Toàn tập

II.

II.

Phần 4:

Cánh cửa phòng vốn đang đóng, bỗng được mở ra. Một ngọn đèn dầu thổi ánh sáng vào bên trong.

“Ai đó!” Ta tức giận, gào ầm lên. Nước mắt vẫn vương trên mi như nó vốn ở đó.

Một tiếng ruỳnh phát ra, cánh cửa bật mở và ta thấy bóng một người phụ nữ đứng ở đằng xa.

“Là Mina Arker, thưa tiểu thư Luna!” Cô Mina nói, dường như ngay lập tức để hạ hoả ta. Nhưng thế thì sá gì?

“Đi ra ngoài đi!”

Ta vùi mặt vào gối, đôi mắt đã khô tiếp tục lăn dài những giọt nước xuống tấm nệm trắng.

Mina bước tới, bóng hình của cô lấp ló giữa các hàng rào của cái nôi. Làm ta có cảm giác như mình là một con chim nằm trong lồng, tệ hơn cả thảy, ta không khác nào một đứa trẻ vừa sanh ra đời ngày lúc này.

“Cô cũng phải ăn uống chứ, tiểu thư?” Mina nói, đặt chiếc đèn xuống cái bàn bên cạnh. Rồi cô móc từ trong chiếc túi treo trên tạp dề ra một tấm khăn tay, cô đưa tới, lau đi má ta.

Ta muốn giãy giụa lắm, thực lòng là vậy, ta muốn đánh vào tay của Mina. Nói rằng “thật phiền phức, tôi có yêu cầu cô làm việc này không?” Nhưng giờ ta chẳng còn tay nữa. Nếu mà nằm sấp người, áp má vào gối, thì cũng không thể quay người lại. Như một bệnh nhân thực vật vậy…

“Để tôi chết đi…” Ta yếu ớt yêu cầu. “Trước khi cơn đau ấy tới, và tôi lại yêu cầu thêm thuốc, thì cho tôi chết đi. Tôi muốn chết khi mình còn tỉnh táo.”

Hoặc ta thực đã phát điên rồi. Có thể ta đã chết trước đó, lạnh cóng nằm bên một tòa thành bỏ hoang, cũng có thể con chó quỷ ấy là thật, và đây là địa ngục mà nó bắt ta nếm trải. Thời gian lúc này thật vô vị, thực tế cũng vậy, chẳng còn gì quan trọng nữa, vì rồi chỉ có cơn đau đắng ghét trên đầu lưỡi này là thật.

Mina lắc đầu.

“Cô nghĩ đây là lỗi của ngài Dulce Papá sao?”

“Lỗi của ai thì quan trọng đếch gì?” Ta nhếch mép.

“Vậy tại sao cô lại đuổi ngài ấy đi?”

Đuổi đi, ý của cô ấy là lên cơn và gào thét. Đó là mấy ngày trước, khi ta vẫn chưa thể chấp nhận được thực tại này. Bá tước đã cố trấn an ta, ông bảo rằng ông cứu mang ta vì thấy ta đáng thương, nào ngờ chính hành động đó mới dẫn tới tình cảnh thảm thương này.

“Tôi có một ước mơ, Mina à.”

“Vậy sao?” 

Mina bước tới chiếc giường bên cạnh, và đặt mông xuống. Với sự im lặng của mình, dễ thấy được cô rất giỏi lắng nghe; và như thế, bao nhiêu chữ nghĩa của một người đang đau khổ và phê thuốc giảm đau cứ tuôn ra như nước xối xả. Rằng ta không đáng gọi là phụ nữ, dù được nuôi dạy bởi mẹ mình, người con gái đẹp biết bao. 

Bà đã dạy ta mọi thứ, từ nấu ăn, giặt giũ, quét nhà, may vá… tất cả những giá trị của một người phụ nữ truyền thống, nhưng ta chẳng học được điều gì từ những ngày khổ luyện đó cả. Và nó làm mẹ ta đau khổ. Bởi vậy, ta đành cắm mặt vào học hành, nhưng đó không phải điều mà mẹ mong muốn. Dù có đem bao nhiêu điểm A tròn chỉnh về nhà thì nụ cười của mẹ cũng sẽ chẳng nở trở lại nữa.

Thiết nghĩ, ta đã làm sai gì đây? Ta chẳng biết nữa.

Nhưng ta vẫn còn có ba, và ông tự hào về ta, chỉ thế là được rồi, ta chưa mất thứ gì cả, chỉ thế là được rồi.

“Cô… đi học sao?” Mina ra vẻ bất ngờ.

