Những tia nắng ấm áp của buổi sáng sớm len lỏi qua khe cửa sổ, hắt lên gương mặt thanh tú của thiếu nữ đang say ngủ trên giường. Cô khẽ nhíu mày trước thứ ánh sáng dìu dịu ấy, hàng mi dài rung rung rồi từ từ mở mắt. Mái tóc màu xám tro mềm mại rủ xuống bờ vai gầy guộc khi cô bé chống tay ngồi dậy, vươn vai hít thở bầu không khí se lạnh của ngày mới.
Ánh mắt cô ngay lập tức nhìn về chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh đầu giường. Ở đó, những lá thư đã được mở sẵn, mép giấy hơi sờn vì đã được cầm lên đọc lại quá nhiều lần. Ngón tay cô bé lướt nhẹ qua dòng chữ ký quen thuộc ở cuối thư: Daniel. Cô bé khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và tràn đầy hy vọng:
“Hôm nay anh về đến rồi nhỉ?”
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài hành lang, một tiếng gọi kéo cô ra khỏi dòng suy tư:
“Mary, con dậy rồi à? Xuống ăn sáng ngay nhé kẻo nguội!” Giọng bà Laren cất lên, ấm áp và đầy quan tâm khi bà đi ngang qua cửa phòng.
Mary vội vàng gấp lá thư lại, đặt nó cẩn thận dưới gối như một báu vật rồi đáp vọng ra:
“Vâng ạ!”
Cô bé nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi chạy xuống nhà bếp. Trên bàn ăn, bữa sáng đã được dọn sẵn khá thịnh soạn với bánh mì nóng và súp hầm. Mary ngồi xuống, bắt đầu ăn uống một cách nhanh chóng, tâm trạng háo hức hiện rõ trên khuôn mặt. Bà Laren ngồi cạnh, vừa nhâm nhi tách trà nóng vừa nhìn cô bé, cười hiền hậu. Không khí trong căn bếp nhỏ ấm cúng vô cùng, đối lập hoàn toàn với cái lạnh của tuyết đầu mùa bên ngoài.
“Hôm nay thằng nhóc Daniel về tới nơi rồi nhỉ? Cả năm rồi chẳng thấy mặt mũi đâu, không biết có gầy đi không nữa.” Laren than thở, nhưng giọng điệu lại tràn đầy sự mong nhớ.
Mary nuốt vội miếng bánh mì, gật đầu lia lịa:
“Vâng! Cả chú Vegas cũng về cùng nữa ạ. Mới đó mà đã một tuần từ khi chú lên kinh đô rồi. Mà... chị Arisia đợt này lại không về được sao dì?”
Ánh mắt bà Laren thoáng chút buồn, bà thở dài nhẹ:
“Trong quá trình đào tạo đặc biệt năm năm thì không được phép về thăm nhà đâu, Mary à. Con bé muốn trở thành một hiệp sĩ hoàng gia thì phải chịu khó thôi.”
Nói rồi bà đứng dậy, lấy từ trong túi tạp dề ra một túi tiền nhỏ, dúi vào tay Mary:
“À phải rồi, Wilson có nhờ ta mua thêm chút thực phẩm để dự trữ cho lũ trẻ. Con ăn xong thì cầm tiền này ra chợ mua giúp dì nhé?”
Mary cầm túi tiền, ngập ngừng:
“Nhưng mà... mọi người ở chợ có bao giờ lấy tiền vật tư cho nhà thờ đâu ạ? Các bác ấy toàn biếu không thôi.”
Bà Laren cốc nhẹ vào trán cô bé, nghiêm giọng nhưng vẫn đầy tình cảm:
“Đồ ngốc, dù họ có tốt bụng như vậy thì mình cũng phải trả tiền chứ. Ai cũng phải làm lụng vất vả mới có cái ăn, mình không được lợi dụng lòng tốt của họ, hiểu chưa?”
Mary xoa trán cười hì hì.
Cô bé khoác lên mình chiếc áo khoác, xỏ chân vào đôi ủng cao cổ rồi thong dong bước đi trên con đường làng vương vít tuyết trắng để đến khu chợ. Ghé qua hàng cá quen thuộc, cô bé lễ phép cúi chào:
“Cháu chào bác ạ!”
Bà lão bán cá ngước lên, vừa thấy cô bé liền niềm nở:
“Mary đấy à! Đúng lúc lắm, hôm nay bác mới nhập được mẻ cá tươi ngon nhất vùng đây.”
Vừa nói, bà vừa nhanh tay dúi vào tay cô bé một giỏ đầy cá còn rất tươi. Mary đặt chiếc xô xuống, giọng nhỏ nhẹ nhắc nhở:
“Phải rồi, lần trước bác có nhờ cháu giữ hộ cái này...”
Nói đoạn, cô bé đưa tay vẫy nhẹ vào không trung. Mary rút ra một đĩa thịt cá được bọc cẩn thận.
“Suýt chút nữa là bác quên mất, cảm ơn cháu nhé!” Bà lão nhận lấy đĩa cá, hít một hơi đầy thán phục. “Hừm, đúng là vẫn còn tươi nguyên như lúc mới xẻ một tuần trước vậy. Giờ bác có thể giao nó cho khách rồi. Nhờ cháu cả đấy, Mary ạ!”
