Bạn của tôi là một người đàn ông Trung Hoa, hai mươi tám tuổi, sinh ra ở Bắc Kinh nhưng dành phần lớn cuộc đời trên đất Mỹ. Giống như đa phần những người đàn ông Bắc Kinh mà tôi từng gặp, tóc cậu ta đen tuyền, dài chạm mắt, dáng người cao lớn, và làn da trắng đến mức trông chẳng khác gì người Châu Âu.
Chúng tôi gặp nhau năm lớp mười, tại một trường tư thục liên cấp nhỏ, nằm lạc lõng giữa thị trấn nghèo phía Nam của tiểu bang Texas. Sau tốt nghiệp, bạn tôi chuyển lên bang Utah để theo đuổi giấc mơ nào đó mà cậu ta từng tin vào khi ấy. Còn tôi được nhận vào một trường đại học lớn bên Canada. Trong những năm tháng đại học, mối quan hệ của chúng tôi dần thay đổi. Cậu ta gọi đó là “tình huynh đệ kết nghĩa”. Tôi thì thích nghĩ rằng đó là “hai kẻ mộng mơ trôi dạt giữa thế giới tẻ nhạt,” hoặc đôi khi, “đồng chí trên chiến tuyến mang tên cuộc sống.” Dù cách gọi có khác nhau đến đâu, chúng tôi đều đồng ý một điều rằng: “hai kẻ cô đơn không có bạn” là phù hợp nhất.
Và thế là suốt mười hai năm dài, tôi và cậu bạn của mình đã trở thành đúng như vậy - “hai kẻ cô đơn không có bạn.”
Với tư cách là một nửa của cái liên minh kỳ quặc ấy, tôi tin rằng mình hiểu cậu ta hơn bất kỳ ai khác. Bạn của tôi có một thứ quyết tâm, hoặc có thể gọi là sự ám ảnh, một bộ não đơn giản, hay bất cứ thuật ngữ nào mà người ta dùng. Một khi đã để tâm vào việc gì, thì đó gần như là thứ duy nhất hiện còn hữu trong thế giới của cậu. Mọi thứ khác đều nằm ngoài khung hình, như không hề tồn tại, cho đến khi cậu ta hoàn thành nó, hoặc buông bỏ nó.
Sự khác biệt giữa cậu và một con bò mỏng manh như sợi lụa đã được dệt kỹ hàng ngàn lần. Không hẳn là tôi đang nói quá khi gọi cậu ta là một con bò. Hoặc có thể là tôi đã hơi phóng đại lên. Nhưng thành thật mà nói, tôi tìm thấy nhiều điểm tương đồng giữa cậu và một con bò hơn là khác biệt.
À, ngoại trừ một điều duy nhất. Con bò không nát rượu đến mức người nó tỏa ra mùi cồn, và cũng không lao đầu vào tình dục như thể đó là oxy để thở. Cậu ấy thì có.
Có nhiều lý do khiến một người bỗng nhiên thay đổi, nhất là khi nó dính đến rượu chè và dục vọng. Nhưng nếu nhìn thật kỹ vào cốt lõi của vấn đề, bạn sẽ nhận ra hầu như mọi chuyện đều chỉ xoay quanh một thứ duy nhất. Mười hai năm trước, bạn tôi là một chàng trai vui vẻ thích tiệc tùng. Bốn năm sau, cậu chỉ là một gã thích tiệc tùng. Và đến mùa hè ba năm trước, cậu ta chẳng còn là người mà tôi từng biết nữa.
Như với hầu hết những kẻ nghiện rượu và từng trải trong chuyện giường chiếu, ai cũng nghĩ cậu là một người đàn ông trưởng thành, tử tế vừa đủ, nếu không muốn nói là có phần hấp dẫn - kiểu người luôn khiến người khác cảm thấy dễ chịu khi ở cạnh. Bạn tôi bắt đầu tin vào điều đó. Và chính vì thế mà cậu uống, và ngủ với những cô gái cậu thậm chí còn chẳng biết tên. Đó là những điều mà “Little Albert[note86066]” đã thì thầm vào bộ não cậu. Bởi vì, chỉ khi men rượu chảy trong mạch máu, và dục vọng tràn vào tâm trí, cậu mới thực sự trở thành người đàn ông mà cậu nghĩ mình nên là.
Ban đầu thì mọi thứ vẫn ổn. Nhưng rồi tửu lượng của cậu ta và những cuộc hoan lạc tăng dần, đôi khi cả hai trộn lẫn trong cùng một đêm, những thay đổi nhỏ bắt đầu xảy ra. Và từng thay đổi nhỏ đó như dòng nước chảy mòn đá, khắc vào người cậu một cái rãnh sâu, khó lấp. Sự trưởng thành và nét hấp dẫn vốn có bắt đầu bị thổi phồng đến mức giả tạo. Một trường hợp điển hình. Nhưng bạn biết đấy, không ai trong một trường hợp điển hình lại tự cho mình là như vậy cả.
Nỗ lực tìm lại bản thân chỉ khiến cậu ta càng lạc sâu hơn trong vòng luẩn quẩn. Với tôi, nhìn cậu lúc không rượu chè hay gái gú, giống như nhìn một cái xác biết nói thành thạo tiếng Anh và Trung vậy. Còn thở, nhưng chẳng thực sự sống. Thế nên phần lớn thời gian ban ngày, cậu chỉ là một người đàn ông “tệ hơn bình thường”. Dù vậy, tôi và cậu ta đều hiểu rõ: khi mặt trời lặn là khi cậu thật sự “sống” lại. Và đó là lúc cậu trở nên “bình thường”, theo cái cách mà cậu ta nghĩ. Chúng tôi không bao giờ xâm phạm vào vấn đề tư của nhau. Cũng không cần thiết. Vì thế, mọi thứ giữa chúng tôi vẫn chẳng thay đổi. Chỉ khác là cậu và tôi không còn là những người bạn như trước nữa.
Tôi không thể nói rằng mình hiểu hết mọi thứ về cậu. Nhưng tôi đã nói mình hiểu cậu ta hơn bất kỳ ai khác. Việc cậu cố gắng trở thành một người đàn ông của công chúng, vốn dĩ không phải là đích đến, mà chỉ là phương tiện để đạt được mục tiêu. Nhưng vì sao và vì cái gì thì tôi không rõ. Dù thế nào thì từ thời cấp ba đến giờ, cậu vẫn là người bạn duy nhất của tôi. Và thật sự không dễ dàng khi phải chứng kiến người bạn thân tự hủy hoại cuộc đời mình từng chút một, ngay trước mắt tôi. Nhưng sau cùng, ai rồi cũng sẽ vậy, sớm hay muộn thôi.
Đêm hôm đó, khi tôi vừa đến chỗ hẹn, cậu đã làm hai ly Shandy cam. Miễn là có cồn trong người, cậu sẽ “sống”. Hoặc như cách cậu ta vẫn thường nói: một con người đúng nghĩa. Nhưng số ly bia có thể tăng lên bất cứ lúc nào, rồi dần biến thành những shot rượu nặng. Và khi điều đó xảy ra, như một lẽ thường, tôi biết là đến lúc phải tạm biệt.
Tôi ngồi trên chiếc ghế cao tại quầy bar, ngay bên cạnh cậu, cầm quyển Metamorphosis và nhấp từng ngụm nước đá. Tôi không nói gì. Có vẻ cậu cũng chưa sẵn sàng để mở lời. Ánh đèn vàng mờ ảo lắc lư nhè nhẹ, kéo dài bóng của chúng tôi đổ lên mặt gỗ quầy bar. Đoạn đường phía trước nhà hàng vắng âm thanh xe cộ trong một khoảng thời gian rất lâu. Chỉ có tiếng mưa nặng hạt rơi tí tách trên mái ngói. Bạn tôi bấm đầu bút bằng ngón cái, lặp lại vài lần trước khi quyết định gọi thêm một ly Shandy nữa.
“Tao nghe được tin buồn.” Cậu bắt đầu.
“Tin gì?” Tôi hỏi, gập quyển sách đang đọc dở để sang một bên.
“Bạn gái cũ của mà- À không, vợ sắp cưới. Tao nghe tụi mày chia tay.”
“Đó là tin từ nửa năm trước rồi.” Tôi nhấp môi ngụm cuối cùng trong ly nước. “Còn mày? Tao nghe mày vừa chia tay bạn gái. Sao thế?”
“Lý do cá nhân.”
“Biết rồi.” Tôi đáp. “Tao chưa nghe ai lại chia tay vì lý do phi-cá-nhân cả.”
Cậu im lặng, rồi nốc nửa cốc bia trong một ngụm như thể đang uống nước lọc.
“Xin lỗi. Tao không cố ý xỉa vào… Nhưng mày biết mà.” Cậu nói. “Tao cũng biết nhỏ, nên chuyện đó làm tao có hơi bất ngờ. Còn tưởng tụi mày sắp cưới tới nơi nữa.”
“Đúng là bọn tao đã có dự định như vậy. Nhưng dù sao bọn tao cũng chia tay trong êm đềm, chẳng ai giận ai cả.”
Bạn tôi cười nhếch mép, ngón tay mân mê vuốt dọc thành ly được bọc một màng hơi nước mỏng, mờ đục màu cam. Viên đá tròn va vào thành thủy tinh nghe như những nhịp cymbal đơn điệu và buồn tẻ. Sau đó, cậu gom mái tóc dài tới quá cằm, nhẹ nhàng buộc lên cao thành một búi gọn, trông thuần thục như đã từng làm điều đó suốt cả đời. Cậu ta mặc một chiếc áo thun trắng quá khổ. Tôi mặc áo vest. Trong mắt bất kỳ ai khác, cậu ta đích thị mới là người bình thường.
