Tập 1 - 2073

Chương 2 - Bếp trưởng Yoon

Chương 2 - Bếp trưởng Yoon

Làm sao giải thích được việc một bậc cao niên đã vượt qua tuổi cửu tuần, giữ thói quen cả đời chuộng hương vị đậm đà cùng thức ăn giàu đạm, giờ lại đột ngột thay đổi đáng kể khẩu vị, chuyển sang ưa thích sự thanh đạm, còn thường xuyên yêu cầu những món như cá hồi, rau xanh đậm, quả mọng, các loại hạt, súp nấm hay canh rau củ quả?

Làm sao giải thích được một kẻ si tình, nửa năm ròng chờ đợi trong nỗi cô quạnh, giết thời gian bằng những chuyến du lịch vô định một mình xen kẽ chút công việc vốn đã có người khác làm thay; nay lại thản nhiên dành cả buổi sáng để đi câu cá - thú tiêu khiển ông chẳng hề giỏi cũng chưa từng yêu thích - bỏ người thương lặng lẽ trên con tàu chính, trong khi họ chỉ có vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi trước khi lại dắt nhau vào một khoảng cách dài đến rã rời?

Làm sao giải thích một người cần thủ lạ lùng, tổ chức chuyến đi nhưng dường như không mấy quan tâm đến việc câu kéo, thỉnh thoảng mới nhấc cần một cách lơ đãng, nhưng kỳ lạ thay lại giật lên được con cá mú đỏ rực rỡ nhất, rồi sau đó quẳng cần vào một góc; chỉ ngồi phía mũi thuyền với dáng vẻ uy nghi như tượng đá, ánh mắt không hướng về biển mà về phía chân trời, gần đảo Geomundo, nơi bóng du thuyền Sonamu hiện lên mờ ảo cô độc?

“Một con chim ưng! Bay trên đỉnh tàu!...”

Tiếng Mi-eun thốt lên, kéo bếp trưởng Yoon Seok-rim khỏi dòng suy tư miên man. Ông đang ngồi bệt cạnh một thùng đá, cần câu gác qua đầu gối, tay chậm rãi buộc nút vào lưỡi câu mới. 

“Lại là nó,” bếp trưởng lẩm bẩm. “Hai hôm trước cũng thấy. Có khi nó coi con tàu là lãnh thổ riêng rồi.”

Seok-rim nhìn về phía ông chủ Qihyeon. Vị tỷ phú ngồi đó, vẫn nhìn về phía Sonamu, tách cà phê nóng tỏa khói trên tay. Ông mặc áo chống nắng vải mỏng, không đeo kính râm, trông trầm ngâm khi nhận chiếc ống ngắm tầm xa, dài gần bằng chiếc đũa cả từ tay cô gái. Mi-eun là nhân viên hậu cần, một trong những người phụ trách chi tiết kỹ thuật trên Sonamu, từ lịch trình của sếp Qihyeon đến việc đảm bảo không một thông tin nào về chuyến đi này lọt ra ngoài.

“Nó bám theo tàu từ khi Linh đến.” Qihyeon thì thầm, không để ý thấy các nhân viên đang nhìn mình khác lạ.

Seok-rim không nhìn mà cũng chẳng đáp lại khi Mi-eun và anh chàng vệ sĩ kiêm tài công đưa mắt về phía mình. Chắc đây là lần đầu họ nghe đến tên gốc Việt của phu nhân. Ông chủ chắc phải suy tư về Kyoko nhiều lắm mới lỡ buột miệng như vậy. Seok-rim nghĩ xem mình nên nói gì để phá tan hướng chú ý của họ.

“Thế nào rồi cô Mi-eun? Ai cũng câu được cá rồi đấy nhé!”

“Bác cứ từ từ!” Mi-eun cau mày. “Xem cháu tóm gọn con ghẹ xanh này nè. Đừng có mà ngỡ ngàng đấy.”

