Tập 01: Vùng đất bị nguyền rủa-Allisonzabeth
Chương 02: Tiếng vẫy gọi của định mệnh
0 Bình luận - Độ dài: 4,348 từ - Cập nhật:
Trong căn phòng phủ đầy sắc hương của một thế giới cổ tích mộng mơ của công chúa nhỏ Liliana, Derto như một chàng hoàng tử lạnh lùng. Cậu bé không thèm đoái hoài gì đến nàng thơ đang ngồi trên mặt đất với một bộ đồ ngủ xinh xắn có hoạ tiết các đốm sáng nhỏ li ti được làm bằng loại vải catton. Điều đó làm cô bạn thân nổi giận khi Derto không chơi với mình mà chỉ tập trung vào quyển sách dày cộm trong tay.
"Cậu đến rủ tớ chơi, mà giờ lại đọc sách là sao hả Derto?"
Giọng nói không còn sự tươi vui như lúc ban đầu mà lại pha thêm một chút hờn dỗi. Dù cô hằng giọng, kêu tên Derto như nào thì anh thì vẫn không nghe. Ngay lúc cô bé định đứng dậy đi ra ngoài, bỏ Derto một mình trong phòng thì tiếng quyển sách khép laj vang lên trước sự bất ngờ của cô gái nhỏ. Anh ngó sang Liliana, mái tóc đen tuyền rủ xuống cùng với ánh nhìn sắc liệm như dao cạo làm Liliana có chút dao động. Derto cười mỉm như vừa học được điều thú vị trong sách, muốn cho Liliana xem.
Derto đưa bàn tay mình ra, cùng với sự tập trung cao độ đã làm cho căn phòng có những sự thay đổi rõ rệt. Cái đèn trần hình con bướm bắt đầu cất cánh, phát tán ánh sáng bảy màu khắp căn phòng. Gió cũng ngày một mạnh hơn, những con gấu bông đang được xếp ngay ngắn ở trên giường bỗng bay lên giữa không trung, ngay cả cơ thể nhỏ bé của Liliana cũng không phải ngoại lệ. Mọi thứ đều bị sức mạnh của Derto làm cho lơ lửng.
"Đây là phép thuật mà cậu nói sao!"
Liliana tràn đầy sự hưng phấn vì trò chơi mới lạ của Derto. Mái tóc vàng lấp lánh của cô đu đưa trong gió,đôi mắt mở to như để chứng kiến cả khung cảnh kì diệu đang diễn ra trước mắt mình. Cô cố gắng điều chỉnh cơ thể mình giữa không trung, sao cho không bị quay 180 độ như mấy con gấu bông kia.
Liliana nhận ra Derto không hề bị gió thổi lên như cô và những con gấu nhồi bông khác. Thế là cô dùng đôi tay nhỏ bé của mình, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay của Derto và kéo cậu ta lên. Sự đứt quãng đã làm cho thứ phép thuật thần kì đó hết tác dụng, gấu bông rơi xuống một cách tự nhiên, con bướm bất đắc dĩ quay trở lại làm chiếc đèn trần như thể chưa từng biết bay. Liliana cũng như vậy, nhưng khác là dưới cơ thể mảnh mai của một cô gái lại xuất hiện cơ thể nhỏ bé của một chàng hoàng tử.
"Thật tình, Liliana cậu phá quá đó!"
Derto nằm dưới phàn nàn về tính hiếu động của Liliana, bởi cô chính là nguyên nhân làm phép thuật biến mất. Anh nhìn lên trần nhà bằng đôi mắt chán nản, thiếu sức sống rồi lại thở dài, bất lực với cô bạn thân.
Không như Derto, Liliana không những không biết lỗi mà còn bật dậy cười khúc khích, mái tóc dài phủ lên người Derto. Đôi tay đặt lên cơ thể cậu bé một cách dịu dàng vô tư, hơi ấm từ cơ thể Liliana truyền sang Derto, làm hoàng tử lạnh lùng có một thoáng đỏ mặt.
"Đồ ngốc, mau xuống đi."
