Vol 1: Ngọn lửa hận thù

Chương 01A: Mặt trời không xoay.

Chương 01A: Mặt trời không xoay.

Bên trong dinh thự Lux-Aeterna, phòng làm việc xa hoa  chìm trong thứ bóng tối đặc quánh, chỉ có ánh lửa từ lò sưởi thỉnh thoảng lại bùng lên, hắt những tàn lửa lên khoảng không đen tối. Daniel tựa lưng vào ghế sofa, cơ thể anh rệu rã, đôi vai chùng xuống. Đôi mắt đờ đẫn dán chặt vào các kẽ nứt trên trần nhà, nơi bóng tối dường như đang bò ra, sẵn sàng nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng còn sót lại.

Bên phải anh, một cô gái với mái tóc trắng tinh khôi như tuyết đang nép chặt vào ngực anh. Đôi đồng tử của cô sáng rực, con ngươi là những vòng bánh răng đồng hồ xoay chuyển không ngừng, tích tắc theo từng nhịp đập của người đàn ông cô đang ôm lấy. Cô ta hạnh phúc, một sự hạnh phúc điên rồ, đôi tay siết lấy cánh tay đầy vết sẹo chi chít của Daniel như thể chờ đợi cậu nói ra một điều gì đó.

Trái ngược với vẻ thanh khiết ma mị đó, phía bên trái là cô gái với mái tóc đỏ rực như ngọn lửa đang hờ hững lật từng trang tiểu thuyết. Chiếc đuôi của cô không ngừng quấn quýt, siết nhẹ lấy bắp tay Daniel đầy thân mật nhưng cũng có phần xa cách. Cô gái tóc trắng trườn lên người Daniel, hai tay vòng qua cổ, trán cả hai chạm vào nhau, đôi mắt nhìn thẳng vào nhau, và đôi môi chỉ cách nhau vài centimet.

“Mệt mỏi lắm rồi phải không, Daniel của em? Vậy thì thế này nhé… anh chỉ cần hấp thụ lấy sức mạnh của không gian rồi sau đó từ bỏ cái thực tại mục nát này đi. Chúng ta sẽ cùng nhau đi đến một thế giới khác. Ở đó, kiếm của anh sẽ không bao giờ mang theo mùi máu, em gái anh sẽ lại dành cho anh tình cảm chân thật nhất. Chỉ có anh, em và những người anh yêu quý nhất. Một thực tại vĩnh cửu mà không có đớn đau.”

Nói đoạn, cô vùi mặt vào hõm cổ anh, hít lấy mùi hương của sự tuyệt vọng, lồng ngực phập phồng cố kìm nén sự khao khát của bản thân. Daniel không trả lời. Anh nghiêng đầu, ánh mắt chạm phải đôi mắt rực lửa của cô gái tóc đỏ. Cô ta gấp cuốn sách lại, giọng điệu thản nhiên nhưng sắc lẹm:

“Nếu cậu muốn trốn chạy vào cái lồng chim đẹp đẽ đó, cứ việc. Nhưng đừng quên, muốn chạm tay vào bông hoa hồng đẹp nhất thì phải chịu đựng những chiếc gai đâm vào tay; và những kẻ cậu cứu được trong thế giới đó cũng chỉ là những con rối vô hồn. Tất cả những gì cậu đã hy sinh, những lần cậu vung kiếm hay những đồng đội đã nằm lại dưới những ngôi mộ lạnh lẽo… ở thế giới đó, tất cả sẽ trở thành một trò đùa vô nghĩa.”

Cô vươn tay, đan những ngón tay mình vào bàn tay cứng cáp thô kệch của Daniel, tựa đầu lên vai anh:

“Ta không ngại chia sẻ cậu với cô ta đâu. Nhưng cách duy nhất để kết thúc mọi chuyện là cậu phải tiếp tục tiến lên theo con đường mà ta đã sắp đặt, cho đến khi cậu đủ mạnh để giết chết cả ta và ả, để tự tay chấm dứt sự đau khổ của mình.”

