Volume 1: "Tương lai là quá khứ của hiện tại!"

Chương 1: "Nơi mọi thứ trở về"

Chương 1: "Nơi mọi thứ trở về"

[note89722]- 1/8/2031

Thomas bừng tỉnh.

Hơi thở dồn dập như thể vừa bị rút khỏi một cơn lũ dữ. Cậu bật dậy, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, tim đập mạnh đến mức tưởng chừng như đang đánh trống trong lồng ngực, một giọt lệ cuối cùng lăn dài xuống gương mặt cậu.

Âm thanh điện tử vang lên đều đều bên tai:

Beep... Beep... Beep...

Tiếng báo thức quen thuộc lúc sáu giờ sáng vang lên rõ mồn một—Đây là hiện thực. Chiếc đồng hồ kỹ thuật số cũ kỹ nằm ở trên tủ bàn nhỏ bên cạnh đầu giường cậu suốt bấy lâu nay, cùng với đó là chiếc đèn ngủ đã sờn màu.

Kế bên cạnh đó là sợi dây chuyền—kỷ vật cuối cùng của cha mẹ cậu khẽ phát ra ánh sáng xanh nhạt, mập mờ rồi dần lụi tắt như một nhịp thở mơ hồ. Ánh sáng ban mai len qua khe rèm, để lại lên bức tường trắng nhợt một vệt vàng cam dịu nhẹ, kéo dài như một ký ức lặng thinh giữa căn phòng lạnh lẽo.

Thomas tắt báo thức rồi thở phào một cái. Rồi cậu nằm ngửa lại xuống giường, tay phải xòe bàn tay đưa lên, chậm rãi vươn về phía trần nhà—như thể cố chạm đến thứ gì đó vừa vụt biến khỏi tầm với.

“Mình... vừa mơ à?”“…Ác mộng sao?”

Cậu tự hỏi, nhưng không tìm thấy câu trả lời nào bên trong đầu mình. Chỉ có cảm giác nặng trĩu còn vương lại trên lồng ngực. Một loại trống rỗng không thể gọi tên.

“Lạ thật...”

Những hình ảnh—cây cầu kim loại, ánh đèn huỳnh quang, ánh mắt của ai đó, và cả…bản thân cậu đầy thương tích lướt qua đầu như những thước phim bị xóa nhòe. Chúng từng ở đó, rõ ràng và sống động đến ám ảnh.

Nhưng giờ đây, mọi chi tiết cứ như đang bị thứ gì đấy cố tình làm mờ đi.

“Tại sao mình không nhớ nổi? Chỉ vừa mới… vài giây trước thôi mà.”

Cậu ngồi lặng trên mép giường, hai bàn tay đặt trên đùi rồi siết chặt lại thành nắm đấm. Đầu cúi thấp, trán nhăn lại, như đang cố giữ cho những mảnh vỡ trong tâm trí khỏi rơi tung tóe. Một cảm giác khó tả len lỏi trong lồng ngực. Không hẳn là buồn. Không hẳn là đau. Mà là thứ gì đó sâu hơn—một nỗi tiếc nuối âm ỉ, giằng xé, như thể đã đánh mất một điều quan trọng mà chính mình cũng chẳng thể gọi tên.

Cậu hít một hơi dài, rồi ngẩng đầu lên. Cảm thấy không thể cứ mãi như thế này. Thomas đứng dậy. Ánh sáng ban mai đã rọi qua khe rèm, báo hiệu một ngày mới bắt đầu—dù bên trong cậu, điều gì đó vẫn chưa từng kết thúc.

Cậu tiếp tục sinh hoạt như mọi khi cậu vẫn thường làm, những miếng gạch bông lát tường khiến cho những tia sáng từ chiếc đèn trần huỳnh quang lờ mờ sáng hơn một chút. Trong gương hiện lên là gương mặt cậu đang đánh răng—một khung cảnh tưởng chừng tầm thường, nhưng lại quá đỗi quen thuộc. Cậu lặp đi lặp lại một hành động vô thức, chiếc bàn chải xoay nhẹ, qua lại theo thói quen. Ánh mắt cậu xa xăm nhìn vào gương, cậu muốn tìm kiếm thứ gì đấy đã mất.

Đã một năm trôi qua kể từ ngày Thomas quay trở lại ngôi nhà này—nơi từng gắn liền với tuổi thơ, với những bữa cơm gia đình và tiếng cười ấm áp của cha mẹ. Trước đó, sau biến cố năm ấy, cậu đã sống cùng ông bà suốt ba năm.

Điều kỳ lạ là cậu không hề nhớ rõ biến cố đã xảy ra. Trong ký ức chỉ còn sót lại vài mảnh ghép rời rạc: hình ảnh cha mẹ—những nhà khoa học miệt mài nghiên cứu về vật lý và thời gian cùng với đó là buổi chiều khi những người đàn ông mặc vest đen đến tận nhà, thông báo về sự mất tích của họ. Họ gọi đó là sự hy sinh cao cả cho khoa học, một cái chết tử vì đạo.

