Heaven's Haven

Chương 03: Eyes of The Crow

Chương 03: Eyes of The Crow

Một khoảng thời gian rất lâu về trước, mà thật ra cũng chỉ mới mười năm thôi, tôi từng sống trong ký túc xá của trường đại học. Nghe có vẻ lạ. Vì ký túc xá luôn là trung tâm của mọi lời đồn đại, nơi các câu chuyện, dù thật hay không đều sẽ tìm được cách len lỏi tới tai bạn, âm ỉ như những luồng gió ngầm thổi qua đường ống. Cuộc sống ở đó đan cài rối ren như mạng nhện, lan ra bốn phương tám hướng, không ai thoát được. Và trong một khoảng thời gian ngắn ngủi khi ấy, người như tôi cũng từng mắc kẹt giữa cái mạng nhện đó.

Lúc thì người ta kháo nhau rằng hoa khôi của trường đang cặp kè với anh vận động viên điền kinh tài năng nhất khóa. Khi khác lại là tin lão giáo sư nào đó vừa giành giải thưởng cho bài nghiên cứu mà chẳng mấy ai buồn đọc. Và rồi, như một vòng lặp không dứt, những câu chuyện phiếm luôn dẫn đến chủ đề về các kỳ thi sắp tới, cùng cả ngàn cách gian lận, quay cóp để qua môn. Tôi vốn không phải kiểu người hay tham gia vào các cuộc trò chuyện như vậy, chỉ tình cờ đứng gần đó và nghe lướt qua. Đa phần là vì tôi thấy chúng chẳng có nghĩa lý gì. Ngoại trừ những lúc ai đó lỡ miệng tiết lộ nội dung đề thi, ít ra cái đó còn có ích.

Nhưng sau cùng thì tất cả vẫn chỉ là những câu chuyện ngoài lề, không phải lý do mà tôi chọn sống ở ký túc xá.

Tôi chưa từng nghĩ mình là người có thể hòa nhập với xã hội. Cha mẹ tôi dám cũng chẳng có niềm tin hơn là bao. Nhưng khi ấy tôi mới mười tám tuổi, vừa đặt chân đến Kelowna, lần đầu sống một mình. Giống như bao bậc phụ huynh luôn lo xa, họ chọn phương án an toàn nhất: sống trong ký túc xá, thay vì để tôi tự thuê một căn phòng trọ như phần lớn sinh viên khác. Lý do thì cũng dễ hiểu. 

Ký túc xá phục vụ ba bữa ăn mỗi ngày miễn là có đóng tiền, vừa đầy đủ tiện nghi cơ bản vừa có chỗ giải trí, nhưng quan trọng hơn hết, nó mang lại cảm giác an toàn. Ở ký túc xá cũng rẻ hơn so với thuê nhà riêng bên ngoài. Tôi chỉ cần mua chăn gối, một chiếc đèn bàn và mang theo cái máy chơi game cũ kỹ. Thế là đủ, không cần sắm thêm thứ gì khác. Nhưng nếu được lựa chọn, có lẽ tôi sẽ chọn sống trong một căn hộ nhỏ ở ngoại ô, nơi tôi có thể đắm chìm trong sự cô độc của bản thân. Mà nghĩ đến số tiền cha mẹ đã dành dụm cho học phí và sinh hoạt, tôi biết mình chẳng có quyền đòi hỏi gì thêm. Với tôi thì sống ở đâu cũng được. Chỉ cần có một mái nhà che trên đầu, tránh nắng tránh mưa được thì có là chung cư hay ký túc xá cũng không vấn đề.

Hơn nữa, chỗ tôi sống cũng nằm trên một ngọn đồi cách xa trung tâm thành phố, nhưng không hẳn là vùng ngoại ô, nơi có thể phóng tầm mắt ra xa cho đến khi chỉ còn rặng núi tuyết sừng sững đứng. Khu nhà là một hình chữ nhật lớn, được bao quanh bởi bức tường bê tông trắng nhạt nhòa. Con đường trải nhựa từ cổng chính dẫn đến một cái đài phun nước, nằm giữa khoảng sân lớn. Dãy ký túc xá cao bốn tầng xây vuông góc nhau. Chúng to lớn, nhiều cửa sổ và chật ních người, mang tôi về với cảm giác tù túng của các tòa chung cư trên con đường quận 3 vào cuối những năm chín mươi, đầu hai ngàn. Tuy nhiên, chúng không hề dơ bẩn hay ẩm thấp như bạn tưởng tượng. Trái lại, không khí ở đây rất đỗi bình thường, thậm chí có phần dễ chịu. Tiếng nhạc phát ra từ đài radio chiều qua khung cửa sổ luôn đóng kín. Những tấm rèm màu xám xịt giống nhau để hé mở, đôi khi lại lộ ra một, hai biểu ngữ của đội bóng hay nhóm nhạc nữ nào đó đang là chủ đề của các cuộc nói chuyện khi ấy.

Đi xa hơn sẽ dẫn tới cánh rừng thông nguyên sinh với những cây đại thụ vươn cao như chạm tới mây. Con đường đất thời đó vẫn còn gồ ghề, chưa lát gạch. Người sống ở đó bảo khu rừng có tuổi đời lâu hơn cả những kiến trúc quanh đây. Đứng dưới những gốc cây ấy, ngẩng đầu lên, quanh năm bạn sẽ chẳng thấy gì ngoài một biển lá xanh rì, dày đặc phủ kín cả khung trời. Phía bên kia cánh rừng, nằm cạnh cái hồ lớn chẻ dọc hai bên đông - tây Kelowna là khu bảo tồn Rotary Marsh với một nghìn hơn chú chim đủ loại. Tôi thường đến đây một mình vào những ngày cuối tuần rảnh rỗi, hoặc khi cần những bức ảnh của một loài chim cụ thể nào đó. Trong trường hợp như vậy, tôi thường sẽ đi cùng với đàn chị của mình ở chỗ làm thêm, chị lớn hơn tôi tầm hai tuổi. Cả hai cùng ngồi ở băng ghế gỗ ẩm ướt trên lối mòn ven hồ, phủ quanh bởi những bụi cỏ lau mọc cao. Cũng y hệt như bây giờ, khi tôi đang ngồi bên cạnh cô nàng quạ trong khu bảo tồn, cùng ngắm nhìn những loài chim mình đã từng thấy qua đến phát ngán trước đây.  

Franz và chàng Dobermann rời đi một lúc trước để mua kem với nước uống. Tôi ngồi lại một mình ở bậc thang thứ ba. Khung cảnh ngay lập tức bóp méo và trước khi nhận thức được mình đang ở đâu, cô quạ đen đã hiện ra ngay trước mặt. Tôi nghe rõ tiếng chim hót vang vọng lại từ đâu đó phía giữa hồ, làm nhòa đi giọng nói của cô ấy. Như hai lần trước, cũng không có gì là ngạc nhiên nữa.

Cô quạ mặc một chiếc đầm xòe màu đen kiểu lolita, dài quá gối. Tóc đen ngắn xõa ngang bờ vai trắng nõn nà, phần mái rủ xuống che đi vầng trán của cô. Những bước chân loắt thoắt và nhí nhảnh, cô tiến lại chỗ tôi và từ tốn ngồi xuống bên cạnh. Hai tay cô ấy nhẹ nhàng đặt lên đùi, phủi phủi mép váy, như cố tình trêu ngươi đôi chân dài thon thả được ôm ấp bởi lớp tất đen mỏng manh ấy. Rồi, cô nàng lại từ tốn cởi cặp găng tay dạ hội cũng một màu đen tuyền ra nốt, cẩn thận gấp nó lại và đặt xuống bên cạnh. 

“Lâu không gặp anh.” Cô ấy nói.

“Tôi cũng vậy… Lâu rồi không gặp.” 

Bằng một cách nào đó, tôi cảm thấy như mình biết người phụ nữ này. Dù cho đến cả cái tên có lẽ tôi còn chả biết. Nhưng mùi hương, tôi nghĩ mình biết rõ nó.

“Anh đang tương tư điều gì vậy?” Cô nghiêng người, ngồi sát lại. Mùi tóc thoang thoảng hương thơm của hoa mộc lan về đêm, quyện vào mũi một cách tinh tế. 

“Một chuyện từ lâu về trước.” Tôi nuốt nước bọt, hắng giọng đáp. 

Đúng vậy, đó là một câu chuyện từ lâu lắm rồi. Một ký ức luôn nằm ngay nơi đầu lưỡi, nhưng mỗi lần nghĩ tới chỉ khiến nó càng xa vời hơn. Cứ như nó luôn biết cách quyến rũ tôi bằng sự cợt nhả tinh xảo của mình.

“Anh muốn em gợi lại không?”

“Không cần đâu.” Tôi lắc đầu nhẹ.

Cô dùng mũi giày đá nghịch mấy hòn đất nhỏ dưới chân, và vẻ mặt tò mò nhìn lũ kiến đen chạy tán loạn. Tiếng chim chóc ồn ào từ xa bất chợt tắt ngấm, trả lại sự yên tĩnh. Mặt trời vẫn còn chưa lặn hẳn, treo lưng chừng hồ. Sắc đỏ của máu khô từ nó loang ra một cách mềm mại, mượt như tấm lụa gấm được dệt trên mặt nước.

“Anh còn nhớ.” 

“Tiếng chim hót giúp anh nhớ lại à?”

“Không-” Tôi đứng dậy, tay đút sâu trong túi quần, rồi từ từ bước đến bờ hồ nơi mặt nước nông chạm tới những bụi cỏ dại. Tôi ngoái đầu lại nhìn cô. “Thật ra là nhờ em đấy. Một con quạ.”

“Quạ?” Cô hỏi lại, cặp lông mày nhướn lên.

Phải, đúng vậy. Một con quạ - phân loài chim, thuộc bộ sẻ. 

Có thể bạn không biết nhưng xã hội của chúng cũng cấu thành và hoạt động tương tự như loài người. Phái nữ ấp trứng còn đàn ông đi tìm thức ăn và bảo vệ lãnh thổ. Sau khi quạ con nở, cả hai thường cùng nhau chăm sóc. Vai trò của chúng tuy không rạch ròi nhưng chúng có mức độ hợp tác rất cao. Tương tự như vậy, vai trò hợp tác giữa nam và nữ là không thể thiếu trong guồng máy của xã hội loài người. Nhưng đồng thời, nó cũng có thể làm người ta cảm thấy mình chẳng là gì cả. Đại khái là như này: có những người như tôi, và cũng có những người như chị tiền bối ở chỗ làm thêm - người luôn có một vai trò cụ thể cho mỗi tình huống hay công việc mà chị từng đảm nhiệm.

