Tóm tắt
Một đêm hè oi ả năm 2011 tại Thái Nguyên, Lan Anh, một nữ sinh 16 tuổi, tỉnh giấc giữa đêm khuy và nhận được cuộc gọi kỳ lạ từ người bạn thân với lời cảnh báo: "Tuyệt đối không được mở cửa". Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Người đứng bên ngoài tự nhận là cha cô, trở về sớm từ chuyến đi xa.
Nhưng những chi tiết sai lệch trong lời nói, cùng sự xuất hiện của những ảo giác trong phòng ngủ khiến Lan Anh nghi ngờ: Liệu người đang đứng ngoài cánh cửa gỗ mỏng manh kia có thực sự là cha cô, hay là một sinh vật bí ẩn đang giả dạng? Trong cuộc đấu trí căng thẳng để bảo vệ bản thân và đứa em trai ở phòng bên, Lan Anh dần khám phá ra một sự thật kinh hoàng, sự thật không nằm ở phía bên kia cánh cửa, mà nằm ngay trong chính ký ức mà cô đã lãng quên.
53 Bình luận
T sẽ khai đao bằng tác phẩm này rồi sẽ đến nhiều những tác phẩm kinh dị ngắn khác:]Mẩu truyện rõ ràng là thể loại Thriller (không thật sự chuẩn là Horror như cách tác gắn tag) và nó dường như đã làm rất đúng với định hướng ban đầu cho đến khi đoạn trích phiên ngoại cuối chương hai được xướng lên. Đó là điểm trừ không cách nào dũ đi trong t ngay khoảnh khắc khối infodump đầy thô thiển, gây chướng hết cả mắt và còn làm giảm đi cả sức hút của t với bộ này đập vào con ngươi trẻ dạ ấy đây. Song ngược lại cũng là một phương pháp xử lý chẳng mấy khôn khéo về mảng logic và những hạt sạn thù lù hiện hữu mà không cách nào gạt phăng đi nếu như không có đoạn cuối (Rằng thì và là mà Lan Anh là linh hồn nên nó mới kiểu kiểu mông lung như thế).
Thực sự là vậy, không đọc thì thôi chứ đọc mỗi chương một thì tệ điên. Tính tình nhân vật không nhất quán; cách Lan Anh phát hiện điểm đáng ngờ quá đỗi gượng gạo do tác triển khai bằng lợi thế thông tin khổng lồ trong khi độc giả chẳng có lấy nổi một chút sự manh nha nào dẫn dắt trước đó; tình huống truyện không thật khiến độc giả ví như t đây đéo cách nào nhập tâm nổi (động cơ thiếu thuyết phục, chẳng có ai hành động như thế cả); hành văn lủng củng chỗ thừa chỗ thiếu; và muôn vàn thứ khác t có thể xàm về nhưng không nhắc ra. Rốt cuộc đọc một hồi qua đi, cảm đã cảm rồi, thưởng thức cũng đã thường thức rồi, thế nhưng ngay lúc bồi hồi xao xuyến đấy thì phiên ngoại bước đến, chẳng nói chẳng rằng chà đạp lên tất cả tận hứng t dành cho bộ này từ đầu tới giờ bằng cách xoay vòng t như chong chóng. Tình tiết vặn vẹo lách léo hết chỗ nói. Không chỉ vậy mà điều đó cũng ruồng bỏ luôn cả định hướng ban đầu về thể loại Thriller khi nó vốn là loại tác phẩm sở hữu nhịp nhanh dồn dập, thông tin tuồn ra lẻ tẻ theo các phân đoạn khiến độc giả không sao rời mắt chứ chẳng cần để lại tí dư âm nào cả. Cho nên vốn đâu thiết gì thêm thắt, chỉ cần đến trường đoạn Lan Anh giãi bày rằng mình chết vì người tình bị thần kinh là vừa tàm tạm ổn áp rồi.
