Trong bóng tối dày đặc, Mahi mơ hồ bắt gặp một sinh vật có đôi mắt sáng quắc màu diệp lục. Nhãn cầu của nó đảo liên hồi, lia thẳng về phía hai người, lạnh lẽo và soi mói. Cặp đồng tử ấy mang hình dáng quen thuộc của loài bò sát, khiến sống lưng Mahi bất giác căng lên. Một suy đoán lóe nhanh trong đầu Mahi về thông tin của con Marthi nay.
Khi đôi mắt dần thích nghi với bóng tối, hình hài của sinh vật ấy hiện ra rõ hơn. Một cơ thể to lớn, dài ngoằn ngoèo, ít nhất cũng phải vài mét, uốn mình trong không gian chật hẹp. Phía sau kéo theo hai phần đuôi hình trụ dài, chuyển động chậm rãi nhưng đầy đe dọa. Trên lớp da là những vệt sọc loang lổ, mờ mờ như những vết hằn của bóng đêm.
Nó quay hẳn đầu về phía họ, khóe miệng kéo lên thành một nụ cười quái gở, để lộ hàm răng sắc nhọn phản chiếu ánh mắt xanh lục đang rực lên đầy khoái trá.
[Kai, nhảy lên nóc nhà mau] - Ú thúc giục, giọng có chút gấp gáp.
Kai làm theo lời Mahi. Cậu bật người nhanh nhẹn, lấy tường làm điểm tựa, nhảy liên tiếp vài lần rồi vút thẳng lên nóc nhà. Động tác gọn gàng, dứt khoát, không hề do dự.
[Nhảy sang ngôi nhà đối diện đi.]
Mahi vừa dứt lời, Kai đã hoàn thành yêu cầu ngay tức khắc. Không cần suy nghĩ, không cần xác nhận - phản xạ của cậu trơn tru đến mức giống như mệnh lệnh ấy vốn đã nằm sẵn trong đầu từ trước.
[Nhóc bình tĩnh. Giữ tốc độ vừa phải thôi, không quá nhanh cũng không quá chậm.]
Nghe thấy âm thanh vang trong đầu, Kai chủ động giảm tốc. Bước chân của cậu chậm lại, ổn định dần.
[Rồi rồi, cứ từ từ như vậy, đợi Ú nhắn tin cái đã.] - Những ngón tay ngắn củn của Mahi lướt nhanh trên bàn phím ảo, miệng cười cong hơn như thể đang âm thầm phấn khích trước một điều gì đó chỉ mình bản thân Ú ta biết.
Khóe miệng Kai khẽ giật giật, có phần bất lực trước thái độ bông đùa của Ú. Sự điềm nhiên ấy vừa mang lại cảm giác an tâm mơ hồ, lại vừa khó hiểu đến mức khiến cậu vô thức căng thẳng hơn.
“Ú, con Marthi kia rất mạnh đúng không? Khả năng che giấu của nó rất tốt.”
Kai nêu ra nghi vấn của mình. Cậu hoàn toàn không cảm nhận được nguồn Licient của con Marthi phía sau. Điều đó đã đủ kỳ lạ, nhưng còn đáng sợ hơn là ngay cả sát khí của nó - thứ lẽ ra phải tràn ra không chút kiêng nể cũng mờ nhạt đến mức gần như không tồn tại. Sự trống rỗng ấy bất thường đến nghẹt thở. Nhịp tim Kai nặng dần, gò má bắt đầu lấm tấm mồ hôi lạnh.
Mahi rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhận ra thiết bị ấy đã hoàn toàn hết tác dụng liền tiện tay cất đi. Nghe giọng Kai thoáng chao đảo, Ú lập tức nhận ra cảm xúc của cậu đang không ổn. Không chần chừ, Mahi thò tay xuống, theo quán tính nghiêng nửa người để lau mồ hôi cho Kai.
Chỉ là… lý thuyết thì nghe rất ổn. Thực tế thì khác hẳn.
Mahi lau được thật, nhưng cũng ngay khoảnh khắc đó liền mất thăng bằng, cả người trượt khỏi đầu Kai. Đang chuẩn bị bật sang mái nhà đối diện, Kai bị giật mình, theo phản xạ khựng lại nửa nhịp, kịp thời ghìm thân mình lại trước khi cả hai cùng lao thẳng xuống dưới.
“Cứu Ú! Kai! Cứu Ú!” - Mahi kêu lớn không chút ngại ngần, vội túm lấy tóc Kai như cái phao cứu sinh để khỏi rớt. Chân đạp liên tục lên mặt chàng trai trẻ.
“Ú à! Chịu rồi đó!” - Kai nghiến răng, cậu nhảy qua mái đối diện, cố về lại nhịp di chuyển cũ, không quên đưa tay cố đẩy Ú về lại vị trí an toàn.
“Làm người bình thường đi được không! Ông cố của tôi à!” - Kai gằn từng chữ.
…
[Hệ hệ. Cảm ơn Kai đẹp trai!] - Mahi cười lớn, Ú ta không ngừng cọ má lên mái tóc Kai, bày tỏ tấm lòng của bản thân.
Kai thở hắt: “Ú trả lời câu hỏi trước đó của tôi đi.”
[Kai đã nói vậy, Ú đương nhiên phải tuân mệnh]
Ú thôi không quậy nữa, bắt đầu nghiêm túc truyền đạt thông tin: [Marthi I1… hay gì đó đại loại vậy, trong sách gọi sao thì Ú cũng không nhớ rõ lắm. Nhưng con này ít nhất cũng phải tầm cấp 20-25 rồi. Khó nhai đây.]
[Bọn này có tốc độ rất nhanh. Cấp càng cao thì càng khủng, khả năng kiểm soát tốc độ cũng tốt hơn nhiều.]