Cuộc đời tôi, nói sao nhỉ? Khác với con quạ rất nhiều, ít nhất là trên bề mặt. Tôi không phải là quạ. Và chỉ riêng điều đó thôi cũng đã bao hàm nhiều chủ đề lớn lao về đời sống tư của tôi rồi.

Hồi còn học năm nhất, tôi có xin vào làm thêm tại một studio chụp ảnh người lớn, cách ký túc xá tầm bốn mươi phút đi xe buýt. Văn phòng xưởng được đăng ký dưới vỏ bọc “tạp chí thiên nhiên”, nằm ở trung tâm downtown trên con đường Thánh Paul luôn náo nhiệt mỗi khi về đêm, và được điều hành bởi một bà người Hoa tóc nhuộm vàng ố. Người ta gọi bà là Madame, hoặc là bà bắt họ gọi như vậy thay vì dùng tên thì tôi cũng chẳng rõ. Madame đã sống ở Canada được hơn năm mươi năm, bà nói và đọc được lưu loát cả tiếng Anh với Pháp. 

Nằm cách xưởng tầm hai dãy nhà là một căn hộ ba tầng mà Madame sở hữu. Chủ yếu là người Trung Hoa thuê, đôi khi tôi lại thấy có vài gương mặt của đồng hương hay người Nhật lúc chạy ngang qua. Đa phần là gái gọi và dân trốn thị thực như Madame. Bà ấy dùng căn hộ làm chỗ ở cho nhân viên, đồng thời cũng để tìm kiếm những gương mặt, hay đúng hơn là cơ thể có tiềm năng cho hoạt động “sân sau”. Với cả, người thuê trọ ở đây đều được Madame cưu mang. Bà giúp các cô gái tìm kiếm công việc phù hợp với khả năng, hoặc là làm người mẫu ảnh nóng ở chỗ bà. Trong trường hợp đó, họ sẽ được giảm phí trọ.

Giọng Madame thường điềm tĩnh, nhưng cũng sẽ trở nên sôi động hay lạnh lẽo như gió cuối thu mỗi khi bà trực tiếp điều chỉnh tư thế chụp ảnh. “Em gái! Mông đẹp quá cớ,” hay là, “Chẹp chẹp, không không em gái ới. Madame muốn em phải nắn ngực ra hớn.” Tuy đã sống ở nước ngoài từ lâu nhưng bà vẫn còn hơi ngọng ngữ điệu tiếng Trung, đôi khi phát âm không được tròn chữ và đặc biệt là thường luyến âm cuối lên cao như một thói quen khó bỏ. Madame có con mắt rất tinh tường, bà nắm rõ thị trường trong lòng bàn tay. Khách của bà phần lớn là doanh nhân thành đạt, bác sĩ và luật sư trong hội Boulevard. Nhiều nhất là người châu Á, từ Trung Hoa, Đài Loan hay Hàn Quốc gì đó. Phần nhỏ còn lại là dân da trắng. Madame không ghét hay yêu một tầng lớp nào. Bà chỉ yêu tiền và những người có tư cách xài tiền - gọi vắn tắt là những người có đẳng cấp và quý phái. Đối với bà thì tất cả đều bình đẳng, miễn là họ mang tiền đến cho bà và đối xử với các cô gái của bà như nữ hoàng. 

Trong số những “đóa hồng” quý phái nhất của Madame, chị tiền bối ở chỗ làm của tôi có lẽ là bông hoa kém sắc nhất. Nhưng điều đó không có nghĩa là chị ấy hoàn toàn không cuốn hút. Trái lại là đằng khác. Chị tiền bối hai mươi tuổi, dáng người mảnh mai và sở hữu vẻ đẹp chỉ trên trung bình một chút. Nét nổi bật nhất phải nói về đôi chân thon dài được bọc trong lớp tất đen mỏng, thường đeo đôi cao gót Legaci Pump của VS làm chị trông rất quý phái. Và đôi mắt màu lam ngọc sâu thẳm, sắc sảo của chị lúc nào cũng bị phần tóc mái nâu sẫm che khuất gần hết. Nếu đặt chị vào giữa dàn kỹ nữ của Madame thì tất nhiên chị sẽ là người “bình thường” nhất ở đó. Đến giờ tôi vẫn chẳng hiểu tại sao Madame lại chọn chị vào dàn người mẫu. Có lẽ bà thấy được tia sáng nào đó trong chị, một điều gì đó đang chực chờ được khám phá?

Dù sao thì chuyện đó cũng không mấy quan trọng. Sự bình thường của nhan sắc chị - nếu có thể gọi là vậy, hóa ra lại chẳng ảnh hưởng gì cả. 

Chị ấy bỏ học khi vào năm hai. Hiện đang làm biên tập viên bán thời gian cho “tạp chí thiên nhiên” vào những sáng cuối tuần, vừa là người mẫu thương mại chuyên quảng cáo mắt kính, đồng thời còn là người mẫu khỏa thân cho studio của Madame vào thứ ba và thứ năm. Nghề nào trong ba nghề đó là chính thì tôi không rõ. Nhưng chị từng kể với tôi về ước mơ của bản thân. Rằng một ngày nào đó trong tương lai, chị ấy muốn được bước đi trên sàn catwalk tại Tuần Lễ Thời Trang Paris, như Gisele Bundchen, như Naomi Campbell. Những cái tên không mang chút âm hưởng thân thuộc nào đối với tôi.

Nghe thì có vẻ trớ trêu. Khi mà công việc mơ ước của chị là được mặc những bộ đồ đẹp và sành điệu thì ở công việc hiện tại, trên người chị hầu như còn chả có lấy một mảnh vải. Dẫu vậy, nếu phải đánh giá một cách khách quan về tố chất thì ước mơ làm người mẫu thời trang chuyên nghiệp của chị có lẽ cũng không quá viển vông. Chị ấy cũng đồng ý như vậy. Thế cũng ổn, cho đến khi bạn nhận ra rằng cơ hội để một người mẫu ảnh nóng nghiệp dư như chị được bước đi trên sàn catwalk Paris gần như bằng không - sau khi tôi đã làm tròn lên rồi. Rốt cuộc thì nghề nghiệp có triển vọng nhất vẫn là làm người mẫu quảng cáo mắt kính.

Một lần, tôi quyết định mở lòng mình với chị.

“Em nghĩ đôi mắt của chị rất đẹp. Sao chị không để lộ chúng ra thường xuyên hơn?”

“Bởi vì đó là tất cả những gì thuộc về con người chị. Là cửa sổ tâm hồn. Và em cũng đâu muốn người khác nhìn thấu tâm can mình một cách tùy tiện như thế, phải không?” Trong giọng nói của chị phảng phất chút sắc lạnh, dù lời lẽ thốt ra vẫn thật điềm tĩnh khi đôi mắt ấy - ẩn sau lớp tóc mái lòa xòa như đang nhìn chằm chằm vào tôi.

“Nhưng mà có lẽ việc tập trung làm người mẫu quảng cáo mắt kính nghe cũng không đến nỗi tệ?” 

“Đó là bởi vì nó không phải là con người thật của chị.” Chị ấy giải thích. 

Có lẽ vậy. Vì đối với Madame, người nhiếp ảnh hay nhân viên trang điểm nào đó thì chị chỉ đơn thuần là một “vật chứa” - một cá thể sở hữu những thứ mà họ muốn. Phần còn lại, trí óc, biểu cảm, sự quyến rũ hay khí chất hoàn toàn bị gạt bỏ ra khỏi khung hình. Như thể không tồn tại.

Còn với tôi, có lẽ phải nói tới đôi mắt xanh màu ngọc bích của chị.

Tôi quen biết chị lần đầu tiên vào một buổi chiều cuối tuần, đầu tháng bảy. Khi ấy đang là hè, tôi vừa được Madame nhận vào làm với vai trò nhiếp ảnh gia. Dĩ nhiên là về mảng “tạp chí thiên nhiên”. Nhờ công việc đầu tiên được giao mà tôi đã có dịp nói chuyện với chị ấy, đúng hơn là sa vào đôi mắt chị, theo đúng nghĩa đen. 

Madame đưa cho tôi một tờ in còn ấm, ba dòng chữ và một khung hình lớn ở trên cùng. Chủ đề của tạp chí kỳ hè này là về màu xanh: đại dương, bầu trời, đá quý, và quạ có lẽ là thứ cuối cùng tôi nghĩ sẽ nằm trong danh sách ấy. Những đứa chạy vặt khác chắc đã nhanh tay lụm hết mấy thứ dễ kiếm nhất rồi nên Madame mới đưa tôi tờ in có hình con quạ. Nó được phóng to cận cảnh… một con mắt.

Một con mắt quạ?

“Tại sao lại là mắt quạ vậy?” Tôi hỏi.

“Cần biết làm gì. Mắt quạ là mắt quạ thôi. Cu có nửa tháng để nghĩ về nó.”

Thế là suốt một tuần, tôi mò hết mạng internet để tìm những con mắt quạ màu xanh. Cả ngày lẫn đêm, trong khi ôn bài hay chơi game, tôi đều đắm mình vào chúng. Mãi nhưng vẫn không có tiến triển nào mà một tuần đã gần trôi qua. Cuối cùng, khi chị tiền bối vô tình nhìn thấy tôi tìm kiếm những con quạ trên máy tính văn phòng thì mới ngỏ ý giúp.

Vài ngày sau, tôi nhận được cuộc điện thoại từ chị về buổi hẹn cuối tuần ở Rotary Marsh. 

“Là cái gì vậy chị?” Tôi hỏi.

“Khu bảo tồn chim. Cái duy nhất ở Kelowna. Ở đó sẽ có nhiều quạ Mỹ con để em chụp. Những cặp mắt ấy… không thuộc về thế giới này.”

“Ừm thì… Nếu chị đang nói về màu mắt xanh của lũ quạ non thì đúng là nổi bật thật.” Tôi mở điện thoại, ghi chú lại ngày thứ bảy trên lịch. “Nhưng làm sao mà đảm bảo là sẽ chụp được mắt của mấy con quạ non khi có ba mẹ chúng ở đó? Chị biết cách nào để bắt được một con không?”

