Tháng chín trong giấc mơ nọ, bà Lucia, vợ của bác sĩ Hendrix, đã tố giác Naomi thắt cổ con mình. Vì thế Naomi bị đình chỉ học trong hai tuần. Có lẽ Ban Giám hiệu nhà trường nghĩ rằng vậy vẫn chưa là đủ nên họ bắt cô phải xin lỗi Spencer.
Nhưng Naomi, thay vì cố gắng làm điều vô nghĩa, cô dành cả buổi hôm đó để cố hiểu tại sao con chó lại biến mất.
Tại sao nhỉ? Sao nó lại bỏ lại mình?
Chó bơi giỏi…
Không, nó không bơi giỏi đến thế. Chắc chắn vậy. Chắc chắn… Chắc chắn là vậy nhỉ?
Hai tuần sau, con chó vẫn không được tìm thấy, hành lang căn nhà vẫn tối tăm và những vết bầm trên người Naomi vẫn đang tăng dần đều.
Naomi lớn đứng ở góc hành lang, quan sát Naomi bé bị đánh.
“Mày nghe kĩ đây, tao mà nghe con đàn bà kia lảm nhảm về việc mày làm gì Spencer nữa, tao thề là cái bản mặt của mày sẽ đi tong.”
Câu nói quen thuộc ấy lại vang lên.
Naomi bé gật đầu, và bị bồi thêm một phát nữa vào vai phải. Cơn đau khiến cho cô phải tự cắn lưỡi để ngăn tiếng khóc phát ra.
Mặc dù dựa trên biểu cảm của Ella, bà chưa thấy chừng này đã là đủ. Tuy vậy, không hiểu sao, bà vẫn lẳng thứ tóc trắng trước mặt xuống đất rồi đi vào phòng ngủ. Chẳng làm thêm gì nữa.
Naomi lớn di chuyển lại gần.
Cô muốn bóp cổ con nhóc đó, dù đó có thể là chính cô. Nhìn nó đau đớn khiến cô bực mình.
Từ trong phòng ngủ, Ella đi ra, ném lọ Neosporin và lọ thuốc nhuộm vào người Naomi bé, làm cô khẽ rên rỉ.
“Con cảm ơn nhiều ạ.”
Cô mừng rỡ kêu lên. Nhưng đáp lại, Ella nheo mắt, mặt bà nhăn lại, tỏ rõ vẻ ghê tởm.
“Cút.”
Naomi lặng lẽ cầm mấy lọ thuốc rồi rút lui khỏi nhà bếp.
Sau khi cánh cửa phòng tắm khép lại, cô dựa lưng vào tường. Dưới chiếc gương là một đống thuốc các loại ném bừa vô bồn rửa mặt. Và bên cạnh cô bé, Naomi lớn cũng ép người lên tường, nhưng cái cô chú ý là bóng tối phủ lên gương mặt bản thân khi còn bé của mình.
Một nỗi u uất lạ thường.
Chỉ là một con vật thôi mà, không phải sao? Sao lại phải buồn thế?
Naomi bé ngồi sụp xuống, cúi gằm mặt vào đầu gối. Hai khóe mắt cô sưng đỏ lên. Cô hít một hơi thật sâu rồi bật khóc thút thít. Những giọt lệ cứ rơi lên áo như thể đang tắm vậy. Và cứ mỗi khi cô thở ra, đôi mắt lại nhòe đi cùng với tiếng kêu ngày càng to.
Cô tự cắn vào ống tay để không làm phiền Ella.
Làm ơn, tôi muốn chết.
“Nhưng mày không làm được.” Naomi lớn nói, dù biết rằng cô bé sẽ không nghe thấy. “Mày sẽ chẳng bao giờ làm được. Mày…” Cô không nói với Naomi bé. “Mày là kẻ vô dụng hoàn toàn.”
Và Naomi lớn cũng rơi nước mắt. Giá như Mani có ở đây, nó sẽ mỉa mai cô bằng sự thật tàn nhẫn của nó.
Nhưng nó không ở đây.
Nãy giờ nó không ở đây.
Và nó sẽ không đến đây.
Cô chỉ đang tìm một cái cớ thôi.
Bỗng, có tiếng gõ cửa từ bên ngoài nhà, khiến Naomi bé giật mình thon thót. Cô lê ra khỏi phòng tắm, nhưng chỉ vừa kịp ló đầu ra ngoài thì lui vào trong ngay.
Cô lấy chiếc kéo đặt trong cái lọ trên bồn, cắt phăng đi phần tóc ngang vai rồi ném phần bỏ đi đó vô túi bóng đựng rác dưới sàn. Sau đấy, cô nhỏ thuốc nhuộm ra tay và cứ như vậy mà thoa lên đầu.
Mái tóc của cô chưa bao giờ sạch sẽ cả.
Nheo mắt, Naomi lớn nhận ra rằng cô chưa bao giờ được hướng dẫn một cách đàng hoàng.
