Toàn tập

III. (Hết)

III. (Hết)

Phần 8:

Tôi tên là Mina Arker, vợ của bá tước Dulce Papá. 

Tôi năm nay bao nhiêu tuổi, thực chẳng thể nói cho các bạn được nữa, vì tôi đã ngừng đếm được một thời gian lâu rất lâu, cho đến khi ký ức của tôi chính nó tự phai nhoà đi. Giờ tôi chỉ còn nhớ được những việc mình làm với chồng bên trong dinh thự này.

Tôi có lo lắng về việc đó không? Có chứ! Đó là lý do tại sao vào ngày đầu tỉnh dậy tại nơi này, tôi bắt đầu viết một cuốn nhật ký. 

Tôi chẳng biết mình ngừng viết từ khi nào nữa, chắc có lẽ là khi tôi cho chồng đọc những gì có trong đó, hoặc là khi tôi tự nhìn mình trong gương và nhận ra đã nhiều năm trôi qua, nhưng thân thể tôi, đặc biệt là khuôn mặt này, chẳng có tí thay đổi nào. 

Như một giấc mơ vậy.

Một người đàn ông ở quê tôi từng giết một bé gái và tắm bằng máu của nó, ông ta nghĩ việc đó sẽ khiến cho mình trường sinh bất lão. Thế mà rốt cuộc kẻ ấy, khi đi tìm con mình trong đêm, lại bị bắt lại và chết tại giá treo cổ. 

Sự việc diễn ra nổi khắp thôn tôi, nhiều năm sau họ gọi tên ấy là ông ba bị, các sơ ở nhà thờ thường hay trêu chọc mấy đứa nhỏ là nếu không chịu đi ngủ sẽ bị ông ba bị bắt, vô tình các dì các mợ cũng nghe thấy, và từ đó câu chuyện về ông ba bị trở thành một truyền thuyết nổi tiếng. Tất nhiên thì tôi cũng là một trong những đứa bị doạ.

Mà tôi cũng chỉ có thể ghi nhớ được những thứ lặt vặt như thế. Nhưng nhờ vậy mà tôi biết ý niệm về sự bất tử có thể khiến con người phát rồ về nó như thế nào, vậy mà tôi giờ đây, lại trở nên bất tử, sống cùng với thời gian tại tòa dinh thự này.

Ước gì tôi được chết cùng với ngài bá tước, mặc dù cứ sống như này tiếp cũng được. 

“Anh muốn già đi cùng em”, từ hồi mới gặp, bá tước đã nói như vậy. Vào thời điểm đó, đây là một câu tỏ tình phổ biến tại Tây Ban Nha. Tôi không biết nữa, một người đàn ông tên là “người ba ngọt ngào” tới và nói rằng muốn già đi cùng bạn, không biết phải nghĩ như nào nữa. Cũng đã lâu rồi, mà cuối cùng tôi vẫn đồng ý với ông ấy, sau cùng tôi không già đi, mà bá tước thì cũng vậy.

Mãi đến gần đây tôi mới biết bá tước thường hay tìm hiểu về mục tiêu rồi hẳn mới tỏ tình, vậy ra lúc đó ông ta nói vậy là vì nghĩ tôi sẽ đồng ý chỉ bằng những lời đó; vậy mà tôi cũng đồng ý, tôi đúng là dễ dãi thật.

Cả thiếu nữ ấy cũng dễ dãi nốt - ý tôi là tiểu thư Luna. 

Tôi đọc rất nhiều sách vào thời gian rảnh, nên tôi cũng có cơ số hiểu biết về thời đại của cô ta; từ tận những ngày của các vị vua, cha mẹ đã thường nói với ta là đừng dính dáng tới bọn văn sĩ xướng ca làm gì, lời lẽ của chúng có sức thuyết phục và thứ âm thanh chúng rủ rỉ vào tai dễ làm ta xiêu lòng mà làm những chuyện dại rồ.

Ấy vậy mà cô ta chỉ vì vài lời mật ngọt của bá tước mà đã thốt lên đồng ý.

Bỗng nhiên, tôi nhớ về người vợ cũ của bá tước. Sống lưng tôi liền lập tức thắt lên như bị ai đó sờ vào, cô ta muốn giết tôi, ghen tị và hận thù đã che mắt người phụ nữ ấy. Giờ thì bá tước lại dẫn về một người mới, tôi rồi sẽ trở thành người vợ cũ như nào đây?