“Chà chà!” chàng cận vệ biệt danh “Chốt Sắt”, dù cao to nhưng lại kém tuổi Mi-eun, cười ranh mãnh. Dù không phải dân hay đi câu, mới nãy anh ta cũng bất ngờ kéo lên được một con cá bơn dẹt, trông như chiếc đĩa bơi lội dưới nước.

“Chị tính làm gì thế? Ghẹ xanh mà câu bằng cần thường?”

“Dĩ nhiên.” Mi-eun đáp, vẫn ngồi lì bên mạn thuyền, nơi nước sâu, sóng gần tĩnh. 

“Ừ thì để xem sao. Dù gì thì hai vị tiền bối cũng câu được quá đủ cho bữa trưa rồi.”

“Chị ấy trêu cháu đấy.” Qihyeon bất ngờ góp chuyện. 

“Thế cơ ạ?”

“Mi-eun gắn crab snare rồi, thứ dụng cụ quái gở, y như cái kẹp vướng tóc rối…” bếp trưởng Yoon cười tủm tỉm. “Nhưng là hàng chuyên dụng đấy. Chỉ cần chút may mắn nữa thôi.”

Thời gian trôi qua trong tiếng cười cợt và lời qua tiếng lại của hai cô cậu trẻ tuổi. Cả nhóm lại trầm trồ khi đầu bếp Yoon dùng cần spinning gắn mồi giả popper, điêu luyện câu rê được thêm một con cá nhồng dài hơn nửa mét. Cả Qihyeon tóc điểm bạc cũng mỉm cười, hòa chung với mọi người trong niềm vui giản dị. Một con mòng biển sà xuống, lượn vòng cách mũi thuyền một sải vung cần câu. 

Bất chợt, dây của Mi-eun căng. Không như cá, nó không giật, không lao. Chỉ là cảm giác nặng dần, trì dần, như có một vật gì bám vào chằng kéo. Mi-eun thở nhẹ, giữ nguyên tư thế, cẩn thận thu dây. Lúc đầu chẳng ai để ý. Song đến khi phần lưỡi crab snare dần nổi lên mặt nước, mang theo một cặp càng xanh óng ánh vung dữ dội, thì ai nấy đều sững lại, ồ lên. Con ghẹ xanh đực, lớp mai lấm tấm đốm trắng, càng to dài nhọn hoắt, hung dữ. Nó bị thắt chặt từ bốn phía, vùng vẫy nhưng không thể thoát ra. 

a911b9c5-6f7b-48c5-b349-343532269518.jpg

“A ha!” Chốt Sắt có vẻ ngượng, cười cười đưa ngón cái ra.

“Thấy chưa nào! Dân kỹ thuật không đùa được đâu!” Mi-eun cười đắc chí. Bếp trưởng Yoon cũng cười lớn, chỉ biết lắc đầu thán phục: 

“Ghẹ đại thần, nặng cả ký chứ đùa. Chắc thịt phải biết. Tối nay sẽ có món mới.” 

“Sao không chứ, nhưng em chẳng có phần đâu nhé, chàng cơ bắp…” Mi-eun làm bộ bực mình liếc qua. 

“Chị đúng là! Thôi được rồi,” cậu chàng nói giọng dàn hòa. “Nhưng hấp nó thì để em.” Anh ta vừa cười vừa liếc nhìn Yoon Seok-rim như chờ sự đồng ý.

“Tốt thôi.” Ông nhún vai, lòng nhẹ nhàng khi thấy mọi người vui vẻ. Bầu không khí thoải mái vẫn là quan trọng nhất. Bọn trẻ đúng là khác xa tụi già chúng ta, ông trộm nhìn chủ nhân Qihyeon đang đứng ở mũi thuyền, tay cầm điện thoại, ánh mắt lại xa xăm. 

