“Dì ơi, lát nữa con đi ăn với bạn nhé!”
Vài ngày sau, khoảng sáu giờ chiều tại tiệm Hoa Tuyết, Tuyết Nhung đang xúng xính trong một bộ đồ dễ thương, vì tối nay cô có một cuộc hẹn quan trọng. Đứng trước gương, cô chỉnh lại tóc tai và nhớ lại đoạn hội thoại nhắn tin hôm qua với Dương Vũ.
[Tuyết Nhung: Xin chào, Tuyết Nhung đây.]
[Dương Vũ: Ừ.]
[Tuyết Nhung: Anh Vũ đấy phải không?]
[Dương Vũ: Ừ.]
‘Người đâu mà lạnh lùng thế hả giời?!’
Tuyết Nhung khẽ bĩu môi, nhìn cái cách Dương Vũ nhắn tin cụt ngủn khiến cô chỉ muốn đập điện thoại. Nhưng rồi cô tự trấn an.
‘Cơ mà… người ta đã hai lần cứu mình, có khi nào… anh ấy là người hướng nội? Dù lạnh lùng, nhưng anh ấy đâu có tỏ thái độ khó chịu. Biết đâu, buổi ăn tối này sẽ giúp mình hiểu thêm một chút về con người kỳ lạ đó thì sao.’
Nghĩ vậy, cô liền nhắn tiếp:
[Tuyết Nhung: Tối mai anh có rảnh không? Đi ăn với tôi nhé, tôi mời.]
[Dương Vũ: Ừ.]
[Tuyết Nhung: Vậy 7 giờ tối ở quán phở Thìn trong thị trấn nha.]
[Dương Vũ: Ừ.]
Cuộc trò chuyện dừng lại tại đó. Dù là người rủ đi ăn, Tuyết Nhung vẫn cảm thấy mình như người đang… đơn phương làm mọi thứ. Cô lắc đầu thở dài, nhưng rồi vẫn mỉm cười nhẹ, dù sao, đây cũng là lần đầu tiên đi ăn cùng với một người con trai, mà lại là người con trai kỳ quặc chỉ mới gặp hai lần – Dương Vũ.
Lát sau, Tuyết Nhung chào tạm biệt chú và dì, rồi đạp xe rời khỏi nhà, tiến thẳng đến tiệm phở nằm ngay trung tâm thị trấn. Trời đã nhá nhem tối, ánh đèn lồng vàng và đỏ treo trước tiệm Phở Thìn hắt ra thứ ánh sáng ấm áp, hòa cùng mùi nước dùng thơm lừng bay thoảng trong gió. Vừa đến nơi, cô đã thấy Dương Vũ đứng đó từ lúc nào, khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào cột đèn trước tiệm. Dưới ánh sáng mờ mờ, mái tóc bay bay trong gió và bộ áo dài cách tân màu lam nhạt càng làm anh trông lạnh lùng hơn bao giờ hết.
‘Ủa… đi ăn mà cũng mặc như này à…?’
Tuyết Nhung khựng lại một nhịp khi thấy Dương Vũ đứng đó.
“Anh đến sớm thế?” cô cất tiếng, dừng xe trước mặt anh.
Dương Vũ liếc sang, ánh mắt vẫn thờ ơ như mọi khi.
“Tôi không thích để ai phải chờ mình.”
Câu nói khiến Tuyết Nhung hơi sững lại, nhưng rồi cô bật cười khẽ.
“Vào thôi nào.”
Tuyết Nhung mỉm cười rạng rỡ, dựng xe ở bãi đối diện, rồi tung tăng bước vào quán. Dương Vũ không nói gì, chỉ im lặng đi theo sau.
Quán phở nhỏ mang phong cách cổ kính, như một mảnh ký ức còn sót lại giữa lòng thị trấn đang dần thay đổi hiện đại hơn từng ngày. Đèn lồng giấy đỏ treo dọc theo trần nhà, tỏa ánh sáng dịu dàng xuống những bộ bàn ghế gỗ sẫm màu. Dấu vết thời gian hằn rõ trên lớp tường vôi bong tróc, mỗi vết nứt như thì thầm những câu chuyện xưa cũ. Từ chiếc loa cũ kỹ sau quầy, bản nhạc đàn tranh vang lên khe khẽ. Quán phở này không chỉ là nơi để ăn, mà còn như một di vật nhỏ bé của một nền văn minh cũ, đang lặng lẽ tồn tại giữa thế giới ngày một ồn ã và vội vã.