Thực ra thì tôi biết tất cả những chuyện mà bá tước làm sau lưng tôi, những âm mưu và sở thích thầm kín của ông ấy, chắc ai rồi cũng sẽ biết cả thôi, đó là vấn đề thời gian. Ấy thế mà tôi cứ làm lơ đi, cho đến khi số phận gõ tận cửa và đến tìm tôi.

Chúng tôi tìm thấy Luna vào một đêm trời mưa, trong một lần dạo quanh con phố và về nhà trong một buổi đêm. Ngài ấy và tôi thấy cô đang vật lộn với con chó The Devil.

Tôi nhớ toà thành đó, thật kỳ lạ khi lần này trên đường tôi mới để ý, lần đầu tiên gặp bá tước, tôi đã lang thang tại cánh rừng này.

Lúc bá tước mang cô gái ấy vào trong xe tôi có hơi bất ngờ. Toàn bộ chi của cô ta đã bị cắn đứt bởi con chó, dù được bá tước chữa lành nhưng nhìn quanh, các đầu gối và bắp tay bắp chân bọc khắp phần xương một cách lởm chởm. Nhìn dung mạo của cô ấy thì chắc là tầm mười sáu, mười bảy tuổi. Thiết nghĩ, chắc chúng tôi phải làm vài cuộc tiểu phẫu cho cô ấy.

Lúc đó, tôi nhớ trong mình đã có hơi hồi hộp, vì đây là lần đầu tiên dinh thự có khách. Ngu ngốc làm sao, khi vừa về tới nhà, tôi nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

Tối đó, tôi lặng lẽ tiến vào phòng của Luna. Với liều lượng Ketamin tiêm vào cơ thể hồi chiều, hẳn giờ vị tiểu thư ấy đã ngủ như một đứa trẻ.

Tôi cầm con dao trong tay phải của mình, từ từ mở cửa.

Cạch! 

Ngay khi ngọn lửa trên cây đèn dầu luồng vào giữa khe cửa, một tiếng gào phát ra:

“Ai đó?” 

Tim tôi như rụng rời, con dao ở tay kia thì rớt cái ruỳnh xuống mặt đất, lăn qua khe của cánh cửa.

“Là Mina Arker, thưa tiểu thư Luna.” 

Hết cách rồi, tôi đành tiến vào bằng tay không. 

Nhưng sau đêm đó, ý nghĩ về việc giết chết Luna của tôi bỗng bị dập tắt như ngọn nến trong gió lạnh. Nhìn tình cảnh thảm thương của Luna lúc này, tôi thấy không nỡ. Có gì đó trong sự yếu ớt và ngây thơ của cô ta làm tôi nhớ đến mình khi trẻ.

“Tôi mắc vệ sinh.”

“À! Tôi hiểu rồi.”

Dứt câu, tôi tiến ra khỏi cửa phòng. Cả hai vai tôi rã rời như vừa mới tập thể thao, tôi thở dài, nhặt con dạo ở dưới thảm lên. 

Không biết người vợ cũ có nghĩ như mình vừa rồi không nhì?

“…”

Quyết định rồi, tôi sẽ trở thành bạn thân với tiểu thư Luna! Sao phải sợ bị thay thế cơ chứ? Tôi đã sống hết đời rồi, đằng nào kết cục đợi tôi phía trước cũng là cái chết, mà cũng chẳng còn gì có thể tệ hơn. 

Thế nên suốt những tháng qua, tôi đã cố thân thiết với Luna hết mức có thể. Nếu được, tôi mong cô ấy sẽ hạnh phúc, và nhớ về tôi.

***

“Em đồng ý.”

Cuối cùng ngày Luna bị bá tước khuất phục cũng đến rồi, vậy mà không hiểu sao trong lòng tôi lại ngập trong sự tức giận, cả căm ghét nữa.

Luna bắt đầu đặt môi mình lên môi bá tước, khu vườn đìu hiu rọi ánh sáng khắp xung quanh. Mưa phùn ướt át đắp lên da thịt tôi, khắp xung quanh nằm trong một sự cô đơn màu xanh, và rồi ướt, ướt quá, trời đã mưa rồi sao?

Không, mình đang khóc.

“Quái gì thế này?”

Tôi lấy tay lau đi mắt mình, và nhận ra Luna đang trơ mắt nhìn tôi. Không hiểu sao, mặt tôi đỏ bừng. Hai tay tôi vụn vỡ, và chiếc khăn tôi cầm rớt xuống mặt đất, tôi chạy đi.

“Tại sao?” Tôi thầm thì, gió cuốn lấy nước mắt tôi, giờ thì kẻ ích kỷ của câu chuyện chỉ còn mình tôi.