Lần trước cô nghĩ đến việc sử dụng thuốc nhuộm cũng là do Ella vô tình làm rơi tấm hình của anh hai. Bà lấy tấm hình đó lên rất nhanh nên cô không thấy mấy thứ khác, chỉ trừ mái tóc.
“Con có thể là con trai không ạ?” Khi ấy Naomi hỏi một cách ngây thơ.
Một ý tưởng dường như lóe lên trong đầu Ella, bà đưa lọ thuốc nhuộm mà bà thường xài mỗi khi tóc bị bạc đi nhưng không chỉ dẫn gì thêm. Rồi khi Naomi hỏi cách sử dụng, bà đập mạnh cái vá múc canh vào cẳng tay trái cô và nói:
“Mày tự làm đi.”
Tiếng chuông cửa lại vang lên, đẩy Naomi sau này về thực tại. Cô nhìn thấy Naomi bé đã đi ra ngoài hành lang để mở cửa.
Naomi lớn cũng lẽo đẽo theo.
Không hiểu sao, có một cảm giác lo sợ mông lung luẩn quẩn trong đầu cô.
“Vì mày luôn luôn đồng ý với Ella đúng không? Rằng hôm ấy, chẳng có ai mang lại hi vọng cho mày cả. Điều ấy sẽ bớt đau đớn hơn.”
Mani đứng ở phía bên kia hành lang trước cửa sau căn nhà.
“Chúng ta đều là những kẻ hèn nhát, chẳng thể ngừng khóc khi bị đánh. Và với một người hạnh phúc như anh ta, ăn một cái nồi và đứng nhìn người mẹ từng yêu thương mình biến mất, điều ấy khiến anh ta buồn nôn.”
Mani mỉm cười, giọng cao vút.
Cánh cửa chính bật mở và một hình bóng quen thuộc xuất hiện.
Michael đứng đó, vẫn mặc chiếc áo mưa màu xanh lá, tay trái đã được băng bó.
Naomi bé sởn da gà, cô run rẩy hỏi:
“A…” Cô bước lùi lại. “Em chào anh. Anh là…?”
Michael dường như cũng nhận ra cô.
“Ô, nhóc là đứa hôm nọ…”
Naomi bé chắp tay rồi cúi đầu.
“Em xin lỗi, em xin lỗi rất nhiều.”
Michael bối rối kêu lên:
“Không, đó không phải lỗi của nhóc…”
Khuôn mặt Naomi bé tối sầm đi, cô nhìn chằm chằm vào vết thương mà mình gây ra.
A…, chắc chắn là anh ấy sẽ nói rằng đấy là do cô.
Cô xong rồi.
Bất thình lình, từ đằng sau, Ella nói vọng đến:
“Ai đấy?”
Naomi lớn giật mình, mắt cô mở to, da gà nổi hết lên và một cảm giác quen thuộc kì lạ dâng lên trong cổ họng.
Naomi bé nhìn Michael rồi ngó lại vào trong nhà. Cô loay hoay không biết nên làm gì, chỉ đành xoa đầu cho bình tĩnh lại.
“Dạ, có người đến nhà mình ạ,” cô nói to, quay sang Michael. “Anh tên gì ạ?”
Naomi lớn nhìn vẻ mặt của Michael, giờ cô mới thấy hình như là anh trông tươi tắn hơn nhiều so với sau này. Bất chấp việc đã bị cô nhóc trước mặt cắn một phát trên tay, anh vẫn trả lời thật lòng:
“Ô, anh quên mất. Anh tên là Michael…” Anh dừng lại một lúc. “Hình như lần trước, có đoạn trên tóc em màu trắng đúng không?”
Naomi lớn nhận ra cái nhướng mày thoáng qua của chính mình hồi trước.
“Dạ,” Naomi bé nói dối. “Anh chỉ nhìn nhầm thôi.”
“Thế à? Tại anh không nhớ nhiều về bác sĩ Hendrix nên không rõ chú ấy có con gái không. Kiểu trong cả cái thị trấn này, chú ấy chắc là người duy nhất có tóc trắng-“
Cắt lời, Naomi bé hét lớn cho Ella nghe:
“Người này tên là Michael ạ!”
Không có tiếng đáp lại.
Naomi lớn nhìn về cuối hành lang. Mani đang dõi theo thứ gì đó trong căn phòng của Ella.
Đột nhiên, Ella xông ra khỏi phòng, vô tình đập cẳng tay trái của mình vào tường. Theo đó, Mani biến mất.
Michael nhìn Ella, vừa bất ngờ, vừa mỉm cười.
Dường như không tin vào mắt mình, Ella hỏi:
“A, Mike?”
“Con chào mẹ.” Michael mừng rỡ đáp.
Naomi lớn dụi mắt.
Từ từ, cái gì cơ? Vậy ra anh ta tóc nâu à? Tưởng anh phải tóc đen chứ? Khoan đã nào… Tại sao anh lại là người nhận nuôi tôi? Từ từ…
Anh vừa nói gì cơ?