Họ chọn một bàn trong góc gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố nhỏ vừa lên đèn, lấp loáng ánh xe và những hàng cây khẽ lay động trong gió đêm.
Một nhân viên nhanh chóng tiến đến, cúi chào rồi đưa thực đơn cho hai người.
“Cảm ơn ạ,” Tuyết Nhung nói với nụ cười rạng rỡ, rồi bắt đầu lướt qua thực đơn. “Quán này nổi tiếng với phở bò tái nạm và phở sốt vang đấy.”
“Ờ.”
“Anh chỉ trả lời được một từ thế thôi à?”
Dương Vũ nhìn cô, hơi nhướng mày.
“Cô cần tôi nói nhiều hơn à?”
“Ít nhất thì cũng phải hai từ chứ!” Tuyết Nhung lườm anh, rồi quay lại nhìn menu, lầm bầm: “Đúng là kiểu người khô khan.”
Dương Vũ khẽ bật cười, một phản ứng hiếm hoi khiến Tuyết Nhung hơi sững lại.
“Gì vậy? Anh vừa cười hả?”
“Không có.”
“Có mà! Tôi nghe rõ ràng đấy nha.”
Dương Vũ lắc đầu, gọi món trước bằng một giọng bình thản.
“Cho tôi một tô phở tái nạm, nhiều hành, thêm nước béo và nhiều ớt chưng nhé.”
Tuyết Nhung cũng gọi cho mình một tô phở sốt vang và thêm đĩa quẩy giòn.
Khi nhân viên rời đi, cô chống cằm nhìn Dương Vũ.
“Này, tôi hỏi thật nhé… Anh lúc nào cũng như vậy à?”
“Như vậy là như nào?”
“Thì… ít nói này, mặt lạnh như tiền này, trả lời tin nhắn thì cụt ngủn này, rồi lúc nào tôi cũng thấy anh xuất hiện trong mấy bộ đồ truyền thống thế này nữa.” Tuyết Nhung ngừng lại một chút rồi nói tiếp, “Nhưng lúc đánh nhau thì lại rất ngầu.”
Dương Vũ khẽ nhún vai.
“Xin lỗi nhé. Tôi không giỏi nói chuyện cho lắm.”
“Thế mà vẫn chịu đi ăn với tôi, lạ thật đấy.”
“Cô cứ cố gửi tin nhắn tới như thế thì tôi cũng ngại từ chối…”
‘Và tôi cũng không hiểu tại sao… có điều gì đó thôi thúc tôi nên đi cùng cô.’ Anh nghĩ thầm, nhưng không nói ra lời đó.
“Anh đúng là…!” Tuyết Nhung dở khóc dở cười. “Thôi bỏ đi. Miễn là anh không bỏ về giữa chừng là được rồi.”
Dương Vũ tựa lưng ra sau, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi khẽ nói:
“Không đâu. Tôi không bao giờ bỏ giữa chừng những chuyện mình đã nhận lời.”
Vài phút sau, nhân viên quay lại với hai tô phở nóng hổi, mùi thơm bốc lên ngào ngạt. Tô phở của Dương Vũ có màu nước trong veo nhưng lại rất đậm vị, thịt tái hồng hồng xen giữa những lát nạm mềm, bên trên là hành lá xanh rì và một muỗng sa tế ớt đỏ rực. Tô của Tuyết Nhung lại sóng sánh màu nâu đỏ của nước sốt vang, thịt bò mềm nhừ, tỏa ra hương thơm nức mũi. Đĩa quẩy giòn tan được đặt giữa bàn.
“Thơm quá trời…” Tuyết Nhung xuýt xoa, hai mắt sáng rỡ như trẻ con được ăn đúng món tủ.
Dương Vũ ngồi thẳng lưng, đặt tay lên đùi, hơi cúi đầu trang nghiêm trước tô phở.
“Mời cô dùng bữa.”
Giọng anh trầm và thành kính, khiến Tuyết Nhung thoáng ngẩn ra nhìn.
