Hả? Cô ta vừa nói gì cơ? Con trai của cô ta?
Gray ngơ ngác, có chút căng thẳng và bất ngờ trước tình cảnh hiện tại.
Bản thân vốn là một đứa trẻ mồ côi bị bỏ rơi, rồi may mắn mới được một gia đình có chút “đặc biệt” nhận nuôi. Giờ lại tự nhiên lòi ra một người phụ nữ nhận mình là con của ả, mà trong ả còn chẳng lớn hơn cậu là bao nhiêu.
“Tôi? Con trai của cô?”
Người phụ nữ bước nhẹ nhàng xuống giường. Mái tóc màu hồng, dài thanh thoát xõa xuống ngang eo khi cô bước đến gần Gray. Mỗi bước chân của cô ta nhẹ như sương, nhưng sức ép tỏa ra khiến không khí cũng như đông lại. Dù vậy, nụ cười hiền từ trên đôi môi kia vẫn không hề bị dập tắt.
“Đương nhiên là vậy rồi. Con chính là con trai của ta.” – những lời ấy thốt ra một cách dững dưng bởi người phụ nữ trước mắt. Nó thoáng nhẹ như sương, nhưng trong lòng Gray thì nó nặng như những tảng đá ngàn cân ngoài kia.
Gray không hề tin những gì cậu đang nghe, đang thấy. Đối với cậu, cha mẹ ruột của cậu vốn không hề tồn tại. Nếu có thì cũng không thể nào trẻ như thế này được.
“Cô thật sự là mẹ của tôi?” – Gray hỏi với sự dè chừng. Cậu lui một bước về sau, đôi tay đã bất giác đặt lên chui kiếm.
“Mẹ?”
Ngay khi nghe thấy từ này, nụ cười trên mặt của người đàn bà đó chợt tắt, thay vào đó là một biểu cảm khó hiểu, bối rối. Nhưng nó đã được nhanh chóng trở lại với sắc thái ban đầu.
“Con thật sự đang không hiểu, hay đang giả vờ không hiểu? Con chính là con trai của ta, nhưng ta thì không phải là mẹ của con. Con hiểu chứ?” - đôi môi cô ta khẽ cong, như đang thưởng thức chính sự mâu thuẫn trong lời mình.
Ả ta bước đi nhẹ nhàng, nói ra những lời khiến Gray khó hiểu. Bản thân mình là con trai của ả, nhưng ả lại không phải mẹ mình?
Gray cố ngước mặt lên nhìn người phụ nữ trước mặt. Nhưng ngay khi ngước lên, người đàn bà đó đã xuất hiện ngay bên cạnh cậu rồi.
“Cái-!” – cậu hét toáng lên, cố lui về sau để giữ khoảng cách. Nhưng tất cả đã quá muộn.
“Đóng băng sinh mệnh.”
Chỉ với một câu thần chú đơn giản, bà ta đã khống chế được Gray. Hay nói đúng hơn, Gray giống như đã rơi vào trạng thái mà sự sống của cậu hoàn toàn bị “đóng băng.”
Một luồng lạnh lẽo tràn vào tim, len qua từng mạch máu. Cậu có thể cảm nhận rõ cơ thể mình đang biến thành tượng.
Đôi mắt vẫn mở to, miệng thì mở toang ra như muốn hết lên. Cánh tay phải đang cố với lấy chui kiếm, nhưng cuối cùng cũng không thể. Đến cả trái tim, thứ mà dù có rơi vào hiệu ứng khống chế như đóng băng của Selena vẫn sẽ hoạt động một cách yếu ớt, giờ đây đã ngưng đập hoàn toàn.
“Đúng vậy. Là con trai của ta, là người bước đi trên con đường Sinh mệnh của ta thì con phải ngoan ngoãn và nhẹ nhàng với ta – Thần Sinh mệnh đây chứ.”
Bà ta chậm rãi vuốt ve má Gray, rồi áp môi lên vầng trán đã lạnh ngắt của cậu.
“Nào, hãy để ta thưởng thức một chút ‘vị’ của con.”
Người đó nhẹ nhàng đặt môi lên trán Gray. Dù vậy, nó không giống như một nụ hôn, mà ngược lại giống như đang gặm nhấm thứ gì đó khi đôi môi của ả thỉnh thoảng mấp máy một chút.
“Thật đáng ngạc nhiên. Con được bao quanh bởi một chút gì đó của Tĩnh lặng, ở bên trong ‘món ăn’ lại phẳng phất chút dư vị của Thời gian và Không gian. Mở đầu của con thì lại là Tuyệt vọng, nhưng con lại bước trên con đường của ta – con đường Sinh mệnh. Dù vậy, đích đến của con lại là thứ gì đó... “
Người đó dừng lại một chút, rồi lại nói tiếp.
“Vô định? Hay nói đúng hơn, nó vẫn chưa được sinh ra? Con thật sự là ‘đào hoa’ quá mức rồi, con trai của ta à.”
Ả ta nhẹ nhàng thả Gray ra, nụ cười trên miệng từ khi nào đã bớt đi vài phần hiền từ. Thay vào đó là khóe môi cong lên, tạo cảm giác hơi chút rợn người.