Cả hai phiên bản của một cô bé cùng lẩm bẩm một chữ:
“Mẹ?”
Ella lao về phía Michael và ôm chầm lấy anh ta. Bà ôm anh rất chặt, không muốn anh di chuyển. Một cái ôm thật đáng ao ước.
Thật ghen tị làm sao. Giá mà đó là cô.
“Có thật là con đấy không, Mike?” Ella bật khóc.
“Vâng.” Michael trả lời.
Naomi bé nhìn Michael, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Nhưng cô không nói gì hết. Cô chưa muốn bị đánh.
“Bảy năm rồi đó, từ cái hồi con bị bắt đi.”
Ella cười thật tươi.
Nụ cười đấy bóp nghẹt Naomi.
Michael “được phép” ôm lại Ella. Anh nói:
“Con cũng chỉ mới nhớ lại gần đây thôi. Mấy năm qua con không nhớ gì hết.”
Ella gạt đi:
“Thôi, nhớ hay không nhớ thì con cũng về đây rồi. Con vào nhà chơi.”
“Vâng ạ. À mà mẹ ơi?”
Ella buông tay ra, hỏi lại:
“Sao thế?”
“Cho con hỏi, bé này là ai thế ạ?”
Giây trước, Ella còn dịu dàng nhìn Michael; giây sau, bà nhìn Naomi với một sự lạnh lùng khó tả.
“À, mẹ nhặt từ đâu đó về ấy mà.”
Naomi bé nghiêng đầu, không hiểu.
Trong khi đó, Naomi lớn rùng mình. Một giọt nước mắt rơi xuống má trái cô. Phải đến tận bây giờ cô mới biết câu nói đó có nghĩa là gì. Ước gì cô biết điều đó sớm hơn.
“Em gái?” Michael bỗng kêu lên, làm Ella đứng khựng lại. “Con nhớ hình như nhà mình có đứa nữa mà đúng không?”
Ella quay lại nhìn anh. Vẻ mặt của bà khiến Naomi sợ. Không biết bà có định làm gì Michael không.
“Em gái con, nó ch-“
Nó sao?
Ella im lặng, nhìn chằm chằm vào Naomi rồi tặc lưỡi.
Naomi lớn không hiểu lúc đó bà đã nghĩ gì. Dù vậy, cô biết bà muốn gì.
Nó chết rồi.
Ngắn gọn thôi, nhưng khó khăn đến vậy sao?
“Đây là con của bố con đấy.” Ella nói.
Lạ làm sao, cô không bất ngờ. Naomi lớn có một cảm giác rằng mẹ mình không muốn làm đứa con yêu dấu phải buồn. Một hình mẫu mà bà tôn thờ, một bản sao ngoan ngoãn của người đàn ông kia.
“Con gái của bố con… cũng là con của mẹ đúng không?” Michael ngắc ngứ hỏi.
Ella gật đầu cho qua.
“Cũng gần giống vậy.” Bà lẩm bẩm.
“Mẹ thật là…” Michael ngồi xổm xuống. “Cứ thích đùa.”
Ella quay đi, rồi chậm rãi bước vào trong bếp. Lâu lâu bà nhìn lại, mỉm cười với Michael, và chỉ với Michael mà thôi.
Naomi lớn cắn răng, quan sát bà với một ánh mắt đòi hỏi.
Cô cũng muốn được nhìn như thế, như một đứa con, chứ không phải một thứ đồ bỏ. Nhưng không thể được, mẹ đã chết rồi.
Có lẽ lý do cô thấy không ổn lắm với cuộc sống hiện tại là bởi, sau tất cả, cô muốn được mẹ yêu thương. Hoặc ít nhất, bà có thể coi cô là con bà…
… Dù chỉ một lúc thôi, chỉ một lúc thôi, là cô mãn nguyện rồi.
***
Naomi thức dậy, đôi mắt đờ đẫn như người mất hồn. Bên cạnh cô, những tia nắng xẻ đôi căn phòng, làm cho lớp bụi mờ trong không khí hiện rõ hơn. Một chút ám ảnh khiến cô nhìn lên trần nhà xem chiếc quạt còn quay không. Đứng yên. Chiếc quạt hoàn toàn tĩnh lại mà chỉ đung đưa theo làn gió thoáng qua. Đáng lý ra nó nên quay, vậy sẽ đỡ hơn nhiều.
Một lúc sau, Naomi đưa hai cánh tay lên bịt mắt lại, vết thâm quầng hiện ra trên má. Cô chẳng thể nhớ hôm nay là thứ mấy nữa, thậm chí đến cả việc mặc quần áo cô cũng không biết là từ khi nào mà bản thân lại mặc chiếc áo sơ mi này. Mà cái áo đấy là của ai thế? Hình như là của Michael, nhỉ? Nhìn lại thì cũng không hẳn. Hôm bữa lúc lẻn vào phòng ngủ Ian, cô từng thấy cái tương tự rồi. Chắc đó là nó đấy, nhưng mà thôi cũng đành, phải giấu mấy vết sẹo này đi,
Phải giấu sự xấu xí này đi.