Mà, ngay từ đầu cũng đâu có ai khác ở đây. Nhà hàng vắng lặng và tĩnh mịch đến rợn người. Một phần là do cơn mưa nặng hạt. Phần còn lại thì tôi chịu. Bên cạnh chúng tôi chỉ có anh bartender đang đứng sau quầy. Tiếng nước chảy từ vòi khi anh ta rửa những chiếc ly rượu vang, chẳng hiểu sao lại hòa lẫn một cách hoàn hảo vào cái phông nền tĩnh mịch ấy.
“Mày còn nhớ hồi cô ấy và hai đứa mình hay tụ tập ở quán cà phê đó không?” Bạn tôi hỏi.
“Nhớ rất rõ là đằng khác.” Tôi đáp.
“Đó từng là những ngày tháng hạnh phúc.”
“Thì sao?” Tôi hỏi, nhích người ra xa cậu ta một chút xíu, lôi bao thuốc ra và cẩn thận dùng đầu ngón tay rà lên những đầu lọc trước khi quyết định rút đại một điếu. Một nỗ lực trong vô thức, một thói quen khó bỏ. Tôi mượn chiếc bật lửa từ tay anh bartender và châm lửa, nhả ra làn khói đầu tiên sau một hồi lâu.
“Thì ý tao là, có lẽ tụi mình thực sự đã thay đổi.”
“Mày đang nói về cuộc sống của chúng ta à?”
Bạn tôi gật đầu. Dù hẳn là rất khó để cậu thừa nhận điều đó. Tôi ướm thử sức nặng của chiếc bật lửa trong tay, nhìn chằm chằm vào thiết kế tuyệt mỹ của nó, và cảm thấy thương hại cho cả hai đứa.
“Được rồi. Tao hiểu mày muốn nói gì.” Tôi nói, trả chiếc bật lửa lại mặt quầy gỗ. “Nhưng nhớ này. Chính chúng ta đã chọn cuộc sống này cho riêng mình. Mày muốn thử sức làm kinh doanh. Tao muốn trở thành một ai đó trong xã hội. Rốt cuộc thì chẳng ai đi đến đâu cả.”
“Cũng tại hoàn cảnh xô đẩy. Tụi mình lúc đó chẳng có gì trong tay…”
“Không. Cả hai đứa đều có gì đó chứ. Chỉ là mày và tao bị mất phương hướng thôi.”
“Ừ thì tao mất phương hướng. Nhưng giờ tao có tiền, và rất nhiều thời gian. Vậy nên hãy tiếp tục kế hoạch kinh doanh của tụi mình đi. Tao sẽ mua một căn hộ mới. Mở công ty truyền thông riêng, có lẽ tậu thêm con xe thể thao mới nữa. Và mày có thể ở đó cùng tao.”
“Thôi được rồi. Mày tự mình làm ra tất cả mà.”
“Mày cũng vậy thôi.” Cộng sự của tôi nói khi cậu lăn cây bút bi trên mặt bàn, mắt liếc nhìn bộ sưu tập rượu phía sau quầy. “Nhưng mày biết đấy, mọi thứ cứ không thật thế nào ấy. Ngày xưa, hai đứa mình từng ở đó, chẳng có gì ngoài những giấc mơ, cố gắng đạt điểm A tuyệt đối, viết code, làm dự án game, cái dự án mà tụi mình đã thất bại ấy.”
“Có gì ngăn cản mày làm mấy thứ đó bây giờ nếu mày muốn đâu?”
Cậu ta quay sang nhìn tôi. “Này, tao không có đùa đâu.”
“Tao cũng đâu có đùa.”
“Phải là làm cùng mày cơ. Bằng không thì chẳng có ý nghĩa gì.”
Rồi sự im lặng bao trùm giữa chúng tôi.
“Nhiều thứ đã thay đổi thật.” Nó nói.
“Nhịp sống, tư duy, thói quen. Trên hết là chúng ta còn chẳng hiểu rõ bản thân chính mình đến thế. Tao làm công việc văn phòng nhàm chán, chín giờ sáng làm năm giờ chiều về. Mày thì chạy đôn chạy đáo tạo quan hệ và đi dạy tiếng Anh bán thời gian.”
“Thì cũng giống bao thằng khác thôi mà, phỏng?”
“Tao biết. Đó là những gì chúng ta quen làm, và đó là những gì chúng ta đang làm. Nhưng ngày xưa vui hơn nhiều.”
“Có lẽ vậy. Ừ.” Nó lầm bầm. Những từ ngữ thốt ra nhẹ bẫng như lông vũ.
“Tự dưng tao nhớ tới một dòng trong cuốn Hóa Thân khá hợp với hoàn cảnh này.”
Những dòng chữ trong sách bất chợt buột ra khỏi miệng tôi.
“Sao cơ?”
“Không có gì. Mày đang nói dở gì?”
“Tao không biết nữa, chỉ là cảm thấy như tụi mình đang dính vào một kiểu bóc lột nào đó.”
“Bóc lột á?” Tôi ngước lên ngạc nhiên. Nó đã uống cạn ly của mình. Anh bartender ném cho tôi một cái nhìn trống rỗng, bình thản, trong khi rót đầy một ly Shandy và đặt nó ngay ngắn trước mặt tôi.
“Bóc lột…” Tôi lặp lại. “Kiểu gì cơ?”
“Thì bóc lột. Chỉ có một loại duy nhất thôi.”
“Vậy nói nghe xem, ai là người đang bóc lột?”
“Chà, chắc chắn đếch phải tao rồi.” Nó bắt chéo chân, ánh mắt giờ dán chặt vào màn kịch giữa bàn tay mình và cây bút bi, thứ đang chuyển động nhiều hơn hẳn lúc nãy. “Tao đâu có muốn làm bán thời gian từ năm giờ sáng đến mười giờ đêm.”
“Đấy là toàn thời gian rồi, ông bạn ạ.”
“Ừ, tao bận mà.”
“Nhưng là công việc gì thế?”
“Tao đang điều hành việc kinh doanh riêng.” Giọng nó tràn đầy tự hào. “Tao chưa kể với mày à? Rau củ và Tiếng Anh.”
“Rau củ? Vụ tiếng Anh thì tao nghe rồi.”
Tôi với tay lấy cái gạt tàn ở ngay bên trái nó. Cậu bạn tôi ngừng xoay bút, đẩy cái gạt tàn thủy tinh trong suốt sang phía tôi. Rồi nó lại tiếp tục trò xoay bút trên tay. Lần này chậm rãi và nhịp nhàng hơn.
“Rau củ. Tao đang bán rau.” Nó nói.
“Ra thế.”
“Tao muốn nghe chuyện của mày.”
“Chuyện của tao ấy hả?” Tôi gõ nhẹ vào điếu thuốc. Tàn thuốc rắc xuống như bụi phấn rơi vào lòng gạt tàn.
“Cuộc sống của mày chứ cái gì nữa.” Một lần nữa, nó ngưng xoay bút chốc lát, rồi nhoài người về phía tôi khi những từ ngữ thốt ra khỏi miệng, khô khốc như gió hè và nồng nặc mùi cồn.
Cậu ta đã gọi đến ly bia thứ tư. Tôi mới uống được gần một phần tư ly đầu tiên. Mùi trái cây lên men đủ mạnh, nhưng lại ngọt như nước đường, hóa ra lại là một sự kết hợp tệ hại. Hương vị để lại cái hậu vị gắt nơi đầu lưỡi. Cảm giác như đang nhai dứa đóng hộp vậy.
“Chẳng có gì nhiều. Vẫn công việc đó, chỉ khác ngày thôi.” Tôi nói.
“Thế còn chuyện tình cảm? Mày với vợ sắp cưới cũ còn nói chuyện không?”
“Ừ, không thường xuyên lắm. Tao bảo cổ là tao phải đi rồi.” Tôi rít một hơi sâu, kẹp điếu thuốc giữa ngón tay rồi thở ra làn khói trắng đục. “Nhân tiện, chúc mừng sinh nhật mày.”
“Đừng nhắc đến nó.”
“Ý mày là sao? Mày không tổ chức à?”
“Không thể khi ngày nào tao cũng phải dậy lúc năm giờ sáng thế này.”
Tôi nhấp thêm một ngụm, sau đó liếm môi chùi đi vị ngọt còn dính lại bên trên. “Vậy, sinh nhật ổn chứ?”
“Ừ, sinh nhật ổn.” Nó thở dài. “Thế còn chuyện quay lại với vợ sắp cưới cũ thì sao? Có tiến triển gì chưa?”
“Thỉnh thoảng tụi tao có nói chuyện. Chẳng có gì nhiều, nếu không muốn nói là chẳng có gì sất.”
“Thỉnh thoảng là sao? Hôm nay hai người có nói chuyện không?”
“Không, nay thì không. Hai ngày trước.” Phần lớn những gì chúng tôi nói chỉ là chuyện linh tinh – cái váy mới của cô ấy, công việc chán ngắt của tôi. Chẳng có gì quan trọng theo tôi thấy, ít nhất là đối với cô ấy.
“Vậy là hai người cắt đứt liên lạc thật rồi à?”
Tôi ngả người ra sau ghế, duỗi tay chân cho đỡ mỏi.
“Giữ liên lạc hay không cũng đâu quan trọng.” Tôi nói. “Ý tao là bọn tao vẫn nói chuyện. Chỉ là không thường xuyên thôi. Mà tao cũng chẳng biết phải nói gì nữa.”
