Học viện Arcadia, tự thuở khai sinh, chưa bao giờ là một nơi tầm thường dưới con mắt của thế gian. Nó được xây dựng trên nền tảng tri thức kết tinh qua hàng ngàn thế hệ pháp sư, trở thành mảnh đất duy nhất trong lục địa này có thể ươm mầm và chắp cánh cho những huyền thoại, những khúc sử thi lưu truyền vạn dặm. Người ta gọi nó bằng những danh xưng đầy tính hình tượng: "Bách Tri Toàn Thư", "Cái Nôi của Hiền Giả", hay kiêu hãnh hơn "Lò Rèn Anh Hùng". Mỗi danh hiệu được xướng lên, uy thế của Arcadia lại càng vững thêm một bậc, vô tình tạo đà cho học viện phát triển mạnh mẽ. Cùng lẽ đó, chỉ trong vòng một thế kỷ, ảnh hưởng của nó đối với quần chúng đã có thể sánh ngang với hoàng gia, trở thành một trung tâm quyền lực mềm khiến nhiều thế lực tranh nhau muốn kiểm soát.
Và với một bối cảnh cùng uy thế dày sâu như vậy thì dĩ nhiên, nó sẽ không thể không đóng vai trò gì trong thế giới của một tựa game RPG Otome kinh điển. Đích xác mà nói, Arcadia chính là bối cảnh của "Love's Covenant", hay còn được biết đến với cái tên "Giao Ái".
Cốt truyện của "Giao Ái", xét cho cùng, cũng không có gì quá phức tạp hay lắt léo. Nó tuân theo một công thức quen thuộc: nữ chính bước vào học viện, gặp gỡ các nhân vật then chốt, dần thức tỉnh sức mạnh tiềm ẩn, rồi dùng tình yêu và lòng chân thành để cảm hóa thế giới, đánh bại các thế lực phản diện, cuối cùng là tiêu diệt Ma Vương. Kết thúc viên mãn là cảnh nữ chính sống hạnh phúc mãi mãi về sau bên người mình lựa chọn. Dĩ nhiên, ẩn dưới lớp vỏ ấy là vô số cốt truyện phụ, mảnh ghép bí ẩn và các tuyến nhân vật được gia công tỉ mỉ cùng ti tỉ thứ khác. Nhưng Leon không biết nhiều như vậy, kiếp trước cậu vốn không phải một con mọt game.
Nực cười ở chỗ, chính cậu lại vì một cớ nào đó mà xuyên đến đây, nhập vào thân xác của một nhân vật bên lề trong trò chơi ấy. Một trò chơi mà cậu thậm chí còn không nhớ rõ tại sao mình lại chơi nó ngay từ đầu.
Khi mới đến đây, tâm trạng Leon khá là... thản nhiên. Cậu dễ dàng chấp nhận việc mình cứ vậy mà tỉnh dậy trong thân xác của người khác với không chút ký ức nào. Nhưng rồi cậu rất nhanh nhận ra có điều gì đó không đúng. Thân xác này, hay Leon Whitewood, là người yêu của một tiểu phản diện tên Lylia.
Lúc đó, cậu đã tự hỏi mình nên làm gì?
Làm thế thân, thuận theo chiều gió và lừa gạt tình cảm vốn không phải là dành cho mình? Leon cảm thấy điều đó thật sai trái. Cậu không muốn trở thành kẻ đánh cắp cuộc đời của người khác, càng không muốn phản bội chính chủ nhân nguyên bản của thân thể này, Leon.
Và ấy chỉ là những lý do mang tính đạo đức của riêng cậu. Điều thực sự khiến cậu muốn tránh xa cô càng xa càng tốt chính là cốt truyện của thế giới này. Theo diễn biến, Lylia chính là loại nhân vật "bàn đạp", loại đá mài được tạo ra để giúp nữ chính luyện nên ý chí kiên định và thức tỉnh sức mạnh trong giai đoạn đầu của trò chơi.
Tuy ký ức có phần lu mờ, nhưng Leon vẫn có thể khẳng định được một điều: ở mọi tuyến chơi, Lylia đều không thể tránh khỏi việc "hắc hóa", trở thành nguồn cơn của sự kiện đầu tiên để người chơi chọn tuyến chinh phục. Đó... cơ bản là một kịch bản bất biến.
Trong game là vậy, nhưng khi Giao Ái là nơi cậu sống. Cậu tự hiểu rằng ấy là vận mệnh đã được an bài cho nhân vật này. Và nghĩ rằng bản thân có thể thay đổi vận mệnh chỉ vì đã từng nhìn trộm nó? Không, cậu không phải trung tâm của cái vũ trụ này, cậu hiểu rõ điều ấy hơn ai hết.
Nhận thức được tình huống của bản thân và điểm mấu chốt này, Leon hoàn toàn không muốn vướng vào một quả bom hẹn giờ mang tên Lylia, thứ có thể kéo cậu vào vòng xoáy hủy diệt bất cứ lúc nào. Đã bao giờ cậu nghĩ đến giải pháp tàn nhẫn nhất, loại bỏ cô ta từ trước khi mọi chuyện xảy ra? Rồi, nhiều là đằng khác.
Nhưng Leon vẫn tự dập tắt ý nghĩ ấy ngay lập tức. Nếu Lylia biến mất, liệu nữ chính có còn đủ động lực và áp lực để thức tỉnh sức mạnh từ sớm? Một thế giới không có nữ anh hùng đủ mạnh để đối mặt với Ma Vương, thì tương lai sẽ đi về đâu? Hơn nữa, ở thời điểm hiện tại, Leon hoàn toàn không có khả năng thực hiện một vụ ám sát "sạch sẽ", không để lại dấu vết. Cậu chỉ là một học viên bình thường, không quyền thế, không có bất kỳ khả năng đặc biệt nào.
Vì vậy, cậu chọn cách mà bản thân cho là an toàn và ít đổ máu nhất: cắt đứt quan hệ với Lylia từ sớm, tạo khoảng cách an toàn trước khi cô ta "nổ tung". Cậu nghĩ, nếu mối liên hệ tình cảm không còn, cậu sẽ thoát khỏi vòng ảnh hưởng của biến cố sắp tới.
Nhưng thực tế lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Phản ứng của Lylia trước lời chia tay của cậu không phải là sự chấp nhận hay giận dữ rồi buông bỏ. Nó là một sự ám ảnh đến điên cuồng. Tình cảm của cô dành cho Leon dường như đã biến chất thành một thứ chấp niệm khó hiểu, một kiểu cuồng tín tôn giáo. Dù cậu có dùng lời lẽ lạnh lùng đến đâu, có tỏ thái độ thờ ơ ghẻ lạnh cỡ nào, thậm chí cố tình hành xử như một kẻ vô ơn bạc nghĩa, cô ta vẫn không chịu rời xa. Cô vẫn bám theo, dõi theo cậu với đôi mắt trợn tròn, như thể Leon thứ duy nhất tồn tại trong thế giới của cô.
