[Remake] I. Thai Nghén

Chương 1: Bước đầu của sự thất bại.

Chương 1: Bước đầu của sự thất bại.

Một tiếng giày rất khẽ gõ lên nền đá, dội lại từ hai bên vách tường của hành lang, tan vào giữa cơn mưa ồn ào. Gió lạnh luồn qua từ kẽ áo, thẩm thấu vào lớp vải mỏng, rồi hằn lên da thịt hắn một cơn rùng mình.

Cơn ớn lạnh vừa đến, tay hắn đã siết lấy quai túi da cũ sờn, đầu ngón tay ửng hồng vì lạnh. Chốc sau, hắn lắc đầu mấy lần rồi thả lỏng bản thân, để mình hắt ra những hơi dài lạnh buốt. Cùng lúc cũng chỉnh lại vạt áo, kéo sát từng thớ vải vào thân mình, cẩn thận xem xét bộ đồng phục đang khoác trên người rồi lại tiếp tục rảo bước.

Cứ vậy Lẫn trong cơn mưa, núp sau những tiếng lộp bộp, nhịp chân cẩn trọng từ đôi giày da đế cứng đều đều cất lên. Và trong nơi khuất sáng của hành lang, một bóng người cao gầy theo tiếng giày mà được kéo ra từng chút một.

Mái tóc vàng hoe trên đầu hắn là thứ đầu tiên được phơi rõ dưới ánh dương của chiều tà, bờ tóc ấy lập lòe phản lại chút màu sáng nhàn nhạt, mang theo dáng vẻ của một ngọn nến mờ ảo, có thể tắt đi bất cứ lúc nào.

Thân hình cao gầy của hắn lay chuyển sau mỗi lần dậm chân, đồng phục học viện phấp phới qua lại, kêu lên những tiếng phần phật, khiến hắn trông như một thân cây sắp bị gió quét ngã. Bước chân hắn khựng lại khi hắn bắt gặp bóng mình lướt qua mặt kính trên khung cửa sổ dọc hành lang, và đúng lúc ấy, một giọt nước từ mái vòm rơi xuống, vỡ tan trên mặt đá xanh, để lại một vòng sáng mờ như vết mực loang.

Hắn lại bước, nhưng chậm thêm một nhịp, đầu hơi cúi, đem sự chú ý đặt vào dãy đèn dầu treo đều dọc hành lang. Ánh lửa lắc lư, bị gió quét nghiêng, soi lên từng mảng tường đen xám làm chúng hiện ra từng vệt nứt ngoằn ngoèo, tựa đường tĩnh mạch của một sinh vật sống.

Chợt mùi sắt rỉ với hương ẩm mốc từ vách đá luồn vào mũi, khiến hắn bất giác nuốt xuống, nhưng lạ thay, chất nhờn ấm nóng trên đầu lưỡi hắn thay vì cuộn xuống thì lại trực trào muốn lao ra. Có lẽ là vì đã quen, hắn buộc bản thân ngậm mồm lại rồi gấp rút những bước nhẹ tênh, hướng thẳng về phía trước.

Trên đường đi, hay nói đúng hơn là trên hành lang học viện, hắn không gặp phải bất kì một ai khác, điều ấy bỗng chốc khiến hắn nhận lấy một cảm giác không thực. Arcadia vốn nên là một nơi ồn ào và giàu sinh khí, ấy vậy mà giờ đây, không còn tạp âm xôn xao thường thấy, cũng chẳng vang tiếng giảng bài như ru ngủ của những giáo sư mặt lạnh.

Mà thật ra sự vắng vẻ này cũng không phải thứ gì đặc biệt, chẳng qua là không có khóa học nào được diễn ra vào lúc gần tối, không có lớp ngoài trời vì thời tiết không phù hợp. Và dẫu cho có một vị hiền giả vĩ đại nào đó làm phép đuổi mưa, thì vẫn rất hiếm khi có ai lại tổ chức một khóa học thực hành bên ngoài vào giờ này.

Nhưng dù có hiểu, hắn vẫn không khỏi cảm thán. Đây vốn nên là thời khắc hoàn hảo để ngắm hoàng hôn, ấy vậy mà chỉ một cơn mưa bất chợt, cả vùng trời ấm vàng liền hóa màu xám xịt vô vị, tựa như hắn, cũng tựa thứ hắn đang dính vào.

Hắn chợt nghĩ, nếu giờ nằm xuống tại đây thì liệu có ai xuất hiện để đưa hắn về không? Hay vào sáng mai, các học viên khác sẽ tìm thấy hắn và hắn lại phải tỉnh dậy trong phòng y tế?

Và dù là trường hợp nào, hắn cũng sẽ chẳng thoải mái gì. Nên việc tự mình đi, hắn phải làm.

Rồi một cơn gió lạnh lùa qua, thổi bay vài sợi tóc dính trên trán. Hắn không rùng mình như vừa rồi, nhưng cơ thể lại có chút căng thẳng và tin vào trực giác của mình, hắn trực tiếp thúc chân đi nhanh hơn, mắt cũng chẳng còn đảo qua hai bên trước sau gì sất.

Khi đến khúc cua đầu tiên, hắn chợt giảm tốc. Một bước dừng ngắn, rồi lại bước tiếp. Tai hơi nghiêng như đang chờ một âm thanh cụ thể lọt vào.

Không có gì rõ ràng. Chỉ là mưa và tiếng cửa kính rung nhẹ vì gió.

Một lát sau, hắn lại nghe thấy một tiếng giày khác, không đồng bộ với bước chân của mình. Khẽ đến mức gần như hòa vào nhịp điệu hỗn loạn của mớ tạp âm đang đều đều lặp lại ngoài trời. Đó là một nhịp chân nhẹ, bước đều, cách xa hắn khoảng vài mét, xuất hiện ngay sau khi hắn dừng lại, rồi lại im lìm như thể cố tình không hiện diện. Hắn không quay lại, chỉ chậm rãi giảm tốc, tập trung lắng nghe. Hắn nghe thấy, tiếng bước chân kia cũng chậm theo rồi dừng hẳn.

Thở ra một hơi dài qua mũi, hắn đưa mắt liếc nhìn hình bóng của mình ở trên tường. Ở đó sơn một hình dáng đơn độc, trải dài trên nền sáng màu hoàng hôn đang có phần ảm đạm.

Chờ mãi không thấy ai chủ động bước ra, hắn lắc đầu, giữ sát vành áo vào người rồi bước tiếp. Chân hắn nhanh hơn nửa nhịp so với ban nãy, hai tay đút vào túi áo, vai hơi căng lên, thân người cũng nghiêng nhẹ về phía trước.

Tiếng bước chân phía sau biến mất, hay đúng hơn là không còn được nghe thấy. Nhưng cảm giác có người đang bước theo từ đầu hành lang vẫn không biến mất.

Ở khúc rẽ tiếp theo, hắn nhìn sang chiếc cửa sổ khung cao ở bên phải. Tấm kính thủy tinh mờ do hơi nước, không phản chiếu được hình bóng nào, nhưng hơi thở của hắn bỗng ngắt đoạn một chút, rồi dồn xuống thành một tiếng xì khẽ được đẩy xuyên qua khẽ môi.

Một cái bóng lướt qua rất nhanh ở mé sau khung kính, gần như hòa vào màu trời cam sẫm.

