One shot

Chương 03

Chương 03

Sáng hôm sau, Til nghe thấy tiếng chuông cửa

“Dậy chưa, đi ăn sáng không?”

‘Vẫn vô tư như mọi khi’ –Til thầm nghĩ rồi ra mở cửa.

Cô mời anh vào nhà rồi chuẩn bị đi sửa soạn. Hôm nay sẽ cần một bộ đồ để phù hợp cho việc vận động.

‘Đáng ra mình nên chuẩn bị quần áo trước từ tối qua’ –Til thầm nghĩ. Đó cũng là lúc cô nhận thấy điều gì đó không đúng.

‘Tối qua mình làm gì?’

Không chỉ tối qua, Til cũng không nhớ bất kì điều gì về sáng hôm nay hay cô bắt đầu buổi sáng của mình như nào. Cứ như thể cô chỉ vừa mới bắt đầu có ý thức từ trước khi chuông reo.

Cô bỏ dở việc đang làm và chạy vội ra chỗ Rol, vội vàng chất vấn về trạng thái bất thường này.

“Không cần hoảng thế, điều đó ‘bình thường’ mà.”  –Rol

“Ồ, ước gì có một người địa phương tốt bụng chỉ cho mình điểm bình thường của tình trạng này. Cứ như bản thân bị Alzheimer mà không ý thức được điều đó vậy.”

“Không sao, một bác sĩ địa phương tốt bụng đã ở đây để giúp. Bệnh nhân của chúng ta đã bao giờ mơ chưa?”

“Đấy là cái ‘bình thường’ đang nói đến à. Tất nhiên là rồi.”

“Đoạn này mới ‘bình thường’ này. Vậy hãy nhớ lại xem, khi mơ thì bạn có bao giờ để tâm đến những sự kiện trung gian không. Lúc đó con người có xu hướng nhảy từ sự kiện này tới sự kiện khác mà không theo logic thông thường. Trường hợp này cũng tương tự. Về cơ bản, bạn đã bỏ qua quá trình chuyển ngày.”

Til tròn xoe mắt trước sự vô nghĩa của vấn đề.

“Muốn ví dụ không?”  –Rol cười- “Nhớ lúc nãy bạn đang làm gì chứ?”

Til chợt nhận ra, cô đang thay đồ. Đầu cô quay ngoắt về phía gương, và cô ngạc nhiên. Không giống như cô nghĩ, trên người cô là một bộ đồ hoàn chỉnh phù hợp với nhu cầu sắp tới của bản thân.

“Tada! Tiện không?”

“Thật tiện lợi. Thế sao bác sĩ không đề cập ngay từ đầu.” –Til trách móc, cô đã lãng phí nguyên cả buổi tối.

“Có thể bạn không cần, nhưng mình thì có. Đảm bảo thể trạng tối ưu vẫn tốt hơn đúng chứ.”

Til đành chấp chận lý do này. Suy cho cùng thì cô đã loại yếu tố thời gian ra khỏi kế hoạch từ hôm qua rồi.

“Còn điều gì mà một du khách cần biết không?” –Til

“Để đặc biệt như này thì không. Mấy cái khác không quan trọng lắm. Giờ thì đi ăn thôi. Nhưng trước tiên thì…”

Rol cố tình ngừng lại. Nhận thấy anh đang cố nhấn mạnh điều anh sắp nói, Til quay ra tập trung lắng nghe

“… hãy thanh toán tiền viện ph-”

Cô đá anh một cái.

-

“Mém quên” –Rol

Cả hai đang dùng bữa tại một nhà hàng khá tốt trong khu vực, khác hoàn toàn loại quán ăn bình dân mà Til thường hay lui tới. Kiểu gì cũng rời đi sớm, cô muốn làm một bữa đúng nghĩa với người bạn sẽ sớm nói lời chia tay. Nhưng nghe Rol lại chuẩn bị lôi ra thứ gì đó thì cô lại không còn tâm trí vào bữa ăn nữa.

Với động tác uể oải, Rol nhanh chóng đặt một vài thứ trông không có gì đặc biệt lên mặt bàn. Trong khi cô đang tự hỏi anh có đang muốn thể hiện vài trò ảo thuật hay muốn khoe khoang mấy tài lẻ của bản thân thì Rol đắc ý hỏi cô trước:

“Đoán xem mình mang theo gì này?”

Nhìn qua một lượt, Til không chắc câu trả lời anh mong đợi ở cô là gì. Nếu anh bảo đây là quà lưu niệm thì cô sẽ đá anh cái nữa.

“Không phải!”  –Rol phủ nhận, anh hiểu ánh mắt kia của cô bạn- “Mớ này là Artifacts.”

Til ho sặc sụa. Rol vỗ lung giúp bạn mình như thể anh không phải nguyên nhân cho vấn đề này. Sau khi xử lí tình trạng khó coi của mình, Til quay sang cọc cằn với anh.

“Mình chưa nghe gì về việc này.”

Artifacts- Til biết về chúng. Phải, cô biết về những món đồ độc đáo này thông qua cuốn sách. Thuật ngữ này ám chỉ đến 2 điều.

Thứ nhất, đó là những món đồ có nguồn gốc từ nơi này –một ‘chìa khoá’.

Thứ hai, chúng sở hữu những đặc điểm độc đáo có thể tạo nên những hiện tượng phi tự nhiên, những điều mà nhân loại coi là huyền bí.

Những vật phẩm đủ quan trọng để phải đề cập từ trước và để tâm cẩn thận chứ không phải lôi ra từ túi quần khi đang dùng bữa sáng với câu “mém quên”!

“Thì bây giờ bạn nghe này.”  –Rol mặt dày trả lời- “Tối qua về mới nhớ ra.”

Cô cảm thấy bất ngờ, nhưng không ngạc nhiên. Til đã quá mệt khi để cảm xúc của cô chạy loạn xạ theo những sự kiện gần đây và không còn sức để bộc lộ trạng thái tinh thần một cách kịch tính nữa. Nhưng dù sao cô cũng mừng vì có thêm những quân bài để sử dụng, nhất là khi họ có quá ít tài nguyên trong tay. Cô cũng chẳng để tâm đến việc vì sao Rol có chúng. Anh đã mò khắp thành phố này nên việc có vài món cũng chẳng có gì lạ.

Nhìn lần lượt những vật phẩm nhỏ trên bàn, có tổng cộng 4 món. Không nhiều, nhưng tất cả chúng đề đủ nhỏ gọn để mang theo. Chỉ tay từng cái một, Rol mô tả:

“Cái này là ‘bút sáp 3D’” –trước ngón tay anh là một cây bút sáp màu đỏ, trông khá cũ kĩ nhưng không thấy dấu hiệu của việc đã từng được sử dụng –“nó có thể vẽ trên không trung. Và chỉ thế thôi.”

Til yêu cầu anh giải thích thêm.

“Khi cầm chặt cây bút với mong muốn ‘vẽ’ và di chuyển sẽ khiến từ đầu bút hiện nên những nét vẽ bằng sáp. Chúng về cơ bản là sáp nhưng lơ lửng trong không khí. Không có điều gì đặc biệt về nó. Những nét vẽ chỉ ở đấy, mong manh và chướng mắt.”  –Rol

Til thoáng thất vọng khi nghe Rol trình bày. Thứ này có vẻ không hữu ích lắm trong trường hợp của họ. Cô dời ánh mắt sang vật phẩm thứ hai. Một chiếc huy hiệu vàng óng in hình chiếc mũ chóp, đằng sau có đinh ghim để cài vào áo.

“Món này thì thú vị hơn một chút –‘huy hiệu của CLUB ảo thuật gia’. Như tên gọi, thứ này có thể giúp ta làm vài trò ảo thuật, những loại bất khả thi về mặt logic. Nói vậy nhưng không biết vì sao mà thứ này hiện giờ chỉ giúp ta làm được một trò như vậy thôi. Đó là đi trên mặt nước.”

‘Một vật phẩm tốt.’ –Til đánh giá đồng thời hỏi thêm- “Ý cậu là sao khi nói hiện giờ? Tức là trước đây hoặc sau này thì huy hiệu có thể thêm nhiều khả năng hơn?”

“Mình nói rồi –Không biết.”

