Toàn tập

I.

I.

Phần 1:

Tôi đến nơi vào lúc xung quanh đã tối đen như mực. Hôm nay không có sao, trăng từ sớm đã chóng tàn. Đến cả mây với nền trời cũng hòa vào làm một, chẳng thể nhìn thấy sự khác biệt giữa hai sự vật ấy nữa.

Tôi thở hổn hển giữa tiết trời giá lạnh, người tôi ướt đẫm, quần áo te tua vì bị lá cây mắc phải mà xé rách. Chẳng còn gì trên người, tôi đây đang đứng trước một tòa thành đầy nguy nga.

Hệt như một con ăn xin vậy, tôi vừa cười vừa nhìn lại bản thân mình, nhưng sự đắc ý đó chẳng kéo dài được bao lâu cho đến khi tôi nhận ra giờ mình đã trở thành trẻ lang thang, số phận ăn xin đang đứng chờ tôi ở trước mắt. Đó là chuyện sớm hay muộn.

Gió rít lên, thổi ngang qua chỗ tôi đang đứng. Áo quần xộc xệch làm hơi lạnh như thể lan tỏa đến mọi nơi có trong người tôi. 

Hít hà, hít hà, hơi thở tôi đang trở nên nặng nhọc, từng hơi tôi mượn khí mà hít vô như muốn vặn xoắn từng tế bào trong phổi.

Phải làm gì tiếp theo đây? Quên bẵng cái số mệnh trước mắt đi, nếu giờ tôi không làm gì, tôi thực sự sẽ trở thành một cái xác lạnh cóng vào ngày mai.

“Có ai…” Tôi run rẩy kêu lên.

Tay đập vào cánh cổng to lớn ở trước mặt. Đó là một cánh cổng sắt, gần bằng năm lần cơ thể tôi xếp chồng lên nhau, hệt như những thân cây đa to lớn mọc xung quanh thành phố nhà tôi. Tôi thực lòng không biết người ta sẽ mở cánh cổng quá cỡ này như nào, và liệu có ai nghe thấy tiếng của tôi ở đây hay không. 

Ngước nhìn lên mặt cổng, mắt tôi có thể thấy dòng chữ “Dulce Papá” in trên đó, với loại phông chữ mà lâu lâu trong tiết tin học tại trường tôi có trông thấy.

“Alo!!!”

Tạm gác qua chuyện đó, tôi đã hét đến khô cả cổ rồi mà nãy giờ vẫn chẳng có gì xảy ra. 

Cánh cổng đầy trong sương giá trơ mặt ra như thể đang trêu ngươi tôi, mạng nhện nằm khắp các góc vì bị rung lắc mà thả đầy xuống mặt đất.

Bực thật chứ!

Tôi vừa chửi bậy vừa vùng vằng tháo các sợi tơ bám trên tóc. Tất nhiên là trong thâm tâm tôi biết, tôi biết là chẳng có ai ở đây để mà cứu tôi đâu, mà có chắc họ chẳng thèm cứu. Giờ đời tôi đã hết, câu chuyện kết thúc thật có hậu, đúng là hết lời cảm ơn.

“Ặc!”

Bỗng tôi đạp trúng cái gì đó nhớt nhớt. Bỏ khỏi nhà trong đêm nên tất nhiên là tôi không mang giày, bởi thế trên da mình, tôi có thể cảm thấy thứ gì đó ướt át, lành lạnh dưới chân, giống như một cục slime vậy, nhưng nó lại nhão nhão như một bãi nôn. Hay nó chính là bãi nôn?

Tôi nuốt nước miếng. Chầm chầm gỡ chân mình ra. Nó ở đó rồi, một thứ gì đó vàng vàng đỏ đỏ, màn đêm này không cho tôi biết thứ đó là gì, ít ra thì tôi chẳng ngửi thấy mùi gì cả, có vài ký tự đính trên đó nhưng tối quá, giờ chỉ còn cách cúi xuống nhìn thôi.

Gió lạnh tràn qua, nhẹ nhàng ve vuốt sống lưng tôi. Lá cây lách cách kêu lên như có thứ gì đó đang ở đây. Tôi dần dần đưa mắt mình lại gần.

"Na... Ark...?"

Xoẹt! Một tiếng gì đó phát ra sau lưng tôi. Tôi xoay người lại, gót chân tôi trượt, và thế là tôi bổ nhào xuống đất.