“…À, ừm, mời anh ăn tối!” Cô vội làm theo, rồi nhanh chóng cầm đũa gắp một miếng thịt bò hầm đút vào miệng.
Dương Vũ ăn rất lặng lẽ, nhai kỹ từng miếng, cử chỉ gọn gàng, không một giọt nước bắn ra ngoài.
“Anh ăn cay thật ha…” Tuyết Nhung liếc sang tô phở đỏ rực của anh, rùng mình. “Nhìn thôi đã thấy bỏng lưỡi rồi.”
“Cũng thường thôi,” Dương Vũ đáp ngắn gọn, ánh mắt vẫn bình thản.
Sau một lúc vừa ăn vừa trò chuyện lặt vặt, Tuyết Nhung đột ngột chuyển chủ đề.
“Này… hôm ở trường vừa rồi, sao anh lại tới đúng lúc thế?”
“Tôi cũng chẳng rõ nữa, chỉ là tôi cảm nhận được Tà Khí lúc tôi đang ở gần đó thôi.
Tuyết Nhung lặng đi một nhịp, rồi mỉm cười nhẹ, những dòng suy nghĩ vẩn vơ lại bắt đầu chạy trong đầu cô.
Cả hai tiếp tục ăn trong yên bình. Bên ngoài cửa sổ, phố xá đã lên đèn. Tiếng xào nấu từ bếp, tiếng đũa thìa va chạm, tiếng trò chuyện rì rầm của khách… tất cả hòa lại thành một không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với những lần họ gặp nhau trong hiểm nguy.
“À, thuốc hôm nọ tôi đưa cho cô đã uống hết chưa?”
“Tôi uống hết rồi, thuốc nhạy lắm. Cảm ơn anh… vì đã cứu tôi tận hai lần.”
Tuyết Nhung ngẩng lên, mỉm cười dịu dàng. Dương Vũ không đáp, chỉ nhìn cô với ánh mắt khó đoán.
Một khoảng lặng khẽ trôi qua.
“Mà này… anh là pháp sư, đúng không?”
Anh im lặng vài giây rồi mới trả lời:
“Ừ.”
“Ơ, mà tôi chưa thấy anh dùng pháp thuật lần nào.”
“Cô để ý tiểu tiết thế à?” Anh nhướn mày, “Tôi không thích phô trương nếu không cần thiết.”
Tuyết Nhung chống cằm, ánh mắt nghiêng nghiêng đầy suy nghĩ.
“Vậy… Dương Vũ này, anh nhận tôi làm đệ tử được không?”
Anh hơi khựng lại.
“Hả?” Một thoáng ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt vốn thường điềm tĩnh của anh, “Đột ngột thế…?”
“Ừ thì…” Cô cụp mắt, xoay nhẹ đôi đũa trong tay. “Sau mấy chuyện vừa rồi, tôi nhận ra có gì đó đã thay đổi… Tôi không hiểu vì sao, nhưng cuộc sống của tôi vốn yên bình lắm, giờ thì yêu quái cứ xuất hiện trước mặt tôi liên tục. Tôi không muốn mình cứ đứng đó, bất lực trong tình huống nguy hiểm… rồi được anh cứu nữa. Tôi muốn mạnh mẽ hơn, để có thể tự bảo vệ bản thân và những người mình yêu quý.”
Dương Vũ lặng im nhìn cô một lúc lâu. Ánh mắt anh dần trở nên nghiêm túc. Anh đặt đũa xuống, ngả người ra sau, khoanh tay.
“Cô biết mình đang nói gì không? Pháp thuật không phải thứ học để cho vui. Nó nguy hiểm, tốn công, và đòi hỏi sự kỷ luật.”
“Tôi biết.”
Tuyết Nhung ngẩng đầu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.
“Tôi không biết gì về pháp thuật, cũng chẳng hiểu gì về yêu quái... Nhưng tôi nhận ra, mình không thể cứ ngồi yên. Nếu anh không đến lúc tôi bị bắt vào trong gương, và không cứu tôi lần nữa khi tôi cố cứu Tường Vy... thì chắc giờ này tôi đã—”
Cô siết chặt nắm tay dưới bàn. Lần đầu tiên, Dương Vũ thấy cô như vậy.