Dù tuổi “cổ lai hy”, ông chủ vẫn mang một sức hút khó lý giải, một vẻ thanh nhã hiếm gặp, như thể thời gian tạm thời giảng hòa với ông. Seok-rim kém Qihyeon ngót hai lăm tuổi, nhưng với làn da sạm nắng và dáng vẻ khắc khổ, chưa chắc người ngoài đã đoán đúng ai già hơn ai. Chỉ có điều, xét về chiều sâu tri thức và cõi lòng, ông biết mình vẫn chỉ là một đứa trẻ. Đứa trẻ sẵn lòng làm từng điều cần thiết để giữ cho Qihyeon, người như một người cha, đã nâng đỡ dìu dắt ông suốt hơn nửa thế kỷ, được tạm quên nỗi ưu tư trước khi thuyền câu rời bãi đá ngầm, trở về Sonamu, chiếc tổ chim lặng lẽ bay trên mặt biển, nhưng đã trống vắng từ lâu, bởi đôi chim uyên ương chủ nhân của nó chưa bao giờ có cơ hội cùng hiện diện trọn vẹn và mãi mãi.

                                    ***

Họ quay thuyền về khi biển bắt đầu chuyển màu xanh ngọc. Chàng vệ sĩ vạm vỡ chăm chú vào bánh lái, cô kỹ sư trẻ loay hoay với hệ thống liên lạc, còn vị bếp trưởng già, dù cố thế nào cũng không tập trung nổi vào thực đơn bữa trưa dự định nấu cho chỗ hải sản mới bắt được. Văng vẳng bên tai ông là giọng chủ nhân Qihyeon qua các cuộc gọi ngắt quãng, dù đã cố nén để nói nhỏ, lại khiến nghe ra càng ưu tư hơn.

Đầu bếp Yoon khẽ thở dài. Giữa những đoạn thuyền đi êm sóng, ông bắt được vài từ rời rạc: 

“…mất trí nhớ tiến triển?”

“…gần giai đoạn giữa?” 

Rồi gì đó nghe như một câu hỏi về hướng điều trị. Sau đó là khoảng lặng dài và tiếng máy ngắt. Bẵng đi một chốc, Seok-rim ngờ ngợ nhận ra được mấy câu cuối cùng:

“Cố gắng duy trì đến mùa đông năm sau...”

“…tôi cần điều kỳ diệu, bác sĩ.”

Có lẽ nhiều bác sĩ khác nhau đã gọi đến? Những xét nghiệm liên tiếp gần đây mà ông chủ âm thầm đưa phu nhân đi thực hiện, hẳn đã kết luận điều không ai muốn nghĩ tới? Seok-rim không cố ý dò nghe, ông đã đủ già để thôi tò mò. Dù vậy cuộc đời gắn bó với Qihyeon giúp ông hiểu rõ những lời đó không thể nói về ai khác ngoài phu nhân Kyoko. 

Vậy là số mệnh đã an bài rồi? Sao nghe xót xa quá?… lẽ nào đấy chính là Alzheimer? Căn bệnh kỳ dị ông từng nghe người ta gọi là “Cái Chết Từ Từ Của Ký Ức, Và Chính Bản Thân” - chưa từng thấy câu nào rợn người tới vậy. 

Những gợn sóng tung bọt ngầu nhòa đi, Seok-rim bất giác đưa tay lên lau mắt. Biển muôn năm vẫn mặn, mà vị gió biển trưa nay tự dưng còn mặn hơn, hơn mãi, đến đắng chát. Hồi ức thuở gian khó xưa tràn tới, đẩy ông lạc về hơn nửa thế kỷ trước, qua những miền xa đã dĩ vãng, để lần nữa thấy mình là cậu bé mười bốn tuổi, chia cắt gia đình, học hành chẳng đến đâu, hàng ngày tập tành phụ bếp bán thời gian, hì hụi mãi trong một quán ăn nhỏ lụp xụp gần cảng.

