Bên trong xe tối om, chỉ có vài ngọn đèn nhỏ nhấp nháy trên trần, ánh sáng vàng vọt khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
Không gian hẹp, kín bưng, ghế sắt xếp thành hai dãy đối diện nhau. Mùi khói thuốc súng, mùi sắt gỉ, và cả mùi máu khô thoang thoảng trên quần áo mọi người hòa lẫn lại, tạo nên một thứ mùi khó chịu khiến dạ dày ai cũng co thắt.
Tôi ngồi chen chúc giữa đồng nghiệp, hai bàn tay vẫn còn run run. Lưng áp vào vách thép lạnh buốt, tiếng động cơ xe cứ gầm gừ vang vọng
Xung quanh, không ai nói thành lời. Một vài người cúi gằm mặt, vai run rẩy, nước mắt lăn dài nhưng không phát ra tiếng khóc. Có người siết chặt tay áo của đồng nghiệp bên cạnh như bấu víu vào một cái phao duy nhất giữa biển chết.
Chiếc xe bọc thép gầm lên, rung lắc dữ dội khi lao đi trong đêm tối. Cánh cửa kính trong khoang phía sau này tối om, tôi còn chẳng thấy nổi một ánh đèn hắt vào từ phía bên ngoài.
Trong khoang ánh đèn huỳnh quang trên trần thi thoảng lại lập lòe. Từng tia sáng lướt qua gương mặt tái mét của những người sống sót. Họ đang bị đưa đến một nơi xa lạ, việc sợ hãi và lo âu là điều tất nhiên.
Một người trong đó thì thì thầm:
“Bọn họ… là ai? Quân đội ư?”
“Không… tôi có cảm giác họ không giống quân đội”
"Vậy họ là ai vậy?"
"Làm sao tôi biết được?"
Tôi chỉ nhìn chằm chằm xuống đôi bàn tay của mình, những ngón tay dính đầy bụi bẩn và máu, run lên từng hồi.
Nội tâm của tôi giờ trộn lẫn bởi vô số các cảm xúc khác nhau, có sợ hãi, có kinh ngạc, có căng thẳng.
Thông qua những gì đã xảy ra thì tôi cũng đã có phỏng đoán về việc gì đang xảy ra.
Thế giới này tồn tại những sinh vật dị dạng với sức mạnh siêu nhiên, và cả những con người với dị năng. Nhìn vào những người được trang bị vũ trang đến tận rang thế này thì không khó để nhận ra họ thuộc một tổ chức lớn.
Và xét đến cách họ hành động, không nghi ngờ gì khi đây không phải lần đầu tiên họ làm việc này.
Tôi có thể phần nào cảm xúc mọi người trong tình huống này. Lần đầu những người khác đối mặt với sự kiện siêu nhiên kiểu này nên họ vô cùng rối loạn. Chỉ trong một đêm toàn bộ thế giới quan của họ đã tan vỡ.
Nhưng bản thân tôi thì khác chút, vì tôi đã từng gặp hiện tượng dị thường trước đây, dù tình trạng của tôi cũng không tốt nhưng vẫn khá hơn những người khác nhiều.
Vấn đề mà tôi quan tâm nhất lúc này chính là lực lượng vũ trang bí ẩn này, họ có vẻ đang định đưa chúng tôi đến đâu đó, tôi theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ để xác định mình đang đi đến đâu, nhưng rồi khi chợt nhớ ra cửa kính không nhìn ra ngoài được tôi đành cúi đầu tiếp tục mân mê ngón tay.
Ngồi chung xe với nhóm chúng tôi lúc này là một vài người lính mặc vũ trang toàn thân, thậm chí đến cả khuôn mặt cũng bị mũ giáp che kín.
Nếu quan sát kĩ một chút thì chỉ cần không ngốc cũng có thể nhận ra những người này không phải quân đội hay cảnh sát gì cả.
Nếu là cảnh sát thì lẽ ra ưu tiên của họ là giải cứu thường dân, nhưng từ thái độ của họ thì dường như việc trấn áp con quái vật đó còn quan trọng hơn. Họ thậm chí còn sẵn sàng nổ sung nếu mọi người không hợp tác.