Leon đã thử mọi cách, từ nhẹ nhàng đến cứng rắn, dùng lý trí rồi để bản thân xúc phạm cô. Cậu nghĩ mình có thể kiểm soát được tình thế, có thể dẫn dắt câu chuyện của mình đi theo hướng an toàn. Nhưng cuối cùng, sau một tháng vật lộn, cậu buộc phải thừa nhận.
Trong cuộc chiến dai dẳng và kỳ lạ này, cậu đã thua. Thua hoàn toàn trước sự bám víu phi lý của Lylia. Và cậu biết, sự thất bại này sẽ dẫn cậu đến những kịch bản điên cuồng đã được định sẵn kia.
...
Chớp đôi mắt vừa mới mở, Leon từ từ kéo ý thức mình trở về với cơ thể. Cảm giác hụt hẫng dâng trào, lòng ngực cậu như đã bị ai đó cướp đi vài hơi thở.
Suy nghĩ đầu tiên đến với Leon là rằng cậu đã ngủ rất lâu, mơ rất nhiều. Nhưng khi cố nhớ lại mình đã thấy gì, cậu lại chẳng hình dung ra được dù chỉ một câu nói, một hơi thở. Chẳng có gì động lại trong cậu, mọi thứ như lướt thật nhanh qua, chẳng thứ gì đợi chờ cậu bước theo cùng, cũng chẳng ai biết cậu là người thế nào, chẳng ai quan tâm đến việc cậu mang theo câu chuyện gì trên vai. Cậu như một con bù nhìn giữa đồng hoang, lại chợt biết lo về ngày mình mục nát, rồi lúc nào cũng lo cho cánh đồng, lo về đàn quạ, về cái chết, về sự hủy diệt của nơi cậu bị đặt vào.
Nhưng, một con bù nhìn như cậu thì cần gì phải quan tâm mình sống hay chết? Cậu không đuổi quạ, ắt sẽ có con bù nhìn khác làm thay. Hư rồi, hẳn cũng chẳng khác biệt gì.
Thế mà có người cần đến cậu. Người ấy tha thiết sự tồn tại của cậu, cho cậu biết rằng cậu ý nghĩa với họ đến nhường nào.
Dẫu cậu biết, họ không phải nói với cậu mà là con bù nhìn cậu đã ký sinh vào. Dẫu cậu biết, mình vốn không nên ở đây, bên trong con bù nhìn này.
Cậu biết chứ, rất rõ là đằng khác. Rằng thứ người ấy cần là con bù nhìn trước kia, chứ không phải cậu lúc này.
Không phải cậu.
“Hàa...”
Nhẹ như thì thầm, nhưng lại khiến Leon mở lại đôi mắt đang dần khép. Hơi ấm lướt qua bên tai khiến vai cậu run nhẹ, đôi đồng tử vốn mơ hồ cũng giật khẽ. Mùi hương vương lại từ nhịp thở vừa rồi đi vào khoang mũi cậu, ấy là mùi da thịt quen thuộc, mùi chỉ của riêng cô.
Và cậu nghiêng mắt nhìn qua. Ngắm lấy làn tóc đen vắt dài trên ga giường, chúng như một vết mực loang lổ, chạy tán loạn trên nơi mà trước giờ vẫn luôn là của riêng cậu. Xuống dưới một chút, nơi những nhịp thở kia vẫn luôn phả vào xương quai xanh của Leon từ lúc cậu tỉnh dậy là một khuôn mặt đáng ghét. Trên đó, những sợi tóc rối bết dính vào gò má cô, làm ra một vẻ bừa bộn xuề xòa, một kiểu mà Leon rất quen vì ngày nào tỉnh giấc hắn cũng thấy được thứ tương tự trong gương.
Tất cả những nhiều đẹp đẽ và tầm thường ấy, chúng thật sẽ thật tuyệt nếu không phải là Lylia, thứ mà Leon đã thất bại trong việc vứt đi.
Thân thể mềm mại của cô áp sát lấy Leon, tay níu chặt ngực cậu, chân quấn lấy đùi cậu mà không có lấy chút nào là phòng bị.
Và tại nơi da thịt trần trụi của cả hai chạm vào nhau, một luồng nhiệt từ lâu đã ủ mầm âm ỉ trồi lên, len lỏi vào từng đường tơ kẽ tóc của Leon. Tim cậu khựng một nhịp, bàn tay đặt hờ trên ga giường khẽ siết lại. Nhịp thở của Lylia vẫn đều đặn phả ra, mỗi lần đều để lại hơi ấm nồng mùi của bản thân ngay cổ cậu.
Leon không động thêm, cậu lẳng lặng gán mắt lên khuôn mặt của người con gái đang dính lấy mình, cái người mà mới đêm qua đã dùng cách tự hoại để cậu ép cậu thương lượng với cô. Thật khó để tin rằng cô lúc này và đêm qua là cùng một người, bởi so với khi đó, Lylia lúc này thực sự trông.. quá vô hại.
Dần dần, tiếng thở của cô và nhịp tim của cậu hòa thành một thứ gì đó đồng đều, không nhanh cũng chẳng chậm. Và những suy nghĩ lẫn sự kích động ban đầu của cậu chậm lại, nới ra những khoảng trống đủ để nhét vào sự rỗng tuếch vô vị. Leon cảm giác như bản thân cậu đã bị cuốn vào một chiếc chăn quá dày, ngột ngạt nhưng lại ấm áp đến mức khiến người ta lười vùng ra.
Chỉ trong một khoảnh khắc, cậu ngừng nghĩ đến lý do khiến mình phải ghét bỏ cô, dừng luôn những thứ đạo lý đức tính vẫn luôn gào nhắc trong đầu cậu, rằng cậu không phải anh ta.
Chết não? Có lẽ đó là từ gần nhất để mô tả Leon lúc này.
Có lẽ đây là cảm giác bình yên mà cậu vẫn luôn muốn tìm, có lẽ vậy.
Leon muốn tham lam, muốn từ bỏ và tận hưởng cảm giác này.
Nhưng than ôi, cậu có thể sao? Cậu muốn lừa gạt tình cảm của Lylia sao? Không, không đời nào. Cậu không muốn trở thành người như thế, loại người mà cậu từng thề sẽ không bao giờ trở thành.
Thở một hơi dài, Leon thử kéo mình ra khỏi giường nhưng rồi cậu nhận ra, một bên cánh tay của mình đang bị Lylia bao trọn trong người, ép sát vào bản thân cô. Tuy là không muốn, nhưng xúc giác của Leon vẫn thực hiện nghĩa vụ của nó, truyền đến cảm giác mềm mại trên những đường cong nếp gấp.