Kai: “...”
“Hình như cũng ta đã cách nó một khoảng… sao nó chưa tới vậy?” - Kai lên tiếng, lần này cậu cố thử giấu đi nỗi bất an. Còn trong lòng cậu giờ đã trĩu xuống vì nhận ra khoảng cách thực lực giữa mình và thứ sinh vật kia quá rõ ràng.
Mahi im lặng trong chốc lát, biểu cảm bình thản đến lạ. Ú ta thả mình theo nhịp gió, để làn không khí lạnh lẽo tạt thẳng vào mặt, tự tại như thể đang tận hưởng khoảnh khắc ấy hơn là chạy trốn.
[Chú nên xem chương trình khám phá thế giới động vật nhiều hơn.] - Ú đưa ra một đề xuất thiếu nghiêm túc.
Kai mím môi, có chút không theo kịp mạch suy nghĩ của Ú. Cậu nhảy qua ngôi nhà thứ ba rồi mới lên tiếng hỏi:
“Xem chương trình đó thật sự có tác dụng sao?” - Thái độ toát lên sự ham học hỏi, tâm trí cũng vô thức bị dẫn dắt theo từng lời của Ú.
[Chú chưa xem bao giờ hả?]
Mahi thoáng ngạc nhiên trước câu trả lời của Kai. Thật ra Ú chỉ định trêu ghẹo cậu cho bớt căng thẳng, tiện thể kéo Kai ra khỏi mớ suy nghĩ rối bời. Nhưng không ngờ thiếu niên ấy lại tiếp nhận câu nói ấy một cách nghiêm túc đến vậy, còn thành thật suy nghĩ rồi trả lời như thể đó là một lời chỉ dẫn thật sự.
“Tôi chưa xem bao giờ.” - Kai gật đầu thừa nhận.
[À, Ú quên chưa xin phương thức liên lạc.] - Mahi đột ngột đổi chủ đề.
“Tôi không dùng điện thoại.” - Kai từ tốn đáp. Cậu hơi chậm một nhịp, rõ ràng chưa kịp thích ứng với những cú chuyển ngoặt liên tục từ Ú.
Mahi: “...”
Mahi dứt khoát không hỏi thêm bất cứ điều gì ngoài lề. Chỉ với câu trả lời ấy, Ú đã có đủ để xác nhận nghi ngờ trong lòng mình. Ngay sau đó, Ú ta tự nhiên kéo câu chuyện trở lại đề tài chính như thể đoạn hội thoại vừa rồi chưa từng tồn tại.
[Nó biết chúng ta không phải đối thủ của nó. Nên nó đang thưởng thức chúng ta. Thú vui điển hình của bọn săn mồi thôi]
Chàng trai không vội tiếp lời, cậu rơi vào trầm từ. Sự lo lắng vừa được rút bớt lại đột ngột trở về đánh ấp tâm lý không ổn định của Kai. Lòng cậu lại trở về với sự bồn chồn, vì Kai chưa bao giờ thích đối diện với một điều, một sự kiện bản thân không nắm bắt được. Nhưng khổ cái, số cậu lại rất hay gặp mấy sự kiện như này.
Mahi hình như nhận ra được sự bồn chồn của Kai. Ú có chút bất đắc dĩ với cảm xúc lên xuống của cậu chàng này. Phát hiện thì cũng phát hiện được rồi nhưng ai mà ngờ thằng nhóc ngốc này lại có một tâm lý bất ổn đến vậy. Ú ta liền giải thích tiếp:
[Nó còn thuộc Ob1 nữa. Cái đám mà có sở thích hủy hoại chính mình ấy. Cái trò đó tuy giúp bọn nó mạnh hơn nhưng ở một số con lại là điểm yếu chí mạng, gây cản trở khả năng hoạt động của chúng. Chỉ có lên cấp thật nhanh mới có thể chữa được.]
Kai trầm ngâm trước lời của Ú.
Tuy họ đã cắt đuôi con Marthi kia được một khoảng khá xa. Và từ vị trí hiện tại của Kai và Mahi, Tomahi cùng thứ kia đã hoàn toàn biến mất, hòa lẫn vào màn đêm cùng vô số mái nhà xếp chồng lên nhau, tối sẫm và im lìm như chưa từng có thứ gì truy đuổi họ.
Bóng tối nuốt trọn mọi dấu vết. Không còn ánh mắt diệp lục rình rập, không còn cảm giác áp lực đè nặng sau lưng. Dẫu vậy, không khí vẫn căng như dây đàn chưa kịp thả lỏng hẳn, khiến người ta không dám chủ quan.
[Kai dừng lại, quay đầu sang trái] - Tiếng Ú vang lên, cắt ngang vài dòng suy nghĩ vẩn vơ vừa thoáng qua của Kai.
Thiếu niên lập tức dừng chân, dáng người cao ráo thẳng tắp giữa màn đêm. Cậu nghiêng đầu, nheo mắt nhìn theo hướng Ú muốn mình chú ý tới. Chỉ vừa quay sang, cảnh tượng trước mắt ấy đã khiến nhịp thở cậu chững lại.
Dọc theo lan can phía đối diện, một hàng dài đèn đường đang lần lượt tắt đi, không phải vụt tắt đồng loạt, mà từng chiếc một như thể có thứ gì đó vô hình đang chạm tay lên chúng. Ánh sáng bị rút khỏi màn đêm một cách chậm rãi, để lại những khoảng tối lan ra, nuốt chửng từng đoạn không gian.
Khoảng cách giữa bóng tối và họ không ngừng thu hẹp. Mỗi ngọn đèn tắt đi đều mang theo một cảm giác áp lực nặng nề, lặng lẽ nhưng rõ ràng, như một lời cảnh báo không tiếng động.