Không mang tâm trạng trách móc, giờ đây giọng nói lại nhỏ nhẹ, mang sắc thái dịu dàng như khuyên bảo cô gái mau xuống khỏi người mình. Một thứ cảm xúc hiện hữu trong trái tim Derto, anh biết rõ thứ cảm xúc đó là gì và anh đã từng trải qua nó như nào. Chỉ là khi gặp lại Liliana, cảm giác ấy lại ùa về- tuy nhen nhói nhưng lại gần gũi đến vô cùng.
"Haha, bắt quả tang Derto đỏ mặt nha. Khung cảnh hiếm thấy, con trai ai nấy cũng đều dễ thương như vậy!"
Liliana khẽ cười, rồi vẫn giữ nguyên tư thế trên người Derto. Chỉ là đôi tay không còn đặt ở chỗ cũ, mà nó tinh nghịch đặt trên đôi môi khô ran của cậu bạn. Dư vị từ chiếc bánh su kem đã len lỏi vào vị giác của Derto thông qua ngón tay cái của Liliana, nó có chút vị ngọt xen lẫn mùi của bơ và sữa. Thế là Derto đã gián tiếp thưởng thức chiếc bánh su kem mà Liliana mới ăn trước đây không lâu, bằng một cách mà chính cậu cũng không ngờ Liliana lại làm vậy với mình.
Cậu quay mặt sang chỗ khác, cố điều chỉnh lại cảm xúc trong lòng. Nhưng rất nhanh đã bị cái tay còn lại của Liliana kéo về vị trí cũ, như thể muốn sự chú ý của Derto chỉ tập trung vào mỗi mình cô gái. Đôi mắt cậu phản chiếu hình ảnh của một đứa trẻ với mái tóc vàng xinh đẹp xoã ra sau khi rơi xuống từ giữa không trung, đôi mắt trìu mến nhìn về phía cậu. Đúng là nhìn ở góc độ người nằm dưới, Liliana không khác gì một tiểu thư bước ra từ những câu chuyện cổ tích, ngây thơ hồn nhiên nhưng pha chút sự kiêu kì của tầng lớp quý tộc.
Derto khẽ nuốt nước bọt, anh biết rằng đây chỉ là trò đùa tinh nghịch của cô bạn. Nhưng đến mức này, anh tự hỏi Liliana có phải một đứa trẻ bình thường không? Hay là do anh nghĩ quá? Anh cũng không biết nữa, chỉ là tự nhiên các giác quan đã không thèm phản kháng, cứ thế quan sát khuôn mặt đáng yêu của Liliana một cách vô thức. Cho đến khi tiếng cười của Liliana phát ra làm cậu mới thoát ra khỏi khung cảnh thơ mộng từ nãy đến giờ.
"Trêu Derto vui quá! Mà đó là hậu quả cho việc không chơi với tớ đấy! Lần sau rút kinh nghiệm, nghe chưa hả anh chàng lập dị?"
Anh nhíu mày, không phải do tức giận với trò đùa quái dị của Liliana, mà vì anh lại trải qua cái cảm giác đó thêm một lần nữa. Tim đập mạnh, đôi tai đỏ như quả cà chua và khuôn mặt nóng ran như vừa tiếp xúc với ánh nắng mặt trời quá lâu.
"Xuống đi, để tớ chải tóc cho cậu. Mái tóc cậu rối bời lên sau khi cậu phá hoại phép thuật quyền năng của tớ."
Anh sửa lại tông giọng bình thường, khác hẳn với giọng nói nhẹ nhàng lúc Liliana mới đè lên người anh. Có vẻ như Derto đã quay trở lại làm một chàng hoàng tử lạnh lùng, nhưng đã không toát ra cái khí chất cô độc, đáng ghét mà thay vào đó có chút gì đó đáng yêu, làm người ta muốn lại gần để trò chuyện hơn là xa lánh.