Một khoảng lặng, chị ấy không đáp lại mà chỉ khẽ cười. Sau một hồi thì chị cất tiếng, giọng phẳng lặng như mặt hồ buổi sáng. “Hẹn em vào thứ bảy.” Rồi cúp máy trước khi tôi kịp nói lời cảm ơn, hay kịp hỏi vì sao chị ấy cũng muốn đi cùng.

Năm giờ chiều, tôi đến sớm trước cổng vào và đứng chờ. Mãi đến sáu giờ thì chị ấy mới xuất hiện, đúng hẹn không sớm hơn, không trễ hơn dù chỉ một giây. Y như tôi tưởng tượng, chị ấy không có gì đặc biệt. Quần áo giản dị, ngoại hình cũng bình thường nốt. Riêng chỉ có đôi tất đen và giày cao gót là luôn đặc biệt. Và cả sự bí ẩn của đôi mắt e thẹn nấp sau viền tóc mái che quá vầng trán chị. Tôi tranh thủ nói lời cảm ơn với chị mà khi trước chưa kịp nói. 

“Không cần cảm ơn làm gì. Công việc đã xong đâu.” Chị ấy mỉm cười. 

“Em muốn cảm ơn vì chị đã giúp đỡ thôi.” Tôi hơi bối rối đáp lại, còn chị không nói gì thêm.

Chúng tôi từ tốn ghé qua các chỗ quan sát. Con đường mòn được trải nhựa thô bọc quanh cái đầm lầy ở chính giữa, nằm sát bên cạnh là hồ Kelowna. Có nhiều loại chim chóc trông lạ hoắc, có nhiều loại tôi từng thấy qua trước đây. Những con chim lông trắng cánh xanh, trông có vẻ thuộc họ én lượn đi trên mặt nước không một gợn sóng. Loài mà tôi biết thì có chim sẻ đỏ, đậu thành cặp trên các cây lau sậy ven đầm. Đi đến đâu tôi cũng lấy máy ảnh ra chụp lại. Thời đó tôi vẫn còn là sinh viên nghèo, tiền không có nên phải sử dụng máy ảnh của xưởng cấp cho. Chất lượng ảnh không chê vào đâu, nhưng tôi cũng chẳng phải dân chuyên nghiệp để mà hiểu được sự khác biệt trong từng pixel là thế nào.

Chị tiền bối đi bên cạnh cũng đứng lại mỗi khi tôi chụp ảnh. Suốt buổi đi chị không nói một tiếng nào, chỉ lẳng lặng quan sát. Quan sát gì thì tôi cũng chẳng rõ. Có thể là mây trắng, có thể là bầu trời xanh, cũng có thể là hàng cây liễu rủ trồng san sát ven hồ. Mùa hè ở Canada khác với quê hương tôi. Sáu, bảy giờ tối nhưng mặt trời vẫn còn treo lững thững trên đỉnh núi - sáng như giữa trưa. Chị ấy bảo quạ Mỹ non chỉ thường xuất hiện vào chiều muộn, khi nước hồ chuyển sắc đỏ ngầu. Do vậy nên không ai trong chúng tôi hối hả. 

Tầm một tiếng sau, gió hạ về đêm đã se lạnh và mặt trời bị rặng núi đằng xa cắn dở. Tôi và chị ngồi lại bên dãy ghế gỗ ven hồ, chỗ có những bụi cỏ lau mọc cao xung quanh và tán liễu che bóng mát. Dù bây giờ ánh nắng kia cũng không còn gay gắt nữa. 

“Dễ chịu quá...” Tôi hít một hơi sâu, vươn vai và ngáp một cái rõ to. “Chị có hay đến đây không?” 

“Chỉ những dịp đặc biệt thôi.” Chị ấy nói. “Thực ra chị không mấy khi đi đến những nơi như thế này một mình bao giờ. Chủ yếu là ở nhà giết thời gian. Mệt thì lăn ra ngủ luôn, đỡ phải nghĩ ngợi.”

“Vậy chị thường làm gì khi rảnh?”

“Đủ thứ cả. Tập catwalk, đọc sách, nghe nhạc hay móc cua khi có hứng, đại loại vậy.”

“Móc cua…” Tôi lặp lại. “Chị kể em nghe cái đó ổn không vậy?”

“Sao lại không? Bộ em không thủ dâm à?” Chị ấy nghiêng đầu, tay duỗi thẳng mép váy rồi vắt chéo chân. Dáng chị ngồi như một quý bà nhưng vẻ ngoài của chị không thể tầm thường hơn.

“Cũng… có.”

“Thường xuyên không?” 

“Ít nhất là không phải mỗi ngày. Em cũng bận rộn với thứ này thứ kia. Như việc học, thứ Hai tới thứ Năm có nhiều môn khó.”

“Vậy là em tự sướng ba ngày một tuần?”

“Chắc vậy.” Tôi đáp lại rồi cẩn thận chỉnh ống kính máy ảnh cho rõ nét.

“Như vậy hình như hơi ít. So với đàn ông ở tuổi em.” Giọng chị trong veo và đầy ắp sự tò mò, như một con mèo chẳng thể chờ thêm giây nào để nhảy bổ vào chiếc hộp. “Lạ thật đấy.”

“Không, cũng bình thường thôi.”

Tôi không biết phải phản bác thế nào nên chỉ ngồi đó, tiếp tục nghịch cái máy ảnh trên tay trong khi luôn giữ nó ở thế chuẩn bị. Chúng tôi đã có thể nói về những quyển sách hay những ban nhạc mà chị ấy thích, nhưng bằng cách nào đó chủ đề lại xoay quanh chuyện thủ dâm. Có lẽ là lỗi của tôi. Tôi đoán rằng mình vẫn luôn có thói quen nhận ra khi mọi chuyện đã quá muộn màng.

“Vậy vào việc nào.” Gò má chị đặt gọn vào lòng bàn tay, khuỷu tay tựa nhẹ lên đùi. Chị nghiêng đầu và lặng lẽ nhìn về phía tôi. Hoặc ít nhất là tôi nghĩ vậy, bởi trên thực tế, ánh mắt của chúng tôi chưa từng chạm nhau dù chỉ một lần. Những chuyển động của chị đều nhẹ nhàng như gió sớm, như thể chính sự “không tương tác” ấy mới là hình thức giao tiếp tinh tế nhất mà chị có thể dành cho tôi. Quả thật, nó cũng phù hợp với một buổi chiều đầy những khoảng lặng như thế này.

Mặt hồ không một gợn sóng, pha màu đỏ đặc như máu khô. Hàng cây liễu kéo bóng dài trên nền đất. Đâu đó phía bên kia đầm, từng bầy chim đột ngột phóng lên lũ lượt, xào xạc thứ âm thanh khô khốc của cỏ đuôi mèo cọ vào nhau. Chị đưa tay chỉ về phía một cái gốc cây liễu gần đó và huých nhẹ vào hông tôi. Chị chẳng nói một lời, mái tóc vẫn che khuất đôi mắt nhưng dường như tôi hiểu được rằng cái nhìn đó bảo: “Chụp đi.”

Tôi đưa máy ảnh lên, căn góc kỹ theo hướng ngón tay chỉ tới. Một gia đình quạ thực sự đang ở đó. Đúng như chị tiền bối đã nói. Con quạ non vẫn còn chập chững tập bay. Mỗi nhịp vỗ cánh yếu ớt của nó chỉ nhích cái thân nhỏ bé ấy lên được chừng năm xen khỏi mặt đất. Rồi nó ngay lập tức rơi xuống lại. Cặp mắt của nó thực sự có màu xanh lam, sâu thẳm và quyến rũ như viên ngọc của đại dương. Còn mắt của cha mẹ nó thì nâu sậm, như màu tóc của chị. 

“Đẹp lắm đúng không?” Chị hỏi.

“Vâng… Chúng thực sự không thuộc về giới này.” Tôi khẽ gật đầu.

Chúng là hình ảnh trong mơ của một cặp mắt - tinh hoa, biểu tượng tối cao của tâm hồn. Chưa từng có bộ phận nào của cơ thể khi được quan sát ở mức phóng to lại khiến tôi bị cuốn hút mạnh đến vậy. Cứ như có một hố đen nằm giữa lòng đại dương vô định đang hút tôi vào. Đường vòng của con ngươi cuộn tròn hoàn hảo như một viên bi. Những dây thần kinh mờ nhạt tỏa ra khắp mống mắt như chiếc kính vạn hoa - phức tạp và mộng mị, lặng lẽ xoay chuyển dưới ánh nắng mùa hè tàn phai. Nhưng hơn tất cả, thứ vượt qua mọi chuẩn mực về cái đẹp và khát khao lại chính là sự bí ẩn trong tâm hồn của đôi mắt. 

Sau một lúc bấm chụp liên hồi, cuối cùng tôi cũng được đặt cái máy ảnh xuống khi đám quạ đó đã bay đi. Còn chưa kịp kiểm tra lại những tấm ảnh vừa nãy nhưng tôi đã chợt nhận ra: bộ lông đen hơi xù, đôi chân nhỏ nhắn thoăn thoắt và cái mỏ ngắn dễ thương của con quạ Mỹ non, tất cả đều hoàn toàn nằm ngoài khung hình. Nói một cách khác là không hề tồn tại.

Tôi vừa định lên tiếng thì chị đã rút ra hai điếu thuốc thảo mộc mảnh từ trong túi xách và châm lửa bằng bao diêm. Điếu còn lại chị ấy đưa tôi. 

“Em có hút thuốc không?” Chị hỏi.

“Không, em không biết hút.”

“Luôn có lần đầu cho mọi thứ. Cầm đi, chị chỉ em cách.” Nói rồi chị ấy dúi nó vào tay tôi sau đó quẹt diêm và châm lửa. 

Tôi cẩn thận đưa điếu thuốc lên môi, nhấp nhả nó như một bà già ngậm trầu. Chị thì rít vào rồi thở một hơi dài ra, khói trắng lan tỏa trong không trung rồi tan dần đi. Mùi hương như kích thích các giác quan. 

“Giống như hút nước bằng ống hút, nhưng đừng mạnh quá. Từ tốn thôi. Không thì em sẽ bị sặc y như vậy.” Chị ấy kẹp điếu thuốc ở giữa hai ngón tay trông lão luyện. 

Có lẽ chẳng cần nói thì ai cũng biết đó là điếu thuốc đầu tiên trong đời tôi. Một điếu thuốc mảnh, vỏ bọc trắng và có hương thơm nhẹ mà tinh tế từ làn khói nó tỏa ra. Thứ mùi hương mà bạn sẽ thấy nhiều ở trong những club gái gọi - Ecstasy[note86065] không nicotine. Sau một hơi đầu, tôi hít đầy khói vô miệng và ho sặc sụa như lão già khọm. 

