Mới thấy truyện này bị xoá bởi D15 hồi chiều mà? Chắc mod chưa thông báo lên trang quy định với truyện sáng tác thôi. Truyện bị xoá phải 30 ngày sau mới được đăng lại.
Martin Stu rỗng tuếch. Yếu tố tình dục được đưa vào một cách phồn thực và hoàn toàn dung tục. Tình tiết phi lý, chủ yếu nâng "bi" nam chính. Độc thoại nội tâm dài dòng nhưng không giúp đỡ gì cho phát triển nhân vật. Infordump thô thiển trong trường đoạn nam chính "khảo cung" nhân vật người kể chuyện. Trượt POV liên tục. Lạm dụng số, dấu "!". Chuyển cảnh như chém vào mắt người xem, tôi phải đọc lại mấy lần để xác định mình đang đứng ở đâu.
Hệ thống tiền tệ mơ hồ, tác giả nghĩ rằng xồ ra một đống số liệu là chứng minh được sức mua của đồng tiền ư ? Tôi hoàn toàn không thể hình dung nổi giá một chiếc bánh mì nâu hay một tờ báo theo tỷ giá hiện tại. Hội mạo hiểm giả hoạt động như một đám ô hợp, điền vào tờ đơn với đúng một cái tên tùy tiện mà vẫn có thể tham gia ? Lễ tân thậm chí còn không thèm nhìn lấy một cái ( Nếu cô ta đã nhìn vào thì khi nam chính giới thiệu tên, cô ta đã phản ứng lại, đại loại như "Tôi không mù, thưa ngài...", chứ không đứng yên như trời trồng ).
Tác giả có một cái nhìn cực kỳ lệch lạc về tình dục và phụ nữ, hay đúng hơn là tác giả đang "phi nhân hóa" phụ nữ, miêu tả chủ yếu phục vụ nhu cầu gợi dục. "Những cô gái ở quán bar so với cô ấy chỉ là một đám rác rưởi!", cái gì cơ ?
Tôi nghĩ tác giả không phù hợp cho sáng tác văn học, hay ít nhất là ở thời điểm hiện tại.
10 Bình luận
Tình tiết phi lý, chủ yếu nâng "bi" nam chính. Độc thoại nội tâm dài dòng nhưng không giúp đỡ gì cho phát triển nhân vật.
Infordump thô thiển trong trường đoạn nam chính "khảo cung" nhân vật người kể chuyện. Trượt POV liên tục. Lạm dụng số, dấu "!". Chuyển cảnh như chém vào mắt người xem, tôi phải đọc lại mấy lần để xác định mình đang đứng ở đâu.
Hệ thống tiền tệ mơ hồ, tác giả nghĩ rằng xồ ra một đống số liệu là chứng minh được sức mua của đồng tiền ư ? Tôi hoàn toàn không thể hình dung nổi giá một chiếc bánh mì nâu hay một tờ báo theo tỷ giá hiện tại. Hội mạo hiểm giả hoạt động như một đám ô hợp, điền vào tờ đơn với đúng một cái tên tùy tiện mà vẫn có thể tham gia ? Lễ tân thậm chí còn không thèm nhìn lấy một cái ( Nếu cô ta đã nhìn vào thì khi nam chính giới thiệu tên, cô ta đã phản ứng lại, đại loại như "Tôi không mù, thưa ngài...", chứ không đứng yên như trời trồng ).
Tác giả có một cái nhìn cực kỳ lệch lạc về tình dục và phụ nữ, hay đúng hơn là tác giả đang "phi nhân hóa" phụ nữ, miêu tả chủ yếu phục vụ nhu cầu gợi dục. "Những cô gái ở quán bar so với cô ấy chỉ là một đám rác rưởi!", cái gì cơ ?
Tôi nghĩ tác giả không phù hợp cho sáng tác văn học, hay ít nhất là ở thời điểm hiện tại.