Cô đặt chân xuống sàn, nhưng không đứng dậy ngay, chỉ ngồi yên lắng nghe tiếng gió thổi, tiếng ô tô văng vẳng từ xa, tiếng nấu ăn dưới nhà và tiếng Ian và Michael chì chiết nhau vì mấy chuyện nhỏ nhặt. Thật tuyệt làm sao, chẳng phải cô mong muốn như thế sao? Được sống mà không cần nghĩ, đó là mơ ước của bao người. Vậy sao cô vẫn mãi bám víu lấy một kẻ đã chết thế? Ngay cả khi kẻ đó thật sự rất ghét cô?
Vì đó là mẹ cô chắc? Có lẽ thế. Có lẽ cô nên tìm ai đó để lảm nhảm cho qua ngày. Annie, cũng được bốn tuần cô chưa gọi cho Annie nhỉ? Vậy thì gọi đi.
Naomi do dự, nhưng sau cùng vẫn gượng dậy. Lưng cô vẫn cong queo như con tôm, tay chân rệu rã như hai cái dây leo. Cơ mà được cái là cô đã bớt gầy đi phần nào, nhờ vào các nỗ lực bắt ăn của Michael.
Cô lẽo đẽo đi xuống nhà, tiếng cười nói ngày càng lớn hơn.
Trong bếp, Ian vừa đặt trứng lên đĩa vừa gạt mái tóc vàng vẫn còn hơi bù xù cho thẳng lại. Anh lấy tay che miệng khi ngáp một hơi dài, nước mắt chảy ra trên khóe mắt anh. Lau nước mắt đi, Ian ngồi xuống ghế rồi thó lấy cái điều khiển ti vi. Bỗng, anh ngước lên cầu thang và nói to:
“Nay em dậy khá sớm đó, xuống đây đi.”
Naomi quay xung quanh để chắc chắn rằng anh đang nói với mình, cô đáp:
“À, ừm, em định gọi điện thoại một lúc ạ.”
Ian mỉm cười:
“Nghe được đấy, nhưng em vẫn phải xuống dưới đây để gọi chứ. Dù sao thì điện thoại cũng ở dưới này mà.”
Naomi gãi đầu, không kiếm được cái cớ nào hết. Hết cách, cô đành đi xuống bếp.
“À mà anh Ian, anh Michael đâu rồi?”
Ian xoay cái điều khiển trên mặt gỗ của chiếc bàn.
“Nó có việc đi ra ngoài. Em xuống sớm hơn tí nữa là được rồi.”
Naomi nhìn đi chỗ khác rồi cười gượng:
“Dạ vâng.” Cô lẩm bẩm, tiếng nhỏ tới mức không ai nghe thấy.
“Thế em gọi cho ai?”
Lạ thay, Naomi ậm ờ. Ờ thì dù sao đó cũng là em gái ảnh mà đúng không, nói ra cũng đâu có sai gì. Nhưng cô không muốn có người khác chen vào, thế phiền lắm. Dẫu cho cô có biết Ian chẳng phải kiểu tọc mạch gì cho cam, người này vẫn không phải ruột thịt của cô. Không thể tin tưởng người lạ được.
Nhưng mày còn nhớ không? Người thân ruột thịt mà yêu quý nhất là người đã bóp cổ mày đến ná thở đấy. Hãy biết lựa người đi.
“Nên nhớ, tao không ghét mày, tao cũng không kêu mày phải giết người này người kia. Nếu tên này tốt đến thế, hãy câm mồm vào.” Mani nói, nó xuất hiện qua mặt phản chiếu của sàn nhà.
Mở to mắt, Naomi nhìn chằm chằm vào sàn nhà, dường như định nói gì đó. Rồi bỗng, cô nhắm mắt lại. Và Mani biến mất.
Quay lại thực tại trước mặt Ian, Naomi nắm lấy vạt áo mình, cô ấp úng:
“Dạ, em muốn nói với Annie ạ.”
Ian vỗ tay rồi đi ra khỏi bàn. Anh vừa xoa đầu cô, vừa nói:
“Vậy được thôi, em cứ nói chuyện với nó đi, anh sẽ không làm phiền.”
Naomi rùng mình, cô nghi ngờ hỏi:
“Anh đi thật ạ?”
Cô tưởng anh sẽ ngồi lại cơ. Thế này có hơi tiện lợi quá không? Có lẽ… cô nên hỏi lại.
Nhưng vào khoảnh khắc Naomi hé miệng ra, cô tự bịt miệng lại. Hãy câm mồm lại đi, làm ơn. Cô cố định thần lại, rồi thở ra một hơi. Ian đã đi ra ngoài được một lúc rồi, Nhớ hình như khi nãy, anh có bảo: “Ừ...” rồi nói thêm gì đó nữa thì phải. Nhưng… nhưng gì nữa, nói chung là anh ta đồng ý đúng không?