“Thích chứ?” Chị nhìn tôi và bật cười khúc khích. 

“K-không…” Tôi vỗ nhẹ vào ngực, ngồi thẳng lại và hít một hơi sâu. Gió trời mang hơi lạnh, xen lẫn mùi ẩm tanh và hăng hăng của bụi cỏ lau tràn vào mũi tôi. “Em không nghĩ là mình hợp.”

“Xin lỗi cưng.”

“Phải lỗi chị đâu. Em đã có thể từ chối rồi.” Hoặc có lẽ là không. 

“Vậy để chị đền cưng cái gì đó.” Chị ấy ngỏ lời.

“Thôi chị, không cần đâu. Em ổn thật mà.”

“Đừng có bảo là ổn.” Chị cười và khẽ đặt ngón trỏ của mình lên môi tôi. “Trông mặt em xanh như đít nhái rồi kìa.” 

Tôi không trả lời ngay. Một phần là vì tôi đang tự hình dung khuôn mặt của mình lúc này trông ra sao. Phần còn lại là vì trong đầu tôi có một ý tưởng. Tôi nhớ đến điều chị vừa nói ban nãy: “Luôn có lần đầu cho mọi thứ.” Đã biết như vậy mà vẫn không thử thì chẳng phải quá vô nghĩa sao?

“Em muốn thấy đôi mắt của chị.” Sau lúc lâu đắn đo, tôi mở lời.

“Mắt chị á?” Chị lại chống cằm, hơi nghiêng người về phía tôi. Trong ánh nắng chiều đỏ hoen rỉ, gương mặt chị hiện lên vẻ ngạc nhiên. 

“Em hơi tò mò. Nếu chị không phiền.”

Chị không nói gì, chỉ lặng im nhìn về phía tôi. Và trong giây phút ngắn ngủi đó, thế giới ngừng chuyển động. Hoặc ít nhất với tôi là vậy. Cho đến khi chị đứng dậy và bước tới chỗ bờ hồ có những bụi cỏ lau sậy mọc cao quá gối. Ở đó, chị đứng lại, ngồi xổm xuống mà chẳng hề bận tâm chỉnh lại tà váy đang chạm lên nền đất ẩm.

“Sao em lại tò mò về đôi mắt của chị?”

“Cũng không có lí do gì cụ thể…” Tôi tránh không trả lời thẳng. “Xin lỗi vì đã làm phiền chị. Coi như em chưa nói gì đi.”

Chị nói, vẫn quay lưng về phía tôi. “Chị thì không coi một người đàn ông có hứng thú với cơ thể mình là việc phiền toái.”

Khi những tia nắng cuối ngày đã tắt hẳn, chim chóc cũng bỏ đi và khu bảo tồn chợt trở nên yên tĩnh đến lạnh sống lưng. Có lẽ vì luồng gió đêm lạnh khô đang thổi tới. Không ai trong chúng tôi mặc áo khoác ngoài. Chắc cả chị và tôi đều không thể tưởng tượng được bản thân sẽ ở lại đây lâu đến vậy. 

Chị ấy bứt nhẹ bẫng một ngọn cỏ lau, phe phẩy nó như lá cờ trước mặt. 

“Chị có khó chịu không? Việc em nói về đôi mắt của chị?” Tôi hỏi.

“Cũng không hẳn. Còn tùy vào hướng đi của cuộc nói chuyện nữa.” Chị lắc đầu và đứng dậy, cẩn thận phủi tà váy dính chút bụi đất. “Cứ nói thẳng đi. Chị thích vậy hơn.”

Dứt lời, chị vươn vai về sau, một chân lùi lại lấy đà. Hít một hơi sâu, chị ném mạnh cọng cỏ lau sậy trên tay về trước. Nó bay liêu xiêu trong không trung rồi cắm đầu xuống mặt hồ, nhẹ bâng không một tiếng động. Dáng người chị mảnh khảnh và trông yếu ớt. Đôi cao gót càng không phù hợp cho việc hoạt động thể chất mạnh như vậy khiến người chị hơi chao đảo sau cú ném. Nhưng trước sự ngạc nhiên của tôi, chị vẫn giữ được thăng bằng, sau đó chậm rãi gõ mũi giày lên nền đất cứng hai ba nhịp gì đó. Trông chị như một vận động viên ném lao nghiệp dư hay xuất hiện trong các cuộc thi thể thao ở phường, được chiếu đầy trên sóng TV vào các buổi tối Chủ Nhật buồn tẻ. 

“Có một cánh rừng thông nguyên sinh gần đây.” Chị quay người về phía tôi, vứt điếu thuốc đã cháy rụi chỉ còn đầu lọc xuống đất, rồi dùng đế giày đạp lên, chà chà nó bẹp dí. “Mình đổi chỗ đi.”

Tôi gật đầu và đứng dậy, tản bộ cùng chị ấy về phía rừng thông gần ký túc xá mình sống.

“Giả sử có một lọ nước hoa chị không bao giờ xài.” Tôi lên tiếng. “Chỉ cần mở nắp một chút, mùi hương đã lan nhẹ ra. Đủ để biết nó sành điệu và quý phái, nhưng không đủ để biết rõ nó là gì. Mà cũng chính vì thế nên chị cứ muốn giữ nó mãi như vậy, không mở hết. Chị có bao giờ có cảm giác đó chưa?”

“Ờ, có.” 

“Vậy thì đó là cảm giác của em khi nhìn vào đôi mắt lấp ló sau tóc mái của chị.”

Không khí trên đồi cao như bị pha loãng. Rừng thông về đêm trông hiu quạnh và bóng tối dày đặc lắp đầy từng khoảng trống giữa các tán cây. Trên đầu, vài chòm sao mờ nhạt rải rác, le lói đủ để soi sáng con đường trải nhựa thô dưới chân. Chúng tôi bước đi chậm rãi. Tôi sải chân những khoảng ngắn để đi bên cạnh chị. Và chị ấy thì im lặng trong một lúc, như là đang suy tư. 

“Không phải sự tò mò. Mà là cảm xúc, đúng không?” Chị hỏi. “Thứ cảm xúc khi nhìn một thứ ở rất gần nhưng lại không thể chạm tới.”

“Là nó đó.”

“Vậy em đã từng có cảm xúc như vậy bao giờ chưa?”

Tôi suy nghĩ về nó thật kỹ trước khi lắc đầu. “Em nghĩ là chưa. Ít nhất là cho tới khi ‘thấy’ đôi mắt của chị.”

“Vậy nghĩa là do lỗi của chị.”

“Em không chắc. Nhưng em chưa nghe ai bị kích thích bởi đôi mắt của người khác bao giờ.”

“Chị từng tiếp một vị khách, cứ nhìn thấy nách phụ nữ là trán lão đổ mồ hôi hột. Như thuyết lựa chọn bạn đời của David Buss đã nói, nó cũng liên quan chặt chẽ tới hiệu ứng tâm lý đấy.”

“Em đâu có rành về nách phụ nữ hay tâm lý học-” Tôi bâng khuâng ngó nghiêng những tán thông phủ dày trên đầu. Gió đêm khẽ đung đưa xì xào những cành khô. Sau đó tôi quên béng đi luôn điều định nói.

“Hay ý em không phải thế?” 

“Ừ, không hẳn vậy. Cái cảm giác đó nó khó nói thành lời… nhưng lại cũng sờ sờ ngay đó.”

Tôi vươn tay về phía bầu trời đêm không gợn mây, cố nắm lấy chiếc máy bay bé xíu vừa lướt qua, giả vờ như nó là một ngôi sao băng. “Thôi bỏ đi… Em không giỏi giải thích nó cho lắm.”

“Những ham muốn không thể lý giải bị chi phối bởi những động cơ mơ hồ.”

“Em nghĩ vậy.” Tôi gật đầu. “Trước đây chị có kinh nghiệm trong lĩnh vực này hả?”

“Chị từng học chuyên ngành.”

“Chuyên ngành?”

“Chuyên ngành tâm lý học tiến hóa, cụ thể hơn thì là tâm sinh lý trong quan hệ tình dục.”

Chị rút ra một cây thuốc từ trong túi xách, từ tốn quẹt diêm châm lửa rồi đưa lên miệng, rít một hơi rồi phả ra. Khói trắng mờ nhạt lan tỏa, nhanh chóng hòa tan vào đêm đen, chỉ để lại hương thơm thoang thoảng của sự khoái cảm tột độ còn đang vương vấn trong không khí. Chị nhìn tôi và đưa một cây thuốc. Nhưng tôi biết tự lượng sức nên đành lắc đầu từ chối. Rồi chị cất điếu thuốc đó lại vào bao, nhét vô túi xách. Trời khi đó vừa đủ tỏ để tôi nhìn thấy khóe môi chị hơi cong xuống. Có lẽ vì chị ấy đã nhận ra sự khó hiểu hiện trên gương mặt tôi. 

“Em vẫn chưa hiểu à? Mối liên kết giữa đôi mắt bị che giấu của chị và cảm giác kích thích của em khi nhìn chúng.”

“Trả lời ngắn gọn thì ‘không’.” Tôi đáp. “Em không chắc là mình bị kích thích bởi đôi mắt bị che giấu của chị, hay bởi sự thật rằng mình không biết được thứ đang bị che giấu ấy đang ẩn chứa điều gì.”

Chị kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay rồi búng nhẹ lên đầu tàn bằng tay kia. Tro xám rơi thành vụn xuống đất. Dưới chỗ chân chị còn vài đốm đỏ lóe sáng lên yếu ớt trước khi dập tắt đi. 

“Thế cảm giác kích thích đó làm em thấy dễ chịu hay khó chịu?”

“Cả hai. Hoặc chẳng có gì cả. Em cũng chẳng phân biệt được.” 

“Có vẻ như em cần thêm học thêm một lớp tâm lý về cảm xúc trên trường đấy.”

“Có cần thiết không?” Tôi hỏi lại. Sau cùng thì tôi cũng đang theo học ngành kinh tế, điều cuối cùng tôi nghĩ mình cần bận tâm tới là “cảm xúc”. Có điều vào thời điểm đó, tôi chỉ chưa nhận ra lời khuyên nửa vời của chị ấy lại quan trọng đến nhường nào.

“Chắc không đâu.” Chị mỉm cười. “Chị nghĩ chị hiểu được em đang muốn nói gì rồi.”