Daniel cười khẩy, một tiếng cười khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

“Tại sao lại là tôi?” Anh thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức tưởng chừng như tan biến vào tiếng lửa reo. “Tôi chẳng qua cũng chỉ là một thằng hèn nhát, một thằng nghiện cái cảm giác được tung hô như một anh hùng để khỏa lấp nỗi ân hận của bản thân. Giết ai? Bảo vệ ai? Vì mục đích gì đây? Trả thù cho một quá khứ đã hóa tro tàn, hay cứu một thế giới vốn dĩ đã chẳng còn gì để cứu?”

Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Hai người phụ nữ không nói gì, họ chỉ càng siết chặt lấy anh hơn. Ánh lửa trong lò sưởi vụt tắt, để lại ba bóng hình nhòe đi trong bóng tối mù mịt, như thể chờ đợi một câu trả lời. Hai giọng nói vang lên cùng lúc, chồng lên nhau:

“Vì em yêu anh.”

...

“RAGHHHHHHHHH!”

Tiếng gầm rú của con rồng trẻ vang dội khắp cánh rừng, nó bay vun vút qua từng hàng cây cổ thụ, đuổi theo một chàng thanh niên khắp người treo đầy thịt bốc mùi và da thú. Ngay bên dưới, hàng chục con rồng sơ sinh dài hơn hai mét với lớp vảy sần sùi nhưng cứng cáp đang điên cuồng đuổi theo trên mặt đất. Tiếng móng vuốt cào cấu lên lớp lá mục vang lên sàn sạt, chúng đùng đùng kéo đến như bầy ong vỡ tổ. Trên cao, con rồng trẻ dẫn đầu bất ngờ gập cánh, lao vút xuống như một mũi tên hướng thẳng vào vị trí của cậu ta.

Chàng trai không chút nao núng, cậu vung tay phóng mạnh thanh đao nối xích về phía một thân cây đại thụ ở xa. Sợi xích kim loại rít lên, kéo tuột cơ thể cậu bay vổng sang vị trí khác. Cú vồ hụt của con rồng trẻ vô tình làm vỡ nát cả một mảng thân cây cổ thụ. Trong khi đó ở phía dưới, bầy rồng sơ sinh ngước những đôi mắt đỏ ngầu lên, há hốc cái miệng đầy răng lởm chởm, bò sát theo bóng của cậu ta không rời nửa bước.

Đáp xuống một cành cây lớn, hơi thở cậu vẫn giữ nhịp đều đặn. Cậu liếc xuống “biển” rồng đang chen chúc dưới chân mình, thầm nghĩ: “Một chút nữa thôi... TỚI RỒI!”

Bất chấp con rồng trẻ đang gầm thét lao đến từ phía sau, Daniel chỉ nhẹ nhàng ngả người ra sau rơi tự do xuống mặt đất, bỏ lại con rồng cùng hàng chục quả bóng vàng kim chói sáng như những ngôi sao xung quanh nó.

OÀNG!

Một vụ nổ chói tai kèm theo ánh sáng như mặt trời ngay lập tức làm choáng váng toàn bộ bầy rồng. Con rồng trẻ mất phương hướng, đâm sầm đầu vào thân cây rồi rơi xuống đất. Ngay lập tức, từ các thân cây xung quanh, các vòng ma pháp hiện ra, nối với nhau thành mạng lưới dây ma lực sáng quắc. Dòng điện chạy qua, giật toàn bộ lũ rồng trong đau đớn.

Từ trong bóng tối của những lùm cây, các thợ săn đã trực chờ sẵn đồng loạt lao ra với vũ khí lăm lăm trên tay. Chỉ vỏn vẹn vài phút, lũ rồng sơ sinh cùng con rồng trẻ bị phanh thây ra thành từng mảnh. Cậu trai kia nhảy xuống cạnh một người đàn ông cao to, băng bó khắp cơ thể, đang ngồi trên một cành cây cùng chiếc khiên lớn bên cạnh. Cậu ta nhanh chóng cởi mặt nạ ra để hít thở bầu không khí tanh tưởi mùi máu rồng này.

