Bữa trưa được Qihyeon yêu cầu dọn lên Skybar thay vì nhà hàng Boutique tầng ba như dự tính ban đầu của bếp trưởng Yoon. Một chiếc bàn tròn phủ khăn mềm trắng dành cho hai người được bày ngay ngắn giữa sảnh tiệc nhỏ, hướng ra boong trước, trang trí bằng bình hoa thanh liễu xen phi yến trắng. Nhân viên điều chỉnh độ mờ của mái kính làm dịu nắng, không khí tươi được giữ ở mức nhiệt dễ chịu.
“Để anh gọi Thủy My lên đưa em xuống thay bộ váy khác.” Qihyeon gợi ý. Kyoko chưa trả lời, ông đã nghiêng người nhấn nút gọi đích danh cô phục vụ trẻ từng mời bà món bánh ngọt lúc sáng. Chỉ lát sau, My xuất hiện. Cô đi bước chân rất nhẹ, tóc buộc gọn, cử chỉ từ tốn, không chút vẻ rụt rè. Qihyeon kín đáo quan sát hai người phụ nữ: một bên trong sáng thanh xuân, một bên mặn mà đài các. Đúng như ông dự đoán: cô bé tên My này để lộ một tia phấn khởi bất ngờ khi thấy thần thái mới của Kyoko, dù giấu rất kỹ. Còn Kyoko, ngược lại, vẫn điềm tĩnh khi thấy Thủy My, chẳng biểu lộ gì.

Khi bóng hai người vừa khuất, Qihyeon bước đến góc phòng, đứng trầm ngâm. Tay ông chạm hờ phía trên tai, động tác tưởng như lơ đãng. Thực chất ông đang phát đi một mệnh lệnh bằng ý nghĩ. Miếng dẻo mỏng trong suốt tưởng chừng vô hại, chạm vào da là bám chắc, lại đang mã hóa suy nghĩ thành chỉ thị truyền thẳng đến bếp trưởng Yoon, người ắt hẳn đang tất bật với mấy món cá tuyết áp chảo. Công nghệ mới này là một hệ thống liên lạc đa lớp - có thể chuyển hóa tư duy thành thông điệp, hoặc kích hoạt đàm thoại trực tiếp khi cần. Vừa được tập đoàn của ông tung ra thị trường toàn cầu đầu quý trước, nó đã gây bão ngay tức khắc - kéo theo hàng loạt tranh cãi cùng lệnh hạn chế hoặc cấm tiệt từ cả chục nước trải dài từ Âu đến Á.
“Đã rõ, thưa chủ tịch,” giọng Yoon Seok-rim đáp lại sau một thoáng im lặng.
“Tốt. Truyền đạt ngắn gọn, khéo léo. Không giải thích sâu. Không ai được biết. Không làm Kyoko để ý.”
“Thưa ngài, vâng.”
“Để loa mở.”
Vừa cách mặt Kyoko, Qihyeon liền trở lại vẻ lạnh tanh y như tách trà nguội ngắt bỏ quên cả buổi. Rõ ràng rồi, chiều nay sẽ chẳng có chút thời gian nào để thong dong. Ông phải ép vừa hai ngày lịch trình vào một buổi chiều, chẳng còn lựa chọn nào khác. Lời hứa về “kỳ nghỉ trọn vẹn” với Kyoko nếu không thực hiện được, sẽ chỉ là lời nói suông làm nàng thêm buồn tủi. Qihyeon đăm chiêu, tai vẫn nghe tiếng bước chân Seok-rim khua vọng trên boong qua kênh liên lạc chưa tắt. Đâu đây, bóng ma Alzheimer vẫn lởn vởn, chẳng hề chờ đợi, chẳng có chút hài hước. Alzheimer không biết đùa. Nó chỉ lầm lũi tiến tới.
“Cháu chào ông Yoon.”
“Ừ, chào cô Thủy My.”
Có tiếng sóng vỗ xa mờ lẫn trong giọng họ, vọng trong một khoảng không đầy gió. Có vẻ Seok-rim hẹn gặp cô gái ở boong sau, cách khá xa phòng Kyoko.
“Ông cho gọi cháu?”
“Ừm.”
“Có chuyện gì sao ạ?”
“Cô My, thời gian không có nhiều, chúng ta trao đổi nhanh.”