“Cô chưa từng đi học sao?” Ta còn bất ngờ hơn.

“Thời của tôi thì không, chỉ có quý tộc mới cho con gái mình đi học thôi.”

Ra là vậy, Mina không đến từ thời đại của ta…

Ta quay đi, ngắm nhìn trần nhà trên cao.

“Tôi không ghét ông ấy. Tôi không hề ghét ngài bá tước.” Ta nói. “Đúng, con chó ấy là của ngài, nhưng người có lỗi là tôi, tôi đã dạo quanh đó, đập vào cánh cổng, còn kêu lên rất ồn ào, thậm chí tôi còn tính ăn trộm đá quý đính trên thành… Nói thật với cô, suy nghĩ về lời cầu hôn của ngài bá tước, tôi đã thấy mình rất hạnh phúc. Bởi lẽ, tôi chưa từng nghĩ là mình sẽ yêu hay được yêu bởi bất kỳ ai cả. Chỉ là, tôi cảm thấy mình không xứng đáng với tình yêu ấy. Nếu tôi có đủ hai tay và hai chân.” Ta lắc đầu. “Không. Nếu tôi là một con người khác. Nếu tôi có thể đối diện với ngài ấy… Hẳn tôi đã đồng ý rồi. Nhưng giờ tôi chẳng còn gì.”

“Vậy cô tính đi đâu?”

Câu hỏi của Mina như muốn cắm mười thanh kiếm vào tim ta. Đó là thực tế, hiện tại, ta chẳng thể tự sống bằng bản thân mình nữa. Nếu giờ ngài bá tước từ bỏ ta, chắc cái chết là con đường duy nhất.

“Đó là lý do tôi bảo cô hãy giết tôi đi.” Ta nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt như bóng ma của Mina. “Tôi thậm chí không thể giữ được sự tỉnh táo của mình mỗi khi cơn đau từ hai chân và tay ập tới. Tôi chỉ có thể dựa vào hai người thôi, nỗi đau như vậy, tôi không thể chịu đựng được!” 

“Tiểu thư Luna, tôi không thể…”

“Tại sao không?” Ta gào lên, hơi thở đầy nặng nhọc, gần như nhấc mình khỏi cái nôi. 

Rồi trước khi ta kịp nhận ra, một lớp sương mù đã lấp kín mắt ta, ta lại mất kiểm soát một lần nữa. Và ngay khi ta mở mắt ra, ta thấy Mina đang nhắm tịt mắt mình. Ta dọa sợ cô ấy rồi. Đáng ghét thật, ta chưa từng muốn làm con quái vật trong mắt ai cả. Đáng lẽ ta mới là người hiểu rõ nhất, nỗi đau có thể khiến con người ta trở nên đáng sợ đến nhường nào.

“Tôi xin lỗi.”

“Không phải…” Mina thở dài. “Cô nói rất đúng, tôi hiểu cảm giác của cô, Luna ạ. Nhưng tôi không thể nhìn cô chết trước mắt mình được.”

Rồi Mina như suy nghĩ điều gì đó rất lâu, trước khi lại cất lời. Ta có thể thấy nụ cười nở trên môi cô.

“Dù cô nghĩ gì đi nữa. Tôi tin rằng cô xứng đáng có được những điều tốt nhất. Vậy nên, tới lúc đó, mong rằng cô sẽ suy nghĩ lại. Nếu có điều gì mà bá tước và tôi có thể giúp để khiến cuộc sống ở đây của cô tốt hơn, xin hãy nói cho tôi biết.”

Nói thì dễ quá rồi, biến lại tay chân cho tôi đi! 

Định là sẽ nói vậy, nhưng không hiểu sao họng của ta lại kẹt lại giữa chừng. Có gì đó trong ánh mắt của Mina làm ta không nỡ nói những lời tàn nhẫn với cô ấy.

“Vâng.” Cuối cùng, ta chỉ có thể lẩm bẩm được như vậy.

Mina Arker đáp lại ta bằng một nụ cười, trước khi má ta bỗng đỏ lét như quả cà chua, rồi ta bộc bạch:

“À mà… Mina.”

“Sao vậy?”

“Tôi mắc vệ sinh.”

“À! Tôi hiểu rồi.”

Mina liền đứng dậy, và tiến ra khỏi cửa, không quên cúi chào. Dẫu sao thì cô ấy cũng sẽ quay lại đây vào tầm ba mươi phút nữa để dọn dẹp, nhưng từ giờ tới lúc đó thì sẽ gay đây.