Anh lặng lẽ nhìn cô thật lâu, ánh mắt trở nên sâu hơn. Cuối cùng, anh thở nhẹ.
“Tôi không nhận đệ tử.”
Tuyết Nhung chớp mắt, cô im lặng.
“…Nhưng nếu cô chỉ muốn học vài thứ cơ bản để tự vệ, tôi có thể hướng dẫn một chút.”
Ánh mắt cô lập tức sáng rỡ.
“Thật á? Anh nói thật đấy nhé!”
“Chỉ là cơ bản thôi,” anh nhấn mạnh, nhưng khóe môi khẽ cong lên, một nụ cười nhẹ thoáng qua.
“Cảm ơn anh!” Cô cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh.
Dương Vũ không nói gì thêm, chỉ lặng im nhìn cô.
Một lát sau, cả hai đều ăn xong. Tuyết Nhung đặt đũa xuống, lau miệng bằng khăn giấy rồi ngẩng lên nhìn Dương Vũ.
“Đúng là tiệm nổi tiếng có khác, ngon thật đấy.”
Anh chỉ gật đầu nhẹ.
Tuyết Nhung thanh toán, rồi cả hai cùng rời khỏi quán, bước chậm rãi ra bãi giữ xe bên kia đường. Màn đêm đã phủ kín phố phường. Ánh đèn vàng trải dài, tiếng xe cộ và người qua lại hòa vào nhau, tạo nên một khung cảnh vừa nhộn nhịp vừa yên bình.
Tuyết Nhung vừa đi vừa thầm nghĩ: ‘Không lẽ… ăn xong rồi ai về nhà nấy luôn hả trời?’ Nghĩ đến đó, cô khẽ cau mày. Cuộc hẹn đầu tiên sau từng ấy chuyện nguy hiểm lại kết thúc chỉ bằng một tô phở thì có hơi… lãng phí thật. Chưa kể, cô còn không rõ đây có được tính là “cuộc hẹn” đúng nghĩa hay không.
Cô liếc sang dáng người cao lớn đi bên cạnh. Dưới ánh đèn đường, gương mặt góc cạnh và đôi mắt của Dương Vũ càng khiến anh trông khó gần hơn. Vẻ ngoài lạnh lùng ấy giờ lại khiến cô chột dạ, chẳng lẽ anh đúng là kiểu người “ăn xong rồi về” thật chăng? Hay… trong mắt anh, tất cả chỉ đơn giản là một bữa ăn miễn phí sau khi hoàn thành nhiệm vụ? Kiểu như chiến lợi phẩm ấy?
Tuyết Nhung khẽ thở ra, rồi sau một hồi đắn đo, cuối cùng cũng quyết định lên tiếng.
“Này… anh có muốn đi đâu tiếp không? Cà phê chẳng hạn?”
Dương Vũ quay sang nhìn cô, ánh mắt vẫn bình thản như thường lệ.
“Cà phê? Cô không sợ mất ngủ à?”
Tuyết Nhung lập tức đơ mặt. Một giây sau, cô thầm đánh giá lại anh từ đầu đến chân.
‘Anh ta không những là siêu cấp hướng nội mà còn ngơ ngơ nữa hả…?’
Cô gãi đầu, vừa bực vừa buồn cười.
“Không… Ý tôi là anh có muốn đến quán cà phê không ấy. Không nhất thiết là phải uống cà phê.”
Dương Vũ khựng lại một chút, như đang cân nhắc, rồi gật đầu nhẹ.
“Nếu cô muốn đi thì tôi sẽ đi cùng.”
Tuyết Nhung lại đơ mặt tập hai. Một câu nói tưởng như bình thường nhưng lại khiến cô có cảm giác… sao mà thiếu nhiệt tình đến vậy. Cô mím môi, trong đầu gạch thêm vài ghi chú: ‘Một – không chủ động. Hai – thiếu phản ứng. Ba – để người ta quyết định hết.’
Dù vậy, cô vẫn nén tiếng thở dài, quay sang cười nhẹ.
“Thôi thì… coi như tôi chủ động vậy. Quán đó cũng gần đây thôi, quán tủ của tôi đó. Anh lấy xe đi”
Dương Vũ vẫn đứng yên, tay khoanh trước ngực.