“Phù... Ổn cả rồi nhỉ Rachel?”

“Tình hình này thì họ lo được rồi sếp, uống nước đi.” Ông ta đưa một bình nước. Cậu nhận lấy, nốc cạn rồi nhìn xuống lũ người đang hò reo ăn mừng.

“Daniel! Đội trưởng, nhìn nè!”

Daniel vẫy tay chào lại rồi quay qua Rachel ngồi cạnh:

“Ramos đâu rồi?”

“Nãy cậu ta dẫn theo vài người nói là đi truy lùng lũ sơ sinh bị lạc rồi.”

“Thế thì tốt, cứ kệ cậu ta.”

Từ trong rừng, một thợ săn khác chạy hớt hải tới hét toáng lên:

“Yêu cầu yểm trợ! Một con trưởng thành đã vào rừng rồi, NÓ PHÓNG HỎA RỒI!”

Daniel đứng bật dậy, ra lệnh cho cả đội di chuyển.

...

“Ngay sau lúc ấy, tụi em đang niệm chú thì rầm! Con trưởng thành chui vào giữa vòng pháp trận, nó thổi bay em đi! Xong nó lao về phía em, tưởng xong đời rồi thì anh Dan xuất hiện, chém một nhát bay luôn đầu con rồng! Rồi anh bế em lên hỏi: ‘Em có sao không?’ Ahaha~...”

Giữa bầu không khí nhộn nhịp của buổi tiệc, cô gái đang say sưa kể lại chiến tích với đôi má đỏ bừng. Hai tay ôm ngực, vặn vẹo vì ngại ngùng, ai cũng biết trong đầu cô đang vẽ ra cảnh... hơi quá xa thực tại rồi. Daniel chỉ nhẹ nhàng lên tiếng:

“Cô say rồi đó Hana, làm thế quái nào mà tôi chặt đầu nó chỉ bằng một đòn chứ? Cũng nhờ cả đội trầy da tróc vảy mới miễn cưỡng hạ được nó thôi.”

“Nè sếp! Không uống là không nể anh em đó nha! Đàn ông là phải uống tới say luôn chứ! Hahaha!”

Rachel khoác vai Daniel bằng tay phải, cánh tay đó bị cụt mất bàn tay nhưng cơ bắp của ông khiến xương Daniel như muốn gãy thêm lần nữa. Ông cười lớn, nâng ly bia bằng cánh tay còn lại, vừa uống vừa cười to, bia chảy cả vào đống băng quấn quanh gương mặt bị bỏng đến biến dạng.

“Đội trưởng, uống đi chứ! Mọi người đang chờ đó!”

Daniel thở dài. Nhìn quanh, toàn là những thương binh với vết thương lớn nhỏ, nhưng trong mắt ai cũng ánh lên niềm tự hào của kẻ chiến thắng. Anh nhấc ly, uống cạn. Tiếng reo hò vang khắp hội trường.

Sau trận chiến, Daniel là người bị thương nhẹ nhất trong đội, chỉ vài vết bỏng và tay trái bị bong gân. Mỗi năm, đầu mùa đông là giai đoạn đáng sợ nhất. Lũ rồng lửa tấn công điên cuồng để lấp đầy bụng trước khi ngủ đông. Bởi vì Valtheria là một trong số ít quốc gia sát biên giới không phục tùng Nữ Vương của Ngọn Lửa nên nơi đây luôn là mục tiêu đầu tiên. Vì thế, nghề thợ săn rồng ở đây chưa bao giờ hết việc.

“Chẳng hay quý cô Hana Clove đây thấy công tác của đội trưởng đội hậu cần tôi đây như nào nhỉ?”

Giọng Ruftroz vang lên từ bên kia bàn tiệc. Hắn chẳng có lấy một vết xước, trông sạch sẽ đến đáng ghen, ngồi chễm chệ trên chiếc ghế, mái tóc vàng chóe nổi bật, dáng vẻ thanh tao nhâm nhi ly rượu vang đỏ. Dù vậy, chẳng ai dám xem thường đội hậu cần; họ chỉ mất hai mươi người trong lúc di tản nhưng đã cứu sống hàng trăm mạng dân. Cả hội trường cười ồ lên.