Đã hằn vào tiềm thức Seok-rim buổi chiều muộn hôm đó, gian bếp tồi tàn, đàn muỗi vo ve, song cửa sổ đen thẫm, nắng quái hực cuối trời; loang đầy, trút đẫm dòng sáng lói đỏ xuống ngực ông, lên chồng niêu đất, tô rực bức tường lở trốc, thắp sáng mái tóc chị bếp làm cá. Làn khói mờ cay gắt. Mồ hôi nồng nực oi bức. Trống rỗng bắt đầu, thất vọng nhen nhóm, tâm trạng lo âu. Rồi vụt xuất hiện, cái dáng dì ông hớt hải xô cửa chạy vào, lảo đảo như sắp ngất. Cái lý do còn giấu để bà tuyệt không chạm ai đến khi ngã vào tay ông nhờn mỡ. Cái gì xảy ra còn chưa kể khi bà nhòe nước mắt níu vai, phải gặng hỏi mãi mới thốt nên lời: Là cô ấy, Kyoko, cô gái diễm lệ hiện thân từ truyền thuyết, được khát khao ngóng vọng từ cả vùng đất. “Nàng ấy,” bà mấp máy từng từ, “đã chạm vào dì.”   

0aaa984d-2d8a-4b15-b639-6e4d28df7e47.jpg

Đêm qua khác hẳn mọi đêm trong đời. Người dì thân thương đã được gặp Kyoko lần đầu tiên, trở thành người trước tiên tiếp đón, trong đêm duy nhất nàng đến nơi này. Trên cao vời vợi, ngàn tia sáng thăm thẳm lung linh trần điện; dưới xa ngăn cách, ngàn ngàn người trùng điệp ngất ngây chứng kiến. Họ gắng gượng để tiết chế. Bất cứ ý nguyện bột phát nào đều được chấp nhận - ít nhất là khoan thứ trên danh nghĩa, nhưng hậu quả dẫn đến thì lại chẳng ai chấp nhận nổi. Họ, dù miệng cố nín, lòng cố yên, vẫn không sao ngăn được nỗi tiếc nuối lan tràn như nước triều dâng. Và Kyoko, bằng cách nào đó biết những trái tim kia chưa thể cam tâm. Và Kyoko, bằng cách nào đó giải tỏa một lần trong khoảnh khắc sau cùng cho tất cả. Đêm qua đổi khác mọi đêm trong đời.   

Thời gian cô đặc lại. Cơn say của đám đông, nỗi bàng hoàng của chính dì, sự hiện hữu hoàn toàn có thực của Kyoko. Hơi thở ấm của nàng. Những điều đã biết và chưa biết, chúng đan xen giao cắt hỗn loạn, chế ngự hoàn toàn. Seok-rim, lúc đó, Kyoko nói chuẩn xác suy tư trong dì. Dì ngỏ lời thỉnh cầu và nàng đáp lại. Seok-rim à, tận tay này còn được nàng trao một kỷ vật thiêng liêng. Một kỷ niệm se từ ngàn mảnh nhỏ, sẽ khiến tâm hồn rung động bất cứ khi nào nhìn lại. Khi được dẫn lối lui vào hậu trường, dì vẫn thấy ánh mắt muôn người đổ dồn, bám chặt như thể họ nghĩ toàn thân này bắt đầu được bọc ánh sáng, hay tự nó tỏa ra thứ gì như hào quang.

