Trong một căn phòng làm việc tối tăm, từng làn khói cứ lượn lờ tựa sương ảo. Tại trung tâm căn phòng là một chiếc ghế bành lớn bọc da sẫm màu, lưng ghế cao, viền đinh kim loại chạy dọc theo mép. Một người đàn ông với bộ đồ đen ngồi quay lưng lại, dáng thẳng, vai hơi dựa vào ghế. Cánh tay phải nâng lên ngang đầu, giữa các ngón tay là một điếu thuốc đang cháy dở.
Cốc..Cốc..Cốc!!
Đột nhiên một tiếng gõ cửa đột ngột phá vỡ bầu không khí yên tĩnh trầm lặng này.
"Vào đi"
Âm thanh của người đàn ông vang lên đều đều với một chất giọng trầm, kế đó cánh cửa căn phòng mở ra. Từ bên ngoài bước vào một người đàn ông với dáng người to lớn, vạm vỡ bước vào, khuôn mặt anh ta thô ráp, sắc cạnh mang lại cho người khác ấn tượng về một con người trưởng thành, mạnh mẽ.
Anh ta tiến đến bên chiếc bàn người đàn ông áo đen đang ngồi, đặt tập tài liệu đang cầm trên tay xuống.
"Quản lý, tôi mang tài liệu đến cho ngài rồi đây".
"Được rồi Jacob, lát nữa tôi sẽ xem xét". - Người đàn ông áo đen vẫn giữ dáng vẻ ung dung, thoải mái hít một hơi thuốc dài.
Jacob đứng bên cạnh, nhìn xung quanh phòng rồi thở dài:
"Thật sao quản lý? Đang giữa ban ngày mà ngài kéo rèm tối um thế này làm gì? Ngài thậm chí còn không thèm bật đèn."
Người đàn ông được gọi là quản lý thở ra một làn khói, cười nói:
"Thôi nào, đừng quá khắt khe mấy chuyện vặt vãnh như vậy, đôi khi tôi cũng cần tạo một bầu không khí riêng tư, thoải mái cho mình chứ.".
"Tôi không phản đối việc ngài tạo bầu không khí riêng tư hay gì cả, nhưng làm ơn đừng có đóng cửa kín mít rồi hút thuốc phì phèo như thế. Tôi suýt thì ngạt thở khi bước vào căn phòng này đấy."- Jacob phàn nàn.
"Được rồi, được rồi, tôi sẽ chú vào lần tới".- người quản lý gõ nhẹ tẩu thuốc vào chiếc gạt tàn thủy tinh trên bàn.
"À mà phải rồi, hôm nay bên cậu có người mới được tuyển vào nhỉ ?".
"Vâng, tôi mới gặp cậu ta trên đường tới đây."
"Ừm, cố gắng chiếu cố cậu ta nhiều hơn".
Jacob lộ vẻ lưỡng lự chút, một lát sau cậu ta mới dám cất lời:
"Quản lý, tôi có chút không hiểu, giờ chúng ta đâu có thiếu nhân lực, sao lại tuyển cậu ta thế.
“Thôi nào, việc nhân sự gặp sự cố trong lúc làm việc cũng không phải hiếm. Đôi khi tuyển thêm một số nhân viên bổ sung cũng chẳng lạ gì. Biết đâu cậu ta là hàng dự phòng thì sao?
“Đừng đùa tôi nữa quản lý, tôi đã đọc qua hồ sơ của cậu ta, không có gì bất thường nhưng cũng chẳng có gì đặc biệt. Cậu ta chỉ là một người học lực, bằng cấp, năng lực tất cả đều ở mức bình thường. Cậu ta thậm chí còn không biết về sự tồn tại của dị thể cho đến gần đây. Trong tài liệu cũng chỉ ra rằng cậu ta chỉ là một người bình thường không có siêu năng lực.”
“Vậy ý của cậu là gì?”