“Vậy em nên làm gì?” 

Chị ấy bước đi mà không nói gì, cứ vậy im lặng trong một lúc lâu. Có tiếng chó sủa vang lên nghe như từ gần đây. Rồi, chị đứng lại bên một cái hố đất nhỏ và ngồi xổm xuống bên cạnh, tà váy lại quẹt xuống đất một cách cố tình. Tôi lặng lẽ theo sau, chậm hơn ba bốn bước chân.

“Em có từng yêu ai bao giờ chưa?” Sau một lúc, chị cất tiếng, kết thúc khoảng lặng gượng gạo.

“Ý chị là tình cảm nam nữ?”

“Trai gái, vợ chồng, nam nữ. Người mà em có thể quan hệ tình dục cùng được.” 

Chị nói. Tôi lắc đầu.

“Vậy em sẽ không thể hiểu được.”

Chị ấy lại tiếp tục. Và tôi chỉ gật đầu. “Chị chỉ em được không? Ý em là về quan hệ trai gái.”

Chị từ tốn đứng dậy, không nói một lời và tay cho vào túi váy. Gương mặt lơ đãng như đang nghĩ ngợi điều gì đó, nhưng cũng trông như chẳng thực sự nhìn vào đâu cả. 

“Một chút thì được.” Lời nói buông ra khỏi miệng chị nhẹ như làn khói thuốc trong gió, tan biến đi trước khi tôi kịp hiểu được ý nghĩa đằng sau nó.

“Một chút?” 

“Ừm, một chút. Nói cách khác là chị sẽ thành bạn tình của em. Dĩ nhiên là miễn phí.”

Một gợi ý thú vị từ chị, dù nghe qua nó giống một lời khẳng định đã được quyết từ trước. Tôi gật đầu, để cử chỉ của mình diễn giải những điều không thể nói thành lời. Và như thế, chị trở thành người bạn tình đầu tiên của tôi. Chỉ sau ba tiếng đồng hồ nói chuyện với nhau. Còn tôi… Tôi vẫn chưa rõ mình là gì với chị. 

“Vậy… với tư cách là những người bạn tình, có vài thứ em muốn hỏi chị.” Tôi nói.

“Hỏi đi.”

“Trước hết thì tại sao chị lại che giấu đôi mắt của mình vậy? Và thứ hai là đã có ai bị kích thích khi nhìn vào đôi mắt chị che giấu chưa?”

“Có vài người. Nhưng đa phần vì họ thích sự bí ẩn của cặp mắt hơn là muốn được thấy nó.”

“Tức là chị không bao giờ cho ai thấy đôi mắt của mình?”

“Dĩ nhiên.”

Chúng tôi đứng yên giữa khu rừng tĩnh lặng. Tôi nhặt một cành khô nhỏ bị gãy đôi, khều những vỏ ve sầu và quả thông rơi dưới chân, rồi ngước lên nhìn những khoảng trời loang lổ giữa tán lá thông. Những mảng đen vô định, tô điểm bởi một hai đốm sáng hắt hủi li ti. 

“Vậy khi làm người mẫu mắt kính thì sao?” Sau vài giây nghịch cái khúc gỗ mục, tôi vứt nó sang một bên. “Chẳng lẽ chị cũng chưa từng để lộ đôi mắt ra trong lúc làm việc?”

“Khờ vậy. Dĩ nhiên là khi làm việc thì chị phải vén mái lên rồi.”

“Tức là chị có để lộ đôi mắt cho người khác thấy?”

“Đúng.” Chị ấy nói. “Nhưng đó không phải là mắt thật của chị.”

“Không phải mắt thật?”

“Nó là kính áp tròng.” 

Tôi đứng sững lại tại chỗ và quay sang nhìn chị. “Em muốn thấy cặp mắt thật của chị.”

“Được. Nhưng đừng vội.” Chị ấy vứt đầu lọc đã cháy lụi xuống đất, lấy đế giày chà bẹp nó. Đốm lửa hồng vừa nãy còn lóe lên đã bị dập đi trong tức khắc. Rồi chị cẩn thận phủi đi mấy mảnh dằm gỗ nhỏ li ti khỏi tà váy, sau đó nắm lấy tay tôi. Trong không khí tỏa ra mùi âm ẩm như báo hiệu một cơn mưa đêm hạ sẽ kéo tới bất cứ lúc nào. 

“Ký túc xá em sống ngay gần đây.” Tôi nói. “Ở lại đêm nay với em.”

Chị khẽ gật đầu. Chúng tôi bước tiếp mà không nói gì, tay trong tay. Mây đen đang dần kéo tới, phủ kín những khoảng trời nhỏ giữa các tán cây như nuốt chửng đi chút ánh sáng cuối cùng. Tiếng chó sủa lại vang lên gần hơn, đủ để tôi nhận ra sự quen thuộc trong âm thanh đó.

Sau khi trèo qua một mô đất nhỏ, rời khỏi khu rừng và đi xuống một đoạn đường đất được trải gạch thô nằm cách đều nhau như những cái bậc thang, cả hai đã đến trước cổng ký túc xá.

Tối hôm đó, cơn mưa rào đổ đột ngột, nặng nề, chẳng khác gì bây giờ. Bản nhạc chuông Sonata Ánh Trăng từ điện thoại của cô gái quạ vang lên, một đoạn trong bản giao hưởng số 3. Cô lấy điện thoại từ trong túi váy ra và đưa cho tôi. Trên màn hình là đoạn tin nhắn từ Franz: “Vì trời đổ mưa bất chợt nên bọn này không thể về lại được. Hai người cứ ở đó chơi một lúc đi.”

Chúng tôi chạy vội vào căn nhà cây gần đó. Sau bao nhiêu năm trôi qua, nó trông vẫn tồi tàn và cũ kỹ như xưa. Những cái lỗ nhỏ từng được khoét cho chim bay vào làm tổ giờ trống không, chẳng có rơm rạ, chẳng dấu lông vũ, chẳng nghe thấy tiếng hót. Có thể vì tiếng mưa đã lấn át đi. Hoặc cũng có thể là bầy chim non năm xưa đã trưởng thành và rời tổ từ lâu rồi.

“Anh dùng lau người đi.” Cô quạ đưa tôi một cái khăn mùi xoa chẳng biết lấy từ đâu. Nó thoảng mùi của một thứ gì đó rất hoài niệm.

“Cảm ơn.” 

Tôi lau sơ mái tóc. Người tôi không ướt lắm, chỉ có vài giọt mưa lấm tấm trên áo sơ mi và ống quần. Cô cũng thế. Rồi cả hai ngồi bệt xuống, tựa lưng vào thân cây cổ thụ khổng lồ mà tôi chẳng biết tên. Chỉ biết rằng nó đã luôn ở đó từ lâu lắm rồi, trước cả khi tôi quen chị tiền bối.

“Nói em nghe đi.” Cô hỏi. “Anh có yêu chị ấy không?”

“Anh không biết.” Tôi đáp lại, mắt dán xuống nền đất dưới chân.

“Vậy anh có nghĩ mình sẽ không bao giờ quên chị ấy không?” Giọng cô thì thầm như tan vào tiếng mưa rơi.

Tôi lắc đầu.

“Vì sao?”

“Chị từng nói về mối liên hệ giữa đôi mắt và sự kích thích-” Tôi quay sang nhìn cô ấy, trút một hơi thở dài. “Giống vậy, một ký ức không gắn liền với cảm xúc thì không phải một ký ức thật.”

Tiếng sấm vang rền khắp bầu trời, ồn như pháo nổ ngay bên tai. Cô gái quạ dịch sát lại gần bên cạnh tôi. Cùng lúc đó, một hai tia chớp màu tím hồng đồng loạt lóe lên dưới những đám mây xám dày. Một cơn gió dữ dội quét qua tán cây nơi chúng tôi đang ngồi, cành cổ thụ to lớn quật mạnh như muốn gãy đôi, những chiếc lá xanh bay tán loạn. Xa xa, trong màn mưa trắng xóa, tôi thấy hai con chim lao vút lên từ bụi cỏ đuôi mèo. Đôi cánh của chúng vật lộn trong gió, cơ thể chao đảo giữa không trung. Tôi đưa tay chắn mưa hắt vào mắt, nhìn theo cho tới khi chúng khuất hẳn sau làn sương trắng.

Cô gái quạ buộc tóc lên cao kiểu đuôi ngựa, rồi cẩn thận vuốt lại nếp váy. Bây giờ tôi mới để ý, bộ váy của cô làm tôi nhớ tới đêm đầu tiên mình ngủ cùng chị ấy. Chị cũng mặc một chiếc váy đen xòe kiểu lolita như thế. Nhưng chị ấy chẳng bao giờ buộc tóc cao, cũng chẳng thích để lộ đôi mắt của mình cho người khác thấy. 

“Anh thấy sao?” Cô ấy hỏi.

“Thấy gì cơ?” 

“Về vẻ ngoài của em.” 

“Em làm anh nhớ tới chị ấy.” Tôi thì thầm vào tai cô. “Hay em muốn nghe điều gì khác?”

“Không hẳn.” Cô lắc đầu, như thể đang bận tâm điều gì đó trong lòng. Rồi cô nhìn thẳng vào mắt tôi như đang dò xét một vật thể lạ. Đôi mắt cô có màu lam ngọc của con quạ non Mỹ, sâu thẳm và trong vắt tựa mặt biển quanh quần đảo Maldives. Trái tim tôi vô tình lỡ một nhịp. 

“Em chưa hiểu sao anh lại thích đôi mắt của chị ấy.” Cô nói.

“Vì chúng rất đặc biệt.” 

“Ý anh là vì chúng đẹp? Hay là như…” Cô dường như đang cố, và thất bại trong việc tìm ra đúng từ để diễn giải nó. Rồi cô thở dài, cụp mắt xuống. “Thôi, em cũng không biết nữa. Anh đừng để ý.”

Tôi nhìn khuôn mặt cô và bất giác mỉm cười. Điện thoại cô lại reo, vẫn là bản Sonata Ánh Trăng, Giao hưởng số 3. Cô rút máy ra, nhìn lướt qua màn hình, rồi gập điện thoại. Sau đó ngẩng lên nhìn tôi, nhẹ nhàng vén mái tóc để lộ vầng trán cao.  

“Em muốn biết mối liên kết giữa cảm xúc và đôi mắt, đúng không?” Tôi hỏi.