Nhận thức được việc ấy chỉ càng khiến Leon muốn tách ra khỏi cô nhanh hơn, bởi nói gì thì nói, thân xác lúc này của Leon vẫn là một chàng trai trẻ, độ tuổi mà cơ thể rất năng động trong nhiều lĩnh vực. Cậu không muốn bản thân bị bản năng rung động thêm chút nào, cậu không thích cảm giác sai trái này.
“Lylia.” Leon thử gọi nhưng không có tác dụng gì.
Cậu thử lay cô, nhưng cô gái này cứ như một con cá chết, không chịu mở mắt mà cứ dính chặt lấy cậu. Cậu giơ tay lên, ý định dùng một cái tát thật mạnh để đánh thức cô lóe lên trong thoáng chóc. Nhưng nhìn gương mặt thanh thản, gần như ngây thơ của cô trong giấc ngủ, bàn tay cậu lại buông thõng xuống.
Cảm thấy có chút bất lực, cậu lại lần nữa lay cô qua lại và kết quả vẫn là không có chút tiến triển nào. Hết cách, Leon nghiến răng, dồn lực vào một cú giật người đột ngột và bật dậy cùng một lúc. Cậu nghĩ động tác mạnh mẽ và bất ngờ ấy sẽ buộc cô phải buông tay.
Nhưng cậu đã lầm. Không có cảnh tượng Lylia bị bật ra. Chỉ có một lực kéo ngược giữ cậu lại từ thân thể đang bị ôm chặt. Lylia theo nghĩa đen bay lên. Leon, người vừa mới rời khỏi mặt giường, mất thăng bằng hoàn toàn. Một tiếng va đập “rầm!” nặng nề dội vang, sàn gỗ cót két rên lên đón lấy trọn trọng lượng cậu.
Lylia đương nhiên cũng ngã theo, nhưng vì đã có Leon lót bên dưới nên cô không bị va đập quá mạnh.
“Ngnn..” Lylia lờ mờ dụi mắt, rõ ràng là vừa mới bị ngã cho dậy.
Cơn đau nhức từ sống lưng lan tới, nhưng sự ngột ngạt đến từ hơi ấm vẫn còn bám chặt lấy người khiến Leon không thèm rên đau một tiếng.
“Cút khỏi người tôi.”
Nén cơn bực dọc trong lòng, Leon dứt khoát đẩy Lylia ra bằng một thái độ như đang xua đuổi thứ gì đó bẩn thỉu, không còn vương chút do dự nào như khoảnh khắc trước đó.
“Đồ thần kinh chết tiệt.”
Cậu đứng dậy, không thèm nhìn cô thêm lần nào nữa, cậu lẳng lặng đứng dậy, phủi lớp bụi vô hình trên quần áo với những động tác cứng nhắc. Mỗi cử động đều như một lời phủ nhận dành cho sự hỗn loạn vừa xảy ra, một nỗ lực khôi phục lại sự ngăn nắp vốn có. Nhưng dù có phủi cỡ nào thì cái hương còn bám trên cậu vẫn không tan đi.
Đúng lúc ấy, một tiếng giày nặng nề vang đến từ ngoài hành lang. Dường như người đi có phần dồn nén bước chân của mình, nhưng vì bên ngoài quá yên tĩnh nên âm thanh đó vẫn là thất bại trong việc giấu đi bản thân.
Leon nghe thấy, sắc mặt liền không mấy dễ nhìn. Có lẽ tiếng động nặng nề từ phòng cậu không chỉ làm rung những hạt bụi mờ lửng lơ trong làn sương sớm, mà còn thu hút sự tò mò không cần thiết của người khác. Người mà có thể đem lại cho cậu không ít rắc rối, bởi nếu có ai đó rảnh rỗi dạo ngoài hành lang vào giờ mà các học viên vẫn chưa ra khỏi phòng, thì đó hẳn phải là ban trật tự hoặc tệ hơn nữa là, quản lý ký túc xá.
Một tiếng gõ cửa chắc nịch, ba nhịp, vang lên. "Phòng 515? Mọi chuyện ổn chứ?"
Giọng nói khàn khàn, đầy quyền uy của một lão già xuyên qua lớp gỗ dày, truyền thẳng vào tai Leon. Ánh mắt Leon nhanh như chớp quét qua căn phòng. Giường ngủ bừa bộn, khoảng không gia trên sàn nơi họ vừa vật lộn, và Lylia đang ngồi bệt dưới đất, áo quần xốc xếch. Sự hiện diện của cô ở đây, vào giờ này, trong tình trạng này, là một câu chuyện không thể giải thích được. Nó sẽ kéo theo vô số câu hỏi, sự nghi ngờ, và những rắc rối mà cậu tuyệt đối không muốn đối mặt.
Hành động đến nhanh hơn suy nghĩ. Cậu ra hiệu với Lylia bằng một ánh mắt lạnh băng, giọng thì thào đầy uy hiếp. Trong một chuyển động liền mạch, cậu nắm lấy cánh tay cô, kéo cô đứng dậy, rồi mở cửa tủ quần áo lớn. Không một lời giải thích, cậu đẩy cô vào trong đó và đóng cửa tủ lại, chỉ chừa một khe hở hẹp đủ để không khí lọt vào.
Cốc, cốc. Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này có phần trầm hơn so với trước.
“Ai đó?” Leon cất giọng, cố gắng giữ cho nó bình thản nhất có thể, trong khi tay cậu chỉnh lại cổ áo và vuốt mái tóc rối.
“Là ta, quản lý ký túc. Có chuyện gì mà ồn ào vậy?” Giọng nói trầm và nghiêm khắc vọng qua cánh cửa gỗ dày.
Leon hít một hơi thật sâu, đi đến cửa phòng và mở ra một khe hở đủ để lộ ra khuôn mặt của mình, cố ý chặn tầm nhìn vào bên trong. Vị quản lý tuổi trung niên đứng đó, chống tay vào sổ ghi chép, ánh mắt đảo qua Leon rồi cố nhìn vào khoảng trống phía sau cậu.
“Xin lỗi, thưa quản lý,” Leon nói, nét mặt giữ được vẻ xin lỗi hợp lý. “Tôi... vừa làm đổ kệ sách. Sơ suất của tôi, lúc đó có hơi vội.”
Lão quản lý đứng đó, tay vẫn giữ cây bút và chống nó lên sổ, đôi mắt tinh ranh quét Leon từ trên xuống dưới, rồi luồn qua khe cửa vào bên trong phòng, nơi có chiếc giường nhăn nhúm của Leon và tấm chăn vứt lăn lóc trên sàn.
