Khoảng ba mươi phút sau, Tuyết Nhung đã đạp xe đến chân núi Linh Nguyệt. Cô thở hắt ra một hơi dài, đưa tay lau mồ hôi trên trán rồi lấy điện thoại ra gọi cho Dương Vũ. Xong, cô dắt xe đến gửi ở nhà xe gần đó, rồi đứng đợi dưới tán cây hoa sữa, ánh nắng đầu ngày chiếu qua kẽ lá, đọng lại những vệt sáng nhè nhẹ trên mặt đất. Chừng năm phút sau, một bóng người quen thuộc xuất hiện từ lối mòn, vẫn là dáng vẻ điềm đạm, thong thả trong bộ áo tấc màu xanh lam nhạt, là Dương Vũ.
Gió nhẹ lướt qua, thổi bay vài sợi tóc nâu của anh, gương mặt anh vẫn bình thản, đôi mắt sáng lạnh lẽo như mặt hồ sâu tĩnh lặng.
“Đi theo tôi. Hôm nay sẽ là bài học đầu tiên.”
Anh nói, quay lưng đi lên, Tuyết Nhung nhìn bóng lưng anh trong giây lát, rồi rảo bước theo. Tuyết Nhung ngẩng đầu nhìn con đường quanh co dẫn lên sườn núi, trong lòng chợt dâng lên cảm giác vừa hồi hộp vừa háo hức.
“Con đường này...” cô lẩm bẩm. “Cứ như bước vào một thế giới khác vậy.”
Đi trước cô là Dương Vũ, hai tay đút sâu trong tay áo dài, dáng vẻ thản nhiên như đã quá quen thuộc với sự tĩnh lặng nơi đây.
“Đây là lãnh địa của tôi,” anh đáp, giọng đều đều. “Người ngoài ít khi lên được.”
Tuyết Nhung im lặng bước bên cạnh, lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Qua vài khúc quanh, họ đến một khoảng đất trống. Cô còn chưa kịp hỏi gì thì Dương Vũ đã giơ tay lên. Khoảng không trước mặt bỗng trở nên mờ ảo như làn sương. Rồi từ trong làn mờ đục ấy, một ngôi đền hiện ra, mái ngói phủ rêu, cổng gỗ sẫm màu, treo lủng lẳng vài chiếc đèn lồng giấy đỏ đã bạc màu. Trên cổng, một tấm biển gỗ khắc dòng chữ “Đền Linh Nguyệt” nổi bật dưới ánh trăng mờ.
“Chà…” Tuyết Nhung tròn mắt kinh ngạc.
“Đây là kết giới tôi lập để người ngoài không mò được đến đây.”
“Thế sao… anh lại để tôi vào?”
Dương Vũ nghiêng đầu, giọng khẽ khàng:
“Tôi cũng không rõ… chỉ là có cảm giác mình có thể tin cô.”
Anh đẩy cổng bước vào, Tuyết Nhung lặng lẽ theo sau. Mắt cô mở to, như muốn ghi nhớ mọi thứ hiện ra trước mắt.
Sân đền không lớn, nhưng được chăm sóc kỹ lưỡng. Dọc lối đi lát đá là những chậu cây cảnh cắt tỉa gọn gàng. Ở giữa sân là một giếng nước cổ, thành giếng phủ đầy rêu, bên cạnh treo một chiếc gàu gỗ cũ. Bên phải sân là giàn hoa tử đằng uốn cong, những chùm hoa tím nhạt khẽ đung đưa trong gió, tỏa ra hương thơm nhè nhẹ. Ánh sáng mặt trời nhè nhẹ rọi qua từng cành hoa, khiến cả khuôn viên như vừa thực vừa mộng.
“Đẹp thật đấy…” Tuyết Nhung khẽ thì thầm, gần như quên mất lý do ban đầu khi đến đây.
Dương Vũ dừng lại trước thềm chính điện, ngoảnh đầu nhìn cô.
“Tôi chưa từng đưa ai tới đây. Cô là người đầu tiên.”
Tuyết Nhung khựng lại, nhìn anh sững sờ.
“Thật sao?”
Dương Vũ không đáp, anh chỉ nhẹ nhàng bước lên bậc thềm, giọng anh vang lên trầm trầm giữa không gian yên ắng:
“Nếu cô thật sự muốn học pháp thuật, thì vào đi.”