Phía trước vẫn là một mặt cánh rừng, thông tin mà tôi đã biết sẵn vì chính tôi khi nãy còn đang đứng ở trong đó, nhưng điểm khác biệt hiện tại kẻ đó không còn là tôi nữa. Ai có thể ở đây cơ chứ?

Tôi thở dốc, các cành lá đung đưa theo gió. Nhưng chẳng có gì xảy ra cả.

“Mình nhìn nhầm sao?” Tôi tự hỏi, rồi lại nhận ra một việc tồi tệ hơn. “Thứ ấy bám trên lưng mình rồi! Trời ạ!”

Tôi dùng tay lau đi đống bầy nhầy bám trên lưng, giờ thì nó bám luôn cả trên tay tôi. Tởm lợm hết chịu nỗi.

Bỏ qua chuyện đó vậy, tôi nghĩ mình chẳng còn gì để làm ở đây nữa và quyết định rời đi, nhưng có một thứ cực bắt mắt đã thu hút được ánh nhìn của tôi trước đó.

Ở hai bên tường của cánh cổng, bám trong thường xuân và hoa hồng dày đặc là những viên đá bóng loáng. Trăng rọi vào làm chúng ánh lên đẹp đẽ khác thường.

“Đá quý! Chính là đá quý!”

Tôi cười toe toét khi áp mặt mình vào bức tường ấy. Hàng chục viên bám dọc theo các bức tường, viên đỏ viên xanh, nếu tôi có thể lấy được chúng… chẳng phải mọi vấn đề của tôi sẽ được giải quyết sao? 

Vậy là tôi quyết phải bóc được một cái ra. Tòa thành này cũng đã cũ kĩ mục nát, chắc vị chủ nhân giàu nứt phách ấy chẳng màng nếu tôi lấy đi một vài viên đâu.

“Hẹ hẹ hẹ!”

Tôi lấy móng tay mình, cố bứt những tinh thể lung linh ấy ra, nhưng chẳng tài nào làm được. Nghĩ lại thì cũng đương nhiên thôi, tôi không phải con bé ngu ngốc đến mức ấy, nếu viên đá này dễ dàng rớt khỏi bức tường thì chẳng đến lượt tôi mà ai đó đã lấy đi rồi.

Bây giờ thứ tôi cần là một hòn đá. Tôi lấy một viên đủ ôm với lòng bàn tay tôi và hết lực gõ vào bức tường. 

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Chẳng ích lợi gì mấy, giờ thì tôi lại đến căm ghét cánh tay mảnh mai đến vô lý của bản thân mình. Nếu là một trong những tên khỉ đột trên lớp thì bọn nó hẳn sẽ gỡ cái này ra dễ dàng hơn.

Tôi muốn hét lên đau quá khi đập tới lần mấy trục vào bức tường. Nó cũng làm bằng đá nên việc tôi đập đá vào đá chỉ khiến cho các tia lửa bắn ra. Hơn hết thì giờ nhìn vào lòng bàn tay tôi, đôi tay mềm mại ngày nào giờ đã đỏ ran vì ma sát.

“Ghét thật chứ!” Tôi thở dài trong thất vọng, ném văng viên đá vô dụng xuống mặt đất. “Hả? Đây là… chữ!” 

Tôi sờ tay lên bề mặt bức tường, lẫn trong thường xuân và đá quý, là các chữ viết được mài đều khắp các rãnh của bức tường.

Tôi cúi người xuống, nhặt lại viên đá và dùng nó để kéo đứt các dây thường xuân. 

Có một dòng chữ được viết trên đấy, trời quá tối nên tôi gần như phải banh cả hai mắt ra để đọc, tuy nhiên tôi vẫn hiểu được phần nào ý của nó.

“Đây là trại lao… của chú chó The Devil của bá tước… Đú Xì Papa? Hỡi những kẻ… ngu muội… đừng dại gì làm phiền sinh vật này… nếu không xác thịt của các ngươi… sẽ là mồi ngon cho nó… Con thú này có lý do để bị… giam cầm!”

Vừa dứt câu, một tiếng rầm được thả ra, rơi thẳng vào đầu tôi. Làm tôi giật thót cả mình mà lùi lại. 

“Gì vậy?” 