Lão nhếch mép, bộ ria rung lên.
"Sơ suất? Cậu hẳn là rất thích mớ sách của cậu nhỉ, vội như vậy."
Ánh mắt lão lại đảo quanh phòng, rồi dừng lại trên sợi tóc đen dài mà rõ ràng là không thể của Leon trên sàn. Leon thấy ánh mắt của lão không khỏi chột dạ, dù nói thế nào thì một khi lộ tẩy việc Lylia đang ở trong phòng, cậu sẽ có rất nhiều điều không hay chờ đến đón.
Một tiếng thở dài mệt mỏi thoát ra từ Lão quản lý, rồi lão nhìn lại Leon, nhàn nhạt nói:
"Nhắc nhở cậu lần nữa, học viên Leon. Hạng phòng của cậu là B, duy trì được là nhờ thành tích học tập trước đây. Kỳ tới mà điểm tổng kết rơi xuống dưới ngưỡng, hoặc có bất kỳ vi phạm kỷ luật nào..."
Lão dừng lại, nhấn mạnh từng tiếng, "cậu sẽ xuống hạng C, hoặc D. Ở cùng với đám đầu bò mới nhập học, trong những căn phòng ẩm mốc cuối dãy nhà. Hiểu chứ?"
Leon gật đầu, hàm răng cắn chặt. "Tôi hiểu."
"Tốt." Lão gật gù, quay người. "Giữ trật tự. Và... dọn dẹp cái 'kệ sách' của cậu đi."
Bước chân nặng nề của lão dần khuất về phía cuối hành lang. Leon đóng cửa lại, dựa lưng vào đó, thở ra một hơi dài đầy mệt mỏi. Cậu nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi hình ảnh về đôi mắt soi mói của lão và lời cảnh báo lạnh lùng vừa được đưa ra.
Rồi cậu mở mắt, bước tới mở tủ áo. Lylia ngồi xếp bằng trong đám quần áo, khuôn mặt vô tội mơ màng, như thể bản không phải là một thứ bệnh hoạn điên rồ. Cô ngước mắt nhìn Leon, khẽ mỉm cười, không có chút chột dạ hay căng thẳng nào trên môi.
Leon đưa tay lên day day thái dương, một tiếng thở dài thườn thượt thoát, như muốn tống hết tất cả nhưng phiền phức và sự vô lý của buổi sớm này ra khỏi vai. Cậu cảm thấy mình không phải là một học viên với áp lực điểm số, mà là một bảo mẫu già nua, mệt mỏi với đứa trẻ ngỗ ngược không thể tách rời.
“Ra ngoài,” Cậu nói, chữ nào cũng là mệt mỏi. “Và đừng gây thêm tiếng động nào.”
Lylia bước ra khỏi tủ quần áo, duỗi người. Cô không nói gì, khẽ nhún vai trước ánh mắt chán ghét của Leon, chờ cậu xốc lên vai chiếc túi vải cũ sờn thường thấy, rồi ngoan ngoãn ra khỏi phòng theo cậu.
Hai bóng người len lỏi trên hành lang, bước chân vội vã trên nền đá lạnh. Sương sớm còn vương trên những ô cửa kính, làm mờ đi cảnh vật bên ngoài và che chở cho hai người họ. Leon đi trước, giữ một khoảng cách nhất định với Lylia, và mỗi lần cô rút ngắn khoảng cách, cố chạm vào tay áo cậu, Leon lại như bị điện giật, giật mình bước nhanh hơn hoặc né đi bàn tay của cô.
Thở một hơi dài, Leon không biết vì sao Lylia lại không dùng đến ma pháp ẩn thân hay gì đó tương tự, có lẽ cô đang mong rằng sẽ có người bắt gặp cảnh cô và cậu chung bước, có lẽ cô chẳng mấy quan tâm nếu có người trông thấy. Nhưng dù lý do có là gì, thì việc này vẫn có hại cho Leon nếu bị bắt gặp.
Bởi vậy, bước chân của Leon chỉ có nhanh hơn chứ chẳng bao giờ chậm hay chững lại. Khi bước ra khỏi khu ký túc xá, làn gió sớm lạnh buốt ùa vào mặt. Leon hít một hơi, cố gắng rửa sạch mùi hương còn vương vấn trong khoang mũi. Cậu rẽ vào một lối đi nhỏ, nơi có con đường lát đá cuội ít người qua lại, dẫn về phía khuôn viên chính. Cô gái phía sau chợt tăng tốc, những ngón tay mảnh khảnh vươn ra, định chạm vào vạt áo cậu thêm lần nữa.
Leon như có linh cảm. Cậu không quay đầu, chỉ đột ngột giật mạnh cánh tay về phía trước. Bàn tay Lylia chạm trúng khoảng không, rồi buông thõng xuống.
Cậu dừng bước, quay nửa người lại, ánh mắt quét qua vẻ thất vọng trên mặt cô, không hiện ra dù chỉ một chút xao động, hoàn toàn để lộ ra vẻ mệt mỏi và chán ghét của bản thân.
Lylia đứng im, đôi mắt nhìn cậu chằm chằm, như muốn khắc sâu cái dáng vẻ lạnh lùng ấy vào trong. Leon có chút chột dạ nhưng cậu vẫn dứt khoát quay người bước đi, để mặc bóng hình thiếu nữ khuất dần sau những tán cây và góc tường, bất động như một bức tượng.
Leon cứ vô định theo một tuyến đường mình biết mà đi, cậu không thể quan tâm nhiều hơn về cô nàng, bởi chính cậu đang dính vào một loại rắc rối có thể khiến cậu mất mạng bất kì lúc nào. Cậu đã thỏa hiệp và chịu thua trước sự lì lợm của cô, đó là sự thật không thể chối cãi, và giờ cậu phải chuẩn bị để đối phó với những hậu quả có thể đến vì sự nhu nhược của cậu.
Với Leon, thế giới vận hành theo những quy tắc cứng nhắc mà cậu cho là bất di bất dịch. Mỗi nhân vật là một mảnh ghép, mỗi sự kiện là một bánh răng.
Lylia hắc hóa, rồi bị đánh bại, đó là một bánh răng then chốt để cỗ máy khổng lồ mang tên "Cốt Truyện Chính" được tiếp tục lăn bánh. Việc cậu nhúng tay vào, cố gắng tháo rời hay làm biến dạng bánh răng ấy, liệu có phải là điều đúng đắn?
Có phải cậu sẽ khiến toàn bộ cỗ máy kẹt cứng? Có phải cậu sẽ khiến nó chạy về hướng khác, so với tuyến đi ban đầu? Hay đơn giản là cậu sẽ bị nghiền nát với một tiếng kim loại chói tai, dưới tư cách là kẻ cản đường?