Tuyết Nhung hít sâu một hơi rồi theo bước anh, bước qua ngưỡng cửa ngôi đền cổ. Bên trong chính điện thoáng đãng và yên tĩnh. Khi bước vào chính điện, Dương Vũ tiến đến bàn thờ và thắp một nén nhang. Mùi trầm nhè nhẹ lan tỏa, mang theo cảm giác an lành kỳ lạ. Sàn nhà gỗ được lau chùi sạch sẽ, mỗi bước chân vang lên tiếng kẽo kẹt khẽ khàng. Hai bên tường là các giá gỗ xếp đầy sách cổ, cuộn giấy, bùa chú và nhiều vật phẩm kỳ lạ cô chưa từng thấy. Chính giữa là bàn thờ đơn sơ, thờ một pho tượng thần Mặt Trăng bằng gỗ mun, ánh mắt tượng như đang dõi theo từng bước đi của họ.
“Đây là nơi tôi sống và tu luyện,” Dương Vũ nói, giọng trầm ổn. “Tôi không tiếp xúc nhiều với người ngoài, nên mọi thứ có thể hơi cũ kỹ.”
Tuyết Nhung nhìn quanh, ánh mắt đầy tò mò và thích thú.
“Không đâu, nơi này rất thanh tịnh. Cảm giác kiểu… yên lòng ấy.”
Dương Vũ nghiêng đầu nhẹ, như ghi nhận lời cô. Anh chỉ tay về góc nhà nơi có trải sẵn một chiếc chiếu và bộ ấm chén gốm.
“Cô ngồi đi.”
Tuyết Nhung gật đầu, bước đến ngồi xuống. Trong lòng cô dâng lên cảm giác vừa lo lắng, vừa háo hức. Cô biết, kể từ giây phút đặt chân vào ngôi đền này, cuộc đời cô sẽ sang trang mới.
Dương Vũ ngồi đối diện cô, từng cử chỉ của anh đều toát lên vẻ trầm ổn của một người đã sống lâu trong kỷ luật. Khác hẳn với dáng vẻ khờ khạo trong cuộc hẹn hôm trước. Anh đặt ấm đồng nhỏ lên lò than hồng, rồi từ hộp sứ lấy ra một nhúm trà rang. Hương trà mộc mạc lan dần khắp gian nhà, mang theo một sự tĩnh lặng dịu dàng như thể có thể xoa dịu cả những điều hỗn loạn trong tâm trí người đối diện. Cả hai im lặng một lúc. Tuyết Nhung chỉ ngồi lặng lẽ quan sát, không giấu được vẻ ngạc nhiên trước cách Dương Vũ pha trà, từng động tác chậm rãi, cẩn trọng như đã lặp đi lặp lại suốt nhiều năm. Khi nước vừa sôi, anh rót vào ấm, đậy nắp lại, để yên chừng vài chục giây rồi rót ra hai chén nhỏ. Anh đẩy một chén về phía Tuyết Nhung.
“Uống đi,” anh nói.
Tuyết Nhung cẩn thận đưa chén lên môi, nhấp một ngụm. Hơi ấm lan tỏa trong miệng rồi trượt xuống cổ họng, mang theo hương vị khói nhẹ thoảng qua.
“Thơm thật,” cô khẽ nói, mắt ánh lên vẻ thích thú. “Trà gì mà lạ vậy?”
“Trà rang đấy,” anh đáp. “Loại này ít đắng, lại không nhiều caffeine. Tôi hay dùng mỗi khi cần giữ đầu óc tỉnh táo mà không bị căng thẳng quá.”
Tuyết Nhung đặt chén xuống, ánh mắt cứ dáo dác nhìn xung quanh.
“Anh sống ở đây một mình à?”
Dương Vũ mở mắt, liếc nhìn cô, giọng nhẹ nhàng pha chút trêu chọc.
“Sao cô nhiều chuyện thế?”
“Chỉ là thấy tò mò thôi mà. Một thanh niên trẻ, sống một mình trên núi, trong một ngôi đền cổ, nghe cũng hơi… khác thường mà?” Cô cười, ánh mắt sáng lên. “Với lại… tôi cũng nên biết thêm thông tin về anh chứ, nhỡ anh lừa tôi thì sao?”