Hắn dừng bước, cổ chân dịch nhẹ, đủ để xoay người. Vai hắn hạ xuống, ánh mắt liếc về phía sau.

Trống không. Không có ai ở đó. Hành lang vẫn vậy, đèn gắn hai bên vẫn khẽ đung đưa mỗi hai giây vì gió.

“Cậu có việc gì với tôi không?”

Hắn gồng cuống họng, giữ giọng mình bình thản, từng câu từng chữ phát ra từ miệng hắn vang vảng rồi dội ngược lại khi va vào những bức tường ở hai bên hành lang.

Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng mưa xầm xì, tiếng gió lướt qua và một hơi thở rất nhẹ, như thể người kia đang nín thở.

Rồi, từ trong bóng tối, một giọng nói cất lên, khàn khàn, như đã bị vỡ vụn sau một trận sốt.

“Leon.”

Một cử động nhẹ ở mé trái. Gót giày khẽ xê dịch trên mặt sàn, không nhanh, cũng không có ý ẩn mình đi nữa. Dáng người mảnh khảnh hiện ra. Cô hơi cúi người, hai tay đan trước bụng, áo choàng học viện rộng hơn thân hình khiến mép vải quét xuống tận mắt cá chân. Tóc cô buông thẳng xuống, có đoạn bị dính vào má vì hơi nước. Vạt áo phía trước hơi nhàu, để lộ ra một bên cổ trắng tái.

“Cậu sao cứ phải bám theo tôi thế?” Hắn, hay 'Leon' buông ra câu nói với một cái nhíu mày.

Thiếu nữ không trả lời, đôi mắt chỉ đảo xuống chân mình. Thân hình nhỏ nhắn khúm núm đứng trước hắn, tựa một con vật nhỏ làm điều sai bị tóm phải.

Leon nhìn vào cô, chợt thấy bản thân có phần bất lực. Hắn biết, cô gái trước mắt mình lúc này không phải là người mà hắn có thể dùng một hai câu để đuổi đi, đặc biệt là sau khi hắn đã chủ động phớt lờ cô, suốt từ tuần trước.

Nếu hắn nhớ không nhầm, thông thường thì khi bị 'phớt lờ' rõ ràng như thế này, người ta sẽ tự hiểu chuyện và rời đi. Nhưng cô nàng này... có chút không hợp lẽ thường? Càng phớt lờ, cô ta lại càng cố chấp với việc níu giữ hắn. Càng từ chối, cô ta lại càng ám ảnh với chấp niệm là hắn, là Leon.

Hoặc là cô ta bị ngốc, thích bị ngược, hoặc là cô ta bị điên. Bởi trần đời, người có chút tự tôn, sẽ làm gì có chuyện bám theo kẻ đã đá mình.

“Tôi không nhớ là cậu bị câm.”

Vứt lại câu nói từ kẽ răng, hắn quay lưng về phía cô, ánh mắt chán ghét lưu lại nơi cô.

Mãi đến lúc này, thiếu nữ ở đằng sau mới ngẩng mặt lên để đôi mắt mình bắt trọn bóng dáng đang dần xa rời của hắn. Tay cô run lên khi siết lấy vạt váy, ánh mắt mơ hồ của cô như đang đắn đo một thứ gì đó rất khó chọn, đôi môi cũng là mấp máy muốn nói lại thôi.

Cô mong hắn quay đầu, mong hắn nhìn thấy cô lúc này nhưng tiếc thay, chuyện ấy chẳng hề xảy ra. Và rồi... khi cô không còn thấy hắn ở nơi cuối tầm mắt nữa, cô cuối cùng cũng buông vạt váy mình ra, thở một hơi dài.

Và sau đó, Leon không còn nghe thấy tiếng chân của ai ở phía sau. Có thể là do nó khẽ đến mức vô thanh, có thể là nó đã thực sự chững lại nơi cũ. Leon thực không muốn để tâm, hắn không còn tâm trạng nào để liếc ngang ngó dọc. Cơn thôi thúc muốn ọe ra trong cuốn họng hắn ngày càng mạnh lên, khiến hắn chẳng muốn nghĩ gì khác ngoài về đến phòng mình.

Mon men theo đường cũ và rời khỏi hành lang, hắn đưa tay kéo mũ áo phủ qua đầu rồi cẩn thận ôm lấy chiếc túi da bên hông, sau khi chắc rằng nó sẽ không bị ướt, hắn mới dám lội qua cơn mưa đang xối xả tuông rơi dưới ánh tà đang ngả sắc tím.

Mãi một lúc sau, khi đã đứng trước cổng của tòa ký túc xá, hắn mới dừng lại. Trước khi đi tiếp, hắn quay đầu nhìn về phía sau lưng mình. Không có ai, hắn liền nhấc chân, hướng về phòng mình.

Lướt qua những dãy phòng sáng đèn, Leon lặng lẽ than vãn về sự bất tiện của thang bộ. Phòng hắn nằm ở tầng ba của tòa nhà ký túc, nơi chỉ có loại phòng bán quý tộc, dành cho những học viên sở hữu một cái họ và có thành tích đầu vào trên trung bình. Tuy không có nội thất gì gọi là xa xỉ, nhưng những thứ thiết yếu thì vẫn gọi là đủ đầy. Để mà so sánh thì, nó giống với một căn hộ cho thuê hơn là một phòng ký túc.

Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa phòng, Leon gần như quăng chiếc áo choàng xuống sàn, sải bước dài vào phòng tắm lát đá. Tay hắn tì mạnh vào thành bồn rửa, những khớp ngón trở màu trắng bệch, rồi cơn co giật dữ dội kéo lên từ đáy phổi. Từng ngụm máu đặc, nóng hổi, trào ra, bắn lốm đốm lên bề mặt đá nhẵn lạnh. Vị tanh kim loại lập tức tràn ngập khoang miệng, bám dính vào lưỡi, còn mùi nồng hăng của nó hòa vào hương ẩm mốc cố hữu của căn phòng, khiến hắn hoa mắt thêm.

Hắn chống tay, hít sâu, nhưng luồng khí vào phổi lại mỏng manh như sương sớm trên cành. Từ chiếc những nhịp thở chật vật, hắn liền nhìn thấy từng đường gân mờ trên mu bàn tay mình, chúng chi chít, nhưng lại bất động, như thể những thứ bên dưới lớp da này của hắn đã từ lâu dừng lại, chết đi. Trớ trêu là, chỉ có những lúc cảm thấy đau đớn giống thế này, hắn mới cảm nhận được rằng mình thực sự đang sống, cảm nhận được rằng: Đây là thân thể của mình.

Cơn thôi thúc trào ngược đã qua. Hắn lại ngồi sụp bên bồn rửa thêm một lúc, mặc cho hơi lạnh từ nền đá thấm ngược vào đầu gối. Rồi sau một lúc, như bị ép buộc bởi một thói quen cũ, hắn gượng đứng dậy và xốc lên mặt một đợt nước lạnh, rửa sạch những vệt máu bám ở khóe môi, vuốt ngược mái tóc ẩm, xóa bỏ dấu vết của cơn bùng phát vừa rồi.

Xong xuôi, hắn trở lại phòng chính. Tới bên bàn, hắn lôi từ trong chiếc túi vải sờn rách ra một cuốn sách cũ kỹ.