Cậu đã từng trải qua câu chuyện này, như một độc giả ngoài cuộc. Giờ đây, cậu lại phải sống trong nó, với tư cách một nhân vật phụ có thể bị xóa bỏ bất cứ lúc nào. Sự mâu thuẫn ấy tạo ra một thứ áp lực vô hình, đè nặng lên hai vai Leon mỗi khi cậu thở ra những hơi dài. Cậu không thể thờ ơ như một độc giả, cũng không đủ tư cách can thiệp như một tác giả. Cậu chỉ là một nốt lạc nhịp vô tình rơi vào giữa bản nhạc đã được định sẵn, và giờ cậu phải cố nhảy theo nhịp của chúng để không bị dẫm nát.
Loạt soạt.
Tiếng lá cây vỡ vụn vang lên dưới chân, trộn lẫn vào suy nghĩ miên man của Leon, từng chút một kéo cậu khỏi những vòng lập không hồi kết trong đầu. Cậu cúi xuống nhìn những mảnh lá vàng úa dưới đế giày, chúng như chính những lựa chọn của cậu, bởi dù có đi theo hướng nào, thứ còn lại sau cùng sẽ luôn là những mảnh vụn.
Cậu vẫn chưa nghĩ ra cách. Làm sao để vừa ổn định được một cô gái đang trên bờ vực điên loạn, vừa không làm sụp đổ thế giới vốn dĩ cần sự điên loạn ấy của cô để vận hành? Làm sao để bảo vệ chính mạng sống mỏng manh này, khi mà mọi con đường dường như đều dẫn đến một kết cục đẫm máu? Suy nghĩ quẩn quanh, cào xé tâm trí, nhưng lại chẳng đọng lại được hướng đi cụ thể nào. Chỉ có một điều rõ ràng: sống sót. Mục tiêu được ưu tiên lúc này là sống sót. Và để làm được điều đó, cậu phải trở nên mạnh mẽ hơn, nhanh nhạy hơn, thực dụng hơn. Phải có sức mạnh để tự vệ, có trí tuệ để dự đoán, và có cả sự tàn nhẫn cần thiết để đưa ra những lựa chọn mà bản thân cậu của ngày hôm qua có lẽ sẽ khinh bỉ.
Còn bằng cách nào... rồi sẽ tìm ra. Câu nói ấy tựa như một lời niệm chú, một sự trấn an yếu ớt cậu dành cho chính mình giữa mê cung bế tắc.
Dừng chân trước một chiếc ghế đá cũ kỹ, bề mặt phủ đầy rêu phong và những vết nứt chằng chịt như mạng nhện, Leon đặt chiếc túi vải bố xuống. Âm thanh lọc cọc của bữa ăn chưa hết từ hôm qua đập vào nhau vang lên, phá vỡ không gian tĩnh lặng. Cái đói nhắc cậu về thực tại, cái đói của sự thiếu thốn, của một thân phận không mấy quan trọng trong học viện lộng lẫy.
Thở dài, Leon ngồi xuống. Hơi lạnh từ mặt đá thấm xuyên qua lớp vải quần mỏng manh, truyền đến một cảm giác tê buốt, sắc lạnh. Cậu ngồi đó, trong khoảng sân vắng lặng, với gánh nặng của một tương lai đen tối và mùi vị của miếng bánh mì cũ kỹ trong miệng.
Khi mẩu bánh cuối cùng biến mất, Leon đứng dậy, vác chiếc túi nhẹ hẫng lên vai. Bầu trời phía đông đã ngả sang màu xanh nhạt, những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua tán lá, rải những đốm sáng long lanh như vụn thủy tinh lên mặt đất còn ẩm ướt. Cậu bước đi, chân đưa về hướng quảng trường trung tâm của Học viện Arcadia. Không gian tĩnh lặng dần bị phá vỡ bởi những âm thanh sống động hơn: tiếng chim hót ríu rít, tiếng bước chân nhộn nhịp từ các ngõ nhỏ đổ ra, tiếng nói cười râm ran của những học viên khác cũng đang hối hả tiến về giảng đường. Họ đi thành từng nhóm nhỏ, trao đổi về bài vở, về những tin đồn vụn vặt, về buổi kiểm tra sắp tới.
Leon lặng lẽ len qua dòng người ấy, ánh mắt cậu lướt qua những gương mặt còn ngái ngủ, những biểu cảm lo âu hay háo hức, tất cả đều xa lạ với cậu.
Quảng trường rộng mở hiện ra với đài phun nước trung tâm vẫn còn đang ngủ yên. Bóng của tòa tháp đồng hồ đồ sộ vắt ngang qua khoảng sân, từ từ rút ngắn lại dưới ánh mặt trời đang lên. Leon không dừng lại, bước chân cậu dồn dập hơn, hòa vào dòng thác học viên đang ùa về cửa chính của tòa giảng đường Grand Hall, một kiến trúc cổ kính bằng đá trắng, với những hàng cột cao vút và cửa sổ kính màu lấp lánh.
Bên trong giảng đường lớn, không khí ồn ào, ngột ngạt một cách đặc trưng. Mùi mồ hôi, mùi giấy cũ, mùi mực và bụi phấn quyện vào nhau. Leon tìm một chỗ ngồi ở hàng ghế giữa, không quá gần cũng không quá xa, nơi cậu có thể chìm vào phông nền mà không bị chú ý. Vị giáo sư già với chòm râu bạc bắt đầu bài giảng về “Nguyên lý căn bản của luồng Mana Vô Tính và sự ổn định Kết Giới”. Giọng nói đều đều, trầm đục, như tiếng ong kêu bên tai.
Thời gian trôi qua như một màn sương mờ, cửa sổ cao cho thấy bầu trời đã chuyển sang một màu xanh trong vắt, nắng trưa bắt đầu gay gắt.
Leon cố gắng dán mắt vào bảng, nhưng những con chữ cứ nhòe đi. Lời cảnh báo của lão quản lý vẫn còn văng vẳng, cậu đưa tay day nhẹ thái dương, áp lực của bài kiểm tra định kỳ không phải là thứ cậu có thể xem nhẹ, nhất là khi thành tích học tập trong quá khứ mới là thứ giúp cậu giữ được căn phòng đơn cho đến bây giờ.
Vị giáo sư già vẫn đều đều giảng giải về cái gì đó Mana, giọng ông như một thứ nền trắng xóa. Leon ghi chép vài dòng một cách máy móc, nhưng sâu bên trong, cậu đang nghĩ về điều khác: bài kiểm tra hôm nay sẽ quyết định tất cả. Không chỉ điểm số, mà còn cả khả năng cậu có tiếp tục được ở lại nơi này hay không, bởi một khi sự yếu kém được thể hiện quá rõ ràng, đánh giá cho tiềm năng của cậu sẽ bị giảm đi. Và ở Arcadia tiềm năng thấp đồng nghĩa với bị phớt lờ và cuối cùng sẽ bị vùi dập, nhường chỗ cho những kẻ khác.