Bởi lẽ, tôi nhận ra mình chưa bao giờ muốn Luna rơi vào tay người đàn ông ấy.

Phần 9:

Vậy là chỉ còn vài ngày nữa là đám cưới của Luna diễn ra.

Hôm nay, trời xuân rực một màu xanh óng ả. Trên các tán lá ngoài vườn, những sự sống mới đang dần sinh sôi nảy mầm.

Hôm nay, bá tước đưa tiền cho tôi và nhờ tôi đi mua váy cưới cho Luna. Lúc đó, tiền sảnh của tòa dinh thự đã xuất hiện vài bóng người, ở ngoài chuồng ngựa bắt đầu xuất hiện vài con ngựa bạch tôi chưa thấy bao giờ.

“Hãy đảm bảo cô ấy trông thật đẹp nhé?” Bá tước lặng hỏi.

“Vâng ạ!”

Tôi nói thế, khi ông ấy dùng móng vuốt nâng cằm tôi lên, bá tước đang chờ đợi cho một nụ hôn. Tôi cũng đáp lại, vì khi vừa dứt câu, tôi liền nhắm tịt mắt lại. Lưỡi của bá tước đâm vào đôi môi của tôi, mân mê tôi trong tình yêu của ngài, đây là lời tạm biệt cuối cùng của tôi. Vì tôi đã lựa chọn rồi.

Tôi đánh thức Luna dậy, tắm rửa kỹ càng cho cô, mặc cho cô một bộ váy thật đẹp và cùng tôi với vài gia nhân đi ra khỏi dinh thự.

Đã được một thời gian kể từ khi tôi gặp Luna, và kể từ lúc đó, tôi chưa quay lại đây bao giờ.

Tôi và Luna đi bộ cùng nhau trong khi những tên gia nhân thì ở lại canh ngựa.

Trên phố xá tấp nập, hàng ngàn con người bước ngang qua, nhưng chẳng ai buông mắt nhìn vào chúng tôi. 

Cách ba dãy nhà nữa, và tôi tiến vào cửa một cửa hàng được sơn xanh. Tiêng chuông cửa kêu lên, và chủ cửa hàng ra tiếp đón chúng tôi bằng một nụ cười niềm nở.

Anh ta xét theo giọng thì tầm bốn mươi tuổi, người toát ra khí chất năng động của một linh hồn tràn đầy đam mê. Trên mặt anh đội một chiếc mũ sắt, gần như vỏ của một cái xô vậy, tuy nhiên anh lại bận một bộ vest vô cùng chỉnh tề, không phí lòng mong đợi từ một chủ cửa hàng thời trang.

Anh ta dẫn cả hai đi một vòng, hỏi xem Luna thích những trang phục như thế nào. Rốt cuộc kết thúc với một chiếc váy cưới truyền thống.

“Có hơi đơn sơ quá không nhỉ?” Tôi hỏi ý kiến của chủ tiệm, nhưng Luna liền cướp lời.

“Không đâu ạ, ước mơ của tôi từ khi còn bé là được mặc trên người tà áo của cô dâu đấy ạ!”

“Vậy sao?”

Tôi thở dài.

“Này, chủ tiệm, chúng tôi có thể dùng phòng thay đồ được không ạ?” 

“Tiểu thư cứ sử dụng thoải mái ạ! Ở góc giữa hai xào đồ!”

Tôi chạm tay vào xe lăn của Luna, một tiếng lách cách phát ra, rồi tôi dẫn cô ấy vào bên trong căn buồng.

“Tiểu thư Luna!” 

Tôi đặt chiếc váy sang một bên.

“Sao vậy ạ? Chúng ta không mặc thử sao?”

“Cô có muốn bỏ trốn… cùng tôi không?”

Sắc mặt của Luna như tái lại. Cô nhìn tôi với vẻ bỡ ngỡ.

“Bỏ trốn? Ý cô là bỏ trốn khỏi dinh thự ấy hả? Tại sao? Đã có chuyện gì xảy ra sao?”

“Suỵt! Nói nhỏ thôi!” Tôi đưa tay che miệng cô ấy. “Có thể chủ tiệm đang nghe lén đấy ạ!”

Luna biết ý cũng thì thầm theo.

“Tại sao anh ta lại nghe lén mình?”

“Cô cứ nghe tôi nói đi đã. Hãy nhìn đây.”

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gỡ đôi bao tay của mình ra.

Lách cách, lách cách.

Luna trợn trừng mắt nhìn tôi.