“Dạ.”
"Đã xảy ra vài việc nhỏ. Cơ cấu nhân sự - việc làm trên tàu Sonamu đang có điều chỉnh. Sắp tới sẽ phát sinh thêm nhiều việc. Ông chủ muốn cô cân nhắc cắt bớt thời gian làm tại cảng Yeosu để chuyển dần sang công việc viện nghiên cứu tại Jeju, nếu thấy thuận tiện. Ý cô thế nào?"
“Dạ… sao ạ? Jeju ấy ạ?”
“Phải. Đây là một cơ hội thăng tiến. Một ưu ái từ ông chủ, xuất phát từ sự tin tưởng dành cho cô. Nhưng nếu cảm thấy chưa phù hợp, cô hoàn toàn có thể từ chối.”
Một vài giây im lặng.
Cuối cùng, Thủy My cất giọng ngập ngừng:
"Dạ… cháu là người Việt Nam sang Hàn Quốc làm việc, cũng chưa có gia đình hay ràng buộc gì cố định cả…”
“Cháu nghĩ, mình còn trẻ, có thể làm việc ở bất cứ đâu. Yeosu, Sonamu, Jeju. Miễn là công việc suôn sẻ, có cơ hội phát triển, mà… nếu thu nhập khá hơn một chút thì tốt quá. Với lại đảo Jeju cũng đẹp. Cuộc sống chắc là cũng dễ chịu thoải mái… thật ra cháu thích làm việc ổn định trên đảo hoặc đất liền hơn là cứ lênh đênh trên biển mãi, ông ạ.”
"Tốt rồi, Thủy My. Vậy từ giờ cháu sẽ chuyển sang bộ phận lịch trình, sự kiện, hỗ trợ chị Mi-eun. Việc phục vụ vẫn duy trì tạm thời, nhưng sẽ giảm dần để cháu có thể tập trung toàn thời gian cho công việc mới - trước hết vẫn là trên Sonamu, rồi tại Jeju sau này. Ông chủ đã bắt đầu thiết lập một cơ sở mới ở đó, dưới danh nghĩa tập đoàn Celerwell Medical. Lương cháu sẽ tăng 80%, phụ cấp tăng gấp đôi.”
Có tiếng hít sâu thật mỏng. Chừng như Thủy My đang vô cùng ngạc nhiên.

“Celerwell Group đài thọ toàn bộ chi phí đi lại, sinh hoạt cơ bản, chỗ ở mới, trang thiết bị làm việc. Sẽ kí hợp đồng lao động mới với cháu. Mọi thủ tục khác với cấp quản lý, với nghiệp đoàn, sẽ có người xử lý ngay trong tuần này cho cháu.”
"Dạ vâng. Nếu thật sự được giao trọng trách như vậy, cháu rất biết ơn. Bếp trưởng... à không, ông Yoon, cháu xin phép hỏi, vì sao lại có sự điều chuyển này ạ? Còn về công việc mới, liệu cháu có cần được đào tạo thêm không?"
"Ông và Mi-eun tất nhiên sẽ hỗ trợ đến khi cháu rành rẽ. Cứ yên tâm. Việc làm mới sẽ liên quan nhưng không gắn bó trực tiếp với phu nhân Kyoko.”
Seok-rim ngừng lời một chút. Chắc là để nhìn sâu vào mắt My.
“Sáng nay, vô tình thôi, Thủy My à. Cháu là người cuối cùng ở bên Kyoko trước khi phu nhân dần tự thoát khỏi tâm trạng u ám. Giờ thì tâm lý của phu nhân đã ổn hơn rất nhiều rồi, và không nghi ngờ gì, điều đó bắt đầu từ cuộc gặp với cháu.”
“Nó tiết lộ chắc chắn rằng, sự đồng điệu hay linh tính trong giao tiếp mà phu nhân có với Thủy My tác động rất tích cực đến sức khỏe tinh thần của bà ấy. Vai trò của cháu đã trở nên thật quan trọng. Cả chủ nhân và phu nhân đều cần cháu.”
“Mà có lẽ cũng vì cháu là đồng hương Việt Nam của phu nhân nữa.”
"Chuyện đó… là sao vậy ạ? Vậy ra phu nhân cũng là người gốc Việt sao ạ?" giọng Thủy My thốt lên, vừa sững sờ vừa xao xuyến.