Thì cũng đúng.
Thế thì câm mồm vào.
Naomi ngồi vào bàn ăn và nhìn cái điện thoại bàn. Như thể chẳng nghĩ được gì thêm, cô nhấc tay cầm lên mà không quan tâm đến cuốn sổ ghi số điện thoại ở trước mặt. Do đó, cô chỉ nghe thấy tiếng bíp lặp lại bên kia đầu dây. Naomi cứ ngồi nghe cái tiếng đó trong gần một phút, chẳng làm gì thêm.
Bíp, bíp, bíp, bíp, bíp,…
Vấn đề không phải là mày không nhớ quyển sổ nằm ở đó, mà là mày muốn trốn tránh, đúng không?
Bíp, bíp, bíp, bíp, bíp,…
Quá khứ của mày, mày muốn cắt đứt hết sao? Nhưng Annie đã làm gì sai? Chỉ vì cho mày ăn thôi sao? Chỉ vì mày nghĩ Annie là nguyên nhân mà mày vui, nên mày quyết định cự tuyệt cậu ta sao?
Naomi cắn răng, nhắm nghiền mắt lại.
Bíp, bíp, bíp, bíp, bíp,…
“Xin chào, Annie xin nghe.”
Đột ngột, giọng Annie vang lên.
Naomi lắc đầu, cô nhận ra trên tay mình… là quyển sổ mở toang ra, đến trang ghi số điện thoại nhà Kenneth ở Anagine. Vốn định tự hỏi là từ lúc nào, nhưng Annie bên kia đầu dây đã cắt ngang luồng suy nghĩ đó:
“Vâng… Annie đang nghe ạ.” Cô nhóc nhấn dài ra.
Naomi quẳng quyển sổ sang một bên rồi đáp:
“Tớ, Naomi đây.”
Annie im lặng một lúc, dường như không muốn tin đó là Naomi. Naomi đoán thế.
“Naomi thật à?”
Và dự đoán đó thật sự đúng. Mày thật sự nên tự khen chính mình đi.
Thay vì tranh cãi, Naomi cố giữ tỉnh táo. Cô tự cụng đầu mình vài phát, rồi đáp:
“Ừm, Naomi thật, Tớ xin lỗi vì mấy ngày nay không gọi.”
Annie bật cười yếu ớt, trông chẳng khác gì Naomi ngày trước.
“Trông cậu khỏe quá. Có lẽ tớ đã đúng. Cậu thật sự không nên về cái thị trấn này.”
Thị trấn nào? Anagine. Phải rồi, mày không cần trả lời.
Naomi dụi mắt rồi lo lắng hỏi:
“Ừm, tại sao thế?”
Annie hít một hơi, âm thanh nghe không đều, như thể đang run rẩy. Theo sau đó, cô tặc lưỡi, và à ừ trong một khoảng thời gian khá dài. Những câu chữ phát ra được thành tiếng thường không ghép lại được chút ý nghĩa nào cả:
“Tớ hơi gặp vấn đề… ừm… cái vụ bà Feuille ấy… nó không được ổn thỏa lắm, ừm… Và vụ ông ta lúc cậu còn ở trong… lúc tháng Mười ấy,”
“Annie?” Nheo mắt, Naomi hỏi.
“Thằng Spencer…” Annie vẫn cứ lẩm bẩm.
“Annie ơi?” Naomi lắc đầu cho chắc rằng mình không bị sảng và hỏi lại lần nữa: “Chậm lại được không?”
“Con ông ta, thằng đó…”
Naomi hét lên:
“Annie!”
Annie ngừng nói.
“Cậu, vấn đề với ai cơ?” Naomi lấy câu duy nhất cô hiểu được để mà hỏi.
“Ồ, à, thằng Spencer nhắc về vụ bà Feuille, nó lấy đó để dọa tụi con trai trong lớp.”
Naomi tự bịt mắt lại.
“Bà Feuille?”
Annie cứng họng, rồi từ từ nói:
“Đó là mẹ cậu, bà ấy chưa bao giờ lấy họ Northman.”
Naomi trả lời, giọng tỉnh bơ:
“Thế à?”
“Đúng thế đấy.”
Giọng nói phát ra từ phía bên kia chiếc bàn. Mani chắp hai tay vào nhau, định nói gì đó nữa. Kỳ lạ là, nó không phản chiếu qua tấm gương. Mắt nó nheo lại, trừng trừng nhìn Naomi.
Mày còn muốn gì nữa?
“Xem ra mày không nhớ tại sao ‘Ella’ lại chỉ vào hành lang đó nhỉ?” Mani nói, giọng trầm đến lạ.
Annie xen ngang, khiến Naomi suýt mắng cô:
“À phải rồi…” Mani bỗng xuất hiện đằng sau Naomi, tay nó bóp lấy yết hầu cô. “Đấy thực ra cũng không phải vấn đề lớn lắm. Điều tớ muốn nói ở đây là về Spencer.”