Mùi mốc thoang thoảng bốc lên, lặng lẽ len vào khoang mũi của Leon, so với thứ hắn buộc phải thở trong ban nãy, cái mùi này rõ ràng là dễ chịu hơn rất nhiều. Nhưng dù sao thì, phần nhìn của nó vẫn có chút không đáng tin. Sự e ngại này, không phải là không có lý do.

Cuốn sách trong tay cậu có màu xanh mòng két, và cảm giác chạm vào nó không phải là nhẵn nhụi mà là gồ ghề, khô khốc, dễ khiến người ta lầm tưởng rằng đó là một tấm gỗ phủ đầy rêu xanh.

Khẽ trở tay, cậu phe phẩy thứ trong tay mình mấy lần. Từng đợt bụi mỏng bong lên từ phần gáy và bìa sách rồi bay lặng vào khoảng không, lửng lơ mấy giây trước khi lắng xuống hoàn toàn. Cậu hơi cúi đầu, hắng cổ họng để không hít phải bụi bẩn rồi mới dùng tay áo quệt nhẹ lên bìa.

Màng bụi đóng lớp mấy năm trên quyển sách giờ đây đã tiêu tan, để lộ những đường nét cong vẹo, như từng bị vò nát rồi được ép phẳng lại. Không ngoài dự đoán, những con chữ in nổi trên bìa đã xỉn màu vì thời gian.

Dưới ánh đèn màu lam trắng, từng con chữ lem nhem, bị dập sâu xuống mặt bìa được soi ra.

“Tắc Nghẽn Mana”.

Cậu lật thử vài trang. Giấy khô ráp, xém vàng ở rìa, chữ in không đều, có đoạn đậm như bị ghì bút, có đoạn lại nhạt đến mức gần như chẳng thể thấy được. Một mùi gì đó giống khói lạnh bốc lên, thoảng qua rồi tan. Cậu liếc sang cánh cửa gỗ đã đóng chặt, một âm tiết nhẹ, dường như xuất ra từ nhịp thở rất chậm của ai đó truyền đến tai cậu.

Leon không muốn để tâm, dù có là ai. Quản lý ký túc cũng không dễ nói chuyện, huống hồ còn là đứng ở ngoài hành lang, vào một chiều tối sắp muộn.

Cứ vậy, đêm trôi chậm qua. Trời vẫn là trĩu mưa, gió cũng qua khe cửa sổ mà rít vào. Bên ngoài, từng tán lá xào xạc vỗ vào nhau, chúng hòa cùng tiếng mưa giông đang đều đều vang vọng, tấu lên một bản hòa ca ngập tràn tạp âm và những đợt gió lạnh.

Trên tầng ba của tòa ký túc, những căn phòng quanh phòng của Leon đều đã bắt đầu hòa làm một với màn đêm, để lại sự âm u đang ngày một dày hơn theo từng khắc từng giây. Về phần Leon, cậu vẫn để đèn sáng và ngồi trước bàn. Không có ý định đi ngủ sớm, một phần là vì thói quen thức khuya, phần khác là vì thời tiết lúc này rất hợp để đọc sách.

Đúng lúc đang định lật sang một trang khác thì cửa phòng chợt vang tiếng gõ. Rất nhẹ, rất nhỏ, như sợ làm kinh động đến cậu.

Leon thở dài một hơi thật chậm, không lên tiếng. Đồng hồ quả lắc treo trên tường kêu lách cách, đã hơn chín giờ đêm. Từ lúc về phòng đến giờ, đã không ít thời gian trôi qua, và người gõ cửa phòng cậu lúc này, chẳng lẽ vẫn luôn đứng đợi hơn 2 tiếng ở ngoài đó?

Có thể sao? Quản lý ký túc sao lại không quản chuyện này được? Hay là cô ta rời đi và quay lại ngay vừa lúc này?

Càng nghĩ, đôi mày trên mắt của Leon lại càng gần nhau hơn. Đến cuối cùng, cậu vẫn có chút xót xa khi nghĩ đến viễn cảnh mà bản thân đang tự suy diễn ra: Một cô gái ngốc, cố chấp đứng chờ trước của một tên khốn đã vứt bỏ mình giữa đêm khuya lạnh giá.

Xoa trán mình mấy hồi, cậu không biết phải làm thế nào cho phải. Cảm thấy mềm lòng rồi ư? Đúng vậy, nhưng giờ tỏ ra mềm lòng liệu có phải là đang quá ác độc với cô ấy? Cậu không muốn cho người ta thêm hi vọng chỉ vì sự quyết đoán nửa vời của cậu. Đặc biệt là khi bản thân cậu mới là người có vấn đề ở đây.

Suy nghĩ miên man suốt mấy phút, Leon cuối cùng vẫn là chọn cách phớt lờ và quay lại với cuốn sách của mình. Nhưng không để cậu đọc xong trang mới, tiếng bản lề xê dịch đã vang lên từ phía cửa phòng, tấm gỗ kéo dài không quá quá ba giây, mở ra một khe hẹp đủ lớn để thân người nhỏ nhắn kia bước vào.

Làn váy trắng khẽ đung đưa, không một tiếng động nào thừa thãi phát ra từ cô, những bước chân rón rén cứ vậy đặt lên trên sàn nhà.

“Lylia, cậu có biết mình đang làm gì không?” Nén lại một hơi thở, Leon gằn giọng và nói.

Bóng dáng nhỏ nhắn ấy run lên một nhịp, như vừa giật mình vì bị gọi tên. Cô giờ trông như một bóng ma, làn da trắng bệch ngả màu xanh nhợt vì ánh đèn, đôi mắt to tròn trợn trắng với quầng thâm trũng sâu. Mái tóc đen nửa ướt nửa khô của cô dính vào khóe môi, mắc vào trên trán. Thoạt nhìn, gương mặt của cô như một tác phẩm được điêu khắc từ thạch cao, trạm khắc những nét đen nhỏ lẻ để nâng tầm nghệ thuật. Hình ảnh ấy lại bất giác khiến Leon nghĩ rằng, cô có thể vỡ vụn thành từng mảnh vào bất cứ lúc nào chỉ với một lời mắng hơi lớn tiếng.

“Cậu.. chậc,” Leon muốn chất vấn cô, nhưng lời cay nghiệt ấy chỉ hóa thành một tiếng tạch lưỡi. “Rồi, sao cậu lại đến vào giờ này?”

Lylia không trả lời ngay. Cô chỉ đứng đó, im lặng và nhìn cậu với ánh mắt đờ đẫn trong khi cánh cửa phía sau cô từ từ khép lại. Mãi một lúc lâu sau, khi bốn mắt đã nhìn nhau đến mỏi mệt, cô mới lên tiếng.

“Em..” Cô nói được một chữ, rồi lại chần chữ, đổi xưng hô. “Tôi- Tôi muốn gặp cậu. Nhưng Cậu, cậu... không chịu gặp tôi.”

Giọng cô lí nhí, khản đặc, lắp bắp như một người không quen nói chuyện.

Leon vừa siết chặt tay vào mép bàn, vừa siết cơ họng mình lại để gằn giọng. “Biết vậy vẫn còn đến? Đây còn là ký túc xá nam nữa đấy, Lylia.”

Đáp trả vẫn là sự im lặng từ phía Lylia, môi cô run run, như muốn nói nhưng lại thôi. Và trước khi Leon tiếp tục lên tiếng chất vấn, cô lại nhấc chân, đi về phía giường của cậu.