Tuyết Nhung khẽ bật cười, rồi nhấp thêm một ngụm trà.
Dương Vũ cũng không né tránh, anh chầm chầm đáp lời:
“Lý do vì sao tôi sống một mình ở đây... thật ra tôi cũng không rõ. Tôi không nhớ được gì cả. Thứ duy nhất tôi biết là mình có nhiệm vụ phải chăm sóc nơi này.”
Tuyết Nhung thoáng khựng lại.
“Vậy… cha mẹ anh thì sao?”
“Họ mất rồi. Từ bảy năm trước.”
Anh đáp đều giọng, không chút dao động. Tuyết Nhung bất giác cảm thấy hoàn cảnh của anh khá giống mình, và câu hỏi mình vừa thốt ra thật thiếu tế nhị, liền cúi đầu.
“Xin lỗi… vì đã hỏi những điều không nên.”
“Không sao đâu,” Dương Vũ đáp gọn, rồi lại nâng chén trà lên, như thể chuyện vừa rồi chỉ là cơn gió thoảng qua.
“À,” anh như chợt nhớ ra điều gì, quay người mở một cánh tủ gỗ thấp gần đó. Từ trong ngăn tủ, anh lấy ra một chiếc vòng tay được tết bằng những sợi chỉ ngũ sắc óng ánh, tỏa ra một vầng hào quang vàng nhè nhẹ. Anh đưa chiếc vòng về phía cô. “Đeo cái này vào đi. Nó sẽ giúp cô tránh được sự chú ý của yêu quái, ít nhất là không còn bị nhắm thẳng vào mạng sống như hai lần trước nữa.”
Tuyết Nhung ngạc nhiên đón lấy, ngắm nghía chiếc vòng rồi reo lên.
“Chà, đẹp thật đấy. Anh làm à? Khéo tay ghê.”
Dương Vũ không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Tuyết Nhung mỉm cười, đeo chiếc vòng vào cổ tay, ánh sáng vàng lấp lánh khiến cô cảm thấy an tâm đến lạ.
Rồi Dương Vũ lại lấy ra giấy trắng, bút lông, nét bút lướt trên mặt giấy nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Chỉ trong chốc lát, hình ảnh một cơ thể người đã hiện lên, xung quanh là những đường cong xoắn ốc, trông như các luồng khí chuyển động liên tục.
“Dù nói là chỉ hướng dẫn cho cô vài thứ cơ bản để tự vệ, nhưng tôi cũng không thể nào chỉ dạy cho cô qua loa được. Trước tiên, cô cần phải hiểu: bất kỳ ai cũng có thể học pháp thuật.” Anh nói, vừa đưa bút chỉ vào các dòng chảy quanh hình người. “Nhưng để thực sự sử dụng được nó, cô phải hiểu về cội nguồn của sức mạnh, thứ gọi là Khí.”
“Khí?” Tuyết Nhung nghiêng đầu, ánh mắt dán chặt vào hình vẽ.
“Khí là năng lượng sống. Nó tồn tại trong mọi sinh vật, luân chuyển như dòng máu trong cơ thể, nhưng tinh tế hơn nhiều. Khí là cốt lõi của pháp thuật, là thứ ta dùng để khai mở, vận hành và điều khiển sức mạnh.”
Anh dừng lại, quay sang nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc.
“Nhưng để khai thác được Khí, cô cần phải rèn luyện cả ba yếu tố: Tâm, Kỹ và Thể.”
Anh gõ nhẹ đầu bút lên ba điểm đầu, tay và ngực của hình người, rồi nói tiếp.
“Tâm là tâm trí, là nội tâm của cô, nếu tâm hỗn loạn, Khí sẽ khó vận hành trọn vẹn; ngược lại, khi tâm tĩnh lặng, Khí sẽ trôi chảy như dòng nước, linh hoạt mà vững vàng, có điều… Khí cũng chịu ảnh hưởng từ cảm xúc. Phẫn nộ có thể khiến nó bùng nổ, nhưng cũng dễ vượt khỏi tầm kiểm soát. Kỹ là kỹ năng, là những tri thức, pháp thức và cách vận dụng mà cô sẽ dần học, không ai dùng Khí hiệu quả nếu không hiểu cách dẫn dắt nó. Còn Thể là thể chất, dù Khí có dồi dào đến đâu, nếu cơ thể không đủ mạnh mẽ để chịu đựng, thì nó sẽ phản lại chính người dùng.”