Mani buông tay, để Naomi tự nói.
“Cậu có chuyện gì với nó hả?”
Naomi hơi gắt, không phải vì Annie.
“Nó là con của ông Ryan.”
“Cái đấy tớ biết rồi mà.” Naomi phì cười.
Đột nhiên, Mani che đi mắt trái của cô cùng lúc Annie nói:
“Nhưng Spencer đã khóc.”
Nheo mắt, Naomi hỏi lại:
“Cái gì cơ? Nó sao cơ?”
“Nó khóc.” Annie nhấn mạnh. “Lúc cậu còn trong viện ấy. Được hơn một tuần thì ông Ryan vào thăm nó. Ổng đã gọi nó là con trai. Và, bác sĩ Hendrix xuất hiện...”
Naomi cắt ngang:
“Chú ấy nói rằng thằng đấy là sản phẩm của bà Lucia và Ryan à?”
Nghe vậy, trong một tích tắc, Annie ngừng thở.
“A, sao cậu biết?”
Naomi không trả lời.
“Thôi được, ta bàn chuyện khác được không?”
“Nè Annie,” Annie im lặng lắng nghe. “Bố tớ có đề cập đến mẹ không?”
Naomi nhìn chằm chằm vào bàn tay mình và thấy cán dao. Cô bặm môi, mắt nhắm lại, tội lỗi.
“Tớ xin lỗi.”
Cô thừa biết điều đó mà.
Đáp lại, cô cố tỏ ra bình thản nhất có thể, như cô vẫn thường làm:
“Vậy à. Xin lỗi, tối tớ gọi lại nhé.”
“Được chứ, tầm giờ đó tớ rảnh.”
Không biết nói gì thêm, Naomi từ từ đặt ống nghe trở lại rồi thở dài nặng nhọc.
Bỗng, tiếng Mani vang lên từ chiếc điện thoại, nó báo:
“Tao sẽ cho mày một cơ hội, nhấc máy đi.”
Kỳ lạ thay, ai đó lại gọi vào số máy này. Có lẽ là Annie. Có lẽ là một người khác. Cô không biết. Có lẽ Ian sẽ biết. Đúng vậy, việc gì phải dây vào mình chứ? Không muốn bị làm phiền, không muốn, không muốn.
Tiếng điện thoại cứ tiếp tục reo bên tai Naomi.
Ian, em gọi xong rồi. Anh trả lời điện thoại đi.
Mani mỉa mai:
“Không nhất thiết mày phải nói chuyện với người đó.”
Naomi mở to mắt, nhìn chằm chằm vào cái điện thoại. Môi cô hé ra.
Chỉ cần nghe ai nói thôi xong báo lại cho Ian, chỉ vậy thôi.
Đập nát nó đi, đừng nghĩ nữa.
Naomi hét lên:
“Ian ơi! Anh có điện thoại này!”
Đồ hèn.
Cánh cửa nhà bật mở ra và Ian bước vào, tiếng mấy đứa nhà bên vẫn văng vẳng sau lưng anh. Dù sao thì qua cái lạnh trong không khí, mấy ngày cuối năm sắp đến gần. Không biết Annie có đến không?
“Em gọi xong rồi hả?” Ian nói, trong khi gạt tuyết ra khỏi tóc.
“Dạ vâng.”
“Đừng dạ nữa.”
Lại mỉm cười gượng gạo, Naomi đáp, giọng hơi vỡ:
“Vâng, em sẽ nhớ.”
Nói xong, cô ngồi dậy nhường chỗ rồi lẽo đẽo bước lên cầu thang trong khi Ian ngồi vào bàn và nhấc ống nghe. Anh trò chuyện gì đó nhưng cô không nghe thấy rõ. Cô thấy mệt quá.
Tôi muốn…
“Này Nao, đây là Michael đấy. Cậu ta muốn nói chuyện với em.”
Đứng lại, hãy nhấc máy đi.
Nhắm mắt, Naomi ậm ờ, không biết nên cảm thấy gì nữa. Sau đó, cô quay người lại, chấp nhận rằng đây là chuyện của mình.
Tuần đầu tiên của tháng Mười hai mở đầu bằng bốn tiếng chuông, và những tiếng cầu nguyện dành tặng cho thần Malruth.
***
Naomi cố nhắm mắt, nhưng cô không thể ngủ được vì cứ liên tục bị đánh thức bởi tiếng cười nói xung quanh mình.
Đây là đâu ấy nhỉ?
Naomi xoa xoa hai bên thái dương.
A, phải rồi, đây là trường học ở Detran. Hôm qua, cô đã đồng ý rằng sẽ nhập học vào đầu năm sau. Hơn hết, cô sẽ phải tham gia một lớp phụ đạo để lấy lại kiến thức đã hổng trong mấy tháng thôi học.
Anh ta nói cô có thể từ chối, nhưng sao cô vẫn đồng ý?
Vì Michael đúng, nghỉ lâu vậy sẽ phiền lắm.
Mày tin anh ta sao?
