Tóm tắt
Một đêm hè oi ả năm 2011 tại Thái Nguyên, Lan Anh, một nữ sinh 16 tuổi, tỉnh giấc giữa đêm khuy và nhận được cuộc gọi kỳ lạ từ người bạn thân với lời cảnh báo: "Tuyệt đối không được mở cửa". Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Người đứng bên ngoài tự nhận là cha cô, trở về sớm từ chuyến đi xa.
Nhưng những chi tiết sai lệch trong lời nói, cùng sự xuất hiện của những ảo giác trong phòng ngủ khiến Lan Anh nghi ngờ: Liệu người đang đứng ngoài cánh cửa gỗ mỏng manh kia có thực sự là cha cô, hay là một sinh vật bí ẩn đang giả dạng? Trong cuộc đấu trí căng thẳng để bảo vệ bản thân và đứa em trai ở phòng bên, Lan Anh dần khám phá ra một sự thật kinh hoàng, sự thật không nằm ở phía bên kia cánh cửa, mà nằm ngay trong chính ký ức mà cô đã lãng quên.
20 Bình luận
Ngoài vấn đề lớn nhất kể trên ra thì những điểm khác chỉ dừng lại ở chớm ngưỡng cần thiết. Nền móng của không khí kinh dị được xây dựng là có. Cao trào hoạt động vừa vặn và nhân vật có độ sâu sắc tương đối. Văn phong được sử dụng tương đối tỉ mỉ với những điểm đặc tả về bối cảnh và cảm xúc của nhân vật. Tuy nhiên, so với tổng thể, đôi khi sử dụng những câu quá dài và liên tiếp nhiều sự mô tả khiến mạch đọc bị kéo giãn không cần thiết. Và với yêu cầu về mặt cấu trúc của một truyện ngắn thì tác phẩm vẫn đáp ứng được ở mức độ cơ bản, tuy hoàn thiện về nội dung nhưng độ ấn tượng thì không nhiều.
Phần quan trọng nhất, yếu tố kinh dị ở đây có những cơ sở để dựng lên, nhưng như đã nói, việc thể hiện mặt này lại gặp phải vấn đề lớn khiến nó không đạt được vị trí cần có. Với việc thiếu cả sức gây ấn tượng lẫn khả năng để lại dư âm hậu vị thì về mặt này tác phẩm làm chưa được tốt.
6.8 điểm. Với những vấn đề mà dù có đặt riêng yếu tố kinh dị sang một bên thì tổng thể vẫn còn phải cải thiện nhiều.
Cái này thì mình ko đồng ý nha mod, nếu như câu chuyện này thiếu ấn tượng với dư âm thì theo bạn nó còn cần gì để lại ấn tượng nữa, khi ko chỉ có 1 cú plot twist ấn tượng cuối cùng trong truyện
Từ vấn đề được nêu ra là "giải thích quá nhiều", dẫn đến hệ quả là nó không để lại cho độc giả được một dấu hỏi nào để giải đáp hết. Thế nên chỉ cần bẵng qua vài ngày thôi, hầu như mọi thứ của tác phẩm này đã trôi vào khoảng đen của ký ức.
Và như mị cũng từng nói với ní, đây là một tác phẩm "tương đối an toàn". Nó an toàn nhờ việc xây dựng được bầu không khí và nền móng của một câu chuyện kinh dị, nhưng lại nhạt nhòa trong việc biểu đạt sự kinh dị đó và hậu vị cho người đọc. Nguyên nhân cho điều này, cũng là đến từ việc truyền đạt "thẳng" đã đề cập.
Nhưng có cảm giác nó cứ Trung Trung kiểu gìGóp ý thì có một số điểm thế này, các chi tiết như "chu sa đỏ", "áo tràng", "kiếm gỗ đào", "bùa vàng",... bạn nên xác định xem nó có đúng là "hàng họ" của mấy thầy Việt không, do tui không xem truyện ma Việt nên cũng không rõ. Nma đây đúng là các chi tiết thường thấy trong mấy bộ truyện bài trừ mê tín của Trung Quốc. Đây có thể là một điểm trừ.
Bên cạnh đó, bạn xem lại trường hợp sử dụng câu: "Muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông" ở đây. Nói dễ hiểu nghĩa của nó là "Ai làm nấy chịu; Ai sai nấy sửa; Chuyện ai nấy làm". Bạn lại giải thích phía sau là "phải tìm người cùng huyết thống", ở đây là người bố, vốn vắng mặt trong thảm kịch năm xưa đến để "gỡ chuông" cho một vong hồn đang tự buộc mình? Nói du di nó đúng là có phần nào liên quan đấy, nhưng mà, ờm, theo mình thấy thì nó liên quan thôi chứ không khớp đâu.
Vầy thôi. Mình cũng không có chuyên môn gì, bạn coi như tham khảo thôi nhe.
Í, cái này mình cũng ko biết, nên trôm của mấy anh tàu về nhét vô đấy 🤣