“Vâng. Sao anh biết được ý em?” Cô ghé sát mặt lại, giọng nói đượm sự hào hứng.

“Anh từng học qua một lớp tâm lý-” Cụ thể là tâm lý về cảm xúc. 

“Vậy… giờ anh đã hiểu những gì chị ấy nói khi đó chưa?” 

“Về cảm xúc và đôi mắt?” 

Cô gật đầu, nhích ra xa một chút. “Vâng.”

Tôi cẩn thận suy nghĩ về nó. Không vội trả lời ngay. Mưa bắt đầu dịu lại và những cơn gió mạnh đã lắng xuống. Sấm chớp cũng không còn lấp lóe sau những tầng mây xám đang bắt đầu tan. Những cành cây lớn trên đầu chúng tôi khẽ đong đưa, trở lại nhịp điệu mềm mại quen thuộc của riêng nó. Tôi thở một hơi dài, khói trắng nhạt tỏa ra trước mặt. Không khí đã trở lạnh hơn.

“Em hút thuốc không?” Tôi lôi từ túi quần ra một bao thuốc màu nhĩ, rút một điếu và đưa cô ấy. Điếu thứ hai tôi giữ lại cho mình. Bao thuốc hơi móp nhưng điếu thuốc vẫn còn nguyên vẹn. 

Cô ấy lắc đầu. “Em có mang theo. Cảm ơn anh.” Rồi cô rút ra một điếu mảnh từ bao thuốc trông gần như mới tinh, bật lửa châm thuốc và đưa lên môi. Vỏ bọc trắng tinh và mùi hương nồng nàn của sự khoái cảm ấy khiến tôi bất giác nhớ đến buổi chiều hôm ấy.

“Về cặp mắt của chị.” Tôi bắt đầu kể. “Tối hôm đó là lần đầu tiên anh được thấy.”

Tôi mượn bật lửa của cô do hộp diêm trong túi quần bị ướt, châm điếu thuốc rồi rít một hơi dài. Khói thuốc rẻ tiền sộc lên đầu lưỡi, để lại vị đắng khét. Đêm hôm đó cũng nồng nàn mùi thuốc lá. Và trong căn phòng ngủ chỉ rộng chừng năm bước chân, chiếc radio bán dẫn đang phát những bản giao hưởng của Beethoven. 

Ánh đèn trong phòng mờ dịu. Tôi bước đi với những tiếng “lạch bạch” nhè nhẹ của đôi dép tre vang lên trên sàn gỗ, đặt hai đĩa cá thu hấp ăn cùng cơm trắng lên chiếc bàn nhựa thấp, kèm theo một cái bát không mà chị dùng làm gạt tàn.

Chị ấy thích ẩm thực châu Á. Không có một món cụ thể, chỉ cần là đồ ăn châu Á là được. Vì cả hai chúng tôi đều đang đói, và tôi lại là người châu Á duy nhất trong căn phòng ấy nên trách nhiệm nấu nướng dĩ nhiên thuộc về tôi. Tôi không tự nhận mình là một đầu bếp giỏi, dù cũng chẳng đến mức tệ. Nhưng tôi có thể nấu ăn, và thường thì các món tôi nấu cũng ăn được. Đó là một trong những điều bạn buộc phải biết nếu đã sống ở nước ngoài từ khi còn nhỏ.

Chị ngồi ở phía đối diện, vắt chân sang một bên trông rất thùy mị, sau đó liếc qua mấy tờ khăn giấy và hai ly nước trên bàn, như để chắc chắn mọi thứ đã ở đúng vị trí. Tôi thấy những ngón chân của chị thỉnh thoảng chụm lại vào nhau. Chị không thích đi dép trong nhà, và vốn dĩ tôi cũng chỉ có duy nhất một đôi dép tre. Chị ấy bảo rằng muốn cảm nhận lòng bàn chân chạm vào sàn gỗ trần trụi. Một cách nào đó, cảm giác ấy khiến chị thấy dễ chịu hơn.

Mặt bàn trống hoác ở giữa, cả căn phòng cũng vậy. Nếu có một lọ hoa ly tươi, hay một tấm poster của Rammstein thời đó, hoặc ít nhất là một bức tranh sơn dầu để trưng chẳng hạn, có lẽ căn phòng đã trông có sức sống hơn. Ít nhất là tôi nghĩ vậy. Tôi lo rằng mình sẽ trông như một kẻ nhạt nhẽo trong mắt chị.

Thế nhưng…

“Phòng em ấn tượng thật đấy.” Chị nói, và nó hoàn toàn trái ngược với điều tôi vừa tưởng tượng trong đầu. “Trông em không giống như kiểu người nội trợ. Em nấu ăn như thế này thường xuyên không?”

“Chỉ vào những dịp đặc biệt thôi.” Tôi khựng lại, suy nghĩ kỹ về câu trả lời của mình. “À mà… thật ra thì chị là người đầu tiên.” 

“Vậy bình thường thì như thế nào?” 

“Đủ thứ hết. Nhưng thường thì trứng chiên với cơm trắng rưới nước tương là đủ.”

“Trứng chiên và cơm trắng?” Chị lặp lại. “Em ăn trứng chiên và cơm trắng mỗi ngày?”

“Chắc vậy.” Tôi đáp, rồi chậm rãi gắp miếng cá thu và cơm đưa lên miệng.

“Tại sao lại là trứng chiên và cơm trắng?”

“Vì nó tiện và nhiều dinh dưỡng?” 

Chị ậm ừ, rồi dùng đũa gắp thức ăn đưa lên miệng. Sau đó ngước nhìn tôi. “Em có bao giờ nghĩ tới việc thay đổi không?”

“Chắc là không.”

Tôi cảm giác như việc tiếp tục trả lời sẽ chẳng dẫn tới đâu, nhưng cũng không biết nói gì khác nên đành ngồi im, lặng lẽ ngắm nhìn tàn thuốc trong bát. Chị ấy rót nước dừa chai vào ly nhựa. Cái ly cao tầm nửa gang tay mà chị hớp hết trong một ngụm như đang nốc một shot rượu. 

“Giờ thì nói về chuyện ban nãy nào.”

“Về đôi mắt của chị. Hay về quan hệ trai gái trước?” Tôi hỏi.

Chị rút từ trong túi xách tay ra một điếu thuốc mảnh và châm lửa - điếu thứ hai trong bữa ăn, rồi nhìn tôi với ánh mắt như thể muốn nói: “Tùy em.”

Tôi gắp nốt hai đũa cơm rồi xếp chén đĩa gọn lại vào một góc bàn. Chị ấy cũng vừa xong. Cách chị dùng đũa trông khá thành thạo. Chưa đến mức tôi gọi là điêu luyện, nhưng tốt hơn đa phần những người nước ngoài khác mà tôi từng biết.

“Xin lỗi nếu nó có hơi thẳng-” Tôi dè chừng nói.

Chị khẽ mỉm cười, rồi thở ra một làn khói thuốc mỏng như sương. “Chị thích những người thẳng thắn.” 

“Vậy em sẽ hỏi thẳng.” Tôi vuốt mấy cọng râu lởm chởm dưới cằm theo thói quen. “Đối với chị thì quan hệ giường chiếu là gì?”

Chị ấy trả lời không chần chừ. “Là công việc của chị, em biết mà.” Rồi rót thêm nước dừa vào ly. “Em nghĩ chị chắc phải lờn với nó rồi, đúng chứ?” 

“Không phải vậy sao?”

“Không hẳn là không lờn. Nhưng phần lớn thời gian chị hầu như chẳng cảm thấy gì. Nếu có thì cũng rất ít.”   

Tôi với lấy chai nước dừa để giữa bàn, rót đầy ly. Rồi tôi ngỏ ý rót thêm cho chị, nhưng chị khua tay từ chối. Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay vẽ một đường khói mảnh uốn lượn trong không trung. Và điếu thứ hai ấy cũng đã hút được gần nửa. 

“Nó vẫn là một khái niệm mới với em. Có thể nói là bất thường.” Tôi nói.

“Cứ hỏi đi.”

“Nếu em biết thêm tâm lý học về cảm xúc, liệu nó có giúp tăng sự khoái cảm không? Trong trường hợp của chị chẳng hạn.”

“Tăng hay không còn tùy vào họ cho phép nó ảnh hưởng bao nhiêu. Với chị thì nó không có tác dụng.”

“Em không hiểu. Vậy sao lại chọn em?” 

Chị nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt nghiêm túc đến lạnh người, rồi nói. “Em vẫn chẳng hiểu gì cả.”

Đúng vậy. Có rất nhiều điều tôi hoàn toàn không hiểu. 

Chẳng hạn như lý do vì sao chị ấy lại chọn tôi làm bạn tình. Tôi không nghĩ rằng mình đặc biệt. Ít nhất là không hơn bất kỳ ai, hay cũng chẳng có lý do để tin là mình xứng đáng hơn ai khác. Nhưng khi tôi nói với chị điều đó, chị lại bật cười. 

Chị dí mạnh đầu thuốc vào bát cơm, dập đốm lửa đỏ hồng vẫn còn lập lòe, rồi từ từ nghiêng người về phía tôi, nhích lại gần thêm một chút. Mùi Ectasy nhẹ nhàng lan tỏa trong căn phòng nhỏ. Đài radio đêm chuyển bài, những giai điệu rock lãng mạn quay lại trên sóng. Không khí trở nên sống động hơn nhiều so với những bản giao hưởng của Beethoven.

“Thật ra thì nó đơn giản lắm.” Giọng chị mềm mại như chiếc lá rơi. “Vì em nói rằng em muốn chị.” 

“Nhưng bất kỳ ai cũng đã có thể nói vậy.” Tôi phản bác.  

“Và dĩ nhiên chị cũng đã ngủ với tất cả bọn họ.” Chị nói, rồi vươn tay phải qua mặt bàn, nhẹ nhàng chạm vào những ngón tay trái của tôi. “Nhưng trong khoảnh khắc này, người em muốn là chị. Và thế là đủ rồi.”

Tôi rót nốt phần nước dừa còn lại vào hai chiếc ly, rồi chậm rãi nhấp môi vài ngụm cuối trong ly của mình. 

“Vậy… chị đã bao giờ quan hệ trong khi để người khác nhìn thấy mắt mình chưa?”

“Em đang ghen sao?”

“Cũng còn tùy.” Tôi đáp.

“Vậy thì câu trả lời là chưa.”

