Tóm tắt
Uyển Linh, cô học trò lớp 9 trong sáng, nghĩ cả đời mình sẽ chỉ yêu và làm vợ một người, cho đến ngày cô gặp một chuyện kỳ dị ở Hội An. Chẳng bao lâu sau, mối tình đầu kết thúc trong uẩn ức khi cô bị bỏ rơi đột ngột, không lời giải thích.
***
Một câu chuyện dài, đủ trải tràn thế kỷ.
Nơi ký ức vỡ vụn, không ngừng ám ảnh, buộc ta tìm lại để tự cứu rỗi.
Nơi tình yêu, quyền lực, dục vọng và sự soi chiếu liên tục va đập - gấp nếp - tàn phá lẫn nhau.
Những con người từng là huyền thoại trong mắt nhau dần lột bỏ mọi hào quang, để lại phía sau từng chuỗi vết thương đan chéo, cùng một di sản cần được hiểu hơn là thờ phụng.
Ở trung tâm là Kyoko Reizei (Trần Hạ Uyển Linh), người phụ nữ mà, từ khi mang nhiều hơn một cái tên, bỗng dần được vây quanh bởi cả bầu trời nhân vật. Không ai trong họ vô tội và bất biến.
Từ Tokyo đến Yeosu,
Từ Salzburg đến Queensland,
Từ thư tình đến bản án câm lặng,
Từ căn phòng ngủ đẫm hơi thở đam mê…
Đến cánh đồng hoang ngập lau lách vùng biên giới…
Mỗi hành động đều phản chiếu một câu hỏi lớn hơn:
Chúng ta là ai - khi mọi thứ ta từng có dần biến mất?
Vĩnh Biệt Nữ Thần
Chỉ là tên một bài ca
Sinh ra để
Hát mãi về ký ức, thân thể, và tự do
Hát mãi về thế giới
Nơi nghệ thuật, yêu thương, ý thức,
Quyện lại thành triết học,
Tàn phai bởi thời gian,
Trong một vũ trụ tưởng chừng thờ ơ,
Nhưng hóa ra là không phải vậy.
-
08/11/2025
-
08/11/2025
-
08/11/2025
-
09/11/2025
-
17/11/2025
17 Bình luận
Phong cách văn lãng mạn và chi tiết khá đặc sắc.
Chúc tác giả thuận bút, ra đều tay nhé.
Mình chân thành cảm ơn bạn đã động viên nhé ạ
Truyện này là sáng tác văn học, thể loại tâm lý tình cảm, hiện thực xã hội, huyền ảo. Ko phải truyện hành động. Có thể khá kén, nếu ko hợp gu có thể bỏ qua.
Thay vì nói phủ đầu như vậy bạn có thể nói ra, ko vừa ý ở điểm gì?
Một đống thoại cuối câu nhân vật nói lúc đầu là dấu phẩy:
“Một con chim ưng! Bay trên đỉnh tàu!...”
Tiếng Mi-eun thốt lên, kéo bếp trưởng Yoon Seok-rim khỏi dòng suy tư miên man. Ông đang ngồi bệt cạnh một thùng đá, cần câu gác qua đầu gối, tay chậm rãi buộc nút vào lưỡi câu mới.
“Lại là nó,” bếp trưởng lẩm bẩm. “Hai hôm trước cũng thấy. Có khi nó coi con tàu là lãnh thổ riêng rồi.”
Chỗ trên tôi còn nhắc nhở bác được, nhưng rồi một đống tường chữ miêu tả bối cảnh tôi đọc loạn hết cả lên, câu văn sặc mùi copy từ AI viết:
Đã hằn vào tiềm thức Seok-rim buổi chiều muộn hôm đó, gian bếp tồi tàn, đàn muỗi vo ve, song cửa sổ đen thẫm, nắng quái hực cuối trời; loang đầy, trút đẫm dòng sáng lói đỏ xuống ngực ông, lên chồng niêu đất, tô rực bức tường lở trốc, thắp sáng mái tóc chị bếp làm cá. Làn khói mờ cay gắt. Mồ hôi nồng nực oi bức. Trống rỗng bắt đầu, thất vọng nhen nhóm, tâm trạng lo âu. Rồi vụt xuất hiện, cái dáng dì ông hớt hải xô cửa chạy vào, lảo đảo như sắp ngất. Cái lý do còn giấu để bà (ai đây, câu trên không nói)tuyệt không chạm ai đến khi ngã vào tay ông nhờn mỡ. Cái gì xảy ra còn chưa kể khi bà nhòe nước mắt níu vai, phải gặng hỏi mãi mới thốt nên lời: Là cô ấy, Kyoko, cô gái diễm lệ hiện thân từ truyền thuyết, được khát khao ngóng vọng từ cả vùng đất. “Nàng ấy,” bà mấp máy từng từ, “đã chạm vào dì.” (đáng lẽ câu này là đoạn thoại mà?)