Thanh Phủ Sương Thành

Chương 06: Sương Thành. Tín hiệu mới. Colanin.

Chương 06: Sương Thành. Tín hiệu mới. Colanin.

“Chốt lại. Ông muốn thuê tôi vào đoàn của ông để giết một kẻ chứ gì?”Đường đường là cựu Đao Phủ đệ nhất, nay lại đi chiêu mộ đám lâu la để làm chuyện ám muội, đây quả là điều nực cười. Song, Lu Crane đón nhận sự nghi hoặc đó bằng một cái nhếch mép thản nhiên. Hắn thong thả xếp chiếc khăn tay trắng muốt lại thành nếp vuông vức, nhét vào túi áo trước ngực.

“Ờ, tao đang chiêu mộ những đứa cứng nhất mà tao biết, và cả những con tốt thí khác nữa. Vụ này tương đối khó nhằn.”

“Ha! Khó kể cả với quý ngài đệ nhất như ông à? Cơ mà quý ngài đây tiếp tục đi chứ?”

“Tao xong rồi. Bây giờ mày đồng ý hay không thì chốt đi.”

Nghe vậy, Battery nhắm chặt hai mắt dẫu nó chẳng tạo nên khác biệt gì song vẫn là một loại phản xạ, cậu khó chịu:

“Thế ông chỉ biết đưa ra yêu cầu thôi à? Nguồn tin, lý do, tôi sẽ được lợi gì nếu giúp ông? Không biết ông từng làm ba cái trò hay ra lệnh kiểu nào vào ngày trước, nhưng bây giờ, cách ông làm đâu thể gọi là đàm phán?”

Lời khích bác trôi tuột qua tai Lu Crane nhẹ bẫng. Hắn chẳng thèm nổi nóng, chỉ nhếch mép cười nhạt:

“Hổ xuống đồng bằng còn bị chó khinh, huống hồ tao giờ cũng chỉ là một thằng bị săn đuổi. Một cánh én sao làm nên mùa xuân, một lưỡi kiếm sao chém hết được rừng gươm, biển người? Tao cần tay chân, cần những kẻ không sợ chết, hoặc những kẻ cần tiền hơn cần mạng.”

Fosil ngồi bên cạnh, nãy giờ im thít nghe ngóng, cái đầu nhỏ cứ xoay qua xoay lại giữa hai gã đàn ông. Đến lúc nghe thấy cái mùi nguy hiểm quyện lẫn với mùi tiền, mắt con bé sáng rực lên. Nó chồm tới, gõ gõ mấy ngón tay lên mặt bàn, cắt chuyện bằng giọng ngang phè phè:

“Thôi bớt văn vở đi cha nội. Ông nói vòng vo tam quốc nãy giờ làm tui mệt não quá. Muốn mướn người thì xì tiền ra, rồi khai mau đứa ông muốn xử là ai? Nam hay nữ? Già hay trẻ? Và quan trọng nhất, nó trốn ở cái xó xỉnh nào?”

Lu Crane liếc nhìn Fosil. Nếu không biết rằng con bé có thực lực thó được cái hòm Vong Tinh năm xưa thì còn lâu mới được cho ngồi đây xếp chuyện, nhưng hắn cũng không chấp nhặt mà chậm rãi chỉnh lại cặp kính gọng vàng, thả trôi ba chữ:

“Khu Đáy Cống.”

Fosil đang hớn hở chồm người tới, nghe đến ba từ ấy thì khựng lại giữa chừng, mặt nghệt ra như vừa nuốt phải ốc vít. Nó quay sang nhìn, thấy ông anh bên cạnh mặt mày cũng sa sầm xuống và ngay lập tức thở hắt ra một hơi dài. Battery đưa tay lên day day thái dương, cái giọng điệu tỏ vẻ phiền chán:

“Ông bảo thủ quá đấy, bây giờ chỗ đó người ta gọi là Sương Thành rồi.”

“Tên gọi thay đổi thì bản chất có đổi không?” Lu Crane nhún vai, nhấp một ngụm rượu rẻ tiền rồi lập tức tạt số còn lại trong ly ra cửa sổ.

Battery xem ra chẳng muốn tranh cãi thêm về việc nhỏ nhặt đó, cậu nhìn đồng hồ treo ở góc quán, xem giờ rồi nói:

“Tôi nghĩ mình không thể bàn tiếp chuyện này nữa, chúc ông tìm được những kẻ khác phù hợp hơn và tôi nghĩ vẫn sẽ có những kẻ sẵn sàng vì tiền mà làm việc cho ông.”

Thấy đối tượng định đứng dậy ra về, Lu Crane đành phải nói ra mấu chốt của vấn đề sớm hơn dự tính.

“Tao biết tại sao mày từ chối vụ này.”

“Ờ, thì tôi cũng vừa tự nói ra luôn rồi còn gì?”

“Tao muốn đính chính lại vài thứ.”

