Tập 02: Thiên Quỷ Kiếm Khách

Chương 15: Thất Thủy Ma Long (1)

Chương 15: Thất Thủy Ma Long (1)

Một ngày nọ, khi những cơn gió đầu hạ vừa kịp mang theo mùi lá non lan khắp sườn đồi, Kain và Kurenai nhận một nhiệm vụ đơn giản đến mức gần như chẳng ai buồn tranh.

Thu thập dược thảo trên ngọn núi phía tây thành phố.

“Chỉ là hái thuốc thôi à?” Kurenai hỏi, khẽ nghiêng đầu khi đọc tờ nhiệm vụ.

“Ùm. Với lại… trà thảo mộc của chúng ta sắp hết rồi.” Kain cười nhẹ, giọng mang chút mong chờ.

“Nên tôi cũng định tìm nguyên lệu để pha một mẻ mới đấy.”

Khu rừng buổi sáng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng bước chân chạm lên lớp lá khô và âm thanh khe khẽ của những cành cây lay động.

Ánh nắng len qua tán lá, rơi xuống vai họ thành từng mảng sáng nhạt. Không có quái vật cũng chẳng phải chiến đấu… chỉ là hai người lặng lẽ tìm kiếm những loại thảo mộc quen thuộc để pha trà.

“Mà này, bang hội đang rục rịch chuẩn bị cho cuộc chinh phục Mê Cung Vạn Thủy sắp tới đấy.”

Kurenai lên tiếng, thanh âm trong trẻo cắt ngang tiếng xào xạc của lá rừng.

Nàng nghiêng đầu nhìn cậu, đôi mắt ánh lên vẻ quan tâm:

“Lúc lập Huyết Thệ Ước cậu nói muốn tham gia mà, nên tranh thủ liên hệ với họ sớm đi.”

“Cảm ơn vì đã nhắc, tôi cũng đang định làm vậy.” Kain gật đầu đáp lại.

Giữa cuộc trò chuyện, Kurenai khẽ cúi người, đôi tay thon dài nhẹ nhàng ngắt một nhành dược thảo tím nhạt rồi đưa về phía cậu.

Kain nhận lấy, lồng ngực khẽ rung lên một nhịp cười nhẹ nhàng.

Cậu để mình chìm đắm trong hương thơm thanh khiết của nhành thảo hòa quyện cùng sự dịu dàng tỏa ra từ nàng. Một khoảng lặng bình yên bao trùm, ngọt ngào đến mức khiến Kain muốn thời gian cứ thế đóng băng mãi mãi.

“Trong Mê Cung Vạn Thủy... có thứ gì rất quan trọng với cậu sao?” Kurenai tò mò hỏi.

Kain khẽ nhìn sang nàng.

“Dù biết con trùm của Hầm Ngục Hắc Thiết Chu mang thứ nọc độc mà chỉ cần sơ suất một lần là mất mạng…”

Nụ cười trên môi cậu dần nhạt đi, ánh mắt trở nên trầm lặng.

“Cô vẫn quyết định tham gia để tìm vật phẩm giúp trả thù Ma Thần Giáo… đúng không?”

“Quả thật là vậy…” Kurenai khẽ gật đầu.

Nàng hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Hầm Ngục Hắc Thiết Chu không phải nơi khó chinh phục nhất trong Lục Đại Hầm Ngục, nhưng lại là nơi khiến các mạo hiểm giả e dè nhất. Không ít người đã sống sót rời khỏi đó… chỉ để một tháng sau chết vì độc phát tác.

Kain khẽ thở ra:

“Tôi cũng vậy. Trong đại hầm ngục ấy… có những thứ tôi buộc phải mang về.”

Ánh mắt Kain hướng về phía chân trời xa xăm, nơi bóng tối của tương lai đang rình rập.

Ý nghĩ ấy đã khắc sâu trong lòng Kain từ rất lâu. Nếu không chuẩn bị tất thảy ngay từ bây giờ, mọi bi kịch sẽ lặp lại như một vòng lặp tàn nhẫn. Và khoảnh khắc hạnh phúc cùng nàng lúc này cũng sẽ sớm tan biến như làn khói mỏng.