Tôi cảm thấy rất lo lắng và bất an về nơi mà họ định đưa chúng tôi đến, nhưng đáng tiếc giờ tôi chẳng thể làm gì cả. Làm sao mà tôi có thể tay không tấc sắt chống lại những người được huấn luyện bài bản và còn được trang bị tận răng cơ chứ.
Cách tốt nhất tôi có thể làm là tỏ ra mình là một người biết điều và giữ im lặng hết mức có thể, có lẽ tôi nên xem xét tình hình rồi tùy cơ ứng biến vậy.
Mỗi phút trôi qua trong chiếc xe bọc thép giống như một cực hình. Tôi có cảm giác như bị giam cầm trong một hộp sắt kín bưng, từng luồng không khí cũng trở nên khan hiếm.
Xe rung lắc, rền rĩ như một con thú máy gầm gừ băng qua bóng đêm. Tôi không biết họ đã đi bao lâu,. Thời gian dường như đông cứng lại, khiến tôi ngỡ như mình đã ngồi trên xe cả thế kỉ.
Rồi bất chợt chiếc xe chậm dần, bánh xe nghiến lên nền bê tông vang lên tiếng kèn kẹt. Một luồng ánh sáng trắng loá tràn vào khoang xe khi cánh cửa thép nặng nề bật mở.
“Xuống xe.” – giọng khàn lạnh lùng của một người lính vang lên.
Tôi chần chừ một thoáng, rồi bị bàn tay thô bạo kéo dậy. Cả người tôi loạng choạng khi bước xuống, hơi lạnh ban đêm phả vào mặt, mang theo mùi kim loại và bụi khô.
Và rồi trước mắt tôi, một công trình khổng lồ hiện ra trong đêm tối.
Đó là một kiến trúc đồ sộ, xây hoàn toàn bằng thép và bê tông, ánh đèn sáng chói rực rỡ xuyên qua cả màn đêm. Những bức tường cao vút, trơn láng. Phía trước là một cổng chính khổng lồ, cao đến mức che khuất cả tầm nhìn về phía bầu trời của người đứng phía dưới chân tường, bên trên gắn biểu tượng kỳ lạ bằng kim loại đen óng ánh – một ký hiệu không thuộc bất kỳ công ty hay tổ chức chính phủ nào mà tôi từng biết.
Dọc hai bên cổng là hàng dài binh lính trang bị tận răng, áo giáp bóng loáng phản chiếu ánh đèn pha. Trên những vọng gác, những họng súng hạng nặng xoay chậm, theo dõi từng chuyển động của nhóm người vừa bước xuống.
Một chàng trai đứng cạnh tôi, há hốc miệng, giọng run run lẩm bẩm:
“…Đây… rốt cuộc là cái quái gì…? Trụ sở chính phủ à? Hay một căn cứ quân sự bí mật…?”
Tôi không nhận ra anh ta nhưng nhìn đồng phục thì có lẽ anh ta là một nhân viên còn sống sót ở khu nghỉ dưỡng.
Trước câu hỏi của cậu ta không ai trả lời. Người đàn ông mặc âu phục bước thẳng lên phía trước, bóng dáng uy nghiêm dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo. Ông ta không cần quay lại, chỉ nói ngắn gọn:
“Tất cả các người đi theo tôi. Từ giờ, các người thuộc sự quản lý của chúng tôi.”
Những cánh cửa thép khổng lồ rít lên âm thanh nặng nề khi từ từ mở ra, để lộ bên trong là một hành lang sáng choang trải dài vô tận. Cả nhóm người sống sót bị lính ép bước vào, bóng tối của cánh cửa khép lại phía sau như chiếc miệng khổng lồ nuốt trọn họ vào một thế giới khác.
Tôi có thể thấy vẻ mặt sợ hãi của mọi người xung quanh, thậm chí một số người trong số đó còn đang khóc không thành tiếng.
Trong số những người còn sống sót ở đây tôi nhận ra vài người, một trong số đó là người nhân viên ở khu nghỉ dưỡng, còn có một cô gái cùng phòng ban với tôi, và một nhân viên từ phòng ban khác tôi đã từng gặp qua một lần.