“Không có gì đâu ạ. Cháu chỉ là may mắn được thần linh ban tặng một kỹ năng tiện lợi thế này thôi. Cháu xin phép đi tiếp đây, tạm biệt bác nhé!”
Cô bé vẫy tay chào, trước khi đưa giỏ cá vào hư không rồi tiếp tục di chuyển. Trên quãng đường ngắn ngủi ở trong chợ, Mary bận rộn không ngơi tay.
“Trái cây của bác gửi hôm trước đây ạ.”
“Cảm ơn cháu nhiều nhé, Mary!”
“Cái này nặng lắm, để em giúp anh một tay.”
“Cảm ơn em nhé, cô bé!”
“Để chị xách giúp em đoạn này cho!”
“Dạ, em cảm ơn chị!”
“Phù... cuối cùng cũng mua đồ xong rồi.” Mary đứng giữa phố, thở ra một làn khói trắng trong tiết trời giá lạnh. Cô bé chợt khựng lại, mặt hơi đỏ lên khi nhìn vào giỏ đồ. “Mình lại quên... trả tiền rồi.”
Ánh mắt Mary dừng lại nơi tiệm bánh ngọt cuối phố, mùi bơ sữa thơm phức lan tỏa trong không khí. “Có lẽ lũ trẻ ở nhà thờ sẽ thích lắm đây.” Cô bé nắm chặt túi tiền, định bụng lần này nhất định phải trả tiền sòng phẳng trước khi về nhà.
Trên đường đến nhà thờ, cô bé thong dong bước đi, hai tay thỉnh thoảng lại đưa vào khoảng không trước mặt. Cánh tay Mary biến mất nửa chừng giữa không trung như thể đang xuyên qua khoang không vô hình để lục lọi gì đó.
Ma pháp “Rương vật phẩm” là ma pháp mà Mary có từ khi lọt lòng. Với cô bé, việc lấy ra hay cất vào những món đồ như vậy tự nhiên chẳng khác gì việc thở. Chỉ có điều, Mary luôn phải cẩn thận. Không gian ấy không thể chứa quá nhiều đồ, và cô chắc chắn rằng mình không thể đưa một sinh vật sống vào đó.
Mary đẩy cánh cổng thép, bước vào khuôn viên nhà thờ. Thế nhưng, mới đi được nửa đường, cô bé bỗng khựng lại. Một bóng đen khổng lồ từ trên cao đổ ập xuống, bao trùm lấy bóng hình nhỏ bé của cô, khiến không gian xung quanh trở nên lạnh lẽo một cách đáng sợ. Gương mặt Mary từ từ ngước lên, đồng tử co rút lại trong sự bàng hoàng tột độ.
Một con rồng vảy đỏ như máu đang bám chặt trên mái nhà thờ. Những móng vuốt sắc lẹm găm sâu vào lớp ngói, nhưng nó không hề tấn công. Nó chỉ im lặng, đầu khẽ chuyển động, đôi mắt nhìn quanh ngôi làng như đang tìm kiếm thứ gì đó rất giá trị. Khi ánh mắt ấy chạm vào Mary, đôi chân cô bé bỗng chốc mất sạch sức lực. Cô ngã quỵ xuống mặt đất lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng. Những ký ức cũ, tàn khốc của nhiều năm về trước đột ngột đổ về như lũ.
Nhưng con quái vật chẳng hề bận tâm đến sự tồn tại của cô bé. Nó bất ngờ dang rộng đôi cánh khổng lồ che khuất cả một vùng trời, ngửa cổ gầm lên một tiếng xé toạc không gian. Cùng lúc đó, bầu trời phía trên Iscolan xuất hiện những vòng tròn ma pháp đỏ rực. Chúng chồng chéo lên nhau, nhuộm đỏ toàn bộ ngôi làng trong thứ ánh sáng như màu của máu.
Dưới phố, những người dân bỗng chốc như bị hóa đá. Họ kinh ngạc ngẩng đầu. Hơi nóng bắt đầu giáng xuống đang đốt cháy cả không khí.
“Cái... cái gì thế kia?”
“C-chạy mau!”
Tiếng la hét thất thanh hòa quyện vào tiếng gió. Từ tâm của những ma pháp trận, các cơn lốc xoáy lửa khổng lồ trút thẳng xuống mặt đất. Chúng nuốt chửng những dãy nhà, cuốn trôi cả những người dân đang gào khóc trong cơn đau xé da thịt.
“MÁ NÓ! Sao lại dừng lại? Hướng thẳng về đó! NHANH LÊN, tên khốn!” Daniel gào thét đến lạc giọng, anh thò tay qua cửa sổ giữa toa xe và buồng lái, nắm chặt lấy cổ áo người phu xe kéo giật về phía sau.
“Khoan... khoan đã nào! Phía trước... tôi không muốn chết đâu!” Gã tài xế gào lên trong hoảng sợ, hai tay run rẩy ghì chặt dây cương.