Khi tiếng chuông vang lên báo hiệu buổi học kết thúc, Leon đứng dậy, thu dọn sách vở, xếp gọn vào túi rồi hòa vào dòng người đang đổ ra hành lang. Ánh nắng trưa xuyên qua những ô cửa kính màu, rọi lên những bước chân vội vã. Leon đi giữa dòng học viên, băng qua những hành lang đông đúc, bước chân cậu nhanh và chắc nịch. Thật tâm cậu có phần thoải mái với áp lực từ bài kiểm tra sắp tới, dù sao thì so với những thứ mơ hồ như tương lai, nó cụ thể hơn, nhãn tiền. và đơn giản hơn thẩy: phải giữ được phòng của mình.
Căn phòng đơn nhỏ bé, tách biệt đó là thành trì cuối cùng của cậu, là không gian duy nhất cậu có thể thở mà không cảm thấy ai đó đang dò xét. Phòng hạng C, phòng đôi, đồng nghĩa với việc chia sẻ không gian với một người lạ mặt, với những tiếng ồn, những thói quen khó chịu, và trên hết, là sự bất an thường trực. Trong một thế giới mà chính những đồng học cũng có thể là đối thủ hoặc mối nguy, thì một bức tường ngăn cách và một cái khóa riêng là thứ xa xỉ cậu buộc phải giữ bằng được.
Sân tập mở ra trước mắt, một khoảng đất rộng được phủ bởi thảm cỏ ma thuật xanh biếc, có khả năng hấp thụ phần lớn các loại năng lượng tấn công. Xung quanh là các khán đài bậc thang đã bắt đầu lấp đầy bởi những sinh viên đến xem hoặc chờ lượt thi. Không khí căng thẳng, sắc lạnh, khác hẳn sự ồn ã của giảng đường. Leon hít một hơi thật sâu, mùi cỏ tươi và bụi đất xộc vào lồng ngực. Cậu siết chặt nắm đấm, cảm nhận sự yếu ớt của cơ bắp dưới lớp đồng phục. Bài kiểm tra này không chỉ đánh giá sức mạnh, mà còn là kỹ năng, tốc độ xử lý tình huống, và cả bản lĩnh thi đấu. Cậu phải cạnh tranh với những người khác, phải vượt lên, phải chứng minh mình xứng đáng được ở lại chiếc phòng đơn ấy. Ánh mắt cậu quét qua những khuôn mặt đối thủ tiềm tàng, lòng dấy lên một sự quyết tâm lạnh lẽo. Tất cả mọi thứ, Lylia, cốt truyện, tương lai, giờ phải tạm gác lại. Trận chiến trước mắt, mới là thứ quyết định liệu cậu có còn một nơi để trở về, một căn cứ an toàn để tiếp tục suy nghĩ về những thứ lớn lao hơn hay không.
Leon bước đến bàn điểm danh đặt lệch về một góc sân, nơi vị trợ giảng trẻ đang cắm cúi ghi chép. Cậu đọc tên, giọng khẽ đến mức suýt bị nuốt chửng bởi tiếng va chạm từ phía sân đấu. Người trợ giảng ngước lên, lướt mắt qua khuôn mặt cậu, rồi gạch một đường nguệch ngoạc bên cạnh danh sách. Leon lui ra, men theo mép khán đài tìm một điểm đứng vừa đủ khuất, vừa đủ để quan sát.
Không khí quanh sân tập đặc quánh. Mỗi lượt thi đấu, mỗi lần một học viên tung ra đòn tấn công, cả khoảng không như bị nén lại rồi bung ra dữ dội. Leon đứng đó, hai tay bám chặt vào lan can sắt nguội lạnh, và lần nữa, cậu lại cảm nhận được thứ mà cậu vẫn luôn cố lờ đi: sức mạnh ma thuật của những con người ở thế giới này.
Một nữ sinh với mái tóc đỏ rực đứng giữa sân, tay phất lên một đường cong mềm mại. Và ngay lập tức, từ lòng bàn tay cô, một quả cầu lửa đường kính gần nửa mét phóng thẳng về phía đấu thủ của mình. Nó bay đi, xé toạc không khí, để lại sau lưng một vệt sáng chói lòa và thứ âm thanh ù ù như lụa bị xé. Dù đứng cách xa gần ba chục mét, Leon vẫn cảm thấy một luồng nhiệt phả vào mặt, khô ran, hơi nóng làm lông tơ trên tay cậu dựng đứng. Mùi ozone nồng nặc, xộc thẳng vào khoang mũi, cay xè.
Nam sinh trên sân đối đầu với quả cầu lửa, dáng người thấp đậm, giậm chân xuống nền gạch. Mặt đá dưới chân hắn nứt toác thành những đường rạn chằng chịt, sau đó những mũi đất nhọn hoắt lao vút lên như những lưỡi thương, chặn lại quả cầu lửa. Tiếng rạn vỡ khô khốc, mảnh đá bị nướng đỏ văng tung tóe.
Khoảng cách. Cậu nghĩ. Khoảng cách giữa cậu và họ không phải là mét, không phải là cấp độ hay điểm số. Nó là thứ khoảng cách của những người sống ở hai tầng thực tại khác nhau. Họ vung tay, triệu hồi lửa, triệu hồi băng, triệu hồi những sức mạnh có thể san phẳng một ngôi nhà. Còn cậu, nếu cầm một thanh kiếm thường, chém mạnh hết cỡ cũng chỉ để lại một vết xước trên nền sân tập.
Leon nuốt khan. Cổ họng cậu khô cong.
Đây là thứ cậu phải đối đầu. Những người này, họ còn chẳng trông như đang cố gắng. Họ vung tay, và thế giới vâng lời. Còn cậu... Ha? So sánh làm gì chứ? Họ là những con sư tử sinh ra đã có vuốt. Cậu, chỉ là một con khỉ học cách cầm đá thôi.
Trận đấu trên sân dần ngã ngũ. Nữ sinh tóc đỏ đã hạ gục đối thủ bằng một đòn đơn giản đến mức tàn nhẫn, cô ta phủi tay, bước xuống sân trong tiếng vỗ tay rời rạc.