Cô gái cùng phòng ban với tôi kia là Linda , dù cùng một phòng ban nhưng tôi và cô ấy chưa từng có một cuộc giao tiếp thực sự nào, tất cả những gì chúng tôi trao đổi chỉ là vài câu xã giao cùng mấy chủ đề về công việc.
Giờ nghĩ lại thì sự yếu kém trong giao tiếp của tôi thật đáng ngại.
Tôi tự đánh giá bản thân là người luôn có cảm giác thiếu an toàn trong các mối quan hệ.
Có lẽ là bởi tôi sợ bản thân mình sẽ bị tổn thương bởi các mối quan xung quanh nếu nỡ trao đi quá nhiều.
Ở thế giới cũ tôi cũng như vậy đã vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình với cha mẹ mình, giờ nghĩ lại, tôi lại cảm thấy có chút buồn.
Lúc này trong đám người lại có một số người ồn ào.
“Thả chúng tôi ra ngay, mấy người đây là đang bắt giữ người bất hợp pháp, các người có tin tôi kiện mấy người ra tòa không?”
Đó là một gã trung niên với thân hình mập mạp, hưởng ứng lời kêu gọi của gã, một số người khác cũng bắt đầu lục đục.
“Phải đó, mấy người có quyền gì mà bắt chúng tôi, chúng tôi đâu phải tội phạm, chúng tôi đâu làm gì sai đâu.”
Lúc này trong lòng tôi chỉ thầm cảm thán
“Thật đấy à? Mấy người thực sự nghiêm túc hả? Tôi muốn nói rằng mấy người cứ như mấy tên phản diện lắm mồm trong tiểu thuyết ba xu vậy.”
Và rồi không ngoài dự đoán, đám người đó bị cưỡng ép đưa đi.
Trong số những người bị đưa đi, một số người run rẩy, một số thì khóc lóc, ngoài ra tôi còn thấy có có mấy người ngất xỉu.
Đừng hiểu lầm, họ không bị dọa ngất đâu, vì nhìn vết thâm trên cằm họ cùng mấy cái khe hở trong miệng do răng gãy là đủ hiểu lí do rồi đấy.
Cũng chỉ có thể trách họ quá ồn ào thôi, lúc này đây phải giữ im lặng mới là lựa chọn khôn ngoan. Người thông minh đều biết trong tình huống này thì việc nổi dậy phản kháng là ngu ngốc thế nào.
Nhưng tôi đoán điều này không áp dụng với đám người đó, họ còn quên mất con quái vật kia là do ai xử lý. Mà có khi nào họ thực sự không thấy không?
Lúc đó dường như tôi là người duy nhất chứng kiến toàn bộ sự việc, tôi không chắc còn ai nhìn thấy không, nhưng chỉ khi con quái vật đã bị giam giữ và nhét vào trong một chiếc xe tải lớn thì tôi mới thấy có bóng người xuất hiện.
Dòng suy nghĩ của tôi lại đứt đoạn khi những người lính đằng sau thúc ép chúng tôi tiến vào cơ sở.
Những bước chân dồn dập vang vọng trong hành lang thép dài bất tận. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ dãy đèn huỳnh quang gắn trên trần hắt xuống, khiến mọi thứ trông vô hồn như một khu phẫu thuật khổng lồ.
Người đàn ông mặc âu phục đi đầu, theo sau là binh lính, ép cả nhóm sống sót tiến thẳng đến một cánh cửa kim loại dày cộp.
Ầm! – cửa mở ra, để lộ một khoang thang máy rộng đến mức có thể chứa cả một chiếc xe tải.
“Lên đi.” – giọng anh ta lạnh lùng ra lệnh.
Tôi ngập ngừng một thoáng, nhưng những nòng súng dí sau lưng buộc cậu phải bước vào. Cánh cửa thép khép lại ngay tức khắc, rầm một tiếng nặng nề, chặn đứng mọi hy vọng quay đầu.
Trong khoang, chỉ còn tiếng máy móc gầm gừ. Một đèn đỏ nhấp nháy rồi tắt. Thang máy bắt đầu chuyển động, hướng dần về phía sâu trong lòng đất.