Trong cái nhìn khó hiểu của Leon, Lylia cứ vậy ngồi xuống trên cạnh chiếc giường. Tiếng vải thô ráp ma sát với nhau vang lên, ánh mắt cầu khẩn của Lylia được cậu bắt trọn trong một khắc, và cậu nhìn thấy lời gào thét lặng thinh quanh cô đang dịu lại.

Leon không thể nói rõ là thứ gì đã làm cô thay đổi, nhưng chắc chắn Lylia vừa rồi đã từ một cơn sóng ngầm hóa thành một gợn nước trong ao.

“Cậu lại quên cách nói chuyện rồi à?” Leon quay hẳn người về phía Lylia, chiếc ghế bên dưới cũng dịch nhẹ sang bên.

Trên ga giường trắng tinh đang bị ép xuống, bộ váy đồng phục học viện hơi nhàu nát, nếp gắp của chúng cũng không còn được phẳng phiu như thường ngày. Lylia chẳng khác nào một con búp bê bị vứt bỏ, không còn được săn sóc chỉnh chu, không còn được cần đến, chỉ biết ngồi co ro một mình với những hơi thở run rẩy, yếu ớt.

“Cậu không nên ở đây. Nếu bị phát hiện-”

“Nếu bị phát hiện, họ sẽ đuổi học tôi sao?” Đôi mắt quẩn đục của Lylia tối sầm lại, tiêu cự cô giật nhẹ, vằn lên ánh nhìn những nét đau đơn pha lẫn chục lời thách thức.

Cái tâm thái bất ổn ấy, tựa một kẻ chẳng còn gì để mất, sẵn sàng liều tất cả mọi thứ để kéo người khác xuống. Leon im bặt, cậu hiểu rõ cô nàng này không sợ bị đuổi học. Hơn nữa, nếu cô bị phát hiện đang ngang nhiên ở trong phòng cậu vào đêm tối, không bị vạ lây sẽ là bất khả thi.

“Tôi sẽ ở lại một lát, được không?”

Sự im lặng của Leon bị ngắt quãng bởi lời van nài đột ngột, giọng của Lylia không còn đanh đá, bộc phát như vừa rồi. Leon thực rơi vào thế khó xử, bởi cô đã chọn cầu xin cậu.

Thở dài một hơi sau một hồi nghĩ ngợi, Leon day mạnh hạ bên thá dương. “Chỉ một lát thôi.”

Không có sự phản hồi nào từ Lylia, cô không nói gì thêm, sau mấy hồi cũng chỉ im lặng mà cúi đầu. Những ngón tay gầy guộc của cô đan vào nhau, ôm lấy đầu gối, run theo nhịp thở. Leon cũng không buồn nói thêm, cứ thế quay lại bàn để tiếp tục lật sách, nhưng không hiểu sao, cậu chẳng thể đọc nổi thêm dòng nào.

Sự im lặng khó chịu phủ lên căn phòng, bầu không khí ký quặc đè nặng lên hơi thở của Leon. Và cũng tương tự, ánh mắt của Lylia, dù không thực sự trực tiếp nhưng vẫn luôn bám lấy cậu, dính chặt như một cái bóng.

Cậu biết rõ mình không nên yếu lòng, không nên để cô có thêm hi vọng gì nữa. Nhưng ánh mắt đó, tựa một con thú hoang bị dồn vào chân tường... Nó luôn làm cậu cảm thấy phức tạp. Nhất là khi, chính cậu là người đang dồn nó vào ngõ cụt, ngõ chết.

Cảm giác đè nén như trói chặt căn phòng, kéo dài mãi cho đến khi tiếng chuông mười hai hồi ngân vang, dội vào tường đá rồi tan dần trong tĩnh lặng. Lylia vẫn ngồi yên, không nhúc nhích, thân hình mảnh mai cứng đờ một dáng vẻ, tựa hồ đã hóa thành tượng đá.

“Một lát của cậu có phải nên qua rồi không?”

Không có câu trả lời nào được vang lên, lời nói của cậu như một viên sỏi ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, nổi một gợn sóng rồi chìm nghỉm.

Leon thì lại không vội, đợi thêm một lúc rồi mới thẳng lưng lên, xoay người lại.

“Cậu không thể ở đây cả đêm.”

Nghe Leon nghiêm giọng nói thế, Lylia ngẩng đầu lên và nhìn về phía cậu. Đôi đồng tử cô quẩn đục, đầy một màu hoang mang, quầng thâm đen trũng sâu đến nứt nẻ, cô tựa như đang mắc cạn, vẻ mông lung không giấu được ngoài sáng, sắc điềm tĩnh vừa có trên mặt cũng tiêu tan.

Leon bắt trọn từng thay đổi vào đáy mắt, rõ ràng ngầm hiểu cô đã cho rằng cậu sẽ mềm lòng vì cô thêm lần nữa.

“Cậu muốn tôi.. rời đi?”

“Phải, trở về phòng mình đi. Trước khi có ai đó phát hiện ra cô đang ở đây, trong phòng tôi.”

Thứ gì đó đã giao động, có lẽ là con mắt đen kịt của Lylia, có lẽ là đôi môi nứt nẻ đang run lên mỗi khi nói của cô.

“Nếu em..” Cô nuốt xuống một ngụm nước bọt. “Nếu tôi đi, cậu sẽ ở đây một mình sao?”

“Lẽ ra tôi phải ở một mình ngay từ đầu.”

Một công tắc, một bãi mìn, một lời nói tưởng chừng là hiển nhiên lại hóa thành một con sắt lẹm, cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng đang níu lấy tâm trí vụn vỡ của Lylia.

“Ngay từ đầu...”

Lylia nhẩm lại, trái tim trùng xuống vực, sâu không thấy đáy. Tiếng đập thình thịch như chạy qua cô thật nhanh, dồn dập rồi xa dần. Cô ngẩn người rồi lại như điên như dại, đôi mắt trừng lớn, đôi môi cong vênh.

“Ngay từ đầu, phải. Ngay từ đầu.” Cô từ từ đứng dậy, đối diện với Leon.

Leon nhìn cô, giọng nói chợt nghẹn.

Ánh đèn ma thạch xanh nhạt phản chiếu lên lưỡi dao sắc lẹm, từ thắt lưng trong váy, cô rút ra mảnh kim ấy không với chút động tác thừa. Lưỡi dao run run, nhưng ánh mắt của cô thì đã không còn. Ánh nhìn điềm tĩnh, lạnh lẽo của cô hòa làm một cùng bầu không khí nặng nề quanh cả hai, và Leon, người chứng kiến cảnh ấy thậm chí còn không có thời gian để tự hỏi tại sao cô ấy lại giấu dao trong váy.

“Nếu em hoặc anh rời khỏi đây, em sẽ tự mình kết thúc chuyện này!”

Giọng Lylia khẽ khàng, nhưng chắc chắn là không phải điệu bộ của một kẻ chỉ biết nói suông. Cô dám liều, bởi cô không còn gì để mất. Cùng lúc, Lylia dí mũi dao lên cổ mình, nơi cô nuốt vào một cơn nghẹn dưới làn da tái nhợt.

