Sau khoảng thời gian ngắn tụ lực, từ ‘cái miệng’ lởm chởm đầy răng đó bắn ra một luồng lửa với sức nóng kinh người. Tia nhiệt rực đỏ xé toạc không khí, xuyên qua các vòng ma pháp gia tốc, hướng thẳng về phía tảng băng.
Rachel gầm lên, lao nhanh chắn phía trước, đôi chân ghì chặt vào nền đá, tay vung tấm khiên thép nặng nề chắn ngang đường bay của luồng lửa.
tiếng nổ phát ra ngay khi ngọn lửa va chạm với bề mặt chiếc khiên. Áp suất từ vụ nổ kinh hoàng lan tỏa ra xung quanh. Mặt đất dưới chân Rachel nứt toác, đá vụn bay tứ tán. Những người đồng đội đứng gần đó không kịp phản ứng, tất cả bị phản lực hất văng đi như những chiếc lá khô bị thổi bay đi bởi cơn gió.
Hana gục xuống, Flin bị thổi bay vào vách đá, còn Daniel cũng phải dùng xích găm chặt vào mặt đất để không bị cuốn đi. Giữa trung tâm Rachel nghiến răng đến bật máu, hai cánh tay gồng đến mức các cơ bắp như muốn nổ tung dưới lớp da.
Chiếc khiên bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực vì nhiệt độ quá cao, nhưng ông vẫn không lùi bước. Rachel dùng toàn bộ ma lực tạo ra tấm khiên ma pháp khổng lồ, đánh bật ngọn lửa sang hai bên, dù cho nó đang dần bị phá hủy từng chút bởi ngọn lửa nhưng Rachel lại liên tục truyền ma lực vào để ‘vá’ nó lại.
Sau một lúc giằng co, Cineris cảm nhận thấy có thứ gì đó chuyển động sau lưng mình.
Bất thình lình, Ten hiện thân, vung một nhát chém vào sau gáy của ả. Nhưng lạ thay, lưỡi dao đi xuyên qua cổ Cineris nhẹ tênh như chém vào không khí. Ten sững sờ, cậu vội vã xoay người trên không để điều chỉnh lại tư thế thủ thế.
“Chém hụt ư?” – Ten kinh hãi thì thầm.
“Không đâu, trúng rồi đấy chứ.”
Một bàn tay thô ráp bất chợt đặt lên vai Ten từ phía sau. Cineris đã đứng đó từ bao giờ, ả ghé sát khuôn mặt xinh đẹp vào tai cậu, hơi nóng rực phả ra theo từng lời thầm thì nhỏ nhẹ
Ten xoay người, dồn toàn lực vung tay đấm thẳng vào mặt ả ta, nhưng nắm đấm của cậu lại xuyên qua gương mặt ấy nhẹ tênh. Những tàn lửa rực đỏ bùng lên từ hình ảnh mờ nhạt của Cineris rồi tan biến, để lại một khoảng không trống rỗng khiến chàng sát thủ bàng hoàng.
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, giữa tiếng lửa reo gào, Ten nghe thấy một tiếng kim loại lạch cạch khô khốc phát ra từ phía sau tấm đại khiên đang cắm sâu vào lòng đất.
Rachel ngã gục vào tấm khiên, bất động.
Juliet đứng sau khá xa, trợn mắt nhìn người đàn ông đã gục vào tấm khiên nóng rực, Khói trắng cùng mùi khét của thịt bốc lên từ lớp áo giáp nóng đỏ.
Rachel từ từ trượt xuống dọc theo mặt thép, để lại một vệt máu thẫm và những mảng da cháy đen bám chặt vào tấm khiên vẫn còn nóng đỏ.
Rachel đã chết.
Nhiệt lượng toả ra từ hơi thở rồng đã thiêu chín ông ta từ bên ngoài, dù đã bảo vệ được mọi người phía sau nhưng việc vẫn còn sống sót được sau 1 đòn đo ván và 2 lần thổi lửa rất... Vô lý.
Cineris khẽ lên tiếng, giọng ả vang lên đầy vẻ thán phục giả tạo:
“Bi tráng ghê... liệu ta có quá tay không nhỉ?”
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía ả ta. Cineris lúc này đang ngồi vắt chân trên mỏm đá cao, tay chống cằm như một vị khán giả đang thưởng thức hồi kết của một vở bi kịch.
Mặc kệ những lời mỉa mai, Daniel lảo đảo bước từng bước lại gần Rachel. Cậu quỳ xuống bên cạnh tấm khiên, im lặng đến đáng sợ. Bất ngờ, xác của Rachel rực sáng. Toàn bộ ma lực còn sót lại trong người thợ săn già tràn ra ngoài, kết thành hình ảnh một vị nữ thần đang cúi đầu chắp tay cầu nguyện.