Tiếng rầm đó lại một lần nữa kêu lên. Lần này mặt đất xung quanh rung chuyển. Tôi có thể thấy trung tâm của cơn chấn động ấy đến từ cánh cổng sắt với dòng chữ “Dulce Papá”, bạn biết đấy, cái duy nhất nằm ở chỗ này, và nó đang rung chuyển dữ dội.

“Gì vậy trời?”

Tiếng rầm kêu lên lần thứ ba, và tôi thấy hai bên cánh cổng thụt vào trong. Tỏa ra một làn khí nóng dữ dội ra bên ngoài, gần như có thể sưởi ấm tôi qua đêm đông buốt giá này.

Bên trong là một màn đêm, còn đen hơn bầu trời bên ngoài, như thể đít nồi vậy. 

Thôi được rồi tôi chạy đây.

Đúng lúc đó, một tiếng gầm gừ như muốn xé toang trời đất dồn toàn lực tấn công lưng tôi. 

Tôi nhào vào rừng, chạy thục mạng, nửa chừng lại rẽ để đánh lạc hướng con chó ấy. 

Mặt đất gồ ghề với các thân cây làm tôi không chạy được lâu, nhưng không sao, tôi biết mình an toàn khi không còn nghe thấy tiếng đạp chân dậm kìn kịt ở phía sau, và tiếng gầm như muốn điếc cả tai của sinh vật ấy.

“Hít hà hít hà…”

Tôi thở dốc, phát ra âm thanh vô cùng kỳ cục, nhưng chẳng thể ngăn được điều ấy. Tôi đang núp sau một lưng cây, ở đây tôi sẽ an toàn, tôi sẽ an toàn, chắc vậy.

Nghĩ thế, tôi mỉm cười trong sự đắc ý. 

Rồi bỗng dưng thân cây đổ xuống, con quái vật ấy lao ra, răng nanh nó cắn vào cổ tay tôi. 

Hết rồi, nó đã đớp trúng tôi.

Cơn đau ngay lập tức truyền thẳng lên não tôi, rồi truyền thành tiếng hét. Sự đau đớn của da thịt bị nghiền nát và từng đốt xương vỡ ra làm não tôi như quá tải, và lần đầu tiên trong hành trình bỏ nhà ra đi, vượt cả buốt giá và cô đơn, tôi khóc trong sự tuyệt vọng.

Con quái vật có một nước da đỏ, và cặp sừng cong vào hai bên ở trên trán, râu nó mọc dưới cằm và đồng tử nó có hình thù như thể hai dấu trừ phát sáng đang nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi còn có thể thấy đôi cánh như thể cánh dơi của nó ở hai bên. Con này chẳng giống con chó tí nào, trông như thể… một con quỷ!

Con quái vật cắn ngập vào phần cùi chỏ, làm phần da tay tôi nát ra, tôi có thể cảm thấy nước miếng của nó như một loại axit cực mạnh đang ngấu nghiến từng miếng thịt còn nối với hệ thần kinh trên não. Như thể nó đang muốn một lần nuốt cả người tôi vào trong.

Nước mắt tôi tràn đầy xuống cằm, đây hẳn là sự trừng phạt vì đã tỏ ra bướng bỉnh.

Làm sao mà tôi để chuyện đó xảy ra được, tôi cố gắng kéo người mình ra. Ít ra axit của nó giờ đang giúp tôi tiêu huỷ phần cánh tay ấy. 

Con quái vật nhấc cằm nó lên, cả cơ thể tôi lơ lửng trong không trung. Lúc này đây, tôi có thể thấy phần thân dưới của nó, dày trong lông vũ, và hai bên chân nó là móng, như thể là bộ phận của diều hâu hay kền kền vậy. Con vật nhanh chóng hạ đầu nó xuống, thọi người tôi xuống mặt đất phía dưới.

“Sặc!”

Lưng tôi tiếp xúc với đá, máu đổ từ trong nội tạng trào ngược ra khỏi miệng.

Như để chắc tôi sẽ ngoan ngoãn, nó làm thế hai ba lần liền nữa. Cho đến khi cánh tay tôi đứt hẳn ra, và cả người tôi văng sang một bên.

Lăn lộn trong đống bùn cát, tôi giờ đang nằm trong một khúc cây. Mắt tôi ngập trong hai cột máu có hình ô dù, hẳn đầu tôi đã đập vào đâu đó, khiến máu phụt ra từ các đồng tử của tôi. 