Til thở dài, chuyển sự chú ý sang món đồ tiếp theo –một đồng xu có vẻ làm từ bạc, trên bề mặt có những hoạ tiết và chữ cái lạ lẫm trông không giống thuộc về bất kì nền văn minh nào của nhân loại. Chạm nhẹ lên bề mặt kim loại ánh lên màu bạch kim, cô thì thầm

“Đồng xu từ kho báu của Bahamut.”

Cô biết thứ này, đó là Artifact mà nhân vật chính sở hữu. Một đồng xu khi ngậm trong miệng sẽ giúp người sử dụng tạo một trường xung quanh cơ thể cho phép chặn vật thể bằng kim loại có khối lượng nhẹ và lực tác dụng yếu. Nhân vật chính đã sử dụng thứ này để vượt qua mưa tên hoặc thậm chí là đạn súng nếu khoảng cách đủ xa.

Một vật phẩm cực kì hữu ích. Nhưng cô nghi ngờ nó sẽ thật sự hữu dụng trong hoạt động này. Dù sao thì khả năng cao họ sẽ không gặp bất kì vật thể kim loại nhỏ nào mà sẽ là một vài loại vũ khí cận chiến với kích thước đủ lớn như kiếm hoặc giáo.

Hiểu  được tư duy của Til, Rol nhanh chóng chuyển sang món cuối cùng

“Nhìn này.” –anh cầm lên và vẫy vẫy trước mặt để thu hút sự chú ý.

Til nhìn chăm chú, cô cảm thấy sự quen thuộc khó diễn tả với thứ này. Đó là một chiếc vòng tay làm thủ công được bện bằng chỉ màu đỏ và đen, cùng với hai chiếc chuông tròn vàng trông giống như chuông gọi mèo được buộc chặt bằng một rải ruy băng nhỏ.

Từng chi tiết len lỏi vào tâm trí cô trong khi khơi gợi lên những ký ức về một sự kiện tưởng chừng không mấy ấn tượng.

Cô cũng có một chiếc vòng tay trông giống y hệt, mọi người đều có. Đúng vậy, mọi người.

Til nhớ rằng đó là khi người hướng dẫn cho lớp nấu ăn của họ đi du lịch và mang về quà lưu niệm, mọi người trong lớp đều được tặng một cái vòng trông y chang.

Nếu vậy, có lẽ nào chiếc vòng là lý do ngay từ đầu. Nhưng hình như cô đã làm mất cái của mình rồi –chắc là lẫn trong đống đồ lặt vặt của cái tủ để đồ cũ mà cô hầu như không bao giờ để ý đến.

“Chắc bạn vẫn nhớ cái này đúng chứ? Nhiều việc đã diễn ra và giờ nó đã trở thành Artifact.”  –Rol không có ý định giải thích thêm- “Tiếc rằng đây lại là vật phẩm tiêu hao.”

Anh chắc chắn đang giấu điều gì đó. Til thông cảm cho bạn mình. Mặc dù bức tranh trong đầu cô ngày càng trở nên phức tạp nhưng cô hiểu rằng anh cũng có những điều không nên nói. Trở lại cuộc nói chuyện, Rol đặt chiếc vòng tay lên bàn và đẩy nhẹ về phía cô.

“Thứ này có thể giúp người dùng trở nên vô hình trong thời gian ngắn, có lẽ khoảng 30 phút. Tuy nhiên cần lưu ý rằng khi sử dụng không thể phát ra âm thanh lớn không thì sẽ bị huỷ trạng thái tàng hình. Và như đã nói, thứ này chỉ xài được 2 lần thôi.”

Til ngắm nghía chiếc vòng cẩn thận, đây chính là món hữu dụng nhất hiện tại. Nhưng cô không hiểu

“Để mình giữ có ổn không.”

“Yên tâm, thứ này có thể sử dụng cho nhiều người, miễn còn tiếp xúc với nhau. Và dùng cũng rất đơn giản, chỉ cần xoay nhẹ cổ tay ngược chiều kim đồng hồ 2 lần.”

Kết thúc bài phát biể, Rol quay lại với bữa sáng của mình trong khi Til thận trọng đánh giá lại những công cụ trên bàn. Đây là bước phát triển tốt đối với tình hình của họ. Giá như anh nhớ ra những thứ này sớm hơn.

...

Hai người hiện đang đứng trước bìa một khu rừng rậm rạp, bên cạnh là một biển báo cấm vào với tông chữ đậm nét nguy hiểm thường thấy trong các bộ phim mà nhân vật chính chắc chắn không quan tâm. Cả hai đều mang theo một chiếc balo cỡ vừa, một ít thực phẩm cùng với vài loại công cụ như dây thừng hay ống nhòm (cô vẫn không biết Rol kiếm đâu ra những thứ này). Như một hướng dẫn viên du lịch dày dặn kinh nghiệm, anh đưa tay về phía khu rừng

“Cứ đi qua cánh rừng này, tầm hơn 30 phút, phương hướng không quan trọng.”

“Đó gọi là dẫn đường à?”

“Thật đấy. Chỉ cần đi vào khu rừng và tiếp tục bước đi thôi. Vấn đề không phải ‘ở đâu’ mà là ‘khi nào’. Mình xác nhận rồi, để đến được di tích thì không có một lối đi cụ thể nào cả, quan trọng là phải đi trong một khoảng thời gian nhất định và bạn sẽ đến được nơi đó trước khi bản thân nhận ra.”

“Thật… vô nghĩa.”

“Chứ bạn muốn sao. Nơi đây là một thế giới được dựng nên từ ý thức. Vị trí địa lý chỉ mang tính hình thức. Giờ thì xuất phát thôi.”

Theo một lối mòn nhỏ, cả hai cẩn thận rảo bước đi sâu vào khu rừng. Vừa đi vừa ngó nghiêng xung quanh, Til cảm thấy nơi đây vô cùng kì lạ. Nhìn qua thì không thấy điều gì đặc biệt nhưng khi tập trung lắng nghe Til nhận thấy trừ âm thanh của cô và Rol thì hoàn toàn không có một âm thanh nào khác. Cho dù là tiếng động vật, côn trùng hay thậm chí là cả tiếng gió. Mặc dù khu rừng trông tràn đầy sức sống nhưng sự thiếu vắng âm thanh của nó khiến cô rợn người.

“Khu rừng này không có sinh vật nào hết à?” –Til đưa câu hỏi cho Rol, cô không thích bầu không khí tĩnh lặng này.

“Hửm? À, thực ra thì có, nhưng bây giờ thì không. Mình nhắc đến vụ không phải ‘ở đâu’ mà là ‘khi nào’ rồi đúng không. Đây là một ví dụ. Tầm này thì không có con nào cả.”

Til bắt đầu thấy khó hiểu hệ sinh thái ở đây. Nhưng có khi đây lại là việc tốt. Ít nhất họ không phải lo về vấn đề thú dữ hoặc bị côn trùng cắn.

Dù vậy thì Til cũng còn điều phải ngạc nhiên, đó là việc đi trong rừng lại dễ hơn cô tưởng. Mặc dù cây cối mọc ngổn ngang, đá và thân cây đổ chắn đường đi của cô nhưng việc vượt qua chúng lại thấy vô cùng nhẹ nhàng, cứ như có một dòng chảy nào đó đưa cô về phía trước.

Điều duy nhất giờ Til để tâm lúc này là cô thấy… chán. Việc lặp lại hoạt động dã ngoại này và việc mọi thứ diễn ra suôn sẻ dần mài mòn cảm xúc của cô.

Rol thì đang tập trung về phía trước nên cô cũng không có ai để bắt chuyện. Til cũng để yên cho anh. Cô sẽ không xen ngang và làm anh mất tập trung vì cô biết vẫn còn những điều kỳ quái của khu rừng này mà anh chưa nói với cô.

Vừa để tâm hồn trôi theo mây vừa bước theo bóng lưng anh thì bỗng Rol quay người lại nói

“Đừng quá mất tập trung. Nếu không để ý thì có thể sẽ lạc ra ngoài bìa rừng đấy.”

Chắc nhận thấy tâm trạng chán nản của cô nên Rol mới nhắc. Nhưng anh nói đúng, cô cần làm mới lại tinh thần của bản thân. Hít sâu một hơi, cô đặt bước chân vững chắc đẩy bản thân sâu hơn tiến về phía trước.

