Volume 1: "Tương lai là quá khứ của hiện tại!"
Chương 2: "Canh thịt hầm!"
0 Bình luận - Độ dài: 2,328 từ - Cập nhật:
Ding dong!
Tiếng chuông cửa vang lên bất ngờ, lấn át cả tiếng mưa và giọng nói trên màn hình. Thomas thoáng khựng lại, rồi vội bước nhanh trên sàn gỗ cũ kỹ. Sau lưng cậu, tivi vẫn tiếp tục phát, lời Hieda vọng lại:
“Trong giai đoạn đầu, Cục sẽ phối hợp chặt chẽ với các viện nghiên cứu, cơ sở khoa học và lực lượng an ninh quốc tế. Mục tiêu là vừa thúc đẩy tri thức, vừa thiết lập hệ thống cảnh báo sớm để mọi nguy cơ được phát hiện và xử lý kịp thời. Tương lai của nhân loại phụ thuộc vào việc chúng ta bảo vệ dòng chảy của thời gian ra sao.”
Cảnh chuyển ra hiên nhà. Linnea đang đứng trước cửa. Trên người cô là chiếc quần bò xanh tối màu ôm vừa vặn, phối cùng áo phông trắng giản dị bên trong và khoác ngoài một chiếc áo gió đen mỏng, gọn gàng nhưng vẫn toát lên vẻ năng động thường ngày. Mái tóc nâu đỏ được buộc gọn ra phía sau, để lộ khuôn mặt sáng, trong khi hai bím tóc nhỏ khác buộc gọn thả xuống khẽ đung đưa theo từng cử động, nhẹ nhàng chạm vào bờ vai.

Trong tay cô là hai túi nhựa trong suốt đầy ắp rau củ, bánh mì và các loại thịt tươi mua từ siêu thị bách hóa. Mùi hương của rau củ tươi, một ít bánh mì mới nướng phảng phất nhẹ quanh cô, như mang cả chút không khí tươi mới của chợ sáng theo về. Linnea đứng yên trước cánh cửa gỗ sồi nâu sẫm, khẽ dịch vai để giữ thăng bằng cho hai túi đồ.
Ánh mắt cô sáng lên một vẻ háo hức, gương mặt rạng rỡ nhưng không ồn ào, như thể nụ cười đang kìm lại sau đôi môi khẽ mím. Đó là nụ cười của sự quen thuộc, của niềm mong chờ một cuộc gặp gỡ đã trở thành thói quen, một phần trong cuộc sống thường ngày mà cô trân trọng hơn bất cứ điều gì khác. Cô đưa tay bấm chuông thêm một lần nữa.
“Đang ra đây...”
Tiếng đáp lại từ bên trong khiến cô khẽ nghiêng đầu cười, như thể cả thế giới vừa trở lại đúng nhịp điệu mà cô mong chờ.
Ngay lúc đó, bài phát biểu vẫn tiếp diễn, âm vang mơ hồ sau lưng Thomas:
“Thay mặt Cục Bảo an Thời gian, tôi xin gửi lời cảm ơn đến Hội đồng Liên bang, các quốc gia thành viên và những nhà khoa học đang ngày đêm cống hiến vì một thế giới tốt đẹp hơn. Đây là trọng trách lớn lao, nhưng tôi tin rằng cùng nhau, chúng ta sẽ hoàn thành.”
Thomas bước đến trước cánh cửa gỗ sồi sẫm màu. Bên cạnh là giá treo đồ quen thuộc, nơi chiếc áo khoác đen và mũ len xám vẫn nằm yên như từ mùa đông năm ngoái. Tiếng bước chân của cậu dừng lại. Bàn tay chạm vào tay nắm cửa đã sờn theo năm tháng.
Một tiếng cạch khẽ vang lên.
Cánh cửa dần mở, và khoảng cách giữa hai con người và cũng như cả một thế giới đầy ký ức—bắt đầu được nối lại.
Cánh cửa vừa hé mở, Thomas đã thấy Linnea đứng chờ ngoài hiên. Khuôn mặt cô ánh lên một niềm vui khó giấu, tươi tắn hơn hẳn thường ngày.