Phần 5:

Ta nhớ lại ký ức về những ngày từ vài tháng trước, đã lâu rồi, nhưng mọi chuyện ngỡ như mới diễn ra vào ngày hôm qua vậy.

Mỗi ngày ta đều đạp xe đến trường, chẳng ai đi cùng ta cả, ta cũng mong như vậy. Thực chất là ta không thân thiết gì với những đứa trong lớp. Thầy giáo lúc nào cũng than phiền về việc đó, nhưng ta chẳng làm gì để thay đổi tình hình đó cả. Cũng đúng thôi, ta ghét họ, một lũ phù phiếm chỉ biết đi theo bầy. 

Có lẽ vì chính cái lối suy nghĩ đó mà ta lúc nào cũng ở một mình, chẳng sao cả, chẳng ai hiểu được nỗi đau của ta.

“Này Luna.”

“Sao vậy thầy?”

“Em có biết ở trong hố đen có gì không?”

Hôm đó là một ngày mùa thu, trời vừa đổ mưa tối hôm qua nên cả sáng hôm nay đường xá nóng ran như chảo dầu mới lên lửa. Ta thuộc đội tình nguyện của trường, nên sau giờ học sẽ ở lại để chăm cây, âu là để nấn ná khỏi phải về nhà. Lúc đó ta đang thay nước cho những chậu Lay Ơn treo ngoài phòng nghỉ giáo viên, nhờ thế mà mới gặp thầy chủ nhiệm.

“Em không nghĩ là mình muốn biết đâu ạ. Nó đâu có trong chương trình học.” Ta thở dài.

“Càng biết nhiều thì tốt chứ sao? Lenin từng nói…”

“Nhưng nếu em ngáy khò khò chỉ sau dăm ba câu thì cũng như muối bỏ biển thôi ạ!”

Chà, ta không nhớ mình từng đáng ghét đến vậy. Thầy chủ nhiệm là một người tốt, thực vậy, tất cả những gì thầy quan tâm tới chỉ có Vật Lý… và có lẽ là học sinh của thầy nữa. Đáng lẽ ta nên cố hiểu thầy hơn khi còn có cơ hội.

Nghe câu trả lời của ta, thầy như bị đóng băng toàn tập, nhưng sau một lúc thầy coi như chưa có gì và bắt đầu nói:

“Thực ra chúng ta vẫn chưa biết trong hố đen có gì đâu!”

“Vậy sao?” Ta vừa nói vừa nghiêng tay, tưới nước vào những bồn hoa.

“Có nhiều giả thuyết lắm, nhưng những gì các nhà khoa học biết hiện tại chỉ là hố đen có một lực hút rất mạnh, nó có thể hút được cả ánh sáng. Nó tiêu thụ những vật chất đó và càng ngày càng phình to ra.” 

“Không phải chúng sẽ biến mất hả thầy?”

“Đó cũng là một giả thuyết! Nhưng em nhớ Newton từng nói gì không?”

“Cái gì mà năng lượng không tự nhiên sinh ra và mất đi…”

“Nó chỉ chuyển hoá từ dạng này sang dạng khác!” 

Ta đặt bình tưới vào lại nhà kho, lúc đó thầy đang đứng ở ngoài.

“Điều đó có nghĩa là, năng lượng mà hố đen hút vào chắc chắn sẽ đi về đâu đó. Có thể nó tụ lại bên trong hố đen, hoặc có một cái hố trắng ở đâu đó thải những năng lượng đó ra.”

“Nghe vô lý thật.”

“Mọi thứ đều vô lý cho đến khi nó được chứng minh mà.” Thầy nhìn về phía bên hàng rào trường, có vài người đang đi bộ quanh đoạn đường ngoài đó. “Tuy nhiên, có một điều mà thầy tin.”

“Là gì vậy ạ?”

“Bên trong hố đen thực chất chỉ là vực sâu. Một màu đen đặc quánh, nó lấp đi cả những ánh sáng mạnh nhất mà ta khám phá ra. Và tin hay không thì tuỳ, đó chính là bóng tối thuần khiết nhất.”

Ký ức về thầy xoá nhoà trong khoảnh khắc, và ta thấy mình trở về hiện tại. 

Có lẽ đây là bóng tối mà thầy nhắc tới. Ta đang ở trong một nơi không có ánh sáng, đen thật đen, bên dưới là nước đầy đến mắt cá chân. Ánh sáng duy nhất ở đây là từ những cánh cửa treo khắp bốn bức tường, và những cánh cửa đó hút lên trên, tới khi ta không thể nhìn thấy gì trong tầm mắt mình nữa. Đây là một nơi kéo dài tới vô tận.