Bên này, Qihyeon cũng bắt đầu sốt ruột. Seok-rim vẫn chưa vượt quá giới hạn, song ông ta nói chậm đến phát bực. Chẳng nhẽ không biết Kyoko có thể trở lại bất cứ lúc nào sao. Qihyeon cứ nấn ná, vừa cố lắng nghe tiếp vừa liếc ra cửa, bối rối như một gã chồng vụng trộm. Ông tự bật cười với chính mình. Một Qihyeon đầy vẻ khuất tất, lén nghe một cô gái để tìm cách che chở cho một phụ nữ khác. Một Qihyeon trớ trêu, đôi khi ngang ngược đến mức chính ông cũng không chịu nổi bản thân.
“Không chỉ gốc Việt. Bà còn mang quốc tịch Việt, như cháu vậy.”
“Thật không ngờ...”
“Nhìn phu nhân Kyoko thanh nhã quá, lại nói tiếng Hàn giỏi như vậy, cháu cứ đinh ninh bà có gốc Hàn hoặc đến từ một nơi rất xa...”
“Ngạc nhiên phải không. Nhưng cháu My này, chuyện phu nhân sinh ra ở đâu không phải là một bí mật lớn. Kyoko đã khá nổi trong giới kinh doanh Nhật Bản từ rất lâu, đặc biệt trong lĩnh vực công nghệ và mỹ phẩm. Trước đó nữa, phu nhân còn là một nghệ sĩ trình diễn được đánh giá rất cao. Về quốc tịch - có thể công chúng ít biết rõ, nhưng trong giới thượng lưu thì điều đó chẳng có gì bất ngờ cả. Tuy nhiên…”
“Thủy My đừng nên chuyện gì biết cũng kể. Tốt nhất cứ tập trung vào công việc chính. Trên tàu này mỗi người đều có nhiệm vụ riêng và đều đã ký vào hợp đồng bảo mật thông tin tuyệt đối, cháu nhớ chứ?”
“Dạ, được mà. Cháu sẽ giữ kín tất cả.”
“Tốt lắm. Tuyệt vời.”
“Được rồi, ông thành thực chúc mừng cháu với vị trí mới. Nhưng này, hôm nay, mai và ngày kia nữa - ông vẫn sẽ giao cho cháu một nhiệm vụ - thật sự cực kỳ! Nhưng với tư cách bếp trưởng phân công cho nhân viên phục vụ trên tàu, chứ không phải một nghiên cứu viên ở Jeju đâu đấy.”
“Vâng ạ, vậy thì lại quá dễ với cháu rồi.” Thủy My vừa trả lời vừa cười khúc khích.
“Không hẳn đâu, đừng có chủ quan! Cháu nghe đây: hãy luôn ở gần, nhưng đừng lộ liễu. Nhỡ khi nào cảm thấy phu nhân Kyoko cần hỗ trợ gấp, cháu phải giúp ngay, không được chần chừ.” Seok-rim hạ giọng thật thấp: “Sẽ có hai email mật tự hủy về hai quy trình riêng biệt cháu cần biết. Ông sẽ gửi ngay sau bữa trưa. Tùy tình hình, cháu sẽ biết khi nào cần áp dụng điều gì. Rõ chưa nào?”
“Bí ẩn quá nhỉ. Mà thôi ông đừng lo, cháu nhất định hết lòng hỗ trợ phu nhân. Thật lòng đấy, cháu thấy bà cực kỳ dễ mến, gần gũi và dịu dàng lắm. Ở cạnh một chút thôi cũng thấy lòng nhẹ tênh rồi…”
Qihyeon ngắt tín hiệu. Không có sự tĩnh lặng hay yên ả nào. Suy tư vẫn vây lấy ông. Dư âm cuộc trò chuyện đó vẫn quyện lại hỗn độn như bức tranh trừu tượng, chỉ có thể khám phá ra nó ở chặng cuối một chuyến thám hiểm kỳ lạ đầy những khúc quanh. Ta vừa xem gì nhỉ. Một bức họa phi lý nhưng quý giá, mà chỉ cần một nét cọ lệch cũng sẽ đẩy kẻ thưởng lãm vào một vùng tối không đoán định.