Nhưng trò đùa không dừng lại ở đó, đứa cháu gái của nhà khoa học Asserto không phải người sẽ bỏ cuộc sau một, hai trò đùa quái dị của mình. Cô tiếp tục khiến Derto phải ngỡ ngàng khi khi cút sát người xuống cơ thể Derto đến khi bờ môi mềm mại của một người con gái cách đôi môi mới thưởng thức hương vị chiếc bánh su kem của một chàng trai chỉ vài centimet, ngỡ như khoảng cách đã không còn giữa hai người.
Không có điều gì bất ngờ như Derto đã dự đoán. Cô thổi phù lên mái tóc đen tuyền của Derto, làm chúng rối bời như thể cậu bé vừa mới tham gia sự kiện lơ lửng giữa không trung trong căn phòng này. Derto phản ứng gay gắt với hành vi của Liliana:
"Này, cậu làm gì vậy hả? Có biết tớ đã sửa soạn mất mấy tiếng đồng hồ không? Cậu đúng là thứ phá hoại, Liliana!"
"Đó là phép thuật của tớ dành cho quý ngài lạnh giá Derto. Tên của phép thuật đó là Ngọn Gió Thần Tiên!"
Derto nghe xong cái tên đó không khỏi phì cười. Sự hồn nhiên, thơ ngây của Liliana luôn là thứ làm Derto thích thú khi đến nhà cô bé chơi. Nhưng hôm nay, anh đến với mục đích khác, có liên quan đến sự sống còn của Liliana trong khoảng thời gian về sau. Vì thế, sau khi chịu đựng trò tinh nghịch của cô bạn, tuy cảm xúc đó hiện hữu ngày càng rõ ràng hơn nhưng anh không được phép quên nhiệm vụ của mình.
Nghĩ đến sự an nguy của Liliana, anh cầm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô, truyền một hơi lạnh vào làn da ấm áp làm cô vô thức rút tay ra khỏi người của cậu bạn. Cô thốt lên:
"Lạnh quá, cậu vừa làm gì vậy?"
Liliana sờ vào cánh tay bên trái mà Derto vừa chạm vào, vẫn còn chút hơi lạnh đọng lại, tay kia cũng vậy.Một điều thần kì như vậy làm cô không khỏi hiếu kì với phép thuật mà Derto vừa sử dụng. Nhưng cô vẫn ngoan cố đến mức làm người khác bực tức, Liliana lại tiếp túc dùng cả hai tay đè cậu bạn xuống. Tiếc là đã bị ngăn cản bởi sự nhanh nhẹn của Derto.
Đôi tay hai người đan xen vào nhau, mặc dù nhận được sự ấm áp từ Liliana nhưng Derto lại ngày một làm đôi tay của mình trở nên lạnh hơn, như một mùa đông giá lạnh đang xuất hiện trong lòng bàn tay của Derto.
"Thả tay tớ ra, Derto ngốc!"
Liliana khó chịu kêu lên, cuối cùng thì cô đã dừng trò đùa nghịch của mình lại. Cô im lặng xuống khỏi người Derto với vẻ mặt không phục, thậm chí còn khoanh tay hướng mặt sang chỗ khác, không thèm nhìn lấy cậu bạn thân.
"Derto chơi xấu! Ai dạy cậu dùng phép thuật băng giá để chơi đùa với một đứa trẻ vậy, đôi tay tớ lạnh cóng hết cả lên!"
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy cây lược trên chiếc bàn học của Liliana, rồi chải lại mái tóc rối bời hết cả lên của cô công chúa nhỏ. Tay anh chạm vào những sợi tóc của Liliana, mượt mà và phảng phất hương thơm oải hương- loại mùi đặc trưng trong căn phòng Liliana.
Không chịu ngồi yên một chỗ cho cậu bạn mình chải đầu, cô lắc đầu qua lại gây khó dễ cho Derto ngồi sau. Đó như một lời phủ nhận với việc làm mà cô bé cho là Derto đang cố lấy lòng mình sau khi thi triển phép thuật băng giá. Nhưng sự cứng đầu, ngoan cố của Liliana không làm nhụt chí chàng hoàng tử. Anh vẫn cố chải thẳng từng lọn tóc đang rối tung mặc cho tốc độ lắc lư ngày càng nhanh hơn, đến nỗi chính chủ nhân của nó cũng tỏ ra chóng mặt.