“Em còn đợi gì nữa, Luna.” Giọng của bá tước phát ra, chỉ còn mình hơi ấm của ông ấy ở với ta tại nơi này. “Cho ta thấy đi.”

“Em sợ…”

“Không có gì phải sợ cả. Vì tất cả mọi thứ chỉ còn là những ký ức, chúng không thể làm hại em, và nếu nó có, bảo vệ em là nghĩa vụ của ta.”

Ngài bá tước không xuất hiện ở đâu cả, nhưng ta biết ngài đang ở đây, ngay cạnh ta. 

Ta tiến tới một cánh cửa bất kỳ, nắm vào tay nắm, và mở nó ra.

Những năm tháng nắng nóng trường kỳ, ngày đó khi ta còn trẻ thơ ngây dại.

Ta thấy căn hộ mình từng sống, và ba ta bước lên từ dưới cầu thang. Những tiếng hét phát ra, ta đã khóc, nhưng người hét không phải ta, chưa từng là ta.

“Trời ơi! Em làm gì với con vậy hả?” Ba ta thét lên từ phía cửa nhà, lập tức ông liền bỏ hết những vật cầm trên tay mà chạy ào vào trong.

Ta đang đứng trong ban công với mẹ.

Nước mắt nước mũi và máu loang lổ trên khuôn mặt ta. Có hai vết sẹo nằm trên bụng, và cái áo ta mặc rách rưới. Đến giờ những vết đó vẫn còn, mà sẹo thì như hình xăm, mãi chẳng bôi đi được. Đôi lúc sờ vào những đường sần sùi trên da mình, ta vẫn còn có thể nhớ về nó. 

“Anh bỏ ra!”

Mẹ ta vùng vẫy, vừa la hét, vừa vung dao. Bà khóc trong khi ba ta cố nắm lấy tay bà.

“Con xin lỗi, con xin lỗi, con xin lỗi…” 

Ta đang nằm trong góc, vừa khóc vừa che tai mình, chẳng biết phải tả biểu cảm ấy như nào nữa. Không hiểu sao, có chút nực cười ở đây. Đến nhìn vào khuôn mặt tả tơi đó, ta cũng chẳng có gan nữa.

Máu chảy khỏi bụng ta, từng chút một. Máu như thuỷ triều ngoài biển, vì một khi nó đã di chuyển, nó sẽ ra rất nhiều. Máu như thể từng tấm lụa, dệt những đường vuông vức trên bụng ta. Máu như thể bài học cuối cùng mà đau thương dành cho ta, vì nó là lời tạm biệt cho kết thúc của câu chuyện này.

Phần 6:

Nhật ký tháng thứ tư sống tại dinh thự của ngài bá tước Dulce Papá.

Thông thường ta sẽ ghi số ngày trên đó, nhưng việc đếm coi bản thân ở đây bao nhiêu ngày đang dần mất đi ý nghĩa của chính nó. Tụ chung lại là ta quá lười để làm một việc như thế. 

Ta đang bắt đầu nói chuyện với ngài bá tước. Từ tháng trước, ta nhận ra ngài thật cũng chẳng phải một con người đáng sợ là bao, giọng nói ngài trầm ấm, hành động thì cẩn thận, như thể một quý ông đích thực vậy. Ta chưa bao giờ bắt gặp một quý ông bao giờ trong đời, dẫu sao ta cũng sống trong thời hiện đại, mà nước Anh thì quá xa quê nhà của ta, tuy nhiên nếu quý ông thực có tồn tại, ta nghĩ họ sẽ hành động như ngài bá tước.

Lâu dần, ta nghĩ, ngài còn là một người bầu bạn thú vị. Ngài không phải là kiểu thích lắng nghe như Mina, nhưng những nền tảng kiến thức và kinh nghiệm của ngài thì thực sự rất rộng lớn và bao la bát ngát. 

Ta thích nhất là những buổi tối ngồi cạnh lò sưởi, nhấm nháp trà bánh và bàn chuyện phiếm với hai người họ. Lâu lâu, một trong hai sẽ thay bằng việc đọc sách cho ta nghe. Lúc còn là một nữ sinh cấp ba, ta chưa bao giờ thèm động một tay tới thứ nghệ thuật ấy, nhưng kể từ khi sống trong nơi biệt lập này, ta thấy việc ấy cũng không tệ.