“Tôi đi bộ tới đây mà.”
“…Hả?” Tuyết Nhung chớp mắt, mất một giây để xử lý thông tin. “Anh ở gần đây hay sao mà lại đi bộ?”
“Ừ.” Anh đáp tỉnh bơ.
Cô vừa buồn cười vừa bó tay. Không biết nên đánh giá anh là người giản dị… hay lập dị nữa. Cô cười khổ, gãi đầu.
“Thôi, lên xe đi, tôi đèo.”
Cô nhảy phắt lên yên trước, đỗ xe chờ anh. Dương Vũ không nói gì, chỉ yên lặng bước tới ngồi lên sau. Dưới sức nặng của anh, chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên, suýt nữa thì đổ. Dương Vũ phải chống chân xuống, giữ lại thế cân bằng.
“Ờm… để tôi chở cho. Cô chỉ đường đi.”
Tuyết Nhung chớp mắt vài cái rồi bật cười. Thế là cả hai đổi chỗ, và lần đầu tiên trong đời, cô ngồi sau xe… một pháp sư.
Họ đến quán cà phê Mộc, quán cà phê sân vườn nằm ở góc phố nhỏ rợp bóng cây. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ cửa kính, dây đèn treo lấp lánh như sao. Bên trong vang lên bản nhạc jazz nhẹ nhàng, mang đến cảm giác vừa hoài cổ vừa dễ chịu.
Nhưng khi đến nơi, lại phát sinh một chuyện.
Dương Vũ cầm menu, lật qua lật lại rồi cau mày.
“Ở đây không có trà sen hả?”
Tuyết Nhung nghe vậy, suýt thì ngã ngửa. “Hả? Anh đến cà phê mà gọi... trà cụ á?”
“Không, trà cụ thì tôi có rồi, tôi còn gọi làm gì?”
“Ý tôi là... mấy món trà cho các cụ ấy! Thôi khỏi...” Cô giật lấy menu. “Anh ra bàn ngồi đi, để tôi gọi.”
Cuối cùng, cô chọn hai ly trà đào cam sả rồi quay lại. Dương Vũ ngồi yên, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Khi nước được mang ra, cô nhấp một ngụm đầu tiên, cảm thấy dịu hẳn nhờ vị đào thanh ngọt, cam mát và hương sả nhè nhẹ.
“Anh thử đi, ngon lắm.” Cô nghiêng đầu cười.
Dương Vũ uống một ngụm, rồi cau mày.
“Ngọt quá.”
“Không hợp với anh à?” Tuyết Nhung nghiêng đầu hỏi.
“Vẫn uống được, chỉ là... không giống các loại tôi hay uống.”
“Haha, anh cứ như mấy ông già ấy nhỉ.”
Dương Vũ vẫn không phản ứng gì. Thấy vậy, Tuyết Nhung hơi chột dạ, liền chuyển chủ đề.
“À mà… anh bao nhiêu tuổi vậy? Ít ra cũng nên cho tôi biết một chút chứ. Sư phụ tương lai nhỉ.”
Dương Vũ hơi khựng lại khi nghe hai từ “sư phụ”. Một hình ảnh mờ nhòe hiện lên trong đầu, người đàn ông không rõ mặt, nhưng quen thuộc đến kỳ lạ. Một cơn đau nhói xẹt qua thái dương, khiến anh khẽ nhăn mặt. Tay anh siết chặt trong giây lát rồi lại buông ra.
“Anh sao vậy?” Tuyết Nhung lo lắng nhổm người dậy.
“Không sao.” Anh lắc đầu, uống thêm ngụm trà rồi đáp: “Để tôi giới thiệu lại lần nữa, tôi là Dương Vũ, hai mươi tuổi.”
“Hả? Hai mươi á? Tôi tưởng anh phải lớn hơn nhiều cơ. Trông anh kiểu... trưởng thành ấy.” Cô cắn miếng đào trong cốc, rồi chậm rãi nói tiếp. “Tôi là Hà Tuyết Nhung, mười bảy tuổi. Học sinh trường Kim Phong. Từ giờ mong được anh giúp đỡ nhé.”