Hai người đi qua khu rừng tĩnh lặng và rậm rạp. Không một gợn gió, chỉ có tiếng lá khô xào xạc do bị dẫm lên và âm thanh quần áo luồn qua bụi cây. Til tập trung vào giữ vững nhịp thở của bản thân khi lướt qua những bề mặt lồi lõm do thiên nhiên tạo nên. Trên đầu cô là những tán lá to lớn chặn hết ánh sáng làm cho không gian mang cảm giác không mấy dễ chịu dù cho có vài tia sáng vẫn lọt được xuống. Bên cạnh cô là một tập hợp các kiến trúc cổ quái như bê ra từ tiểu thuyết thuộc dòng kinh dị vũ trụ.

…KHOAN ĐÃ!!?

T gần như lên cơn đau tim. Việc bỗng dưng xuất hiện một khung cảnh lạc lõng giữa khu rừng nguyên sơ khiến cô bị sốc, đặc biệc là khi cô đã không hề nhận thấy nó cho đến tận bây giờ.

“Có vẻ chúng ta đã đến nơi.”  –Rol nhận xét, anh quay lại do âm thanh thất thường gây ra bởi cô.

Til nhanh chóng ổn định hơi thở và thều thào

“Đây sao? Nhưng chúng ta mới chỉ đi được có một lúc. Và đây hoàn toàn không giống chút nào với hình minh hoạ.”

“Mới một lúc? Có vẻ bạn không nhận thấy, nhưng chúng ta đã đi được khá lâu rồi.”

Rol giơ nắm bàn tay lên và chĩa ngón cái ra hướng về phía công trình

“Còn đây chỉ là lối vào mà thôi. Không quên vụ di tích nằm ở một không gian hoàn toàn khác chứ?”

Til ngước lại nhìn khu vực mà theo cô mang đầy nét nghệ thuật của một địa điểm giải trí hơn là một di tích cổ xưa. Đó là một chuỗi các hình khối với đủ loại hình dạng và màu sắc đan xen xếp chồng lên nhau. Có hình lục giác, đa giác, hình cầu, hình trụ,… Mỗi hình lại là sự đan xen của nhiều gam màu khác nhau với sự sắp đặt theo những góc độ vô lí bỏ qua hoàn toàn lí thuyết vật lý kiến trúc. Thậm chí cô còn thấy một hình tứ giác ngược lơ lửng giữa không trung như thể được dán chặt vào không gian. Mặc dù trời vẫn còn sáng nhưng không ít những công trình hoàn toàn không có bóng. Không phải do chúng trong suốt mà hoàn toàn không có một khoảng tối nào như thể chúng chính là nguồn sáng. Một số thậm chí còn kỳ lạ hơn khi bóng của chúng không chỉ mang màu sắc phong phú mà còn mang hình dạng hoàn toàn lệch lạc so với vật thể tạo bóng. Những cái bóng chồng lên nhau tạo ra một loạt những kết quả ngoài tầm dự liệu của bất kì bảng phối màu nào. Có chỗ thì một bóng xanh lá xen với vàng tạo nên màu đỏ chói, trong khi đó tại một vị trí khác thì chúng lại triệt tiêu nhau và tạo ra một vùng không bóng. Til thậm chí còn quan sát được những màu sắc kì lạ mà cô dám chắc chưa ai từng thấy trước đây.

“Đó gọi là màu Olo.”  –Rol đưa ra chú thích.

Nói xong, anh nhanh chân bước vào khu vực phi thực tại ấy, giống như đang bước vào một khung tranh 3D khổng lồ. Til miễn cưỡng đi theo, cô vẫn chưa liên tưởng được một lối đi với tất cả những điều này.

“Thả lỏng đi.”  –Rol hướng dẫn- “Hãy thả bản thân trôi xuống.”

Til vẫn chưa hiểu được hàm ý trong câu từ của anh, nhưng cô vẫn nghe theo anh và thả mình nghiêng người nhẹ về phía trước.

Đột nhiên, cô rơi xuống. Cách miêu tả này chưa đúng, phải là cô bị cuốn trôi đi. Cô không biết bản thân trôi như thế nào hay về hướng nào. Tất cả những gì xảy ra chỉ đơn giản là nhận thấy bản thân bị cuốn vào một ‘nơi nào đó’. Và cô biết đó chính xác là nơi nào.

Một âm thanh trầm đục vang lên do vật thể rơi xuống nền đất lạnh lẽo. Lấy lại cảm giác thăng bằng và cố gắng gượng dậy, Til thấy mình được bao quanh bới vô vàn các đống đổ nát.

Môi trường âm u khiến cô khó khăn trong việc vận dụng thị giác để xác định tình hình.

Trong lúc để mắt mình quen với bóng tối và kiểm tra người bạn của mình, cô tranh thủ quan sát đánh giá toàn bộ khu vực.

Cô nhận thấy cả trên dưới và trước sau đều bị chặn bởi một lớp đá xanh đen, trong khi hai bên thì kéo dài đủ sâu để bị che lấy bởi bóng tối. Họ đang ở trong một đường hầm.

‘Đúng như dự đoán.’ –Til thầm vui.

Khởi đầu thuận lợi diễn ra theo đúng như kế hoạch. Mặc dù đã có cuốn sách và sự xác nhận của Rol nhưng cô vẫn luôn có một chút nghi ngờ về địa điểm khi họ bước vào. Nhưng tình hình hiện tại đã chứng minh đó chỉ đơn giản là lo xa. Dù sao thì việc bắt đầu từ khu ngoại vi di tích và không thuộc địa bàn của lũ slime là một nhân tố quan trọng và không có phương án thay thế.

Giờ là bước tiếp theo, cô quay sang Rol đang phủi bụi trên người

“Tiếp tục như kế hoạch, chúng ta sẽ khám phá khu vực này để tìm thêm Artifacts. Không được ra khỏi hang và cẩn thận để không bị lạc mất nhau.”

Rol giơ tay lên làm tín hiệu đồng ý rồi hai người tách nhau ra lục soát hang động. Về cơ bản họ sẽ chia ra 2 đường và di chuyển cho đến khi gặp cửa hang hoặc đường cụt rồi rà soát từ đó về vị trí giữa. Lần mò theo mép hang động mọc đầy loại rêu kì lạ phát ra ánh sáng nhẹ, Til cẩn thận từng bước trong không gian tĩnh mịch. Nhanh chóng, cô gặp phải ngõ cụt.

‘Tức là cửa hang ở phía bên kia.’

Til để suy nghĩ đó trôi đi trong khi đeo đôi gang tay để bắt đầu công việc lục lọi đống phế tích. Đó là một công việc tẻ nhạt mà kết quả hoàn toàn không chắc chắn.

Tuy nhiên, may mắn là Til có thể nhận biết được những món đồ nếu nó trùng khớp với mô tả trong sách. Rol cũng vậy, anh có một bản photo hình minh hoạ và mô tả của chúng trước khi họ đến đây.

Tìm kiếm từng ngóc ngách một, Til ngó sâu vào trong những khe hẹp và lật từng mảnh đá vụn. Không biết đã trôi qua bao lâu, Til dần mất đi nhận thức về thời gian khi cô liên tục đối chiếu những hình ảnh trong đầu.

Cô cứ tiếp tục ngó nghiêng, kiểm tra, rồi xác nhận. Bỗng dưng, ánh mắt cô dừng lại trên một bức tường đổ vỡ. Gác dưới chân tường là một chiếc khiên tròn cũ kĩ làm từ gỗ với viền kim loại được khắc những đường nét nguệch ngoạc.

Til vui mừng khi cô bước nhanh về phía Artifact mới tìm được. Cô nâng tấm khiên lên và quan sát từng hình nét của nó. Để chắc chắn, Til lôi quyển sách ra để đối chiếu với hình minh hoạ.

Sau khi đã kiểm tra, Til cẩn thận đặt chiếc khiên vào balo và quay lại với lộ trình của mình với tâm trạng phấn khởi. Cô mong rằng Rol cũng kiếm được vài món hữu ích.

Tuy nhiên, trái với mong đợi tích cực của cô. Đến khi cả hai gặp lại nhau thì cô chỉ tìm thêm được một Artifact nữa. Nhìn vào vẻ mặt của Rol chắc có lẽ số lượng bên anh cũng không được như mong đợi.