“Mina, chuyện này…”

“Đúng vậy.”

Tôi cúi gằm mặt mình xuống, vì đôi bàn tay trần của tôi, chính là hai bàn tay làm bằng sắt.

“Cả đôi chân này cũng thế nốt. Luna à, có thể hơi khó tin với cô nhưng tôi cũng trở thành vợ của bá tước Dulce Papá cùng một cách giống hệt với cô.”

“Tôi không hiểu…”

“Tôi cũng lang thang ngoài bìa rừng, tôi cũng bị con chó quỷ ấy tấn công, và tôi cũng mất đi cả chân lẫn tay của mình.”

“Mina à, chuyện này không vui đâu đấy!” Người của Luna hơi nghiêng về sau, cô nói với lời lẽ đanh thép, nhưng giọng nói thì ngập trong sợ hãi. 

“Tiểu thư Luna, tôi biết chuyện này khó chấp nhận với cô. Tôi cũng vậy, nhưng sự thật là sự thật.”

“Tôi đã biết đủ sự thật rồi!”

“Chúng ta chỉ là vật tiêu khiển của bá tước thôi! Luna, cô và tôi chỉ là những con búp bê thôi!”

Nước mắt lưng tròng trên đôi mi tôi. Hai tay tôi che mặt mình lại, tôi đã nói ra điều đó rồi, cuối cùng cũng nói ra rồi.

“Ý cô là sao?”

Luna trầm giọng hỏi, không giấu được sự hoang mang trong lời nói.

Tôi đáp lại cô ấy với một câu hỏi khác.

“Cô có từng nghe tới ông ba bị chưa?"

Phần 10:

Tao đang khóc, nức nở oà lên như một đứa trẻ. Kỳ thú làm sao, dẫu bao nhiêu nước mắt có đổ ra thì nó cũng chưa bao giờ khô. Và nó sẽ không khô, tao biết điều đó.

Thầy chủ nhiệm tiến tới, lau đi đôi mắt tao, rồi thầy ôm tao.

“Có mít ướt không?” Thầy hỏi. “Có mít ướt không?”

Tao đẩy thầy ra, nhưng thầy không chịu, cứ ôm lấy tao. Vòng tay thầy thật cứng cáp và mạnh mẽ, vòng tay của một người đàn ông.

Thầy thì thầm vào tai ta:

“Thôi nào, em biết là thầy luôn về phe em mà.”

Rồi thầy chộp lấy hai bên vai tao, nhìn chòng chọc vào đôi mắt tao.

Trên tay tao đang cầm một cây ghim giấy.

“Em biết là mình có thể tin vào thầy mà!”

Phần 11:

Có hai con ruồi bay ngang qua trần nhà xám xịt ở phía trên. Ánh đèn huỳnh quang lập lòe đốt vào mắt tao.

Bỗng một giọng nói trầm ấm cắt qua:

“Em đang khóc, lại mơ thấy ác mộng à?”

Phía bên cạnh là ngài bá tước, hay đúng hơn là chồng tao. Mới hôm qua, chúng tao vừa tổ chức tiệc cưới linh đình và cuối cùng cũng ngủ cùng giường với nhau.

Cánh tay của chồng đặt lên má tao, anh ấy cẩn thận dùng vuốt lau đi nước mắt bên mi tao. Thật dịu dàng.

Tao đã ước đây là hiện thực.

“Không… em ổn.”

Tao lấy tay mình đặt lên tay chồng, ra hiệu cho anh ấy bỏ ra. Sự tập trung của bá tước liền thay đổi thành đôi bàn tay ấy.

“Em có gặp vấn đề gì với nó không?”

Tao nắm chặt hai lòng bàn tay mình rồi thả ra, cảm giác kỳ quặc thật nhưng nhìn chung…

“Vẫn trơn tru!” 

Bá tước đáp lại tao bằng một nụ cười.

“Em có muốn ăn gì không?”

“Bánh kếp có vẻ ngon!”

“Giờ thì anh lại chẳng biết nó là thứ gì.”

Nắng chan hoà đổ vào qua cửa sổ, lá cây vẫn rực rỡ sức sống vào những ngày tháng như thế này. Nhưng rồi chúng sẽ rụng hết vào mùa thu…

Tao lia mắt nhìn bá tước, anh ấy đang nhẹ nhàng quét bơ lên miếng bánh mì đen. 

Ít ra thì giờ những ngày tháng hạnh phúc của tao sẽ kéo dài mãi mãi. Có lẽ không cần phải suy nghĩ quá nhiều nữa, tao đang hạnh phúc rồi, có đúng không?