“Cô nghĩ tôi sẽ quan tâm đến việc cô sống hay chết à?” Leon cố giữ giọng mình bình thản nhất có thể, không muốn để lộ chút gấp gáp hay chần chừ nào dưới ánh mắt của Lylia.

Lylia im lặng, Leon cũng vậy. Rồi một giây, hai giây trôi qua, đôi mắt của Lylia chợt đẫm lệ.

“Đáng lẽ ngay từ đầu, em không nên gặp anh. Anh đã từng hứa sẽ bên em mãi, sẽ không bao giờ bỏ rơi em.”

Và ngay giây tiếp theo, những đốt ngón tay trắng ngần đỏ lên, Lylia siết mạnh vào chuôi dao. Tiếp đó, cô ngẩn đầu, mắt nhắm nghiền.

“Em ước gì mình ghét anh, Leon.”

Lưỡi dao xoẹt nhanh qua, lao thẳng về phía chiếc cổ thon gọn của cô. Leon không còn giữ được bình tĩnh, cậu nhào tới và ôm chầm lấy Lylia. Tiếng vải vóc chà vào nhau, tiếng giường gỗ kêu cót két vang lên ngay sau đó. Cô ngã dưới cậu, tay cầm dao bị nắm chặt lấy, tì mạnh xuống trên ga giường, chiếc eo thon bị hai gối cậu giữ lấy, chẳng thể giãy giụa.

Lylia cựa quậy, muốn thoát khỏi cậu. Thấy vậy, Leon liền dùng tay còn lại để ghì chặt lấy đôi vai mảnh của cô. Cơ thể cậu đè lên cô với toàn bộ sức nặng, hai gối khóa lấy eo, hai tay cũng chẳng rảnh rang, sức lực dùng đến thì càng là dữ dội. Hơi thở của cả hai biến thành những hơi gấp hồng hộc, hòa quyện trong khoảng cách gần đến nghẹt thở. Hơi ấm từ cơ thể Lylia truyền qua, một luồng nhiệt lạ lẫm lan tỏa giữa hai người.

Chỉ thoáng sau, mùi hương của Lylia xộc thẳng vào mũi Leon. Đó là một mùi ngọt gắt, nồng nàn như dạ hương nở rộ trong đêm, quện lẫn cùng những hơi thở nóng ẩm, nhàn nhạt còn có hương cơ thể đặc trưng của nữ giới. Thứ hương ấy vừa quyến rũ, vừa khiến hắn cảnh giác như đứng bên bờ vực. Mồ hôi thấm qua lớp vải sơ mi, dính bệt vào lưng, để lại cảm giác ẩm lạnh khó chịu. Từ cằm Leon, vài giọt mồ hôi rơi xuống, vỡ tan trên làn da của Lylia ở bên dưới, khiến khoảnh khắc im lặng giữa họ càng trở nên căng thẳng, ngột ngạt.

Ánh xanh nhợt nhạt từ viên pha lê treo trên trần nhỏ giọt xuống gương mặt của Lylia, khắc họa lên một vẻ đẹp kỳ lạ, nhuốm màu u tối. Mái tóc đen dài xõa rối trên gối, từng lọn tóc phản chiếu ánh tím mơ hồ dưới làn sáng yếu ớt.

Đôi mắt cô mở lớn, sâu thẳm đến rợn ngợp, nổi bật trên làn da trắng. Leon chưa từng gặp ai với vẻ đẹp như cô. Một vẻ đẹp mà nơi đó hội tụ sự mong manh và điên cuồng, toát ra cái sắc sảo phi nhân loại. Rồi cậu nhìn thấy đôi môi khô nứt của cô, thứ đang gần trong gang tấc với cậu. Nó run lên, rồi nhoẻn thành một nụ cười ngay khi ánh mắt của cậu và cô chạm nhau.

Đó là một nụ cười nhỏ bé, yếu ớt tựa hồ đang thì thào cất lên. Nước mắt của cô như đã chảy ngược vào trong, quần áo xộc xệch, tóc tai lộn xộn dính vài cọng vào trán và môi. Tất cả hòa lại cùng nụ cười ấy, lập tức khiến cho Leon tê rần vùng da đầu.

“Anh vẫn ôm em như ngày ấy, Leon.” giọng của Lylia như thổi vào tai Leon, và cậu nghe thấy một tia mãn nguyện trong làn gió ẩm đó.

Leon nghiến răng, muốn bật người dậy và buông cô ra nhanh nhất có thể nhưng Lylia đã biết tỏng ý định của cậu, cô lập tức níu lấy cổ áo Leon bằng tay còn lại, run rẩy giữ chặt.

Và chỉ với một tay không thuận, chưa bị khống chế, Lylia đã thành công giữ lại người con trai đang muốn tách khỏi mình. Nhìn lại, cổ áo của Leon đang bị kéo mạnh, căng ra hết cỡ, vài tiếng chỉ rách lanh lảnh vang lên trong căn phòng.

Leon buông cánh tay đang ghì xuống xương quai xanh của Lylia. Từ đôi vai thiếu nữ, cậu chuyển qua chiếc cổ tay gầy guộc đang siết chặt cổ áo mình, cố tháo những khớp tay trắng bệch đó xuống. Khi Lylia được buông vai và có thêm nhiều không gian để chuyển động hơn, cô càng liều mạng bám lấy Leon không rời, như đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng, như thể bản thân cô là một loài ký sinh đang giãy giụa hết mình vì sự sống.

Tiếng giường gỗ động mạnh lại kêu, âm thanh cót két và tiếng ga giường bị đè xuống vang lên mấy hồi, mãi một lúc sau mới im lặng trở lại.

Hai người sau cuộc giằng co ngắn, giờ đang thi nhau phả vào mặt đối phương những hơi thở ấm nồng, gắt gỏng. Họ rơi vào thế bất động vì mệt, nhưng cái bất động này rõ ràng là sự yên bình trước khi cơn bão thực sự đến.

“Buông ra.” Leon là người lên tiếng trước.

“Nếu anh rời khỏi em, em sẽ lại làm vậy.” Vừa nói, Lylia vừa liếc lên trên, hướng về phía con dao nhỏ đang nằm im trên ga giường, ngay bên cạnh cánh tay bị ghì xuống của cô.

“Cô thích chết thì cứ chết đi, đừng có làm liên lụy tôi.” Leon nhăn mặt.

“Anh đừng tự huyễn hoặc mình nữa Leon, nhìn ánh mắt thương xót của anh kìa. Anh vẫn còn yêu em, như anh đã từng nói.”

“Tôi chưa bao giờ nói yêu cô-... Ah.” Leon trong một chốc bốc đồng đã gần như hét lên, nhưng ngay sau đó cậu lại muộn màng nhận ra, mình vừa nói thứ không nên nói.

“Anh chần chừ cái gì?” Lylia rất tinh ý bắt được sơ hở này, lập tức xoáy vào đó.

“...Buông tôi ra, Lylia.”

Leon ngừng một chút rồi lại nói. “Quay về phòng cô và xem như đêm nay chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

“Em nói rồi Leon. Nếu bây giờ em rời khỏi đây, em sẽ cho mình không bao giờ thấy được ánh dương sớm mai nữa.” Lylia với cái giọng thều thào, cất lên những lời nói tưởng chừng như bâng quơ nhưng ẩn trong đó là thái độ dửng dưng với cái chết, tuyệt đối không thể nghi ngờ.