“Hừm! Nói đến giỏi nhất mà không nhắc đến tôi là sai rồi đó!!”

Một giọng khàn khàn vang lên từ chiếc xe lăn ở góc phòng tiệc. Mọi người quay lại. Trên xe là một người bị băng kín từ đầu đến chân, chỉ chừa đôi mắt sắc lẹm màu xanh lam đặc trưng. Đó là Ramos, phó đội trưởng phân đoàn Một, đội tiên phong.

“Ờ, nhưng ông có uống nổi không?” Hana nghiêng đầu.

“Tôi... tất nhiên rồi!”

Rachel cười lớn đến mức sặc sụa, bia trào ra cả lỗ mũi.

“Băng kín như gói hàng mà cũng đòi, HAHAHA!!”

“Im đi, đồ cơ bắp nướng mọi!!!” Ramos gào lên, nhưng chỉ nghe tiếng ú ớ vì mồm bị băng chặt giữa tiếng cười ầm vang của cả hội trường.

Tiếng đàn, tiếng hát, tiếng ly bia va nhau không dứt. Họ nhảy múa, cười đùa, ăn uống như thể ngày mai là ngày cuối cuộc đời. Bên ngoài, tuyết đầu đông rơi lặng lẽ... Nhưng trong đại sảnh Hội Sát Long, ánh lửa và tiếng cười cứ thế cháy bừng suốt đêm. Daniel ngồi đó, nhìn đám người rồi lại nhìn cô gái đang cười tủm tỉm ôm lấy tay mình.

“Hahaha”

Tiếng cười của Hana cứ thế vang vọng, rồi dần trở nên trong trẻo hơn, tan vào trong ánh nắng của một buổi chiều xa xăm...

....

“Có gì đáng cười lắm à Mary?”

Daniel vội vàng đứng bật dậy, luống cuống phủi hết lớp bụi đất bám trên quần áo rồi vội vã nhặt khẩu súng săn dưới chân lên.

“Làm sao mà anh hai lại bị dọa sợ bởi một con bọ chứ? Ahaha! Anh hai mười sáu tuổi rồi đó nha!” Cô bé cười toe toét, hai mắt híp lại, bàn tay nhỏ vẫn giơ con côn trùng ra trêu chọc.

“Im đi! Là do em xuất hiện đột ngột quá thôi!” Daniel gắt khẽ, cố giấu đi sự ngùng.

“Nói dốiii!” Mary lè lưỡi, nụ cười rạng rỡ như nắng mùa xuân.

Daniel gãi đầu, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó. Daniel lục tìm trong giỏ rồi giơ lên một con thỏ rừng béo tốt. Mary kinh ngạc thốt lên:

“Thỏ! Vậy là hôm nay chúng ta sẽ được ăn súp thỏ sao? Đã bao lâu rồi em chưa được ăn thịt nhỉ?”

Đôi mắt con bé sáng quắc lên vì phấn khích, định nhảy cẫng lên ăn mừng nhưng rồi chợt khựng lại. Vẻ mặt Mary thoáng chút khó xử, giọng chùng xuống:

“À phải rồi... nhưng còn những bạn nhỏ khác ở nhà chung nữa... Chút thịt này đâu có đủ...”

Daniel mỉm cười, đưa tay xoa mái tóc bù xù của em gái, giọng đầy vẻ tự hào:

“Em quên hôm nay là ngày gì rồi sao? Giáng sinh đấy! Và Chúa sẽ gửi cho chúng ta rất nhiều món quà. Anh tin chắc rằng từ giờ đến tối, chúng ta sẽ còn nhiều thịt hơn nữa.”

Cô bé cười tươi rói trở lại, đôi mắt lấp lánh niềm tin: “Vâng ạ!!”

“Mà sao em lại chạy ra tận đây?” Daniel hỏi, tay vẫn đang sắp xếp lại đồ đạc.