Naomi gõ cốc cốc lên đầu mình, rồi từ từ mở mắt ra. Có mấy đứa học sinh chỉ trỏ vào cô ở đằng xa. Mấy giáo viên đi ngang qua nhìn cô với ánh mắt lo ngại. Và mấy lời thì thầm to nhỏ:
“Thấy đứa đấy không? Nó đó, kia kìa. Đầu nó sao vậy?”
Quên mất, cô đã đeo băng lại rồi, để, theo lời Michael nói, ít nhất trông bình thường. Nó thực sự có hiệu quả, dù không phải theo hướng tích cực, khi mà mấy đứa kia không nhìn cô như một con quái vật. Thay vì thế, chúng tò mò.
“Không biết có đau không nhỉ?”
“Làm sao mà bị thương nặng đến vậy được chứ? Chắc nó để vậy cho ngầu thôi.”
Naomi ngó cái đứa vừa nói câu đấy. Đấy là một thằng con trai. Đừng phát điên, nó không phải Spencer. Cô lẩm bẩm.
Cơ mà, thật quen thuộc làm sao.
“Nó nhìn mình kìa, đi nào.” Đứa nhóc đó nói với bạn mình rồi lủi đi.
Một lần nữa, Mani không xuất hiện.
Naomi nghiêng đầu sang bên trái, làm một chùm tóc xòa xuống cằm cô. Giờ tóc cô đã dài tới cẳng tay rồi, nhưng chúng trông vướng víu quá. Nhưng Michael bảo được nên cô cũng không có lý do để mà cắt.
Tuyệt, còn thứ gì mà cô không nhớ nữa à?
“Chào cậu.”
Bỗng, một giọng nữ vang lên trước mặt Naomi, làm cô cố mà tỉnh táo lại. Đó là một đứa con gái khá cao, da ngăm đen, tóc cùng màu dài ngang cổ. Trông nó khá khỏe mạnh, uầy, đúng kiểu mẹ…
Ella sẽ rất thích cô ta đó.
“Xin chào.” Naomi thờ ơ chào lại.
Đứa con gái kia đang nhìn sai chỗ, làm Naomi phải xua tay để cô ta tập trung vào mình thay vì cái băng.
“Cậu là ai?”
Nó chớp mắt, rồi ngẩn người ra.
“Ơ, ồ, phải rồi. Cậu là học sinh mới đúng không?” Nó ấp úng.
Lúc trước, đã có đứa nào đó nói câu đó với Annie. Ai thế nhỉ?
Naomi cố mở to mắt.
“Vâng, tôi mới từ ngoại ô lên.”
“Thế à? Redwood hay Anagine vậy?”
“Anagine…” Naomi nghiêng đầu khi nhớ ra.
Đứa con gái mỉm cười:
“Còn tớ tới từ Redwood, rất hân hạnh được làm quen.”
Chà, Spencer. Còn loại người nào khác mày hơn nữa không?
Cô không muốn giao du với loại này.
Chẳng có đứa nào tự nhiên muốn làm quen với một con bé bất thường cả. Đến cả mẹ nó còn thế mà.
Mà cũng chả rõ nữa, cô chơi được với Annie mà.
“Rất vui được làm quen…” Quay đi chỗ khác, Naomi nói.
“Tớ tên là Aria.”
Naomi miễn cưỡng nói thêm:
“Còn tôi là Mi-“ Naomi chỉnh lại: “Naomi.”
Đúng lúc cô nói xong, chiếc chuông trên đầu cả hai reo lên. Nghe vậy, Aria chỉnh lại dây đeo cặp, nói nốt:
“Gặp cậu sau nhé.”
Rồi nó chạy vọt về cuối hành lang và biến mất sau ngã rẽ bên trái.
Những đứa học sinh khác cũng nhanh chân chạy về lớp, tất cả vụt biến trong khoảnh khắc, bỏ lại Naomi. Hành lang giờ vắng lặng đến tẻ nhạt.
Michael vẫn chưa xong việc, còn cô thì vẫn cứ ngồi đấy, cố gắng ngủ, nhưng vẫn không được.
Cô nhìn xuống sàn nhà lát gạch xám, hy vọng rằng ảnh phản chiếu sẽ nói chuyện với mình.
Uầy, cô ngáo lắm rồi.
Naomi tự nghĩ tự cười.
Giá mà có Annie hay Ian thì tốt quá.
Cô đung đưa người sang hai bên, miệng thì thầm bài ca cũ rích nào đó mà cô nghe được từ trên tivi.
Kẻ chiến thắng sẽ có tất cả, và người thua cuộc phải chịu thất bại...
Lời tiếp theo là gì ấy nhỉ?
Rất đơn giản và dễ hiểu.
Tại sao tôi lại thắc mắc nhỉ?
Tại sao cô lại thắc mắc nhỉ?
Vì một ai đó ở dưới kia, mất đi người thân thuộc.
Và kẻ chiến thắng sẽ có tất cả?