Chuyến thăm này ẩn một tình yêu, câu chuyện này giấu một khoảng trống, từ đó đến nay người dì đã cưu mang Seok-rim suốt tuổi thơ vẫn chừa ra không đả động. Ông lớn dần lên với những lần ngược dòng nhìn lại vùng im lặng đó bằng lòng tri ân: Dì từ tỉnh xa vội trở về, lảng tránh cả chồng con, chẳng ngại chui vào cái xó xỉnh dơ dáy, chẳng phải cốt biến thằng cháu trai tầm thường này thành người trước tiên được mó vào kẻ được chạm đầu tiên bởi Kyoko thì là gì…? Mà hơn cả động chạm, đó là cái ôm ghì. Dì xiết Seok-rim chặt tới mức ông e bà đã đinh ninh rằng chỉ bằng cách ấy, dấu ấn linh diệu nguyên sơ kia mới không tuột khỏi hiện thực.

c3b9d5c3-8e99-4c46-a752-fe505b4e198d.jpg

Như thể ngần ấy khác thường là chưa đủ cho một ngày, dì còn nhất mực lay ông dậy giữa đêm, nói năng lộn xộn, sau khi nán lại mấy tiếng chờ hết ca làm chỉ để lôi thằng bé về nhà lúc trời đã tối sập. Nhìn đây này, cháu thấy chưa, nó đó. Không, đừng mở hộp ra vội. Được rồi, chuẩn bị tinh thần đi. Sớm muộn gì nó cũng dẫn cháu đến với ngài Qihyeon. Vì sao à? Vì dì biết vậy, thế thôi. À không, có khi chính nhờ cái tên Seok-rim cũng nên. Dù sao thì, chớ có nhắc tí gì về xin việc hết. Cái gì cơ? Không. Nấp váy phụ nữ làm gì! Không đời nào dì đi cùng. Cách tốt nhất để cháu tự tin thể hiện là đến gặp ngài một mình.

Thế là cửa vận mệnh mở toang, hút tọt cậu nhóc Seok-rim vào. Bẵng đi già một tháng, thư mời tham quan tập đoàn đã đậu lên tay ông, hư thực như cánh tiên hạ xuống từ thiên đường. Chuyến đi được đài thọ toàn phần. Thằng nhóc ông, năm ấy mười bốn, còn chưa đủ tuổi lao động, cô quạnh, thương khó, nghèo. Mảnh thư giữ khư khư trong tay không rời. Chuyến tàu KTX tốc hành đưa ông rời Jeollanam-do, vượt từng khoảnh rừng cùng những rặng núi xa, vụt qua triền sông, cánh đồng hoa cải xen kẽ lác đác nếp làng, băng qua nông trang, đồi cỏ, đường quê và tất cả. Mọi thứ nhập vào với nhau thành một dòng thác màu sắc ồ ạt tuôn ngang. Mũi tàu tắm ánh trời ảm đạm đầu xuân, xuyên dọc đất nước, chỉ chạm tới ga Seoul mới dừng hẳn lại. Seoul, thủ đô hùng vĩ, choáng ngợp. Seoul trong ông mê hoặc, tơi bời.

ea3eba98-b533-40f3-9aa0-3d4e6449919e.jpg

Thế nào là trưởng thành? 

Trở nên rối loạn. 

Nếu tôi từ chối?

Bạn sẽ lạc giữa thế giới.

Cuộc đời là phi lý? 

Không, nó chỉ khó hiểu.

Thế giới người lớn vẩn đục, mù mờ, Seok-rim chưa thích nghi nổi. Làm thế nào những thứ chẳng tí liên quan gì tự dưng xoắn xuýt lẫn nhau và buộc phải hợp thành bức tranh duy nhất? Biển người sùng tín, đêm ra mắt phi thực, người đẹp Kyoko bí ẩn… Sự may mắn đến phát hờn của bà dì… Mẩu tặng vật be bé nằm lọt thỏm góc cặp, cái tên không phát âm nổi của vị đại gia kếch xù. Seok-rim không thể suy nghĩ về bất cứ chuyện gì khác khi được trang trọng tháp tùng lên văn phòng với những cái cúi đầu chào đón, chờ gặp Qihyeon trong tòa cao ốc chót vót gắn logo “HqisM” như chiếu rọi ánh ngời khắp Seoul của tập đoàn khổng lồ đang chờ ban phát cái cơ hội nghề nghiệp mà nếu không thể giành được, đời ông chỉ còn nước lụi tàn.