À, ông bạn già Seok-rim thật khéo léo, xử lý như một người viết thư tình giữa bom thời chiến. Rất tử tế, rất kiên nhẫn, và hoàn toàn không đúng lúc. Seok-rim có vẻ không sinh ra để hành động gấp gáp. Đặt ông ta vào một tình huống khẩn cấp, nhấn mạnh yêu cầu ngắn gọn và ta sẽ nhận được một loạt câu chấm lửng. Nhưng dù sao, kết quả nhiệm vụ thì thật tuyệt, không phàn nàn được gì. Quan trọng hơn nữa là tâm ý của Thủy My đã hướng về nàng. Cô gái ấy… phải công nhận ta vẫn chưa biết nên gọi là gì cho đúng. Nhân viên nhà bếp? Đồng hương? Người thấu cảm? Kẻ cứu vớt ký ức? Không, ta vốn chỉ cần thêm một mảnh ghép trung thành ngay lập tức, một tâm hồn thơ ngây giữa tình thế cấp bách tréo ngoe này. Còn lời nhận xét “giao tiếp đồng điệu đầy linh tính” ta gợi ý để Seok-rim rào đón giúp, cùng lắm chỉ là ảo tưởng mỹ miều ta tự huyễn hoặc bản thân mình đó thôi. May thay cho ta là Seok-rim không truyền đạt quá cường điệu. Nhưng ta nào có ngờ? Chỉ với một câu nói đơn giản gần cuối cùng, Thủy My đã vượt xa tất cả định nghĩa ta từng hình dung tới.
Vậy thì lại quá dễ với cháu rồi.
Ta đã nghe nó ở đâu đó rồi. Một tầng quên nhớ còn mờ mịt hơn cả tuổi trẻ đã rã mục từ lâu, già cỗi hơn cả tập đoàn HqisM mà ta đã băm nát xuân xanh để xây đắp trong cuồng nộ và hoang tưởng. Ta nhất định đã nghe thấy nó. Một đêm ga Seoul không gian vặn vẹo méo mó, cuộc đời chỉ còn lại mình ta. Tuyết đầu mùa rơi đầy vai tóc. Ta gào khản cháy cổ họng, trăm bóng người trôi ngang qua, không ai nghe thấy.

Không thể tin mới đó đã bảy mươi năm. Hóa ra ta đã già rồi. Thế mới thật là déjà vu. Ta vừa bị xô vào vùng đêm mà chính mình cũng không chắc có muốn nhớ lại. Người đẩy ta qua cửa là một cô phục vụ từng lời nói đều trong sáng đến đáng ngờ, điệu cười lại rơi đúng chỗ một cách khó tin. Người ta vẫn bảo: sau nụ cười thường ẩn giấu lưỡi dao. Nhưng ở đây, e rằng chính tiếng khúc khích kia mới là lưỡi sắc nhất cắt thẳng vào lòng ta.
“Nãy giờ anh nghe ai nói chuyện vậy?”
Qihyeon quay phắt lại, chỉ để chạm phải ánh mắt Kyoko. Giọng nàng thật nhỏ, nghe ra ý vị, vẫn khiến ông giật mình. Kyoko đứng cạnh ông từ lúc nào, mái tóc búi cao cầu kỳ, chiếc váy lụa trắng cổ tim với tay áo dài kiểu cách ôm vừa dáng. Lấp lánh nơi cổ là sợi dây chuyền choker đính những cánh hoa pha lê trang nhã.
“Sao, nghe ai nói chuyện?” ông lặp lại, nhíu mày phân vân, gắng giả vờ như đang điều chỉnh thiết bị trên tai. Ông cố ý kéo dài giọng, pha chút bông đùa để lấp đi khoảnh khắc lúng túng. “À, anh chỉ thử công nghệ liên lạc mới chút thôi. Đáng lẽ phải tắt tiếng nhưng có vẻ nó vẫn hoạt động.”
“Thật sao? Hay là anh đang nghe lén ai đó?”
Qihyeon phì cười, nheo mắt lại: “Nghe lén? Em khéo đùa quá, Kyoko. Nếu có ai đáng để anh nghe lén, thì chắc chắn chỉ có em.”