Một lần nữa, âm thanh quen thuộc vang lên trong đầu thiếu niên. Bình tĩnh, từ tốn, lại phảng phất chút bông đùa.
[Mấy con thằn lằn này có vài đặc điểm chung khá buồn cười là không thích ánh sáng lắm. Không phải vì sợ mà chỉ là sở thích cá nhân thôi. Nó còn biến việc tắt đèn này làm trò tiêu khiển để dọa con mồi.]
[Thật ra Ú không định cho chú thấy cái trò kỳ quặc này của nó đâu. Cơ mà cứ chạy mãi vậy cũng chán.]
Khóe môi Kai khẽ giật giật, cậu thật sự cạn lời trước Mahi. Đêm nay, cảm xúc của cậu đã lên xuống không biết bao nhiêu lần, mà thủ phạm thì không ai khác ngoài kẻ đang nằm chễm chệ trên đầu mình. Nghĩ đến việc tranh cãi cũng chỉ là tự chuốc mệt vào thân, Kai đành chọn cách im lặng.
[Hệ hệ, nếu giờ bảo với nhóc là… Ú thật ra muốn tốt cho nhóc thôi. Nhóc có tin không?]
“Chắc tin á!” - Kai gằn giọng, chuyển hướng đi.
[Hệ hệ vội gì, chú cứ bình tĩnh, nó muốn đổi hướng thì sẽ phải mất vài phút. Chính xác thì là 1 phút 54 giây. Đại khái là phải cắn đứt một cái đuôi để chuyển từ trạng thái hoạt động từ bề mặt dọc sang bề mặt ngang và ngược lại.]
[Chúng ta có thể lợi dụng cái cơ chế kỳ quặc này để vui đùa cùng với nó.]
[Ờm miễn chú không chậm chân. Còn không thì để nó tác động vật lý một cái cũng được.]
Kai suýt mất đà vì câu cuối của Mahi trong lúc chuẩn bị nhảy sang toà nhà đối diện.
“Ừ muốn tốt cho tôi cơ đó.” - Thiếu niên sa sầm mặt mỉa mai.
[Hệ hệ, miệng lưỡi đầu môi thôi. Ú thương chú lắm đó] - Mahi vò mạnh mái tóc Kai.
…
Cả hai tiếp tục nới rộng khoảng cách với Marthi, nhịp di chuyển không hề chậm lại dù chỉ một khoảnh khắc. Kai bật người khỏi mái nhà, thân thể lao ra không trung. Trong tích tắc rơi tự do ấy, mọi thứ dường như chậm lại.
Ú căn chuẩn từng nhịp chuyển động của Kai, chờ đúng khoảnh khắc cơ thể cậu nghiêng xuống, trọng lực kéo người cậu rơi hẳn khỏi mái ngói. Không để cậu khựng lại giữa chừng, Ú lập tức ra hiệu chuyển hướng, dứt khoát và gọn ghẽ.
[Di chuyển xuống tường nhà.]
Kai phản xạ gần như theo bản năng. Cậu xoay người giữa không trung, bẻ quỹ đạo rơi trong tích tắc, dồn toàn bộ lực xuống lòng bàn chân. Không chút trở ngại, Kai tiếp đất gọn gàng trên bức tường phía đối diện, chỉ để lại một thoáng ngỡ ngàng lướt qua trong ánh mắt.
[Ừ nó đuổi gần sát chúng ta rồi ngay sau nhóc chục centimet đó.] - Ú lên tiếng giải thích
Kai toát mồ hôi trước lời Ú. Cậu không đáp lại, cũng không quay đầu nhìn, chỉ nhanh chóng đổi hướng, chạy về phía mặt tiền để có không gian di chuyển rộng hơn.
Phía sau, thứ kia rõ ràng đã nổi giận. Nó vốn định lao tới cắn lấy một bên eo của Kai, nhưng cú vồ hụt khiến thân hình to lớn khựng lại trong tích tắc. Nụ cười trên gương mặt méo mó của nó càng vặn vẹo hơn, mắt đỏ rực lên, con ngươi đảo loạn liên tục. Sát ý dữ dội tràn ra.
Ú bắt gặp ánh nhìn điên cuồng ấy trong khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để cảm nhận rõ sự méo mó bên trong nó. Thay vì né tránh, Ú còn cố tình cười hề hề đáp lại, nụ cười vô tư đến mức đầy tính khiêu khích như đang giẫm thẳng lên lằn ranh cuối cùng của con quái vật.
Hành động đó chẳng khác nào đổ thêm dầu vào đám lửa đã âm ỉ từ trước. Con Marthi khựng lại đúng một nhịp, rồi đột ngột há rộng cái miệng đầy răng nhọn. Nó gầm lên. Không có âm thanh nào thoát ra, nhưng luồng áp lực vô hình từ cơn thịnh nộ ấy vẫn dội thẳng vào không gian xung quanh, khiến không khí đặc quánh lại như bị bóp nghẹt.
Đôi con ngươi đỏ ngầu đảo liên hồi, khóa chặt Ú và Kai không rời nửa tấc. Ánh nhìn đó không còn đơn thuần là giận dữ, mà là sự điên loạn của một kẻ đã quyết không buông con mồi. Hàm răng nghiến chặt, khóe miệng co giật, từng thớ chuyển động trên gương mặt vặn vẹo như thể nó đang cố kìm nén bản năng cắn xé đang gào thét bên trong.
Thay vì chuyển sang địa hình khác, con Marthi lại chọn bám chặt lấy mái nhà. Thân hình nó dồn thấp xuống sát mặt ngói, các khớp xương co rút lại một cách bất thường, tư thế chẳng khác nào một dã thú đã xác định xong con mồi. Không còn vội vã, không còn do dự, chỉ còn sự truy đuổi thuần túy và tàn nhẫn.