246c2132-28f6-4603-b683-72a4ca1257dc.jpg

Nào ngờ chủ tịch Qihyeon trẻ đến vậy, còn chưa chạm tứ tuần. Seok-rim nhớ nét tái xanh trên gương mặt điển trai đanh lại như sắt đá, dáng đi thiểu não lạc nhịp với bộ âu phục sang trọng, nhớ cái gật đầu chào khi ngài bước qua căn phòng rộng tênh, chưa quên mình đã cố thế nào để tránh nhìn vào vết băng bó quanh bàn tay ngài. 

Đối diện Qihyeon, ông không khỏi kinh ngạc khi hay tin Kyoko đã biến mất. 

Một vụ mất tích điên rồ, dị thường, rõ ràng đã đẩy con người quyền lực kia vào tâm trạng bất ổn, không muốn nói là khủng hoảng. Ra là vậy sao? Cuộc đời rốt cuộc vẫn điên đảo khó lường, biến cố không buông tha ai. Nó rượt đuổi, tóm được, ung dung bám chằng chằng lấy, rồi bất thình lình bùng nổ ngay trên vai ta một ngày nào đó.

Phải. Ta mất Kyoko rồi. 

Im lặng.

.

Chị đang ở nơi nào?

Đâu đó gần biên giới.

Gáy Seok-rim lạnh ngắt.

.

Liệu chị ấy còn sống?

Ta không rõ.

Ngài trông thành thật.

.

Có ai kiếm tìm chị?

Ta đã tìm,

Và thất bại.

Vết thương kia hẳn không vô cớ.

.

Chúng ta làm gì ở đây?

Làm gì ư? 

Ta không biết.

Cậu bé nhìn Qihyeon đăm đăm.

Cháu không hiểu ý ngài.

.

Ta còn biết làm gì?

Hồi lâu, không ai nói.

Ngài đợi chị ấy được không?

Ta sẽ đợi.

.

Ngài sẽ ổn hơn chứ,

Nếu nhìn lại kỷ vật của Kyoko?

Được, làm ơn.

Dù ta biết nó là gì.

Chiếc hộp được mở. Không động tay vào, toàn thân vị chủ tịch bắt đầu run lên giữa cuộc nhìn trân trối. Seok-rim bất đồ chột dạ. Chắc bởi có mặt mình, người ấy buộc phải kìm nén. Không thể tự do buông lòng quằn quại trong cơn đau.  

dbab2996-d6bb-4490-8238-f865697a0601.jpg

Cảm ơn…

Rũ liệt, cạn khô, Qihyeon nói: 

Trả cho cậu.

Vâng.

Không.

Ngài hãy giữ nó.

Biết đâu giúp được gì.

Mười bốn tuổi. Tuổi của nhân hậu, ngây thơ, và liều lĩnh. Với tất cả nhận thức, Seok-rim biết mình vừa lỡ lời. Hiện dần trước mặt là viễn cảnh tồi tệ: món bảo vật mượn của dì sẽ nằm lại Seoul; trong khi bản thân, im lìm tựa cái bóng, đành chịu biến mất khỏi đô thành này. Ai thèm quan tâm một thằng nhóc bơ vơ vô danh muốn gì cơ chứ?

Chợt, bên tay quấn băng đưa ra:

Cậu đang theo nghề bếp?

Thưa vâng.

Có muốn thực hành tại HqisM?

Seok-rim đỡ bàn tay, mở to mắt.

Tập đoàn sẽ tài trợ cậu học hành chính quy. 

Một lời đơn giản, đủ sức chuyển hướng hiện thực.  

.

Qihyeon rời ghế, nhổm hẳn dậy.

Hãy đứng cao hơn mọi điều đã dìm cậu xuống.

.