“Á phải rồi, THƯ!” Mary sực nhớ ra, vỗ mạnh vào trán. “Cha nhờ em đưa thư cho bác trưởng làng. Em phải nhanh lên không thì trời tối mất!”

Nói rồi, cô bé hớt hải leo lên lưng con sói riêng của mình, thúc nó chạy. Cô còn ngoái đầu lại hét lớn: “Anh nhớ về sớm nhé!”

“Cẩn thận đấy! Em chưa khỏi hẳn bệnh đâu!” Daniel gọi với theo, ánh mắt lo lắng nhìn bóng lưng nhỏ bé của em gái xa dần.

Cậu tặc lưỡi, xách súng lên rồi tiếp tục đi sâu vào rừng để kiểm tra những chiếc bẫy cuối cùng trước khi màn đêm buông xuống.

Tối hôm đó, tại bàn ăn dài trong nhà thờ, không khí ấm áp lan tỏa từ những ngọn nến lung linh. Vị cha sứ gầy gò ngồi ở đầu bàn, gương mặt khắc khổ nhưng hiền từ. Ngay cạnh ông là vợ chồng người chị gái, và hàng chục chỗ ngồi khác được lấp đầy bởi lũ trẻ mồ côi, trong đó có cả Mary và Daniel. Trên bàn, những đĩa thịt chim rừng và súp thỏ nóng hổi nghi ngút khói, thành quả của một ngày lao động vất vả, trông thật thịnh soạn so với những ngày thường nhật gian khó.

“Nào Arisia, không được tự ý ăn trước chứ!” người phụ nữ dặn dò con mình, giọng nhỏ nhẹ nhưng nghiêm nghị.

“Nhưng con đói lắm rồi ạ...” Đứa trẻ lí nhí đáp lại.

Cha sứ Wilson khẽ mỉm cười nhìn đứa nhỏ, rồi quay sang người phụ nữ: “Thôi nào chị, đừng nghiêm khắc với con bé thế chứ. Mà em cũng rất cảm kích khi chị dành thời gian đến đây với lũ trẻ, cả anh nữa, Vegas.”

Vegas, vừa thái thịt vừa cằn nhằn: “Chú mày gầy quá đó Wilson, không định ăn gì à?”

“Em vẫn chưa khỏi hẳn sốc ma lực nên dạo này hơi chán ăn...”

“Thế thì càng phải ăn nhiều vào biết chưa!” Vegas ngắt lời, đặt một miếng thịt lớn vào đĩa của cha sứ. “Cha sứ mà chết vì suy dinh dưỡng thì tệ lắm đấy, dân làng lại cười cho.”

Vị cha sứ Wilson chỉ biết mỉm cười hiền từ trước sự quan tâm thô lỗ nhưng chân thành của anh rể. Ông đan hai tay vào nhau, khẽ nhắm mắt lại, giọng trầm ấm vang lên bao trùm cả gian phòng:

“Các con, chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện nào. Hãy bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất đến Chúa, và hãy gửi lời cảm ơn bằng cả tấm lòng đối với công sức của Vegas và Daniel đã mang lại bữa ăn này cho chúng ta ngày hôm nay.”

Những đứa trẻ đồng loạt cúi đầu, chắp tay thành kính. Giữa căn phòng nhỏ ấy, tiếng cầu nguyện lầm rầm hòa cùng tiếng lửa sưởi tí tách...

Rầm!

Một cú xóc nảy dữ dội hất Daniel bật khỏi dòng suy tư. Cỗ xe ngựa nghiêng mạnh, bánh xe nghiến ken két lên đá sỏi, khiến anh suýt văng khỏi băng ghế.

“Này lái kiểu gì đấy!?” Giọng lão Vegas hét lên đầy bực dọc khi cỗ xe ngựa rung lắc dữ dội trên con đường mòn lởm chởm đá.