“Con thật là quá hư hỏng, con trai của ta. Con dám làm trái lại mệnh lệnh của Phụ thế sao? Cơ mà... là người bước đi trên con đường Sinh mệnh của ta, không nổi loạn một chút thì không thành ‘cục vàng’ được đâu.”
“Nổi loạn một chút cũng được, nhưng sẽ dễ gặp nguy hiểm lắm. Vậy nên...”
Nói rồi, cô ta lại luồn tay xuống bàn tay của Gray, uyển chuyển chạm vào mu bàn tay cậu. Chỉ một cái chớp mắt, trên ngón giữa của Gray đã xuất hiện một chiếc nhẫn được đính một viên đá nhỏ màu lục bảo. Ả ta ghé sát vào tai Gray mà thì thầm:
“Cứ tạm thời xem đây là quà gặp mặt ta ban cho con đi nhé. Công dụng thì hãy tự mình mà kiểm chứng đi.”
Người đàn bà ấy đặt tay nhẹ nhàng lên ngực Gray rồi đẩy cậu ngã về phía sau.
“Lần sau gặp lại, ta rất muốn biết con đã đi bao xa trên con đường của ta rồi. Ta cũng rất muốn biết rốt cuộc ‘đích đến’ của con là gì, nhưng có vẻ điều đó vẫn còn quá sớm.”
“Hẹn gặp lại, con trai của ta.”
“Chán quá...”
Kể từ ngày Gray đi săn và tách nhóm với Selena để cô thuận tiện ở cạnh Efreet đến nay thì cũng đã được ba ngày. Phải nói rằng suốt ba ngày đó thì đối với Selena khá là buồn tẻ.
Dù cô không tự nói ra hay thừa nhận, nhưng rõ ràng cách cô đối xử với Gray không giống như một người bạn hay đồng đội. Selena không phải là chưa từng bỏ nhà ra đi để trải nghiệm cuộc sống bên ngoài, nói đúng hơn là đa số thời gian cô đều lưu lạc bên ngoài Arcadian. Cô ấy chỉ trở về nhà mỗi khi nhận được sự yêu cầu từ người bố mà cô không thể chống đối.
Selena không chỉ bỏ đi để trải nghiệm cuộc sống và nâng cao năng lực của bản thân, khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Phần nhiều là vì cô luôn có một cảm giác gì đó từ “thiên mệnh”. Hay nói đúng hơn, đôi khi Selena lại thấy đầu mình đau âm ỉ như bị thiêu đốt mỗi khi ký ức mơ hồ về ‘người quan trọng’ nào đó thoáng qua — một người mà tiềm thức cô vẫn không ngừng gọi tên.
Cuối cùng, dựa vào một mối quan hệ với một người có thể xem như là chiêm tinh sư thì cô đã xác định được vị trí của “người đó”. Dù vậy, để tìm được cậu ấy trong một biển người mênh mông vẫn là một vấn đề vô cùng khó với Selena.
Và rồi, vào cái ngày mà cô nàng được cái người định mệnh ấy giúp, cô đã chắc chắn mình đã tìm đúng người. Có thể vóc dáng không được giống nhau, cả hành động và cách cư xử cũng như trở thành một con người khác với hình ảnh bên trong tiềm thức của mình. Nhưng chỉ cần dựa vào con tim và suy đoán của mình Selena vẫn tự tin khẳng định rằng người con trai trước mắt chính là người mà mình cần tìm.
Do vậy nên, cô đã mãi cứ bám theo Gray như một cái đuôi không dứt và nó lại chứng minh rằng cô đã lựa chọn đúng.
Người đó sẽ luôn miệng đuổi cô đi, nhưng lại ngoái đầu ra sau tìm kiếm mỗi khi không nghe thấy tiếng bước chân của Selena nữa. Hắn nói rằng sẽ không bảo vệ cô, nhưng mỗi khi gặp chuyện lại lao lên chắn ngay phía trước nàng pháp sư này như một bản năng. Cậu ấy nói sẽ không còn lo ăn lo mặc cho cô nữa, nhưng mỗi bữa tối sẽ ngày càng trở nên phong phú, rồi lại bất giác cưng chiều đến mức nhường cho cô hơn nữa phần bánh ngọt cô thích trong túi đồ mà cậu đã mua để giành.
Những hành động đó trong mắt Gray có lẽ chỉ là tình bạn, sự quan tâm đơn thuần của những người đồng hành cùng nhau. Nhưng trong suy nghĩ của Selena lại là sự khẳng định ngày càng chắc chắn, rằng người mà cô đã chọn là không hề sai lầm.
Chỉ cần nhớ lại những điều đấy thôi, thì tâm trạng buồn chán của cô đã vơi đi vài phần. Còn khóe mối đã nhếch lên theo một đường cong hạnh phúc.
“Nè, cô đang có chuyện gì vui sao?”