“Ủa…sao hôm nay trông hí hửng dữ vậy? Có chuyện gì vui à?” Thomas hỏi, với chất giọng chậm rãi.
Linnea khẽ nhắm mắt, đôi môi cong lên đầy tự mãn. Cô giơ cao hai túi rau củ và thịt tươi như khoe chiến lợi phẩm, giọng reo vang:
“Hôm nay tớ vừa săn được cả đống đồ giảm giá trong siêu thị đó nha!”
Thomas bật cười nhạt. Vẫn là Linnea của mọi ngày—cái tính hay lém lỉnh, ham săn đồ rẻ, nhưng khi cần thì lại cực kỳ nghiêm túc.
“À vậy à…”
“Nè! ‘À vậy à’ là có ý gì hả?” Linnea tặc lưỡi, ánh mắt lườm cậu đầy trách móc. “Cậu đúng là cái tính nhạt nhẽo ấy mãi không chịu thay đổi!”
Thomas hắng giọng, làm bộ nghiêm nghị nhưng giọng điệu vẫn đầy chọc ghẹo:
“Wow, Linny của chúng ta hôm nay đúng là xuất sắc! Chắc phải trao ngay cho cậu giải nhất cuộc thi Bà nội trợ của năm mới được.”
Anh lim dim mắt, nửa chán nản, nửa trêu đùa.
Nghe vậy, Linnea khẽ bật cười, lắc đầu bất lực. Cái kiểu đùa khô khan ấy—dù chẳng mấy duyên dáng, lại chính là thứ cô đã quá quen thuộc.
Cô đưa cho Thomas hai túi đồ vừa mua về. Anh nhận lấy rồi quay người bước vào trong nhà. Linnea thong thả bước theo sau, vừa đi vừa cởi chiếc áo khoác gió, treo lên chiếc giá gỗ quen thuộc ngay cửa, thói quen nhỏ chẳng bao giờ thay đổi mỗi lần cô ghé đến nơi này.
Trong căn phòng khách có lối thông liền kề với phòng bếp ấy, Thomas và Linnea đang chuẩn bị cho bữa sáng cho hai người họ. Căn bếp hình chữ “U” quen thuộc vẫn còn nguyên vẹn: Bồn rửa inox sáng bóng, chiếc lò vi sóng cũ, hàng kệ tủ ở phía trên để đựng chén đĩa, bếp gas kèm hệ thống hút mùi đã hoạt động suốt bao năm nay.
Trên thớt, Linnea khéo léo thái từng nhúm rau cải, dao lướt đi nhịp nhàng và gọn gàng. Còn Thomas thì vừa đặt nồi hầm xương bò lên bếp, mùi thơm dìu dịu bắt đầu lan tỏa ra.
Bên cạnh Linnea, nào là bắp cải, cà rốt, khoai tây được xếp ngay ngắn thành từng phần, như thể đã sẵn sàng cho nồi hầm nghi ngút khói.
“Để tớ làm phần khoai tây với cà rốt cho.”
Thomas chìa tay ra và nói.
“Cậu có chắc là được không đó, phải thái vuông đàng hoàng ra ấy? Trước giờ cậu dở tệ nhất ở khoản này rồi”
Linnea nhíu lông mày cảnh giác.
“Thì càng tệ mới càng phải tập cho quen chứ. Nếu chỉ làm những điều mình có thể làm thì sau này chẳng làm được gì đâu” Thomas cười nhạt tỏ vẻ đắc ý, giọng khăng khăng.
“Cậu nghỉ chút đi, làm cho mình ly gì uống đi.”
“Cà phê thì sao?” Cậu tiện miệng đề xuất, tay đã cầm dao.
“Cậu quên là tớ dễ say cà phê à?” Linnea vừa bật cười vừa lắc đầu.
“Cacao nóng là được rồi.”