Nó sải thân lao đi, từng bước dài trượt sát mái, lực đạp nặng nề đến mức ngói dưới chân khẽ rung lên theo từng nhịp. Chuyển động vừa nhanh vừa dứt khoát, không ồn ào nhưng đầy áp lực, như thể chỉ cần sơ sẩy nửa nhịp thôi là móng vuốt kia sẽ chạm tới gót chân họ.
Mahi liếc nhìn con thằn lằn đã phóng vụt qua họ, thấy chỉ mới bị khiêu khích đôi chút mà đã lộ rõ dấu hiệu mất kiểm soát, khóe miệng Ú liền cong lên thêm vài phần. Nụ cười rạng rỡ ấy chẳng mang chút thân thiện nào, ngược lại giống hệt kẻ đang vui vẻ thưởng thức phản ứng của một thứ đã rơi vào bẫy.
Con Marthi lao lên vô cùng dữ dội, vượt qua họ thêm vài căn nhà trong cơn tức giận mù quáng. Thân hình dài ngoẵng của nó lướt sát mái ngói với tốc độ bất thường. Trạng thái thong thả thưởng thức con mồi đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự truy đuổi trần trụi, nóng nảy và thiếu kiên nhẫn.
Có vẻ như nó tin rằng mình đang chiếm ưu thế. Tin rằng kế hoạch quen thuộc của bản thân là minh chứng cho sự khôn ngoan. Tin rằng chỉ cần thêm một nhịp, một bước nữa thôi là có thể khóa chặt đường chạy, ép con mồi vào thế không lối thoát. Sự tự mãn dâng lên theo từng nhịp sải dài, che mờ lý trí còn sót lại.
Nó không nhận ra, chính khoảnh khắc ấy, nó đã thôi làm kẻ săn mồi.
[Chạy ngược lại đi Kai. Tốc độ của nhóc tăng thêm chút nữa đi.] - Mahi bình tĩnh lên tiếng
Kai nhanh chân vòng lại, chạy về hướng cũ. Động tác dứt khoát không vội vàng. Tốc độ đã nhanh hơn trước.
Con Marthi kia đúng như dự đoán của Mahi. Nó chủ động vượt lên trước, tính toán rằng khi đổi hướng sẽ giảm bớt độ trễ do phải kích hoạt năng lực, qua đó chặn đầu con mồi một cách gọn gàng hơn. Nhưng chính lựa chọn ấy lại trở thành sai lầm.
Từ mái nhà, nó lao thẳng xuống tường, thân hình dài ngoằn ép sát mặt đứng, móng vuốt bám chặt, chuyển địa hình không chút do dự.
Ngay khi thoát khỏi rào cản thời gian, nó lập tức dồn hơn nửa tốc lực để truy đuổi. bước chạy ngày càng nặng nề và hung hãn hơn trước. Nhưng có vẻ trong mắt nó, hai kẻ phía trước vẫn chỉ là mục tiêu dễ nuốt, đáng để nghiền nát bằng tốc độ, chứ chưa đủ tư cách khiến nó phải dè chừng.
Tất nhiên, Mahi không đời nào để nó toại nguyện. Sau khi cả hai quay đầu chạy ngược, Ú bất ngờ bảo Kai giảm tốc. Nhịp chạy dần bị kéo chậm lại, rồi rơi về trạng thái gần như đi bộ, bình thản đến mức trái ngược hoàn toàn với con quái đang gào thét phía sau.
Ánh mắt Mahi ngước lên cao, vượt khỏi những mái ngói chồng chéo, dừng lại nơi khoảng không tối sẫm giữa bầu trời đêm. Ú nheo mắt, như đang đếm một nhịp vô hình, căn chỉnh thứ gì đó không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Một nhịp. Rồi thêm một nhịp nữa.
Khi họ băng qua căn nhà thứ hai, khóe môi Mahi cong lên. Thời điểm đã chín.
[Mau. Lên lại mái nhà. Nhanh nhất có thể.]
Kai dồn toàn bộ sức lực vào chân. Cơ bắp siết chặt trong tích tắc, lực được ép xuống rồi giải phóng cùng lúc, thân người cậu vọt lên theo một đường cong gọn gàng. Bàn chân rời khỏi mặt tường, không khí rít sát bên tai, quán tính kéo cơ thể lao thẳng về phía mái nhà phía trên.
Cậu vươn tay trước, đầu gối co lại theo phản xạ, mũi chân quét qua mép ngói trong gang tấc rồi bật mạnh thêm một nhịp. Cả thân người lướt lên khỏi rìa mái, đáp xuống bằng một cú tiếp đất gọn gàng, trọng tâm hạ thấp để triệt tiêu lực rơi, không thừa một động tác.
Chỉ trong vài nhịp thở, Kai đã đứng vững trên mái nhà, nhịp tim còn dồn dập nhưng ánh mắt đã khóa chặt phía trước.
[Dừng lại một lúc đi Kai. Hệ hệ, cho ú xem biểu cảm của con Marthi kia một tý.]
“Cái cách giải trí gì đây.” - Kai chống một tay bên eo, thở mạnh vì vừa rồi dùng quá nhiều lực, khoảnh khắc đó cậu đã có thể cảm nhận được con Marthi kia chỉ cách mình vài cm. Nếu chậm một nhịp, thật sự cậu đã bị nó cắn một phát cực đau rồi.
Nhưng bực tức hơn cả, cậu cảm thấy mình vừa bị tên Ú béo kia chơi một vố, rõ ràng có thể di chuyển lên sớm hơn nhưng cứ thích phải gần trong gang tấc mới bảo.