“Tôi cảm giác việc gia nhập của người mới này có gì đó khả nghi.”
Người quản lý vẩy vẩy tẩu thuốc, miệng nói:
“Cậu nói với tôi mấy chuyện này làm gì, tôi cũng không phải người tuyển dụng cậu ta.”
“Quản lý, đừng giấu tôi, với chức vị và khả năng của ngài thì dù chuyện này không liên quan gì đến ngài ngài cũng chắc chắn biết gì đó.”
Người quản lý hít một hơi thuốc rồi phì phèo nhả khói, ông nhàn nhạt đáp lại.
“Haizz…. đương nhiên tôi cũng biết chuyện này có điều không đúng, nhưng tôi thực sự không biết cậu ta có gì đặc biệt.”
“Ngài không điều tra sao?”- Jacob hỏi.
“Không” - quản lý chỉ đáp lại cụt lủn như vậy.
“Hả? Ý ngài là sao?” – Jacob hoàn toàn bối rối trước câu trả lời của người quản lý.
Sắc mặt người quản lý vẫn không hề thay đổi, lặng lẽ đáp:
“Không phải ta không muốn điều tra, mà là ta không thể..”
Jacob ngạc nhiên, lúc này anh ta mới nhận ra sự vậy gia nhập của nhân viên mới này còn phức tạp hơn những gì anh ta có thể tưởng tượng.
"Sao có thể?"- Jacob hỏi với sự hoang mang.
Quản lý không trả lời, ông ta đặt tẩu thuốc xuống bàn, tiến về phía cửa sổ. Tấm rèm dày màu sẫm bị nắm lấy và kéo mạnh sang một bên. Vải trượt trên thanh kim loại tạo ra tiếng sột soạt ngắn.
Ánh sáng từ bên ngoài tràn vào tức thì, cắt ngang bóng tối trong phòng. Kính cửa sổ cao từ sàn đến trần lộ ra chiếu rọi cả căn phòng.
Jacob khẽ nheo mắt vì sự chiếu rọi đột ngột, người quản lý vẫn đứng bên cửa sổ, lặng lẽ quan sát đường phố tấp nập phía bên dưới.
Jacob tiến về phía bên cạnh quản lý, theo ông nhìn ngắm thành phố.
Lúc này người quản lý mới cất lời:
"Jacob à, cậu phải biết một điều rằng sự việc này liên quan đến phía trên, mà dây dưa vào chuyện của bên đó chỉ có hại chứ không có lợi."
Jacob khẽ nhíu mày, anh ta tất nhiên không ngốc, cấp trên ở đây chắc chắn là một người có quyền lực trong tổ chức, dù quản lý có quyền quyết định rất nhiều thứ trong cơ sở thì cũng vẫn phải chịu sự sắp xếp của cấp trên.
"The Hands cũng phải nhúng tay vào sao?"- Jacob
Người quản lý quay sang nhìn Jacob, ánh mắt đầy ẩn ý, miệng nhếch lên một nụ cười khó nhận ra,
Con ngươi Jacob co lại, mồ hôi bắt đầu lăn dọc trên trán, cậu ta không kìm được mà thốt lên:
"The Head !!? Người này rốt cuộc là ai mà phải để The Head phải để ý như vậy?"
Trước câu hỏi của Jacob, lần này quản lý chỉ im lặng không đáp.
Nói về cơ cấu tổ chức, ARMO cũng có sự phân chia cấp bậc, phân ra 2 loại là hành chính và quân sự. Cả hai loại đều đứng đầu bởi The Head- hay còn gọi là đầu não.
Đứng dưới The Head là những Arm- cánh tay đắc lực của đầu não tổ chức ARMO. Thân phận của họ được bảo mật cực kì nghiêm ngặt, và họ chỉ nhận lệnh duy nhất từ những người đứng đầu tổ chức. Không ai biết gì về ARM trừ việc họ là những tồn tại cực kì đáng sợ và chuyên đi thực hiện những nhiệm vụ bí mật của tổ chức.