Người tiếp theo bước lên, một chàng trai với mái tóc vàng nhạt chải vuốt gọn gàng, khóe môi luôn cong lên một độ như thể vừa phát hiện ra điều gì đó buồn cười. Hắn xử lý trận đầu của mình chỉ trong vòng chưa đầy hai phút. Đối thủ của hắn, một học viên năm nhất gầy gò, gần như không kịp giơ tay phòng ngự trước khi bị một lốc xoáy nhỏ quật ngã, nằm sõng soài trên sàn đấu.
Khi tên của người thắng cuộc được xướng lên, Aldric Whitewood, Leon khẽ nhíu mày.
Aldric đứng giữa sân, phủi nhẹ lớp bụi vô hình trên vai áo, đôi mắt màu xám lạnh lẽo từ từ quét qua khán đài. Ánh mắt hắn lướt qua những khuôn mặt háo hức, những tràng pháo tay, rồi dừng lại. Đúng chỗ Leon đang đứng.
Một khoảng lặng rất nhỏ, vừa đủ để Leon nhận ra nụ cười khẩy của hắn ta. Aldric hất cằm, tay chỉ thẳng về phía cậu, ngón trỏ duỗi ra rồi cong lại hai lần, điệu bộ của kẻ đang gọi một con chó lại gần.
“Leon.” Giọng hắn vang vọng, không lớn nhưng đủ để những người xung quanh quay đầu. “Xuống đây chơi với em đi. Em chưa thấy tên anh trong danh sách thi đấu hôm nay, hay anh định đứng đó mãi để học lỏm?”
Một vài tiếng cười khúc khích nổi lên từ phía khán đài. Leon không nhúc nhích. Cậu nhìn thẳng vào Aldric, vào đôi mắt xám của hắn đang chờ đợi một phản ứng, bất kỳ phản ứng nào đó từ cậu: tức giận, xấu hổ, hay sợ hãi. Đó là thứ hắn muốn. Một màn trình diễn nho nhỏ để khẳng định vị thế của bản thân.
Leon rời tay khỏi lan can. Cậu không hạ mắt, không né tránh, nhưng cũng không bước lên. Một thoáng im lặng vừa đủ để không khí quanh họ đặc lại, rồi Leon cất tiếng, giọng vẫn đều đều:
"Anh chỉ đang phân vân không biết nên xuống hay không."
Cậu hơi nghiêng đầu, như thể đang thực sự trăn trở. Còn Aldric thì lại nhíu mày khi Leon thực sự tự xưng là anh trai của hắn.
"Cậu vừa đánh xong trận đầu, cách hạ đối phương cũng rất tinh tế.” Ánh mắt cậu lướt nhẹ về phía học viên năm nhất đang ngồi ở hàng ghế chờ, người vừa bị Aldric hạ gục chỉ trong hai phút. Cậu ta vẫn còn ôm vai, mặt hơi nhăn lại vì đau. Một chi tiết nhỏ, nhưng vài người trên khán đài cũng vô thức nhìn theo hướng mắt Leon. Aldric vốn dĩ không mạnh tay vì sự kiêu ngạo và muốn làm nhục đối thủ, nhưng đây lại vô tình là một cái nền hoàn hảo cho câu đáp vừa rồi.
“Anh rất cảm kích em vì đã chủ động muốn giữ thể diện cho một kẻ đang sa sút như anh.” Leon khẽ nhún vai, cử chỉ thoải mái đến mức gần như thách thức.
“nhưng như vậy thì mọi người sẽ hiểu lầm ý tốt của em thành cố tình chọn kẻ yếu mất.”
“Dù sao thì bài kiểm tra của chúng ta cũng chỉ có thể đánh ba trận mà thôi.” Kết thúc câu nói, Leon lại nhún vai lần nữa, một cử chỉ đơn giản nhưng phủ lên toàn bộ tình huống một lớp nghĩa hoàn toàn khác.
Một vài tiếng xì xào nổi lên từ khán đài. Không phải tiếng cười, mà là những lời bàn tán nhỏ, những ánh mắt liếc nhanh về phía Aldric rồi lảng đi, có người nhíu mày, có người khẽ thì thầm với người ngồi kế.
Trên sân đấu, nụ cười trên môi Aldric vẫn còn đó, nhưng đã cứng đờ như tạc. Đôi mắt xám của hắn tối sầm lại, ánh nhìn không còn vẻ khinh bạc ban đầu mà thay vào đó là một thứ gì đó sắc lạnh hơn. Bàn tay hắn, vừa rồi còn buông thõng tự nhiên, giờ hơi siết lại, các ngón tay trắng bệch vì lực nắm quá mạnh. Hắn không ngờ. Không ngờ cái thằng Leon nhát cáo, luôn cúi đầu lảng tránh mỗi khi gặp hắn, lại có thể xoay chuyển tình thế một cách trơn tru đến vậy. Và quan trọng hơn, không ngờ hắn lại bị đặt vào thế phải tự bảo vệ chính mình trước ánh mắt của đám đông.
Hắn mở miệng định nói gì đó, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Có thể nói gì bây giờ? Tiếp tục phủ nhận? Sẽ gián tiếp nói rằng bản thân đang cố tình nhắm vào kẻ yếu, cũng để lại ấn tượng xấu với hình ảnh của hắn trước mặt các giảng viên. Khiêu khích lần nữa? Sẽ củng cố cho lời nói của Leon. Im lặng? Cũng chẳng khá hơn.
Aldric cảm nhận được những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Không còn là sự háo hức chờ một màn trình diễn nữa. Mà là sự tò mò, một chút thích thú, và có cả sự đánh giá. Hắn có thể nghe thấy những tiếng xì xào, không rõ lời nhưng chắc chắn là về hắn. Một vài người bạn cùng nhóm của hắn ở hàng ghế đầu cũng đang nhìn nhau, không ai nói gì.
"Anh rất vui vì anh em ta có thể nghĩ cho nhau nhiều đến thế, nhưng em không cần phải lãng phí cơ hội thể hiện tiềm năng cho anh đâu."
Một lần nữa, Leon nhấn mạnh vào sự "hi sinh" của Aldric, biến lời khiêu chiến của hắn thành một hành động vị tha đến mức lố bịch.
Lần này, tiếng cười rõ hơn. Không phải cười ồ, nhưng đủ để Aldric cảm thấy gai người. Một nữ sinh ở hàng ghế giữa không giấu được, bật cười khúc khích rồi vội vàng che miệng, nhưng đôi mắt vẫn cong lên thích thú. Một nam sinh lớn tuổi hơn, có vẻ là đàn anh năm trên, lắc đầu cười nhẹ, quay sang nói gì đó với người bên cạnh.
Aldric đứng đó, cứng đờ. Hắn có thể cảm thấy gò má mình nóng lên, một cảm giác chưa từng có từ rất lâu. Sự bối rối. Và cả tức giận. Nhưng tức giận lúc này là thứ xa xỉ nhất, bởi nó chỉ càng khiến hắn trông giống một kẻ thua cuộc không biết cách cư xử.