Sự trầm mặc của Kain khiến bầu không khí chợt trĩu nặng.

Nhận ra sự u tối đang dần lấn át đôi mắt người đồng hành, Kurenai khẽ chớp mắt, nàng tiến lại gần hơn một chút để kéo Kain khỏi vũng lầy của những suy tư.

“Này, đứng thẫn thờ thế là đủ rồi đấy. Cậu đã thu thập đủ số dược liệu cho nhiệm vụ chưa?”

Lời nói của nàng như một sợi dây kéo Kain về với thực tại đầy nắng và gió. Cậu chớp mắt, nhìn nhành dược thảo tím trong tay rồi khẽ thở phào, áp lực trên vai như vơi đi phần nào.

Kain nhìn nàng, nụ cười bình tâm dần trở lại trên môi:

“Xong rồi. Mọi thứ đều đủ cả.”

Cậu cất nhành thảo vào túi một cách cẩn thận, rồi ra hiệu về phía lối mòn.

“Về thôi chứ nhỉ? Nắng bắt đầu gắt rồi, chúng ta nên xuống núi trước khi đứng bóng.”

Kurenai mỉm cười gật đầu.

Hai bóng người bắt đầu rảo bước dưới những tia nắng sớm xuyên qua kẽ lá, bỏ lại sau lưng đại ngàn bí ẩn và những kế hoạch đại sự đang chờ đợi phía trước.

**********

Kim đồng hồ không ngừng quay và dòng đời cũng chẳng vì một ai mà dừng lại. Chớp mắt một cái, năm mới đã trôi qua được sáu tháng.

Màn đêm buông xuống, nhưng Valderion vẫn không chìm vào tĩnh lặng. Ánh đèn lung linh soi sáng những con phố lát đá, phản chiếu lên bầu trời đêm như những vì sao.

Thành phố chưa bao giờ thật sự ngủ yên.

Trong căn phòng trọ nhỏ quen thuộc, hơi ấm len lỏi giữa không gian tĩnh lặng. Kurenai đang ôm lấy Kain, ngủ say một giấc bình yên. Đầu nàng gác lên cánh tay cậu, hơi thở đều đặn phả nhẹ lên ngực.

Chiếc sừng nhỏ trên trán nàng vô tình chọt vào má Kain, khiến cậu chợt tỉnh giấc.

Kain nghiêng đầu nhìn nàng. Dưới ánh đèn mờ, gương mặt Kurenai lúc ngủ trông mềm mại hơn hẳn dáng vẻ thường ngày.

Một nụ cười dịu dàng khẽ hiện nơi khóe môi cậu.

Suốt thời gian qua, Kurenai đã dần mở lòng với Kain. Dù nàng vẫn cố che giấu sau vỏ bọc của một kiếm sĩ, nhưng những hành động nhỏ như một cái nắm tay vô thức hay cái ôm lặng lẽ mỗi khi đêm xuống… lại khó lòng giấu kín.

Kain nhận ra điều đó, nhưng cậu không nói gì. Và Kurenai cũng hiểu cậu đã âm thầm chấp nhận, vì thế nàng từng chút một thôi không còn kìm nén cảm xúc của mình nữa.

“Ngày mai còn có cuộc chinh phục hầm ngục nữa…”

Kain khẽ lẩm bẩm, tay còn lại gác lên trán.

Mê Cung Vạn Thủy. Hơn bảy trăm năm trước từng là đền thờ của Đại Thánh Nữ. Sau khi thánh nữ qua đời, một trận động đất kinh hoàng đã khiến một phần đền thờ ngập trong nước, rồi nơi đó bị Thất Thủy Ma Long, con quái thú bảy đầu chiếm giữ.

“Hai món vật phẩm đó… mình chỉ cần đến nơi cất giữ chúng khi trận chiến đã gần ngã ngũ là đủ.”

Ánh mắt Kain khẽ trầm xuống trong bóng tối, sâu và tĩnh lặng như đang lặng lẽ rà lại từng bước đã được sắp đặt từ trước.

“Chỉ cần có chúng, tương lai mới thật sự có thể thay đổi.” Cậu khẽ thở ra, ánh nhìn dịu lại.