Chị đứng dậy, tựa lưng vào ô cửa kính lớn, đầu hơi nghiêng sang bên và nhìn ra ngoài. Thành phố chìm trong đêm đen, chỉ có vài đốm sáng lác đác, thưa thớt như những ngôi sao lạc loài. Thật sự đủ tối để tôi có thể thấy hình phản chiếu của chị trên kính. Mái tóc rũ che phủ gần hết đôi mắt khiến tôi không sao đọc được biểu cảm của chị.

Tôi cầm ly nước dừa, bước chậm về phía chị ấy, rồi dừng lại khi chị đột ngột ngoảnh đầu. Gần như khiến tôi liên tưởng đến trò “đèn xanh, đèn đỏ”, chỉ là không có hình phạt nào cả.

“Em muốn là lần đầu của chị.” Tôi đặt bàn tay phải lên eo chị. Chị không phản ứng ngay, rồi từ tốn nắm chặt lấy tay tôi bằng bàn tay trái.

“Giờ thì em bắt đầu hiểu rồi đấy. Nhưng trước hết, kể chị nghe về em đi.”

“Chuyện gì về em?”

“Mọi thứ. Tuổi thơ em ra sao. Ước mơ, tham vọng. Gu bạn gái, hay những chuyện như thế.” 

“Nó bình thường lắm. Thậm chí là tầm thường.” 

“Thế hả? Vậy nó sẽ là một câu chuyện đáng để lắng nghe.” Chị thả lỏng bàn tay trái.

Tôi khẽ cười rồi nói. “Chị sẽ ngủ gật đấy.” 

“Không sao. Cho chị một ly cà phê là được.” 

Tôi rút tay mình lại, rồi quay ra chỗ tủ bếp cách đó chỉ bốn bước chân và lấy một bịch cà phê gói - loại rẻ tiền bán đầy trong mấy tiệm tạp hóa. Tôi đun ấm nước sôi, đổ gói bột vào cốc sứ và bắt đầu kể.

“Em sinh ngày sáu tháng Sáu. Năm ngày sau Quốc Tế Thiếu Nhi. Sinh nhật vào gần ngày lễ lớn chẳng hay ho như mình tưởng. Nhất là khi còn nhỏ, người ta thường gộp chung quà sinh nhật với quà Quốc Tế Thiếu Nhi làm một. Chắc để tiết kiệm tiền. Em thuộc cung Song Tử, không có cặp song sinh, chỉ có một đứa em gái. Song Tử thông minh, nhanh nhẹn, tò mò và giao tiếp tốt. Một tổ hợp hoàn hảo cho nghề văn phòng hay ngân hàng. Nhưng em không nghĩ mình có yếu tố nào như vậy. Người ta còn bảo em hợp với cung Bảo Bình, Thiên Bình và Bạch Dương, kỵ Song Tử. Chị thấy chán rồi phải không?” 

“Nghe hay mà.” Chị ấy ngồi xuống chiếc giường đơn cạnh cửa sổ, sau đó nằm ngả lưng ra, hai chân đung đưa theo nhịp.

“Em lớn lên ở một thị trấn nhỏ. Năm lớp bảy đã ra nước ngoài du học. Là một đứa trầm tính, rồi lớn lên thì càng chán ngắt. Năm mười tám tuổi, em chuyển đến Canada để học đại học. Sống một mình ở ký túc xá. Em thích uống nước dừa và cà phê, thích rượu bia nhưng chưa đủ tuổi mua. Thường hay nghe nhạc rock, đủ loại cả. Post rock, modern, hay light rock đều được. Như chị thấy, em vẫn độc thân và cũng chẳng có mống bạn nào. Sở thích của em bao gồm đọc sách, đi làm và đi ngủ. Nếu chị có thể gọi nó là sở thích. Những quyển sách em thích là Bưu Điện Thời Gian, Pháo Hoa Nhìn Từ Bên Dưới Hay Bên Cạnh, và Ba Ngày Của Hạnh Phúc. Đa phần là tiểu thuyết Nhật. Mùa hè em cởi áo khi đi ngủ. Còn mùa đông em sẽ bật máy sưởi, vẫn cởi áo.”

“Và mỗi ngày trong tuần em đều ăn trứng chiên với cơm trắng chan nước tương, đúng không?

“Chỉ sáu ngày trong tuần thôi. Chủ Nhật em ăn Ramen ở ngoài.” 

“Cuộc đời em thú vị đấy chứ.”

“Chán lắm. Sau này chắc nó vẫn sẽ vậy. Mà, dù sao em cũng không quan tâm lắm. Em không phải kiểu người hay phàn nàn.” Tôi nói.

“Nhưng những gì em vừa kể chỉ là một phần nhỏ thôi, phải không?” 

“Dĩ nhiên là chỉ một phần nhỏ rồi. Em mới mười tám tuổi, còn cả cuộc đời dài ngoằng ở trước.”

Chị ấy bật cười khúc khích, rồi nói. “Chị chêm vào vài câu được chứ?”

“Cứ tự nhiên.”

“Chị chưa bao giờ hỏi về cuộc đời của khách trước khi quan hệ. Việc của chị đơn giản là làm thỏa mãn khách đến, vừa lòng khách đi. Đối phương không có nhu cầu muốn bị hỏi, cũng chẳng mong chi tiết về đời tư của mình bị phơi bày ra. Vậy em có thấy lạ không, khi chị tò mò về cuộc sống của em?”  

“Không hẳn.” Tôi lắc đầu và nói. “Em nghĩ nó khiến lời nói của chị có sức thuyết phục hơn.”

Ấm nước sôi rú lên. Tôi tắt bếp từ, đặt ấm sang một bên, chờ chừng ba mươi giây cho nguội bớt.

“Em biết không. Chị vừa nhận ra một điều.” Chị nói, rồi vắt tay lên trán và thở dài một hơi. “Cuộc đời của em không hề nhàm chán. Và em cũng không phải kiểu người nhàm chán như em nghĩ. Hay chị nói sai?”

“Chắc là không. Có thể cuộc đời em không thực sự nhàm chán. Và có thể em cũng chẳng phải kiểu người nhàm chán như mình tưởng. Nhưng về bản chất thì kết quả cũng không thay đổi. Em không có mối quan hệ nào, bạn bè hay bạn gái. Nhiều người không thích sự nhàm chán, còn em lại cắm thẳng đầu vào nó. Nên em cũng chẳng than phiền gì.”

“Có lẽ em đang nhẫm lẫn giữa sự buồn chán và khuynh hướng ở yên trong vùng an toàn của mình. Hai thứ đó hoàn toàn khác nhau.”

“Em lại thấy như không phải vậy.” 

Tôi lẩm bẩm, cầm ấm nước chậm rãi rót vào cốc. Bột cà phê trũng xuống, từ màu nâu đạm chuyển thành đen đặc. Mùi cà phê gói rẻ tiền men theo làn khói mỏng bốc lên từ trong cốc, lan tỏa ra khắp gian bếp. Rồi, tôi cho một muỗng sữa đặc vào, khuấy đều lên. Khi đó tôi mới nhớ ra rằng cà phê Việt Nam rất đậm, gấp ba bốn lần những ly Cappuccino hay Espresso Double Shot ngoài tiệm. 

“Thơm quá.” Chị hít một hơi sâu rồi thở ra. Sau đó nói với giọng hào hứng. “Em mang cà phê từ quê nhà sang?”

“Ừ. Nó hơi mạnh, chị uống được không?” 

“Luôn có lần đầu cho mọi thứ.” Chị khẽ cười. “Với cả, nó cũng không công bằng khi chị bắt em thử một điếu thuốc, mà chị thì lại không dám thử một ly cà phê đậm.” 

Tôi bước tới giường và ngồi xuống ngay bên cạnh chị. Chị ngồi thẳng dậy, nhẹ nhàng lấy chiếc cốc cà phê khỏi tay tôi. Chị khum tay quanh thành cốc như thể đang sưởi ấm, sau đó thổi nhẹ vào làn hơi nước đang bốc lên. Rồi, đôi môi của chị khẽ chạm vào vành cốc, chị nhấp từng ngụm cà phê còn nóng thật chậm rãi và cẩn trọng.

“Ngon lắm.” Chị ấy ngước nhìn tôi, rồi khẽ nói. “Với những ly cà phê đậm đặc như này, làm sao cuộc đời em lại nhàm chán được?”

“Vậy uống cà phê nhạt thì cuộc đời sẽ nhàm chán?” Tôi hỏi.

“Không hẳn. Nhưng em biết mà, có đầy rẫy loại phụ nữ thích uống mấy thứ cà phê nhạt như nước lã. Hầu như là những người thông minh và rất nhàm chán.” 

“Tại sao chị nghĩ vậy?” 

“À, cũng chẳng có lý do gì đặc biệt cả. Nhưng như Nitzsche từng nói, ‘Khi một người phụ nữ có xu hướng học thuật, thường thì đời sống tình dục của cô ta sẽ có vấn đề.’ Hay đại loại thế. Ý chị là, phần lớn những người như vậy thường khá tẻ nhạt trong chuyện ấy.”

“Và chị cũng là một trong số đó?”

“Em nghĩ vậy?” 

“Em không chắc. Quan hệ tình dục với chị mà không nhìn vào mắt nhau có cảm giác thế nào?”

Chị bụm môi, rồi liền thả lỏng. Sau đó cười mỉm và nói. “Khô khan, tẻ nhạt. Như một nghĩa vụ cần phải thực hiện. Nhưng chị không thấy phiền. Mỗi người đều có trách nhiệm phải hoàn thành nghĩa vụ của họ thật tốt. Không có gì sai với việc đó cả.”

“Nhưng nó chắc sẽ tuyệt hơn khi cả hai cùng nhìn vào mắt nhau, đúng không? Ít nhất thì cũng sẽ không tẻ nhạt?” 

“Dĩ nhiên.” Và với nụ cười ấy vẫn trên môi, chị dùng ngón trỏ, kẻ ngoằn ngoèo vài ba đường trong lòng bàn tay trái của tôi. Nó hơi nhột khiến tôi bất giác bật cười thành tiếng.

Những bản nhạc rock lãng mạn trên sóng radio tối cũng vừa kết thúc. Tôi chồm người lên giường, với tay tắt đi cái đài bán dẫn đặt trên bàn tủ nằm cạnh đó. Trước khi tôi kịp nhận ra, căn phòng đã trở nên yên ắng đến lạ thường. Tới mức tôi có thể nghe được cả từng nhịp thở chậm của chị.  