Cùng đặt balo ra trước mặt, Til bắt đầu kiểm kê thành quả của họ:

“Một cái khiên, một cái quạt, một sợi dây chuyền và một bộ móng giả đủ cho một bàn tay. Quá ít. Và tại sao lại có móng giả ở đây?!” –Til

“Để câu hỏi ra sau đi. Giờ thì chúng ta có thể làm gì với những thứ này.”

Giữ lại sự thất vọng của mình, Til mở những trang đã đánh dấu

Bắt đầu với chiếc khiên, thứ này sẽ phản lại tác động nhận vào và khuếch đại lên nhiều lần. Vô cùng hữu ích, nhưng đây lại là hàng xài một lần.

Tiếp theo là cái quạt. Nó có thể giúp ta tạo ra một luồng gió mạnh. Cách sử dụng thì dùng như mấy cái quạt tay bình thường. Và không thể sử dụng liên tục mà mỗi lần sử dụng phải cách nhau khoảng một phút.

Đối với sợi dây chuyền, nó sẽ khiến trọng lượng của người đeo giảm mạnh. Đến mức gần như là một tờ giấy.

Cuối cùng là bộ móng gồm 5 chiếc. Không phải hàng tiêu hao nhưng có thời gian tái sử dụng vào khoảng 1 ngày. Điểm tốt là có thể dùng riêng từng chiếc móng thay vì tất cả cùng một lúc. Cắm chiếc móng này vào đối tượng khác sẽ khiến đối phương bị sốc điện nhẹ.

Rol gật gù- “Hơi ít nhưng tất cả đều là đồ chất lượng.”

Til cũng đồng tình. Nhưng theo cô vẫn quá ít so với những gì họ sắp trải qua. Sở dĩ lúc này cô thấy vẫn còn hi vọng thành công là do chiếc vòng tay tàng hình. Cũng như là do kích thước di tích đủ để di chuyển từ đầu này sang đầu kia trong 30 phút đi bộ.

Cả hai bắt tay vào chia đồ. Sau một hồi thảo luận, họ đã có được những công cụ phù hợp với vai trò của bản thân.

Til thì sẽ có chiếc vòng tay, cây bút, dây chuyền và quạt. Về phần Rol thì anh có huy hiệu, khiên và đồng xu. Đối với bộ móng, cả hai nhất trí Til giữ 2 móng và Rol giữ 3.

Sắp xếp lại hành lí, hai người dùng bữa nhẹ trước khi lên đường.

Tiến về phía cửa hang với bước chân đầy căng thẳng, cô biết chắc đây là một nước đi vô cùng mạo hiểm. Vậy nhưng sâu thẳm trong cô là một sự yêm tâm lạ lùng đan xen với sự quen thuộc. Cứ như thể tâm trí đã cô biết chắc kết quả. Giữ niềm tin của mình, cô sánh bước cùng Rol đặt chân lên mép cửa hang.

Đến bây giờ Til mới biết rằng hang động nằm trên một sườn núi thoải. Từ cửa hang, cô phóng tầm nhìn bao trùm một phần lớn khu di tích. Tuy rằng không nhận thấy bất kỳ nguồn sáng nào nhưng mọi đường nét của khung cảnh bên dưới đều hiện lên rõ ràng trong mắt cô.

Đó là một thành phố cổ kính được xây nên bởi các công trình mang hướng phong cách của Ý và Anh. Từng toà nhà được xây dựng bằng một loại gạch kỳ lại màu đen bóng xen lẫn ánh tím nhẹ. Nhiều các hệ thống đường xá và đường nước đặt song song chạy dọc toàn bộ thành phố và sắp xếp theo hình mạng nhện. Toàn bộ di tích có tình trạng đổ nát và mài mòn bởi thời gian nhưng lại mang cảm giác kiên cố lạ thường.

Tại nhiều khu vực trong thành phố có thể thấy nhiều những sinh vật nhầy nhụa đó di chuyển theo từng nhóm. Xen lẫn tại những khu vực công trình lớn là những cá thể sẫm màu hơn có tua rua màu tím mang trang bị và công cụ màu vàng thau.

“Có muốn quay lại không?”

Đáp lại câu hỏi của Rol là một cái lắc đầu nhẹ. Tình hình không đến nỗi quá tệ như cô tưởng tượng.

Lũ slime có thể có mặt ở khắp nơi nhưng lại phân bổ thưa thớt. Di tích cũng có nhiều công trình trong trạng thái nguyên vẹn cùng đường đi lối lại đủ tốt để sử dụng.

Đây là trường hợp ổn áp hơn nhiều so với những câu chuyện phi thường mà nhân vật chính trong cuốn sách từng trải qua.

Thầm biết ơn với vận may của mình, Til phác hoạ nhanh lối đi dự tính và những cột mốc nổi bật lên cuốn sổ. Di tích không quá lớn, nhưng địa hình khác lạ và lũ slime khiến cô hiểu cả hai sẽ mất nhiều thời gian hơn dự kiến cho việc di chuyển.

Trong khi Rol chụp lại bản phác thảo bằng điện thoại, Til cũng đồng thời thử xem cô có thể lưu trữ khung cảnh thành phố bằng thiết bị điện tử hay không.

Thật không may là kết quả đúng như cô dự kiến, bức ảnh được chụp hoàn toàn tối đen. Dù sao thì toàn bộ khu vực này hoàn toàn không có ánh sáng. Việc hai người có thể quan sát bằng mắt mới là điều kì lạ ở đây.

Nhận thấy cú huých nhẹ của Rol, cô hiểu anh đã xong việc và họ sẽ bắt đầu lên đường.

Lấy ra chiếc dây chuyền và đeo lên cổ, cô leo lên lưng Rol và ổn định vị trí ngồi sao cho tư thế đủ thoải mái.

Đây là điều hai người đã lên kế hoạch từ khi sở hữu sợi dây chuyền. Họ thống thất rằng có thể tiết kiệm đáng kể thời gian tận dụng tối đa lợi thế tàng hình bằng việc luân phiên sử dụng vòng cổ.

Với Til trên lưng, Rol nhanh chóng men dọc vách đá trèo xuống. Anh thậm chí còn nhảy thẳng xuống tại những khu vực khó di chuyển.

Tất nhiên là bản thân Rol không phải sở hữu thể chất vượt trội hay những bí kĩ huyền bí giúp anh an toàn khi đáp đất tại độ cao như vậy.

Nguyên nhân chính cho những nước đi đầy táo bạo này đến từ đồng minh đáng tin cậy trên lưng anh.

Đúng vậy, chính là Til.

Bất cứ khi nào cả hai gần chạm đất, cô sẽ sử dụng cái quạt để tạo ra một luồng gió mạnh hướng xuống dưới. Luồng gió này không như những cơn gió thông thường mà tốc độ, thời gian và độ ổn định hoàn toàn tuân theo mong muốn của cô.

Bằng việc tận dụng tốt vật phẩm này, Til đã làm giảm đáng kể động năng khi rơi giúp quá trình tiếp đất không gây ra bất kì thiệt hại vô nghĩa nào.

Chẳng mấy chốc, hay người nhanh chóng bước vào khu vực di tích. Không chút do dự, Til liền xoay nhẹ cổ tay trái hai lần.

Hình bóng của cô và Rol mờ dần rồi chìm hẳn vào quang cảnh xung quanh.

Rol vẫn giữ nguyên tốc độ chạy, đồng thời tiếng bước chân của anh nhỏ dần và hoà vào tiếng gió rít qua những bức bức tường.

Anh luồn lách qua những góc đường và ngã rẽ một cách mượt mà. Những nhịp di chuyển dứt khoát và không do dự cứ như thể anh đã quá quen với hoàn cảnh này.

‘Hoặc là cậu ấy thật sự từng trải qua trò này vài lần.’ –Til

Hai bóng mờ nhẹ nhàng lướt qua khu di tích đổ nát. Thỉnh thoảng chạm mặt với một bầy nhỏ vài con slime. Nhưng chiếc vòng tay đã chứng minh được sự hữu ích như mong đợi khi Rol bình tĩnh đi ngang qua trước mặt chúng mà không gặp bất kì vấn đề gì.

Til cảm thấy mọi chuyện diễn ra thật suôn sẻ, và mơ hồ một cảm giác quen thuộc. Chuyến đi của họ quá dễ dàng đến nỗi cô cảm thấy nghi ngờ về sự chuẩn bị của bản thân.