Ngoài những lời đó ra, tất cả chỉ còn lại sự im lặng. Ngôi nhà vẫn đứng đây, mọi thứ vẫn y nguyên như ngày nào, nhưng với cậu, nó chưa bao giờ còn như trước nữa. Và giờ đây, khi nhìn chính mình trong gương, giữa khung cảnh quen thuộc của căn nhà, hình bóng cha mẹ lại thoáng qua trong tâm trí—mong manh và xa xăm, như thể ký ức ấy chưa từng thuộc về cậu.

Giữa làn suy tưởng chậm rãi, hình ảnh của cha mẹ bỗng hiện lên trong tâm trí cậu—mờ nhòe nhưng day dứt. Bàn tay của mẹ dịu dàng xoa đầu cậu trong những buổi tối muộn dạy học cho cậu; giọng nói trầm ấm của cha vẫn vang vọng đâu đó trong không gian này, dù thực tại đã không còn. Cảm giác mất mát không quá dữ dội, mà thấm dần, như một dòng nước lạnh lẽo đang âm thầm thấm vào từng góc ký ức.

Trong những tháng ngày cô đơn, chỗ dựa duy nhất của cậu là ông bà và Linnea—người bạn gắn bó từ thuở ấu thơ. Chính họ đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp cậu bước qua quãng thời gian tăm tối nhất. Dù biết hy vọng tìm lại cha mẹ là vô cùng mong manh, cậu vẫn kiên định dấn bước. Bởi lẽ, chỉ cần một tia hy vọng thôi cũng đủ để tiếp thêm sức mạnh, giữ cậu đứng vững giữa những tháng ngày u ám của cuộc đời.

Khung cảnh chuyển dần sang phòng tắm. Dòng nước từ vòi sen ào ào xối xuống, chảy dài trên thân thể cậu. Làn nước lạnh buốt lướt qua da thịt khiến cậu khẽ rùng mình. Cậu đứng yên, để mặc cho nó cuốn trôi tất cả—bụi bặm, mệt mỏi, những ý nghĩ phiền muộn lẫn niềm nuối tiếc. Có thứ gì đó như đang dần được rửa sạch, nhưng chẳng bao giờ biến mất hoàn toàn. Chỉ còn tiếng nước rơi vang vọng, vang đều trong căn phòng nhỏ hẹp.

Một lúc sau, cậu bước ra ngoài. Trên người là chiếc áo phông xám nhạt, còn phảng phất hơi ẩm. Chiếc quần đùi nâu ôm gọn lấy hông—thói quen giản dị từ ngày sống với ông bà. Mái tóc ướt rũ xuống trán, được lau khô qua loa bởi chiếc khăn vắt hờ trên cổ.

Ting

Chiếc điện thoại trên đầu bàn sáng màn hình. Cậu với tay, mở ứng dụng tin nhắn. Linnea.

“Tầm 30 phút nữa tớ ghé qua nhé.”—Ngay sau đó, một dòng thông báo khác lại hiện lên: “Tớ ghé siêu thị bách hóa mua ít đồ rồi sẽ qua liền”.

Đôi mắt cậu lướt nhanh qua dòng chữ. Khóe môi bất giác nhếch nhẹ, để lộ một nụ cười mờ nhạt mà chính cậu cũng không nhận ra.

Tiếng sùng sục của máy pha cà phê và chiếc cốc sứ trắng để đựng phía bên dưới. beep—những dòng nước đen cùng với hơi nước sôi, một mùi hương thơm lan tỏa khắp gian phòng bếp. Cậu mở chiếc tủ lạnh cũ kĩ của mình và lấy hộp sữa tươi, quay trở lại bếp. Cậu lấy ly cà phê ra khỏi cái máy, hơi nước tỏa ra nghi ngút. Rồi cậu đổ một ít sữa tươi vào, cho vào đó một ít đường và khuấy đều. Cầm ly trên tay cậu đi ngang qua chiếc tivi màn hình phẳng kỹ thuật số, bàn tay cậu với lấy cái remote và chậm rãi vươn đến chiếc tivi.

Cạch—Khung cảnh chuyển sang góc phòng khách rộng hơn, cậu đang chạy trên máy chạy bộ đặt ở góc phòng khách.

Trên màn hình, những bản tin thời sự quen thuộc lại vang lên, hai biên tập viên—một nam và một nữ trong những bộ đồ comple tối màu trang nhã với giọng nói điềm tĩnh và trang trọng đang truyền tải những tin tức mới nhất trong ngày.