Hôm bữa, ta hỏi bá tước về món kẹo xốp ở thế giới mình, bạn biết đấy, cái thường dùng trong những buổi cắm trại. Bá tước có hơi nghiêng đầu, nghe giọng thì có vẻ như ông đang cố tìm ra nó là thứ gì, trong khi ta thì mô tả nó bằng hết ngôn ngữ có trong đầu mình. Hết cách, ta và Mina đành dạo quanh cái thư viện bự chảng của ổng vào ngày hôm nọ và cuối cùng cũng tìm được một cuốn tạp chí có in ảnh thứ đó. 

“Ngài bá tước! Ngài bá tước! Đây nè!”

Ta kêu lên, khi Mina kéo chiếc xe lăn của ta lại gần ngài. Cô ấy đang giữ tấm ảnh ấy, và ngay khi cô giơ nó ra, ngài bá tước gãi gãi lên sừng của chiếc đầu lâu, ông ấy bảo “đừng mong đợi quá” nhưng cuối cùng lại tạo ra được miếng kẹo xốp, trắng, ngọt y như trong ký ức của ta luôn. 

Đêm đó, trà bánh được thay bằng sôcôla nóng và kẹo xốp. Lúc thưởng thức thứ đồ ngọt hoài niệm ấy. Ta đã định là mai sẽ bắt Mina phải chiều ta bằng hết khả năng của cô ấy.

Nói là làm, sáng hôm sau, Mina đã phải đẩy xe cho ta đến hết chiều chỉ để tìm tranh ảnh của những đồ vật ở thời đại của ta. Hay lắm, dinh thự âm u của bá tước Dulce Papá giờ đầy trong mấy món đồ chơi mà ta tìm được, cả truyện tranh và búp bê nhồi bông. Ta có thử bắt ông ấy biến về mấy món như máy tính hay điện thoại nhưng kết quả là lại không có điện để sử dụng, lúc ấy ta cũng thất vọng lắm, nhưng điều hay nhất trong tất cả là ta đã bắt Mina mặc quần jean!

Cô ấy bận trên mình áo phông trắng, đeo quần jean xanh cắt ngắn tới đùi, áo đóng vào trong quần. Lúc thay xong, cô cứ nấn ná mãi không chịu ra, nhưng lúc thuyết phục được cô đi khỏi tấm rèm, ta ngỡ như không thể tin vào mắt mình, thiên thần ngày nào giờ đã biến thành một cô nàng nóng bỏng.

Mina đỏ mặt, không dám nhìn vào mắt ta. Chắc hẳn việc mặc áo và quần như vậy chỉ dành cho đàn ông ở thời của cô, việc để lộ chân trần giống hiện tại như biểu lộ cho sự lẳng lơ vậy, đó có lẽ là lý do tại sao người ta thiết kế ra tất chân, có lẽ vậy. Nhưng cô vẫn rất đẹp, với mái tóc suôn mượt dài ngang lưng, ta nghĩ cô là người phụ nữ duyên dáng và mỹ miều nhất ta từng biết…

Phụ nữ…

Dạo gần đây cơn nghiện thuốc hay đến với ta vào lúc nửa đêm. Cơn đau ở các chi đã hoàn toàn khỏi hẳn, tuy nhiên lại gặp tình trạng đau chi ma. Mặt khác, vẫn phải cắt thuốc nên dù cho có đau đến ná thở thì vẫn phải cố chịu. 

Việc kiểm soát thuốc rất tốt, ngay từ đầu bá tước đã cố tình sử dụng loại thuốc tránh gây nghiện để tiêm vào người ta. Nhưng thuốc giảm đau thì vẫn là chất áp chế thần kinh, cứ vào nửa đêm là mồ hôi lạnh lại rít đầy trên tóc ta, những cơn chóng mặt buồn nôn diễn ra thường xuyên mà ta lại chẳng thể chìm vào giấc ngủ. Như thể địa ngục vậy. Nhưng vào những lúc đó bá tước vẫn ở bên cạnh ta.

Ta thừa biết ngài ấy muốn ta trở thành vợ của ngài đến nhường nào, bá tước yêu ta, và ước gì ta có thể yêu lại ngài, nhưng trên người ta không còn có chút dấu hiệu gì của con người rồi nói chi tới một người phụ nữ. Thử hỏi xem cuộc sống với một cái xác chỉ biết nói chuyện sẽ tồi tệ đến thế nào.

Trong những đêm trằn trọc vì cơn nghiện, đôi lúc ta thấy mẹ đứng ở bên cửa sổ. Bà chưa bao giờ tha thứ cho ta, ta biết điều đó, bà hận ta, bà muốn giết ta. Mẹ ta thường không nói gì cả, chỉ lang thang quanh quẩn ở cửa sổ.

