Truyện sáng tác
Lần cuối
Số từ
14.949
Đánh giá
0 / 0
Lượt xem
1.938
Tóm tắt
Luna mất cả hai tay lẫn hai chân, ngày ngày sống như một cái xác biết nói tại dinh thự của bá tước Dulce Papá. Đây là câu chuyện kể về hành trình tìm về bản chất của Luna, và "khi ta nhìn vào vực thẳm đủ lâu, vực thẳm sẽ mở mắt nhìn lại ta".
Xem thêm
-
15/01/2026
-
15/01/2026
-
15/01/2026
Xem thêm
30 Bình luận
Cũng là một tác phẩm được viết với ngôn ngữ khá là cá tính so với phần còn lại, văn phong giàu hình ảnh, một số phân cảnh và hình ảnh vẫn có thể gây ám ảnh. Nhưng ở mặt chưa tốt, hơi bị dông dài và lạm dụng độc thoại nội tâm để kể lể. Nhịp truyện cũng không được kiểm soát tốt khi cao trào bị kìm quá lâu.
Về yếu tố kinh dị, tác phẩm không chọn cách hù dọa giật gân mà chồng chéo nhiều tầng lớp từ thân thể, tâm lý tới đạo đức. Mặc dù hợp với không khí gothic, tuy nhiên về cách thể hiện, thì tác giả chưa biết điểm dừng. Khi mọi thứ đều kinh dị, thì không còn gì thực sự đáng sợ.
Dù có tham vọng, có chiều sâu là tốt. Nhưng đôi lúc cũng nên biết tiết chế và tinh lọc những gì nên viết ra, 7.
Xét theo những gì mod đã nêu ra ở trên thì đúng là các tiềm năng của truyện đã bị mình lãng phí. Kể ra quá trình mình thiết kế nhân vật thì đúng là dài thật, nhưng có thể nói nhân vật chính là phần mình dành nhiều công sức nhất để đầu tư, nếu có thể thì mình đã muốn phát triển thêm quá khứ của Mina hoặc củng cố mối quan hệ của cái tam giác méo mó này rồi.
Điểm mình bất ngờ nhất là mod có thể khám phá ra được nguồn cảm hứng từ các tác phẩm gothic có trong câu chuyện này dẫu mình không hề nhắc tới, hoặc nó đã quá rõ ràng rồi, kiểu, bá tước là một con quái vật 😋. Thực chất ban đầu bá tước như kiểu một hình mẫu husbando đối với mình vậy - kiểu người đàn ông tuy toxic nhưng lại thanh lịch - chà, khá là Nosferatu ấy nhỉ?
Ngoài ra, ban đầu câu chuyện tính là sẽ theo hướng gothic cổ điển, nhưng giữa chừng mình lại đọc cuốn Tà Dương của Dazai Osamu và quyết định sẽ thêm các yếu tố tâm lý học hiện đại vào trong truyện. Có thể thấy câu chuyện đi theo lối kể dòng ý thức, nhật ký và một số tư tưởng self-destruct của Luna khá giống nhân vật của Dazai (thực ra cách tả của mình cũng giống Dazai nốt tf).
Bonus thêm:
Lá Mặt Trăng:
"Khi The Moon xuất hiện ở vị trí xuôi, nó đại diện cho trực giác mạnh mẽ, khả năng sáng tạo và hành trình khám phá nội tâm. Ngược lại, The Moon đảo ngược lại là dấu hiệu của sự rối loạn cảm xúc, thiếu niềm tin và những ảo tưởng dễ khiến ta lạc hướng. Mỗi chi tiết – từ con chó, con sói đến ánh trăng soi bóng mặt nước – đều là những ẩn dụ sâu sắc cho thế giới tâm lý và hành trình trưởng thành tinh thần."
Lá 10 Thanh Kiếm:
"Đại diện cho sự kết thúc, mất mát, thất bại và tuyệt vọng. Tuy nhiên, lá bài này cũng mang thông điệp về sự giải thoát, buông bỏ và khởi đầu mới."
Nếu ghép hai ý nghĩa của lá bài này lại, có thể đoán được luôn toàn bộ nội dung của truyện =)).
1/ Văn phong lệch lạc kinh khủng, truyện lấy bối cảnh châu âu cổ đại( có lâu đài, bá tước các kiểu) nhưng nhân vật lại có tâm lý và lời thoại của một học sinh Việt Nam hiện đại.
Nhiều đoạn thoại như teenfic: "Đít nồi", "quan trọng đếch gì", "hẹ hẹ hẹ", "ngu nứt phách", "mít ướt" (lặp lại quá nhiều).
2/ Luna được miêu tả là mất cả hai tay và hai chân (tứ chi), sống như thực vật (như sandwich không nhân). Mina cũng vậy (tay chân giả bằng sắt).
Nhung Luna lại giết/cắt tay Bá tước được. How? logic ở đâu? Nếu cô ấy không có tay chân, làm sao cô ấy cầm dao? Nếu cô ấy dùng tay giả, tại sao Bá tước (một quái vật siêu nhiên mạnh mẽ) lại để một người tàn tật khống chế dễ dàng như vậy?
Chưa kể tại sao bá tước lại yêu từ cái nhìn đầu tiên khi thấy luna bị chó xé nát, máu me be bét? tell my why
2. Mong bạn hãy để ý tới tâm lý của bá tước.
3. Chà, thực ra cái này nó liên quan tới cái toà dinh thự ấy. Mình ko có đủ nội dung để làm rõ nó, nhưng nói chung bạn có thể hiểu toàn bộ là một dạng lời nguyền. Có một vài chi tiết ngắn ở đầu truyện thể hiện cho việc này.
Sau này bạn có thể thêm những phần mở rộng, bổ xung cũng được.
Do tham gia event nên bạn đợi công bố kết quả rồi sửa để minh bạch kết quả nhé.