“Ok? Thế sao không có tiến triển gì?”
Tôi lặng lẽ chiêm ngưỡng những động tác cẩn trọng của anh bartender khi đang lau bóng chiếc ly rượu vang trong suốt. Đôi tay anh ta phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy được tra dầu kỹ lưỡng, mượt mà như một nghệ nhân làm gốm. Anh liếc nhìn chiếc ly lần cuối trước khi treo ngược nó lên giá phía trên, rồi tiếp tục pha một món đồ uống khác.
“Tao đoán cả hai đều ngán ngẩm mấy mối quan hệ yêu đương vào lúc này rồi. Hoặc có lẽ tao đã hết thời rồi, người anh em ạ.” Tôi nói.
“Mày bảo không quan trọng mà. Thế thì cứ ngủ với cổ đi, không cần cam kết gì cả. Ít nhất cổ cũng để mày làm thế chứ, hả?”
“Mọi chuyện không vận hành như thế.”
“Nó vận hành đúng như thế đấy.” Nó cười khẩy. “Dù cổ còn yêu mày hay không thì cũng vậy cả thôi. Tình yêu mờ nhạt hay tình dục vô tri, về cơ bản cũng như nhau cả. Chắc chắn mày có thể nghĩ gọi là tình yêu thì nghe đỡ thô tục hơn, nhưng nói tao nghe xem, có ai thực sự quan tâm đến ý nghĩa của từ ngữ đâu? Thôi đi. Chẳng có tình yêu đích thực nào đâu. Cũng như chẳng có niềm vui hay sự thỏa mãn đích thực nào cả.”
“Ngày xưa mày ngây thơ hơn nhiều đấy.”
Anh bartender nãy giờ chẳng nói nửa lời, chỉ thể hiện qua những cử chỉ rõ ràng. Gã đặt món đồ uống của bạn tôi lên quầy, lần này là một loại bia khác. Màu sắc của nó là một sắc hồng pha chút cam nhạt đầy mê hoặc – thứ màu gợi nhớ đến ánh hoàng hôn khi mặt trời vừa chớm lặn. Chắc chắn không phải thứ màu bạn có thể tìm thấy trong một món đồ uống có cồn làm từ bưởi.
“Có lẽ vậy.” Theo thói quen, nó cầm ly rượu bằng cả bàn tay như gọng kìm, lắc nhẹ. Đôi môi nó đặt nhẹ lên miệng ly lạnh buốt và nốc cạn một nửa chỉ trong một hơi – cũng lại là theo thói quen. “Nhưng tụi mình đã qua cái thời đó lâu rồi và mày biết điều đó mà, người anh em. Giờ tụi mình là người lớn rồi. Như tao đã nói đấy, tao nghĩ là cả hai đều đã thay đổi.”
“Tất nhiên là chúng ta thay đổi. Mày đã không như thế này. Tao đã không như thế này. Nhưng chuyện này không phải là về tao, mà phần nhiều là về mày. Và nếu mày nghĩ việc ngủ với phụ nữ làm mày trở thành một người đàn ông trưởng thành, thì cứ việc, ngủ bao nhiêu tùy thích.”
Không khí chìm vào im lặng một lúc trước khi được chiêu đãi bằng màn độc tấu staccato kéo dài của đá va vào thành ly.
“Xin lỗi, tao lỡ lời..” Tôi nhấn mạnh đầu thuốc vào gạt tàn, một đường khói mỏng tờ mờ bốc lên trước khi bị cuốn đi bởi cái máy lọc khí. Sau đó nhấp một ngụm bia, đá từ trong cốc đã hơi tan ra, pha loãng đi vị ngọt nồng của xoài lên men.
“Không sao.” Nó nghiêng đầu, lắc đều cốc bia chỉ còn một nửa trên tay điệu nghệ như mấy tay sành rượu. “Có lẽ tao mới là người duy nhất thay đổi.”
Gió biển từ ngoài lướt qua quầy bar chỗ chúng tôi ngồi, để lại vị mặn mòi thoảng trong không khí.
“Tự tin lên chút đi.” Tôi nói. “Mày đã tự mình đi được xa thế này rồi. Ừ thì đúng là tụi mình không còn giống ngày xưa nữa. Nhưng đời là thế mà. Mày chỉ cần một cú hích đúng hướng thôi.”
“Ngày xưa tụi mình cũng từng là những người bạn như vầy.” Nó cười khẩy. “Tao nhớ hồi cấp ba mày cũng hay phun ra mấy câu nghe nổi da gà kiểu này.”
“Ừ, sao cũng được. Giờ vẫn là bạn thôi.”
“Tao không muốn nhìn thấy hai đứa bay chia tay.”
“Tao cũng vậy.” Tôi nói. “Nhưng sao mày không vào việc chính luôn đi? Cái vụ mày muốn bàn ấy?”
“Phải rồi… Về vụ đó.” Giọng nó bỗng nhiên kéo dài ra.
“Tao đã phải vội chạy tới đây gặp mày, những người khác đi trước cả rồi. Tốt nhất là nó nên liên quan đến bò đấy, lạy chúa.”
“Sao mày biết hay vậy?” Nó ngước lên ngạc nhiên. “Kể ra thì dài dòng. Nhưng ừ, đúng là có liên quan tới mấy con bò.”
“Thế thì tóm tắt đi.”
Nó gật đầu, đặt cây bút bi lại lên quầy rồi dụi mắt. Sau đó, nó nốc cạn phần còn lại trong ly một hơi rồi vươn vai.
“Chuyện xảy ra tầm một tháng trước, sau khi tao chia tay với bạn gái cũ.” Nó bắt đầu.
Vào lúc bốn giờ sáng, như mọi câu chuyện dở hơi khác, nó bắt đầu bằng việc chia tay. Rồi đến một người phụ nữ lạ mặt. Và chẳng hiểu sao… lại dính đến bò.
Tôi biết có hai loại người thức dậy lúc bốn giờ sáng. Một là mấy kẻ nghiện việc, hoặc bất cứ làm công ăn lương nào. Loại còn lại là bạn tôi – kẻ vừa không làm văn phòng vừa chẳng nghiện việc. Cậu ta hoặc là bị ám ảnh tột độ bởi tiền bạc, hoặc là hoàn toàn dửng dưng với nó, không có điểm giữa. Thế nên đúng năm giờ sáng, cậu ta cắm đầu làm việc như điên, còn tôi thì cắm đầu mơ màng ngủ nướng vào ngày nghỉ.
Giờ tôi cũng phải thừa nhận, chỉ có hai loại người chủ động nỗ lực liên lạc với tôi. Một là gia đình, hai là bất cứ ai xui xẻo lỡ phí phạm một chỗ trống trong danh bạ để lưu số tôi – cái số mà tôi đoán họ chẳng bao giờ cần gọi tới. Lần này nó là một trong những cuộc gọi lúc năm giờ sáng ấy, từ một người lẽ ra không bao giờ nên có số tôi ngay từ đầu. Và lại còn là một người cực kỳ rảnh rỗi nữa.
Mấy tháng qua điên rồ thật sự, rồi công việc của tôi bỗng chững lại, những chầu nhậu nhẹt sau giờ làm cũng vơi dần. Tôi nghỉ phép hè muộn bốn ngày. Bạn tôi thì chuẩn bị kế hoạch kinh doanh rau củ. Bạn gái cậu ta thì ở nhà dọn dẹp biệt thự và giường chiếu sau một đêm mặn nồng, trong khi mở loa JBL mini phát hết dung lượng cái danh sách nhạc pop của mấy cô nàng da trắng đầu những năm 2010. Hoặc ít nhất, lẽ ra phải là như thế.
Cuộc gọi sáng sớm đến bất ngờ không báo trước. Tôi bắt máy, giọng nói đầu dây bên kia vang lên như âm thanh của thiên đường bên tai tôi. Hay đến mức tôi không nghĩ đó là giọng người quen. Ít nhất là cho đến khi tôi quyết định nhìn lại tên danh bạ hiển thị trên màn hình.
“Có chuyện này tôi muốn bàn với anh.” Cô ấy nói, chất giọng thánh thót vội đổi tông. Có vẻ cô đang gấp hoặc gặp rắc rối gì đó.
“Chuyện gì cơ?” Tôi hỏi.
Chuyện gì đã xảy ra để cô ấy gọi trực tiếp cho tôi chứ? Tôi bật dậy, ngồi yên trên giường, lưng dựa vào thành. Tôi nhìn chằm chằm vào bức tường trống trơn trước mặt. Vẫn mặc nguyên bộ pijama và chăn gối thì lộn xộn. Cuộc gọi của cô ấy làm tôi thấy khá lo ngại. Một cảm giác mà tôi chắc chắn không thể nghĩ ra là cái gì khác được. Cô gái này – bạn gái của bạn tôi – là một tin xấu được đóng gói kỹ lưỡng. Điều gì đó trong giọng nói và hành động đường đột này gợi ý cho tôi như vậy.
“E là tôi cần anh giúp.” Cô nói, từ từ lấy lại bình tĩnh. “Mong là anh không phiền.”
“Tôi không phiền.” Tôi tuyên bố không chút do dự. Dù nghĩ lại thì, đó có vẻ giống một kết cục đã được định đoạt hơn là một câu hỏi.
“Vậy anh chịu khó nghe tôi mười phút được không?”
“Được...”