Nghe vậy, Leon lại nổi cáu. Cơn uất ức do phải chịu đựng thứ mà mình không gây nên, lập tức tràn về như thủy triều. Cậu cảm giác mình như đang quay về thuở bé, khi lúc nào cũng phải gánh lấy thứ trách nhiệm không phải của mình.

“Cô nghĩ đem mạng mình ra để đe dọa tôi là ổn sao? Cô nghĩ tôi muốn cứu cô vì tôi có cảm tình với cô à? Đồ điên! Tôi không hề!”

Với những câu chất vất, gần như hét vào mặt mình ở cự ly gần. Lylia chỉ mỉm cười, thậm chí là còn có chút vui vẻ, bởi so với sự lạnh nhạt và thờ ơ trước đó, cơn giận này rõ ràng càng chứng tỏ anh đang quan tâm đến cô.

Và khi Leon dứt lời, thở mấy hơi liên tiếp, cô lại hỏi với giọng đều đều: “Vậy sao anh vẫn cứu em vào phút chót vậy, Leon?”

“Đừng gọi tôi bằng cái tên đó.”

“Trả lời em đi.”

“Cô là một con điên.”

“Trả lời em đi.”

“Tôi không muốn gặp rắc rối.”

Lylia nhìn Leon thật sâu, đôi mắt chàng trai ấy thoáng hiện nét sợ hãi, bồn chồn. Khuôn mặt góc cạnh đang đầm đìa mồ hôi càng là khiến sự áy náy trong cậu ta hiện rõ ra, dù chôn giấu kỹ cỡ nào.

“Vậy để em ra ngoài đi.”

“Cô sẽ không lại làm điều gì điên rồ chứ?”

Với câu hỏi của Leon, Lylia chỉ mỉm cười đáp trả. Và chỉ vậy, Leon đã có câu trả lời cho riêng mình.

“Cậu muốn gì?” Leon buộc phải hạ mình, cậu đã quá mệt mỏi, tinh thần cậu cũng chẳng còn được sung sức bấy nhiêu.

“Yêu em đi Leon.”

“Điều đó là không thể.” Leon trả lời, dường như ngay lập tức.

“Vậy để em yêu anh.”

Lần này, cậu có chút chần chừ. “Kể cả sau tất cả những gì tôi đã làm?”

Lylia lại cười và nhìn cậu, Leon liền rối bù một mớ hỗn độn trong suy nghĩ. Cậu không thể hiểu nổi, cô nàng này rốt cuộc là thế nào? Vì sao lại ám ảnh với cậu như vậy, với thân xác này đến vậy.

“Tùy cậu.” Sau một hồi suy nghĩ, Leon lên tiếng trả lời. Cậu nghĩ, rồi sẽ có lúc cậu thành công khiến cô bỏ cuộc.

Nhưng Lylia nào có thể thỏa mãn chỉ với chút đó. “Nhưng bấy nhiêu là chưa đủ. Bởi em vẫn luôn yêu anh.”

“Cậu lại muốn gì?” Leon hơi mất kiên nhẫn, giọng khô khan hỏi.

“Em muốn anh hôn em.”

“Không thể.” Leon lập tức từ chối.

“Vậy xem ra mạng của em không đủ để đổi lấy một nụ hôn từ anh rồi.” Lylia thở dài, nói như thể việc vứt bỏ mạng sống với cô là một điều rất đổi nhẹ nhàng.

“Cậu không thể cứ đe dọa tôi thế này, Lylia.”

“Nếu nó làm anh chần chừ, thì nó có hiệu quả.”

Leon không nói gì, cậu nhìn cô gái đang nằm dưới mình rồi tự hỏi, rốt cuộc là một cuộc đời thế nào, trải nghiệm kiểu gì mới có thể đúc ra một con người cực đoan và điên cuồng như vậy.

“Leon, hôn em đi. Chỉ với chút tiếp xúc ở môi, em sẽ không đi tìm chết nữa, không phải rất đơn giản sao?” Lylia đưa tôi mắt chan chứa ánh tha thiết nối thẳng vào Leon.

“Đừng ép tôi phải làm vậy.” Leon có một tiếng cười bi ai bị nghẹn trong họng, chẳng ai nghe thấy.

“Không, em đang cầu xin anh.” Lylia đáp, bàn tay run rẩy nới lỏng cổ áo Leon, hơi thở nồng hương hoa mà ẩm nóng cứ vậy tích thêm nhiệt lượng ở nơi gò cổ Leon. “Hay anh thà nhìn em chết đi còn hơn là hôn em?”

Từng dây thần kinh trong cơ thể Leon căng lên, cái lắc đầu chỉ đơn giả là ngọ nguậy lại trở nên khó đến không tưởng. Trong giây phút này, cậu chẳng thể làm gì ngoài nhìn chằm chằm vào Lylia, cậu không biết mình đang biểu cảm gì nhưng thấy cô gái bên dưới mình cười càng lúc càng xinh, cậu biết mình đã thua rồi.

Leon nhắm mắt, những ký ức lờ mờ, không phải của cậu hiện lên. Những hình ảnh lẫn lộn về Lylia và cách cô cười lên mỗi khi cậu quan tâm đến cô trôi nhanh qua, đặt chúng bên cạnh hình ảnh trong cậu đang thấy. Chúng chẳng khác nhau là bao.

Khẽ nguyền rủa bản thân, cậu cuối cùng cũng lên tiếng: “Được rồi.”

Khi nghe được tiếng nói thỏa hiệp từ Leon, cơ thể của Lylia đã rợn lên những cơn rùng mình vì hân hoan. Rồi như để khiêu khích, cô vểnh cằm lên, dùng lực ở tay và kéo Leon xuống. Đường chỉ sơ mi trắng nơi cổ áo Leon như muốn bung ra, cậu chỉ đành thở dài rồi cúi xuống sâu hơn về phía khuôn mặt cô để áo mình không phải rách thêm.

Hơi thở của hai người chạm vào nhau, một nguồn nhiệt lượng từ sự tiếp xúc gần gũi bốc lên, không biết đã từ khi nào mà lan ra, trùm lấy bầu không khí quanh họ.

Nhắm lấy đôi mắt để không phải trực tiếp nhìn thấy cảnh tượng mình hôn cô, Leon đặt môi mình lên môi Lylia ngay sau đó. Cô cũng nhắm mắt, tay có chút buông thõng để tiếp xúc với vùng da ở cổ Leon.

Nụ hôn ấy chẳng dịu dàng hay êm ái như trong tưởng tượng. Môi của Leon khô khốc và nứt nẻ, của Lylia thì lại buốt như giá băng, run rẩy không ngừng trong cơn khát tích tụ đã lâu.

Khác với suy nghĩ của Leon, việc hạn chế thị giác của chính mình chỉ làm các giác quan khác của cậu trở nên nhạy bén hơn. Cảm giác mềm mại nhưng băng hàn được cậu nhận lấy, mùi hương tuy gắt nồng lại dễ miên man tràn ngập phổi cậu. Tất cả đều làm cậu thấy buồn nôn, như thể đang hôn lên một tử thi.

Đôi môi của họ dính lấy nhau với sự miễn cưỡng, và khi Leon nghĩ bấy nhiêu đã là đủ thì đột nhiên chiếc lưỡi nhỏ của Lylia vồ tới.