Đã nhiều lần, ta nói với mẹ rằng ta xin lỗi. Nhưng bà chỉ đứng đó và không nói gì.

Có lẽ điều tốt nhất là nói tạm biệt với bà, như cách ta đã quên đi thế giới cũ của mình. Nhưng ta chẳng bao giờ có cơ hội để làm được điều đó.

Một hôm trời đẹp, sau mùa đông, và những bông hoa bắt đầu nở trở lại.

Sau khi dọn dẹp cho ta, Mina ẵm ta lên xe lăn và kéo ta ra ngoài khu vườn lớn sau dinh thự.

Cảnh rất đẹp, có một hàng rào bọc kín ở trên, khiến nơi này như một cái lồng. Xung quanh đầy hoa lá, những bông tú cầu lớn như quả banh, một vườn violet đủ màu rực rỡ, cả loài hoa Lay Ơn mà ta từng chăm khi còn là một nữ sinh.

“Đẹp quá!”

“Đúng là đẹp thật nhỉ?” Mina cười hiền hậu.

Đến giữa khu vườn, bá tước Dulce Papá đang đứng ở đó, nói chuyện với những loài chim và chú sóc, có lẽ vậy. 

Ta cũng thông minh lắm đấy nhé. Bỗng dưng hôm nay Mina gọi ta dậy sớm vậy, rồi lại tắm rữa kỹ càng cho ta, cô vốn luôn đeo một đôi bao tay nên rất ngại việc này, chắc chắn là có dịp gì đó. Còn bận cho ta một bộ váy rất đẹp.

Biết ý, ta liền làm bộ làm tịch với bá tước.

“Ngài gọi em ra đây vào giờ này, là ý gì ạ?” Nếu còn tay, ta đã chỉnh lại tóc mình rồi, thật ngại quá đi.

“Ta muốn có một buổi hẹn hò với em, ý em sao, tiểu thư Luna?”

Bá tước cùi chào ta, thông thường thì ngài sẽ đưa tay ra đấy, ta biết điều đó thông qua việc quan sát những cử chỉ thân mật của ngài với Mina Arker. Nhưng vì biết rõ những mất mát của ta nên ngài chỉ cúi, hoặc đôi lúc xoa lấy đầu ta, nhưng những hành động ấy lại thuần phục và tự nhiên đến lạ. Dẫu sao thì ngài ấy vẫn ở đây, tỏ ra lịch sự hết mức có thể và hỏi ta.

Ta quay sang nhìn Mina, chỉ để đáp lại bằng một cái gật đầu, như thể nói rằng đã dàn xếp cả cho cô rồi.

Cuối cùng, ta cất lời.

“Vâng ạ!”

Lách cách. Lách cách.

Cô Mina đưa xe lăn của ta cho bá tước, rồi bản thân cũng chào cả hai rồi quay trở lại dinh thự.

Ngài bá tước dẫn ta đi trong khu vườn, lúc thì nói những thông tin bất kỳ về loài hoa, lúc thì thúc ta để ta nói cả những chuyện của mình. Ta thường hay so sánh những điều ở đây với thế giới ngoài kia, có lúc ta đã hỏi bá tước về thân thế thật của ngài, nhưng ngài chỉ trả lời rất lấp lửng, có lẽ không phải là thời điểm tốt, giữ ý nên ta cũng không đào sâu thêm nữa.

Đến tầm giữa trưa, chúng tôi dừng lại ở một góc trong khu vườn. Bá tước tạo ra một cái bàn cùng chiếc ghế cho ngài ngồi rồi đặt trà bánh lên đó.

“Ngài biết đấy, thực ra em không thân thiết với những đứa con trai trên trường như ngài tưởng đâu.”

“Thật chứ? Ta tưởng em cũng phải nổi tiếng lắm, em đẹp như này cơ mà.”

Đột ngột bị khen nên má ta có hơi đỏ lên.

“Không phải vậy đâu ạ!”

“Chắc là họ ngại thôi.”

“Không thật đấy ạ! Ở thế giới đó chẳng một ai ưa nổi cái bản mặt của em cả. Em là một con nhỏ xấu tính, kiêu ngạo lại ích kỷ. Ai ai cũng ghét em!”

Bỗng dưng ta nổi giận, ta cũng chẳng hiểu được mình lúc đó nữa, có lẽ vì cảm thấy hổ thẹn trong cái thế giới tươi đẹp mà mình vẽ lên trong đầu bá tước. Như thể ta đã nói dối ngài vậy.