“Ngày mai… cũng là lúc được gặp lại Rinara.”

Dù thỉnh thoảng Kain có trao đổi thư từ với Rinara, nhưng cũng tròn một năm kể từ lần cuối cậu gặp nàng ấy.

Làm Anh hùng đúng là vất vả thật. Cả chị ấy, và cả Sirian nữa.

Kain khẽ thở ra một hơi dài, để mặc những suy nghĩ tan vào màn đêm tĩnh lặng.

Bên cạnh hơi ấm quen thuộc của Kurenai, cậu nhắm mắt lại… và ngủ tiếp như thể ngày mai vẫn còn rất xa.

**********

Vì Mê Cung Vạn Thủy nằm ngay giữa biên giới phía tây Lumia và vương quốc Zephyrus, nên ngay từ sáng sớm hôm sau, đại sảnh bang hội Nanh Sắt đã nhộn nhịp hơn hẳn ngày thường.

Những trị liệu sư khoác áo choàng trắng mang phù hiệu điện thờ Zephyrus ra vào liên tục. Xen kẽ giữa họ là những lính đánh thuê dày dạn kinh nghiệm, trên người mang theo đủ loại vũ khí, chỉ cần liếc qua cũng đủ biết họ từng sống sót qua không ít cuộc chinh phạt sinh tử.

Ở trung tâm đại sảnh, hội trưởng Ragnar đã mặc đầy đủ trang bị, bộ giáp nặng nề phản chiếu ánh đèn. Ông đang trò chuyện cùng các mạo hiểm giả cấp cao của hội, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực. Cuộc chinh phạt lần này do chính ông trực tiếp chỉ huy, không ai dám lơ là.

Kain và Kurenai cũng có mặt trong nhóm, đứng cạnh họ là Leon. Anh khoanh tay, ánh mắt nhìn quanh đại sảnh đông đúc rồi khẽ nói:

“Hy vọng lần này mọi thứ sẽ diễn ra thuận lợi.”

Kurenai khẽ nghiêng người, dựa nhẹ vào vai Kain, đôi mắt đỏ thẫm nhắm lại để dưỡng thần. Dáng vẻ nàng trông hoàn toàn trái ngược với không khí tấp nập trong đại sảnh.

Kain đáp lại Leon bằng giọng bình thản:

“Chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ rồi. Không cần quá lo đâu.”

Leon gật đầu, rồi nở nụ cười mang chút bông đùa khi thấy sự thân thiết giữa hai người.

“Hai người trông có vẻ chẳng hề căng thẳng nhỉ?”

“Haha, bọn tôi luôn là vậy mà.” Kain cười đáp, giọng nhẹ nhàng.

Đúng lúc ấy, cửa đại sảnh mở ra. Một nhóm người khoác áo choàng đỏ thêu hoa văn tinh xảo bước vào, ma lực dao động quanh họ rõ ràng và có trật tự.

“Ồ, là pháp sư của Xích Ma Pháp Viện.” Leon khẽ nói.

Kain cũng đưa mắt nhìn theo. Bộ trang phục pháp sư quen thuộc khiến cậu chợt nhớ đến hình ảnh Erika.

Không lâu nữa… ta cũng sẽ gặp lại nàng ấy thôi.

Ragnar nhanh chóng bước đến, bắt tay lịch sự với người dẫn đầu nhóm pháp sư:

“Chào các cậu. Rất vui vì Xích viện cũng tham gia lần này.”

Pyrel, nam pháp sư khoảng hơn ba mươi tuổi mỉm cười, bắt tay đáp lại:

“Không có gì đâu, hội trưởng. Được tham gia cuộc chinh phạt này là vinh dự của chúng tôi.”

Không lâu sau đó, đội chinh phạt gồm ba mươi người tập hợp đầy đủ. Dưới ánh nhìn nghiêm túc của Ragnar, cả đoàn bắt đầu lên đường hướng về Mê Cung Vạn Thủy, nơi số phận và quá khứ đang lặng lẽ chờ đợi họ phía trước.

**********

Con đường dẫn đến Mê Cung Vạn Thủy dần hiện ra trước mắt đoàn chinh phạt khi mặt trời đã lên cao, ánh nắng chiếu xiên qua những tán mây mỏng nhưng không thể xua tan cảm giác lạnh lẽo nơi đây.