Nữ thần từ từ ngẩng đầu, lơ lửng giữa không trung, rồi nhẹ nhàng vòng tay qua cổ Daniel từ phía sau. Cậu run rẩy, cố dùng bàn tay rách nát để gạt cánh tay ấy ra, nhưng không thể. Tay cậu cứ thế xuyên qua làn ma lực nhạt nhòa. Cổ họng Daniel nghẹn đắng, cậu cố kìm nén, nhưng rồi giọng nói dịu dàng của nữ thần thầm thì bên tai:
“Tôi tin tưởng ở cậu.”
Daniel bàng hoàng nhìn lên...
***
“Nè sếp, không uống thật hả?” Rachel vừa nhai thịt vừa đẩy về phía Daniel ly bia.
“Không, tôi ghét đồ có cồn.”
“Tại sao chứ?”
Daniel vừa nhai mẩu bánh mì khô khốc, vừa nhìn vào khoảng không vô định: “Em gái tôi rất ghét mùi rượu. Nên tôi cũng chẳng mảy may đụng vào chúng.”
Rachel nốc cạn ly bia, tặc lưỡi: “Cậu thương em gái quá nhỉ?”
Daniel khựng lại. Những mảnh ký ức tồi tệ hiện về: “Ừm. Cha mẹ tôi đã qua đời trong một cuộc tấn công của rồng. Chỉ còn tôi và con bé. Nhưng di chứng do ngộ độc ma lực năm đó vẫn còn, em gái tôi cứ thế yếu dần, mặc dù nó luôn cố tỏ ra mạnh mẽ tới đâu. Tôi... xót lắm.”
“Hừ, từ lần đầu gặp cậu, đây là lần thứ bao nhiêu cậu kể chuyện gia đình rồi nhỉ?” Rachel cười lớn “Tôi cứ nghĩ cậu là con quái vật chỉ biết giết rồng rồi vùi đầu vào đống giấy tờ khô khan đó chứ.”
“Cũng chẳng có gì vui nên tôi ít kể thôi.”
“Tôi thì sinh ra trong một trang trại cừu.” Ánh mắt Rachel bỗng trở nên dịu lại “Mẹ đặt tên cho tôi cũng dựa vào đó. Thú thật cái tên ‘Rachel’ cứ làm tôi bị lũ trẻ trạc tuổi trêu mãi. Nhưng tôi yêu mẹ, yêu cả cái tên bà cho tôi. Tiếc rằng bà đã không còn...”
Ông uống thêm một ly như để nuốt trôi nỗi buồn: “Thôi thì ít ra cậu còn có người cần được bảo vệ. Em gái và cả gia đình bố nuôi nữa. Nếu tôi nhớ không lầm thì là vậy.”
Im lặng một hồi, Rachel đột ngột hỏi: “À, cậu còn nhớ ma pháp dạng nội tại của tôi chứ?”
“Tôi nhớ. Tôi thuộc hết tất cả ma pháp của từng thành viên.”
“Thế cậu nghĩ sao về nó?”
“Một kỹ năng rất tệ.” Daniel thẳng thừng.
“Hả?!”
[Di chúc phước lành] một loại ma pháp nội tại của Rachel. Nó chỉ kích hoạt khi người sở hữu hy sinh, có tác dụng tăng toàn bộ chỉ số tổng dựa vào lượng ma lực còn lại cho người được chọn.
“Vậy... tôi có thể tin tưởng vào cậu không?” Rachel hỏi, giọng không còn vẻ cợt nhả.
“Tùy. Daniel đáp, đôi mắt hướng về phía những bức tranh được treo trên quán ăn “Dù sao để giết được tên bợm rượu như ông thì chắc kẻ địch phải mạnh lắm. Nhưng khỏi lo đi, có khi cả đời này ông cũng chẳng có cơ hội dùng đến cái ma pháp xúi quẩy đó đâu
Nữ thần vỡ ra thành hạt ma lực rồi bay vào cơ thể Daniel.
“ Ma pháp nội tại của ta bá quá chứ gì, hahaha!” tiếng cười hào sảng của Rachel trong lúc kiểm tra sức khỏe tuần trước, mới đây thôi mà vẫn văng vẳng trong tai. Daniel đứng dậy, đôi mắt đen sâu lắng phản chiếu hình ảnh con quái vật đang ung dung phía trên.
“Ta nhắc lại lần cuối,” Cineris cất giọng lười biếng, “Giao Daniel ra đây, nếu không ta sẽ giết sạch không chừa một tên nào.”
“ kẻ mạnh nhất là Daniel..”
Hửm?
Chính mày đã nói kẻ mạnh nhất là Daniel nhỉ?
Cineris giữ nụ cười trên môi, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt. Ả cảm nhận được một luồng dao động dữ dội, buộc phải ngước nhìn lên bầu trời theo hướng mắt của Daniel. Một lớp kết giới khổng lồ vừa được dựng lên, bao phủ toàn bộ khu vực hàng cây số, khóa chặt mọi lối thoát.