Bên cạnh đó, nếu bỏ qua nhiều những
hạt sạnchi tiết thiết thuyết phục be bé như: máu tanh nồng tới mức để lại dư hương trong mũi Lan Anh (Máu người từ bao giờ có thể tanh nồng tới thế?) hay thêm cả câu nói: "Thế sao bố không vào phòng Tùng trước?" cũng là sạn do Lan Anh đâu có biết bố đã vào phòng Tùng trước đó chưa đâu? (Đừng lý do lý trấu giải thích rằng nếu bố vào phòng Tùng thì Lan Anh sẽ nghe thấy, ngay câu nói sau đó bố đáp trả rằng đã từng tới phòng Tùng gọi nhưng mà Lan Anh vẫn không nghi ngờ gì)... Thì tác phẩm cũng sở hữu vài manh mối ẩn dụ rải rác khá hay hobộ nào chẳng có?, đại loại như con gấu bông bị cắm dao và rách một chân chẳng hạn. Đồng thời t còn khá thích phong cách tác giả theo đuổi ở hầu hết truyện rằng: tình tiết gay cấn, thể hiện sự thông minh qua các chi tiết nhỏ lẻ. Tiếc nỗi có trình thể hiện đâu mà rộn😗Tổng kết: Câu chuyện trọn vẹn, đọc được tuy nhiên hơi nham nhở. T đánh giá 1/20
không tệ tới mức đấy đâu, chỉ là t thích con số này nên dành riêng cho tác phẩm của bạn:]Nhân nói về plot twist. Phần thoái trào của câu truyện sau plot twist thực tất là một phần giải thích rất dài, gần như là nhồi nhét thông tin, giống như thể tác giả đến đoạn này chỉ muốn kết thúc câu chuyện cho xong. Nhưng vô hình chung, nó lại làm cho câu chuyện trở nên bị cụt, thiếu đi một cái kết thực sự.
Tổng kết lại. Nếu tác giả cho rằng câu chuyện của mình xứng đáng được điểm 10 thì tôi nghĩ rằng tác giả cần có một sự đầu tư tốt hơn. Nếu tác giả có một câu chuyện hay nhưng thất bại trong việc thể hiện nó thì cuối cùng thứ mà tác giả có chỉ là một câu chuyện dở mà thôi.
Nhắc đến việc chọn lọc thông tin, việc tác giả lồng ghép quá mức những lời giải thích xuyên suốt câu truyện không chỉ làm cho mạch truyện bị bẻ gãy ở những điểm đó mà còn làm cho câu chuyện trở nên nhạt nhoà. Việc tìm hiểu những chi tiết mà tác giả cẩn thận che giấu và tổng hợp nó lại để nhận ra ý đồ của người viết là điều thú vị của việc đọc truyện, nhưng ở đây tác giả đã hoàn toàn tước đi mất điều đó bằng việc giải thích toẹt ra tất cả mọi thứ. Tác giả có thể tham khảo kĩ thuật "show don't tell" để tối ưu hơn lối để của mình.
Nguyên nhân đầu tiên của việc đó chính là tác giả không thành công trong việc tạo dựng sự bí ẩn, vốn là thứ quan trọng không thể thiếu trong một câu chuyện kinh dị. Nó xuất phát từ cách mà tác giả gượng ép dẫn dắt người đọc qua những diễn biến thừa thãi, không có nguyên nhân thúc đẩy. Ngoài ra tác giả sử dụng phần lớn là những câu ngắn và đoạn ngắn khiến cho mạch truyện bị đẩy nhanh quá mức. Điều này đáng lẽ ra tác giả nên làm điều ngược lại, sử dụng nhiều câu, đoạn dài hơn và lồng ghép nhiều hơn những yếu tố tả để làm chậm mạch truyện lại. Việc này có hai mục đích, một là để tác giả có thể phân nhỏ và thể hiện kĩ hơn các thông tin để người đọc có thể ngấm dần, cảm nhận được chi tiết đấy thực sự quan trọng (hơn là giải thích để tỏ ra là nó quan trọng). Hai là để dồn nén sự căng thẳng của câu chuyện và đẩy nó lên cao dần, điều đó sẽ có tác động mạnh mẽ hơn đến người đọc để chuẩn bị họ cho phần cao trào của câu chuyện.