“Hãy quay lại chuồng chó của con The Devil, hứa nhé?”

Bỗng tao nhớ về những gì Mina đã nói vào ngày hôm ấy. Nếu cô ấy giữ đúng lời, thì tao chỉ cần tìm cách mở cánh cổng của con The Devil là cô ấy và tao sẽ một bước rời bỏ cái thế giới kỳ quái này. Nhưng có một thứ ngăn tao lại, một nỗi sợ...

“Anh này, anh có bao giờ nghĩ về quá khứ không?” Tao hỏi.

“Quá khứ?”

“Đôi khi em chẳng thể nhớ được thứ gì cả.”

“Thật sao?”

“Em có thể nhớ được những chuyện từ rất xưa và những chuyện ở hiện tại, nhưng phần thân thì lại mất sạch, như thể sandwich không có thịt và cà chua vậy.”

Tao lấy dao, vụng về cắt đi miếng thịt nguội. Sau cùng đành bỏ cuộc và nhờ hết vào ngài bá tước.

Anh ấy đắp miếng thịt vào phần bánh mà anh ấy đã trét bơ trước đó và đưa cho tao. 

Rồi bá tước chần chừ một lúc, và bắt đầu nói.

"Anh được ba mình nuôi lớn...”

Nghe được những câu chữ đó, tao liền trở nên nghiêm túc, chưa một lần bá tước nói về chuyện của mình với bất kỳ ai, nên tao tự biết rằng đây là một dịp hiếm hoi.

“Anh làm như được dặn và không bao giờ xuống núi. Ba và anh sống một mình trong một căn chòi tại một đoạn đồi biệt lập, vì vậy chẳng có một ai xung quanh cả, khi mùa đông tới thì càng không. 

Một lần ba bỏ đi cả ba tháng trời, có lẽ hơn. Anh phải tự học cách săn bắn và bắt bọn cừu lâu lâu lại ghé thăm nơi này. Nhưng cũng chẳng kéo dài được bao lâu, cuối cùng vì quá đói, anh phá luật và bỏ xuống thị trấn.

Nó vốn là một nơi nhỏ bé, nhưng đối với anh lúc đó nó thật rộng lớn. Anh sợ không dám đi vào căn nhà nào cả, vì lúc đó mọi người đã ngủ cả rồi, nếu anh trái lời ba, liệu ba có giết anh không? 

Vì vậy mà anh cứ đứng mãi ở trên chân núi, anh cứ tự thắc mắc với mình là có nên bước vào con đường mòn này không, hay là thôi đi và quay trở về. 

Tiếng ọc ọc phát ra từ bụng anh, anh đói quá. Em biết đấy, không phải lúc nào cũng săn được cừu, lúc đó anh còn rất bé, hơn nữa người anh chằn chịt trong những vết thương từ việc vật lộn với bọn cừu. Chuyện đi tìm sự trợ giúp lúc đó thực ra là đi cầu cứu thì đúng hơn.

Rồi anh bắt gặp Anna, cô ấy, trông rất thật, người con gái còn sống đầu tiên mà anh từng gặp. Cô ấy trông cũng xêm xêm tuổi anh, lúc đó cả hai đều là những đứa trẻ.

Đỏ xanh tím, những gì anh nhớ về cô ấy chỉ còn có vậy. Chúng hằn trên nước da non nớt của cô, hẳn chúng đến từ vấn đề gia đình mà cô đã nhắc đến. Thời đó sinh ra là một người phụ nữ không dễ dàng gì.

Cô vào trong bếp lấy trộm bánh mì và súp cho anh, có vẻ chẳng có ai ở ngoài này, từ đó cuộc dạo chơi của anh và cô ấy bắt đầu, giống như một phi vụ ngốc nghếch vậy.

Ba ngày sau, ba trở về, rốt cuộc ông đã đi lâu như thế vì gì đến giờ anh cũng không biết. Ít ra thì ông mang về rất nhiều thịt nguội, sữa và trứng gà. Nhiêu đó là đủ để anh mặc kệ hết những thứ khác.

Tuy nhiên anh có nhớ rằng ông đã cầm theo một bức hình vẽ ký hiệu ngôi sao năm cánh trên đó. 

Có vẻ ba đã theo tôn giáo nào đó, vì ngày nào từ hôm đó anh cũng thấy ông ấy cầu nguyện vào buổi sáng.