“Tôi nghĩ Ú phải sửa ngay tính này.” - Kai đề nghị.
“Tính gì? Tính gì? Do nhóc không có chính kiến đó.”
“Ok, Ú là nhất, nhất Ú!” - Kai dơ hai tay lên đầu hàng.
“Chả qua con này còn dễ nuốt thôi. Phải nói là cũng có cái khôn đó, nhưng chưa đủ. Đã vậy còn lỳ, còn cố chấp. Cái bọn từ cấp 45 trở lên mới khác bọt. Chỉ có nước đi đời sớm.”
“Bọn tầm cỡ đó, nhanh đến mức, gặt đầu chú rồi mà chú vẫn tỉnh như sáo, có thể đảo mắt ngạc nhiên đó. Hệ hệ.”
Kai giật giật mí mắt, Ú thật biết kéo tâm trạng của người khác xuống.
“Úi trời, nó lườm chúng ta kìa!” - Mahi cười khoái trá. - “Lêu lêu cái đồ bảo thủ!”
Marthi I, dù có leo lên cấp độ nào đi nữa, cũng không thể che giấu bản chất trí tuệ thấp kém của giống loài này. Sức mạnh có thể tăng, tốc độ có thể nhanh hơn, nhưng tư duy thì vẫn thô ráp, tuyến tính và dễ đoán như một vết nứt đã hiện sẵn trên mặt đá.
Sau khi bò sát với tốc độ kinh hoàng, thân hình dài ngoẵng quét qua các bề mặt trong bóng tối, nó lại một lần nữa cắn hụt. Hàm răng khép lại trong khoảng không lạnh ngắt. Không có máu, không có tiếng kêu. Chỉ có sự trống rỗng đột ngột khiến bản năng của nó khựng lại một nhịp.
Phải mất vài giây, con quái vật mới nhận ra — nó lại vồ hụt.
Ánh mắt nó tối sầm lại, đôi con ngươi co rút dị dạng, khóa chặt về phía nơi con mồi từng tồn tại. Không gầm rú, không lao theo ngay. Sự giận dữ tích tụ nặng nề, dồn ép trong im lặng. Rồi đột ngột, nó dẫm mạnh một chân trước xuống bức tường bên dưới.
Một tiếng nứt trầm đục vang lên như xương gãy trong đêm. Mặt tường lõm sâu thành một hố lớn, rung chấn lan ra khắp căn nhà, truyền qua từng cột trụ, từng bức vách, như thể có thứ gì đó khổng lồ vừa chạm tay vào nền móng. Kai và Mahi cũng bị chao đảo theo.
Còn bên trong, có người tỉnh giấc. Hơi thở gấp gáp, ánh nhìn ngơ ngác hoảng loạn. Khi họ run rẩy nhìn ra ngoài, màn đêm vẫn đứng đó đầy im lặng, đặc quánh và không để lại dấu vết nào của thứ vừa gây ra.
Con Marthi đã rời khỏi nơi này. Kai và Mahi cũng vậy.
…
Cả hai đã bị cuốn vào cuộc rượt đuổi với nó suốt gần một tiếng đồng hồ. Thời gian kéo dài thành những nhịp thở gấp gáp, lặp lại không dứt, đến mức ranh giới giữa phút và giây dần mờ đi. Đã có không ít khoảnh khắc, thân hình con quái và chiếc đuôi tái sinh của nó áp sát đến mức nguy hiểm.
Có lần, hàm răng sắc lạnh đã kề sát lưng Kai, đuôi quét ngang như lưỡi hái, chuẩn bị quệt qua. Nhưng tất cả đều trượt đi trong gang tấc.
Đổi lại, Kai buộc phải vắt kiệt từng chút sức lực. Mỗi cú né, mỗi lần bật người đều là một lần ép cơ thể vượt qua giới hạn. Nhịp tim gõ dồn trong lồng ngực, phổi nóng rát, chân tay nặng như chì nhưng cậu không dám chậm lại, không dám sai một nhịp nào.
Trong suốt quãng rượt đuổi, Mahi không ít lần hỏi Kai về những món đồ hỗ trợ: bùa chú, vật phẩm tăng tốc, dịch chuyển tức thời hay ít nhất là phòng hộ tạm thời.
Nhưng trớ trêu ở chỗ, những thứ Ú cần thì Kai lại chẳng có món nào. Toàn mấy món đồ dùng cá nhân hay hỗ trợ tìm đường.
Đã vậy Kai còn giải thích rằng cái lá tàng hình kia vốn chỉ là đồ cậu tiện tay nhét vào người, phòng khi có dịp phối hợp hành động cùng Ú thì dùng tới. Chứ không phải kiểu “vật phẩm bí mật” mà bản thân cậu hoàn toàn không hay biết, chỉ chờ Ú nhắc mới lôi ra như Ú đang ám chỉ.
Ít nhất thì Kai nói là vậy.
Chỉ tiếc, tiếng ho khan chột dạ bật ra ngay sau đó đã thẳng thừng bán đứng cậu, không để lại cho lời biện minh kia chút sức nặng nào.
[Nhóc tự tin năng lực của bản thân quá cơ.]
“Xin lỗi, tôi chủ quan quá.” - Kai nghiêm túc gật đầu thừa nhận sự trêu chọc có ý phê phán của Mahi.
[Đúng vậy đó, nếu Ú không nhắc về Hawk của chú, chú cũng không thèm lôi ra sài.] - Mahi âm thầm thở dài.
[Cơ mà được cái con Marthi này cũng lì, khinh khi nó cỡ vậy mà nó vẫn có thể khinh khi lại được mình. Không biết gọi là ngố có chọn lọc hay ngố]
“Và nó cực kỳ chung thủy nữa.” - Kai bổ sung.