Tôi phân vân có nên hỏi thẳng cô ấy ngay không, nhưng rồi quyết định thôi và cứ thế ngồi im lặng. Cô ấy ngồi xuống chiếc ghế bành gỗ nâu cứng, nhìn xuống, khuỷu tay chống lên đùi. Cô ấy đông cứng ở tư thế đó một lúc lâu mà không nói thêm lời nào. Tôi chạy vào bếp, rót cho mình một ly nước đá. Khi quay lại nghe điện thoại, cô ấy vẫn giữ nguyên tư thế y hệt.
“Y hệt như cô kia kìa.” Bạn tôi nói. “Nhỏ ngồi đó chẳng làm gì ngoài nhìn chằm chằm vào cái bàn gỗ trống trơn.”
Tôi liếc nhìn ra sau, thấy một người phụ nữ trẻ đang ngồi ở cái bàn ăn nhỏ gần lối vào nhà hàng. Mưa vẫn chưa ngớt, quần áo cô ấy ướt sũng từng giọt. Anh bartender bước tới đưa cho cô ấy một chiếc khăn. Sau đó, tôi nhìn lại bạn mình.
Dù đang giờ sớm tinh mơ, bạn gái của bạn tôi ăn mặc đẹp một cách kỳ lạ. Không hẳn là trang trọng theo kiểu truyền thống hay quy củ. Không có buổi lễ, cuộc họp hay tiệc cưới nào để tham dự, nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng. Cổ tay chiếc áo len chui đầu màu đỏ của cô ấy thò ra đúng một inch và một phần tư bên dưới tay áo khoác màu be. Quần đen, tông màu trầm tinh tế, gấu quần hơi nhăn nhẹ. Đôi bốt da được đi gọn gàng.
Đầu hai mươi, cao một mét bảy, thân người được gọt giũa không còn một gram mỡ thừa nào ở những chỗ cần thiết, đôi tay thon và làn da trắng đến mức có thể nhầm cô là người nước ngoài. Những ngón tay dài gợi lên dáng vẻ của một mỹ nhân, thường thấy ở những cấu trúc phổ biến trong giới người mẫu thời trang. Móng tay cô ấy nổi bật như một điểm nhấn, sơn màu mây trắng sống động, điểm xuyết vài ngôi sao hồng. Một đôi bàn tay thực sự đẹp, dù có chút gì đó đáng quan ngại.
Gương mặt cô ấy là thứ dễ hình dung nhất. Một gương mặt thẳng thắn, biểu cảm sắc sảo toát lên khí chất quý phái. Mũi và mắt đẹp như tạc – một cặp trời sinh. Đôi môi nhỏ dày và đỏ mọng. Mái tóc đen dài ngang lưng buông xõa sang hai bên che kín tai.
Mười phút trôi qua chậm chạp, vẫn không có lấy một lời nào. Không khí nặng nề thấy rõ vào lúc cô ấy quyết định mở lời. Có thể nói đó là mười phút kỳ lạ và dài nhất cuộc đời tôi. Tôi ngồi im lặng. Cô ấy cũng vậy, nhưng sự im lặng của cô ấy dường như đang gào thét.
Chút ánh sáng le lói hiện ra trong phòng ngủ tối om của tôi, xuyên qua khe hở tấm rèm xám xịt. Tôi cử động chân, rồi kéo chăn trùm lên nửa người. Bên kia đầu dây, cô ấy "rã đông", cầm điện thoại bằng tay trái, rồi rót đầy một ly whiskey không đá. Sự im lặng bị gián đoạn đôi chút.
“Xin lỗi vì đã chiếm mười phút quý báu của anh.” Cô nhấp một ngụm, đặt ly xuống rồi nói bình tĩnh. Giọng cô nghe đầy hối lỗi. “Một mình tôi không chịu nổi chuyện này.”
Cô hít một hơi thật sâu rồi thở ra, ngả người ra sau và thả lỏng cơ thể.
“Mười phút im lặng là quá dài.” Cô nói.
“Chắc chắn rồi. Quá dài để bất cứ ai có thể chịu đựng.” Tôi lặp lại, vẫn nhìn chằm chằm vào bức tường trống. “Có chuyện gì vậy?”
“Chuyện cá nhân.”
“Ừ. Tôi đoán vậy.” Tôi nói. “Nhưng tại sao lại là tôi?”
“Anh từng học một khóa tâm lý hồi đại học đúng không?”
Tôi hất cằm về phía trước và tự gật đầu. Tầm nhìn của tôi không hề thay đổi. “Phải. Tâm lý học cảm xúc.”
“Đúng môn tôi cần rồi.”
“Đúng môn cần á?”
“Phải. Tôi vừa chia tay.” Cô nói sắc lạnh.
Tôi ngớ người. “Tôi học có đúng mỗi lớp đó thôi. Môn tự chọn mà.”
“Nhưng thực tế là anh đã học tâm lý học cảm xúc thì đâu có thay đổi.”
Tôi gật đầu. “Cũng đúng. Vậy, cô muốn tôi làm gì?”
“Đó chẳng phải là việc anh cần tự tìm ra với tư cách người có kinh nghiệm sao?”
Tôi ngồi thẳng dậy, với lấy chai nước và uống một ngụm. Tôi tìm gói thuốc lá đâu đó trên kệ đầu giường nhưng vô vọng. Thế là tôi rúc lại vào chăn và suy nghĩ xem rốt cuộc cô ấy muốn gì. Không phải về vấn đề đúng môn học hay không. Mà hơn thế nữa, tại sao cô ấy lại tin cái môn tự chọn – tâm lý học cảm xúc – của tôi lại có ích gì? Cá nhân tôi chẳng có chút manh mối nào.
“Cô muốn tôi an ủi à?” Tôi hỏi.
“Anh có làm thế không?”
Sự im lặng bao trùm giữa chúng tôi.
“Tôi có thể lắng nghe cô.”
“Được thôi, vậy tôi sẽ nói.” Cô ấy bảo.
Thế là tôi luồn một tay xuống dưới gối, ngẩng đầu lên và xoay người sang một bên. Đó là cách để đảm bảo tôi sẽ không ngủ gật. Điện thoại tôi đang để loa ngoài. Ở đầu dây bên kia, cô ấy bắt đầu.
“Đêm qua tôi chia tay với anh ấy. Tôi bay thẳng về Quảng Đông, gom hết đồ đạc theo.” Cô nhấp thêm một ngụm whiskey ở nhiệt độ phòng, rồi tiếp tục. “Anh ấy ưu tiên riêng của ban thân. Tôi cũng vậy. Chúng tôi không thể thỏa hiệp. Theo một nghĩa nào đó, chuyện này chẳng khác gì quan điểm kinh doanh. Tuy nhiên, kinh doanh tình yêu thì không có chỗ trong cái thế giới phi thực tế này. Vậy nên mong anh lượng thứ, nếu những gì tôi nói từ giờ trở đi đòi hỏi anh phải đưa ra những quyết định khó khăn.”
Tôi hoàn toàn không hiểu gì nhưng vẫn gật đầu. Ậm ừ.
“Anh ấy khao khát một cuộc sống khác với tôi.”
“Cuộc sống thế nào?” Tôi ngắt lời.
“Không phải anh hiểu anh ấy hơn tôi sao? Hai người từng là bạn mà.”
“Giờ vẫn là bạn. Phần lớn thời gian bọn tôi gọi nhau là đồng chí.” Tôi đính chính. “Dù vậy, cậu ấy không còn là người tôi từng biết nữa.”
Cô thở dài, bắt chéo chân rồi bật loa ngoài điện thoại. “Dù sao thì hai người vẫn là bạn, đúng không?”
Câu nói của cô không thể chính xác hơn. Theo một nghĩa nào đó, đây là mẩu thông tin dễ hiểu nhất trong suốt cuộc hội thoại từ nãy đến giờ.
“Mối lo của anh ấy xoay quanh tài chính và các mối quan hệ.” Cô nói.
“Tóm lại là tiền và tình dục?” Tôi hỏi.
Cô gật đầu trước khi đặt điện thoại lên bàn cạnh ly whiskey, rồi tiếp tục. “Và đây là chỗ mà điểm khác biệt đó phân định. Ham muốn của tôi cũng liên quan đến tài chính và các mối quan hệ. Hay nói cách khác, một cuộc đời thành công. Tuy nhiên, chúng rất khác nhau. Anh ấy bỏ học đại học, tự kinh doanh để kiếm tiền. Tôi sắp tốt nghiệp và đang định học lên Thạc sĩ. Tôi sẽ chuyển đến Hồng Kông.”
“Thế thì tốt cho cô.”
“Tôi biết.” Cô tiếp nối bằng một lời giải thích khác về mâu thuẫn của họ. “Nhưng anh ấy muốn tôi sang Mỹ cùng.”
“Nên cô từ chối?”
Cô cười khẩy trước khi ngước lên. “Không phải là không báo trước.”
“Báo trước gì cơ?”
“Tôi bảo anh ấy là chúng tôi nên đường ai nấy đi nếu anh ấy vẫn muốn bỏ học.”
“Và cậu ấy đồng ý?” Tôi hỏi.
“Phải. Nên chúng tôi chia tay.”
Đó là ba mươi giây im lặng kỳ lạ, trôi qua theo từng nhịp tích tắc chậm chạp của kim đồng hồ. Chậm rãi, cứng nhắc, và lạnh lẽo. Tôi ngáp một cái rõ to khi cơn buồn ngủ dần tan biến. Giường càng lúc càng lạnh, còn gối thì ấm dần lên.
Cô ấy phá vỡ sự im lặng, nói bằng giọng vô cảm như thể câu hỏi vốn chẳng thực sự tìm kiếm câu trả lời nào. “Đó là lỗi của tôi phải không?”