Bị tấn công bất ngờ, Leon chẳng kịp phản ứng, môi cậu bị Lylia nuốt trọn. Từng khẽ răng, từng khoang thịt trong miệng cậu bị chiếc lưỡi nhớp nháp và nước dãi của cô mướt qua. Cái dai dẳng và đàn hồi của da người truyền đến, dịch vị xa lạ cứ vậy chảy qua nhau trong nụ hôn của hai người. Leon muốn nói gì đó, nhưng âm thanh phát ra chỉ là những tiếng rên rỉ trầm thấp, vô dụng, thậm chí Lylia còn lợi dụng lúc cậu cố nói chuyện để mút lấy lưỡi cậu.

Leon cảm thấy ghê tởm. Không phải vì Lylia mà vì chính bản thân mình. Cậu đang đáp lại cô gái này chỉ vì sự yếu đuối của mình. Cậu không muốn ở bên cô, nhưng lại bị xiềng xích bởi đạo đức và trách nhiệm với cô như một ‘Leon’ thực sự. Càng nghĩ, cậu càng thấy tiếng thét mắc kẹt trong họng mình gào lớn hơn. Với hi vọng khiến cô đau mà buông, cậu cắn mạnh vào mép môi dưới của Lylia, chất nhờn ấm nóng vị sắt gỉ tràn ra, và rất nhanh, vị nước bọt và cơ thể của họ đã bị lấn đi bởi mùi máu tanh hôi.

Không như kỳ vọng, Lylia không hề buông cậu. Cô chỉ khẽ rên một tiếng thật nhỏ, nhăn mặt một nhịp rồi lại trở về dáng vẻ của một kẻ sắp khát chết thì vớ được suối nguồn, cô cố chấp giữ môi Leon ở môi mình, liên tục dùng lưỡi múa loạn trong miệng cậu. Còn về phần Leon, cậu vẫn muốn chống trả nhưng cuối cùng vẫn mặc yên bởi càng chống chả Lylia lại càng hoang dã, và nghĩ đến những viễn cảnh tệ hơn có thể xảy ra, cậu chọn phớt lờ và không động thứ gì ở miệng mình.

Trong đầu, cậu đang điên cuồng tự thuyết phục bản thân trở nên thản nhiên với tình huống. Sau cùng thì nó chỉ là một nụ hôn thôi, đúng không? Nó chẳng có ý nghĩa gì cả, chắc chắn là vậy.

Mấy phút trôi qua, khi những hơi thở bị đè nén không thể được phổi giữ lại nữa, Lylia mới tiếc nuối buông Leon rồi há miệng, phả ra những hơi gắt nồng, mang mùi nước bọt và máu.

“Haah.. lần sau, hãy để máu của anh ở lại lâu hơn.” Lòng ngực Lylia phập phồng, cô như đã dùng hết sức lực của mình, trán đổ mồ hôi, tóc mai dính má. Cô không nói về cú cắn của Leon ở môi dưới của cô, rõ ràng là có một vị máu, đã khô, động lại không lâu trong các khẽ răng của Leon. Và cái hương vị ấy, Lylia không thể quen thuộc hơn.

Nhìn Lylia rã rời dưới mình, nhìn sợi chỉ lóng lánh, cấu từ nước dãi nối từ môi mình đến môi Lylia, Leon chợt thấy một cơn trào ngược ở ngực.

“Im đi.” Cậu nói, giọng không to cũng chẳng nhỏ, đủ để Lylia nghe thấy ở khoảng cách sát cạnh nhau

“Anh vẫn còn yêu em, phải không?” Lylia chợt thì thầm.

“Không, nụ hôn vừa rồi chả có ý nghĩa gì cả.” Giọng của Leon có pha chút đắng cay, bởi cậu biết, những câu từ mình đang nói cô nàng này sẽ chẳng thèm chấp nhận.

Tiếng mưa và gió lại đến và trung hòa bầu không khí đang lặng im. Tiếng tim đập của Leon chợt được chính cậu nghe thấy, rõ mồn một. Tầm nhìn của cậu như bị tua chậm, nhiễu mờ, hình ảnh trước dính lấy nhau.

Những âm thanh khác cũng bắt đầu dính liền vào nhau, não bộ cậu như thể chậm đi, chưa kịp nghe hết âm này thì tiết tố mới đã đến cùng chung vui. Làm đầu cậu loạn cào cào thành một nồi thập cẩm bốc mùi. Và luồng tạp âm đó cứ vậy hành hạ cậu, khiến tai cậu ù đi, mãi cho đến khi Lylia động môi.

“Anh mệt chứ?”

Câu nói của Lylia vang vọng trong đầu Leon, những tạp âm khác như đang trôi qua cậu thật nhanh, chỉ có giọng của Lylia là liên tục vọng lại, thẩm thấu qua da thịt cậu.

“Con điên.. chết tiệt! Cô đã làm gì?” Leon loạng choạng, chống một tay vào ga giường, lúc này cậu mới nhận ra, cậu không còn cảm nhận được tứ chi của mình nữa, dù tay chân vẫn đầy đủ nhưng thế nào cũng không chắc chắn được, đành phải dùng đôi mắt đang con sụp con hở kiểm tra bản thân liên tục.

“Ngủ một giấc đi, Leon.” Giọng Lylia lại vang, lần này như đang nói từ một nơi rất xa, không thể nghe hết đến cuối câu.

Leon lắc đầu thật mạnh nhưng chẳng có tác dụng gì, tâm trí cậu quay cuồng rồi cơ thể dần mất đi hết chút sức lực còn lại, đổ sụp xuống người Lylia. Và thứ cuối cùng Leon thấy trước khi ngất đi, có lẽ là một nụ cười hạnh phúc.

Trong cơn mơ màng, hắn mơ hồ nghe thấy có ai đó đang gọi tên mình.

Ai đó đang gọi tên thật của hắn, cái mà hắn luôn được gọi bằng, trước khi trở thành Leon.

●▬▬▬๑▮۩★۩▮๑▬▬▬●

Lylia nhìn người con trai đang gục trên người mình, không vội di chuyển. Cô xoa chiếc cổ tay cầm dao vừa nãy, trên đó nổi lên những vết bầm tím do bị Leon siết chặt và ghì xuống trong một thời gian không ngắn.

Đưa tay vào gấu váy, sờ vào nếp gấp được giấu tỉ mỉ dưới lớp vải dày Lylia moi ra một lọ thuốc lớn hơn đầu ngón tay chỉ một chút. Vì đang bị Leon đè lên, nên khi đến tay việc uống chúng lại có chút khó khăn, mãi một lúc sau loay hoay với chính mình, cô mới nuốt xuốnh được vài viên để bản thân không cần phải gấp gáp nữa.

Cô thả lỏng vai, thả ra những nơi thở vẫn luôn được nén trong lòng. Từ giờ trở đi, sẽ không còn trướng ngại vật nào ngăn cô thực hiện nhiệm vụ của mình, dẫu cho vừa rồi, cô còn đang lo rằng nếu Leon không nhanh lên thì liệu thuốc giải uống từ trước có hết tác dụng không? Cô đơn giản là đang đánh bạc với sự cứng đầu của Leon và tính uy hiếp từ lời đe dọa của mình, rất may cô rằng đã thắng.

“Haah...” Khi không còn gì vội vã, Lylia lại muốn làm theo ý mình một chút.