[Buồn]
Mahi chống cằm, Ú ta bắt đầu cảm thấy kiểu rèn luyện thể chất lẫn tinh thần này dần trở nên nhàm chán. Cuộc truy đuổi kéo dài, nhịp điệu lặp lại, nguy hiểm thì có đấy, nhưng chẳng còn đủ mới mẻ để khiến Ú hứng thú thêm. Ú đưa tay xoa xoa cái cằm cong tròn của mình, ánh mắt lơ đãng như đang suy nghĩ chuyện chẳng mấy liên quan đến sinh tử trước mắt. Một ý nghĩ thoáng qua rồi khóe môi Ú khẽ cong lên.
[Kai tấn công nó đi. Đầu tiên chú dùng thuật ăn mòn, sau đó kết hợp với hỏa thuật.]
[Nhóc đừng lo không trúng, nó khinh thường chúng ta lắm.] - Mahi khinh bỉ quay đầu nhìn thứ phía sau.
“Tôi… không biết thuật ăn mòn…” - Kai ngại ngùng đáp.
[Ơ, Ú tưởng mấy câu cơ bản đó nhóc phải được học rồi.]
Kai im lặng không lên tiếng, cam chịu để người kia chê cười.
[Chú ưu tiên thế mạnh của mình là tốt. Giờ chuyển sang di chuyển trực tiếp trên đường đi, nghe kỹ rồi niệm theo lời Ú.]
Thiếu niên bất chợt thẳng lưng hơn, dứt khoát ngừng bước rồi lao người nhảy xuống bên dưới. Cơ thể cậu cuộn lại theo phản xạ khi tiếp đất, bàn tay chống mạnh xuống mặt đường để hãm lực. Trọng tâm lệch đi trong chớp mắt, nhưng cậu nhanh chóng kéo lại thăng bằng. Gần như ngay lập tức, Kai bật dậy, lưng còn chưa kịp thẳng hẳn đã tiếp tục lao về phía trước.
Cậu vẫn không quên quay đầu, ánh mắt bám chặt từng chuyển động của con Marthi I đang bò dọc theo bức tường phía sau, nhe răng về phía họ. Hơi thở Kai chậm lại vài nhịp. Cậu cố tập trung niệm chú.
Vì chưa quen với việc vừa di chuyển vừa niệm chú, từng âm tiết trầm thấp thoát ra giữa nhịp chạy của Kai có phần chậm và nặng hơn bình thường, nhịp điệu đôi lúc còn lệch đi trong thoáng chốc. Nhưng đổi lại, chỉ hướng dẫn có một lần mà cậu đã ghi nhớ trọn vẹn, không sót một chi tiết nào.
Ánh sáng trong đôi mắt thiếu niên bỗng đổi màu, vàng sẫm hơn, sâu hơn, như bị hun nóng từ bên trong. Một tia sáng được phóng ra, nhưng chưa kịp định hình thì đã méo mó, kéo dài, dần chuyển hóa thành một dạng chất lỏng sền sệt, mang theo tính ăn mòn đáng sợ, rơi về phía mục tiêu như một vệt ánh kim đang tan chảy.
Đúng như Mahi đã nói.
Con Marthi I không hề né tránh.
Nó giữ nguyên quỹ đạo, ánh mắt đầy khinh suất, để mặc thứ kia lao tới như thể chưa từng nghĩ rằng thứ từ con mồi phóng ra lại có thể gây tổn hại cho mình.
Khi trúng đòn, không có bất kỳ dị biến nào xảy ra. Da thịt của sinh vật kỳ dị ấy vẫn nguyên vẹn, không nứt, không rạn, thậm chí còn chẳng để lại một vệt cháy rõ ràng. Kai khẽ tặc lưỡi, không hề chần chừ. Cậu tăng tốc, nhịp chạy gấp hơn một nhịp, đồng thời một ngọn lửa rực đỏ dần tụ lại trong lòng bàn tay.
Thiếu niên khéo léo điều chỉnh quỹ đạo bằng một kỹ xảo tinh vi, đẩy cầu lửa rời tay, lao thẳng về phía Marthi. Quả cầu cháy sáng, kích thước không nhỏ, mang theo sức ép đủ để khiến con quái vật phải chậm lại trong thoáng chốc. Marthi tỏ ra e dè, nhưng bản năng hung bạo nhanh chóng lấn át. Nó vung đuôi, trực tiếp phá tan cầu lửa trong một cú đánh thô bạo.
Ánh lửa vỡ tung, tàn dư rơi rụng xuống màn đêm.
Và đúng vào khoảnh khắc ấy, Kai và Mahi đã biến mất, không để lại lấy một dấu vết.
…
[Kai, cố gắng chạy nhanh nhất có thể về phía tây đi, hướng có ánh đèn nhìn mờ mờ ấy.]
Mahi tiện tay vò rối một nhúm tóc trên đầu Kai rồi nhanh chóng đưa ra chỉ thị tiếp theo. Khuôn mặt Ú ta sáng bừng, phấn khởi thấy rõ, như thể đây không phải một cuộc truy đuổi nghẹt thở mà chỉ là một trò chơi vừa đúng gu.
Thiếu niên chỉ đáp gọn một tiếng “Ờ”, không buồn nói thêm. Ngay sau đó, cậu tháo hai chiếc vòng trên tay ra, truyền vào đó một lượng Licients vừa đủ. Ánh sáng lóe lên trong khoảnh khắc, hai chiếc vòng lập tức biến đổi, trở về hình thái ban đầu. Kai đạp chân lên chúng, thế di chuyển chuyển hẳn từ chạy sang bay, thân người lao vụt đi trong không trung.
Gió rít sát bên tai. Và ngay phía sau, thứ kia đã áp sát, cái bóng hung hãn phủ xuống, bám riết không rời.