Cựu đệ nhất đao phủ giơ ngón tay trỏ lên như thể muốn chỉ trích ngược lại thái độ vội vã không kém của Battery. Thực ra, cái thói ỡm ờ của Lu Crane đâu phải do gã kém cỏi gì trong đường ăn nói hay ngây ngô không biết ngón nghề đàm phán. Kẻ sành sỏi thường giấu con át chủ bài trong tay áo, đợi đến khi đối phương chán nản toan bỏ cuộc mới thong thả lật ngửa, ấy mới là cái thú của kẻ nắm đằng chuôi. Nhưng xem chừng, con cá này ranh mãnh hơn gã tưởng, dây câu chưa kịp căng đã vội vã muốn thoát thân. Đã đến nước này, Lu Crane đành tặc lưỡi, nhả ra một chút mùi của miếng mồi ngon.

“Tao muốn lấy đầu đứa đang ngồi trên một trong những cái ghế cao nhất tại Khu Đáy Cống.”

Battery châm một điếu thuốc, ánh lửa lập lòe soi rõ nếp nhăn hằn lên giữa hai hàng lông mày. Cậu rít một hơi dài, nhả khói trắng xóa vào khoảng không tù mù trước mặt, giọng điệu pha chút mỉa mai chua chát:

“Vậy ra, ông vẫn còn tơ tưởng đến cái ngai vàng mục nát ở dưới đó sao?”

Lu Crane không đáp, chỉ nhếch mép, cái cười nửa miệng đầy ẩn ý. Battery gõ gõ tàn thuốc vào gạt, tiếp lời, giọng nói trĩu nặng sự ngán ngẩm về thế thái nhân tình:

“Ông không đọc báo, hay cố tình làm ngơ? Cái Sương Thành ấy giờ khác gì nấm mồ chung đâu. Từ ngày nồng độ Trọc Vụ tăng vọt, đám quan chức trên này đã phủi tay, coi như xóa sổ nó khỏi bản đồ quy hoạch rồi. Chẳng ai mặn mà gì với một cái hố chôn người.”

Cậu ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua vẻ mặt dửng dưng của Lu Crane, rồi cười gằn:

“Dân ở đó giờ sống không bằng chết. Phổi thì nát vì khói độc, da thịt thì lở loét vì nguồn nước ô nhiễm. Ông định quay lại đó để cai trị ai? Một đám xác sống bệnh tật, hay là làm vua của một bãi tha ma hoang phế?”

Lu Crane không hề tỏ ra nao núng trước lời lẽ gay gắt ấy. Hắn thong thả lấy chiếc khăn tay lau lại tròng kính, để lộ đôi mắt sắc lạnh, tỉnh táo hơn bao giờ hết.

“Mày đừng có ở đó dạy khôn tao. Los Perillon đã bị Doanh nghiệp tên là Hào Quang đánh sập. Bọn chúng phát minh ra Tủy Trọc Vụ, cấy thẳng vào cột sống lũ dân đen. Đám người đó giờ sống dai dẳng, khỏe mạnh, nhưng đầu óc thì mục ruỗng. Nhân tính rơi rụng sạch sẽ, chỉ còn lại những cái xác biết đi, điên dại và khát máu.”

Battery nghe xong, vẻ mặt vẫn trơ trơ đá tảng. Cậu gạt mạnh tàn thuốc vào khay, buông một câu ráo hoảnh:

“Quái vật hay người điên thì cũng mặc xác chúng nó. Sống hay chết, còn người hay mất nết thì dính dáng gì tới bát cơm của tôi?”

“Cầm đầu tổ chức Hào Quang chính là Colanin Maxius.”

Battery đứng lên nện nắm đấm xuống mặt bàn cái rầm cùng với điếu thuốc trong tay.

Lập tức luồng xung điện vô hình chạy dọc sống lưng, làm tê dại những dây thần kinh vững chãi nhất. Cái tên ấy quật mạnh vào tâm trí cậu, cào xước vào những vết sẹo cũ tưởng chừng đã đóng vảy. Anh chàng cố không tỏ ra thất thế, chậm rãi đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi thật sâu, mượn làn khói xám đục che đi ánh mắt đang dao động dữ dội, cố nén nhịp thở đang chực rối loạn trong lồng ngực.

“Tôi không biết người đó là ai cả.” Cậu đẩy kính.

Lu Crane nheo mắt, ngỡ đang coi trò hề:

“Chuyện quá khứ của mày, tao biết hết. Bây giờ mày đang tự huyễn thế nào, tao cũng biết nốt.”

Ánh mắt hắn thể hiện rõ sự thương hại, nhưng Battery xem ra không nắm rõ hết hàm ý của gã nên lại chỉ biết cau mày.

“Kể… kể cả thế thì tôi chẳng còn muốn trả thù nữa rồi.”

Lu Crane không đáp. Hắn ngồi yên, ánh mắt soi mói trượt qua gương mặt đang cố tỏ ra dửng dưng của đối phương và biểu cảm trịnh thượng của hắn khiến Battery muốn phát cáu. Một thoáng thương hại lướt qua đáy mắt gã cựu đệ nhất đao phủ. Kẻ dối người thì dễ, dối mình mới khó.

“Ê ông anh!”