“Không. Tôi không nghĩ thế.” Tôi khẽ lắc đầu.
“Vậy là lỗi của anh ấy sao?”
Tôi suy nghĩ cẩn thận khoảng năm giây trước khi trả lời. Chủ đề này bỗng trở nên quen thuộc một cách kỳ quặc khi nó dính líu đến phần cảm tình của chính tôi.
“Không, tôi cũng không nghĩ vậy. Đó không nên là lỗi của ai cả.” Tôi nói. “Đôi khi trong cuộc sống, mọi thứ đơn giản là không thể thỏa hiệp. Kinh doanh hay tình yêu. Thực tế hay phi thực tế. Đời là thế mà.”
“Anh nói đúng.”
Tôi cẩn thận điều chỉnh góc cổ trên gối và hỏi. “Cô đang thấy buồn à?”
“Đã từng. Giờ thì không.” Cô đáp bình thản.
“Sao hay vậy?”
“Mười phút là tất cả những gì tôi cần.”
“Vượt qua vấn đề nhanh đến ngạc nhiên đấy.” Tôi cười khẩy, xoay người sang phía bên kia giường, tay vẫn luồn dưới gối. “Làm thế nào mà được vậy?”
Cô dành thời gian suy nghĩ, như thể đang lựa chọn từ ngữ chính xác để mô tả khái niệm đó, rồi duỗi tay chân trước khi ngả người trở lại chiếc ghế bành gỗ. Cô cầm ly whiskey lên và bắt đầu nốc cạn một hơi. Mặt trời đang từ từ ló dạng khi kim đồng hồ chỉ đúng năm giờ sáng. Chim chóc bắt đầu hót từng đợt, và tiếng gà gáy cũng bắt đầu xuất hiện.
“Giả sử có một cái bóng trong đầu anh.” Cô giải thích. “Nó ẩn nấp bên trong và anh dường như không thể tìm ra cách nào để tóm được nó...”
“Tiếp tục đi.”
“Đôi khi cái bóng đó cắn anh, nên anh sẽ cần thời gian để chữa lành. Mười phút là tất cả những gì cần thiết. Nhưng tốt nhất là anh nên giết chết cái bóng đó đi.”
“Nghe man rợ thật.”
“Chà, hoặc là làm thế, hoặc là anh sẽ tiếp tục tự làm đau chính mình.” Cô mỉm cười, uống cạn giọt whiskey cuối cùng trước khi đặt cái ly rỗng xuống, hai tay đặt nhẹ nhàng lên đùi và lưng tựa vững chãi vào ghế.
“Không còn cách nào khác để giải quyết nó sao?”
“Có chứ. Vẫn còn.” Cô nói. “Anh có thể thử yêu lấy cái bóng đó. Rồi nó sẽ không cắn anh nữa.”
“Và cô đã chọn cách nào?”
“Tôi không thể buông bỏ nó được.”
Tôi thở dài, rồi dồn chút sức lực cuối cùng còn sót lại trong người để ngồi thẳng dậy. “Cô đúng là một kẻ khổ dâm.”
Cô bật cười ngay lập tức. “Anh ấy nói anh ấy cần tiền. Đó là ý niệm của anh ấy về việc trở thành một người đàn ông hoàn hảo có một cuộc sống hoàn hảo. Chuyện tình yêu trong một thế giới phi thực tế, như tôi đã nói đấy.” Cô tiếp tục. “Hoặc thay vào đó, tôi có thể cố gắng đạt đến cái ý niệm hoàn hảo theo điều kiện của anh ấy. Biết đâu khi đó, chúng tôi sẽ quay lại với nhau. Anh nghĩ sao?”
Đến lượt tôi bật cười. “Hai người đúng là một cặp trời sinh trong địa ngục. Tệ hại thật.”
“Vậy thì địa ngục hẳn phải là một nơi phi thực tế đầy rẫy những hợp đồng và chuyện làm ăn, cũng y hệt như ở đây thôi.” Cô nói.
Và thế là, cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc đột ngột. Hóa ra, cái khóa học tự chọn duy nhất về tâm lý học cảm xúc mà tôi học hồi đại học lại thực sự hiệu quả. Giờ thì, liệu tôi có giúp được gì hay không, tôi vẫn hoàn toàn mù tịt. Nhưng phần còn lại của câu chuyện thì chẳng quan trọng, cũng giống như việc cô ấy coi thế giới này là phi thực tế hay không, là địa ngục hay thiên đường. Rốt cuộc thì, không quan trọng, nhưng cũng không hoàn toàn chẳng liên quan gì đến những gì bạn tôi sắp nói.
“Đó chính xác là cách mọi chuyện bắt đầu một tháng trước.” Cậu ta nói, đã lại nốc cạn thêm một ly nữa.
“Thế chuyện đó dính dáng gì đến người phụ nữ lạ mặt và mấy con bò?”
“Đó là phần tiếp theo.”
Tôi ngả người ra sau, ngáp dài trong khi duỗi tay chân. “Tao tưởng tao đã bảo mày kể ngắn gọn thôi mà.”
“Ngắn mà. Nhưng mày không thể nắm được trình tự nếu thiếu cái ý niệm có từ trước, đúng không?”
“Chuẩn.” Tôi gật đầu. “Mọi chuyện không vận hành kiểu đó.”
“Chắc chắn là đếch phải kiểu đó rồi.” Nó cười lớn, rồi gọi thêm một ly tequila nữa. “Nghe cho kỹ này, những gì tao sắp nói rất quan trọng. Hệ quả của ý niệm có từ trước. Theo một nghĩa nào đó, chuyện này liên quan nhiều đến mày cũng nhiều như liên quan đến tao vậy.”
“Kể tiếp đi.”
“Được rồi.” Cộng sự của tôi nói, rồi tiếp tục. Vậy là giờ đây hệ quả của ý niệm có từ trước bắt đầu cái tác dụng của nó.
Ngày hôm trước, vào lúc xế chiều, một chiếc xe hơi đỗ lại trước cổng nhà nó. Đó là một chiếc sedan màu đen, thương hiệu châu Âu, vẻ ngoài trông mới coóng và bóng lộn. Trông nó không giống một chiếc xe cũ dù mang kiểu dáng cổ điển. Một người phụ nữ mở cửa, bước xuống trên đôi giày cao gót mà không gây ra một tiếng động, rồi đóng cửa xe lại cũng không một tiếng động. Không phải là cô ta cố tình di chuyển nhẹ nhàng. Có vẻ như đó là bản năng thứ hai của cô ta rồi. Mặt trời đang đứng bóng, cô ta thong thả bước qua cổng trước vào sân trong biệt thự của bạn tôi.
Mặc cho không khí nóng nực đầu tháng Bảy, trang phục của cô ta lại trang trọng một cách kỳ quặc. Tầm giữa ba mươi tuổi, một chiếc áo trench coat màu xám đậm che kín phần lớn cơ thể mảnh khảnh, cao ráo. Cô ta đeo găng tay đen, mặc áo sơ mi trắng và quần denim nâu sẫm dài đến mắt cá chân với thắt lưng buộc lỏng quanh eo. Gương mặt cô ta khó đoán, vô cảm, một trạng thái trống rỗng. Cặp kính râm đen che giấu đôi mắt, đôi môi mỏng đỏ tươi bất động. Làn da cô ta trắng bệch, mái tóc nâu được buộc cao kiểu đuôi ngựa. Phong thái của cô ta gợi lên trình độ chuyên môn cao trong một lĩnh vực hiếm hoi nào đó, nhưng là lĩnh vực gì thì có trời mới biết.
Cô ta bước tới phòng khách nơi bạn tôi đang nằm trên ghế sofa xem TV. Rõ ràng là ngày nghỉ của cậu ta. Hoặc ít nhất là ngày nghỉ cậu ta tự đặt ra cho mình. Trong vòng vài giây, cô ta ngồi xuống phía đối diện, tháo kính và đưa cho cậu một tấm danh thiếp. Cô ta đã đi đến tận ghế sofa và nhìn chằm chằm vào cậu ta trước khi cậu nhận ra sự hiện diện của cô. Bạn tôi bật dậy với vẻ mặt ngớ ngẩn. Đó là thứ mà bạn sẽ thấy trong một chương trình truyền hình chơi khăm, nhưng lại đang diễn ra ngay lúc này.
Cậu ta cẩn thận cầm lấy tấm danh thiếp, liếc nhanh một cái trước khi nhìn lại cô ta.
Chuyện gì đã đưa cô ta đến đây? Cậu tự hỏi rồi quan sát kỹ người phụ nữ lạ mặt. Trang phục của cô ta quá bất thường đối với một nhân viên thi hành luật, khí chất lại quá trí thức đối với một nhân viên bán hàng. Tuy nhiên, cậu chẳng thể nghĩ ra cô ta có thể là ai khác.
“Tôi cho rằng anh biết tại sao tôi ở đây.” Cô ta nói, giọng lạnh lùng như đôi mắt xanh thẫm đầy vẻ vương giả của mình.
Bạn tôi đặt tấm danh thiếp xuống bàn, duỗi chân và dang hai tay sang hai bên. “Tôi có thể giúp gì cho cô?”
“Tôi có thứ anh cần. Và anh có thứ tôi cần. Tôi đề nghị chúng ta trao đổi thông tin.”
Cô ta ngồi yên, hai tay nắm chặt vào nhau, trong khi hai ngón cái xoay vòng quanh nhau rất khẽ trước khi đặt chồng lên nhau thành hình chữ X. Ba mươi giây trôi qua thật chậm chạp. Bầu không khí trong phòng khách trở nên kỳ quặc thấy rõ. Chính lúc đó bạn tôi đứng dậy và phá vỡ sự im lặng.