Từ xa nhìn lại, toàn bộ khu vực trông như một đền thờ khổng lồ đã bị thời gian và nước nuốt chửng, những bức tường đá cổ xếp chồng chằng chịt, đan xen lối đi cao thấp như một mê cung không bao giờ có điểm kết thúc.

Trước lối vào chính, lính canh đứng gác nghiêm chỉnh, giáo mác dựng thẳng, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi cánh cổng đá đồ sộ. Chỉ cần bước qua ranh giới ấy, sinh tử đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của con người.

Giữa hàng lính canh, một thân ảnh quen thuộc đang đứng chờ.

Rinara khoác bộ giáp sáng bạc gọn gàng, dáng đứng thẳng tắp, tấm áo choàng khẽ lay động trong làn gió ẩm lạnh. Ánh mắt nàng điềm tĩnh, vững vàng đến mức chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến người khác cảm thấy an tâm.

Phong thái của một Anh hùng không khoa trương, nhưng tuyệt đối đáng tin cậy.

Khi nhìn thấy nàng, Ragnar lập tức bước lên phía trước, cúi đầu chào đầy kính trọng.

“Chào ngài Rinara. Thật không ngờ lại gặp ngài ở đây… ngài cũng định tham gia cuộc chinh phạt này sao?”

“Chào ông hội trưởng.” Rinara mỉm cười nhẹ, giọng ôn hòa. “Ông sẽ không phiền nếu tôi cùng tham gia chứ?”

“Sao lại phiền được!” Ragnar bật cười, sự căng thẳng trên gương mặt ông như tan biến.

“Nếu có một Anh hùng tham gia thì đó là điều quá tốt rồi.”

Nhóm pháp sư của Xích Ma Pháp Viện cũng nhanh chóng tiến lên chào hỏi Rinara bằng thái độ trang trọng. Trong lúc đáp lễ, ánh mắt nàng vô tình lướt qua đoàn chinh phạt và dừng lại nơi Kain cùng Kurenai đang đứng.

Khóe môi Rinara cong lên tinh nghịch. Nàng khẽ nháy mắt về phía họ.

Kain chỉ nhẹ gật đầu, mỉm cười đáp lại. Kurenai cũng cúi đầu chào theo phép, rồi vô thức đứng sát lại gần Kain hơn một chút.

Đứng cạnh họ, Leon nheo mắt, giọng đầy nghi hoặc:

“Là tôi nhìn nhầm… hay là ngài Anh hùng vừa nhìn về phía này và nháy mắt vậy?”

“Chắc anh nhìn nhầm rồi đấy, Leon.” Kain đáp bình thản, khóe môi khẽ nhếch lên khi cố nhịn cười.

Đội chinh phạt bắt đầu tiến vào bên trong Mê Cung Vạn Thủy.

Ngay khi bước qua cánh cổng đá khổng lồ, ánh sáng mặt trời lập tức bị nuốt chửng. Không gian bên trong đền thờ mở ra thành những hành lang đan chéo phức tạp, trần cao vút nhưng chìm trong bóng tối dày đặc. Ánh đuốc và pháp quang lay động, phản chiếu lên những bức tường đá cổ loang lổ vết nứt.

Mực nước lạnh lẽo ngập đến mắt cá, có chỗ dâng cao đến bắp chân. Mỗi bước đi đều phát ra tiếng õm ọp nặng nề, sàn đá trơn trượt khiến đội hình buộc phải tiến chậm và giữ khoảng cách hợp lý. Không khí ẩm lạnh bám chặt lấy da thịt, mang theo mùi mục rữa lâu năm.

Chưa đi được bao xa, những tiếng kim loại va vào đá vang lên từ góc tối phía trước.

Undead xuất hiện. Chúng khoác những bộ giáp rỉ sét cong vênh, vũ khí mẻ nứt, xương trắng lộ ra xen lẫn thịt thối nát dính đầy bùn nước.

Chúng di chuyển không quá nhanh, nhưng từng bước lại vững vàng, không hề biết mệt mỏi. Một vài con giơ khiên che chắn, số khác lặng lẽ vòng sang hai bên tìm cơ hội đánh lén.