“Chà…” Tuyết Nhung mở to mắt, có vẻ cô khá ngạc nhiên trước bài giảng về Khí của Dương Vũ. “Khó hơn tôi nghĩ nhỉ…”
Dương Vũ đặt bút xuống, nghiêng đầu nhìn cô.
“Đúng vậy, không đơn giản đâu. Nhưng cũng không phải thứ không thể học được.”
Anh rót thêm trà vào chén của mình rồi nói tiếp.
“Sử dụng Khí thế nào là do sự thông hiểu và sự sáng tạo của mỗi người. Trước khi có thể sử dụng Khí, cô cần phải hiểu rõ bản thân mình trước.”
Tuyết Nhung chống cằm, ánh mắt mông lung như thể đang cố hình dung bản thân mình “hiểu rõ” đến mức nào.
“Tôi tưởng học phép thì chỉ cần… cảm nhận sức mạnh trong người, rồi bùm một cái là dùng được luôn.”
Dương Vũ nhướng mày.
“Bùm một cái à?”
“Ừ thì… giống kiểu nhân vật chính hay bất ngờ bộc phát sức mạnh tiềm ẩn khi bị dồn vào đường cùng ấy.” Cô cười gượng, chọc chọc đầu ngón tay vào mép bàn.
Dương Vũ phì cười khẽ, lần đầu Tuyết Nhung thấy anh cười rõ ràng như vậy.
“À, thế còn cái gọi là Tà Khí thì sao?”
“Tà Khí cũng là một dạng Khí, giống như Khí của con người,” Dương Vũ chậm rãi giải thích. “Nhưng nó thuộc về yêu quái. Là loại Khí bị biến chất bởi oán niệm, thù hận, tham vọng… hoặc lời nguyền. Càng oán sâu, tà khí càng mạnh và khó kiểm soát hơn. Và dù là yêu quái mạnh hay yếu, chúng đều có thể sử dụng Tà Khí theo bản năng.”
“Ồ…” Tuyết Nhung tròn mắt kinh ngạc.
“Thôi. Đầu tiên cứ hiểu sơ qua về Khí như vậy đã, nếu tiêu hóa quá nhiều cùng một lúc thì dễ bội thực lắm.” Anh đứng dậy, đi về phía sân sau nơi ánh sáng rọi qua từng khe cửa. “Ra đây. Chúng ta bắt đầu thử bước đầu tiên, cảm nhận Khí trong cơ thể.”
Tuyết Nhung nuốt khan một cái. Cuối cùng thì, cô cũng đã bắt đầu bước một chân lên con đường học pháp thuật.
Cả hai bước ra sân sau, nơi ánh nắng buổi sáng vừa dịu nhẹ vừa trong trẻo trải dài khắp mặt đất. Sân sau của đền Linh Nguyệt mang vẻ yên bình khác hẳn thế giới bên ngoài, tựa như một không gian tách biệt với thời gian. Một khoảng sân rộng được lát đá, bao quanh bởi những bụi trúc xanh rì cao đến ngang vai. Phía cuối sân là một hồ nước nhỏ, mặt nước phẳng lặng soi bóng bầu trời và những đám mây bồng bềnh. Một cây liễu rủ tán dài như mái tóc, gió nhẹ lay động từng nhánh lá tạo nên tiếng xào xạc dịu tai. Xa xa là vài tảng đá lớn được xếp liền kề nhau, như thể nơi đây từng được sắp xếp để phục vụ cho việc thiền định từ lâu.
Một con đường nhỏ rải sỏi trắng dẫn đến một góc sân nơi đặt một cái bệ gỗ thấp hình tròn, có vẻ như từng được dùng để luyện tập hoặc làm nơi hành lễ.
Dương Vũ chỉ tay về phía bệ gỗ.
“Ngồi ở đó đi. Bài học đầu tiên của cô, luyện Tâm. Trước khi điều khiển được Khí, cô phải học cách lắng nghe nó.”
