Một khoản lặng trôi qua khi dòng ký ức ngập tràn tâm trí cô. Til bối rối khi bắt đầu nhận thấy một thông tin quan trọng từ trong mớ ký ức lộn xộn của mình.
Cô vội vàng lục lọi túi xách –thật may mắn là cô vẫn còn giữ nó- và lấy ra một cuốn tiểu thuyết nhỏ nhẹ màu nâu sẫm. Trên mặt bìa là hình ảnh một cánh cổng đôi màu vàng với những hoạ tiết cổ kính kỳ quái cùng với dòng chữ được in nổi trên bìa sách : « Cánh cổng Contia »
Rol nhíu mày ngạc nhiên khi thấy cuốn sách, anh tính nói gì đó nhưng nhận thấy vẻ mặt trầm tư của Til nên đành bỏ cuộc. Til ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Rol, dò xét phản ứng của anh rồi hỏi.
“Vậy mình đang ở trong tiềm thức sâu thẳm của bản thân, hoặc kiểu kiểu vậy?”
“Gần đúng” –Rol lắc nhẹ đầu, cười mỉm.
Rồi anh dang rộng hai cánh tay ra như muốn hướng tầm nhìn cô tràn ngập cảnh quan thành phố về đêm nhộn nhịp. Với chất giọng hào hứng, anh nhấn mạnh câu nói:
“Chào mừng đến với biển ý thức tập thể, bạn của tôi!”
“Biển ý thức tập thể?” –Lại một thuật ngữ mà Til thấy quen quen, chắc là từ cuốn sách rồi. Nhưng cô chưa từng đọc nó, vậy thì cô đã từng nghe qua ở đâu?
Không đợi cô suy nghĩ, Rol tiếp tục:
“Hãy bắt đầu bằng việc nói về tâm trí. Tâm trí của một người luôn luôn thay đổi, giống như một dòng sông đang chảy. Quá trình thay đổi này làm phát sinh những tàn dư của ý thức. Tâm trí nhân loại không kết nối, nhưng chúng ta giao tiếp, chia sẻ và truyền đạt. Những ý niệm đó đan xen lại với nhau như một tấm lưới, và những mảnh vụn ý thức vướng lại vào đó hình thành nên một đám mây tinh thần khổng lồ mà ta gọi là biển ý thức tập thể.”
Kết thúc bài phát biểu, Rol quay mặt ngắm nhìn bầu trời đầy sao trong lúc đợi người bạn bên cạnh tiêu hoá mớ thông tin mới được nhồi nhét. Mặc dù thành phố rực rỡ ánh đèn, nhưng những vì sao vẫn rạng rỡ toả sáng trên nền trời tĩnh mịch, thậm chí thỉnh thoảng còn có một ngôi sao băng.
“Nói đơn giản, cậu là tinh thần của Rol và thế giới này là bản sao của thế giới vật chất” –Til tóm tắt những gì bản thân đúc kết.
“Chính xác hơn, mình là hình chiếu của Rol, và thế giới này phản ánh thế giới vật chất”
Cô không chắc sự khác biệt là gì nhưng có vẻ cố gắng đào sâu hơn về vấn đề triết học này không phải là yêu cầu ưu tiên. Cô quan tâm hơn đến việc Rol doppelganger này đã có những thông tin này từ đâu. Liệu đây có phải là thường thức của nơi này không.
“Từ thư viện” –Rol trả lời- “Người dân nơi đây không có đủ nhận thức để hiểu được tình trạng chung. Mình cũng không rõ vì sao bản thân lại khác biệt, nhưng từ khi có được sự hiểu biết nhất định thì đã lao vào tìm kiếm một số thứ.”
Rol như chìm vào suy tư sâu xa, vẻ mặt muốn nói lên rằng anh đang cố nhớ lại một điều gì đó đã quên.
Til không để tâm đến hành vi khoe khoang của Rol, điều cô cần bây giờ là đến thư viện. Và đột nhiên, cô nhớ tới quyển sách trên tay mình. Có lẽ cô cũng cần xem xét kĩ hơn về thứ được cho là nguyên nhân cho tình trạng hiện giờ.