“Cô có đang vội không?” Cậu hỏi.
“Còn tùy.” Cô ta trả lời không chút do dự. “Hoàn cảnh của tôi không cho phép thời gian rảnh rỗi.”
“Của tôi thì linh hoạt. Nhưng cô thấy đấy, tôi chỉ thích bàn chuyện làm ăn với những người tôi có thể hiểu được.”
Cô ta ngước nhìn cậu, vẻ mặt vẫn trống rỗng. Ngoài lúc nói chuyện, đôi môi cô ta chưa hề nhúc nhích một milimet nào. “Và cần gì để anh hiểu được tôi?”
“Một ly nước chắc là được.”
Cô ta gật đầu.
“Trà nhé?” Cậu ta hỏi.
“Tôi thích nước lọc hơn.”
Bạn tôi đi vào bếp ở một không gian riêng biệt trong căn biệt thự, được nối bằng một hành lang nhỏ bán lộ thiên. Năm phút sau, cậu quay lại với một chiếc ly rỗng và một ấm trà đặt trên khay, tay kia cầm một chiếc phích nước. Người phụ nữ lạ mặt vẫn ngồi y nguyên tư thế cũ.
Cậu định hỏi tên cô ta, nhưng rốt cuộc quyết định thôi và chỉ đơn giản rót cho cô một ly nước. Còn về phần mình, cậu tự thưởng một tách trà Trung Quốc nhỏ, pha từ những lá trà xanh khô hảo hạng nhất mà cậu luôn để dành cho những dịp đặc biệt. Mùi hương ấm áp và tươi mới, nếu không muốn nói là hơi nồng, từ từ lan tỏa trong không khí khi nước nóng ngập tràn tách trà.
Người phụ nữ lạ mặt cầm ly nước bằng cả hai tay ôm quanh. Cô nhấp một ngụm nước trước khi đặt nó trở lại bàn. Bạn tôi tự giới thiệu mình là CEO của một công ty một thành viên. Chỉ đến lúc đó người phụ nữ mới thay đổi biểu cảm. Bầu không khí cũng nhờ thế mà nhẹ nhõm hơn đôi chút.
“Vậy hãy bàn chuyện làm ăn nào.” Người phụ nữ lạ mặt nói khẽ. Từ trong ví, cô lấy ra bức ảnh của một người phụ nữ và đặt lên bàn, đẩy nó về phía cậu. Đó là kiểu ảnh bạn thường thấy trong kỷ yếu tốt nghiệp. Chính xác là vậy, ảnh tốt nghiệp của một cô gái, trông khoảng mười tám tuổi. Không có tiêu đề hay đơn vị trực thuộc, không địa chỉ hay số điện thoại của trường cô ấy theo học. Chỉ có cái tên, và nó quen thuộc một cách kỳ lạ đối với bạn tôi.
Cậu lật nó lại, thấy mặt sau hoàn toàn trống trơn, liếc nhìn mặt trước lần nữa, rồi nhìn lại cô ta.
“Tôi tin là anh thấy quen thuộc với tên của đối tượng này chứ?” Người phụ nữ lạ mặt nói.
“Có.”
Người phụ nữ lạ mặt từ từ nhoài người về phía trước một chút và gật đầu cộc lốc. “Anh không được nói về vấn đề này với ai khác ngoài cộng sự của anh.”
“Cộng sự của tôi?” Bạn tôi nhìn cô ta chằm chằm đầy ngớ ngẩn.
“Đúng vậy. Cộng sự của anh, người đàn ông thuộc về chủ đề này.” Cô ta nói sắc sảo.
Bạn tôi gật đầu dù chưa hoàn toàn hiểu hết. Người phụ nữ lạ mặt cầm bức ảnh lên, gấp nó lại gọn gàng và cất lại vào ví. Sau đó, cô ta lấy ra một mảnh giấy cùng một cây bút bi từ túi ngực áo trench coat. Cô ta cầm cây bút ở vị trí chính xác hai phần ba từ đầu bút, và bạn tôi quan sát kỹ khi cô bắt đầu viết. Những chữ cái viết bằng tiếng Anh, nét chữ mảnh mai, bay bướm và ngoằn ngoèo, nhưng vẫn dễ đọc và thanh lịch.
Không khí nóng lên thấy rõ vì chỉ có một chiếc quạt đứng có tính năng làm mát đặt ở góc phòng. Nó phát ra âm thanh buồn cười như thể đang lên cơn điên cuồng trước khi trở lại bình thường, phá vỡ sự im lặng kéo dài.
“Đây là liên hệ của người mà anh đang tìm kiếm.” Cô ta nói, bấm bút và đẩy mảnh giấy về phía cậu. Nhưng ngay khi bạn tôi định với lấy, cô ta úp lòng bàn tay che mảnh giấy lại và chặn nó. Rồi cô ta ngước nhìn cậu. “Đầu tiên. Anh biết gì về người trong ảnh này, và mối liên hệ của cô ấy với cộng sự của anh. Sau đó cơ hội tài chính sẽ là của anh. Chúng ta thỏa thuận chứ?”
Cậu khoanh tay, chìm vào suy tư. “Chúng ta có thỏa thuận.”
“Vậy thì cần thiết phải nhắc đến việc mọi thứ tôi sẽ nói từ giờ trở đi đều đại diện cho thiện chí đối với người trong bức ảnh này.”
“Thiện chí…” Bạn tôi mấp máy môi.
“Thiện chí, được áp đặt lên người này theo ý muốn của cấp trên của tôi. Nên đó là mục tiêu của tôi, dĩ nhiên rồi.” Cô ta nói. “Có những phương pháp khác để đạt được cùng một kết quả. Không nhất thiết phải là phương pháp có lợi cho anh theo bất kỳ cách nào. Anh hiểu chứ?”
“Tôi hiểu.”
“Giờ thì, đây không phải là vấn đề mang tính khái niệm hay thỏa thuận chính trị. Đây hoàn toàn là chuyện làm ăn. Anh có thể gọi đó là những giao kèo hay hợp đồng trong một thế giới phi thực tế nơi chuyện làm ăn không có chỗ đứng. Nhưng dù sao đi nữa, chính tại thế giới này chuyện làm ăn mới cần được thảo luận.” Bisness, người phụ nữ lạ mặt phát âm rõ ràng, điều này đánh dấu cô là một người nước ngoài, vì hầu hết người Trung Quốc sẽ phát âm nó là “bisiness”.
“Anh là một doanh nhân (bisnessman) và tôi là một nữ doanh nhân (bisnesswoman).” Cô ta tiếp tục. “Hãy để những thảo luận về điều phi thực tế cho những kẻ khác. Chúng ta thống nhất chứ?”
“Chắc chắn rồi.” Cậu gật đầu.
“Vậy thì mời anh bắt đầu. Nếu có bất kỳ yếu tố nào liên quan đến những vấn đề phi thực tế nảy sinh, việc nhào nặn chúng thành một hình hài có cơ sở trong thực tế nơi chúng ta đang sống là tùy thuộc ở anh.”
Cậu thực hiện một phép chuyển ngữ nhanh trong đầu. “Được thôi.”
“Rất tốt.”
Biểu cảm của cô ta chẳng hề thay đổi mảy may, đôi môi và ánh nhìn cũng vậy. Mảnh giấy được chặn lại bởi cây bút bi bên phía bàn của cô ta. Cô ngả người ra sau, bắt chéo chân, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ bìa cứng màu đỏ từ trong áo trench coat và một cây bút khác từ túi ngực. Bạn tôi chú ý kỹ càng trong khi nhấp thêm một ngụm trà đắng. Tiếng bấm bút của cô ra hiệu cho cậu bắt đầu.
“Cô ấy là người quen của tôi, và từng có một mối quan hệ phức tạp với cộng sự của tôi. Dù tôi cho rằng mọi chuyện chỉ mới bắt đầu trở nên phức tạp gần đây thôi chứ không phải trước kia. Nhưng chuyện đó thì có trời mới biết, ngoài trừ hai người họ.” Cậu nhoài người về phía trước, khuỷu tay chống vững chãi lên đùi, mười ngón tay đan vào nhau khi bắt đầu kể. “Tôi nghĩ cô ấy khoảng hai mươi hai tuổi, cũng có thể là hơn. Mái tóc đen của cô ấy dài và mượt mà, đôi mắt sắc sảo, đôi khi lại mơ màng. Khó mà nói chính xác được. Cô ấy mặc thường phục khi ra ngoài, bất kể dịp gì, dù là đám cưới, hẹn hò hay chỉ là đi dạo trong công viên, một chiếc quần jean và áo phông là tất cả những gì cô ấy cần. Tôi tin là cô ấy thích tông màu trầm đi cùng trang phục, thường là đen hoặc xanh navy đậm. Cô ấy không đeo nữ trang, tôi chưa từng thấy dù chỉ là một chiếc nhẫn hay cái đồng hồ rẻ tiền trên người cô ấy. Bầu không khí quanh cô ấy lúc nào cũng mang lại cho tôi cảm giác xa cách, như không thuộc về thế giới này.”
“Quả thực là vậy.” Người phụ nữ chêm vào, xoay cây bút giữa những ngón tay.