Con quái vật đâu rồi? Tôi tự hỏi. Nhưng thầm biết sẽ chẳng có ai đáp lại, tôi đành bò đi.

Chân tôi đã gãy gần hết, và phần nào trên các xương sườn ở lưng cũng vậy. Mong rằng sẽ không có đốt xương nào đâm vào phổi tôi. 

Trời vẫn còn rất tối, kèm với thị lực bị suy giảm nên tôi gần như không thể quyết định được phương hướng, chỉ có thể trườn theo nơi có ánh sáng.

Rồi tôi nghe thấy tiếng rầm rập phát ra ở đằng sau. Nó đây rồi, tôi cần phải nhanh lên, tôi nhấc tay mình lên, cố hết sức kéo mình về phía trước, tôi thậm chí còn rên rỉ, kêu lên những tiếng kêu kỳ quặc, nhưng vô nghĩa, nó ở đây rồi, nó…

Con quái vật ngoạm lấy đôi chân của tôi, dốc thẳng người tôi xuống như đang vắt một tấm giẻ rách.

“Không! Con mẹ mày!” 

Răng nó bám chặt vào da thịt tôi, tiếng xèo xèo của nước bọt phát ra, ăn vào thịt tôi, làm tôi kêu lên thất thanh. Giọng tôi rách ra, giờ tôi nghe còn giống quái vật hơn cả nó. 

Nó mấp máy môi, quyết nuốt trọn cái xác ở trước mặt. Tôi dùng tay đấm vào mặt nó, dãy dụa hết sức.

Nó lại dùng chiêu cũ, mở miệng cắn ngược vào tay tôi.

“Không!”

Vô vọng cả rồi, nó đang ăn cả.

Giọng thét của tôi dừng ở đó, vì lúc này chẳng còn lại gì cho tôi nữa. Tôi có thể cảm thấy da thịt mình đang bị đốt cháy như than củi đen hồng trong lò sưởi, tôi cũng có thể nghe thấy tiếng xương giòn vụn vỡ dần trong răng của nó, tôi đang bị thứ này ăn thịt, và sẽ chẳng ai cứu tôi cả.

Cột máu trong mắt tôi, bự lên, rồi lại bự lên, đến nỗi che phủ toàn bộ thế giới của tôi bằng nó. Và chỉ còn lại như thế, trước khi một màu đen chiếm lấy tất cả.

Phần 2:

Lách cách.

Tí tách.

Tiếng lất phất của những cơn bão, âm thanh tóc tóc của nước.

Và vẫn là những âm thanh ấy: kể cả khi tôi đang chìm trong mê man.

Phần 3:

Thế nhưng những âm thanh ấy - hệt như ký ức - cứ nhoà dần nhoà dần. Tụ lại thành một màn mờ đục, trắng xoá. Người ta chẳng biết liệu bóng tối xuất hiện khi mọi ánh sáng trên đời này biến mất, hay là khi ta chìm trong tận cùng của tuyệt vọng. Có lẽ con người đã sống quá lâu với những thành tựu từ công nghệ mà bản thân đạt được, để quên mất cảm giác khi không có ánh đèn điện. Liệu những điều đó có ý nghĩa gì không? Tôi không biết. Tôi đặt đi đặt lại hàng ngàn câu hỏi không có câu trả lời trong đầu, đến mức tự quá tải chính lời ăn tiếng nói của mình. Để lại chỉ một, và chỉ một suy nghĩ, chừng nào thì cơn đau này mới kết thúc? Đó cũng là một câu hỏi mà tôi chẳng thể trả lời.

Nhưng có một điều mà tôi biết: Tôi đang chết đi! Thực vậy, chết dần chết mòn như những bông hoa héo úa khi mùa thu tới, sau đó tất cả sẽ bị lấp đi bởi cái trắng xóa của tuyết, cái gì cũng sẽ chết. Lúc nhận ra điều đó, tôi kinh ngạc vì đến giờ mình mới hiểu được thứ hiển nhiên đến vậy. Rồi tuyết cũng sẽ tan đi khi tàn mùa, những tán lá và hoa dẫu có mọc lại, nhưng cái cây rồi sẽ tới ngày nó chết đi. Nghĩ về điều đó, tôi thấy trong lòng mình một nỗi buồn vô hạn.