Cô mở tủ lạnh, lấy hộp bột cacao cùng với đó là sữa tươi. Đặt chiếc ly dưới giá đỡ của máy pha nước nóng. căn phòng bếp ấm cúng và yên bình, ngoài âm thanh trò chuyện của hai bọn họ ra thì chỉ vang vọng lại chút âm thanh từ chiếc tivi ngoài phòng khách
Một biên tập viên nam trên màn hình nói:
“Để kết thúc bản tin ngày hôm nay, sau đây sẽ là chuyên mục phóng sự ít phút cuối của chương trình”.
Biên tập viên nữ bên cạnh nối lời:
“Ngay lúc này đây chúng ta đang được kết nối trực tiếp đến trạm không gian quốc tế Dexiosis-01, trên màn hình là giáo sư tiến sĩ vật lý Howard. Xin kính chào ông ạ.”
Ở trong cabin của trạm không gian, bức tường lót đệm trắng, các thiết bị điện tử, màn hình, máy đo chi chít trong buồng. Một nhà khoa học với bộ râu quai nón và cặp kính dày toát ra vẻ già dặn đang lơ lửng trong môi trường không trọng lực. Ông nhìn thẳng vào máy quay, mỉm cười nhẹ như chuẩn bị cất tiếng nói thành lời:
“Xin kính chào đài truyền hình và quý vị khán giả!” vị giáo sư với chất giọng trầm, từ tốn nói. “Trước hết chúng ta cần hiểu rõ về môi trường không trọng lực, môi trường không trọng lực là...” giữa lúc vị giáo sư đang giải thích những khái niệm thì trong lúc đó câu chuyện tại gian bếp vẫn tiếp diễn:
“Thế, cậu thấy chuyến đi tuần trước ở chỗ họ hàng tớ thế nào?” Linnea hỏi, tay khuấy đều ly cacao, lưng tựa vào cạnh bàn bàn ăn.
Thomas vẫn chăm chú thái từng miếng rau củ, tiếng dao lách cách đều đặn. Anh đáp, giọng chậm rãi nhưng ẩn chứa chút bâng khuâng:
“Vui lắm… cảm giác như tớ đang đi tìm lại được chính mình hồi nhỏ vậy.”
Nồi xương bò sôi lục bục trong căn bếp, mùi hương lan tỏa nơi. Thomas cúi người thái những miếng khoai tây thành từng khối vuông, còn Linnea thì khuấy ly cacao nóng. Giữa tiếng dao chạm thớt, câu chuyện bỗng trôi về những ngày xưa cũ.
“Cậu còn nhớ hồi nhỏ,” Linnea bật cười, “Cái đĩa bay nhựa tụi mình hay chơi ở công viên ấy, cậu lỡ ném mạnh quá thế là nó bay vào bụi rậm của khu đất hoang. Rốt cuộc là phải tìm đến tối mới lôi ra được!”
“À đúng rồi...” Thomas khẽ cười, ánh mắt đầy hoài niệm “...Cái hồi đó...”
Linnea nhanh nhảu:
“À phải rồi nữa, cậu có nhớ cái hôm dự báo thời tiết bảo rằng trời sẽ mưa không. Nhưng mà ở trên trung tâm thành phố có lễ hội diễu hành ấy, tụi mình lén trốn đi lên đó xem rồi mắc mưa” Linnea cười: “Thế là lúc về thì ướt như chuột lột. Kết quả là cậu bị ốm, còn cả hai thì bị cha mẹ cậu mắng te tua luôn!”.
“Cha mẹ tớ vốn nghiêm khắc lắm. Nhưng đôi khi lại ân cần và dịu dàng nữa...Hồi đấy vui thật ấy...” Thomas ngập ngừng, giọng trầm lại: “Giá như tớ lại được gặp họ thêm lần nữa!” Thomas nhíu lông mày, hai con ngươi có chút vô hồn.
Cậu khựng tay, lưỡi dao dừng lại giữa chừng. Một thoáng im lặng lướt qua, mùi nước hầm nghi ngút làm không khí thêm phần nặng nề.
Linnea chợt nhận ra, giọng hạ xuống:
“Xin lỗi… tớ lỡ nhắc đến chuyện không vui rồi.”
Thomas hít sâu, cố nặn ra một nụ cười nhạt.
“Không sao đâu. Chuyện đã qua rồi… Nhưng bằng mọi giá, tớ sẽ tìm ra sự thật đằng sau sự biến mất của họ.”