Chiếc đồng hồ điện tử nhỏ đặt trên bàn học hiển thị chín giờ hai mười bảy phút. Chị châm một điếu thuốc. Làn khói lơ lửng giữa căn phòng rồi biến mất dần vào nền trắng của trần nhà. Cốc cà phê thì chị đưa tôi uống, nó đã vơi đi hơn nửa và cũng gần như nguội hẳn. Tôi làm một ngụm hết sạch, sau đó gom hết cốc uống và chén bát trên bàn ăn vào bồn rửa. Ngoại trừ một cái bát mà chị đang dùng làm gạt tàn, cái bát đó chị đặt trên bệ cửa sổ.

Xong xuôi, tôi lại ngồi xuống bên cạnh chị, nằm ngã người ra giường. 

“Vậy bây giờ chị sẽ cho em thấy đôi mắt thật chứ?”

“Được. Chị sẽ cho em xem đôi mắt thật của mình.” Chị đứng dậy, đặt điếu thuốc còn đang hút dở vào bát, nhưng không dập nó đi. Khói trắng từ điếu thứ ba bốc lên, và căn phòng nhỏ của tôi đã hoàn toàn ngập chìm trong mùi hương của sự khoái cảm tốt độ. “Nhưng với một điều kiện.”

“Em tưởng chị bảo miễn phí.” Tôi nói.

“Em không cần phải trả tiền. Nhưng trong khoảng thời gian tới, để xem… Ít nhất là trong vài tháng tới, hãy ở bên chị. Được không?”

Tôi gật đầu.

Chị lấy một xợi thun buộc tóc màu đen từ trong túi xách. Ngậm nó giữa đôi môi đỏ mọng, chị dùng hai tay vén tóc ra sau, xoắn một vòng duy nhất, rồi buộc gọn lên cao. Sau đó, chị dùng cái kẹp tăm giữ phần mái sang một bên, để lộ ra vầng trán cao và đôi mắt màu ngọc lam. Chị nằm ngả ra giường, nghiêng đầu nhìn tôi.

“Thế nào?”

Tôi nín thở, nhìn chăm chú. Cổ họng tôi khô khốc, chẳng thốt nên lời. Trong khoảnh khắc đó, khung cửa sổ và đêm đen với vài đốm sáng li ti rải rác bên ngoài bỗng chốc nhòe đi, như những gợn sóng trên mặt hồ phẳng lặng. Bên tai tôi văng vẳng tiếng chim hót. Và tôi thoáng nhớ đến mùi hương của một buổi chiều xa xôi mà mình chưa từng biết. Nhưng tất cả những điều đó chẳng để lại chút ấn tượng nào trong chuỗi giác quan đang chạy qua cơ thể, chỉ vỏn vẹn chưa tới một phần nghìn của một giây.

“Ngoài thế giới này….” Tôi lắp bắp, rặn cho ra chữ. “Chúng thực sự không thuộc về thế giới này.”

“Giờ thì em hiểu rồi đấy.” Chị nói.

Chị đã trở nên đẹp một cách vô lý. Đẹp đến mức tôi không còn vốn từ nào để mô tả. Tôi chưa từng được nhìn thấy vẻ đẹp nào như thế. Chị có đang thực sự tồn tại không? Vẻ đẹp ấy mơ hồ như khung cảnh khuất sau làn khói trắng mờ nhạt, nhưng cũng sống động như đang chạm tay vào một bức tranh. Nó vượt trên mọi khái niệm trong phạm vi hiểu biết của tôi. Chị ấy như hòa thành một với đôi mắt mình. Không thứ gì là rõ ràng hay cụ thể. Nhưng cũng phải thôi. Vì chị cũng như một con quạ non Mỹ.

“Chị quá đẹp.” Tôi lấy lại hơi, thẫn thờ nói.

“Chị biết. Đây là đôi mắt thật của chị.”

Bàn tay trái chị nhẹ nhàng áp lên má tôi. Những ngón tay vuốt ve mấy cọng râu lởm chởm dưới cằm. Tôi vẫn không rời mắt khỏi gương mặt của chị. Đôi mắt màu lam ngọc ấy như đại dương sâu thẳm hút tôi vào. 

Chị áp sát mặt lại, ngón tay đặt lên môi tôi.

“Chị muốn ngủ với em.” Chị ấy nói. Và rồi chúng tôi ngủ cùng nhau.

Hai, ba ngày sau đó, rồi một tuần đã vội trôi qua, chị chỉ cho tôi xem đôi mắt trong thoáng chốc, rồi lại vén mái xuống che đi. Như đang cố tình trêu ngươi. Đối với chị, nó giống như việc kích thích sự khoái cảm bên trong tôi. Có lẽ bây giờ tôi cũng không cần phải nhắc lại điều đó nữa. Nhưng chị là sinh viên năm hai chuyên ngành, cụ thể là tâm lý học về tình dục. Tuy đã bỏ học nhưng tôi nghĩ ngoài chị ra không còn ai có thể khiến những buổi quan hệ trở nên bớt buồn tẻ hơn. Ít nhất là không phải tôi.

“Chúng ta nên đi từng bước chậm.” Chị nói. “Em sẽ trở nên lờn với chúng (đôi mắt) đấy.”

“Thật ra em không phàn nàn đâu.” Tôi đáp.

Ngay cả khi đôi mắt chị bị che đi, chị vẫn là một người phụ nữ xinh đẹp trên trung bình. Thỉnh thoảng chị vẫn cho tôi xem đôi mắt, đa phần là vào những lúc ái ân. Làm tình với chị trong khi nhìn vào mắt nhau là một trải nghiệm hoàn toàn khác lạ. Nó thực sự không thuộc về thế giới này. 

Tối hôm đó, một ngày tháng Mười đầu thu, tôi nghỉ làm, nằm trên giường bên chị. Tôi vuốt nhẹ mái tóc chị, và nghĩ về khung cảnh ngày hôm ấy. Mặt hồ chỉ một màu xanh da trời trong veo. Gió mạnh lướt qua hàng liễu rũ. Mây bay thấp và thưa thớt, dọc con đường đất thô sơ không có một bóng người. Những con quạ và vai trò xã hội của chúng - ý nghĩ đó chợt thoáng qua tâm trí. Tôi nghiêng đầu, nhìn vào mắt chị. Và mọi thứ khác trên đời dường như đã mất đi ý nghĩa của chúng.

“Đến cuối cùng anh vẫn không quên được chị ấy nhỉ?” Cô nàng quạ hỏi, giọng khe khẽ. 

“Chắc là không.” Tôi đáp.

“Vậy anh là bạn tình của chị? Hay anh là người yêu của chị?”

“Anh không biết. Nhưng có nhất thiết phải rõ ràng không?”

“Anh kỳ lạ thật.” Cô cười mỉm chi và nói.

“Ừ.”

“Và câu chuyện cũng kỳ lạ thật.”

Phải, đó là một câu chuyện kỳ lạ đến khó tin. Tôi đã nghĩ rằng theo năm tháng, ký ức mình sẽ mờ dần đi như lớp sương mỏng trên mặt kính. Vậy mà bây giờ, tôi vẫn có thể nhớ lại gần như từng chi tiết, rõ ràng như chỉ vừa mới xảy ra hôm qua. Ký ức quả thật là một thứ khó hiểu.

Và với đó, cuộc trò chuyện của chúng tôi cũng chấm dứt. Cô gái quạ nhìn về phía cái đầm ở trước mặt, còn tôi lặng lẽ quan sát những chú chim đang rời tổ. Sau cơn mưa, mùi đất nồng và ẩm bốc lên, thoáng qua mũi tôi. Con đường trải đầy lá ướt dầm và có tiếng bước chân đều đều vẳng lại từ đằng xa.

Cô ấy châm thuốc. Một lúc sau, tàn thuốc rơi xuống theo cơn gió thổi ngang qua người tôi. Đầu tôi vẫn trống trơn, chỉ còn những hình ảnh lơ lửng, trôi dạt.

“Họ đang trở về.” Cô nói, rồi đưa tôi điếu thuốc đang hút dở. Tôi rít một hơi và chỉ duy nhất một hơi rồi dập nó xuống đất, dùng gót giày chà bẹp. “Chuyến dã ngoại đang dần đến hồi kết.”

Chẳng bao lâu sau, điện thoại cô đổ chuông. Vẫn là bản Sonata Ánh Trăng, Giao hưởng số 3 của Beethoven vang lên. Tôi liếc nhìn cô rút tiện thoại từ trong túi váy ra rồi bắt máy. 

“Một người quen của anh.” Cô ấy nói.

“Người quen của anh?” Tôi lặp lại. “Ai cơ?”

“Là bạn của anh. Anh ta bảo có chuyện cần gặp anh.” Giọng cô có vẻ căng thẳng.

“Chuyện gấp không?”

“Anh ta bảo cứ đến đi rồi biết.” Cô gập máy, nhét vô lại trong túi váy rồi nhìn tôi nói. “Anh ta bảo phần còn lại sẽ nhắn qua điện thoại anh.”

Lẽ ra tên đó nên nhắn cho tôi ngay từ đầu thay vì gọi qua máy của một con quạ biết nói. Nhưng sao cũng được. 

“Nhà hàng.” Cô đột ngột lên tiếng. 

“Nhà hàng?” Tôi cầm điện thoại trên tay, mở nắp gập lên.

“Phải. Nhà hàng. Em có dự cảm sẽ là đích đến tiếp theo của anh.”

Đúng như cô ấy nói. Dòng tin nhắn từ người bạn của tôi gửi chỉ vỏn vẹn hai câu: “Nhà hàng. Công việc.” Nó thậm chí còn không phải là một câu đầy đủ. 

“Sao em biết?” Tôi liếc nhìn sang bên cạnh, nhưng cô quạ đã không còn ở đó, hay có bất kỳ dấu hiệu nào chứng minh rằng cô đã từng ngồi bên cạnh tôi, hút cùng một điếu thuốc mảnh. 

Cái điện thoại trên tay lạnh như băng. Tôi gập nắp, đút sâu vô túi quần rồi bắt đầu bước đi về chỗ băng ghế gỗ. Trên đường, tôi bắt gặp hình bóng Franz và chàng Dobermann từ phía bên kia đầm lầy, khuất sau những bụi cỏ lau sậy. Tôi cất giọng gọi họ. Và từ phía bên kia, cả hai cùng đáp lại.

Và buổi dã ngoại lại tiếp tục. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Ecstasy: Hưng phấn, khoái cảm.
Ecstasy: Hưng phấn, khoái cảm.