"Ngồi yên cho tớ chải từ đầu có phải hay không? Chắc giờ đôi mắt cậu chỉ toàn cái vòng tròn xoay đi xoay lại chứ gì? Haha, đáng đời lắm!"
Liliana không đáp lại lời trêu chọc của Derto, chỉ im lặng đưa mái tóc của mình cho Derto chải. Cô nắm chặt đầu gối, khuôn mặt cúi xuống che giấu vẻ giận dỗi đang dần tan biến.
Tuy không trực tiếp quan sát tâm trạng trên khuôn mặt của Liliana, nhưng anh đã đoán được cô bạn hờn dỗi đã dịu lại đôi chút khi cô đã không lắc đầu hay làm trò gì đó ngăn cản công việc của anh. Cứ thế, lần đầu cô bạn bướng bỉnh nghịch ngợm lại chịu ngồi yên một chỗ, không tỏ ra vẻ khó chịu. Đôi môi cô gái khẽ run lên, cất giọng sau thời gian im hơi lặng tiếng.
"Phép thuật cậu dùng rốt cuộc là cái gì vậy? Tớ thật sự thắc mắc về điều đó, giống như cậu có cả hai nguyên tố gió và băng!"
Hoá ra, đằng sau sự năng động, quậy phá lại là tính hiếu kỳ, tò mò về mọi thứ xung quanh của một đứa trẻ năm tuổi. Derto không ngần ngại giải thích cho cô bạn biết đó là "Auth"- năng lượng đặc biệt được sản sinh ra nhờ ý chí, khát vọng tiêu diệt thần linh.
"Như vậy tức là Derto mang trong mình nỗi căm hận của thần linh. Tại sao vậy?"
Câu hỏi vô tư, hồn nhiên của Liliana gợi lên trong lòng Derto những câu chuyện không đáng có. Việc Derto ghét bỏ thần linh đến nỗi muốn làm một kẻ sát thần thực thụ đều có nguyên nhân của nó. Nhưng Liliana quá nhỏ để hiểu được sự thật đằng sau nỗi ghét cay ghét đắng của Derto đối với thần.
Derto sau hồi suy nghĩ, cuối cùng đã đưa ra câu trả lời của mình.
"Thần linh đã cướp đi gia đình của tớ, ngay cả những điều đáng để trân quý cũng bị lấy đi không chút thương tiếc. Đó là lí do vì sao tớ lại căm thù thần linh đến thế."
Anh vừa nói, khuôn mặt man mác nỗi buồn khó tả. Đôi tay cũng chậm đi, từng đường chải trên mái tóc mượt mà của Liliana bỗng nhẹ nhàng hơn đến nỗi cô có thể cảm nhận được. Câu nói của Derto bỗng đưa bầu không khí giữa hai đứa trẻ vào tâm trạng gượng gạo, khó nói thành lời. Cô biết rằng mình không nên hỏi như vậy, nhưng giờ đây chính cô lại không biết an ủi Derto ra sao. Tuy là một đứa trẻ nghịch ngợm, nhưng sâu thẳm trong trái tim cô vẫn là một cô gái nhạy cảm với mọi thứ xung quanh, đặc biệt là cảm xúc của Derto- cậu bạn lập dị và cũng là người bạn đầu tiên của mình.
Liliana khẽ nhích người lại gần Derto, đến nỗi như cả đôi tay của hoàng tử đang ôm công chúa vào lòng. Gần đến nỗi cái mùi oải hương ở mái tóc xộc thẳng vào khứu giác của Derto, và anh lại cảm nhận thứ hơi ấm ấm áp của Liliana thêm một lần nữa.
"Nếu cậu buồn, tớ sẽ cho cậu chải tóc tớ để vơi đi nỗi buồn. Điều đó được chứ? Mùi oải hương làm tâm trạng con người trở nên thư giãn, bớt căng thẳng hơn!"