Cô khẽ cúi đầu rồi chìa tay ra. Dương Vũ bắt lấy, cái bắt tay nhẹ nhưng dứt khoát. Ánh mắt anh thoáng trầm lại.
“Trước khi học pháp thuật, cô cần hiểu một điều. Đây không phải trò chơi. Cũng chẳng phải thứ kỳ ảo như trong phim truyện đâu. Pháp thuật là con dao hai lưỡi, tùy vào cách dùng mà nó có thể cứu người hoặc là hại người. Nếu không kiểm soát được, nó sẽ quay lại làm hại chính mình.”
Anh ngừng lại, rồi nhìn thẳng vào mắt cô.
“Cô có sẵn sàng không? Không chỉ học phép, mà còn là thay đổi cách sống, cách nghĩ… và cả cách cảm nhận thế giới này?”
Tuyết Nhung siết nhẹ tay, rồi chậm rãi gật đầu.
“Nếu điều đó giúp tôi bảo vệ được những người mình yêu quý... thì tôi sẽ không do dự.”
Dương Vũ nhìn cô rất lâu như thể xem xét lại quyết định của mình. Rồi anh gật đầu khẽ.
“Tốt. Vậy từ hôm nay, tôi sẽ hướng dẫn cô.”
Một khởi đầu không ồn ào, không nghi lễ, chỉ có lời hứa giữa hai người.
Anh ngửa đầu ra sau, nhắm mắt lại như đang suy nghĩ. Họ ngồi lại thêm một lúc rồi đứng dậy ra về. Dương Vũ định đưa cô về tận nhà, nhưng Tuyết Nhung từ chối. Khi hai người dừng lại bên con đường rẽ về khu dân cư, cô hỏi:
“À mà… khi nào tôi bắt đầu học?”
“Mấy ngày tới tôi có việc. Có lẽ là tuần sau.”
“Vậy cũng được. Khi nào về đến nhà tôi sẽ nhắn tin.”
“Đi cẩn thận.”
“Tạm biệt, Dương Vũ.”
Tuyết Nhung giơ tay vẫy nhẹ. Cô quay xe, bóng dáng dần chìm vào màn đêm. Dương Vũ đứng đó, lặng lẽ dõi theo cho đến khi không còn thấy gì nữa mới quay bước, trở về ngôi đền Linh Nguyệt.
***
Trở về nhà sau cuộc hẹn hôm ấy, cuộc sống học đường của Tuyết Nhung lại tiếp tục trôi theo quỹ đạo quen thuộc của nó. Dương Vũ cũng không nhắn tin gì cho cô từ hôm đó nữa, như thể mọi chuyện chỉ là một giấc mơ xa xôi. Từ khi đeo chiếc vòng ngũ sắc do Dương Vũ tặng, Tuyết Nhung bỗng nhận thấy mọi thứ trở nên bình yên đến kỳ lạ. Cô không còn những cảm giác lạnh gáy bất chợt, không còn những chiếc bóng thấp thoáng ngoài tầm mắt, cũng chẳng có dấu hiệu nào của yêu quái xuất hiện quanh cô. Mọi thứ yên ắng đến mức khiến cô không khỏi tự hỏi rằng phải chăng đây chỉ là khoảng lặng trước cơn bão?
Một tuần sau, vào sáng Chủ nhật, ánh nắng len qua rèm cửa chiếu vào căn phòng nhỏ của Tuyết Nhung. Cô vẫn còn cuộn tròn trong chăn, tận hưởng khoảnh khắc ngủ nướng hiếm hoi sau một tuần học hành mệt mỏi. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang inh ỏi, phá tan sự yên tĩnh trong căn phòng nhỏ.
“Vâng… Tuyết Nhung nghe đây…” Cô lè nhè, giọng vẫn còn ngái ngủ, áp điện thoại lên tai mà mắt vẫn chưa mở nổi.
“Vẫn đang ngủ đấy à?” Một giọng nam trầm trầm, quen quen vang lên từ đầu dây bên kia.
“Ể? Hể?” Cô giật mình, lập tức đưa điện thoại ra trước mặt để xem tên người gọi. “À, Dương Vũ đấy à? Anh gọi tôi có việc gì thế?”
“Có muốn học pháp thuật không?”
Câu hỏi thẳng thừng của anh như một cú đá thẳng vào giấc mơ còn dang dở của cô.