Nhưng khác với trước đó, sau khi nắm bắt được cơ chế hoạt động của sinh vật kia, từng nhịp di chuyển của cậu trở nên chắc chắn và dứt khoát hơn. Không cần Mahi phải nhắc nhở liên tục, Kai đã có thể tự cảm nhận được thời điểm cần bẻ hướng, khi nào nên tăng tốc, khi nào cần giữ nhịp.
Hai người hay đúng hơn, hai nhịp chuyển động bắt đầu ăn khớp với nhau theo một cách đáng sợ.
Mahi lúc này đã nhàn nhã hơn hẳn. Ú thả lỏng người, thỉnh thoảng còn há miệng đón gió, đôi lúc lại ngân nga vài đoạn nhạc vu vơ chẳng đầu chẳng cuối. Sự thảnh thơi đến vô lý ấy khiến Kai cũng không kìm được mà bật cười một tiếng ngắn ngủi.
Nhưng càng lao về phía trước, nụ cười trên môi Kai dần nhạt đi. Phía trước không còn đường nữa. Ngõ cụt hiện ra rõ ràng khi tới toà nhà cuối cùng.
Bên dưới là dòng sông tối đen, nước chảy lặng lẽ phản chiếu chút ánh sáng mờ nhạt. Ở phía đối diện, một khu rừng trải dài, tán cây đan kín, trông như một mảng bóng tối đặc quánh đang chờ đợi.
[Cuối cùng cũng sắp kết thúc cái khoảng thời gian mệt mỏi này rồi! Kai nhảy xuống đi.] - Mahi la lớn trong đầu Kai, suýt khiến cậu thiếu niên té ngã.
Kai thu hồi Hawk lại để tiết kiệm Licients, nhịp di chuyển cũng theo đó mà chậm lại trong thoáng chốc. Cậu bước từng bước về phía bức tường cũ kỹ của căn nhà cuối con đường. Lớp gạch nứt nẻ, vài mảng đã sụp xuống, trông chẳng đủ tin cậy cho bất kỳ cú bật nào. Nhưng Kai không do dự. Khi còn cách một khoảng vừa đủ, cậu đột ngột gia tăng tốc độ, dồn toàn lực lao tới, giẫm mạnh lên bức tường ấy rồi tung người bật nhảy.
Cú bật dứt khoát đến mức không cho cơ thể kịp hối hận.
Ngay phía sau, thứ kia đã áp sát.
Giữa không trung, Mahi theo quán tính bị kéo bật lên, thân hình tròn trịa xoay nửa vòng. Trong khoảnh khắc chênh vênh ấy, Ú kịp vươn tay tóm chặt lấy tóc Kai. Nếu chậm hơn nửa nhịp thôi, cả hai đã bị tách rời ngay giữa khoảng không.
Gió gào lên bên tai.
Và con quái vật kia cũng không chậm trễ. Thân hình dài ngoẵng rời khỏi mặt tường, cú bật thô bạo đến mức mặt gạch phía sau nứt vỡ, nó lao thẳng về phía họ, cái bóng khổng lồ phủ xuống như muốn nuốt trọn cả hai giữa không trung.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, một luồng ánh sáng tím xanh đen bất ngờ xé toạc màn đêm. Nó mang hình bán nguyệt, lao tới không tiếng động, gọn gàng mà tàn nhẫn, trực tiếp hất văng Marthi khỏi quỹ đạo lao về phía họ.
Thân hình con quái vật bị đẩy mạnh, rơi thẳng xuống nền đất phía khu rừng bên kia sông. Chưa kịp chạm đất, vết chém kia đã biến đổi. Chỉ trong một tích tắc, ánh sáng cong vặn mình, kéo dài, co rút lại thành một đường thẳng sắc lạnh. Ngay sau đó, nó dứt khoát đâm xuống, xuyên thẳng qua cơ thể Marthi, ghim chặt con quái vật xuống nền đất rừng như đóng một cái đinh khổng lồ.Mọi chuyển động lập tức bị chặn đứng.
Khi Kai đáp đất, thay vì tìm kiếm kẻ vừa ra tay, ánh mắt cậu lại vô thức dừng lại trên cây cọc ấy. Thiếu niên nhận ra cơ thể Marthi đang phát sáng. Không phải từ bề mặt mà từ sâu bên trong. Một luồng ánh sáng lạnh lẽo lan ra theo từng đường mạch, như thể thứ gì đó đã bị kích hoạt ngay trong lõi sinh thể của nó.
Chính luồng sáng đó khóa chặt toàn bộ cơ thể Marthi, tê liệt hoàn toàn, không còn một phản xạ nào sót lại. Con quái vật bị ghim xuống đất, bất động và im lìm.
“Cứu tinh của chúng ta đến rồi kìa Kai!” - Mahi đột nhiên la lớn về một phía, kéo sự chú ý của Kai đi.
“Shigure, Rindou, Hagane! Bọn Ú ở đây nè!” - Mahi vẫy tay liên tục về phía bầu trời, Ú ta còn không quên nghiêng người xuống, chọc nhẹ má Kai để thu hút sự chú ý rồi chỉ về một hướng.
Theo hướng ánh nhìn ấy, Kai bắt gặp một chàng trai khôi ngô đang cưỡi trên lưng một Fugaii dạng sói. Thân hình người kia thẳng và vững, dáng ngồi ung dung nhưng tuyệt nhiên không hề lơi lỏng. Quanh hắn là một tầng ánh sáng vàng nhạt phủ sát cơ thể, không chói lóa, không phô trương mà trầm ổn. Đó là một thứ hào quang minh chứng cho sức mạnh đã được tôi luyện qua thời gian.