Tuyết Nhung gật đầu, cẩn thận bước lên chiếu. Cô ngồi xếp bằng theo sự hướng dẫn của Dương Vũ, giữ lưng thẳng, đặt tay lên đầu gối. Dương Vũ đứng phía sau, giọng anh nhẹ như gió thoảng.
“Nhắm mắt lại. Thở thật sâu. Đừng suy nghĩ điều gì cả… chỉ cần cảm nhận. Hãy để cơ thể cô nói chuyện với chính nó.”
Không gian tĩnh lặng bao trùm. Chỉ còn tiếng lá trúc khẽ lay và tiếng nước nhẹ chảy từ hòn non bộ nhỏ gần đó. Trong cái tĩnh, mọi thứ dường như chậm lại, kể cả nhịp thở, nhịp tim, suy nghĩ.
Tuyết Nhung làm theo, ban đầu đầu óc còn lộn xộn vì những suy nghĩ linh tinh.
‘Mình có đang ngồi đúng tư thế không? Cái lưng đau quá... Sao gió thổi mát thế nhỉ? Không biết Dương Vũ có nhìn mình không…’
Nhưng dần dần, tiếng ồn trong đầu cũng lặng xuống. Hơi thở của cô bắt đầu chậm lại, thân thể dường như nhẹ hơn, và… ở đâu đó sâu bên trong, một luồng gì đó rất nhỏ đang chuyển động. Không nóng, không lạnh, không màu sắc. Chỉ là một nhịp điệu, nhẹ nhàng và xa xăm, như nhịp tim trong bóng tối. Rồi dần dần, những nhịp điệu ấy ngày càng mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn. Tựa như lớp sương mù đang được gió thổi tan, cảm giác mơ hồ ban đầu dần được định hình. Trong trạng thái nhắm mắt ấy, Tuyết Nhung có thể ‘nhìn thấy’ một thứ gì đó không phải bằng mắt, mà bằng cảm giác nội tại. Từ vùng bụng dưới của cô, một nguồn năng lượng nhỏ bé như hạt mầm khẽ rung lên. Từ đó, những dòng chảy mảnh như tơ ánh bạc bắt đầu lan tỏa. Chúng chảy chậm rãi qua sống lưng, tỏa ra hai vai, men theo cánh tay xuống đến từng đầu ngón tay. Rồi lại từ tim mà tỏa ra ngực, len qua cổ, rồi chạy đến đỉnh đầu. Đồng thời, chúng cũng chảy xuống đôi chân, đến tận gót và các đầu ngón chân.
Cảm giác không phải là nóng hay lạnh, mà là động, như thể trong cơ thể vốn im lìm của cô nay đã bắt đầu vận hành một hệ thống âm thầm và mạnh mẽ. Mỗi dòng chảy mang một nhịp điệu riêng, lúc thì nhẹ nhàng như gió thoảng, lúc lại cuộn xoáy như sóng vỗ. Một số đoạn trong cơ thể khiến dòng chảy chậm lại, như có kháng lực, trong khi vài nơi khác thì Khí chảy mượt mà như nước xuôi dòng. Tuyết Nhung cảm thấy tay chân như nhẹ bẫng, đầu óc sáng tỏ, mọi giác quan đều trở nên nhạy bén hơn. Không còn là tiếng lá xào xạc hay tiếng nước chảy nữa, mà là sự kết nối với tất cả, như thể cô đang hòa làm một với không gian xung quanh. Tâm trí cô bỗng thấy an tĩnh đến lạ. Và rồi, ngay khoảnh khắc đó, dòng Khí trong cô đột ngột vọt mạnh lên một nhịp, trong tích tắc, toàn thân cô như run lên nhẹ nhàng. Một vài chiếc lá trúc rơi xuống bỗng khựng lại giữa không trung... rồi rơi tiếp.
Dương Vũ đứng phía sau, mắt hơi mở to một chút. Một thoáng Khí vừa thoát ra từ Tuyết Nhung, tuy yếu, nhưng hoàn toàn tự nhiên, không ép buộc, không kiểm soát. Một loại cảm ứng thuần túy, điều mà nhiều người phải mất cả tháng mới đạt được.
‘Luồng Khí này… Cô ấy cảm nhận được rồi à?’
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ấy, anh hơi khựng lại.