Nhưng rồi mọi chuyện cũng không tốt đẹp được lâu. Một tai nạn khá tệ đã xảy ra với hai người.

Lũ slime là những sinh vật thất thường. Chúng dành phần lớn thời gian để loanh quanh trong lãnh thổ mà không có bất kì ý định cụ thể nào. Chúng cũng thỉnh thoảng chủ động dịch chuyển không vì lí do gì. Mặc dù việc đó khá hiếm, nhưng đủ thường xuyên để được quan sát trên một quần thể lớn.

Và đó là nơi họ gặp điều không may. Một con slime đã ngẫu nhiên dịch chuyển vào lộ trình di chuyển của Rol.

Anh không kịp phản xạ. Sự kiện xảy ra quá bất ngờ và không thể lường trước được tình huống một sinh vật nhầy nhụa sẽ tình cờ dịch chuyển ra ngay trước mặt.

Rol xoay người sượt qua chướng ngại vật. Lực tác động từ cú va chạm khiến anh loạng choạng không vững và gần như đâm vào một bức tường gần đó.

Và để tình hình tồi tệ thêm, cú ngoặt quá bất ngờ khiến Til mất phương hướng và hét lên một tiếng. Không quá to nhưng âm lượng cao vút của cô là đủ để huỷ bỏ trạng thái tàng hình của chiếc vòng tay.

Hai người tái mặt đi, nhận ra tình hình tệ như thế nào.

Những con slime đang lang thang trong tình trạng thẫn thờ bỗng dừng hẳn lại. Chúng vươn bộ phận nhầy nhụa có vẻ là đầu của chúng về phía hai người.

Muộn màng nhận ra hai kẻ xâm nhập, lũ slime rống lên và phóng về phía họ.

Til cảm thấy nỗi sợ ngập tràn. Cô níu giữ mong muốn hét lên trong cổ họng. Dù giờ cho điều đó giờ không còn cần giữ im lặng nữa nhưng Til đã quá hoảng loạn để suy nghĩ logic.

Rol cũng mất bình tĩnh. Anh hoảng sợ giữ chặt Til và bỏ chạy, lao nhanh về phía khu vực không gian mở.

Anh hiểu rằng việc luồn lách trong không gian hẹp để trốn thoát khỏi một sinh vật có khả năng dịch chuyển là một quyết định tồi.

Vậy nhưng lựa chọn bây giờ cũng không khiến tình hình tốt hơn là bao.

Lũ slime không nhanh, nhưng số lượng của chúng đang trở thành một vấn đề nguy hiểm.

Rol tập trung vào từng bước chân, tim anh đập loạn xạ và cả cơ thể như sôi lên. Anh cố gắng lách qua khoảng hở giữa những con slime, mắt anh đảo nhanh tìm kiếm và quyết định lối đi. Anh cũng phải đồng thời tập trung sự chú ý xung quanh để đề phòng những con dịch chuyển.

Thật may là giác quan của lũ slime không được tốt. Chúng phải mất một khoảng trễ để quan sát địa hình trước khi dịch chuyển, chưa kể chúng còn thường xuyên làm việc đó lệch khoảng vài mét so với vị trí của họ.

Rol đang kiểm soát tình hình, nhưng rõ ràng sẽ không kéo dài được lâu. Til vắt từng suy nghĩ của mình ra để tìm cách thoát khỏi tình cảnh này. Cô đưa tầm nhìn tìm kiếm loạn lên, lục từng mẩu ký ức một.

Họ không có một Artifact nào có thể dùng làm vũ khí. Và cho dù có thì cũng chả thắng được. Có nên dùng chiếc vòng tay lần nữa không? Nhưng dùng nó bây giờ thì quá rủi ro…

Còn bộ móng thì sao? Có thể khiến chúng bất giác dịch chuyển qua cú sốc điện nhẹ, đây là phương pháp mà nhân vật chính đã sử dụng và có vẻ rất khả thi. Nhưng thời gian nạp của bộ móng cần đến một ngày…

Từng phương án lướt nhanh qua tâm trí cô, rồi bị bác bỏ.

Nhận thấy lũ slime đã chật kín đường phía trước, Til với tay lấy cây quạt và vung thật mạnh.

Một luồng gió lớn thổi lên hất văng đàn slime, con đường giờ đã thông thoáng, nhưng giờ họ sẽ không thể sử dụng công cụ tuyệt vời này trong 60 giây.

Til miễn cưỡng tìm vật dụng còn lại –cây bút, cô biết nó cũng không giúp ích gì nhiều nhưng còn tốt hơn là không có gì trong tay.

Vậy nhưng mọi chuyện không diễn ra như mong đợi, Til loay hoay mang cây bút ra và lỡ tay làm rớt.

“CÁI-”

“Chuyện gì vậy!?”  –Rol nhận thấy bạn mình đang hoảng loạn.

“Mình làm rơi cây bút rồi.”

Một tin xấu. Không phải họ có kế hoạch cho cây bút, nhưng việc mất đi một quân bài có thể làm giảm các lựa chọn của họ.

Til cắn môi, cô đã phạm sai lầm, và tình hình vẫn đang dần tệ hơn. Cô cần một ý tưởng ngay bây giờ.

Vừa nuối tiếc, Til vừa nới lỏng tay và nhoài người lên để mở rộng tầm nhìn.

Ngay khi cô vừa nâng người lên, một con slime từ đâu rơi xuống ngay sát phía bên phải cô.

Khoảnh khắc sinh vật đó sắp chạm được vào người, Til không chần chừ đâm trực diện nó bằng chiếc móng giả.

Một cơn sốc điện bất ngờ ập đến khiến con slime choáng váng. Cô nhận thấy được sự cứng đờ của sinh vật trước khi nó biến mất khỏi tầm mắt để lại những bụi ánh tím lấp lánh trong không khí.

Ngó nghiêng một hồi, cô ngạc nhiên với những công trình đồ sộ trong tầm mắt –nhận ra họ đã gần lãnh thổ của những cá thể vượt trội như thế nào.

Đang hoang mang, bỗng Til nảy ra một ý tưởng, hoặc chính xác hơn là nhớ lại một ý tưởng. Cô thì thầm với Rol:

“Chúng ta có gần trục đường chính không?”

“Dưới 100m. Có vấn đề gì à?”

Ngược lại với lo lắng của Rol, ít nhất đây có thể coi là tin tốt. Til nhanh chóng truyền đạt sáng kiến của mình cho anh.

Nghe xong ý tưởng của bạn mình, Rol cười nhẹ. Anh nhận thấy rằng ý tưởng này có thể giúp họ tạm thời đưa họ thoát khỏi tình huống này.

“Bám chặt!”  –Rol liền đưa họ thẳng về hướng trục đường chính. Mặc dù đã chạy suốt toàn bộ quãng đường kể từ lúc hai người tiến vào khu di tích nhưng tốc độ của anh không hề chậm lại, thậm chí còn có cảm giác nhanh hơn.

Việc đi theo lộ trình này yêu cầu họ phải vượt qua một bầy slime nhỏ. Rol không ngần ngại sử dụng hai chiếc móng giả cho chắn ngang quỹ đạo di chuyển và nhự nhàng luồn lách qua những con còn lại.

Chẳng mấy chốc, anh đã thấy trục đường chính ở phía trước. Chính xác hơn thì không hẳn là một con đường bởi vì ở giữa ranh giới phân chia hai làn đường là một kênh đào nước, đủ rộng gần gấp ba lần hai làn đường gộp lại.

Có thể thấy được rằng kiến trúc này là bằng chứng về một nền văn hoá thú vị. Nhưng hai người quan tâm tới nó thì hiện tại lại không có niềm đam mê về lịch sử của nơi đây.

Điều họ để ý tới chính là hệ thống nước thể hiện sự tiến bộ so với nền văn minh của di tích khi nó vẫn hoạt động đủ tốt để làm ngập kênh đào.

Cắt ngang qua đường lớn, Rol không do dự … nhảy thẳng xuống kênh.

Til lại sử dụng quạt để giúp bạn mình nhẹ nhàng đặt chân lên mặt nước. Bề mặt dòng nước gợn lên những lọn sóng lăn tăn khi hai bóng người vững vàng đứng trên mặt nước như đang trên một bề mặt làm từ cao su.