Có lời đồn cho rằng mỗi Arm đều là dị nhân có sức mạnh đạt đến cấp độ A hoặc thậm chí là S.
Phía dưới Arm là Hand- những bàn tay chịu trách nhiệm vận hành tổ chức.
Những người mang danh hiệu Hand đều phải đạt đến cấp độ của dị nhân cấp A. The Hand có nhiệm vụ trấn thủ các cơ sở của tổ chức, họ đại diện cho chiến lực đỉnh phong của cơ sở đó.
Khác với Arm hành động chỉ vì đầu não, Hand chính là lực lượng chủ lực của toàn bộ ARMO. Cũng chính vì vậy mà dù cấp bậc của Arm lớn hơn Hand nhưng trên thực tế vị trí của Hand trong tổ chức lại lớn hơn Arm.
Dù sao việc này cũng không tạo ra vấn đề quá lớn trong tổ chức vì thân phận của các Arm vô cùng bí ẩn. Thậm chí mọi người thường đặt ra câu hỏi về sự tồn tại của họ trong tổ chức.
Số lượng Hand của ARMO vẫn chưa được xác định, nhưng ước tính tổ chức sở hữu ít nhất 30 người . Đó cũng là lý do ARMO trở thành một trong những tổ chức dị thường mạnh nhất thế giới bởi lẽ số lượng dị nhân trên thế giới vốn đã không nhiều mà dị nhân cao cấp lại càng ít ỏi.
Phía dưới các Hand là những Finger- ngón tay hay còn một cách gọi khác là quản lý. Đúng như tên gọi, họ có nhiệm vụ quản lý và điều hành mọi việc trong cơ sở.
Quản lý thường có nhiệm vụ giúp các Hand điều hành các phòng ban trong cơ sở và họ chính là những người đứng đầu các phòng ban đó, người đàn ông trước mặt Jacob bây giờ chính là quản lý của phòng ban Thông Tin.
Cấp bậc phía dưới Finger là Nail, hay nói cách khác là những nhân viên. Tổ chức có vô số nhân viên, và để điều hành tổ chức một cách trơn tru thì việc phân cấp cho họ là một điều cần thiết, việc phân cấp và sắp xếp vị trí sẽ tùy vào nhu cầu của quản lý, thường là phân cấp theo mô hình công ti thông thường.
Và cấp bậc ở đáy trong cơ cấu của ARMO là Dirt. Dù rằng thực ra Dirt không phải là nhân viên của tổ chức mà họ là những con tốt thí, những vật thí nghiệm. Dirt có thể là con người, cũng có thể là động vật, miễn là chúng đều được dùng vào mục đích làm vât thí nghiệm đều có thể gọi là Dirt.
Dĩ nhiên Dirt khác với dị thể, bởi vì bản chất giữa hai thứ này đơn giản là hoàn toàn khác nhau. Dị thể là vật thí nghiệm nhưng mang đặc tính dị thường, còn Dirt là tốt thí, chỉ là phàm vật và không mang bất kì đặc tính dị thường nào.
Dù rằng trong cơ cấu tổ chức không tồn tại cấp bậc này, nhưng mọi người trong tổ chức ngầm mặc định và áp dụng cấp bậc này bởi mọi người đều biết rõ vai trò của Dirt trong việc vận hành tổ chức một cách hiệu quả.
Với tư cách là một người đã có kinh nghiệm làm việc trong tổ chức, Jacob biết rõ bản chất của tổ chức. Cách họ đặt tên các cấp bậc giống như các bộ phận cơ thể con người nghe tưởng chỉ đơn giản là phân bậc từ lớn đến bé nhưng đối với cậu đó lại là một sự châm biếm ngầm.