Một giọng nói đánh động Battery, cùng với đó là cảm giác gấu áo bên hông chợt nặng trĩu. Hóa ra Fosil đang níu áo cậu, nó lắc đầu cùng lúc trưng ra biểu cảm nghiêm nghị. Theo ánh mắt con bé, Battery nhìn xuống bàn tay phải của mình.

Năm ngón tay co quắp, gân guốc nổi lên trắng bệch. Điếu thuốc lá cháy dở trong lòng bàn tay đã nát bấy từ bao giờ. Tàn lửa đỏ rực bị bóp nghẹt, lịm chết giữa mớ hỗn độn của giấy vụn và sợi thuốc vương vãi, hòa lẫn với vết bỏng rát đang ửng đỏ trong lòng tay mà chủ nhân nó chẳng hề hay biết.

⋯⋯⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯⋯⋯

Tại trung tâm Sương Thành, nơi từng là trụ sở cũ nát của Nghiệp đoàn Los Perillon, nay đã mọc lên một tòa tháp chọc trời với kiến trúc xoắn ốc kỳ dị. Người dân qua lại dạo gần đây đặt cho nó cái tên không chính thức là tháp Lồng Đèn, song chủ nhân của nó vốn đã có cho nó một danh xưng khác. Cứ nhìn mớ trang trí lòe loẹt kia mà xem.

Bên trong đỉnh tháp, nơi được ví von là cái bóng đèn rực rỡ nhất của Sương Thành, không gian lại chìm trong một thứ ánh sáng đỏ quạch, quỷ dị như máu đông. Căn phòng này rộng thênh thang, bốn bề là kính cường lực dày cộp, cho phép chủ nhân của nó phóng tầm mắt bao quát toàn thành phố bên dưới dẫu Colanin chẳng màng nhìn xuống đám kiến cỏ ấy. Cô ả đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ thẫm, lưng tựa vào lớp lông thú mềm mại. Thời gian đủ để tàn phá nhan sắc của một người đàn bà, hoặc biến ả thành một con quỷ cái lộng lẫy hơn. Không còn khoác lên mình bộ đồ trắng tinh khôi giả tạo của Đao Phủ ngày xưa nữa vì bộ áo lông màu tím than, bó sát, xẻ tà cao chót vót này hợp hơn bội phần. Nhưng điểm ai nhìn cũng nhớ nằm ở cần cổ cao sang kia có vết sẹo lồi, chạy dài từ xương quai xanh lên tận mang tai, đỏ hỏn và nhăn nhúm như một con rết khổng lồ đang bám vào da thịt. Đó là kỷ vật mà lưỡi rìu Chixieng đã để lại, một dấu ấn mà thay vì che giấu, Colanin lại tô điểm cho nó bằng những hạt bụi vàng lấp lánh, biến sự khiếm khuyết thành thứ trang sức phô trương.

Từ trong góc khuất nhập nhoạng của căn phòng, nơi ánh sáng đỏ không chạm tới được, một bóng đàn ông lực lưỡng tách ra, bước đến gần chiếc ghế bành. Đó là Gã Cai Lò Phía Bắc, một trong bốn đội trưởng tinh anh. Trông gã chẳng có vẻ gì là giống con người, ít nhất là từ nửa trên đổ lên. Tên này chắp hai cánh tay phình to dị hợm ra sau lưng như muốn giấu chúng đi và hắn luôn làm thế mỗi khi trình diện sếp.

“Cô chủ.” Giọng hắn ồm ồm, đúng với mong đợi từ cái ngoại hình ấy. “Báo cáo về cuộc thanh trừng tàn dư Los Perillon tuần trước.”

Colanin vẫn không quay đầu lại, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên thành ghế, ra hiệu cho tên thuộc hạ tiếp tục.

“Lũ Đao Phủ hầu hết đã bị dọn sạch. Xác của chúng đã được xử lý gọn gàng tại các lò đốt rải rác. Tuy nhiên…” Gã Cai Lò ngập ngừng một chút, liếc nhìn tấm lưng của người phụ nữ quyền lực nhất Sương Thành. “Trong số những cái xác thu được, không có Lu Crane. Tên Đệ nhất Đao Phủ đã trốn thoát.”

“Hả? Tao tưởng đã bảo bọn mày phải chú ý thằng đó rồi mà?”

“Chó đó xảo quyệt lắm. Dấu vết cho thấy nó đã vượt qua vành đai sương mù, hướng về phía Khu Công Nghiệp. Phạm vi đó nằm ngoài tầm kiểm soát trực tiếp của Sương Thành. Việc điều động quân ra khỏi địa bàn để truy sát con chuột đã mất hết quyền lực là cực kỳ tốn kém và rủi ro…”

Colanin xoay người lại, đôi mắt trợn trừng nhìn xoáy vào gã thuộc hạ:

“Tao không quan tâm tốn kém. Phải giết cho đến đứa Đao Phủ cuối cùng.”