 Huy hiệu của CLUB ảo thuật gia!

Tận dụng điều đó, Rol chạy ngược dòng kênh đào, bỏ lại tụi slime đằng sau. Cơ thể mang hình dạng phản động lực học và cấu tạo từ một loại nhất nhờn sinh học khiến chúng gần như không có khả năng di chuyển trong nước. Hơn nữa khả năng dịch chuyển của chúng hoàn toàn bị vô hiệu hoá do không có một bề mặt rắn nào để đáp ứng.

Rol chuyển sang chạy thong thả, thỉnh thoảng né một vài con slime nhảy từ trên cầu xuống.

Đã qua khoảng thời gian nguy hiểm, Til thở dài nhẹ nhõm. Cô thả lỏng tâm trạng và hỏi Rol:

“Cậu chạy nãy giờ không thấy mệt à? Cần thay người không?”

“Có hơi mệt. Tốt nhất là chúng ta nên tìm một chỗ an toàn để nghỉ ngơi và đánh giá lại tình hình.”

Til có xu hướng đồng ý với quan điểm của anh. Hai người vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi tình huống này. Hơn nữa kênh đào này sẽ dẫn họ thẳng đến trung tâm di tích –nơi có rất nhiều những công trình lớn- và họ sẽ phải chạm trán với những cá thể vượt trội.

Cả hai trao đổi những ý kiến với nhau. Họ lần lượt đưa ra những đề xuất, đánh giá và sửa đổi. Cuộc trò chuyện diễn ra sôi nổi khi khu vực trung tâm bắt đầu hiện ra trong tầm nhìn.

“Chuẩn bị.”  –Rol nhỏ giọng ra hiệu.

Vừa nói, anh vừa lục chiếc balo đeo phía trước lấy ra tấm khiên và đồng xu bỏ vào miệng.

Đoạn kênh phía trước được bịt lại bằng những tấm lưới kim loại đã gỉ sét. Phía trên đó là những con slime đang lững thững đi xung quanh. Xen lẫn trong số chúng có thể thấy những con mang sắc tím nổi bật với những tấm kim loại sờn cũ trên người.

Cuộc rượt đuổi náo động từ xa đã thu hút sự chú ý của chúng. Nhận ra những kẻ xâm phạm lãnh thổ, một con cá thể vượt trội rú lên.

Những con slime đồng loạt quay ra. Chúng chen lấn nhau đến sát bờ kênh. Vài con rơi lõm bõm xuống nước, cố vươn cơ thể của chúng về phía hai con người.

Rol tập trung quan sát. Phía trước là một bờ tường có lắp những tấm lưới kim loại, rõ ràng đây là một cửa kênh. Bên trên tường là bầy slime đang chờ họ cùng những con cá thể được trang bị vũ trang. Đằng sau chúng là một công trình hình tháp cao vài trăm mét làm bằng bê tông. Những mũi tên lác đác lao về phía Rol nhưng anh không có dấu hiệu tránh né hoặc chậm lại. Như gặp phải một bức tường, những vật thể bay tới bỗng dừng lại giữa chừng hoặc quỹ đạo bị bẻ cong sang một bên.

Khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng rút ngắn. Khi còn lại chưa đầy chục mét, Rol bất ngờ quăng chiếc khiên xuống mặt nước.

Định vị chiếc khiên bằng gỗ đang nổi lềnh phềnh, anh nhanh chóng nhảy lên giống như đang chuẩn bị đáp lên mặt khiên. Đúng lúc này, Til vung mạnh chiếc quạt.

Ngay khi gió chạm tới mặt khiên, một cơn lốc lớn nổi lên cuốn bay mọi thứ. Toàn bộ khu vực nhanh chóng bị nhuộm trắng bởi những bụi nước li ti.

Những con slime vùng vẫy trong nước ngay lập tức bị cuốn đi theo dòng nước xiết. Nhiều con bị xé xác như những từ giấy mỏng manh trong dòng nước lũ. Những con ở trên bờ tường cũng không có tình trạng tốt đẹp hơn khi phần lớn chúng đổ rạp và lăn lông lốc như những ky bowling. Một số từ phía sau thì cố gắng tìm kiếm những sinh vật xâm phạm bằng cơ quan “thị giác” của chúng nhưng không thể quan sát bất kì điều gì trong bức tường trắng xám.

Về phần bộ đôi, hai người họ bị cuốn bay lên trên lao về phía ngọn tháp. Rol nhanh tay lôi từ trong balo ra một cuộn dây thừng có móc và ném về phía tháp –một hành động không cần thiết lắm nhưng mang tính bảo hiểm.

Hai bóng người đâm sầm qua ban công, cuốn lấy mảnh rèm cũ kỹ. Họ lăn lộn mấy vòng và va đập vào đống đồ nội thất.

Til và Rol loạng choạng gỡ nhau ra đứng dậy. Kiểm tra Rol, Til liếc nhanh qua căn phòng mục nát. Đây có vẻ như là một căn phòng ngủ, có lẽ là loại dành cho khách vì cô nhận thấy các nội thất không mang tính cá nhân.

Hai người đỡ nhau, dọn dẹp một góc phòng để nghỉ ngơi. Rol lấy ra chai nước uống một hơi hết sạch rồi đưa một chai khác cho Til.

Nhận lấy đồ uống, cô để cho những suy nghĩ cuộn trào trong tâm trí khi nhận thức dần theo kịp tình huống. Họ ngồi im lặng, để mặc cho bầu không khí tĩnh mịch bao trùm lấy căn phòng.

Một lúc sau, Rol mở lời:

“Trước tiên hãy kiểm tra lại tình trạng chung.”

Til gật đầu. Vì cơ thể cô nhìn chung không có vấn đề gì nên cô lập tức kiểm tra nhanh lại đống vật dụng mang theo. Rol cũng lục lọi chiếc balo, đổ đống vật phẩm ngổn ngang trên sàn. Xem xét một hồi, anh với lấy chiếc ống nhòm và đứng lên bước về phía ban công. Til thấy vậy cũng nhấc người lên và thấp thỏm theo sau.

Anh hướng ống nhòm quan sát những con slime hỗn loạn phía dưới. Nhận thấy rằng bản thân sẽ không phải lo lắng về chúng trong thời điểm này, anh đưa ống nhòm quan sát toàn bộ khu vực di tích.

Til đứng ngay cạnh đó, mắt rơi vào khoảng không. Cô đang hình dung trong đầu những bước đi tiếp theo của họ. Điều cô đang tìm kiếm là một kế hoạch chi tiết và linh hoạt, nhưng tình huống bây giờ không cho họ nhiều lựa chọn.

Bỗng Til nhận thấy Rol làm ra một vẻ mặt khó diễn tả. Miệng anh cứng đờ, mắt mở to ra.

“Chuyện gì vậy?” –Til lo lắng.

Rol đưa cho Til chiếc ống nhòm với động tác cứng nhắc. Cô ngần ngại nhận lấy, vừa tò mò vừa có chút do dự.

Đưa tầm nhìn được mở rộng về phía anh chỉ, cô mong đợi một khung cảnh khó tin nào đó. Nhưng hoá ra vị trí mà Rol đưa cô lại nằm bên ngoài khu di tích.

Giống những gì cô từng nghe. Những phiến đá đen kịt, hình vây cá xếp chồng lên nhau. Mỗi phiến phải to bằng cả một sân vận động, nhẹ nhàng di chuyển lên xuống như những cơn sóng.

Trông thật kinh ngạc ngay cả khi cô đã được nghe kể từ trước, nhưng chỉ từng này thì chưa đến mức đủ kinh ngạc để Rol làm bộ mặt như vậy.

Hạ chiếc ống nhòm xuống, cô hỏi anh: “Có gì đặc biệt à?”

“Hãy cố gắng quan sát toàn cảnh mà không dùng ống nhòm, hoặc chỉnh tiêu cự sao cho có tầm nhìn bao quát.”

Til làm theo lời Rol, nheo mắt nhìn xa nhất có thể, rồi lại sử dụng ống nhòm nhìn kĩ hơn. Cô chưa hiểu anh muốn đề cập tới điều gì. Những điều cô thấy vẫn chỉ những tầng đá hình vảy giống nhau lần lượt lên xuống theo nhịp.