“Vào buổi sáng, cô ấy đi làm bán thời gian với tư cách nhân viên thu ngân tại một cửa hàng tiện lợi tồi tàn trên đường Số Sáu, Đại lộ Bolsby. Buổi tối, cô ấy ở nhà, đọc sách, chuẩn bị bữa tối và dọn dẹp nhà cửa. Những việc mà hầu hết phụ nữ đã kết hôn thường làm, cô biết đấy. Chỉ trừ việc cô ấy chưa kết hôn với ai cả. Mỗi ngày từ thứ Hai đến thứ Sáu, cô ấy sẽ làm món trứng chiên với cơm trắng chan nước tương cho bạn tôi. Vào cuối tuần, hai người đó thường ra ngoài ăn. Đôi khi là nhà hàng Trung Hoa để ăn cơm chiên, lúc khác thì là Ramen và cơm chiên. Gu âm nhạc của cô ấy cũng phức tạp y hệt, hôm nay có thể là rock, hôm sau lại là blue. Tôi không tin là cô ấy có bài hát yêu thích nào. Điểm nhất quán duy nhất ở cô ấy là sở thích đọc sách. Cô gái này thích đọc, thậm chí là ám ảnh. Cô ấy có thể đọc ngày qua ngày, gần như bất cứ cuốn sách nào, đặc biệt là những cuốn của Franz Kafka, giống như bạn trai cô ấy. Cô ấy có bạn trai, tất nhiên rồi. Hai người từng rất thân thiết. Có thể giờ vẫn thân, nhưng ai mà biết được.”
“Đó không phải là vấn đề cần thiết phải tiết lộ sao?” Cô hỏi.
“Có thể, nhưng hiểu biết của tôi về chuyện đó không hơn cô là bao nhiêu cả.” Bạn tôi khẽ nhún vai và nhấp thêm một ngụm trà trước khi tiếp tục. “Còn về ước mơ của cô ấy, tôi chịu. Cô ấy có khi còn chẳng có ước mơ nào ngay từ đầu. Tôi không biết cô ấy đến từ đâu, hay muốn đi về đâu. Tôi không biết về lai lịch và gia đình cô ấy, hay liệu cô ấy có gia đình hay không. Điều duy nhất tôi biết chắc chắn là, cô là một con người đầy mâu thuẫn. Ba chúng tôi thường tụ tập ở một quán cà phê mèo, ấy vậy mà cô gái này lại ghét cà phê, và chỉ uống sữa, nếu không thì là nước lọc. Cô ấy thích chó, bất kỳ loại nào cũng được, trừ Shiba ra. Đơn giản vì cô ấy bảo là chúng ồn ào quá. Nhưng cô biết điều gì buồn cười hơn nữa không? Cô ta ngồi ở quán hàng giờ liền mà không hề chạm vào bất cứ con mèo nào cả. Vậy mà cô vẫn có một con mèo yêu thích, kỳ lạ đúng chứ? Tên cô nàng đó là ‘Meo’, một con mèo mướp vàng hoang, hầu hết mọi người gọi nó như vậy. Một ngày nọ cô chán bạn trai mình và bỏ đi – dĩ nhiên là tôi đang nói về cô gái. Giờ cô ấy đi đâu? Tôi hoàn toàn mù tịt.”
Bạn tôi rót thêm một chén trà nữa, khuấy điệu nghệ rồi nốc cạn một hơi. Trong suốt cuộc trò chuyện, người phụ nữ lạ mặt không hề viết xuống bất cứ thứ gì. Cô ta ngồi y nguyên tư thế đó, chỉ khẽ gật đầu đôi chút. Ánh mắt cô ta vẫn dán chặt vào cậu.
“Tôi e là vụ làm ăn đó chưa đủ tốt với cô sao?” Cậu hỏi.
“Không cần thiết.” Cô nói bằng giọng lạnh lùng, vô cảm. “Không có chuyện làm ăn tốt hay chuyện làm ăn xấu. Chỉ có chuyện làm ăn thôi.”
Bạn tôi cười khẩy, đứng dậy và đi về phía góc phòng nơi trưng bày bộ sưu tập rượu của mình. Chúng đứng sừng sững đầy quyền uy sau hai cánh cửa trượt bằng kính mỏng, cậu mở cửa sau khi quan sát kỹ lưỡng và lấy ra một chai Irish whiskey.
“Cô có phiền nếu tôi làm một ly không?” Bạn tôi liếc nhìn lại cô ta. Không có phản hồi, chỉ có cái lắc đầu nhẹ. Sau đó, cậu bước tới ghế sofa và ngồi xuống với một chiếc ly thấp cổ trên tay.
“Uống whiskey vào giờ này thì hơi lạ đấy.” Người phụ nữ lạ mặt nói.
“Không phải thứ gì đó quá phi thực tế. Không phải trong thế giới nơi chuyện làm ăn đang được thảo luận này, đúng chứ?”
Cô gật đầu, nhấp thêm một ngụm nước. “Quả thực vậy.”
Bạn tôi cầm ly rượu bằng tay phải, đưa lên gần mũi và hít một hơi thật sâu, như để nếm trọn từng mùi hương mà nó mang lại. Rượu mười năm tuổi chắc chắn là mạnh, ngay cả với người như cậu ta. Mắt cậu giật giật khi nốc cạn nửa ly một hơi.
“Chà, giờ đến lượt bạn tôi, phải không?” Cậu hỏi, đặt ly rượu xuống một cách thanh lịch như một tay bợm nhậu chuyên nghiệp. Dù cậu chưa bao giờ tự gọi mình như thế.
Người phụ nữ gật đầu, từ từ nhích người về phía trước. Cằm cô thò ra vài milimet khi cô mở cuốn sổ tay bìa đỏ. “Mời tiếp tục.”
Sự im lặng bao trùm.
Bạn tôi hít một hơi sâu và ngả người ra sau, khoanh tay, duỗi chân. “Bạn tôi sinh ngày sáu tháng Sáu. Cao khoảng một mét bảy ba, nặng trung bình sáu lăm cân. Cậu ta có vẻ ngoài của bất kỳ gã đàn ông trung bình nào cô có thể tìm thấy trên đường phố, hay trong văn phòng. Cung Song Tử, người ta nói những người như cậu ta sở hữu những đặc điểm phù hợp để trở thành doanh nhân – thông minh, giỏi giao tiếp, nghiện việc. Tôi tin điều đó không đúng. Dù bạn tôi quả thực là một doanh nhân, nhưng là kiểu người bán những giấc mơ và lời hứa hẹn. Trái ngược với tiền đề đó, cậu ta thích đọc sách và dành thời gian mơ mộng hơn là bán hàng.”
“Có điều này tôi không hiểu.” Cô ngắt lời, ngưng viết chốc lát và ngước nhìn bạn tôi. “Bạn của anh có vẻ không phải kiểu người có thể làm kinh doanh.”
“Chắc chắn rồi, không hề giống chút nào. Trong thế giới thực tế này, cậu ta là người buôn bán những yếu tố của sự phi thực tế. Dù rốt cuộc thì, đó cũng chỉ là chuyện làm ăn, không tốt cũng chẳng xấu.”
“À.” Cô gật đầu.
“Dù sao thì, gác chuyện làm ăn sang một bên. Hãy nói về những thứ trần tục hơn. Bạn tôi sinh ra ở Việt Nam, và dành phần lớn cuộc đời ở nước ngoài. Cậu ta luôn đi làm từ sáng sớm tinh mơ, và về nhà muộn bằng chuyến tàu cuối cùng, khi mà bạn gái cậu ta đã ngủ say. Họ ngủ khác phòng. Chà, cậu ta ngủ ở phòng khách, trên ghế sofa phần lớn thời gian. Những lúc khác khi làm tình thì họ ngủ cùng nhau, tất nhiên rồi. Bạn tôi là kiểu người có thể giao tiếp xã hội nếu tình huống đòi hỏi. Dù cậu ta thích không phải làm thế hơn. Như tôi đã nói, cậu ta có những giấc mơ, rất nhiều. Và do đó trong thế giới chúng ta đang sống này, tôi thấy cậu ta chẳng khác gì những người còn lại.”
Lại một lần nữa im lặng, khi người phụ nữ lạ mặt hí hoáy viết vào cuốn sổ tay. Tiếng bút bi sột soạt trên mặt giấy càng làm không khí thêm nặng nề. Chính xác là sáu giây bạn tôi ngồi yên, mắt dán chặt vào những chuyển động tay uyển chuyển của người phụ nữ. Cuối cùng, cô dừng lại, gấp sổ và cẩn thận đặt bút bên cạnh. Người phụ nữ lạ mặt ngả người ra sau, giờ với biểu cảm thư thái, khóe môi khẽ nhếch lên một chút xíu. Chỉ khi đó, bạn tôi mới cầm ly whiskey lên và nhấp thêm một ngụm nữa.
“Đại khái là vậy.” Cậu nói.
Người phụ nữ gật đầu, nâng ly nước lên và uống cạn phần còn lại. “Anh quả thực là một người biết làm ăn.”
“Bạn tôi cũng thường nói vậy. Mà giờ thì nhiều thứ đã thay đổi, cái đó thì chắc chắn.” Cậu cười khẩy và chỉnh lại tư thế. “Đó là tất cả những gì cô cần à?”
“Phải.” Cô cầm cây bút trên bàn lên và cẩn thận cất lại vào túi ngực. Mảnh giấy cuối cùng cũng được đẩy sang phía bạn tôi. “Quả thực là vậy. Tuy nhiên, tôi không được phép thảo luận sâu hơn về vấn đề này với anh, theo nguyện vọng của cấp trên của tôi.”
“Vậy tôi sẽ gọi điện cho bạn tôi nếu cô muốn thảo luận trực tiếp với cậu ấy. Cuộc hẹn có thể diễn ra sớm nhất vào chín giờ tối mai. Giờ đó cậu ấy chắc sẽ có mặt ở quán bar ven biển.” Bạn tôi nói.