“Anh chẳng khác gì xưa cả,” Kyoko nghiêng đầu, rúc rích cười, hạ giọng vừa đủ để ông cảm nhận sự trêu chọc, nhưng cũng khiến ông tự hỏi liệu nàng có thực sự biết gì không. “Vẫn tảng lờ giỏi như cũ. Nhưng anh không thể nào ngờ,” đôi mắt vẫn nhìn ông chăm chú, không cho cơ hội né tránh. “Em có thể đứng xa anh mười lần hơn thế này, mà vẫn biết chính xác anh đang nghe và nghĩ về ai đấy.”
“Chẳng làm anh tin được đâu, nghe như em đang ghen ấy,” Qihyeon bật cười thích thú. “Kyoko mà cũng biết ghen à? Dễ thương thật.” Ông nghiêng vai, ngón trỏ khẽ chạm vào chiếc Patek Philippe bản Grand 5531 trên cổ tay trái: “Vậy đi, thử cược cái này xem… liệu em có đoán được anh đang nghĩ chiều nay sẽ đưa em đi đâu và làm gì không?”
“Đồng hồ ư? Thứ quay mãi theo thời gian. Em không thích thời gian đâu. Đó là ông chủ hào phóng nhưng bội bạc, ban phát cho chúng ta mọi thứ rồi cũng lấy lại không sót chút gì vào phút cuối. Em sẽ chọn cách trả lời để anh không thắng cược, mà cũng chẳng mất chiếc World time quý giá ấy đâu,” Kyoko mỉm cười, trầm ấm đáp, rồi bày tỏ tiếp theo một hướng mà Qihyeon không ngờ được: “Nhưng trước đó, anh yêu. Khi phải suy tính bất kỳ gì, cứ biết rằng dù em đoán biết được ý đó hay không, em cũng sẽ không bao giờ nghi ngờ hay tìm cách ngăn cản. Xưa đến giờ lần nào anh chẳng phán đoán giỏi hơn em? Chỉ cần đi theo chỉ dẫn của anh thì em sẽ đến được nơi mình muốn, lần nào cũng vậy, có khi còn tuyệt hơn hình dung nữa. Thế nên chẳng cần chi phải lo âu về suy nghĩ của em cả. Em yên tâm ở anh hoàn toàn.”
“Chỉ câu đó thôi đã đủ khiến em xứng đáng nhận chiếc Minute Repeater này rồi, kèm cái nghiêng mình thán phục của anh nữa!” ông trìu mến, đặt nhẹ lên tay Kyoko một nụ hôn. “Nhưng anh vẫn muốn nghe em đoán nốt, chưa chịu thua dễ vậy đâu.”
“Anh biết mà. Càng hành động và nghĩ nhiều về nó, anh lại càng lộ ý với em. Không muốn nói rõ đâu, nhưng chắc chắn có phần chiếc trực thăng đen dưới boong phải không. Còn nữa, ngoài chiều nay, tụi mình không còn cơ hội thời gian nào khác để dùng nó nữa.”
“Ồ không! Bí mật kế hoạch thế là tiêu rồi. Chắc là do anh quá dễ đoán, hay là em quá giỏi? Anh thà tin vế sau hơn. Được rồi, được rồi, em thắng. Nếu suy nghĩ của anh bị đọc hết, chắc chắn anh có quyền ăn vạ em chứ?”
“Không, nhưng anh có quyền ăn trưa… cùng em.”
Kyoko dường như còn định nói gì thêm, song Qihyeon chẳng còn nghe thấy nữa. Ông tiến lại vòng tay ôm lấy eo nàng, ánh mắt đăm đăm nhìn ra khơi. Anh thật ngốc. Sẽ chẳng bao giờ tính toán trước mặt em nữa. Bao nhiêu là nỗ lực, là dày công tính kế, tất cả chỉ để cố giữ em lại, người phụ nữ ý nhị mà ngày càng mong manh. Anh đã lầm rồi. Tưởng rằng em sẽ thoái thác điều trị, thậm chí phản đối mọi cố gắng của anh, nhất là khi liệu trình đó không thể tránh liên quan đến chồng em nữa. Giờ thì chỉ còn lại Alzheimer thôi. Anh thầm thì một câu chỉ trong tâm trí, liệu em có nghe thấy không?
Sau chuyến đi này, Kyoko, anh không nghĩ mình có thể xa em dằng dặc như cũ thêm lần nào nữa.
0 Bình luận