Dirt chỉ là những vết bẩn khó chịu, và người ta sẽ không hề ngần ngại khi dọn dẹp chúng. Còn móng tay? Nếu móng quá dài, họ sẽ không ngần ngại cắt đi.
Nếu cảm thấy cần tổ chức sẽ không do dự loại bỏ những vết bẩn hay gọt dũa lại móng tay. Và thâm chí nếu ảnh hưởng nghiêm trọng, việc bỏ một vài ngón tay hay cánh tay cũng không phải không thể.
Nhưng dù vậy Jacob không thể than vãn. Nếu ARMO chỉ là một lũ người bóc lột người khác để kiếm lợi cho đám cao tầng thì đã chẳng có gì đáng bàn, nhưng mục đích ARMO ra đời là vì sự sống còn và phát triển của nhân loại.
Và ARMO làm được, thậm chí thế giới còn vững bền và phát triển tới tận ngày nay có công không hề nhỏ của ARMO.
Theo Jacob được biết, ARMO vốn là một tổ chức phi lợi nhuận, tất cả những gì họ làm đơn giản là giam giữ và nghiên cứu dị thể. Với ARMO, muốn đối đầu với dị thể, ta cần phải hiểu rõ chúng, bởi lẽ tri thức chính là sức mạnh.
Và từ những nghiên cứu của mình, ARMO đã xây dựng được cả một công nghệ dị thể áp dụng trên nhiều lĩnh vực từ sản xuất tài nguyên, công nghệ chế tạo, quân sự…
Với công nghệ dị thường dẫn đầu thế giới thì việc gì ARMO chưa từng phải lo lắng về tài nguyên.
Dù là một tổ chức giàu có và ARMO thường khá hào phóng với nhân viên, nhưng điều gì cũng có giới hạn của nó. Nếu có người chạm đến giới hạn của ARMO, kết cục của họ sẽ không chỉ đơn giản là giam giữ trong tù.
Jacob tuy có hơi bất mãn về cách ứng xử của ARMO vì nó quá lạnh lùng, vô cảm như một cỗ máy vậy. Nhưng anh biết rõ không thể nào đạt được những điều lớn lao nếu không có sự hi sinh.
Điều mà Jacob không cam lòng nhất không phải với tổ chức mà là với chính bản thân mình. Jacob không sợ chết, nhưng anh ta không chấp nhận cái chết của mình sẽ trở nên vô nghĩa.
Anh ta đã từng chứng kiến vô số cái chết của nhân viên trong cơ sở. Có người chết vì dị thể vi phạm quản thúc, có người chết trong lúc nghiên cứu một dị thể mới, có người chết vì vô tình lại gần khu vực có dị thể nguy hiểm, cũng có người chết trong khi còn chẳng rõ lý do.
Jacob không cam lòng với cái chết như vậy, anh ta muốn cái chết của mình phải có ý nghĩa, đó cũng là lý do anh vẫn còn bám trụ với ARMO.
Jacob từng muốn gia nhập vào lực lượng cơ động của tổ chức, nhưng anh đã thất bại. Tuy vậy anh ta vẫn không bỏ cuộc và nỗ lực từ vị trí bảo vệ. Chính sự kiên trì và nỗ lực đáng kinh ngạc này đã vô tình lọt vào mắt của quản lý phòng ban Thông tin lúc bấy giờ và ông đã mời Jacob về làm việc dưới trướng mình.
Tuy hày càm ràm về mấy thói hư tật xấu của người quản lý này nhưng Jacob vẫn luôn không giấu được sự ngưỡng mộ của mình dành cho ông, bởi lẽ quản lý không chỉ đơn giản là một người bình thường mà là một dị nhân cấp độ B.
Nói đến phân cấp của lực lượng vũ trang của tổ chức, không tính The Head thì lực lượng đứng đầu chắc chắn là những dị nhân.
Những dị nhân được phân cấp đơn giản hơn xếp theo thứ tự từ E đến S với E là cấp độ thấp nhất và S là cấp độ cao nhất.