Đôi mắt hắn sắc và sâu, ánh nhìn kiên nghị khóa chặt về phía họ, không mang sát ý lộ liễu nhưng vẫn đủ khiến không khí xung quanh chùng xuống vài nhịp. Ấy vậy mà giữa tầng sắc lạnh ấy, Kai vẫn nhạy bén bắt được một khe hở rất nhỏ. Trong ánh nhìn tưởng như vô cảm kia, có một tia lười biếng thoáng qua. Đó không phải sự khinh thường, mà là kiểu thả lỏng khi gặp được người thân quen cũ.
Còn Fugaii dưới thân hắn lớn hơn hẳn những cá thể thông thường. Bộ lông hồng nhung sẫm dày đặc, đặc trưng của tộc Keituo, trải dài theo từng thớ cơ rắn chắc. Khi nó khẽ cử động, lớp lông ấy bắt sáng, ánh lên sắc ấm mượt mà, hòa quyện cùng quầng sáng vàng bao quanh chàng kỵ sĩ phía trên. Hai nguồn sáng giao thoa, không lấn át nhau mà tạo nên một tổng thể vừa hài hòa vừa mang cảm giác uy áp. Vẻ đẹp theo cách khiến người khác phải dè chừng.
“Ú! Bọn này ngầu không?” - Hagane lắc nhẹ đầu, ưỡn ngực, cằm ngẩng cao quá mức cần thiết, giọng vang to đầy tự mãn hướng thẳng về phía Mahi.
Con sói khổng lồ nhếch mép cười, nụ cười có phần ngố tàu, răng nanh lộ ra trắng hếu dưới ánh sáng lờ mờ. Chính khoảnh khắc đó khiến ánh nhìn của Kai khựng lại một nhịp và cái thứ hung dữ ban đầu kia trong lòng cậu, bây giờ bỗng bị phủ lên một lớp kỳ quặc khó tả.
“Nào, Hagawa.” - Shigure đưa tay vỗ mạnh lên đầu Fugaii. Cú vỗ không hề nhẹ còn phát ra tiếng trầm đục. Bởi vì đó không phải vuốt ve mà là cảnh cáo.
“Hai người đi trước đi.” - Giọng hắn trầm xuống - “Ở đây để bọn tôi xử lý.”
Hagawa khẽ gầm một tiếng, đôi tai rung nhẹ vì khó chịu. Nó quay đầu đi, ánh mắt đỏ sậm liếc về phía cái xác bị ghim chặt kia, giọng đầy bực bội và hằn học:
“Đại ca, đại ca! Em không muốn tha cho cái thứ bẩn thỉu đó đâu.” - Hàm răng nó nghiến lại. -“Anh bảo tên kia cho nó hóa kiếp luôn được không?”
“Vậy giờ bọn Ú đi trước đây! Tạm biệt các tình yêu!” - Mahi hôn gió về phía đám Shigure.
Mahi quay người lại, vừa đi vừa lắc cái cơ thể tròn xoe một cục của mình về phía Kai. Ú ta đưa bàn tay nhỏ túm lấy ống quần cậu thiếu niên kéo nhẹ hai cái, động tác rất tự nhiên. Không cần nói rõ, ý tứ đã bày ra trọn vẹn.
Kai khựng lại đúng một nhịp, rất ngắn, nhưng đủ để cảm xúc trượt khỏi tay. Ánh mắt cậu lướt nhanh về phía xa - nơi con Marthi nằm bất động, nơi rìa khu rừng tối om nuốt trọn mọi âm thanh. Không khí ở đó tĩnh đến mức bất thường, như thể mọi thứ vừa bị rút cạn sinh khí. Một cảm giác trĩu nặng không rõ nguồn cơn len vào lồng ngực, khiến nhịp tim cậu chậm lại theo cách khó chịu. Cậu không hiểu vì sao lòng mình lại trùng xuống.
Kai siết nhẹ hàm răng, ép bản thân kéo lý trí quay về. Cậu cúi xuống nhìn Mahi. Không thở dài, không buông lời hỏi han thừa thãi. Chỉ là một khoảnh khắc im lặng rất ngắn, rồi thiếu niên khom người, hai tay nâng Ú ta lên bằng động tác quen thuộc, cẩn trọng đến mức gần như theo bản năng.
Mahi lại được đặt về vị trí cũ trên đỉnh đầu Kai.
Ú ta điểu chỉnh lại tư thế để ngồi cho chắc. Khi đã yên vị, Ú ngáp dài rồi mới giơ tay ra vỗ nhẹ lên đầu Kai:
[Đi thôi, hết việc cho nhóc rồi.]
Giọng Ú vang lên trong đầu cậu, bình thản mà có chút lười biếng.
Kai không đáp lời Mahi, chỉ dùng hành động để trả lời. Cậu bật mạnh lên, thân hình nhẹ nhàng lao trở lại mái nhà, từng bước di chuyển uyển chuyển, không còn căng thẳng như trước. Khi bay ngang chỗ Shigure, một luồng ánh sáng thoáng lóe lên, đủ để cậu khẽ giật mình.
Thì ra đó là “Rindou” - thanh kiếm trong tay Shigure. Lưỡi kiếm tỏa ra ánh tím xanh
đậm, mờ ảo nhưng sắc bén, dường như hòa quyện với màn đêm mà vẫn toát ra một sự hiện diện mạnh mẽ. Ánh sáng không chói lòa nhưng có sức hút kỳ lạ, vừa khiến người nhìn bị mê hoặc, vừa khiến lòng người khẽ chùng xuống, e dè trước một quyền năng tiềm ẩn.
Kai rời đi ánh nhìn, thốt ra một lời cảm ơn gọn nhẹ, rồi nhanh chóng cùng Mahi tiếp tục tiến về phía trước.
0 Bình luận