Chỉ trong thoáng chốc rất mờ nhạt, ẩn sâu trong dòng Khí của Tuyết Nhung, anh cảm nhận được một nhịp đập lạc tông, không cùng nhịp với luồng năng lượng thông thường. Nó không hẳn là mạnh, nhưng khác biệt. Như một dòng nước ngầm chảy ngược giữa con suối trong veo.
‘Tà Khí…?’
Dương Vũ nheo mắt, cảm giác đó vừa chạm đến thì đã vụt tắt. Một luồng khí mỏng, lẫn vào bên trong Khí, yếu đến mức hầu như không thể phân biệt được nếu không quan sát thật kỹ. Anh không nói gì. Đứng yên sau lưng Tuyết Nhung, ánh mắt trở lại bình thản như thường.
‘Không giống Tà Khí thông thường… Không có ác ý, không hỗn loạn. Có lẽ chỉ là tàn dư từ một lần tiếp xúc với yêu quái trước đó.’
Trong thâm tâm, anh vẫn giữ cảnh giác, nhưng không cảm thấy có gì đe dọa ngay lúc này. Nguồn Tà Khí ấy yên ắng, ngủ yên trong bóng tối, gần như không phát ra động tĩnh gì. Với kinh nghiệm của mình, Dương Vũ biết nếu đó thực sự là một mầm họa, anh sẽ cảm nhận được ngay khi nó trỗi dậy. Còn hiện tại, nó chỉ như một vết bụi mờ trong dòng Khí đang dần khai mở của Tuyết Nhung. Anh khẽ lùi lại một bước, đứng dựa vào cây cột lớn, để cô tiếp tục việc thiền định. Trong ánh nắng lặng lẽ phủ đầy sân sau, chỉ có tiếng gió lùa qua tán cây và tiếng chim chóc vang xa. Thời gian như ngưng đọng. Tuyết Nhung vẫn nhắm mắt, hơi thở đều đặn. Những dòng chảy vô hình kia đang len lỏi dọc theo từng mạch máu trong cơ thể cô, chậm rãi, nhưng rõ ràng. Cảm giác như từng tế bào đang dần được đánh thức.
Khoảng mười phút trôi qua, Dương Vũ mới nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng.
“Được rồi đấy.”
Tuyết Nhung khẽ chớp mắt, ánh sáng ùa vào khiến cô phải nheo lại một chút. Cô quay sang nhìn Dương Vũ, ngập ngừng.
“Lúc nãy… tôi cảm thấy có gì đó đang chuyển động. Không rõ ràng lắm, nhưng giống như… có thứ gì đó đang chảy trong người tôi vậy.”
Dương Vũ gật đầu, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc rõ ràng.
“Đó là Khí. Cảm nhận được nó ngay từ lần đầu tiên là điều rất hiếm xảy ra.”
Tuyết Nhung mở to mắt, ngạc nhiên.
“Thật sao? Tôi tưởng phải mất nhiều ngày mới có thể cảm nhận được nó…”
“Thường thì đúng là vậy. Nhưng việc đó còn phụ thuộc vào tư chất từng người.” Anh dừng một nhịp, rồi trầm giọng, “Cô có vẻ khá có thiên phú đấy.”
Nói rồi, Dương Vũ bước về phía hiên sau, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ được cất kỹ trong góc. Bên trong là những lá bùa trắng, vẽ sẵn các ký hiệu pháp thuật cơ bản. Anh quay lại, đưa cho Tuyết Nhung một lá.
“Giờ thử tĩnh tâm, cảm nhận lại dòng Khí như vừa rồi, rồi truyền nó vào lá bùa này. Không cần nghĩ đến việc kích hoạt pháp thuật đâu, chỉ cần để Khí chảy vào thôi.”
Tuyết Nhung cẩn thận đón lấy lá bùa, trong lòng không giấu được sự hồi hộp. Cô ngồi thẳng lưng, nhắm mắt lại một lần nữa. Cô hình dung về dòng chảy mờ ảo ấy, luồng Khí nhẹ như làn sương, rồi từ từ dẫn nó đi từ lồng ngực, qua cánh tay, đến đầu ngón tay… và truyền vào lá bùa. Trong thoáng chốc, một tia sáng mờ như đốm lửa nhỏ hiện lên giữa lòng tấm bùa. Dương Vũ khẽ gật đầu, tuy ánh sáng ấy rất yếu, nhưng đủ để chứng minh Khí đã bắt đầu lưu thông có chủ đích.