Các dị thể trong tổ chức( không tính những loại đặc biệt) đều được phân theo cấp bậc này. Mức độ cấp bậc thường liên quan đến phạm vi ảnh hưởng của dị thể.
-Cấp E: vô hại- ảnh hưởng vi mô
Dị thể cấp E thường là những dị thể vô hại, hoặc có nguy hiểm nhưng rất hạn chế, thường chỉ ảnh hưởng tối đa vài người. Tác động không lớn và thời gian cũng không quá dài, thường liên quan đến ảo giác, ảnh hưởng tâm lý....
-Cấp D: Cấp địa phương nhỏ
Dị thể cấp D có thể gây ảnh hưởng đến nhóm người, xóm, khu dân cư hoặc một thị trấn nhỏ, những dị thể loại này đã có khả năng gây uy hiếp đến mạng sống con người. Dị thể cấp độ này có thể gây ảnh hưởng trên một phạm vi không nhỏ, nhưng chưa đến mức độ gây sụp đổ cơ cấu xã hội, thường nằm trong diện mối nguy tiềm tàng.
-Cấp C: Cấp đô thị / thành phố
Dị thể cấp C có khả năng gây nguy hại ở quy mô thành phố, gây ra sự hỗn loạn rõ rệt, cần sư can thiệp quy mô lớn. Dị thể cấp độ này có thể định nghĩa ở mức thảm họa siêu nhiên.
-Cấp B : Cấp quốc gia
Dị thể cấp độ này gây ảnh hưởng cực lớn và có khả năng gây xáo trộn trật tự hoặc tệ hơn là hủy diệt cả một quốc gia. Thảm họa cấp độ này cần huy động lực lương quân đội lẫn chính phủ và tổ chức dị thường của cả một quốc gia để xử lý.
-Cấp A: Cấp lục địa
Dị thể cấp A đã có quy mô ảnh hưởng lên đến cả một lục địa, thậm chí có quy mô lan ra toàn cầu. Dị thể cấp độ thường rất khó để tiêu diệt và cần sự góp sức của không chỉ một mà là nhiều tổ chức dị thường lớn trên thế giới để có thể trấn áp.
-Cấp S: Cấp toàn cầu
Dị thể cấp S có phạm vi ảnh hưởng lên toàn bộ tinh cầu, có khả năng gây ra sự sụp đổ của nền văn minh loài người, sự tuyệt chủng của hàng loạt sinh vật, thay đổi môi trường của toàn bộ hành tinh. Dị thể đạt cấp độ này gần như không thể bị ngăn chặn, kiểm soát. Cần huy động lực lượng của toàn bộ thế giới.
Dựa theo sự phân chia cấp độ của dị thể này, các dị nhân cũng được xếp hạng tương ứng, nhưng khác ở chỗ phạm vi sức mạnh của các dị nhân đều sẽ lùi 1 cấp so với dị thể.
Ví dụ một dị nhân hạng A chỉ có phạm vi ảnh hưởng cấp độ quốc gia hay hạng D chỉ có phạm vi tác động lên vài người. Còn với hạng E vì không thể thấp hơn nên dị nhân hạng E cũng có sức mạnh tương ứng cấp bậc.
Dưới dị nhân là những bảo vệ. Họ là lực lượng quân sự đông đảo nhất của tổ chức với thành viên phần lớn là con người, một số trong đó có thể đạt cấp độ người biến đổi.
Họ là lực lượng quân sự sánh ngang thậm chí vượt qua cả quy mô quân đội, đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ khác nhau như điều tra thông tin, trấn áp, quản thúc dị thể, bảo vệ tổ chức...
Trong cơ cấu vũ trang của tổ chức còn tồn tại nhóm vũ trang đặc biệt với tên gọi lực lượng cơ động. Họ là những nhóm vũ trang đặc biệt gồm ít nhất 1 dị nhân. Những nhóm này thường đảm nhiệm những nhiệm vụ đặc biệt hoặc những nhiệm vụ có độ nguy hiểm cao.