Lách cách.

Tí tách.

Âm thanh của nước rơi, tiếng người lẩm bẩm đâu đó trong tai tôi.

Chẳng biết đã trôi qua bao lâu. Dạo này tôi không còn cảm thấy lạnh nữa, cũng chẳng còn nghe thấy âm thanh trơn ướt của nước chảy. Tôi nghĩ mình đang cảm thấy ấm áp, như được phủ trong chăn nệm, như thể ba mẹ tôi đang ôm tôi ngay lúc này. Cứ nhắc tới ba mẹ là tôi lại mau nước mắt, nhưng tôi không biết nữa, tôi cảm thấy như muốn khóc.

Nếu tôi nói rằng tôi không nhớ tới đấng sinh thành ra mình, đó sẽ là lời nói dối. Tôi nhớ họ da diết, dạo này trong đầu tôi ngoài cái chết, chỉ còn khuôn mặt họ. Nhưng tôi không thể nói rằng tôi hối hận vì đã rời bỏ họ mà đi được, phải làm sao đây, tôi yêu ba, tôi yêu mẹ tôi rất nhiều, nhưng tôi không thể sống bên họ được. Nếu trời cao cho tôi cơ hội được làm lại từ đầu, tôi không thể tự tin nói rằng mình có thể sửa chữa được điều gì cả, bởi vì vậy, thưa trời cao, nếu như ông muốn ban điều đó cho ai xin đừng cho con…

Tôi đang trên đường theo đuổi hạnh phúc của mình.

Tôi biết ánh sáng ấy sẽ không bao giờ tỏa sáng mãi mãi.

Tôi ước mình đã có thể là một cô gái ngoan ngoãn.

Nhưng tôi lại chẳng hối hận vì điều gì cả…

“Mừng quá, con bé tỉnh dậy rồi!” Mẹ tôi nói. Bà quay sang nhìn ba tôi, cả hai đều niềm nở nhìn tôi.

Sao cơ?

Tôi đang ở đâu đây?

Tôi nhìn quanh, ánh mắt tôi mờ đẫm nhưng tôi vẫn có thể nhận ra căn phòng ọp ẹp của gia đình tôi.

Nước mắt tôi lăn dài quanh hai bên má. Như thể vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng vậy.

Mừng quá.

Thật mừng quá!

“Mẹ ơi!”

“Mẹ?”

Tôi lao tới, tính ôm mẹ, nhưng đột ngột cả người tôi chênh vênh, té đập mặt xuống sàn.

Gì vậy?

Tôi cố trường dậy nhưng không được, mặt tôi ép sát với mặt đất, và tôi đang bị kẹt trong tư thế này.

Gì vậy? Gì vậy? Tôi chẳng hiểu gì cả.

Đây đâu phải sàn nhà phòng tôi? Tôi có thể thấy điều đó, tấm gạch lát bằng gỗ nâu, giờ bị thay thế bởi một màu tím âm u.

Bỗng có hai đôi tay đặt lên hông tôi.

“Em để đó cho anh được không?” Giọng trầm khàn của một người đàn ông vang lên, đây không phải giọng của bố tôi.

Hai đôi tay đang bóp vào hông tôi chợt bỏ ra, và thay vào đó là một đôi tay khác. Móng của người đó đâm vào da tôi, như thể móng của một loài bò sát nào đó. Người đàn ông đó cố gắng để cất đi những chiếc vuốt, nhẹ nhàng bế tôi lên, nhưng da tay của ông ta cũng gồ ghề nhòn nhọn đến phát sợ, thực làm tôi nổi cả da gà da vịt của mình.

Mắt của thứ đó nhìn chòng chọc vào tôi, hai con ngươi đen huyền, không có lòng trắng, để lại một cảm giác đáng yêu như thể mắt của chó hay mèo khi làm nũng với ta. Tuy nhiên, chúng lại ẩn dưới đầu lâu của một con nai sừng tấm. Dưới tấm mặt nạ ấy là nước da trắng ngát, và đôi môi nhạt như máu bầm. Toàn thân ông khoát một tấm áo choàng màu xám tro, gần như phủ cả người, chỉ lộ ra một chút lồng ngực cứng cáp và đen hệt hắc điện thạch ở giữa cổ.