“Giữ đội hình! Trị liệu sư lùi sau!” Ragnar quát lớn.

Chiến tuyến lập tức được dựng lên. Khiên va chạm với lưỡi kiếm, pháp thuật lửa và thánh quang nổ tung giữa hành lang hẹp.

Xoẹt!

Rinara lao lên phía trước như một tia chớp vàng, mỗi nhát kiếm đều gọn gàng chém nát xương sọ Undead.

Kain và Kurenai không xông pha trực diện, mà di chuyển ở rìa đội hình, Kain dùng hắc kiếm chém hạ những kẻ lọt qua phòng tuyến, còn Kurenai ra tay nhanh gọn kết liễu những con quái bị thương nặng.

Tiến sâu hơn vào các lối đi quan trọng, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Những Thạch Vệ Đền Thờ thức tỉnh.

Tượng đá cao bốn đến năm mét, rêu phủ đầy thân, phù văn cổ mờ nhạt phát sáng yếu ớt. Nước nhỏ giọt từ các khe nứt trên cơ thể chúng khi những cánh tay đá khổng lồ giáng xuống.

Rầm Rầm!

Mỗi cú đánh đều mang theo lực nặng khủng khiếp, đập nát sàn đá.

Pháp sư và cung thủ nhanh chóng tập trung hỏa lực. Rinara trực diện cản một đòn, mặt đất dưới chân nàng nứt toác, nhưng nàng vẫn đứng vững, phản công bằng những nhát chém mang lôi quang làm vỡ từng mảng đá.

Khi vượt qua vùng nước nông hơn, nguy hiểm lại đến từ phía dưới.

Ùng ục!

Những Huyết Thủy Trùng bất ngờ trồi lên.

Thân dài to như chó lớn, lớp vỏ đỏ sẫm bóng ướt. Chúng lao ra theo đàn nhỏ, hàm răng sắc nhọn cắn chặt vào chân một mạo hiểm giả. Một tiếng kêu đau đớn vang lên khi chất độc gây tê lan ra, máu rỉ chậm rãi theo vết thương.

Kain lập tức kéo người bị thương ra khỏi nước, trong khi Kurenai dứt khoát chém đôi con trùng đang quấn lấy hắn. Trị liệu sư nhanh chóng can thiệp, ánh sáng hồi phục xua tan chất độc.

Cuộc tiến công tiếp diễn. Dù một số người bị thương nhưng không ai ngã xuống.

Sau khi vượt qua những thử thách bên ngoài, cả đội cuối cùng cũng đứng trước lối vào của một căn phòng rộng lớn, nơi từng là thánh điện cầu nguyện của đền thờ cổ.

Đón chờ cả đội bên trong là một đại sảnh ngập nước mênh mông với mái vòm cao vút, những cột đá cổ nứt vỡ vươn lên từ mặt nước tối màu.

Ánh sáng từ các phù văn còn sót lại trên tường mờ mịt, phản chiếu lên làn nước gợn sóng tạo thành những vệt sáng méo mó, khiến không gian càng thêm quỷ dị.

Ùng ục!

Ngay giữa đại sảnh, con quái thú khổng lồ chậm rãi chuyển động. Thân thể nó đồ sộ như một con rồng cổ đại, lớp vảy xanh lục sẫm phủ kín, xen lẫn những mảng rêu ẩm ướt bám chặt như đã sống cùng nơi này suốt hàng thế kỷ.

Từng chiếc móng vuốt cong vút lộ ra khỏi làn nước, sắc bén đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến da đầu tê dại.

Nó từ từ ngẩng cao thân mình.

Bảy chiếc đầu lần lượt trồi lên, đồng loạt thở ra những làn hơi nước lạnh lẽo mờ ảo, ánh mắt thú tính quét khắp đại sảnh. Những hàng răng nanh lấp ló sau làn sương, sắc nhọn như lưỡi dao, phát ra âm thanh ken két ghê rợn khi cọ vào nhau.

Kain siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt trầm xuống.

Vậy ra đây chính là con quái vật ngự trị nơi này… Thất Thủy Ma Long.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!