Gã Cai Lò Phía Bắc nhíu mày, sự khó hiểu hiện rõ trên khuôn mặt đầy sẹo. Hắn cúi đầu, nhưng vẫn không kìm được thắc mắc đã nung nấu trong lòng:

“Thưa cô Colanin, Los Perillon đã sụp đổ hoàn toàn, lũ tàn dư chỉ là đám chó mất chủ, chẳng còn chút đe dọa nào. Tại sao cứ phải cố chấp đuổi giết đến cùng như vậy?”

Căn phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng quạt thông gió rít lên từng hồi nặng nhọc. Colanin bất chợt bật cười khiến gã Cai Lò cũng phải rùng mình lùi lại một bước.

“Tốn kém? Rủi ro?”

Cô lặp lại, giọng nói bỗng hạ thấp xuống, mềm mại chứa đầy nọc độc. Không đợi gã thuộc hạ trả lời, Colanin bước chậm rãi về phía cửa sổ, nhìn xuống toàn cảnh Sương Thành đang trầm mình trong khói độc.

“Cha tao… với tao là một người… vĩ đại. Ừ, phải là vĩ đại nhất thế gian. Không quyền lực, không tiền bạc, vừa lùn, vừa hiền đến nổi người ta hay chọc ông là thằng đàn bà. Nhưng cha tao chẳng bao giờ quan tâm tới lời đàm tiếu, suốt ngày lầm lì, cắm mặt vào công việc. Không rượu chè, thuốc phiện.”

Cô ta ngừng lại một chút, ngón tay vô thức vuốt ve vạt áo, nhìn về miền xa xăm.

“Ông ấy muốn che chở tao khỏi cái thế giới thối nát này, luôn dạy tao rằng cứ im lặng sẽ được sống yên. Và lũ Đao Phủ đã cắt cổ cha tao trước chỗ tao trốn để ổng được im lặng mãi mãi. Sáng hôm sau, tao đã phải tự tay chôn ổng cùng với cái kính râm di vật.”

Colanin kết thúc câu chuyện bằng một câu hỏi dành cho tên cấp dưới đang hoang mang:

“Thế theo mày, tao có ghét Đao Phủ tới mức muốn vặn đầu từng đứa một để phơi lên không?”

RẦM!

Lời tâm sự còn chưa kịp dứt, cánh cửa chính nặng nề bật mở với một lực mạnh khiến bản lề rên rỉ, đập mạnh vào bức tường đá. Một tên tay sai cấp thấp, trên người vẫn còn vương bụi đường, hớt hải lao vào phòng như kẻ mất hồn. Hắn thở không ra hơi, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng loạn tột độ, thậm chí quên cả phép tắc cúi chào tối thiểu:

“Thưa... thưa cô chủ! Có tin mới báo về!”

Nhưng chưa kịp thông cáo gì thì một vệt sáng màu tím sẫm quỷ dị lướt qua mặt tên tiểu tốt, nhanh hơn cả cái chớp mắt. Một ngọn lửa màu tím rực rỡ, ma mị bùng lên từ hư không, nuốt chửng lấy gã. Tiếng thét thất thanh vừa chớm vang lên nơi cổ họng đã bị nhiệt độ kinh hoàng thiêu đốt thành tro bụi. Chỉ trong nháy mắt, cái xác đổ ập xuống sàn, tình trạng chỉ kém mớ than chút chút.

Gã Cai Lò đứng bên cạnh chết trân tại chỗ, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào đống tro tàn. Hắn thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy Colanin cử động, hay hiểu cô ta vừa làm cái gì.

Colanin khẽ thở dài, vẻ mặt thoáng chút phiền muộn như thể vừa nhìn thấy một vết bẩn nhỏ trên chiếc áo tinh tươm chứ không phải vừa tước đi một mạng người:

“Phép tắc của bọn mày đâu cả rồi?”

Cô hất hàm về phía cái xác đen ngòm, nơi bàn tay cháy xém vẫn còn nắm chặt một cuộn giấy da chưa bị ngọn lửa tím thiêu rụi hoàn toàn, nói với tên Cai Lò:

“Lại đó. Nhặt cái báo cáo về đây cho tao.”

Gã Cai Lò giật thót mình, hai bàn tay hộ pháp thô kệch cứ co ra rút vào đầy lúng túng trước cái hất hàm ra lệnh của cô chủ. Hắn nhìn xuống cuộn giấy nằm chỏng chơ cạnh đống tro tàn vẫn còn vương khói, mồ hôi hột túa ra như tắm. Thấy cái vẻ đần độn, sợ sệt ấy, Colanin chợt tặc lưỡi, vỗ nhẹ lên trán như mới sực nhớ ra điều gì:

“À, phải rồi. Tao quên. Tay mày như vậy thì nát hết cả giấy mất.”

Nói đoạn, cô phẩy tay ra hiệu cho gã lùi lại để tự mình bước tới. Gót giày trắng tinh gõ nhịp đều đặn, dẫm lên lớp bụi than của kẻ xấu số mà không chút kiêng dè. Colanin cúi người, tao nhã nhón lấy mép tờ giấy vẫn còn vương hơi nóng, phủi nhẹ lớp bụi mờ rồi đưa lên trước mặt.

Đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua những dòng chữ nguệch ngoạc bên trong. Bất chợt, đồng tử cô co rút lại, một thoáng ngạc nhiên cực độ xẹt qua gương mặt vốn đang lãnh đạm. Nhưng ngay sau đó, cơ mặt Colanin bắt đầu biến đổi. Khóe môi cô giần giật rồi từ từ kéo rách sang hai bên, giãn ra một cách bất thường tạo thành nụ cười ngoác rộng tới tận mang tai.

⋯⋯⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯⋯⋯

Những ngày tiếp theo trôi qua trong sự chờ đợi nặng nề và bầu không khí ngột ngạt tại căn cứ tạm thời của nhóm Lu Crane, nằm chênh vênh nơi ranh giới nhập nhoạng giữa vùng đất hoang và lớp sương mù độc hại bao phủ Sương Thành. Nơi này trở thành điểm đến quen thuộc của Battery kể từ cái gật đầu miễn cưỡng hôm nọ hay nói đúng hơn là bị triệu tập bởi Lu Crane dù thực tế công việc cậu giúp ích gần như bằng không. Căn nhà hoang được cải tạo sơ sài lúc nào cũng sực nức mùi dầu lau súng và rỉ sắt, nơi tiếng lách cách của kim loại va vào nhau thay thế cho những lời chào hỏi xã giao.

Hoạt động của cả nhóm dường như chỉ gói gọn trong một vòng lặp đơn điệu: mài dũa lại những lưỡi dao cùn, kiểm tra chốt an toàn của mớ súng ống cũ kỹ được thu gom từ chợ đen, và chụm đầu vào những tấm bản đồ địa hình loang lổ vết ố để bàn tính những đường đi nước bước đã được vạch ra cả trăm lần. Tuy nhiên, xen lẫn giữa sự chuẩn bị âm thầm đó là một hành động kỳ quặc, lặp đi lặp lại khiến Battery không khỏi để tâm. Cứ đều đặn theo những khung giờ nhất định, một thành viên trong nhóm lại bước ra khoảng sân đầy gió bụi, chĩa nòng súng pháo sáng lên, chọn một khoảng trời quang mây nhất và bóp cò. Một vệt sáng chói lòa xé toạc màn đêm hoặc xuyên thủng lớp sương dày ban ngày, rít lên một tiếng chói tai trước khi bung nở thành đóa hoa lửa rực rỡ rồi lụi tàn trong thinh lặng.

Ban đầu, Battery chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt dò xét hướng về phía Lu Crane chờ đợi một lời giải thích cho hành động có phần lộ liễu ấy. Nhưng đáp lại anh chỉ là khuôn mặt lạnh băng và sự im lặng tuyệt đối của gã cựu Đao Phủ. Không một ai trong nhóm đả động đến lý do, họ thực hiện việc đó như một cái máy được lập trình sẵn. Sự hoài nghi dần nhen nhóm trong lòng Battery khi anh nhận thấy chẳng có bất kỳ sự phản hồi nào từ phía xa để đáp lại tín hiệu. Thường thì sẽ phải có quân tiếp viện, ít ra là tín hiệu đáp trả, thậm chí cũng chẳng có sự thay đổi nào trong kế hoạch tác chiến. Nhìn những tàn lửa rơi rụng xuống nền đất cằn cỗi, Battery lờ mờ nhận ra những quả pháo hiệu kia dường như chưa bao giờ mang sứ mệnh báo tin cho đồng minh hay tập hợp lực lượng phe ta như lẽ thường mà được bắn lên với mục đích khác khó lường hơn, hoặc giả chỉ là một trò nghi binh vô nghĩa ném vào hư không.

Một buổi chiều tà, mây chì nặng trĩu sập xuống ngang đầu, Battery tìm thấy Lu Crane đang đứng chôn chân trên mỏm đá trồi ra, đôi mắt đăm đắm nhìn về phía thung lũng sương mù đặc quánh, coi dáng vẻ hắn thật cô độc giữa khoảng không lộng gió.

Battery bước tới, tiếng giày nghiến lên sỏi đá lạo xạo phá vỡ sự tĩnh mịch. Cậu nén tiếng thở dài, buông lời thắc mắc đã ấp ủ bấy lâu:

“Ông lôi tôi đến chốn khỉ ho cò gáy này, ngày ngày bắt chầu chực mà chẳng giao lấy một việc cho ra hồn.”

Lu Crane đáp mà không cần ngoảnh mặt lại:

“Cần gì đao to búa lớn. Chỉ cần mày chường ra đây là đủ.”

Battery nhướng mày, tiến sát mép vực, nhìn xuống doanh trại lố nhố những lều bạt và khí tài quân sự nằm im lìm dưới đáy thung lũng. Đống sắt thép vô tri ấy khiến lòng anh chàng dấy lên một nỗi nao nao khó tả.

“Chỉ để trả cái thù riêng mà ông phải lặn lội đường xa, bày binh bố trận đến nhường này sao?”

