Volume 1: "Tương lai là quá khứ của hiện tại!"
Chương 0: Điểm Không! (Zero Point)
0 Bình luận - Độ dài: 445 từ - Cập nhật:
-31/7/2036
Bóng tối ngập tràn tất cả, bao trùm và phủ kín xung quanh, những mảnh ký ức mơ hồ, những hình ảnh lập lòe và lướt qua trong tâm trí. Khung cảnh một nhà kho rộng lớn—trần cao, trụ thép. Rồi một hành lang dài đầy lạnh lẽo, tường trắng, sàn kim loại, âm vang của những tiếng bước chân không hiện hình. Ánh sáng trắng mờ huyền ảo của bóng đèn huỳnh quang, đến cánh cửa thép rất quen thuộc đang khép lại sau lưng ai đó, những nhân viên an ninh trong bộ đồ đen đang rượt đuổi theo hình bóng ai đó, những sự chống trả quyết liệt của những người đồng đội của cậu.
Một cây cầu treo bên trong một xưởng nghiên cứu. Cậu đứng trên đó, nhìn sang một thứ gì đó khổng lồ đang phát sáng nhè nhẹ. Một thiết bị—một cỗ máy? mà cậu biết rõ đến từng đường viền, dù không nhớ vì sao. Gương mặt cô gái với mái tóc nâu đỏ hạt dẻ xuất hiện trong làn ánh sáng nhạt. Đôi mắt cô ánh lên sự tiếc nuối không nói thành lời. Cô ấy cũng ở đó với cậu—ở khoảnh khắc nào đó sắp xảy ra. Hoặc đã xảy ra...
Xoẹt-khung cảnh xung quanh đổi màu, cậu thấy mình đang đứng trên lối đi bộ trong một công viên, dưới ánh nắng của chiều thu và mặt hồ phủ đầy lá phong. Đối diện với cậu là một cô bé với mái tóc xám bạc, cô ấy đứng lặng lẽ dựa vào lan can và đang nói điều gì đó...nhưng âm thanh không hề vang lên. Mọi thứ trở nên quen thuộc đến lạ thường.
Bóng tối lại ập đến một lần nữa, lần này nhanh và dữ dội hơn. Cậu nhìn thấy chính mình trong bóng tối–ngã khụy xuống hai đầu gối, hai tay chống xuống đát, khuôn mặt ngước lên với đầy vết trầy xước như thể vừa xô xát với ai đó. Ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước đầy sự căm phẫn. Mọi thứ dần mờ đi, sau cùng chỉ còn lại những giọng nói.
“Chúng ta không kịp rồi...”
“...đừng đánh mất những kí ức này.”
Khựng lại, những âm thanh dần nhỏ đi—“lần sau không được phép thất bại, rồi ngày mai sẽ đến...”
Một luồng ánh sáng trắng chói lóa chiếu rọi khắp cả không gian rồi dần dịu đi để lại đó một màn đen tĩnh lặng.
Và sau cùng, chỉ còn lại một tiếng gọi mơ hồ-từ một ai đó, hoặc từ chính bản thân mình:
“Thomas...”
0 Bình luận