Câu an ủi làm Derto mỉm cười, vì suy cho cùng Liliana vẫn nên giữ vẻ hồn nhiên, thơ ngây như vậy. Để duy trì tâm trạng vui vẻ được thể hiện qua câu nói thật lòng vừa rồi của Liliana, Derto dùng "Auth" tạo ra một chú mèo nhỏ làm từ gió rồi cho nó chạy khắp căn phòng Liliana.
"Kia là con mèo sao? Nó dễ thương quá đi!"
Cô thoát ra khỏi vòng tay của cậu bạn như một con sóc nhỏ, đôi chân khẽ đáp xuống mặt sàn tạo thành một thứ âm thanh mềm mại. Kế tiếp, đôi chân đó nhún nhảy không ngừng, cùng với đôi mắt của một loài dã thú như xác định được mục tiêu, Liliana phóng đi với một tốc độ kinh hoàng, vượt xa tốc độ bình thường của một đứa trẻ năm tuổi. Một cuộc rượt đuổi náo loạn khắp căn phòng diễn ra, giữa một con mèo gió và cô gái nhỏ tinh nghịch.
Thành công lừa được Liliana chú tâm vào thứ đồ chơi mới, Derto lúc này mới có cơ hội bước ra khỏi căn phòng màu hồng xinh xắn của cô bạn, để lại tiếng chạy nhảy loạn xạ và ánh mắt đầy nhiệt huyết của Liliana trong công cuộc bắt con mồi của mình.
Anh chuyển sự chú ý về nhân vật trước mặt. Đó là nhà khoa học Asserteo Quiliwer mặc một chiếc áo sơ mi trắng bám đầy vết bụi, có cả một vệt đen lớn có mùi hoá chất dù cho Derto đang đứng khá xa ông, cậu vẫn có thể ngửi được. Khuôn mặt tập trung cao độ, đang cằm cụi dùng bàn tay robot gắn một viên đá quý lên trên mô hình thanh kiếm. Theo như quan sát của Derto, viên đá đó phản ứng mạnh mẽ với "Auth", bằng chứng là khi anh vừa toả ra một chút năng lượng "Auth" trong người thì viên đá liền phát ra một luồng sáng xanh lục dữ dội.
Asserteo giật mình, nghĩ rằng viên đá mình đang sử dụng bị hư hại gì đó, nhưng đến khi nhìn qua bên phải thì mới biết được lí do mà viên đá lại phản ứng như thế. Ông đứng dậy, bỏ cánh tay robot xuống bàn làm việc. Ánh nhìn của ông tập trung vào Derto, "Phản Luật Nghịch Mệnh" của Vùng Đất Allisonzabeth.
"Cậu không phải là một thằng nhóc lập dị bình thường. Ta nói đúng chứ Derto?", ông nói với tông giọng nghiêm túc , mang theo sức nặng như thể đã biết được thân phận Derto là ai.
Một sự chất vấn nhẹ đến từ nhà khoa học, nhưng Derto nhanh chóng đáp lại sự nghi ngờ đó:
"Ngài nghĩ sao thì nghĩ, tuy nhiên tôi có vài điều muốn bàn bạc về công trình nghiên cứu Cửu Linh Phản Đế cũng như đứa cháu gái đáng yêu của ngài."
Ông dừng lại, ánh mắt loé lên sự chờ đợi câu trả lời từ Derto. Bởi ông biết, người đang đứng trước mặt mình có thể biết được những bí mật không tưởng về "Auth", thứ mà người ta gọi ông là cha đẻ về nó. Ánh sáng lục từ viên đá quý trên bàn phản chiếu lên khuôn mặt tuy đã già cỗi nhưng lại thể hiện sự nghiêm nghị, giống như chuẩn bị tinh thần để đón chờ một sự thật dù cho nó tăm tối như thế nào.
Cảm nhận được điều đó, Derto chắp hai tay ra phía sau, đi về phía trước thu hẹp khoảng cách với Asserteo, rồi dừng chân lại trước mô hình thanh kiếm ánh bạc- mô hình đầu tiên của nhà khoa học tài năng về "Cửu Linh Phản Đế".