Lu Crane bỗng bật cười, tiếng cười khan khốc, chua chát. Hắn quay lại, nhe hàm răng ám khói thuốc:

“Mày nhìn kỹ xem. Cái giống người ở đây đang hóa thành ngạ quỷ cả rồi. Con đàn bà kia nuôi cái dã tâm nuốt chửng cả cái thành phố này. Mấy tờ giấy luật pháp rách nát của bọn quan nha đâu có trói được chân nó. Những kẻ mũ cao áo dài trong bóng tối thì co ro cúm rúm vì sợ hãi. Tao không làm thì ai làm?”

Nói đoạn, hắn bỗng ôm ngực, người gập xuống, cơn ho ập đến dữ dội muốn nổ tung cả thân hình. Lu Crane ho sù sụ, từng tràng dài xé rách buồng phổi, rồi khạc ra một bãi đờm lẫn máu đen sẫm xuống nền đá lạnh. Hắn quệt ngang miệng, thở dốc:

“Tao cũng sắp hết cơ hội rồi. Sump Lung, chuyện cũ rích ấy mà…”

Nhìn cảnh tượng ấy, Battery sững sờ. Nếu là hai năm về trước, anh ắt hẳn đã nhếch mép cười khẩy vào những lời lẽ đao to búa lớn kia, coi đó là thói đạo đức giả của kẻ kẻ bề trên. Nhưng giờ, những lời nói của Lu Crane bỗng trở nên thành tâm một cách lạ lùng.

Battery ngập ngừng, giọng chùng xuống:

“Ông…”

“Cái mùi hôi thối nồng nặc… tao lạ gì. Thực ra, tao cũng sinh ra và lớn lên, cũng từng hít thở cái bể sương cống rãnh của Khu Đáy Cống như mày thôi.”

Câu chuyện về cái xuất thân nghèo hèn vừa dứt thì sự tĩnh lặng của buổi chiều tà cũng bị xé toạc. Từ dưới thung lũng, tiếng người hô hoán vọng lên, nghe lao xao, rợn ngợp. Đám quân lính vốn đang uể oải bỗng chốc nháo nhác, chân nọ đá chân kia, xô đẩy nhau chạy dồn cả về phía cổng trại. Bụi đất mù mịt bốc lên, che khuất cả những lều bạt xác xơ, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn, bát nháo.

Một gã cai đội tách khỏi đám đông, ngước cái mặt lấm lem lên vách đá, hai cánh tay khua khoắng liên hồi, có vẻ là đang ra hiệu cho bọn họ xuống xem xét gấp. Cái vẻ mặt thất thần, hớt hải của gã báo hiệu một hung tin chẳng lành. Lu Crane hiểu ý, liền xốc lại vạt áo choàng rồi phăm phăm lao xuống dốc đá lởm chởm và Battery cũng vội vã bám gót theo sau.

Vừa chen chân, vạch lối vào giữa vòng vây người đang nín thở đứng nhìn, ngay lập tức mùi thịt khét lẹt, tanh nồng xộc thẳng vào khứu giác khiến họ phải đưa tay che mặt. Giữa khoảng đất trống, một cái thi thể nằm co quắp, cứng đờ lạnh ngắt trên tấm vải nhựa. Gã cai đội giọng run run bẩm báo, đây là gã thám báo tinh nhuệ nhất được phái đi dò la tin tức từ mấy hôm trước, nay trở về chỉ còn là cái xác chết.

Nhưng điều khiến đám chiến binh vốn đã quen với giết chóc cũng phải kinh hãi đến lặng người, mặt mày tái mét, không đơn thuần là cái chết, mà là sự tàn độc hiện hữu trên cái xác ấy. Kẻ thù đã không giết người này ngay, mà biến anh ta thành tấm bảng cáo thị sống. Trên lồng ngực phẳng phiu, tím tái của kẻ xấu số, những vết bỏng sâu hoắm, cháy sém đen thui hằn lên rõ rệt từng nét. Đối phương đã dùng sắt nung đỏ rực, gí mạnh vào da thịt, đốt cháy các thớ cơ để khắc lên đó những dòng chữ méo mó, rùng rợn. Từng nét chữ là từng vết sẹo lồi lõm, rỉ máu, biến tấm thân cha sinh mẹ đẻ của gã thám báo thành một bức thư khiêu chiến đầy man rợ gửi thẳng mặt bọn họ.

Trên cái nền da thịt cháy đen thui, rộp lên từng mảng ấy, những nét chữ ngoằn ngoèo hiện ra. Đó chẳng phải lời tuyên chiến đẫm máu hay lời nguyền rủa độc địa thường thấy của bọn giang hồ thảo khấu, mà lại là một cái trát mời hội kiến. Địa điểm được ấn định là Bãi Xỉ Than, một vùng đất chết nằm trơ trọi giữa ranh giới hai phe, nơi bốn bề trống hoác, gió thốc lồng lộng, chẳng có lấy một gò đất hay bụi cây để mai phục binh mã. Kẻ gửi thư đã tính toán kỹ lưỡng, chọn cái nơi đồng không mông quạnh ấy cốt để phô bày thiện chí.