Bỗng một ý nghĩ thoáng qua tâm trí cô. Til bỏ ống nhòm xuống, rồi lại nhanh chóng đưa lại mắt. Càng quan sát, những suy nghĩ càng lớn lên trong cô. Thật vô lý, nhưng mọi manh mối đang dần xâu chuỗi khớp với suy luận điên rồ của cô.

Nếu như, chỉ là nếu như… thứ đang di chuyển nhịp nhàng kia không phải là những phiến đá, mà là thứ bên dưới nó. Giống như…hai vây ngực của một con cá đuối.

“Phải” –lời khẳng định của Rol thầm xác nhận suy đoán của cô- “Chúng ta không cần tìm ‘kẻ giữ cửa’ nữa. Nó đang ở đây. Chính xác hơn, chúng ta đang ở trên người của ‘kẻ giữ cửa’”.

Đó, là một điều thật sự bất ngờ với Til. Khuôn mặt co giờ cũng trông khó nói y như Rol phút trước.

Đây là một sinh vật khổng lồ. Cả hai đang ở trên người nó suốt thời gian qua.

Thấy bạn mình vẫn chưa hoàn hồn, Rol lay nhẹ cô

“Ngạc nhiên thế thôi.”

Dứt lời, Rol quay người trở lại phòng. Til nhìn theo anh, miệng vẫn cứng đờ, như muốn nói gì đó. Cô lại quay qua nhìn sự thật mà mình vừa tiếp nhận, rồi mới quay vào lững thững theo Rol.

Ngồi xuống vị trí cũ, Rol mở lời:

“Chúng ta sẽ sử dụng nốt lượt còn lại của chiếc vòng tay.”

Giọng anh chắc nịch.

Quyết định này khiến Til có phần lúng túng: “Vậy còn cậu thì sao?”

Đây là một vấn đề đã được ngầm quyết định, không ai nói ra nhưng cả hai đề hiểu rằng hai lượt sử dụng của chiếc dây chuyền dành cho cả lượt đi và lượt về. Nếu cô dùng nốt lần này thì Rol sẽ không được nhận lợi ích của chiếc vòng tay trong quá trình trở lại.

“Không vấn đề gì cả. Mình có cách của mình.”

Ánh mắt của Rol tràn đầy sự khẳng định. Til cảm thấy cô không thể thuyết phục bạn của mình.

Cô đành tôn trọng sự lựa chọn của anh và quay lại với tình trạng hiện tại.

Có thể đây không phải diễn biến lường trước, nhưng điều này không ảnh hưởng đến dự định của họ. Nếu có điều gì, thì họ đã có thể chắc chắn về mục tiêu của kế hoạch.

Con đường tại cuối di tích gần như được xác nhận là đuôi của ‘kẻ giữ cửa’, và ‘chìa khoá’ thì sẽ ở cuối con đường.

Til tập trung vào vấn đề, hai người đã đi được hơn nửa hành trình, ngoại trừ một tai nạn thì gần như không gặp rắc rối nào, chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa.

Sau một khoảng thời gian nghỉ ngơi, cô đứng dậy:

“Giờ thì, xuống đó rồi đi tiếp phần còn lại thôi.”

Bộ đôi nhanh chóng sắp xếp đồ đạc và di chuyển về phía cánh cửa.

Một âm thanh trầm vang lên, cánh cửa nặng nề mở ra trong tiếng cót két của hệ thống cơ học cũ kĩ. Có vẻ cửa không khoá.

Til đưa mắt quan sát hành lang, dự tính tìm cầu thang để đi xuống. Cô chắc chắn không nghĩ rằng cả hai có thể lo liệu theo đường thẳng chỉ với sự trợ giúp của chiếc quạt. Nhưng có vẻ Rol không có cùng ý tưởng với cô.

Anh nhanh nhảu lướt qua hành lang xập xệ về phía những cánh cửa của căn phòng phía đối diện và mở lần lượt từng cái một, ngó vào trong để xác định vị trí ban công.

“Nói với mình là cậu không đang nghĩ cái mình đang nghĩ.” –Til thở dài.

“Mình đang nghĩ cái chúng ta đang nghĩ.”

Để lại câu nói trước khi bước vào phòng, anh ra hiệu cho cô đi theo. Til cẩn thận bước qua hành lang nứt nẻ và ngổn ngang đồ trang trí sờn cũ.

Bước đến bên ban công, cô thấy Rol loay hoay cột sợi dây thừng quanh những chiếc song sắt.

‘Cái này…an toàn chứ?’ –Cô bỗng thấy hơi lo ngại- “Sao chúng ta không quay lại và tìm cầu thang. Có thể nó sẽ an toàn hơn.”

Til tiến tới bám vào lưng anh trong khi để dở lời đề nghị.

“Có thể là chưa đủ. Và yên tâm đi, mình buột chặt rồi.”

Dứt lời, Rol nắm chặt sợi dây và không ngần ngại nhảy xuống.

Til sốc nặng trong khi bấu chặt vào anh. Cô cố gắng không hét lên, hoặc tâm trí cô như đã quên mất khả năng ngôn ngữ trong khoảnh khắc đó.

Cô chưa bao giờ tưởng tượng bản thân sẽ phải nhảy bungee với dây thừng. Thực tại ập đến quá đột ngột khiến toàn thân cô tê liệt, bám chặt vào Rol một cách tuyệt vọng.

Về phần Rol, anh bình tĩnh điều chỉnh trọng tâm, sử dụng chân đá vào các bờ tường để điều chỉnh tốc độ và vị trí quỹ đạo rơi. Đồng thời khéo léo thả từng đoạn dây thừng nắm trong tay.

Với những động tác điêu luyện, cả hai nhanh chóng tiếp cận mặt đất. Rol ra hiệu bằng cách vỗ nhẹ lên cánh tay Til.

Til cứng đờ, tâm trí cô vẫn chưa trở lại. Chỉ khi được lay đến lần thứ ba, cơ thể cô mới bất giác phản ứng theo.

Cánh tay cô đưa ra, xoay nhẹ cổ tay trái hai lần, hình bóng họ lại chìm vào khung cảnh và biến mất.

Chỉ đến lúc này, ý thức Til mới dần trở lại. Tim cô đập liên hồi, cả người nóng bừng lên, mồ hôi đầm đìa. Một dòng cảm xúc dâng trào trong cô. Til nhẹ siết vòng tay của mình.

Cô rất muốn chia sẻ cho Rol những “góp ý chân thành” về hành vi “an toàn” của anh, nhưng vì đang sử dụng chiếc vòng nên cô đành cẩn thận không phát ra bất kì lời nói nào.

Cảm nhận được tâm trạng của bạn mình, Rol có vẻ không để tâm đến điều đó lắm, anh chỉ đơn giản nhún vai.

Họ tiếp tục tiến sâu vào khung cảnh di tích đổ nát với những nỗi lo lắng trong tim.

...

Đích đến đã dần hiện ra trong tầm mắt. Một ‘con đường’ làm từ đá đen trải dài tít tắp nối từ ‘đường chân trời’ tối kịt đến khuất sau những ngôi nhà cũ kĩ.

Càng gần mục tiêu hơn, Rol dần nhận thấy những tạp âm đến từ phía trước.

Anh cẩn thận tiếp cận vị trí nguồn âm thanh, nhẹ nhàng để đảm bảo bản thân không mất đi lợi thế từ chiếc vòng tay. Đằng sau, Til có vẻ cũng đã nhận ra. Cô tò mò nhưng đồng thời cũng thể hiện sự thận trọng.

Hướng tầm nhìn về phía xa, tại nơi mà họ cho là lối đi đến ‘con đường’ –đầy rẫy những tảng đá vỡ rải rác- là một nhóm slime đang di chuyển lộn xộn. Chúng không hẳn quá đông đúc, nhưng lại liên tục di chuyển và phát ra những âm thanh có vẻ là một loại ngôn ngữ bầy đàn khiến cả khu vực ồn ào hơn hẳn.

Quan sát kĩ hơn, hai người nhận thấy lũ slime đang vận chuyển những bọc nhầy. Bên trong bọc là một tá quả cầu đen kích thước cỡ vừa lòng bàn tay.

Rol đang xem xét một cách suy từ thì Til vỗ nhẹ vai anh rồi ra hiệu cho anh nhìn về một cá thể có hành vi khác biệt.