"Thanh kiếm này, nếu được đặt viên ngọc Auth vào quai chặn thì nó sẽ đạt được một thứ sức mạnh không tưởng, đủ để chúng ta thoát khỏi nơi này để tiến tới chín vùng đất trên thế giới, thu nhập Cửu Linh Phản Đế."
Asserteo sững người trong giây lát, vì ông không nghĩ đến việc Derto lại đến chín vùng đất chịu sự cai trị của thần chỉ để tìm kiếm các bảo vật huyền thoại. Nếu đúng như lời Derto nói, vậy thì "Cửu Linh Phản Đế" đang ngủ say ở những vùng đất đó sao?
"Điều này là không thể!", Asserteo vội phản bác lại luận điểm của Derto. Ông cho rằng như vậy sẽ dễ dàng bị các tín đồ trung thành phát hiện, bởi đôi mắt của họ cho phép nhìn thấu được sự tồn tại đối nghịch với thần linh.
Vùng đất bị nguyền rủa không hề có tư liệu gì đề cập đến chín vùng đất cùng với các tín đồ trung thành của thần linh, đơn giản là làm gì có ai biết đến chín vùng đất đó khi họ đã bị giam cầm suốt hàng trăm năm từ lần cuối sự kiện làm rung chuyển "Thiên Chỉ" xảy ra. Bức màn đêm giả tạo đã ngăn cản kiến thức về thế giới của người dân nơi đây, và thần linh đã thành công trong việc khiến dân chúng trong vùng đất này ngu muội. Đó là lí do vì sao tuy trong trái tim luôn bùng cháy ngọn lửa tiêu diệt thần, nhưng những kẻ tự xưng "Phản Luật Nghịch Mệnh" lại chẳng thể biết cách đặt chân đến vùng đất đầu tiên.
"Chắc hẳn ngài đã đặt chân đến Thành Cổ Mallicobia, nơi trước kia từng xảy ra trận chiến giữa Phản Luật Nghịch Mệnh và thần linh."
Derto dừng lại một nhịp, ánh mắt dò xét nhà khoa học già rồi tiếp tục ý kiến của mình:
"Nếu không, làm sao ngài biết được thế giới phân chia thành chín vùng đất?"
Asserteo thừa nhận rằng mình đã tình cờ đến đó thông qua vết nứt không gian xuất hiện trước cửa nhà. Điều may mắn là ông đã phát hiện ra nhiều tư liệu quý giá liên quan đến bản chất thật sự của thế giới, về Vùng Đất Allisonzabeth và đặc biệt là phiến đá cổ được đặt ngay ngắn trên chiếc bàn tròn trong Thành Cổ Mallicobia. Ông đã mang nó về đây nghiên cứu và nhờ nó mà ông biết đến "Cửu Linh Phản Đế" chính là mảnh ghép cuối cùng để tiêu diệt "Thiên Chỉ" cũng như thần linh.
"Tôi hiểu rồi. Thật không uổng công khi cho nó xuất hiện trước nhà ngài! Coi như công lao của tôi đã được đền đáp xứng đáng!"
Derto cười khẽ, như thể mọi thứ đều nằm trong tính toán của cậu ta. Trong khoảnh khắc ấy, đồng tử của Derto như toát lên vẻ sắc sảo, lạnh lẽo đến mức khiến nhà khoa học rợn tóc gáy mỗi khi nhìn vào.
"Cậu nói gì cơ? Cậu có thể tạo ra vết nứt không gian sao?"
Nhà khoa học hỏi, với sự dè chừng và cẩn thận. Bản năng của ông mách bảo, "Phản Thiên Luật Mệnh" trước mắt là một kẻ khó lường, nguy hiểm.
"Đúng vậy. Một kẻ cuồng nghiên cứu như ngài chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện đó. Tôi mạn phép từ chối câu hỏi về phương pháp tạo ra vết nứt. Dù sao thì nó không quan trọng!", anh lạnh lùng trả lời Asserteo. Rồi nhanh chóng đi vào trọng tâm câu chuyện, cũng là mục đích anh đến đây.