Nhận thấy ngón tay Til mân mê bìa cuốn sách, Rol nói thêm:
“Để nói trước, việc tìm kiếm trong thư viện có thể sẽ hơi lâu. Rất khó để đào bới bất kì điều gì trong chồng sách khổng lồ đó. Đặc biệt là khi mọi loại sách đã và đang được đọc, của cả hai bên, đều tập trung tại đấy; cũng như những sách nói về chủ đề này hầu hết được viết bởi những người giống mình và họ không phổ biến trong xã hội này. Bản thân mình cũng chưa từng gặp ai khác cả.
Toàn bộ thông tin vừa rồi trông có vẻ đơn giản nhưng đã mất của mình vài tháng để rà soát, chọn lọc và tóm tắt. Có khi còn nhiều cuốn tương tự nữa nhưng bản thân mình cũng bỏ cuộc rồi”
“Vài tháng…” –Til than thở- “Thế cậu đã như thế này được bao lâu rồi, sự hiểu biết ấy”
“Ai nhớ? Chắc đâu đó khoảng 9 tháng”
“… Vậy cậu có nhớ vụ tai nạn hồi đó không”
“…”
“…”
“Không nhớ” –Rol trầm ngâm- “mà điều đó có quan trọng không?”
Til lắc nhẹ- “Không hẳn”
Cô làm dịu cảm xúc của mình trong khi tập trung vào điều quan trọng. ‘Tại sao mình lại ở đây và làm thế nào để trở về.’
“Trước tiên thì, tìm chỗ nào để tiện đọc sách chứ nhỉ”
…
Cả hai quay về căn hộ nhỏ của Til. Rol thản nhiên lục đồ trong tủ lạnh trong khi Til lướt qua cuốn tiểu thuyết. Đáng ngạc nhiên là quyển sách khá mỏng so với những cuốn cùng thể loại. Cô nhanh chóng tóm được các điểm then chốt.
Nói là nhanh nhưng cũng phải được cả tiếng đồng hồ trôi qua. Đặt quyển sách xuống và tạm nghỉ, cô thấy Rol đang đeo tai nghe và chơi game trên chiếc laptop cá nhân của cô –thứ mà cô cho anh mượn vì anh đã hỏi, nhưng cô không nghĩ rằng anh lại có tâm trạng để giải trí tầm này.
Til liếc nhìn đồng hồ, tầm 9:00 giờ tối, cô đã nghĩ rằng phải muộn hơn cơ. Bỗng bụng cô réo lên, Til nhớ ra mình chưa ăn tối. Có vẻ nhận thấy Til xong việc của mình, Rol quay sang.
“Muốn bỏ bụng một chút không?”
Vừa nói, anh vừa bước về phía bếp. Cô nhận thấy một số món có vẻ vừa lấy từ tủ lạnh ra, chắc Rol đã lấy ra khi anh lục tủ. Đó là những món thừa mà cô đã cất đi trước khi rời nhà để đến ga. Nhanh chóng hâm nóng lại và đặt lên mặt bàn, hai người tranh thủ trao đổi trong khi ăn.
“Thế đã biết cách ‘phá đảo’ chưa” –Rol mở lời.
“Nắm gần hết rồi” –Til đáp- “Và ngừng sử dụng mấy từ kì lạ. Dù sao thì mình cũng đã có được cái nhìn tổng thể về vấn đề”
Mở ra một trang được đánh dấu, Til chìa ra cho Rol những dòng chữ được gạch chân.
“Theo như những gì được viết thì để mở được cánh cổng thì cần một ‘chìa khoá’. Trong trường hợp ở phía bên kia, đó là một vật bất kì có nguồn gốc từ thế giới ý thức. Loại vật phẩm, thời gian sở hữu và tỉ lệ mở cổng thành công thì khác nhau tuỳ từng người nhưng đều có chung một cách thức sử dụng là mang theo bên người khi chìm vào giấc ngủ. Có lẽ mình đã tình cờ sở hữu một cái trong suốt thời gian qua mà không biết và tình cờ hôm nay lại đáp ứng đủ điều kiện mở cổng”
Ngừng lại để lấy một ngụm nước cho trôi thức ăn, tay Til lật một trang khác.