“Tuyệt vời. Tôi sẽ có mặt lúc mười giờ.”
Ngay sau đó, hai người họ chia tay theo một cách bisness nhất có thể.
“Đại loại là thế.” Nó nói. “Tao đoán mày có thắc mắc?”
“Dĩ nhiên.” Tôi đáp, điếu thuốc chưa châm lửa trên môi. “Đầu tiên, cái gì viết trên mảnh giấy mà cô ta thương lượng. Thứ hai, tao vẫn chẳng biết người phụ nữ lạ mặt đó là ai. Và cuối cùng, tao không hiểu tại sao cô ta lại quan tâm đến tao và vợ sắp cưới cũ của tao.”
“Tờ giấy đó là danh sách những người mua tiềm năng và liên hệ của họ. Tao đang định đấu giá khu chung cư ở Bắc Kinh để đầu tư vào một trang trại bò sữa. Với việc giá các sản phẩm từ sữa tăng vọt gần đây, đó chính xác là cơ hội tao cần. Hay đúng hơn là, thời điểm người phụ nữ lạ mặt tìm đến tao trùng hợp đến kỳ lạ.”
“Phải rồi, giá các sản phẩm từ sữa tăng vọt. Chuyện đó có xảy ra thật.” Tôi bịa ra một cái cớ yếu ớt.
“Giá cả tăng đột ngột, nhưng cũng không hẳn là đột ngột. Hoặc có thể nói, đã có một xu hướng rõ ràng chỉ ra những thay đổi từ rất lâu trước khi tác động ập đến thị trường, dù không giống cái cách người ta nói về thị trường chứng khoán, hay vàng, hay đô la.”
“Tao không hiểu lắm.”
“Chà, thực tế của vấn đề là, không ai biết liệu đó có phải là một xu hướng ổn định hay không, hay đà tăng sẽ kéo dài bao lâu. Với việc văn hóa phương Tây ảnh hưởng mạnh mẽ đến truyền thông Trung Quốc gần đây, tao sẽ không ngạc nhiên nếu tình hình tiếp tục thế này. Nó cũng có thể là sự khởi đầu của một cái gì đó to tát, một cái gì đó mới mẻ. Với việc hầu hết đất đai ở Bắc Kinh và các thành phố vệ tinh xung quanh đều được khai thác và sử dụng cho mục đích thương mại, tao nghĩ đất nông nghiệp sẽ trở nên rất hiếm, do đó trở thành một xu hướng ổn định mới.”
“Tao thấy mày cũng chịu khó tìm hiểu đấy.”
“Tao cũng cần cơ hội để mở công ty riêng mà.”
Tôi cầm bật lửa lên và châm thuốc. “Việc này có liên quan gì đến bạn gái cũ của mày không?”
“Không trực tiếp, mày biết tao không có thời gian cho phụ nữ mà.” Nó cười khẩy và gọi một ly Margarita. “Tao cảm thấy dạo này tao đang mất phương hướng.”
“Ra vậy.” Tôi nói. Rồi hai đứa ngồi lại trong im lặng.
Bên ngoài, những giọt mưa vẫn rơi nặng hạt. Tiếng mưa lốp đốp như tiếng bỏng ngô. Sấm gầm gừ và chớp nhóa cả một khoảng trời nhỏ hiện ra bên dưới hiên. Một chiếc xe khách chạy vút qua giữa màn mưa trắng xóa, ánh đèn vàng từ nó rọi thấp phản chiếu trên mặt đường ướt như tấm gương.
“Nhưng tại sao lại là bò?” Tôi chậm rãi mở lời. “Không phải bất động sản vẫn thống trị thị trường Bắc Kinh sao?”
“Đúng. Nhưng phải có lý do cho những lời đồn đại rằng những người khác đã bắt đầu đầu tư mạnh vào thị trường sữa. Và trong thế giới của thực tế và chuyện làm ăn này, người ta không nói chuyện bằng yếu tố phi thực tế, mày biết mà. Họ không làm thế vì hy vọng hay ước mơ, mà vì những con số. Và những con số thì không biết nói dối.” Bạn tôi giải thích. “Có một nhân vật bí ẩn, người ta gọi gã là Người Ếch. Không ai biết gã này từ đâu tới hay gã là ai. Điều duy nhất họ biết về gã là, trong túi gã chứa đầy những kho bạc và vàng. Với cả gia tài đó, gã đàn ông này không đầu tư vào xu hướng bất động sản, mà lại chọn cổ phiếu ngành sữa và các sản phẩm từ sữa. Thực sự khiến người ta phải thắc mắc, đúng không?”
“Có thể nói, gã là người có tầm nhìn.”
“Sự thật là vậy. Gã này có khiếu nắm bắt thời cơ. Gã biết theo bản năng đâu là nơi để đầu tư và đâu là lúc để bán. Giống như mắt gã luôn dán chặt vào hướng đi của giá cả, não gã tính toán khi nào đường biểu đồ sẽ đổi chiều. Nhiều khả năng là một thỏa thuận đã được dàn xếp trong nội bộ chính phủ, mày biết đấy, với việc người Mỹ đang để mắt tới việc đầu tư vào đại lục gần đây.”
“Vậy ý mày là gã Người Ếch này đang thao túng thị trường theo cách nào đó, hoặc gã thực sự là một vị thần có thể nhìn thấu tương lai.”
“Cổ phiếu.” Nó ho khẽ, ra hiệu cho anh bartender lấy thêm một ly whiskey nữa trước khi liếc nhìn về phía tôi. “Tao tin là gã đã thao túng cổ phiếu theo cách này hay cách khác. Nhưng chuyện đó liên quan với tao cũng như việc thức dậy mỗi sáng. Nghĩa là, đếch liên quan lắm.”
“Ừ, ,ày luôn mọi thứ là lẽ đương nhiên.”
“Đời là thế mà. Mày đâu có đi ngủ mỗi tối và suy nghĩ xem liệu sáng mai mình có tỉnh dậy hay không, phỏng?”
Tôi suy nghĩ cẩn thận khoảng năm giây. Hình ảnh của buổi sáng hôm nay lóe lên trong đầu tôi. “Tao không nghĩ thế, không.”
“Thế đấy.” Nó cười khẽ. “Tất cả những gì tao cần biết là gã đàn ông bí ẩn này ném tiền vào đâu, đó là nơi tao biết tao có thể kiếm chác được. Liệu gã có siêu năng lực thật hay không, hay gã thao túng thị trường thế nào đếch phải việc của tao.”
“Được rồi, thế nói tao nghe tại sao một nhân vật có tầm ảnh hưởng như vậy lại quan tâm đến vợ sắp cưới cũ của tao và mối quan hệ của cổ… ở một mức độ nào đó, là cả tao nữa?”
“Hỏi hay đấy.” Nó nói. “Nhưng sao mày lại nghĩ gã Người Ếch có liên quan đến chuyện đó?”
“Vậy ý mày là người phụ nữ lạ mặt này không liên quan đến gã Người Ếch theo bất kỳ cách nào?”
“Không, tao không tin là có. Nhưng tao tin là bả đóng vai trò không nhỏ trong các mối quan hệ của vợ sắp cưới cũ của mày. Ở mức độ nào thì tao chịu. Bả không đề cập đến và tao cũng chẳng thấy cần thiết phải hỏi.”
Tôi chỉ biết nhún vai.
Nó cầm cây bút bi lên, gõ nhẹ xuống mặt quầy, tạo ra những âm thanh nhịp nhàng. “Tao có cảm giác mày biết nhiều về bả hơn tao đấy. Ý tao là vợ sắp cưới cũ của mày hẳn phải có mối liên hệ nào đó với người phụ nữ lạ mặt đó chứ, phải không?”
“Tao cảm giác như có chuyện gì đó đang diễn ra mà tao không hề hay biết.”
“Tha cho tao đi.” Nó thở dài. “Dù sao thì, cốt lõi là vậy. Người phụ nữ bảo lát nữa bả sẽ cho mày biết chi tiết. Tao tin là sẽ có chút lợi ích cho mày đấy. Nếu mày tìm thấy thông tin gì hữu ích liên quan đến vợ sắp cưới cũ, cập nhật cho tao là được.”
“Cảm ơn.” Tôi nói, thật lòng.
“Không có gì.” Nó nói mà thậm chí chẳng hề liếc nhìn tôi. Bạn tôi mang cái nhìn trống rỗng khi cậu nhìn chằm chằm vào chai rượu được trưng bày. Có Malibu, hai chai Bacardi và vài loại vodka rẻ tiền đã vơi đi một nửa. Đó đều là những loại rượu chúng tôi từng thích uống. Giờ đây chúng chẳng là gì hơn ngoài thứ chất lỏng mạnh được đóng chai trong một vật chứa bằng thủy tinh.
Dù nhìn nhận thế nào đi nữa, khi bạn tôi uống rượu một cách bình thường, cậu ta giống một người bình thường hơn tôi nhiều. Cậu ta khá hấp dẫn, đủ tử tế và ngăn nắp hơn trong suy nghĩ. Nhưng sớm hay muộn gì cậu ta cũng sẽ say khướt. Đó không phải là một ý nghĩ dễ chịu: rằng những người giỏi hơn tôi có thể vỡ vụn ngay trước mắt mình.
Ngay khi bạn tôi rời khỏi quán bar, tôi cầm lấy ly whiskey cậu ta vừa gọi và nốc trọn trong một ngụm.
0 Bình luận