"Kế tiếp là vấn đề về Liliana, Phản Luật Nghịch Mệnh với tuổi đời chỉ đếm trên đầu ngón tay."
Nghe đến tên cháu gái mình, nhà khoa học liền ngẩng mặt lên, đôi tai sẵn sàng nghe từng câu nói được thốt lên từ Derto về Liliana. Nhưng trái với vẻ bình thản được thể hiện ở ngoài, nội tâm ông lại khá sửng sốt, lo lắng đến sự an toàn của Liliana.
"Liliana không hề nhận thức về việc mình là Phản Luật Nghịch Mệnh. Điều này có thể dẫn đến hệ lụy là Auth trong cơ thể vô tình bị phát tán bừa bãi, không rõ mục đích. Việc này là vô cùng quan trọng khi đám quái vật ở gần lớp màn của thần linh có thể cảm nhận được và lao đến nơi này."
Asserteo nắm chặt đôi bàn tay đang run rẩy. Ông nuốt nước bọt trôi đi sự căng thẳng, nhưng ông đã thề với lòng là sẽ bảo vệ con bé đến tận cùng. Nghĩ đến đó, cơ thể thiếu sức sống bỗng tràn đầy sinh lực, từng bước đến chỗ ghế ngồi, kéo trong ngăn bàn ra một khẩu súng toát ra thứ hơi lạnh kì lạ. Thân súng được làm từ loại hợp kim kết hợp giữa "Auth" đã được cô đọng bằng "Máy ép Auth" và thép đã được tinh luyện tạo ra một bề mặt phát sáng thứ màu xanh lam. Báng súng là bộ phận nạp năng lượng cho khẩu súng với khớp lõm được thiết kế dành cho viên ngọc "Auth", được đặt vào. Nòng súng làm bằng hợp kim có thể chịu được nhiệt độ cao, dĩ nhiên là thông qua sự tinh chỉnh của Asserteo thì nó có thể cho viên đạn "Auth" bay ra mà không bị vấn đề gì.
"Tuyệt vời, thưa ngài Asserteo!"
Derto không khỏi thán phục trước tài năng thiên bẩm của ông nội Liliana. Nhưng điều khiến anh chú ý hơn cả chính là dòng chữ mờ nhạt được khắc gần viên ngọc "Auth", chính là vị trí báng súng.
"Liliana.", anh đọc lên dòng chữ đó.
Ngay khi Derto dứt câu, căn phòng bỗng rung lên dữ dội làm mọi thứ trong phòng bị đảo lộn. Nhưng Derto đã dùng sức mạnh của mình bảo vệ căn phòng Liliana không bị rung lắc. Theo quán tính, anh nhìn lên màn đêm đầy sao giả tạo của thần thông qua cái lỗ trên trần nhà. Bởi thứ sức mạnh vô lí đó, chỉ có thể đến từ bọn chúng - những con quái vật được tạo ra từ năng lượng "Thiên Chỉ".
Ở hư không, một con quái vật xuất hiện với hình dạng là một con bọ cánh cứng, nhưng bọc ngoài là lớp da khắc chăng chít những ký tự cổ, đôi cánh như được tạo ra bởi hai phiến đá, đôi mắt trống rỗng không hề có gì trong đó. Nổi bật là hàm răng sắc nhọn được bọn chúng nhe ra như muốn ăn tươi nuốt sống con mồi.
"Sẵn sàng cho một phát súng tiễn quái vật về với cát bụi chưa, nhà khoa học vĩ đại của Vùng Đất Allisonzabeth?"
Derto quay sang hỏi Asserteo. Nhưng đôi mắt của ông đã nói lên tất cả, đó là ánh nhìn không còn run sợ, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách và ý chí sắt đá thường thấy của cư dân nơi đây.
Thấy vậy, Derto liền an tâm mà giao phó con bọ cánh cứng cho Asserteo xử lí. Còn bản thân thì sẽ đón tiếp một vị khách không mời mà đến đang ngày càng tiếp cận căn nhà này.
[...]


0 Bình luận