“Còn ở phía bên này, ‘chìa khoá’ được gắn trên người một sinh vật được gọi là ‘kẻ giữ cửa’. Mình chưa xem đoạn sau, nhưng trong này có đề cập đến một địa điểm có thể tìm thấy nó được gọi là ‘di tích Contia’. Di tích nằm tách biệt tại một không gian riêng biệt được bao quanh bởi hư vô và chỉ có thể vào thông qua một phương pháp đặc biệt. Mặc dù đoạn mô tả lối vào hơi mơ hồ”
Rol vươn tay lật giở trang sách, ngón tay lướt nhẹ trên những dòng chữ. Rồi anh làm vẻ ngạc nhiên.
“Mình biết nơi này!”
“Cái gì?!”
“Thật mà. Hồi lục tung thành phố để kiếm thông tin về hoàn cảnh bản thân thì tình cờ tìm được chỗ đấy. Có ngó qua nhưng toàn mấy sinh vật kì dị nên từ đó thì không đặt chân vào trong nữa.”
“Tốt. Vậy là mình đã hoàn thành được một nửa chặng đường rồi.”
“Chưa gì đã một nửa rồi cơ đấy. Mà đây là chặng đường mình đi mà.”
Cười khúc khích và tiếp tục lật giở cuốn sách, Til tiếp lời.
“Nếu là mấy sinh vật kì dị đó thì có lẽ là tụi này, ‘Slime nightmare’ (chất nhờn ác mộng). Những sinh vật sinh ra từ cơn ác mộng của một sinh vật vĩ đại cổ xưa. Chúng trông như một đống sáp đặc quánh màu xám mang hình người với 4 chân, một cánh tay dài gần gấp đôi cơ thể và không có các đặc điểm giác quan. Chúng di chuyển chậm nhưng lại có khả năng dịch chuyển tức thời khoảng cách ngắn.”
“Tuyệt. Chúng ta có một đám slime có khả năng ‘ác mộng’ theo đúng nghĩa đen. Thế chúng có phải mob thụ động không, ý mình là liệu chúng có thù địch với những sinh vật khác không? Và phải nói rằng mình từng thấy một số con sử dụng vũ khí với mấy mảnh giáp gỉ sét.”
“Đầu tiên, tụi này sẽ tấn công bất kì sinh vật nào xâm nhập lãnh thổ của chúng. Sinh vật bị chúng nuốt sẽ bị lạc trong thời gian –mình không hiểu lắm nhưng chắc chắn là nguy hiểm. Thứ hai, mấy con cậu thấy có lẽ là cá thể vượt trội trong loài. Chúng được miêu tả nhanh hơn, mạnh hơn, thông minh hơn những con khác và biết sử dụng công cụ.”
“…”
“…”
“Bạn vẫn muốn đi thật à” –Rol nhìn thẳng vào mắt Til- “Điều này quá nguy hiểm!”
“Dù sao đi nữa, mình vẫn phải đi!”
“Có điều gì mà khiến bạn quyết tâm đến vậy?”
Til đưa mắt qua bầu trời sao ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ. Rồi cô nhìn thẳng vào mắt anh một cách quyết tâm-“Mình phải trở lại, chắc chắn.”
Có điều gì đó trong tâm trí cô đã nói như vậy, một điều gì đó mà chắc hẳn cô đã từng biết.
Rol thở dài nhíu mày, cô cảm thấy mình nhận ra điều gì đó trên nét mặt anh, có điều gì đó mà anh cố tình không nói.
“Được rồi. Thế giờ tìm ‘chìa khoá’ kiểu gì?” –Rol
“Đó chính là đoạn mình đang làm dở. Đoạn này mô tả sinh vật này có hình dạng giống một con sam hay một con cá đuối, nhiều vảy xếp dọc theo phần mở rộng hai bên thân…” –Tay Til vừa dọn dẹp vừa lật nhanh trang sách. Đột nhiên, tay cô khựng lại. Không còn trang nào tiếp theo nữa, cô đã lật hết toàn bộ.
‘Cái gì’ –Til vội vàng kiểm tra, lật sách tới lui. Bỗng đập vào mắt cô là một cụm từ trước mặt bìa sách: VOL1.
Khoan đã! Gì cơ? Chuyện này không thể xảy ra! Lần cuối cô kiểm tra không hề tồn tại bất kì ký tự nào ngoài tên cuốn tiểu thuyết. Thậm chí còn không có cả tên của tác giả và nhà xuất bản.