Tôi cảm thấy lòng mình bất an khi sàn rung bần bật. Bản thân tôi không biết họ đã hạ xuống bao nhiêu tầng.
Không khí trong khoang đặc quánh, ngột ngạt đến mức ngay cả tiếng thở cũng nghe rõ ràng.
Cuối cùng, thang máy dừng lại bằng một cú giật mạnh. Cánh cửa mở ra, lộ ra một hành lang dưới lòng đất, dài hun hút, hai bên có vô số cánh cửa thép giống hệt nhau.Nơi đây chỉ còn ánh đèn trắng chói chang khiến da thịt ai cũng nhợt nhạt như xác chết.
Đám người chúng tôi bị tách ra đến từng phòng riêng để thẩm vấn, khi cánh cửa thép nặng nề đóng sầm lại sau lưng tôi, cắt đứt hoàn toàn âm thanh của thế giới bên ngoài. Trong phòng, chỉ có một chiếc bàn kim loại lạnh ngắt, hai chiếc ghế đối diện, và một bóng đèn vàng duy nhất treo lơ lửng, hắt ánh sáng chói lọi thẳng xuống giữa bàn, phần còn lại chìm trong bóng tối đặc quánh.
Trong phòng lúc này không có ai, tôi đành bước đến bên một chiếc ghế và ngồi đợi. Khoảng một tiếng sau cánh cửa mở ra, một người đàn ông trung niên mặc một chiếc sơ mi cùng quần âu bước vào.
Người đàn ông đó có một khuôn mặt tương đối sắc cạnh cùng với một bộ râu dê. Đôi mắt người đàn ông đó ẩn chứa sự mệt mỏi đè nén nhưng không sao che lấp được vẻ sắc bén.
Ông ta bước vào và ngồi lên ghế đối diện tôi, dường như không có ý định giải thích gì mà bắt đầu cuộc thẩm vấn.
“Cậu là Almelt nhỉ, chúng tôi đã điều tra hồ sơ của cậu”
Bản thân tôi lúc này không khỏi ngạc nhiên:” Hả? Điều tra? Điều tra gì? Mấy người còn bắt tôi chưa được bao lâu mà đã lục ra được thông tin cá nhân của tôi rồi á?”
Như để khẳng định cho thắc mắc của tôi, ông ta lần lượt đọc ra hang loạt thông tin cá nhân của tôi. Từ tên, tuổi, nơi ở, quê quán, công ti, chức vụ làm việc. Mấy thứ đó thì không nói làm gì nhưng tất tần tật quá khứ của tôi, thậm chí đến cả việc tôi từng xém có bạn gái cũng bị nói ra. Nếu không kế thừa kí ức từ nguyên chủ thì có khi đám người này còn hiểu bản thân cơ thể này hơn chính tôi.
Lúc này người đàn ông đó lại tiếp lời:
“Đừng lo lắng, đây chỉ là vài thao tác cơ bản thôi, chỉ cần cậu hợp tác chúng tôi sẽ đảm bảo sự an toàn của cậu”
Tôi lúc này chỉ biết chửi thầm trong lòng:
“Mấy người đột nhiên bắt cóc tôi đến một nơi quái quỷ nào đó, loạch xoạch một cái đã moi được toàn bộ thông tin từ bé đến lớn của tôi, rồi còn nhốt tôi vào cái phòng thẩm vấn này. Giờ ông bảo tôi đừng lo lắng, ông có dở hơi không?”
Nghĩ trong lòng là vậy nhưng ngoài mặt tôi vẫn ngoan ngoãn hợp tác. Người đàn ông hài lòng gật đầu hỏi:
“Kể cho tôi nghe những gì cậu đã trải qua đi”.
Tôi sau đó đã kể cho ông ta mọi chuyện mà tôi biết một cách thật chi tiết nhất có thể, dù sao trong chuyện này đâu phải do tôi gây ra nên có gì phải chột dạ chứ, ngược lại tôi còn là nạn nhân này.
Sau đó chỉ thấy ông ta lấy một cây bút và ghi ghi gì đó vào một cuốn sổ và hỏi tôi thêm một số câu hỏi liên quan đến vụ việc kiểu: “Có dấu vết gì đáng chú ý không? Có nghe thấy âm thanh gì kì lạ không?....”. Tôi tất nhiên là cố gắng trả lời một cách thành thật nhất có thể.