Hít một hơi thật sâu, cô dí mũi vào vai Leon, mùi hương quen thuộc gần trong gang tay ấy khiến cô rục rịch không thôi, trong thân thể nhỏ nhắn ấy lại như có một đàn giòi đang lục tục muốn trào ra để cắn nuốt, ăn trọn lấy anh. Nhưng cô biết, bây giờ không phải là lúc. Dẫu cho cơn đói của cô có lớn đến mức nào thì anh vẫn luôn đứng trên nó, ý nguyện của cô, chỉ nên tồn tại trong chính mình.

Hơn nửa giờ đã trôi qua, Lylia nằm im dưới sức nặng của Leon, tai lắng nghe âm thanh hỗn độn bên ngoài khung cửa sổ. Gió gào thét cuốn theo những hạt mưa đập lộp bộp vào kính, thi thoảng một tia chớp xé toạc màn đêm, kéo theo tiếng sấm ì ầm, nặng nề vọng vào căn phòng. Ánh đèn trong phòng chập chờn, bóng hai người trên tường dao động, co giãn, như một vở kịch câm đang diễn ra song song.

Khi cơn đói cồn cào và sự vội vã đã lắng xuống, cô mới chậm rãi đảo mắt quanh căn phòng quen thuộc. Căn phòng của Leon. Mọi thứ gọn gàng, ngăn nắp và chưa đầy những ký ức của cô về anh. Một tia chớp khác lóe lên, làm lộ ra trong đường nét cạnh của chiếc bàn làm việc trong một thoáng, gương mặt tĩnh lặng của những bức chân dung trên tường, và con dao nằm chênh vênh trên ga giường, thứ vũ khí nhỏ bé mà cô vừa dùng để chỉa vào chính mình.

Cô với tay. Những ngón tay mảnh khảnh của khép lại, rồi mở ra, như đang cân nhắc một lại tất cả những lựa chọn mà bản thân đã đưa ra để đi đến bước này. Cuối cùng, bàn tay ấy từ từ siết chặt lấy chuôi dao. Cái chạm của kim loại vào lòng bàn tay vẫn còn ấm hơi người, như một lời nhắc nhở dai dẳng về sự giằng co vừa rồi. Cô giơ nó lên trước mắt, nhìn ánh bạc mờ ảo đang nhàn nhạt phản lại với ánh đèn màu lam, một thứ ánh sáng lạnh lẽo, cô độc.

Khẽ thở một hơi thật dài, Lylia dùng tay còn lại đẩy nhẹ vai Leon. Thân hình nặng trịch của anh lật ngửa ra, khuôn mặt ấy trông thật điềm tĩnh, hoàn toàn buông lỏng, trông thật khác với lúc anh nhìn cô.

Lylia dùng tay còn lại móc nhẹ vào cổ áo anh, rồi từ từ, một cách chậm rãi, vạch ra một đường thẳng tắp từ dưới cằm xuống tận bụng. Vải vóc tách ra, để lộ ra làn da cơ bắp rắn chắc, nhẵn nhụi dưới ánh sáng lam nhạt. Ngón tay Lylia run nhẹ, chạm vào vùng ngực trái nơi trái tim đang đập những nhịp chậm rãi, đều đặn. Một làn sóng kỳ lạ, vừa nồng nhiệt vừa lạnh giá, trào lên trong lồng ngực cô. Cô cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả lên da thịt anh, gương mặt gần như áp sát, đôi mắt nhìn chăm chú vào vị trí ấy như thể đang cố ghi nhớ từng đường nét vào tâm trí mình.

Lylia hít một hơi thật sâu, mùi của cơn giông lẫn với mùi da thịt ấm áp của Leon tràn ngập khoang mũi. Bàn tay cầm dao của cô không run nữa. Mũi dao nhọn hoắt áp vào vùng da trên ngực trái, nơi nhịp đập âm ỉ vẫn truyền qua lớp thép mỏng manh, một lời nhắc cuối cùng về canh bạc mà cô đang lần nữa đánh cược.

Một lực ấn xuống.

Da căng. Thớ thịt kháng cự trong khoảnh khắc rồi tách ra trước sự sắc bén không khoan nhượng của lưỡi dao. Độ đàn hồi ẩm ướt, trầm đục, truyền ngược lên cổ tay Lylia, con dao như trở thành một phần cơ thể của cô, chầm chậm tiến sâu thêm vào bên trong Leon.

Cô bắt đầu xoay cổ tay.

Chuyển động tròn, chậm rãi, và có chủ đích. Lưỡi dao cắt qua những lớp màng, những thớ cơ co giãn, mở ra một lối đi tối om. Một thứ âm thanh ù đặc, ướt sũng, bị tiếng mưa như trút nước bên ngoài bóp nghẹt. Mùi sắt tanh nồng bốc lên, đậm đặc, át đi mọi thứ khác, xâm chiếm từng ngóc ngách căn phòng.

Dòng dịch nhầy đỏ au trào ra, như những bông hoa nở rộ nên nền ga giường trắng buốt, nhuộm lấy cả lưỡi dao đang mở đường cho chúng lẫn những ngón tay đang cầm chắc thanh kim loại ấy.

Lylia dừng lại, rút con dao ra, mắt nhìn vào nhìn chằm chằm vào cái hố mà mình vừa khoét trên ngực Leon. Máu thịt, những cấu trúc sinh học phức tạp, tất cả đều hiện hữu rõ ràng dưới ánh sáng yếu ớt từ ánh đèn yếu ớt. Nhưng ở chính trung tâm, nơi lẽ ra phải có một khối cơ bắp không ngừng co bóp, phải có sự rung động của sự sống, thì lại chỉ là một khoảng trống. Một sự vắng mặt vô lý.

Leon Không có trái tim. Lòng ngực của anh, chỉ có một khoảng rỗng, như một lời nói dối hoàn hảo của tạo hóa, một sự thật trần trụi được phơi bày trong đêm bão.

Một tiếng thở ra nhẹ nhõm, gần như không thể nghe thấy giữa tiếng mưa rền rĩ thoát khỏi đôi môi Lylia. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, nở trên khóe miệng cô. Nó không phải nụ cười của sự đắc thắng, mà là của sự nhẹ nhõm, của kẻ đã trút xuống một gánh nặng ngàn cân trên vai.

Mọi nghi ngờ, mọi tính toán, mọi sự dằn vặt, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc chứng kiến sự thật kỳ dị này. Cô đã không lầm. Anh đã đúng.

Cô buông lỏng tay, con dao rơi xuống tấm nệm êm ái, không một tiếng động. Cơn bão bên ngoài dường như cũng dịu đi một chút, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều. Lylia ngồi thẳng lưng trên giường, nhìn xuống khuôn mặt điềm nhiên của Leon, rồi nhìn ra khung cửa sổ nơi màn đêm và cơn mưa đang dần nuốt chửng mọi thứ.

“Anh thật là tàn nhẫn với em, Leon.”

Giọng nói khản đặc của Lylia vọng ra, biến mất trong hành lang ký túc xá. Sau những lớp tường, nơi mà Lylia và Leon cùng chia sẻ một chiếc giường, một áng hồng quanh tựa như từ pha lê lóe lên, rọi ra từ cửa sổ của căn phòng rồi bị nuốt chửng cơn bão và màn đêm tối tăm của Arcadia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!