Chiếc hộp mở nắp vẫn trên bàn tay nhỏ. Seok-rim nói trong cơn lúng túng:

Thứ này… chủ tịch quên sao?

Nó là của dì cậu.

.

Dì mình ư?

Dì nói gì cũng đúng.

Nhưng không lời nào nói về chị.

Vì dư hương chị còn đây, qua một đêm mình có tất cả.

Kyoko, người đàn bà gây nhung nhớ còn chưa biết mặt. 

Không thể nhớ một người chưa từng gặp. 

Mình nhớ Kyoko.

Mình ước chi, dì đã nói, chị còn đây, thật bình yên, được quan tâm, và hạnh phúc, chỉ vậy thôi.

.

Cậu bé ngước lên:

Dì ấy muốn chúng ta làm gì?

Với nó?

Đặng nhìn xoáy xuống tay: ngay nơi đây - một phần, phải, một phần của Kyoko nằm gọn trong hộp.

.

Học bài học của chúng ta.

Bài học? 

Về gì chứ?

Bằng lòng và chấp nhận.

Ta bằng lòng chính ta, 

Ta chấp nhận Kyoko khi nàng ra đi như thế.

                                  ***

Người con gái ra đi, càng làm đau hơn những tháng ngày đã mất, bồn chồn sao nỗi nhớ, tình sầu chỉ ngủ yên chứ không bao giờ chết hẳn, sự đợi chờ cần được xoa dịu bằng hình bóng, dẫu mơ hồ, hay mãnh liệt, tung tích nàng ẩn hiện hòa vào mơ ước, để rồi ngày nọ thực sự hiện diện, người con gái trở về không chỉ mang lại hớn hở xôn xao mà còn khơi dậy phong ba, cuồng nộ vùi dập cả tập đoàn xuống đáy, ôi hố sâu chao đảo, nơi lòng tin mất đi, phương hướng mê loạn, như kinh ngạc nhất thời, như hoang mang nguyên thủy, dù vậy trong ngàn vạn người hận sầu ấy, không đời nào có Qihyeon, tất nhiên, và bếp trưởng Yoon cũng vậy, chú bé nay đã già, cuộc đời nhờ ân tình của trang giai nhân ấy mà trở nên nguyên vẹn, vững chắc, dư dả tràn trề những chuyến phiêu du cùng chủ nhân khắp thế giới, chạm tay vào những nguyên liệu thượng hạng qua bao vùng đất lạ, sáng nay vẫn thao thức khom người sau mũi thuyền đang dập dìu lướt tới cắt sóng biển xanh.

Kyoko Reizei - Trần Hạ Uyển Linh, chỉ là một cô gái xa lạ, gốc tích Việt Nam song lại đến từ Nhật Bản, với nhan sắc thanh tao, tâm tính hiền hòa, đôi mắt đen láy sâu thẳm, rốt cuộc nàng đã làm gì mà khiến cả những kẻ uy danh, giàu sang, chai sạn nhất cũng từng phải cúi đầu xin chạm vào tà áo - ngay cả Lee Si Qihyeon, vị chủ tịch đến nay vẫn đứng vững trên đỉnh cao thương trường, tận tay dẫn dắt tập đoàn qua từng lần biến động khó tưởng tượng, đã trở thành biểu tượng trường tồn của tài năng, trí lực và khát vọng vươn cao của Hàn Quốc, cũng dành trọn cuộc đời cô đơn dằng dặc của mình chỉ để chờ đợi nàng, vì vậy Seok-rim từng nghĩ: một người như cô nhất định sẽ sống mãi trong ký ức của tất cả… thế mà giờ đây, chủ nhân Qihyeon của ông, dù vững vàng đến đâu, cũng không sao giấu nổi vấn vương u uất nơi đáy mắt mỗi khi phải nhìn người phụ nữ sau cùng mình yêu thương dần tan rã vào lãng quên, để cuối cùng là vỡ rơi vào cõi chết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!