“Chà… khởi đầu không tệ chút nào. Ngày xưa tôi…” Anh bỗng khựng lại. Một cơn đau nhói bất chợt xé ngang đầu, như lưỡi dao mảnh xé toạc ký ức. ‘Ngày xưa mình… làm sao nhỉ?’
“Dương Vũ?” Tuyết Nhung ngước lên, lo lắng gọi.
“Không sao.” Anh xua tay, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Anh thường bị đau đầu bất chợt như thế à?”
“Ừm, cũng không có gì nghiêm trọng đâu.” Anh đáp hờ hững, rồi nhanh chóng đổi chủ đề. “Từ nay, cô nên duy trì thiền định và dẫn Khí vào lá bùa mỗi ngày, thiền càng nhiều thì cô càng nhanh cảm nhận và điều khiển được Khí thôi. Không nhất thiết phải đến đây. Khi nào thấy khó khăn, cứ gọi cho tôi. Bao giờ dòng chảy đã ổn định, tôi sẽ dạy những bước tiếp theo.”
Anh nói rồi thu lại chiếc hộp, chậm rãi bước về phía hành lang.
Tuyết Nhung vẫn nhìn chằm chằm vào lá bùa trong tay. Ánh sáng nơi đó đã tắt, nhưng trong cô, trái tim vẫn đập rộn ràng, như thể vừa chạm tới một phần sâu thẳm nào đó của chính mình, lần đầu tiên.
“Nè, Dương Vũ, tiếp theo tôi cần làm gì thế?”
Tuyết Nhung bước theo anh, gấp gọn lá bùa rồi cất vào túi.
Anh cất chiếc hộp về chỗ cũ, rồi quay lại nhìn cô.
“Cô hấp tấp quá đấy.”
Dương Vũ thở dài, khép lại nắp hộp một cách chậm rãi, ánh mắt dừng lại trên gương mặt đang lộ rõ vẻ lúng túng của Tuyết Nhung.
“À… xin lỗi ạ…”
“Không phải tôi vừa mới nói dứt câu sao? Khi nào cô có thể kiểm soát dòng chảy Khí ổn định thì tôi mới dạy những bước tiếp theo.”
“Vâng…” Tuyết Nhung cúi mặt.
“Pháp thuật không phải thứ có thể học trong ngày một ngày hai, hay cứ muốn là học được, mà là cả một quá trình tu luyện. Nếu cô quá vội vàng thì sẽ chẳng làm nên cơm cháo gì đâu.”
“Vâng…”
Tuyết Nhung khe khẽ đáp, cô bỗng cảm thấy mình thực đang giống một học sinh cá biệt đang bị thầy giáo quở trách.
“Việc cơ bản và quan trọng nhất đối với một người học pháp thuật đó chính là kiểm soát Khí, tuy tôi nói pháp thuật được cấu thành từ cả ba yếu tố Tâm, Kỹ, Thể, nhưng hai yếu tố sau chỉ là thứ để bổ trợ cho việc sử dụng pháp thuật thôi.”
“Tôi hiểu rồi, vậy tốt nhất vẫn là nên tập thiền định nhỉ.”
“Phải, cô càng để tâm trí mình thanh thản thì càng dễ để học pháp thuật.”
Tuyết Nhung gật gù trước những lời của Dương Vũ.
“À mà… bình thường cô có hay tập thể dục không?”
“Ể… ể… à, không…” Tuyết Nhung khẽ đỏ mặt vì ngượng.
“Vậy thì cô cũng nên bắt đầu thói quen tập thể dục và rèn luyện sức khỏe đi, không cần phải tập nặng hay gì cả, thời gian đầu này cứ tập những bài tập nhẹ nhàng trước, nó cũng sẽ giúp cô điều khiển dòng Khí dễ hơn.”
“Vâng… nếu được thì anh vạch luôn lộ trình giúp tôi được không? Ehe…!” Tuyết nhung mỉm cười tinh nghịch, tay gãi gãi mái tóc sau đầu vì ngại.