Rồi bỗng một hôm ba phát hiện ra anh đã đi xuống thị trấn. Ông bắt anh lại và dùng gậy đánh những đòn rất đau. Ông còn cầm một con dao. 

Ba tính giết anh sao? Anh không biết nữa, chỉ là trong lúc phân vân, ba bỏ con dao đi và chạy ra khỏi lều.

Anh ngồi trong nhà một lúc, thì nhận ra điều gì đó và chạy ào ra.

Anh đã nghĩ ba rời bỏ mình mà đi. Anh vừa khóc vừa xin lỗi, chạy theo ông ấy, nhưng anh vừa cách mấy bước khỏi căn lều, thì đằng xa, bóng ông đã khuất dạng dưới cánh rừng rồi.

Vậy là hết cách, anh tuyệt vọng bỏ xuống thị trấn. Cặn bã hay không cũng vậy, anh chỉ có mình ông ấy để dựa vào, giờ thì quanh anh chẳng còn một ai nữa, ngoại trừ…

Anna đang đứng sẵn ở dưới núi để đợi anh, xét theo vết bầm trên mặt thì hẳn cô cũng đã có một ngày tồi tệ.

Anh dẫn cô ấy về nhà mình. Anna và anh đã cùng lên kế hoạch bỏ trốn khỏi nơi này, Anna bảo rằng cô ấy chưa từng đi tới biển, và anh cũng vậy, nên lúc đó cả hai định sẽ bỏ tới nơi ấy. 

Tuy nhiên, mọi chuyện không phải lúc nào cũng theo ý muốn.

Tối đó, anh cùng với Anna sưởi ấm nhau qua một đêm cực kỳ buốt. Lúc đó trời đang mưa nặng hạt, đáng lẽ anh phải biết trước đó là biểu hiện cho chuyện không lành đang xảy ra. 

Rắc!

Một tiếng động đánh thức anh, tiếng lửa cháy. 

Anh bỏ ra ngoài, những con lợn trong chuồng đang kêu lên inh ỏi, ở trại súc vật nhỏ sau nhà, anh thấy ba đang cắt chân của Anna ra. 

Trên mặt đất, từng bộ phận của Anna đang được treo trên một cái giá phơi, để khô dưới nắng, mắt mũi miệng, nội tạng, và cả một miếng da thuộc lớn treo trong một góc riêng. Đặt bên cạnh là một cái bình chứa đầy máu.

Anh lúc đó mới chỉ mười hai tuổi, khi hoang mang còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh đạp trúng thứ gì đó, dưới chân anh, đó là một đám tóc - tóc của Anna.

Vậy là ba đã giết Anna.

Vì điều gì cơ chứ? Mãi đến hiện tại anh vẫn chẳng thể trả lời được câu hỏi ấy. Vì khi nhận thức được, anh thấy mình đã đang lang thang trong rừng.

Có một vài cô tiên tìm thấy anh đang khóc, và dẫn anh đến chỗ của một con quái vật. Trông ông ta giống một con bọ gậy với cơ thể gầy guộc, nước da ông màu gỗ và thân ông cao bằng những đỉnh của cây thông ở trong cánh rừng ấy.

Trên khuôn mặt của ông ấy có tám con mắt, ông chẳng nói gì với anh nhiều hơn câu “hãy đi theo ta” và chỉ thế, cho đến khi anh được dẫn tới tòa lâu đài này.

Trước khi kịp hiểu thì bản thân đã trở thành chủ của nơi này luôn rồi. Mọi chuyện diễn ra đơn giản thế thôi.

Vậy mà qua thời gian, anh cũng chẳng tài nào có thể quên được Anna. Những suy nghĩ “giá như…” hay “nếu như” cứ lởn vởn mãi trong đầu anh.”

Bá tước đắp hai miếng bánh mì trên tay lại, không có miếng thịt nguội nào trên đó, chỉ có bơ và hành lá.

Rồi anh ấy nhìn tao, trong sự rung động của thời gian, và tao có thể thấy, đôi mắt của anh hơi ươn ướt.

“Vì vậy, nếu em quên quá khứ đi, Luna… Anh nghĩ đó sẽ là điều tốt nhất.” Bá tước đặt con dao lên mặt bàn. “Anh đã muốn đưa Anna đi biển.”

Đột ngột, đôi mắt tao mờ đi.

Lúc tao còn đang nghĩ mình khóc vì rung động trước câu chuyện của bá tước, thì tao ngẩng đầu lên, và thấy bá tước đang nhìn tao. Anh ta vòng ra khỏi bàn, cầm con dao đặt trên đó và tiến lại gần.