“Ừ nhở! Tôi quên mất!”
Tuyết Nhung bật dậy như chiếc lò xo bị nén chặt. Hôm nay là ngày Dương Vũ hứa sẽ bắt đầu dạy pháp thuật cho cô, chuyện quan trọng như thế mà cô lại suýt quên mất.
“Được rồi, anh đợi tôi một lúc nhé!”
Tuyết Nhung nhảy xuống giường, cô chạy đến bên tủ đồ, chọn ra một bộ đồ thể thao thoải mái rồi phi như bay xuống dưới nhà, trong lòng là chút hồi hộp pha lẫn phấn khích. Cuối cùng thì, cô cũng sẽ thực sự bước vào thế giới của pháp thuật, không còn chỉ là người bị cuốn vào những sự kiện liên quan đến yêu quái nữa, mà là người sẽ chủ động đối mặt với chúng. Chẳng biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng Tuyết Nhung biết chắc một điều: cuộc sống bình thường của cô, từ nay sẽ không còn “bình thường” nữa.
Và vấn đề cũng chính là lúc này đây…
“Khoan đã, nói là học… nhưng học ở đâu cơ?”
Cô chớp mắt vài cái, đầu óc bỗng trở nên trống rỗng một cách đáng sợ. Từ lúc hứa hẹn đến giờ, Dương Vũ chưa từng nói với cô địa điểm cụ thể nào cả. Thậm chí anh sống ở đâu cô cũng không biết luôn.
“Trời ơi, ảnh gọi mình dậy rồi sủi luôn là sao chứ…”
Cô thở hắt ra, rút điện thoại ra gọi cho anh. Điện thoại đổ chuông vài tiếng, rồi một giọng trầm trầm, quen quen vang lên.
—Tôi đây.
“Này, anh không cho tôi địa chỉ thì làm sao tôi biết anh ở đâu mà đến chứ.”
—Hừm… cô cứ đi về ngọn núi Linh Nguyệt phía Tây thị trấn là được.
“Tôi không biết hướng nào với hướng nào đâu, anh gửi định vị qua đây cho tôi đi.”
—Định vị là cái gì? Tôi không biết gửi.
“...” Cô nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh để không gào vào điện thoại. “Cái điện thoại của anh… chỉ dùng để nghe gọi thôi hả trời…?”
Dương Vũ vẫn bình tĩnh đáp:
—Còn nhắn tin nữa.
Tuyết Nhung hít sâu một hơi, đếm từ một đến mười trong đầu.
“Thôi, khỏi đi. Tôi sẽ tự tìm.”
—Thông cảm nhé.
Cúp máy xong, Tuyết Nhung lập tức dắt xe ra sân. Nhưng vừa bước đến cổng, cô sực nhớ ra điều gì, liền quay ngoắt lại, chạy thẳng vào bếp, nơi dì Hoa đang lúi húi rửa rau.
“Dì ơi, dì có biết đường lên núi Linh Nguyệt không ạ?”
Dì Hoa ngẩng lên, hơi ngạc nhiên.
“À, dì biết. Lên đó làm gì vậy con?”
“Dạ, con có chút việc với bạn nên phải lên đó,” Tuyết Nhung đáp qua loa.
Dì gật gù, rồi bắt đầu chỉ đường một cách rành mạch, thỉnh thoảng còn chen thêm vài tiệm quen dọc đường như mốc định vị. Nhờ thường xuyên đi giao hoa khắp thị trấn, dì nắm rõ từng ngóc ngách như lòng bàn tay.
Sau khi nghe xong, Tuyết Nhung gật đầu lia lịa, ghi nhớ kỹ lộ trình rồi cảm ơn.
“Con đi nha dì!”
“Ừ, đi cẩn thận đó. Đừng có leo trèo linh tinh nghe chưa.”
“Con biết rồi mà~”
Tuyết Nhung vẫy tay rồi phóng lên xe, nhanh chóng đạp khỏi cổng, hướng thẳng về phía ngọn núi xa xa ẩn hiện trong những đám mây, nơi cô sắp bắt đầu một hành trình kỳ lạ mà đến chính bản thân vẫn chưa thể tưởng tượng nổi.


0 Bình luận