Dương Vũ đứng đơ một lúc, tuy không bộc lộ ra chút cảm xúc nào nhưng trong lòng anh đang âm thầm đánh giá cô.
“Hôm nay tôi sẽ hướng dẫn cô vài động tác khởi động đơn giản trước. Rồi chúng ta sẽ đi bộ lên đỉnh núi một vòng.”
“Lên đỉnh núi?! Đi bộ?!” Tuyết Nhung trợn mắt.
“Ừ. Đừng than. Tập thể chất là một phần trong việc học phép. Cơ thể yếu ớt thì không giữ được Khí ổn định lâu đâu.”
“Vâng…” Cô cúi đầu lẩm bẩm.
Ánh nắng vàng xuyên qua những tán lá, rọi xuống sân đền Linh Nguyệt. Dương Vũ lại bước ra sân, làm mẫu một lần cho cô xem những động tác làm nóng cơ thể và giãn gân cốt rồi nói với Tuyết Nhung vẫn còn đang đứng ngơ ra.
“Làm theo tôi.”
Anh bắt đầu thực hiện các động tác khởi động. Cổ tay, cổ chân, hông, vai – tất cả đều được anh làm nhịp nhàng, dứt khoát, đúng chuẩn người đã quen với việc tu luyện lâu năm. Tuyết Nhung loay hoay làm theo, nhưng chẳng động tác nào tròn trịa. Đến khi cúi gập người chạm mũi chân, cô bật dậy ôm hông rên lên:
“Ái da, kéo tới eo rồi!”
“Cô đang giãn gân chứ không phải gãy xương đâu. Làm lại.”
Dương Vũ không tỏ ra thương hại, anh bình thản nói, nhưng ánh mắt có phần kiên nhẫn. Tuyết Nhung xụ mặt, nhưng vẫn tiếp tục làm theo. Sau mấy phút, cơ thể cô dần ấm lên, mồ hôi lấm tấm nơi trán. Hô hấp cũng bắt đầu ổn định lại.
“Được rồi,” Dương Vũ lên tiếng, “giờ đi bộ thôi.”
“Thiệt luôn á hả…”
“Con đường lên đỉnh núi dài khoảng một cây số. Đi đều nhịp thở, đừng nói nhiều, tập trung vào luồng Khí trong cơ thể.”
“Dạ…”
Họ rời khỏi sân đền, bước theo con đường mòn dẫn sâu vào sườn núi. Ánh nắng sớm lọt qua tán cây, lấp lánh trên mặt đất. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo hương đất ẩm và lá khô. Chim rừng thi thoảng cất tiếng hót, như tấu lên một bản nhạc nhẹ nhàng.
Tuyết Nhung đi phía sau, cố giữ nhịp thở đều đặn. Thỉnh thoảng cô đảo mắt, ngó nghiêng xung quanh, rồi lại nhìn bóng lưng Dương Vũ, anh vẫn bước đều chân, lặng lẽ, như thể cả ngọn núi này với anh là một vậy.
“Làm pháp sư công nhận vất vả ghê nhỉ…” cô lẩm bẩm thở dốc.
“Thở bằng mũi. Đừng nói.”
“Biết rồi mà…”
Khoảng nửa tiếng sau, hai người đã đến một mỏm đá cao, nơi có thể nhìn xuống toàn cảnh thị trấn Kim Phong dưới chân núi. Tuyết Nhung đứng thẫn ra, quên cả thở. Bầu trời xanh nhạt trải rộng, rừng cây xanh um trập trùng như một tấm thảm khổng lồ. Dòng sông uốn quanh thị trấn lấp lánh trong ánh nắng.
“Đẹp quá…”
Dương Vũ đứng cạnh, im lặng một lúc rồi khẽ nói:
“Sống chậm lại. Cảm nhận thiên nhiên. Học pháp thuật là học cách hòa mình với thế giới. Khí có ở khắp nơi, chỉ là cô chưa biết lắng nghe nó thôi.”
Tuyết Nhung không đáp, chỉ đứng đó, thở ra một hơi dài, lòng như lắng lại. Dù mệt, nhưng cô bỗng thấy… đáng.
“Uầy…” Tuyết Nhung thốt lên, “yên bình thật.”


0 Bình luận