Khoảng lặng trong căn phòng lại tiếp diễn, tiếng tivi lại tiếp tục vang vọng. Lúc này giáo sư Howard đang mô phỏng thí nghiệm về không trọng lực. Ông liền xé một bịch khăn giấy ướt, chiếc bịch rỗng lơ lửng trên không trung. Howard liền vắt khăn ướt ấy, để lại những giọt nước lơ bay trên không trung
“Như quý vị thấy, những giọt nước không rơi xuống mà tạo thành từng khối cầu… đây chính là một minh chứng trực quan về tính chất liên kết trong môi trường không trọng lực...”. Xoẹt—màn hình tivi bất chợt nhiễu sóng.
Ở trong gian bếp ấy, để phá đi bầu không khí nặng nề, cô vội đổi giọng tươi hơn:
“À còn nữa…cậu nhớ hồi trường tiểu học trường mình tổ chức chuyến đi thực tế không?...Đến cái khu bảo tồn có cả rừng tự nhiên lẫn mấy công trình cổ ấy”
Ký ức ùa về. Ngày đó, cả lớp đi theo thầy cô trên lối mòn chính. Duy chỉ có Thomas là người đi theo sau cùng, cậu tò mò lấy tấm bản đồ từ một bảng chỉ dẫn.
“Cậu còn nhớ không...?” Linnea tiếp tục: “Hồi đấy cậu chán đến cái mức tách đoàn, tụi tớ đi đằng trước thấy thế cũng đi theo. Kết quả là cả lũ bị lạc đường luôn. Tuy bị lạc nhưng may mà rồi sau đó...”
Cô bỗng ngừng lại giữa chừng, như thể lạc mất dòng ký ức. Cặp lông mày khẽ chau lại, ngón tay cô chống lên cằ. Đầu ngẩng, ánh mắt hướng lên trần nhà, lần tìm điều gì đó đã lãng quên.
“Kì lạ thật… sao tớ không nhớ được nhỉ.” Linnea lẩm bẩm, thoáng bối rối.
Đúng lúc ấy, màn hình tivi sau khi nhiễu sóng thì chợt chuyển sang bình thường, biên tập viên xuất hiện, tiếp tục nói:
“Xin lỗi vì sự gián đoạn đường truyền, chúng tôi vừa kết nối lại với giáo sư Howard”
Màn hình chuyển sang giáo sư Howard trong cabin. Trên khung hình, những khối cầu nước vẫn lơ lửng ở đó, nhưng chiếc khăn giấy lại nằm gọn trong bịch, chưa hề bị xé.
Thomas bật cười châm chọc:
“Trí nhớ của cậu đúng là tệ thật đó!”
“Cậu thì khá khẩm hơn tớ sao? Thậm chí cậu còn hay quên nhiều hơn cả tớ” Linnea liếc sang, đáp trả lại.
Thomas lau tay vào khăn, mở ngăn tủ lấy ra một khung ảnh nhỏ đặt trên bàn. Trong khung là tấm hình chụp chung hồi tiểu học, mấy đứa trẻ hồn nhiên vui cười trước bãi đất trong công viên, Ở đó có Thomas, Linnea…và khoảng trống mơ hồ nào đó cứ khiến anh cảm thấy bất an.
“Hình như bức ảnh này...” Thomas khẽ nói, “có gì đó kì lạ nhỉ… như thể nó thiếu cái gì nhỉ?”
Linnea quay sang nhìn. Trong mắt cô, mọi thứ vẫn bình thường, chẳng hề có dấu vết nào khác thường. Cô mỉm cười, lắc đầu:
“Tớ thấy bình thường mà. Chắc cậu nghĩ nhiều quá thôi.”
Thomas im lặng, ngón tay lướt nhẹ trên khung ảnh, như cố níu lấy một mảnh ký ức đang phai nhạt dần theo thời gian.
Âm thanh từ chiếc tivi vẫn vang đều từ chiếc tivi phía sau, tạo thành lớp nền mơ hồ cho cuộc trò chuyện của hai người họ...
0 Bình luận