Tôi đưa mắt nhìn quanh, đây là một căn phòng rộng, mặc dù đồ đạc chẳng có bao nhiêu. Tôi có thể thấy một giường ngủ rất lớn đặt ở giữa phòng, rèm trắng ở hai bên cửa, sàn nhà được lát bằng gạch ca rô tím đen. Tủ và những lồng kính đựng rượu đặt cạnh cửa ra vào. Bên tay phải tôi đặc biệt lại có một cái nôi em bé, có thể chủ cũ của căn phòng này là một thai phụ.

Tôi lại đưa mắt nhìn thứ đó. Chẳng biết giờ trên mặt tôi đang biểu lộ vẻ sợ hãi hay bối rối nữa. Có lẽ là cả hai. Tôi chẳng thể đoán được ông ta đang nghĩ gì qua chiếc mặt nạ ấy.

Cuối cùng, người đàn ông nói:

“Mina yêu quý, em giữ cô ấy cho anh được không?”

Xuất hiện ngay cạnh tôi là một hầu nữ với mái tóc đen dài và khuôn mặt trưởng thành. Trên đầu cô đeo một tấm băng đô vải trắng, và vòng sau cổ cô là một chiếc tạp dề. Người phụ nữ đó nhìn tôi, đôi mắt cô màu xanh lam, và cô tuyệt đẹp.

“Vâng thưa anh.” Cô nói, nắm vào hông tôi, một tiếng lách cách phát ra, truyền từ tay của ông ta vào tay cô.

Tôi cảm thấy như ngày còn bé vậy, ba mẹ tôi cũng đã từng làm thế.

Sau cùng, thứ đó nhìn chằm chằm vào mắt tôi, cao lớn, tôi không cần dựa vào đôi chân mình để biết điều đó. Ông ta như thể một con quái vật trên hai mét. Và con quái vật ấy đang cúi chào trước tôi.

“Thưa tiểu thư, ta tên là bá tước Dulce Papá. Là chủ nhân của toà dinh thự này, còn kia là vợ ta - Mina Arker.” Ông chĩa móng vuốt vào vai tôi, tự tôi biết rằng ông đang nhắc tới người phụ nữ đứng đằng sau. “Có thể cho ta biết tên của nàng được không?”

Tôi á?

Tôi lúng túng. Chưa có ai từng gọi tôi là tiểu thư cả. Hơn hết, thời này còn ai xưng như vậy nữa chứ?

Nhưng chỉ vì người đàn ông này đã hỏi tôi một cách rất lịch sự, tôi nghĩ mình đành phải đáp lại vậy.

“Th… Thưa ngài, tôi tên là Luna.” 

Tôi ngượng chín cả mặt, giọng tôi the thé nghe thật tệ, thông thường lúc này theo thói quen tôi sẽ đưa tay lên gãi má, nhưng không hiểu sao chuyện đó, tôi không thể làm được. Đó chính là lúc mà tôi bắt đầu nhận ra chuyện gì đang xảy ra với mình.

“Chỉ Luna thôi sao?” Ngài bá tước hỏi.

Tôi chần chừ.

“Đúng vậy, Luna thôi ạ!”

“Vậy thì Luna.” Ông ta nhón người, mặt đối mặt với tôi. “Ta, bá tước Dulce Papá, đã rơi vào mũi tên tình ái với một người con gái xinh xắn như em. Từ lần đầu thấy em, ta đã si mê vẻ đẹp như thiên sứ giáng trần ấy. Em có nguyện làm vợ ta không?”

Ngay khi lời cuối cùng của thứ đó vừa dứt. Tôi có thể cảm thấy như cả thế giới của mình một khắc tối sầm lại. Không phải vì lời cầu hôn của ông ấy, không, chẳng liên quan chút nào. Ít ra trong lúc này là vậy.

Tôi đảo mắt xung quanh người mình. Phần lớn khung cảnh tôi thấy là sàn nhà, nhưng thứ tôi bận tâm không phải nó. Ở hai bên vai tôi. Bụng tôi. Hông tôi. Tôi đang trần truồng, nhưng tuy nhiên không phải nó… Tôi… 

Đến tận lúc đó tôi mới nhận ra, mình đã mất cả hai tay lẫn hai chân.

Chẳng có cơn ác mộng nào cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!