***
Cánh cửa phòng hiệu trưởng mở ra he hé thu hút sự chú ý của Naomi. Cô nhòm vào trong và thấy hai người lớn, một ông già đứng tuổi ngồi trên ghế, có lẽ ông này là hiệu trưởng, cùng với một ai đó ngồi trong góc, người đấy mặc một bộ áo choàng màu vàng trùm kín người. Xét theo biểu cảm của Michael và ông hiệu trưởng, họ dường như biết người mặc áo choàng kia và không thắc mắc.
Không gian được bao phủ bởi một màu xám tối. Từ những bức tường, chiếc bàn cho đến khung cảnh bên ngoài cửa sổ. Hai thứ duy nhất có màu là chiếc áo khoác xanh nhạt Michael mặc và chiếc áo chùm màu vàng.
Mớ giấy tờ lộn xộn trên bàn làm cho chiếc bìa đựng nhựa nằm chính giữa trở nên có quy củ hơn hẳn.
“Vậy, cậu Northman, tại sao cậu lại muốn em gái trở lại trường học sau khi, ờm,” Chống hai tay lên bàn, ông hiệu trưởng nói: “Nhất là sau khi mình nó đã khiến cậu và nó mồ côi.”
Naomi nghe thấy tiếng tặc lưỡi.
Anh biết đó, nó cũng không xúc phạm đến thế đâu.
Có muốn nói thế với anh.
“Thưa ông, mẹ tôi đã định giết nó…”
“Cậu có bằng chứng không?”
Ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu những tia nhạt màu, hằn lên lớp bụi mờ trong phòng. Một lớp bụi màu xanh nhạt. Thật lạ, chúng khiến Naomi thấy dễ chịu… và quen thuộc.
“Quanh cổ con bé có một vết thâm rất sâu. Thưa ông, tôi không muốn đề cập thêm nữa.”
Giọng anh trầm đi đáng kể.
“Vậy thì tôi sẽ tôn trọng quyết định của cậu.” Ông hiệu trưởng nói tiếp, cứ như thể ông ta đang cố tình chọc giận anh: “Nhưng cậu biết đó, các bậc phụ huynh rất ái ngại về việc con mình sẽ phải tiếp xúc với một đứa đã giết người. Vì, cậu biết đấy, một đứa đã giết người thì cái gì sẽ ngăn nó lại?”
Michael bực bội đập tay xuống bàn, làm mấy thứ lặt vặt trên đó rung lắc. Đồng thời, khiến Naomi giật mình.
“Đó là em gái tôi! Ông không thể nhìn một đứa trẻ cầm dao và nói nó là một tên sát nhân được.”
Cô được gọi là em gái kia. Vậy là đúng rồi ha?
Trong một thoáng, Naomi thấy ông hiệu trưởng ngó qua người mặc áo choàng, ra hiệu gì đó rồi quay trở lại với Michael. Giọng ông ta hồ hởi một cách bất thường:
“Tôi xin lỗi, thưa cậu Northman. Chỉ là tôi hơi lo lắng cho con bé thôi.”
Michael nhướng mày bất chấp với lời nói:
“Tôi cũng xin lỗi vì đã lớn tiếng.”
“Không, không sao đâu, thưa cậu.”
Thưa cậu…
Kiểu nói đó quen thật.
Naomi thấy một đứa nhóc tóc đen chạy qua cánh cửa ở đằng xa, tay nó cầm theo một quả táo đã bị ăn gần hết. Không biết bằng cách nào ông bảo vệ không tóm nó lại, nhưng được một lúc quanh đi quẩn lại, nó đã lẻn được vào trong lớp của mình.
Cánh cửa khép lại, và những gì cô nghĩ sau đó dần bị nén lại và quẳng xuống sông.
“Này Nao, ta về thôi.”
“Vâng.”
Không cần ngoảnh sang nhìn Michael, Naomi đáp.
Hai anh em đi bộ ra bãi đỗ xe, Michael có nói gì đó, cơ mà cô không nghe thấy. Từ những ô gạch đến những mảng bê tông xám xịt, chúng lướt ngang qua mắt cô. Lưng cô giờ thẳng tắp dù cho đầu có đang nghiêng xuống.
“Nè Michael, có điều em muốn hỏi?” Cô vừa nói vừa nắm lấy cẳng tay Michael.
Thấy vậy, anh dừng đi, mắt hơi nheo lại. Xem chừng anh vốn biết câu hỏi là gì.
“Anh hai, em không rõ mình có ghét anh không? Vậy nên anh không cần nói dối, được chứ?”
Michael hơi hé môi, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Sự thương hại rất cao thượng đối với kẻ mù loà và kẻ giả vờ ngủ loà. Nhưng cô không cần tình yêu thương theo cái hướng đó. Vì thế, cô cần một câu trả lời, một cái gì đó thật sự “đúng”.
“Tại sao anh lại nhận em? Sau tất cả…”
Và sự thật sẽ giải thoát cho cô.
0 Bình luận