Daniel nghiến chặt răng:
“Trong giây phút này, tụi tao sẽ là người mạnh nhất...”
Tao sẽ giết mày.
Daniel tháo xích tay phải, cậu nhẹ nhàng lấy vỏ kiếm sau lưng xuống, mở nó ra. Cầm thanh kiếm rune trên tay, mắt không cảm xúc, cậu nói lớn:
“Không phiền chứ ‘quý cô’?”
“Ta đợi được.” Cineris đáp lại với vẻ phấn khích lộ rõ. Ả tò mò muốn xem lũ chuột nhắt này sẽ vùng vẫy ra sao khi đã được tiếp thêm thứ dũng khí giả tạo. Dù sao thì con mồi kháng cự một chút mới làm nóng được gân cốt chứ.
Hana Thấy vậy cũng cố gắng đứng dậy, Daniel và Hana cùng nhau niệm chú. Các phép cường hoá liên tục được dùng lên Daniel, cơ thể cậu loé sáng liên tục, cố nén cơn nhức nhối toàn thân do quá trình triệt tiêu, Daniel vẫn niệm cho đến phép cuối cùng.
Tảng băng của Ramos cũng bắt đầu bóc khói trắng, nứt toác ra. Ramos lảo đảo bước ra đến nỗi ngã nhào, hắn thở phì phào ra làn khói trắng đục, giọng run rẩy:
“Mình không muốn chết đâu...” ánh mắt hắn dừng lại trước xác của Rachel. Ramos nghiến răng:
“ Bực mình thật...” giọng nói có phần cay nghiệt của Ramos hướng thẳng về phía Cineris “ cứ tận hưởng cuộc vui này đi con khốn.”
Cậu ta từ từ đứng dậy, cơ thể không một vết xước, từ không khí bị băng biến thành cặp song kiếm băng pha lê lấp lánh toả ra làm khí lạnh tăng. Hắn lại gần Daniel, cậu niệm xong, quay sang giọng cộc lốc:
“ bao lâu?”
“ mười phút”
“Cũng được mười lăm phút rồi, trừ đi năm phút di chuyển ra ngoài thì vẫn có cơ hội sống trước khi họ bắn sập chỗ này... “
“Hơi khó rồi.”
“ ừ, ngoài tôi, cậu, và Ten ra thì 3 người kia không còn sức chiến đấu đâu”
Ramos liếc về phía Juliet đang chăm cho Hana đã cạn kiệt ma lực, rồi ánh mắt lại dính chặt vào Cineris khi ả nhảy xuống mỏm đá
“ Tao hỗ trợ còn mày giao đấu trực diện với ả ta được chứ? Ten sẽ là người kết liễu.”
“ được.”
***
Một người pháp sư dáng người cao ráo trông chững chạc vội xông vào lều quân sự của lão Draven báo cáo:
“Thưa đại tá! Việc thiết lập kết giới bao quanh khu vực mỏ vàng với đường kính ba cây số đã hoàn tất. Xin hãy đưa chỉ thị tiếp theo-... ỐI!”
Cậu pháp sư bị ôm chặt lấy chân. Lira khóc òa lên đầy sợ hãi, nước mắt nước mũi tèm lem dính hết vào tà áo pháp sư:
“Mèo sợ lắm! Cho tôi ra ngoài đi mà! Thứ bên trong đó... đáng sợ lắm, đáng sợ lắm!”
“KHÔNG ĐƯỢC!”
Tiếng hét đanh thép của Draven dội đến như sấm bên tai. Ông nhìn Gale với ánh mắt nghiêm nghị: “Tôi đã nói gì với cậu rồi Gale? Tuyệt đối không được tự ý rời vị trí tác chiến!”
“ nhưng bọn họ đang chết dần chết mòn trong đó kia kìa!”
“ không được là không được” giọng ông ta lớn nhưng lại không mang hàm ý tức giận “ ta hiểu cảm giác của cậu, nhưng cậu là người chỉ huy, nếu rời vị trí vào lúc này không phải ý tốt”
“Nhưng...”
“ hãy tin tưởng vào họ” Draven nói, nhưng bàn tay ông đặt trên tấm bản đồ đang run lên bần bật.
Gale không nói thêm lời nào, quay phắc người bỏ đi khỏi lều.
Nhìn bóng lưng của Gale khuất dần, Draven thở dài, cả người như già đi chục tuổi. Những thông tin mà Lira truyền ra khiến tâm trí ông rối bời. Sự ăn năn cứ thế đeo bám, cắn xé lấy lương tâm ông. Draven hận sự bất lực của chính mình.
Nhớ về người bạn già Vegas, ông thấy lòng nặng trĩu. Ông đã hứa sẽ chăm sóc Daniel khi nó dấn thân vào môi trường quân đội này, vậy mà giờ đây, ông lại trơ mắt nhìn cậu nhóc trở thành một con tốt thí trong chiến dịch.
0 Bình luận