Ông ta yên lặng lắng nghe tôi, sau một lúc cuộc thẩm vấn kết thúc, vẻ mặt người trung niên kia cũng có chút thả lỏng.
"Cảm ơn vì đã hợp tác, cậu đã tiết kiệm cho tôi không ít công sức đấy”.
Trước câu nói của người đàn ông trung niên tôi cũng không biết phải phản ứng ra sao, thay vào đó có một thứ tôi đặc biệt quan tâm hiện giờ.
Dường như cũng nhận ra điều đó, người đàn ông kia nói:
“Được rồi, dường như cậu có rất nhiều thắc mắc, cứ hỏi đi, nếu có thể tôi sẽ giải đáp cho cậu”
“Nó là thứ gì vậy?” – Không chần chừ tôi hỏi thẳng trọng tâm điều khiến tôi băn khoăn nhất.
“Nó ? Ý cậu là con dị thể ấy hả”
“Dị thể? ”.
“Phải, con quái vật cậu gặp ấy, chỗ chúng tôi gọi nó là dị thể, và nói cho cậu một điều, trên đời này không chỉ có một con ấy thôi đâu.”
Tôi thực ra cũng đã lường trước được thế giới này không chỉ đơn giản vậy, nếu chỉ có một con thì còn có giả thuyết nó là một sản phẩm thí nghiệm bí mật của chính phủ vô tình trốn thoát, nhưng tôi lại từng chứng kiến thứ còn quái dị hơn. Tồn tại của thứ đó không còn nằm trong phạm vi một thứ do con người tạo ra nữa rồi.
Điều tôi lo lắng hiện giờ là liệu trên thế giới này rốt cuộc tồn tại bao nhiêu dị thường? Chúng rốt cuộc đông đến mức nào?
Chưa để tôi kịp thắc mắc, người đàn ông đã tiếp lời:
“Trên thế này tồn tại rất nhiều dị thể, dù chưa được thống kê cụ thể, nhưng số lượng của chúng còn nhiều hơn những gì cậu có thể tưởng tượng. Dị thể, như cậu thấy, đó là một loại sinh vật dị thường khác hoàn toàn so với những thứ tồn tại trên trái đất, chúng mang các đặc tính dị thường phủ định mọi quy luật vật lý và quy tắc tiến hóa. Tùy vào mỗi dị thể mà chúng sẽ có những đặc điểm riêng và mức độ nguy hiểm khác nhau. Không ai biết chúng từ đâu đến, chúng xuất hiện như thế nào và tại sao chúng xuất hiện. Nhưng mọi người đều chắc chắn rằng chúng là những nhân tố bất ổn gây ảnh hưởng sự ổn định và phát triển tự nhiên của xã hội.
"Vậy mấy người là những người chuyên xử lí các dị thể ư?" - Tôi hỏi.
"Haha, đúng vậy, chúng tôi là một tổ chức phi chính phủ được gọi với cái tên” Tổ chức nghiên cứu và quản lý dị thường”( Anomallity Research and Manage Organization) viết tắt là ARMO , về cơ bản nhiệm vụ của bọn tôi như cái tên là bắt giữ, nghiên cứu và quản lý các dị thể”
“Vậy các anh là một tổ chức bí mật hoạt động trong bóng tối giống như trong mấy bộ phim ấy hả?”
Người đàn ông trước mặt tôi cười đáp:
“Ờ thì so sánh này của cậu quả không sai chút nào, bọn tôi đúng thật là hoạt động một cách vô cùng bí mật, trừ khi là trường hợp bất khả kháng nếu không sự tồn tại của bọn tôi sẽ không bao giờ được đưa ra ánh sáng. Cũng chính vì vậy mà những nhân chứng sống sót từ một vụ tấn công của dị thể như các cậu là một mối phiền phức đối với tổ chức.”
Trong bất giác, tôi lùi về phía sau một chút, dè dặt hỏi người đàn ông:
“Mấy người sẽ thủ tiêu tôi sao?”