Rol nhìn vào tình trạng khó xử này, thấp giọng hỏi
“Giờ tính sao?”
“…”
“Trước tiên thì… đợi mình đem đống này đi rửa nhé.”
-
Dọn dẹp xong xuôi, Rol quay lại thì đang thấy Til loay hoay viết gì đó. Anh tiến tới rồi ngồi bệt xuống
“Chưa bỏ cuộc à?”
“Mình vẫn sẽ tiếp tục. Chỉ còn cách tiếp tục từ đoạn đang bỏ dở mà thôi. Ở đây ghi rằng nhân vật chính đã đi về phía cuối của di tích và gặp một con đường trải dài bằng đá đen.”
“Khoan, vậy là chúng ta có thể đi vòng qua di tích. Chỗ đó có slime không?”
“Không có, phía dưới con đường là hư vô và lũ slime không thích điều đó. Nhưng chẳng phải di tích nằm tách biệt sao. Mình nghĩ lối duy nhất là đi qua di tích.”
Rol không hiểu- “Xung quanh di tích là hư vô mà phải chứ, lũ slime ở đấy nhưng lại không thích hư vô?”
“Bọn slime không rời khỏi lãnh thổ trong khu di tích trừ khi bị các cá thể vượt trội ra lệnh. Còn về vụ con đường, có vẻ điều đó nghiên về bản năng hơn là lý trí. Mình chưa lắm rõ bên ngoài di tích có một vùng chuyển giao giữa hư vô và rìa di tích hay không. Hình như trong sách có đề cập sơ qua. Cậu có biết gì về khu vực này không?”
Til háo hức lật trang sách đưa cho Rol. Nếu có thể đi vòng qua thì sẽ không có nguy hiểm gì cả. Sao cô lại bỏ qua khả năng này chứ?
Đọc nhanh những mô tả rời rạc, mắt anh chìm sâu vào những con chữ như đang cố gắng nhớ lại một ký ức xa xăm.
“Mình... từng thấy nơi này rồi.”
“Thật sao!” –Til háo hức.
“Có một lần, trong lúc đang khám phá quanh lối vào di tích thì tình cờ quan sát được. Thật khó để mô tả vì mình sắp rớt xuống nên chỉ thấy lướt qua thôi. Lúc đấy làm rơi cái bình nước nên vô thức đưa mắt qua.”
Rol ngừng giữa chừng, cố gắng tìm cách mô tả:
“Giống như… một đồng bằng vậy. Nhưng được xếp bằng những nền đá phẳng khổng lồ giống hệt nhau thay vì cây cỏ. Chúng luôn chuyển động lên xuống. Mình biết nghe thì không nguy hiểm bằng khu di tích nhưng mình chắc chắn đó không phải 1 lựa chọn.”
“Tại sao?” –Til nghĩ rằng đây là một tuyến đường không tồi. Có thể vô cùng khó khăn nhưng không có nguy hiểm rõ ràng nào giống như khu di tích.
“Vì áp suất.” –Rol giải thích- “ Nơi này có áp suất lớn khủng khiếp, giống như dưới đáy biển vậy. Cái bình mình làm rơi lập tức trở thành nhúm phế liệu. Nếu chúng ta đặt chân lên đấy thì sẽ bị vo thành viên kẹo, nhưng là loại ít đường.”
Kết thúc bài phát biểu, Til chầm ngâm vươn tay về phía ly nước. Rol đưa cho cô.
“Vậy tóm lại là vẫn phải đi qua di tích phải chứ. Tính sao đây, tụi slime có khả năng dịch chuyển đúng chứ?” –Rol
“Việc tụi nó có khả năng dịch chuyển đúng là vấn đề nhưng không hẳn là không có cách. Slime có thể thu nhận ánh sáng nhưng việc thiếu một cơ quan thị giác như mắt khiến khả năng ‘nhìn’ của chúng cực kì kém hiệu quả, ảnh hưởng rất lớn đến độ chính xác khi dịch chuyển. Khả năng đó cũng không phải có thể sử dụng liên tục và có một khuyết điểm lớn là lũ slime chỉ có thể dịch chuyển lên một bề mặt rắn mà có thể đứng. Chúng có thể dịch chuyển lên mặt tường hoặc trần nhà nhưng không thể lên giữa không trung được. Mình nghĩ bản thân có thể xoay sở được.”