Tao nhớ lại lời của Mina:

“Hắn ta sẽ biến cô thành một đống thịt bầy nhầy, người không ra người, xác không ra xác. Chỉ có thể sống trong tình trạng bán sống bán chết đó mãi mãi.”

Vậy ra là hôm nay… ngày chết của tao.

Tao ngu thật, sao lại nghĩ có thể hiểu được hắn cơ chứ?

“Ổn thôi, Luna…” 

Giọng của bá tước dần nhoà đi.

“Đừng sợ…”

Đôi mắt tao nhắm lại, và cả thế giới cũng cùng theo đó mà biến mất.

Đúng thế.

Quái vật thì vẫn cứ là quái vật.

Phần 12:

Ướt.

Có gì đó dưới chân thật ướt.

Như thể bước lên bồn tắm hồi còn nhỏ.

Chân? Đúng rồi!

Mất đi đôi chân một thời gian quá dài làm tao quên mất cảm giác bước đi là như thế nào.

Tao cố nhìn xung quanh, nhưng chẳng thể tìm thấy gì. Xung quanh tối như đang nằm trong một vực sâu, như đang ở trong… hố đen…

“Có mít ướt không?”

Giờ thì thầy chủ nhiệm lại xuất hiện trước mắt tao, hoang đường thật chứ? Trên tay tao là một cây đinh giấy, tao có thể cảm nhận được nó.

“Có mít ướt không?”

“Im đi!”

Tao đã từng nghĩ thầy ấy là người tốt.

“Em biết chỉ có mình thầy tin vào em mà.”

“Đấy là thầy ép tôi đấy nhé!”

Tao lao tới, nắm chặt cây đinh giấy trong tay và đâm vào thấy ấy. Nhưng bỗng, thầy liền mất dạng, và trước mặt tao xuất hiện một cánh cửa.

Gì đây?

Từ trong cánh cửa đó phát ra một ánh sáng màu đỏ.

Tao đặt tay lên nắm cửa, mở ra. 

Xuất hiện tại nơi đó là tao cửa nửa năm trước, đang cầm cây đinh giấy trên tay. Đây chính là cái đêm mà tao bỏ nhà ra đi.

Thầy đang ôm mặt quỳ ở dưới đất, có vẻ như tao đã đâm trúng mắt thầy. Thầy bám vào người tao, chẳng rõ đang nói gì, váy tao rách ra vì bị lực kéo của thầy bám vào, chuyện đã đến nước này rồi.

Và đúng trong khoảnh khắc ấy, tao quay mình bỏ đi. Chạy vào rừng.

“Không đừng, Luna, thầy xin lỗi…”

Ấy là khỏi đầu của mọi thứ.

Lại một cánh cửa khác hiện ra. Và lần này không chần chừ suy nghĩ nữa, tao mở nó ra.

Đó là ký ức của vài năm trước đó nữa. Khi còn là một học sinh cấp hai.

“Ê này, mày giết nó đúng không?”

Một đám con gái nhào tới, xô ngã tao. Đầu gối tao vì chà vào mặt đường mà đổ máu, lúc đó tóc tai tao có hơi luộm thuộm, tao để mái rất dài, hầu như không cắt. 

“Giết… gì cơ?” Tao lẩm bẩm.

“Mèo ấy!” 

Bọn con gái thường ngày bắt nạt tao luôn cười đùa rất lớn, nhưng khi đó chẳng đứa nào cười cả, một bầu không khí nghiêm trọng như đóng băng tất cả mọi thứ, và ngay khi thấy biểu cảm sợ hãi như bị bắt bài của tao, bỗng dưng lông mày chúng dựng lên. 

Rồi một đứa trong đám đó giận dữ gào lên.

“Tại sao mày có thể nhẫn tâm làm vậy, bé Tất của tao! Mày có biết nó ở với tao từ khi tao mấy tuổi không hả?” 

Tất nhiên là không rồi, vì tao đâu có giết con mèo đó. 

“Tớ… không có… làm việc đó…”

“Láo vừa thôi, tao đã thấy rồi!” 

Con nhỏ đó đạp vào mặt tao, làm tao té sang bên, đầu đập xuống đất. Có những loại người mà ta không thể nào nói lý lẽ với bọn nó được, nhất là khi chúng đang chìm trong đau khổ.

“Cái trung tâm mà mày từng sống… là trại thương điên. Bọn tao biết hết cả rồi. Con tâm thần, mày tới số rồi!”