Con slime nhận lấy cái bọc, đi vào ‘con đường’ rồi dừng lại sát mép. Sau khi nhẹ đặt bọc xuống, nó làm vài động tác kì quái rồi với chiếc xúc tu vào trong bọc, lấy từng viên ra thả lăn xuống. Từng quả bóng đen chầm chậm di chuyển đến mép và rơi vào khoảng hư vô bên dưới.

Nhìn cảnh tượng đó với vẻ bối rối, anh cảm thấy khó hiểu và ra hiệu đòi hỏi lời giải thích từ Til.

Đối với Til, cô cũng cùng sự tò mò, nhưng bằng một cách nào đó cô lại có một ý tưởng về những gì đang diễn ra. Cảm giác quen thuộc của tình huống làm bản thân thắc mắc đã từng thấy ở đâu.

Cô khó khăn truyền đạt cho anh câu trả lời của mình. Bằng việc sử dụng một điều gì đó không xa lạ –những ký hiệu mà họ dùng trong lớp nấu ăn

‘Trứng…hỏng… ?’  –Rol nhíu mày–‘Ý cô ấy kia là trứng của tụi slime à ?’

Anh nhẹ nhàng luồn lách qua đàn slime, cố gắng nép sát tường mà đi.

Cả hai nín thở tiếp cận khu vực ‘con đường’. Đến đây, họ mới nhận ra những tảng đá to đến thế nào. Những chướng ngại vật to gấp đôi gấp ba lần người họ chắn gần hết khu vực.

Rol quyết định bám theo con slime phía trước.

Hai người và một slime luồn lách qua những khe đá.

Chỉ khi đến một không gian đủ thoáng cạnh mép vực, con slime mới dừng lại.

Nhân cơ hội đó, Rol rón rén bước qua sau lưng con slime.

Bỗng một âm thanh giòn tan vang lên như cái gì đó đang nứt vỡ.

Rol giật mình quay mắt xuống dưới chân mình. Anh nghĩ rằng bản thân đã phạm sai lầm khi dẫm lên bọc trứng –điều mà anh đã cố gắng tránh.

Nhưng tình huống lại khác thường hơn, một quả trứng đã nứt làm đôi, bên trong đó là một sinh vật nhầy nhụa xám xịt đang kêu gào.

‘Thật xui xẻo!’  –Rol chắc chắn mình đã gặp phải một quả trứng thường lẫn trong đống hỏng, và thứ đó còn nở ngay lúc này.

Ngay sau đó, màu sắc quay trở lại, họ không còn trong trạng thái vô hình.

Là do âm thanh, hay do chạm đến giới hạn thời gian, Rol không quan tâm nữa.

Anh quay người bỏ chạy ngay lập tức ngay khi con slime quay lại và gầm vào mặt anh.

Rol cắm đầu lao về phía trước, người xây xát vì những cạnh gồ ghề của mớ đá tảng.

Bọn họ vụt qua khu vực và chạy vào ‘con đường’. Không còn những tảng đá lởm chởm nữa.

Biết bản thân đã vượt qua ranh giới, Rol dần thả lỏng bản thân và giảm tốc chạy lại.

Nhưng một âm thanh như tiếng nhiễu và những bụi tím quen thuộc hiện lên. Qua khé mắt, anh thấy con slime đã dịch chuyển lại gần và phóng về phía mình.

Til cũng bất ngờ về diễn biến, cả hai đều tưởng đã an toàn vì slime không bao giờ đi vào ‘con đường’.

Chỉ đến lúc đó, Rol mới nhận thấy có gì đó không ổn trong bước chân của mình.

Anh kiểm tra, và ngỡ ngàng khi có một sinh vật nhớp nhát đang bám lấy ống quần anh.

“Con slime non!”  –Rol hét lên, nhưng đó là tất cả những gì anh có thể làm.

Bản thân anh không thể gỡ nó ra khi đang trong cuộc rượt đuổi được. Til cũng bó tay, thứ đó đang bám dưới chân của người đang vừa cõng cô vừa chạy.

Nhưng họ không nhất thiết phải đối phó với thứ bé nhỏ kia. Til với tay đeo lấy bộ móng, một thứ đủ tốt cho khoảnh khắc này, miễn sao cô căn chuẩn thời gian.

Rol chậm lại để nhử con slime. Ngay lúc nó nhào vào, Til đưa tay ra.

Tuy nhiên, dự tính của họ không bao giờ đến. Ngay tại lúc đó, Rol vấp phải thứ gì đó và ngã sang một bên. Con slime non yếu ớt mới sinh không đủ dẻo dai để theo kịp sự thay đổi đột ngột của quán tính, kết quả là rớt xuống gót chân của Rol.

Vì tai nạn này, sinh vật đó nhảy bổ vào bộ đôi. Rol nhanh tay nắm lấy Til và ném cô sang một bên.

Nhưng bản thân anh không kịp làm gì cả, con slime đã đâm sầm vào anh, động năng và khối lượng ngay lập tức quăng họ đến mép đường… và rơi xuống vực thẳm.

“Rol!!” –Til hét lên tuyệt vọng, bản thân cô sõng soài trên mặt đường, cố gắng vươn người về phía bạn của mình, bất lực nhìn anh rơi xuống.

Ngay khi vừa rơi ra mép vực, Rol nhận thấy một điều.

Chậm –anh rơi chậm hơn đáng kể so với sự rơi tự do, cứ như đang chìm xuống trong một chất lỏng nào đó.

Tuy vậy, Rol cũng không thể di chuyển lên phía trên. Anh nhớ đến những thung lũng đá đen, nếu tại thung lũng cũng tồn tại loại chất lỏng vô hình và nó cũng giống với dưới này, chắc chắn anh sẽ sớm bị áp suất nghiền nát.

Rol tuyệt vọng, đây gần như là một cái chết chắc chắn. Tệ hơn nữa là anh không thể làm gì ngoài việc chứng kiến bản thân bị nghiền nát như một lon nước cũ.

Nhưng vào lúc đó, một tia hy vọng đến với anh. Một ý tưởng loé lên trong mắt anh giữa thời khắc vô vọng nhất.

Rol lục túi của mình và tóm lấy con slime bên cạnh.

Giữ chặt con slime, anh đâm chiếc móng vào sinh vật.

Con slime quằn quại hét lên một tiếng và bao trùm hai người bằng sắc tím mờ ảo.

Ngay trước mắt Til, một ánh tím bùng lên và Rol ngã nhào ra từ đó.

Chưa kịp đứng dậy, anh không do dự giật con slime non vẫn bám trên gót giày và ném thẳng vào nền vực tối đen.

Sinh vật vừa dịch chuyển lên từ những ánh tím quay phắt lại và lao theo xuống.

Tận dụng cơ hội đó, Rol đứng dậy và chạy tới chỗ Til. Anh nhanh chóng bế cô lên rồi chạy một mạch.

Trong vòng tay Rol, Til thẫn thờ nhìn anh với giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má.

...

Một thời gian dài yên bình, chỉ còn âm thanh bước chân và nhịp thở của hai hình bóng.

Họ đã ngừng chạy và đi bộ cùng nhau từ lúc nào.

Rất lâu đến mức không thể nhận thức được, họ vẫn cứ đi, trò chuyện, nghỉ ngơi rồi lại bước tiếp.

Và họ đã chạm tới nó.

‘Thứ đó’ hiện lên toả sáng đẩy lùi không gian tăm tối.

Một điểm sáng rực rỡ hơn bất kì ngôi sao nào nhưng hoàn toàn không chói mắt.

Til bước đến gần hơn. Chỉ khi đó cô mới nhận ra Rol đã dừng lại.

Cô ngoảnh đầu lại. Anh nhìn thẳng vào mắt cô và mỉm cười.

“Cậu thích loại trái cây nào? Táo đúng không nhỉ?” –Til hỏi một câu không liên quan

“Nước ngọt vị táo thì sao?”  –Rol cũng trả lời lại như không có chuyện gì.

Nén lại cảm xúc bồi hồi trong tim, Til nở nụ cười tười với anh:

“Tạm biệt. Hẹn gặp lại.” –Cô gửi lời chào tới anh, không phải lời vĩnh biệt, mà là lời tạm biệt.

“Hẹn gặp lại.”

Đó là âm thanh vang lên cuối cùng trước khi tâm trí cô bị nhuộm một màu trắng xoá.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!