúng túng như vậy. Khi bà ấy nói muốn nuôi dưỡng cậu, vợ ta đã sốc đến mức suýt nữa vô tình thiêu rụi cả căn nhà.”
Tôi yên lặng nghe ngài ấy nói. Trong ký ức của tôi, sư phụ luôn là một người dịu dàng, đôi khi nghiêm khắc, những cũng không đến mức vô cảm. Điều đó làm tôi ngạc nhiên khi nghĩ về hình tượng sư phụ trong ký ức ngài Cam.
“Người ấy, có có nói lý do khi quyết định nuôi dưỡng tôi không?”
“…”
“…”
“…Không.”
1 Bình luận