Người đàn ông kia bật cười:
“Ồ không, không đâu, dù rằng giết người bịt đầu mối cũng là một cách, nhưng bọn tôi suy cho cùng cũng là một tổ chức chính quy. Chưa nói đến các vấn đề khác, riêng việc giết người vô tội chỉ để che dấu sự tồn tại của tổ chức đã là hành vi xâm phạm nghiêm trong đến tiêu chí của tổ chức. Sau tất cả, mục đích mà ARMO được thành lập là vì nhân loại.”
Hả? Nghe ý của anh ta có nghĩa là nếu không bị ràng buộc bởi mấy cái này kia thì họ sẵn sàng thủ tiêu bịt đầu mối à?
Nghe được lời giải thích của anh ta tôi cũng dần thở phào nhẹ nhõm, nhưng tôi lại có một thắc mắc khác:
“Nếu vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra với tôi?”
Không vội trả lời ngay, người đàn ông cầm cốc cà phê lên, uống một ngụm, thở một hơi dài rồi mới cất tiếng:
“Đương nhiên là mấy người sẽ bị xóa trí nhớ rồi”
“Xóa trí nhớ!?”- Tôi ngạc nhiên
“Ừ, ARMO sở hữu công nghệ giúp xóa trí nhớ người khác, nó cũng đã góp công không nhỏ cho việc che giấu sự tồn tại của tổ chức với công chúng, hẳn cậu sẽ không nghĩ tổ chức sẽ để lại những mối nguy tiềm ẩn đấy chứ? Mà cũng đừng lo, sẽ không có chuyện gì đâu”
Mồ hôi tôi lại bắt đầu chảy trên trán, dù ông ta nói sẽ không có chuyện gì, nhưng nói đến xóa trí nhớ là đã thấy chẳng có gì tốt đẹp.
Tâm trí vốn thả lỏng của tôi giờ lại căng thẳng như dây đàn, người đàn ông trung niên trước mặt thì vẫn thong dong nhâm nhi cốc cà phê.
Ngay lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ cách đối phó với tình huống khó khăn này thì chợt người đàn ông ấy lại mở lời:
“Thực ra thì cũng có cách để cậu không phải xóa trí nhớ đấy”.
“Thật sao?”- Tôi ngạc nhiên hướng về phía người đàn ông.
Người đàn ông ấy chỉ nở một nụ cười bí hiểm:
“Tất nhiên rồi, chỉ cần cậu gia nhập tổ chức, vậy chẳng phải mọi chuyện sẽ được giải quyết sao?”
Không hiểu sao tôi lại chẳng thấy bất ngờ trước giải pháp này của người đàn ông. Dù vậy tôi cũng không nghĩ tới anh ta lại đề nghị một cách không kiêng dè như vậy.
“Tôi có thể gia nhập tổ chức ư?”
“Bình thường thì không được đâu, nhưng cậu là trường hợp đặc biệt. Tôi đã xem qua hồ sơ của cậu, phải nói là là lý lịch của cậu sạch sẽ đến mức khó tin. Không cha mẹ, không anh chị em, không có họ hàng thân thiết, các mối quan hệ xã hội thì mờ nhạt đến mức một người thân thiết cũng chẳng có.”
Uhhh, tôi biết ông ta đang mắng tôi là một tên cô đơn nhưng tôi không thể chứng minh.
“Với lý lịch thế này thì việc nhận cậu vào tổ chức hẳn không có vấn đề, trong tổ chức hiện cũng đang có một số vị trí trống cũng khá lâu rồi. Chỉ cần cậu kí đủ bản cam kết và hợp đồng của tổ chức là được. Chỉ là cậu có chấp nhận không thôi.
Tôi lúc này cũng chẳng biết phải nên vui hay nên buồn, mà nhìn vào tình huống này thì tôi có lựa chọn sao. Chẳng mất bao lâu để tôi đồng ý lời đề nghị của ông ta.
Ông ta cười niềm nở bắt tay tôi, sau đó anh ta dẫn tôi ra ngoài. Đi được một đoạn, ông ta bỗng quay lại nói:
"À, chưa kịp giới thiệu, tôi là John, nhân viên trực thuộc phòng ban nhân sự."
0 Bình luận