Efreet cười vui vẻ tiến lại gần, trên tay còn đang bưng một khay thịt nướng. Dạo gần đây do không có sự nguy hiểm hay đe dọa nào, đặc biệt là từ ai đó “thích chơi mấy cái kế hoạch ngu ngốc”, lại còn được Selena đưa trở về làng nên Efreet bắt đầu hoạt bát trở lại và tái hòa nhập vào cuộc sống thường ngày của cô trước đây.
“Không có gì. Chỉ là suy nghĩ bâng quơ chút thôi.”
Cô nhẹ nhàng nhận khay thịt nướng từ tay Efreet rồi ăn chúng một cách thản nhiên. Selena chỉ đơn thuần nghĩ rằng đây chỉ đơn thuần xem đây như một cái map tân thủ nhỏ bé, mình ăn bậy ăn bạ một chút thì lấy đâu ra nguy hiểm chứ?
“Tôi ở lại đây sẽ không sao chứ? Dù gì trong như các người trong như đang có lễ hội mà?”
Selena thật sự không biết gì về cái làng Luminas này lắm. Thế nên khi cô đưa Efreet về làng thì thấy vô cùng bất ngờ. Họ không những không lo lắng khi trong phạm vi sinh hoạt thường ngày xuất hiện mối nguy hiểm kì lạ, cũng không hề lo lắng khi những người thân như Efreet đã mất tích và lâu rồi không trở lại. Kể cả sự xuất hiện của Selena như một kẻ ngoại tộc đáng ngờ.
Khi cô đưa Efreet trở lại, họ chỉ luôn miệng nhắc lại một câu: “Cảm ơn đức mẹ Sinh mệnh đã bảo vệ và chăm sóc chúng con.” Thật là những kẻ cuồng tìn chán ngắt.
“Ừm. Không sao hết đâu. Đây là lễ tạ ơn Sinh mệnh, là lễ hội của bọn tôi dùng để cảm ơn sự bảo vệ của vị thần ngự trị nơi đây.” – Efreet giải thích sơ qua, rồi gãi má ngại ngùng.
“Họ có hơi cuồng tín... nhỉ? Họ tin rằng trong suốt quá trình diễn ra lễ hội thì đức mẹ Sinh mệnh sẽ bảo vệ chúng tôi, không ai có thể xâm nhập và làm hại cho dân làng được. Do vậy nên họ sẽ dửng dưng tận hưởng khoảng thời gian này. Đúng là hết nói nổi nhỉ?”
Efreet nở một nụ cười gượng gạo, vẻ mặt bối rối như thể cô ta cũng chẳng biết nói gì hơn.
“Vậy cô thì sao? Cô không tin vào vị nữ thần đã luôn luôn bảo vệ mảnh đất mà cô đã sống từ khi sinh ra sao?” – Selena ngừng ăn, hỏi Efreet với vẻ mặt lo lắng khi cô thấy khuôn mặt Efreet chùng xuống.
Lắng nghe câu hỏi đột ngột của Selena, Efreet không kịp chuẩn bị gì cả. Cô ta chỉ có thể trả lời lắp bắp.
“Ừm thì... có lẽ, tôi đã từng rất tin vào những vị thần. Chỉ là... sau những gì tôi đã trãi qua, tôi nghĩ rằng bản thân mình chỉ nên tin vào bản thân mình thôi...”
Selena im lặng. Cô ấy không nói gì, hay nói đúng hơn là cô nàng cũng không biết phải nói gì. Đôi mắt cô những làn sương sớm, phản phắt trong đó là hình ảnh run rẩy của Efreet khi cô bé nhớ lại nỗi kinh hoàng khi phải vật lộn với con quái vật.
Một lát sau, một đám nữ thú nhân tiến lại khi thấy Efreet. Nhưng khi nhận ra bên cạnh là một con người, chúng không dám lại gần mà chỉ dám ra hiệu cho Efreet từ xa.
“Thật xin lỗi khi nói những điều không hay. Bây giờ tôi phải đi rồi. Cô cứ tự nhiên nhé. Cô đã cứu tôi, ai cũng biết cả. Sẽ không ai làm khó cô đâu.”
“Biết rồi, cô cứ đi đi.”
Selena vẫn ngồi đó ăn nhấm nháp những xiên thịt nướng trong tay, còn đôi mắt vẫn dáng chặt vào người Efreet khi bóng của cô ta xa dần.
Đến khi Efreet đã khuất dạng hoàn toàn, Selena cũng thôi ăn uống, bắt đầu lại với dáng vẻ nghiêm nghị của cô.
“Vậy là theo như những gì mình muốn làm thì mình sẽ giết ‘nó’ rồi đưa sức mạnh của ‘nó’ vào Gray thay vì Efreet. Vậy là thay đổi được một phần lịch sử, tương lai có vỡ chuyện cũng sẽ bớt một mối nguy. Nhưng mà... vẫn không thay đổi được việc niềm tin của Efreet dành cho chư thần đã bắt đầu lung lay...”
Selena cuối mặt xuống, vùi mặt cô vào đầu gối.
“Thôi thì kệ vậy... dù sao thì mình với họ, cũng có cùng một chiến tuyến đâu.”
0 Bình luận