Lão Vegas ở bên cạnh cũng cuống cuồng không kém, ông đấm mạnh vào thành xe, giọng gầm lên trong tuyệt vọng: “Đánh xe đi! Đồ hèn!”
Nhưng gã phu xe đã hoàn toàn mất trí vì sợ hãi. Daniel không thể đợi thêm. Anh tháo băng gạc trên tay, giật khẩu súng săn của Vegas, lao thẳng xuống từ toa xe. Anh điên cuồng tháo dây cương cho một con sói kéo xe rồi nhảy phắt lên lưng nó.
“Chạy mau!”
Daniel thúc mạnh vào hông con sói, nó hú lên một tiếng rồi lao vút đi như một mũi tên. Trong đầu cậu lúc này chỉ còn duy nhất một hình bóng: Mary. Một cơn lốc xoáy lửa đang điên cuồng cày nát cổng thành, sức nóng khủng khiếp phả thẳng vào mặt khiến da thịt cậu bỏng rát, nhưng Daniel không dừng lại. Cậu gầm lên:
“KHÓA!”
Một ổ khóa ma pháp hiện ra giữa không trung, găm chặt vào sợi dây dẫn ma lực vô hình của nó. Cơn lốc xoáy lửa tan biến ngay lập tức. Daniel thúc sói lao nhanh hơn vào ngôi làng tan hoang. Từ xa, bóng dáng khổng lồ của con rồng trên nóc nhà thờ hiện ra rõ mồn một.
Khi lao vào khuôn viên nhà thờ, Daniel nhìn thấy em gái. Mary đang quỳ bệt trên mặt đất, chậm rãi quay đầu lại. Môi cô bé mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng tai Daniel chỉ còn tiếng ù ù chói tai. Từ sau làn khói đen kịt, cái miệng đỏ ngòm đầy răng nhọn của con rồng lao đến, nuốt chửng lấy Mary.
“Anh nhớ về sớm nhé!” Tiếng nói dịu dàng từ ký ức vang lên ngay khoảnh khắc thực tại vỡ nát.
OÀNG!
Viên đạn rời nòng, xuyên qua hàng loạt vòng ma pháp xanh lam làm động năng tăng gấp bội khiến viên đạn bay xé gió, sượt qua mí mắt con rồng. Gương mặt nó tràn ngập vẻ bất ngờ. Vòng ma pháp dưới chân nó hiện ra sáng rực, những luồng gió nóng tột độ tụ lại rồi nổ tung, thổi bay cả ngôi nhà thờ lẫn hàng cây xung quanh. Daniel bị hất văng vào hàng rào, con sói đè lên người cậu vô tình trở thành một tấm khiên thịt bảo vệ cậu khỏi nhiệt lượng.
Từ trong tâm xoáy lửa, con rồng từ từ bước ra. Những ngọn lửa bao bọc lấy cơ thể nó như một tấm áo rực cháy.
Con ác long hít một hơi sâu, không khí bị hút vào làm lòng ngực nó căng phồng lên, cuống họng nó phát sáng đỏ rực có thể nhìn thấy bằng mắt.
Daniel cảm nhận thấy nguy hiểm, cậu nhắm chặt mắt lại, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra. Daniel từ từ mở mắt, khói đen kịt bốc ra nghi ngút từ miệng con rồng. Nó dường như đứng yên bất động. Không khí thoáng chốc nặng nề khó thở. Nó chậm rãi cúi xuống nhìn Daniel.
“Ngươi tên là gì?”
Daniel bàng hoàng.
“Ngươi, con người... tên của ngươi là gì?” Nó lặp lại, giọng trầm đục như tiếng đá tảng va vào nhau.
Một áp lực vô hình ép chặt khiến Daniel vô thức thốt ra: “Daniel... Daniel Becker.”
“Ồ, là vậy à... Daniel...” Nó nghiêng đầu. “Chắc ngài ấy đã hài lòng rồi nhỉ?”
Dứt lời, nó dang đôi cánh khổng lồ, đập mạnh một cái khiến mặt đất rung chuyển rồi bay vút lên không trung. Nó gầm một tiếng thu hồi lại toàn bộ ma pháp trận, hài lòng bay đi.
Daniel lảo đảo đứng dậy giữa đống tro tàn. “Mary? Cha? Mọi người ơi?” Không một tiếng đáp lại. Anh quỳ sụp xuống nôn thốc nôn tháo. Ma lực nồng đặc trong không khí khiến cơ thể cậu đào thải dữ dội. Cậu vừa nôn, vừa khóc.
Lúc này cái khăn choàng trên cổ rủ xuống, chiếc khăn thêu chữ “Bình An”. Daniel úp mặt vào đó mà khóc lớn. Cơn nức nở dần biến thành tiếng gầm gừ nghẹn khuất. Nỗi đau quá lớn vặn xoắn cả tâm hồn cậu, thổi bùng lên ngọn lửa căm phẫn trong đôi mắt. Daniel nghiến răng đến bật máu, hét lên giữa đống đổ nát:
“Tao nhất định...”
”Nhất định...”
“Sẽ...”
“GIẾT SẠCH CHÚNG MÀY!”
0 Bình luận