Bọn con gái đồng loạt tiến tới, cào cấu cắn xé, giật tóc tao. Mọi chuyện chỉ kết thúc khi một vài bạn nam và giáo viên thể dục đi qua cản lại.

Sau đó hình như tao đã không về nhà.

Đúng vậy, tao chạy ra sau núi.

Tao thấy mình đang đào cái gì đó.

Từ bên trong cái mớ đất dưới gốc một cành cây. Tao moi ra một cái lọ, như thể lọ dưa muối, nhưng bên trong chứa cái gì đó dài dài màu đỏ.

“Con mèo đó…” 

Tao thấy mình bật khóc.

“Tôi không có giết nó! Tôi không có giết nó mà!”

Rồi tao móc ra một miếng thịt từ trong chiếc hũ đó, bỏ vào miệng.

Tao…

Một cánh cửa khác bỗng dưng hiện lên.

Không! Không! Không! Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?

Không phải như thế! Chắc chắn không phải như thế!

Tay tao đang run rẩy, nhưng rồi tao quyết định mở cánh cửa ấy ra.

Và tao thấy mình khi còn bé, lúc đó tao đang đứng tại ban công, ngắm những con cá vàng bơi vung vẩy trong bể cá.

“Không!” 

Tao tiến tới, tính chặn tao lại, nhưng cơ thể tao xuyên quá nó. Đúng rồi, đây chỉ là ký ức thôi.

“Đừng làm vậy!”

Tao thấy tao bốc đuôi con cá lên. Và ném vào miệng mình, con cá giãy đành đạch trong đó, có hơi nhớt nhớt rồi tao dùng răng cắn và nó đứt ra, máu trào vào trong cổ họng tao, vị hơi kỳ.

Làn nước đỏ ào ra khỏi miệng tao, và tao thấy chiếc váy trắng của mình nhuộm đầy bởi nó.

Đúng lúc đó, tao thấy cái cửa ở bên cạnh mở ra. Là mẹ tao, bà đã chứng kiến tất cả.

Ồ đúng rồi, đây đâu phải lần đầu.

“Tại sao mày không thể lớn lên thành một đứa con gái bình thường hả?” 

Mẹ tao vừa khóc vừa vung vẩy con dao trong khi ba tao cố ngăn bà lại.

Trên bụng tao đã xuất hiện ba vết chém lớn, và máu loang ra từ đó, đau thật, nếu nói không đau thì chỉ có thể là nói dối. Ra là đó giờ tao làm mọi người đau như vậy.

“Con xin lỗi, con xin lỗi, con xin lỗi…”

Tao đã giết nó.

Tao đã giết hết bọn chúng.

Tao nhớ ra rồi, từng ký ức lập loè lấp ló trong đầu tao như một cái đèn chớp tắt.

Từ việc giết bọn chuột ở phòng sinh học rồi bị thầy chủ nhiệm phát hiện, đến lần xô con bé hàng xóm vào cái giếng sau nhà trước mặt mẹ.

Tao bước đi, nhưng mảnh đất dưới chân tao bỗng vỡ ra.

Ngã tự do, tao thấy mình đang bị một vực thẳm không lối thoát hút lấy.

Tao chính là hố đen, đúng vậy, tao hút lấy mọi năng lượng xung quanh, cả ánh sáng cũng biến mất khi nó gặp tao.

Tao đã ăn thịt con mèo đó.

“Gớm ghiếc! Tởm lợm!”

Tao là kẻ tội đồ, tao đáng chết.

Và trước khi tao kịp nhận ra, tao thấy mình tỉnh dậy trong một bãi cỏ đầy hoa. 

Màu hoa vàng ngập khắp xung quanh, hôm nay là một đêm trăng tròn và tao thấy ngài bá tước đang nằm dưới vách đá ở trước mặt tao.

Trên tay tao là bàn tay của bá tước, tao đã cắt nó ra rồi.

“Không! Không! Không!” Tao gào lên. “Đừng mà! Đừng mà! Đừng mà!”

Nước mắt tao đổ ra, nhỏ giọt tí tách xuống mặt đất. 

Tao nhớ về lời của bá tước nói trước đó khi kéo tao tới nơi đây.

“Có một cánh đồng hoa mà Anna thường dẫn anh đến, nó vẫn còn tồn tại đến ngày nay. Anh sẽ đưa em tới vào một lúc nào đó.”

Có lẽ… lừa dối bản thân, chính là lời nói dối ta khó chấp nhận nhất.

.

.

.

1/15/2026 - TP. Hồ Chí Minh. 

-KẾT THÚC-

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!