Trong quá khứ, người quản lý đang phì phèo điếu thuốc trước mắt đây từng là đội trưởng của một lực lượng đặc nhiệm cơ động với biệt danh Shadow Wolf. Ông ta từng là một cái tên nổi danh và là nỗi khiếp sợ của vô số dị nhân thơi đó.
Sự đáng sợ của Shadow Wolf không đến từ sức mạnh áp đảo mà là sự nguy hiểm, sắc bén. Như một con sói, ông ta luôn biết ẩn nhẫn, lên kế hoạch, tìm ra điểm yếu của đối thủ và ra tay vào đúng nơi hiểm hóc nhất.
Nhưng con người rồi sẽ có lúc già đi, và Shadow Wolf cũng không phải ngoại lệ. Khi thời kì đỉnh cao đã qua ông ấy được tổ chức giao cho chức vụ Finger của phòng ban thông tin, đúng với sở trường vốn có của ông. Dù đã bắt đầu có tuổi, nhưng ánh mắt sắc bén cùng sức uy áp kinh người của một kẻ đã trải qua hàng trăm trận chiến vẫn không thể nào che giấu được.
Quay trở lại vấn đề chính, Jacob lúc này càng thêm tò mò về nhân viên mới của phòng ban thông tin này, quản lý cũng nhận ra điều đó. Trên thực tế ông cũng tò mò về người này, một cá nhân có thể được đầu não của tổ chức để ý đến chắc chắn không phải một kẻ tầm thường. Tuy vậy với kinh nghiệm lăn lội trong tổ chức nhiều năm trong tổ chức, ông hiểu một điều rằng vũng nước ở ARMO rất sâu, một kẻ khôn ngoan thì nên biết đường mà tránh, còn với những kẻ bất chấp khám phá vũng nước đục ấy giờ đã chết chìm cả rồi.
Quản lý nhìn vào chàng trai trước mặt, trong lòng ông bất giác không khỏi hoài niệm. So với những nhân viên khác ông quả thật dành nhiều sự ưu ái hơn dành cho Jacob. Có lẽ bởi tính cách cậu ta rất giống ông thời còn trẻ, cũng là sự cố chấp ấy, cũng là sự nhiệt huyết ấy.
Trong lòng ông đã ngầm coi Jacob như một người kế nhiệm và ông cũng biết chấp niệm của Jacob, nhưng ông vẫn phân vân rằng liệu mình có nên đẩy chàng trai trẻ trước mắt vào con đường đầy tăm tối này không?
Trở thành dị nhân không phải một phước lành, cũng chẳng phải năng lực trời ban mà nó là một lời nguyền. Thứ người ta thấy ở dị nhân là những người mang siêu năng lực có khả năng hô mưa gọi gió, đảo lộn trời đất, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu đó chỉ đơn giản là một số tác dụng phụ đi kèm với lời nguyền.
"Thôi, tôi phải đi rồi ngài quản lý, nhớ xử lý mấy cái hồ sơ kia đấy."- Jacob nói.
"Được rồi, đi làm việc đi".
Jacob quay đi và rời khỏi phòng, người quản lý cứ đứng đó, dường như muốn nói gì rồi lại thôi. Cuối cùng khi cánh cửa phòng sắp đóng lại, ông mới mở miệng dặn một câu:
"Đừng cố tìm tòi sâu hơn, The Head luôn có dự tính của riêng mình, chúng ta chỉ cần hoàn thành tròn trách nhiệm của mình là được".
"Đừng lo lắng, tôi không ngu đến thế đâu." - Jacob cười nói.
Và rồi cánh cửa cuối cùng cũng đóng sầm lại, để lại quản lý đang đứng đó cùng tẩu thuốc đang cháy dở.
0 Bình luận