Điều khiến đám đông trố mắt, xì xào bàn tán là cái tên người được mời đích danh khắc ngay chính giữa ức, to và rõ ràng nhất là Battery. Còn Lu Crane, kẻ đứng đầu phe nổi dậy, tên hắn chỉ được khắc ghé bên cạnh, nhỏ hơn, như một sự đính kèm, một khách mời phụ họa trong vở kịch sắp tới.

Đọc xong cái thông điệp nướng trên da thịt, Lu Crane không hề tỏ vẻ giận dữ hay tự ái vì bị coi thường. Trái lại, một nét cười giảo hoạt, lạnh lẽo từ từ trườn lên khuôn mặt sạm đen, hằn học của hắn. Hắn quay sang, ném cho Battery cái nhìn thâm sâu, đầy ẩn ý, ánh lên vẻ đắc thắng.

Trong khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt ấy, tâm trí Battery bỗng lóe lên một tia sáng, xua tan đám mây mù nghi hoặc bấy lâu. Những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc liền mạch. Hóa ra cậu chỉ là con tốt thí để dụ quân hậu ra khỏi thành, nhưng kể cả thế thì anh chàng vẫn chẳng bận tâm vì mục đích sau chót đang náu trong tim mình. Xem ra, bước đầu của kế hoạch mà họ chốt với nhiều ngày trước đó đang dần đến lúc được triển khai. Ơ cơ mà, trước mắt thì Battery cũng không ngờ cái tiền đề ấy lại vừa phải đánh đổi bằng một mạng người.

⋯⋯⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯⋯⋯

Cái ngày định mệnh ấy rốt cuộc cũng chầm chậm bò tới. Giữa sân trại lầy lội, đám phu phen đang hì hục khiêng ra một khối gỗ lù lù, bề thế. Đó là một cái hòm gỗ mun ngoại cỡ, đánh vec-ni bóng loáng, dài ngoẵng và rộng thênh thang, thậm chí dư sức chứa lọt thỏm một gã hộ pháp lực điền.

Nắp hòm mở toang, phô bày cái lòng sâu hoắm được bọc lót cầu kỳ. Từng lớp nhung đỏ thẫm xếp chồng lên nhau, dày cộp, mịn màng phủ kín mọi góc cạnh sắc nhọn. Bàn tay gã thợ già ấn xuống đáy hòm, lớp đệm bông lún sâu rồi nảy lên êm ru, tuyệt nhiên không phát ra một tiếng cót két. Người ta còn cẩn trọng chèn thêm những con lăn cao su và bông gòn vào các vách ngăn, cốt để triệt tiêu mọi rung chấn dù là nhỏ nhất khi di chuyển.

Lu Crane đứng khoanh tay, ra lệnh cho đám thuộc hạ lau chùi lại một lần nữa, cấm tiệt để sót lại dù chỉ một hạt bụi hay một dằm gỗ nhỏ. Cái sự chăm chút, nâng niu quá mức đối với một vật vô tri giữa chốn chiến trường xơ xác này làm nảy sinh bao điều ngờ vực. Thứ sắp được an tọa trong cái lồng êm ái kia ắt hẳn phải là một báu vật trần gian.

Một gã đàn em với mặt mũi hốc hác với đôi gò má cao vát như lưỡi cày, cứ đi ra đi vào, mắt la mày lét nhìn cái hòm gỗ mun lù lù giữa sân. Cái sự cung kính quá đỗi trước yêu sách của kẻ thù làm cái gan thỏ đế của hắn cũng thấy nhộn nhạo, bứt rứt không yên. Hắn đánh bạo tiến lại gần chủ tướng, cái đầu cúi gằm xuống đất, buông lời can gián đầy vẻ hồ nghi về sự phục tùng có phần nhu nhược này, trộm nghĩ rằng liệu cái sự nhún mình ấy có khác nào tự dẫn xác vào cửa tử.

Đáp lại cái vẻ lo âu sầu thảm ấy, Lu Crane vẫn giữ nét mặt trơ trơ lạnh tanh. Ý tứ của người cầm đầu tỏ ra khá rõ ràng: kẻ địch đã cất công dùng dao nung khắc lên da thịt đồng đội lời đòi hỏi về một chuyến hàng Vong Tinh, thì hà cớ gì lại không chiều lòng chúng. Hơn nữa, trong cái toan tính sâu xa, khối tài sản khổng lồ này đâu chỉ đơn thuần là cống phẩm cầu hòa. Việc mang theo thứ khoáng vật quý giá ấy, biết đâu chừng, lại trở thành nước cờ hữu dụng, một thứ bùa hộ mệnh hay thậm chí là đòn bẩy cho những biến cố khôn lường sắp tới giữa hang hùm miệng sói.