“Ta xin lỗi nếu như đã nói gì đó không phải phép.” Ngài bá tước vừa nói, vừa sờ bên má của ta.

Ta cũng muốn xin lỗi ngài, nhưng chỉ là ta không quen với điều đó, ta thật lòng rất cứng đầu cứng cổ.

“Không phải vậy. Chỉ là… ngài cứ liên tục khen ngợi em xinh đẹp, nhưng mà… đó không phải sự thật! Như thể em đang lừa đảo ngài vậy. Trong thâm tâm, em cảm thấy mình như đã mất đi tư cách làm người, và em biết là nói như vậy sẽ làm ngài tổn thương, nhưng em đã nói mất rồi, em ghét em như vậy đấy!” 

Ngài bá tước vẫn mân mê bên má ta, những đầu gai nhọn trên ngon tay ngài cũng chọt vào đó. Nước mắt ta đổ ra, như bao nhiêu suy nghĩ và sự căm ghét bản thân bấy lâu qua có cơ hội để được thoát ra. Ta khóc, và ta rên rỉ, đau đớn thật, như muốn chết đi vậy, nhưng ta lại không thể chết đi được. 

Sau một giây phân vân, bá tước ôm ta vào lòng, để ta dụi mặt vào tấm lưng cứng cáp của ông ấy. Và nguyên buổi đó, ta cứ khóc, khóc vì những chuyện đã rồi, khóc vì những đau đớn ở hiện tại, khóc cho cả những hối hận không còn cơ hội để sửa chữa.

Và ta cứ khóc mãi, đến khi những giọt nước mắt cuối cùng tràn vào con tim của bá tước.

Phần 7:

Chiều đó, tao cùng bá tước dành toàn bộ phần còn lại của ngày để dạo quanh khu vườn. 

Không một ai trong cả hai nói gì cả, điều đó cũng tốt, tao cảm thấy mình cần thời gian để vượt qua hết những giông bão này. Khuôn mặt tao hẳn đã đỏ lét như bị ai đó trét ớt lên mặt, vì mới khóc một trận rõ to như vậy mà, dẫu đã được bá tước lau chùi rất sạch sẽ rồi.

Ngại thật đấy, như thể một đứa con nít thứ thiệt.

Lâu lâu lúc đang ngắm những bông hoa nữ lang, những đám cỏ đuôi mèo trên một mặt của thảm xanh, tao liếc trộm khuôn mặt của ngài bá tước, trên khuôn mặt của ngài chẳng có vẻ gì cả.

Ngài không nói gì sau vụ đó, thành ra tao chẳng biết ngài đang nghĩ những gì. Tao thì nghĩ mình đã yêu ngài rồi, si mê đắm đuối là đằng khác, tao cứ nghĩ mãi về ngài.

Tao yêu đôi mắt to tròn lúc nào cũng nấp sau chiếc mặt nạ ấy của ngài, yêu cái cách mà ngài đi lại khó khăn qua các cánh cửa vì cơ thể quá khổ của bản thân. Tao nghĩ mình yêu cả giọng nói của ngài, đôi lúc có hơi đáng sợ, nhưng có thể sưởi ấm trái tim tao khi ngài đã thật lòng muốn vậy. Tao yêu cả những ngón tay dị dạng của ngài, khi ngài cẩn thận không làm tao bị thương bởi những móng vuốt và gai nhọn trên đấy. Tao yêu đôi môi nhạt nhoà của ngài, cái cách mà ngài khó khăn nở nụ cười khi nói chuyện với ta, cái vẻ u sầu mà nó luôn thể hiện khi ngài nhìn về đâu đó trong vô định. Những đặc điểm mà tao từng cho là gớm ghiếc, giờ đây lại đáng yêu đến kỳ lạ.

Trong vô thức tao cắn vào môi mình. Bất công thật, chẳng biết phải hờn ghét số phận hay thầm cảm ơn vì đã cho mình may mắn được đến với bá tước. 

Tao phải làm sao đây? Làm sao đây?

Tại sao một con quái vật như tao lại được một người đẹp đẽ như vậy yêu chứ? 

“A… đẹp thật.” Tao nói, khi bá tước vừa dẫn tao tới một bờ hồ.