“Phải là ‘chúng ta’, chúng ta sẽ xoay sở được.”
Til ngạc nhiên nhìn về phía Rol:
“Cậu muốn đi cùng sao?!”
“Khoan đã, thế từ đầu đến giờ bạn nghĩ tại sao mình lại ở đây. Bạn tính đi ra đó một mình à!?”
Til không biết trả lời thế nào
“Nhưng cậu là cư dân ở đây, hay cậu định sang phía bên kia?”
“Không, tất nhiên là mình vẫn sẽ ở lại đây rồi. Hỏi gì lạ vậy.”
“Nhưng” –Til cố gắng nêu lên thực tế của tình hình- “việc đi qua di tích đối với mình thì không nói, còn cậu thì sẽ phải thêm cả đoạn đường đi về nữa. Cậu không thấy điều đó quá rủi ro sao?!”
“Đó không phải là vấn đề. Nói chung là không tranh luận về vụ này nữa. Giờ thì lên kế hoạch dự án thôi.”
Nghe giọng điệu bướng bỉnh của Rol, cô chỉ đành đứng lên lấy thêm giấy và bút cho anh. “Cảm ơn” -lời thì thầm của cô không đến được tai Rol.
Một lúc sau.
“Này, không cần làm chi tiết thế đâu. Đây chỉ là đi trinh sát trước thôi mà. Nếu bạn tính làm bước cuối luôn thì kiểu gì sau khi trinh sát cũng phải sửa.” –Rol
“Hả?”
“Hửm?”
“Ờm… Mình tính đi qua luôn”
“…”
“…”
“CÁI GÌ!??” –Rol hét- “Bạn muốn lao luôn cơ à? Vừa nãy ai bảo cái gì mà rủi ro cơ?”
“Nhưng, nhưng…” –cô lắp bắp- “Nhưng đó là phương án có tỉ lệ thành công cao nhất.”
Rol nhìn cô đầy nghi ngờ, ngụ ý yêu cầu lời giải thích.
“Như này, đầu tiên thì loài slime có đặc tính chiếm hữu lãnh thổ cao đúng không. Chúng không được nhạy bén, nhưng chắc chắn là đủ để nhận ra những dấu vết, dù mất hơi lâu. Thứ hai, đây là biển ý thức tập thể. Nếu mình hiểu đúng thông tin đoạn này thì những dấu vết để lại sẽ không dễ dàng mất đi dù thời gian trôi qua, có khi nó sẽ tồn tại mãi mãi.
Vậy nên nếu thực hiện các hoạt động trinh sát trước sẽ khiến chúng ta có nguy cơ bị phát hiện. Thực hiện càng nhiều hoặc thời gian trôi qua càng lâu thì càng dễ bị tóm hơn. Vì thế nên cứ đi luôn một lượt thì sẽ dễ dàng hơn.”
Rol trầm tư, anh có vẻ đã bị cô thuyết phục.
“Được rồi. Vậy chúng ta sẽ đi theo trình tự này đúng chứ. Khi nào thì xuất phát?”
Til liếc nhìn đồng hồ: 10:07 giờ tối. Giờ thì đã chắc chắn có gì đó không ổn với thời gian. Cũng không cần ngạc nhiên, dù sao thì đây cũng là một thế giới hoàn toàn khác. Và ngay cả ở thế giới vật chất cũng có trường hợp tương tự, cô từng nghe nói rằng độ dài của một giờ thời Hy Lạp cổ đại không phải là cố định. Vậy nên hãy coi điều này như một nét văn hoá địa phương.
“Sáng mai thì sao?”
Til muốn đi luôn vì ngày mai cô còn phải đi làm. Nhưng nhận thấy rằng thời gian hoạt động không giống với hiểu biết thông thường nên tốt hơn là đừng để ý đến thường thức và đợi đến ngày mai.
“Thế mai mình qua gọi.”
Rol đứng dậy rồi rời đi- “Tạm biệt”
“Về cẩn thận”
Til không xác nhận thời gian chính xác. Thời gian nơi này vốn chả chính xác và anh thì là cư dân nơi đây. Mấy việc như này nên giao cho đúng người.
0 Bình luận