Độ ba mươi phút sau, mọi sự chuẩn bị đã đâu vào đấy. Lu Crane xốc lại cổ áo choàng, hai tay nắm chặt lấy sợi xích sắt to bản gắn vào đầu chiếc hòm gỗ mun, tiếng xích sắt va vào nhau lanh canh, hòa cùng tiếng gỗ trượt rin rít tạo nên một âm hưởng thê lương, buồn tẻ giữa buổi chiều tà. Chiếc hòm nặng trịch, lặc lè di chuyển, cày xới mặt đường gồ ghề, để lại phía sau một rãnh sâu hoắm kéo dài tít tắp. Battery lẳng lặng rảo bước bên cạnh, tạo nên chiếc bóng thứ hai và cũng là hai chiếc bóng duy nhất đổ dài ngoằng trên nền đất chết lân cận Sương Thành. Trông họ cứ như những tên hành khất sùng đạo hoặc lũ chuyên đào hố chôn người vậy. Con đường dẫn đến điểm hẹn hoang lạnh, hun hút gió lùa, hai bên đường cỏ dại mọc lút đầu người, xám xịt một màu tro bụi. Không gian tĩnh mịch, tuyệt nhiên vắng bóng ruồi muỗi chứ đừng nói tới chim chóc.

Bãi Xỉ Than hiện ra lù lù trước mắt, một vùng đất hoang hoác, lổn nhổn những gò đống đen trũi chất chồng lên nhau, thi gan cùng tuế nguyệt, chắn ngang tầm mắt, tạo thành những bức tường thành nham nhở, vây bọc lấy hai kẻ lữ hành trong một không gian chật hẹp, bức bối. Bụi than mịn và sắc, nương theo những cơn gió chướng thốc lên mù mịt, phủ một lớp phấn tang tóc lên vạn vật. Không gian đặc quánh mùi lưu huỳnh và sắt gỉ, bóp nghẹt lấy buồng phổi của những kẻ trót lạc bước vào chốn này. Tới tận đây rồi thì đến cả một bóng cây ngọn cỏ cũng chẳng còn, khắp chốn toàn đá là đá.

Lu Crane buông tay khỏi sợi xích sắt lạnh buốt, đứng sừng sững giữa trời chiều bảng lảng. Hắn soi mói từng hốc tối, từng ngọn cỏ lay động trên những gò đống cao ngất. Dù tứ bề vắng lặng, tuyệt nhiên không một bóng người, nhưng cái sự tĩnh mịch ấy lại gieo vào lòng người ta nỗi phấp phỏng. Bàn tay của cựu Đao Phủ cứ vô thức tìm về chuôi kiếm bên hông, ngón cái miết nhẹ lên khớp nối, chốc chốc lại đẩy nhẹ lưỡi thép ra khỏi vỏ một đoạn để lộ ánh kim lạnh lẽo rồi lại tra vào.

Cách đó vài bước chân, Battery mệt mỏi thả người ngồi bệt xuống cạnh chiếc hòm gỗ mun, lưng tựa vào thành hòm mát lạnh. Anh chàng lơ đãng nhìn những vệt bụi đen xoáy tròn trong không trung, tâm trí trôi dạt về những miền ký ức xa xăm. Cái sự căm hờn từng sôi sục trong máu huyết, từng khiến cậu mất ăn mất ngủ một quãng thời gian dài, nay bỗng trở nên mơ hồ, nhạt nhòa. Cậu tự hỏi lòng, liệu cái động lực thúc đẩy mình dấn thân vào cuộc chiến này có còn là ngọn lửa thù hận ngùn ngụt kia nữa không, hay nó đã nguội lạnh, chỉ còn lại nắm tro tàn của một thứ trách nhiệm nặng nề mà kẻ sống sót phải gánh vác thay cho người đã khuất. Cái ranh giới giữa hận thù và bổn phận nhòe nhoẹt, nhập nhằng khiến lòng dạ Battery ngổn ngang trăm mối tơ vò. Dù là nợ máu phải trả hay cái gông cùm của số phận đã tròng lên cổ, thì con đường này đã bước, sẽ không thể quay đầu.

Trông đằng xa, giữa cái mờ mịt của bụi than và sương muối, từ phía đường chân trời đen, bỗng nảy ra một điểm kỳ dị. Cái đốm ấy cứ nhấp nhô, lừ đừ trôi về phía này và chẳng mấy chốc, cái chấm nhỏ loang ra, rõ dần thành hình hài giống con người. Đi đầu là một dáng vóc mảnh khảnh, choàng tấm áo tím không khác gì cờ hiệu tang tóc phấp phới giữa bãi tha ma. Bám gót theo sau là một khối thịt lừng lững, đen trũi, bước chân nện xuống mặt đất nghe thình thịch, nặng nề như tiếng búa tạ. Hắn đi đến đâu, đá sỏi lạo xạo, vỡ vụn dưới gót đến đó. Nói chung là thật dễ để người ta liên tưởng đến ai đấy đang dắt theo con chó dữ.

“Chà, đến rồi. Trông cũng đường đường chính chính ghê.”

Battery nghe Lu Crane báo thế, bèn đưa mặt lên, tháo kính xuống, cố căng con mắt để thu vào tầm nhìn cái dáng hình kia. Nhưng trước mắt cậu lúc này, sự vật vẫn chỉ là những mảng màu nhòe nhoẹt, mù mờ như mọi khi.

“Ờ, cứ để con mụ đó lại gần hơn nữa. Tôi đang muốn nhìn rõ mặt ả lắm đây.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!