Trong những bụi cây phía trước, khi những ánh nắng của một buổi chiều nhàn nhã tan đi giữa tiết trời vẫn còn vương khí lạnh của mùa đông vừa qua. Một khu vườn nhỏ, nằm trong cảnh vườn to lớn của ngài bá tước, như thể hội tụ mọi tinh hoa của thiên nhiên nơi này và để lại hàng bông cúc đại đóa vàng trắng ở xung quanh mặt hồ. Rồi thì hoa địu du, hoa chuông, hoa lau, hoa lục bình, hoa phi yến. Cả cảnh vườn đã khoác lên chiếc áo bảy sắc của mùa xuân rồi.

Tao thấy hai con chim bay ngang qua tầm mắt mình, sau đó thì lạ thật, có vài con mèo con đang đi lại dưới những thân cây, như bản thân chúng đang tản bộ qua các hẻm núi. Giữa mặt hồ tĩnh lặng, xanh thẳm và mờ đục lại có hai con thiên nga tựa mình vào nhau mà trôi đi trên mặt nước.

Nếu có tay, tao đã che miệng mình rồi, vì hàm tao đang mở rất to. Không thể ngăn mình mỉm cười được.

Ngài bá tước tiến lại trước mặt tao, và cúi người xuống. Hai con mắt không có lòng trắng ấy nhìn vào tao.

Không!

“Thưa tiểu thư Luna, ta - bá tước Dulce Papá đã yêu người, như ta đã nói từ khi chúng ta gặp nhau.”

Dừng lại đi!

“Tuy nhiên, sau những tháng qua sống cùng nhau. Ta nhận ra mình đã quá vội vã, ta yêu em vì vẻ đẹp yêu kiều và thanh nhã của em, thực với ta, ta đã mặc kệ những lời em nói mà suốt khi nãy không ngừng nhìn trộm khuôn mặt em. Nhưng như vậy là không đủ đúng không? Như vậy thì khác nào ta chỉ yêu em qua vẻ bề ngoài, vì vậy ta đã học về em. 

Đúng như em nói, em có những khiếm khuyết, nhưng cũng như bao người khác, em có cả những điểm mạnh. Em vượt qua nỗi đau khổ khi mất đi những bộ phận quan trọng, em không ngại đối mặt với những nỗi sợ của mình dù thâm tâm, ta biết nó làm em đau đớn vô cùng, và trên tất cả, em vẫn giữ được sự tích cực của bản thân. Em nghĩ mình ích kỷ sao? Ta thấy em đúng rồi đấy, vì em chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi! Làm sao em có thể biết được Luna trong mắt ta, là cô gái tuyệt diệu đến nhường nào? Ta đang giận đấy! Đúng vậy, ta thực sự đang giận em đấy!”

Lần đầu tiên trong suốt những tháng qua tao thấy ngài bá tước nói những lời thật thà đến vậy. Tao không biết nữa, tao chưa bao giờ nghĩ mình thực sự hiểu ngài bá tước, nhưng bây giờ thì ngài lại thể hiện những cảm xúc mãnh liệt nhất của ngài trước mặt tao. Phải làm gì đây? Tao sẽ đồng ý mất!

Rồi ngài bá tước nở một nụ cười trên môi, một nụ cười hoàn toàn tự nhiên, như thể đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trần đời của ngài. Ngài cất giọng:

“Nhưng cũng vì tức giận, mà ta lại nhận ra mình yêu em rất nhiều. Tiểu thư Luna… không…. Luna, lần này cũng như là lần cuối, nếu em không đồng ý thì cũng không sao cả, ta muốn làm em hạnh phúc. Em có đồng ý làm vợ của ta không?”

“Em đồng ý.”

Ôi, đã nói mất rồi.

Tình yêu của tao đã chết như thế.

Ngày hôm đó đã tàn.

Ngài bá tước đặt môi ngài lên môi tao. Một nụ hôn ngọt ngào.

Ôi, đồ đáng ghét, đồ tà ma. Ngài đã bẫy tao vào tình yêu của ngài rồi. Làm sao tao sống thiếu ngài được nữa đây?

Ánh mắt đê mê của tao vô thức nhìn vào cảnh rừng tĩnh lặng trong khi lưỡi tao khóa chặt trong đôi môi của ngài. Thầm nghĩ, nếu tao không xứng thì cũng chẳng sao cả, nếu giả vờ đủ lâu, thì lời nói dối rồi cũng sẽ trở thành sự thật thôi.

Bên kia cánh rừng, trong những bụi cây, là Mina Arker đang nhìn chằm chằm vào hai chúng tao. Trong khi trên tay cô là một tấm khăn ướt, hẳn cô đang tính gọi cả hai vào để ăn tối.

Nếu tao nói dối đủ lâu, thì giấc mơ này rồi sẽ trở thành sự thật đúng không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!