Bạn nhìn vào kết quả xong phán bài toàn là dễ thì có là bài thi olympic nó cũng dễ thôi 🥳
Còn về đoạn Lan Anh là ma hay cầu siêu hay hiểu lầm ở đoạn cuối gì đó thì như mod và bạn này nói bạn rush và giải thích thô quá. Khó mà bất ngờ hay cảm thấy kinh dị được. Phần này bạn đừng hiểu lầm nha, mặc dù cái kết ko mới nhưng là do kỹ thuật viết của bạn nhiều hơn là plot ạ.
Ngoài vấn đề lớn nhất kể trên ra thì những điểm khác chỉ dừng lại ở chớm ngưỡng cần thiết. Nền móng của không khí kinh dị được xây dựng là có. Cao trào hoạt động vừa vặn và nhân vật có độ sâu sắc tương đối. Văn phong được sử dụng tương đối tỉ mỉ với những điểm đặc tả về bối cảnh và cảm xúc của nhân vật. Tuy nhiên, so với tổng thể, đôi khi sử dụng những câu quá dài và liên tiếp nhiều sự mô tả khiến mạch đọc bị kéo giãn không cần thiết. Và với yêu cầu về mặt cấu trúc của một truyện ngắn thì tác phẩm vẫn đáp ứng được ở mức độ cơ bản, tuy hoàn thiện về nội dung nhưng độ ấn tượng thì không nhiều.
Phần quan trọng nhất, yếu tố kinh dị ở đây có những cơ sở để dựng lên, nhưng như đã nói, việc thể hiện mặt này lại gặp phải vấn đề lớn khiến nó không đạt được vị trí cần có. Với việc thiếu cả sức gây ấn tượng lẫn khả năng để lại dư âm hậu vị thì về mặt này tác phẩm làm chưa được tốt.
6.8 điểm. Với những vấn đề mà dù có đặt riêng yếu tố kinh dị sang một bên thì tổng thể vẫn còn phải cải thiện nhiều.
Cái này thì mình ko đồng ý nha mod, nếu như câu chuyện này thiếu ấn tượng với dư âm thì theo bạn nó còn cần gì để lại ấn tượng nữa, khi ko chỉ có 1 cú plot twist ấn tượng cuối cùng trong truyện
Từ vấn đề được nêu ra là "giải thích quá nhiều", dẫn đến hệ quả là nó không để lại cho độc giả được một dấu hỏi nào để giải đáp hết. Thế nên chỉ cần bẵng qua vài ngày thôi, hầu như mọi thứ của tác phẩm này đã trôi vào khoảng đen của ký ức.
Và như mị cũng từng nói với ní, đây là một tác phẩm "tương đối an toàn". Nó an toàn nhờ việc xây dựng được bầu không khí và nền móng của một câu chuyện kinh dị, nhưng lại nhạt nhòa trong việc biểu đạt sự kinh dị đó và hậu vị cho người đọc. Nguyên nhân cho điều này, cũng là đến từ việc truyền đạt "thẳng" đã đề cập.
Nhưng có cảm giác nó cứ Trung Trung kiểu gìGóp ý thì có một số điểm thế này, các chi tiết như "chu sa đỏ", "áo tràng", "kiếm gỗ đào", "bùa vàng",... bạn nên xác định xem nó có đúng là "hàng họ" của mấy thầy Việt không, do tui không xem truyện ma Việt nên cũng không rõ. Nma đây đúng là các chi tiết thường thấy trong mấy bộ truyện bài trừ mê tín của Trung Quốc. Đây có thể là một điểm trừ.
Bên cạnh đó, bạn xem lại trường hợp sử dụng câu: "Muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông" ở đây. Nói dễ hiểu nghĩa của nó là "Ai làm nấy chịu; Ai sai nấy sửa; Chuyện ai nấy làm". Bạn lại giải thích phía sau là "phải tìm người cùng huyết thống", ở đây là người bố, vốn vắng mặt trong thảm kịch năm xưa đến để "gỡ chuông" cho một vong hồn đang tự buộc mình? Nói du di nó đúng là có phần nào liên quan đấy, nhưng mà, ờm, theo mình thấy thì nó liên quan thôi chứ không khớp đâu.
Vầy thôi. Mình cũng không có chuyên môn gì, bạn coi như tham khảo thôi nhe.
Í, cái này mình cũng ko biết, nên trôm của mấy anh tàu về nhét vô đấy 🤣