“Xin lỗi nhé, đường xá khu này xấu quá!” Tiếng bác tài xế vọng lại từ phía trước. Daniel dụi đôi mắt cay sè, anh không nhớ rõ mình đã ngủ quên từ khi nào.

“Sáng rồi ạ...?” Anh thầm thì, giọng khàn đặc.

Vegas ngồi đối diện, đang bận rộn sắp xếp lại đống hành lý, ngước lên nhìn anh:

“Tỉnh rồi à? Sao không ngủ tiếp đi, chẳng phải mày vừa mới họp báo cáo xong hôm qua sao? Sức người chứ có phải sức trâu đâu mà thức suốt thế.”

Nghe Vegas nhắc đến báo cáo, Daniel bất giác rùng mình. Đầu nghĩ ngay đến người phụ nữ với ánh mắt như quỷ đã ngồi nghe anh trình bày hôm qua thôi cũng đủ khiến sống lưng anh lạnh toát. Daniel khẽ cử động cánh tay đang bó bột, cơn đau nhức nhối khiến anh tỉnh táo hơn hẳn. Anh nhìn Vegas giờ đây đã già hơn, những nếp nhăn hằn sâu trên trán nhưng đôi mắt vẫn đầy vẻ lo lắng cho anh như ngày nào.

“Thôi ạ, cháu ổn. Chú cũng nghỉ ngơi đi, chú có tuổi rồi đấy chứ không còn trẻ khỏe như hồi đó nữa.”

Vegas cười khẩy, định cãi lại gì đó nhưng rồi lại thôi. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con đường dẫn về làng đang dần hiện ra dưới ánh ban mai nhợt nhạt. Daniel ngó đầu ra khỏi xe, ngắm nhìn ngôi làng nghèo năm nào giờ đây đã khác xưa.

“Cháu nghe bảo Iscolan sắp sửa trở thành một thị trấn rồi nhỉ?”

“Ừ, tầm năm sau.”

Daniel nghe xong khẽ nở nụ cười. Cậu tì tay lên thành cửa sổ, chống cằm, lặng lẽ ngắm nhìn những giàn giáo trồng nho phủ đầy tuyết trắng dọc hai bên đường. Gió mùa đông lùa vào tê buốt, nhưng lòng cậu lại thấy ấm áp lạ thường. Đột nhiên, một quầng sáng màu đỏ cam rực rỡ hắt lên từ phía chân trời, nhuộm hồng cả gương mặt và mái tóc của Daniel. Cậu nheo mắt lại, lấy tay che bớt độ chói, môi khẽ lẩm bẩm:

“Ánh mặt trời sáng sớm đẹp thật... Chắc Mary cũng dậy rồi.”

Thứ ánh sáng ấy tráng lệ, ấm áp và rực rỡ đến mức khiến người ta mê mẩn. Nhưng rồi, nụ cười trên môi cậu vụt tắt. Cậu nhận ra... mặt trời không tỏa ra ánh sáng đỏ rực đến thế. Và mặt trời cũng không bao giờ xoay tròn. Cả cỗ xe bỗng chốc dừng lại, người đánh xe sợ hãi không dám đi tiếp.

Thứ ánh sáng đỏ rực kia không đến từ phía Đông chân trời, mà đang treo lơ lửng ngay trên đỉnh đầu ngôi làng. Đó không phải là vầng thái dương, mà là hàng chục vòng tròn ma pháp khổng lồ đang xếp chồng lên nhau, từng lớp từng lớp cổ tự sáng rực xoay chuyển điên cuồng, tạo thành những cái phễu khổng lồ chĩa thẳng xuống mặt đất.

Đồng tử Daniel co rút lại cực độ, cơ thể cậu run rẩy không kiểm soát. Hơi thở nghẹn ứ lại nơi cổ họng. Giờ đây, thứ duy nhất lọt vào thính giác của cậu không phải là tiếng chim hót chào ngày mới, mà là tiếng gió rít gào xé toạc không gian và tiếng gầm vang dội của một con rồng, ngay trước khi những cơn lốc xoáy lửa từ trên không trút xuống, nhấn chìm Iscolan vào biển lửa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!