“Ngày hôm nay, đất nước Cộng hòa Liberius chúng ta và toàn thể thế giới long trọng tổ chức lễ tưởng niệm 20 năm sau đại thế chiến III, các đài tưởng niệm trên khắp các quốc gia ngập tràn hoa tươi và du khách đến viếng thăm. Đồng thời, sự kiện này cũng đánh dấu cột mốc tròn 10 năm kể từ ngày thành lập Liên bang Quốc tế của chúng ta.”

Hình ảnh hiện lên màn hình: những vòng hoa trắng, đỏ phủ kín bậc thềm các đài tưởng niệm ngoài trời; dòng người nối dài trong không khí trang nghiêm; tiếp đó là nghi thức cắt băng khánh thành một tượng đài mới, khắc ghi hình ảnh các nguyên thủ quốc gia đã góp phần chấm dứt cuộc chiến.

Ngay khi bản tin vừa kết thúc, để giữ mạch chương trình liền mạch, biên tập viên nhanh chóng chuyển sang tin tức tiếp theo. Chiếc tivi màn hình phẳng vang lên đều đặn khi Thomas đang chạy bộ trên máy ở góc phòng ngay bên cạnh chiếc tivi:

“Hội đồng Chính phủ Liên bang Quốc tế cùng cộng đồng thế giới vừa chính thức công bố việc thành lập Cục Bảo an Thời gian—lần đầu tiên trong lịch sử.”

Ngay sau đó, màn hình truyền hình lập tức kết nối trực tiếp đến phóng viên tại hiện trường. Khung cảnh là một quốc gia thuộc Liên bang ở lục địa phía Đông; trời mưa rả rích trong buổi xế chiều âm u. Giữa màn mưa, người phóng viên trong chiếc áo khoác tối màu, tay cầm chiếc dù đen, cất giọng tường thuật:

“Trước những bước tiến vượt bậc của nhân loại trong công nghệ và việc khai thác các nguồn tài nguyên mới, đặc biệt là Fulgorite—một loại khoáng sản có chứa nguyên tố thời gian, nhằm bảo đảm an toàn trong nghiên cứu cũng như ứng dụng thực tiễn, hội nghị quốc tế đã đi đến thống nhất thành lập Cục Bảo an Thời gian. Và sau đây, xin mời quý vị theo dõi phát biểu của Cục trưởng Hieda Kyuken...”

Chiếc tivi thì phát ra những âm thanh tin tức mà Thomas chẳng hề để tâm, cậu chỉ muốn căn phòng vơi đi sự vắng lặng trong căn nhà của mình. Lúc này trời đã sáng hơn lúc trước, những ánh nắng ban mai từ khu vườn nhỏ chiếu qua cửa sổ và cửa kính dẫn ra vườn, khiến căn phòng cậu ngập tràn ánh sáng.

Khung hình trên tivi lại chuyển sang hội trường họp báo ngoài trời. Dưới ánh đèn flash chớp liên hồi, một người đàn ông trung niên với dáng vẻ rắn rỏi bước lên bục phát biểu. Ông khoác bộ vest đen, thắt cà vạt đen chỉn chu; hai cấp dưới che ô đứng hai bên, trong khi cơn mưa rả rích không ngừng rơi. Giọng nói trầm ấm của ông vang vọng qua hệ thống loa. Đó chính là Hieda Kyuken, Cục trưởng đầu tiên của Cục Bảo an Thời gian.

Giọng nói trầm ấm, dõng dạc của ông vang vọng qua hệ thống loa:

“Đã năm năm kể từ ngày nhân loại phát hiện và khám phá ra sự hiện diện của hạt thời gian. Để bảo đảm an toàn trong việc quản lý và sử dụng, sự ra đời của Cục Bảo an Thời gian không chỉ mang ý nghĩa biểu tượng, mà còn là bước đi tất yếu để gìn giữ hòa bình và ổn định lâu dài. Nhiệm vụ của chúng tôi là giám sát, kiểm soát và ngăn chặn mọi hành vi lạm dụng công nghệ thời gian—dù trong nghiên cứu khoa học, ứng dụng dân sự hay mục đích quân sự. Chúng ta không thể cho phép những sai lầm từng đẩy thế giới vào khói lửa tái diễn một lần nào nữa.”

Ông dừng lại một thoáng, ánh mắt kiên định quét qua hàng ống kính máy quay.

Ding dong!

Tiếng chuông cửa vang lên bất ngờ, lấn át cả tiếng mưa và giọng nói trên màn hình. Thomas thoáng khựng lại, rồi vội bước nhanh trên sàn gỗ cũ kỹ. Sau lưng cậu, tivi vẫn tiếp tục phát, lời Hieda vọng lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
(Nhạc đề xuất cho volume 1: Navjaxx, GOLDKID$ - Heavenly)
(Nhạc đề xuất cho volume 1: Navjaxx, GOLDKID$ - Heavenly)