Leon không nói thêm. Cậu chỉ hơi cúi đầu, một cái gật nhẹ như lời chào kết thúc cuộc đối thoại, lịch sự đến mức không thể bắt bẻ. Rồi cậu quay mặt trở lại sân đấu, nơi trận mới vừa bắt đầu. Bàn tay cậu lại bám vào lan can sắt lạnh, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Aldric đứng thêm vài giây. Hắn nhìn quanh một lần nữa, đủ để thấy những ánh mắt vẫn còn đang dõi theo mình, những cái nhìn mà hắn không thể đọc hết được. Cuối cùng, hắn quay người, bước xuống sân. Không còn tiếng vỗ tay nào cho hắn nữa, chỉ còn sự im lặng và những lời thì thầm vẫn chưa dứt sau lưng.
Leon đứng đó, mắt vẫn nhìn về phía sân đấu nhưng trong đầu cậu, một ý nghĩ lướt qua: bọn trẻ ở đây đứa nào cũng cá tính như vậy sao?
Phía xa, từ hàng ghế trên cùng của khán đài, một bóng dáng nhỏ nhắn với mái tóc đen dài khẽ nghiêng đầu, khóe môi hơi cong lên. Lylia thu mình trong góc khuất, đôi mắt không rời khỏi dáng đứng thẳng lưng của Leon bên lan can.
Leon không hề biết có người đang quan sát mình mà tiếp tục quan chiến khi chờ đến lượt, dõi theo loại ma thuật được thi triển dưới sân. Thế nhưng tâm trí cậu lại đang hướng về những ký tự lấp lánh trên vòm kết giới bảo vệ khán đài.
Phía trên mỗi khu vực chờ, ba ngôi sao mờ ảo hiện ra, lơ lửng như những đốm sáng bị đóng băng giữa không trung. Mỗi ngôi sao đại diện cho một lượt đấu. Mỗi lần một học viên bước xuống sân, bất kể kết quả thắng thua, một ngôi sao sẽ vụt tắt, nhường chỗ cho khoảng trống âm u. Hệ thống này vừa đảm bảo tất cả đều có cơ hội thể hiện, vừa tạo ra một thứ áp lực ngầm ép học viên phải nghiêm túc: ba lần duy nhất. Ba lần để chứng minh bản thân trước những giảng viên đang ngồi lặng lẽ ở hàng ghế cao nhất, những con người với khuôn mặt lạnh tanh và ánh mắt như mổ xẻ từng động tác dưới sân.
Leon nhìn một học viên vừa rời khỏi sân sau trận thua. Gã ta cúi đầu, vai trĩu xuống, khi gã bước qua vạch kết giới, một ngôi sao trên đầu gã vụt tắt khiến gã dừng lại và ngước lên nhìn. Hai, gã vẫn còn hai cơ hội, gã hít một hơi, thẳng lưng hơn một chút, và bước về phía ghế nghỉ.
Leon hiểu. Thua một trận, thậm chí thua cả ba, vẫn chưa phải là kết thúc nếu biết cách thể hiện. Một học viên có thể thua cả ba lượt, nhưng nếu trong từng trận đấu, họ để lại ấn tượng với giám khảo bằng kỹ thuật phòng ngự kiên cường, bằng những pha xử lý thông minh, bằng tinh thần chiến đấu không chịu khuất phục dù đã kiệt sức, thì điểm số vẫn có thể đạt ngưỡng yêu cầu để giữ vững thứ hạng. Có những người, dù thua, vẫn bước xuống sân trong ánh mắt trầm trồ của khán đài.
Ngược lại, thắng cả ba nhưng thi đấu nhạt nhòa, lặp đi lặp lại những đòn đánh khuôn mẫu, thiếu sáng tạo, thiếu bản sắc... Những kẻ ấy sẽ bị hội đồng đánh giá thấp hơn nhiều so với kỳ vọng. Bởi Arcadia không đào tạo những cỗ máy chiến đấu. Họ đào tạo những pháp sư, những chiến lược gia, những kẻ có thể tạo ra khác biệt trong thế giới khắc nghiệt ngoài kia. Sự cạnh tranh ở đây không chỉ là thắng thua, mà là ai thể hiện được tiềm năng lớn hơn, ai xứng đáng nhận được nhiều tài nguyên và sự quan tâm hơn từ học viện.
Leon đưa mắt lướt qua những hàng ghế chờ trước khi tự mình chọn một chỗ để ngồi. Một vài học viên đang ngồi co ro, mắt nhắm nghiền, tay đặt lên ngực, có lẽ đang điều tức, tinh luyện mana trước trận đấu. Một số khác thì thì thầm trao đổi với nhau, phân tích đối thủ, thảo luận về các chiến thuật nên dùng.
Trong trường hợp tất cả học viên hoàn thành lượt đấu đầu tiên, sẽ có một khoảng nghỉ ngắn. Đó là lúc hội đồng tổng kết, và những người thắng cuộc ở vòng một sẽ được xếp cặp với nhau cho vòng hai. Những người thua sẽ đấu với những người thua, tạo thành một vòng an ủi ngầm, nơi họ vẫn có cơ hội ghi điểm nếu thể hiện tốt. Và luôn có ngoại lệ: khiêu chiến. Một học viên có quyền chỉ định đối thủ ở bất kỳ vòng nào, nếu cả hai đồng ý, và nếu hội đồng phê chuẩn. Nhưng đó là một con dao hai lưỡi: cơ hội để vụt sáng, hoặc cái bẫy để tự đào hố chôn mình.
Leon đang mải suy nghĩ về những quy tắc ấy thì một giọng nói vang lên từ loa ma thuật, trong trẻo và lạnh lùng, cắt ngang bầu không khí ồn ào của khán đài.
"Vòng một, lượt tiếp theo: Elaina Morningstar."
Âm thanh ấy rơi xuống như một hòn đá. Leon không rõ tại sao, nhưng cái tên ấy cứ vọng lại trong đầu cậu như một tiếng chuông, một thứ gì đó quen thuộc đến kỳ lạ, nhưng cậu không thể nhớ mình đã nghe thấy nó ở đâu, trong bối cảnh nào.
Cậu ngước mắt lên, nhìn về phía sân đấu. Một bóng dáng nhỏ nhắn đang bước ra từ khu vực chờ. Mái tóc dài màu bạch kim buông xõa sau lưng, óng ánh dưới ánh nắng trưa. Cô ta bước đi chậm rãi, không vội vã, từng bước chân in lên nền sân như thể đang dạo bước trong một khu vườn, chứ không phải đang bước vào một trận đấu có thể quyết định tương lai của ai.
Leon nheo mắt, cố nhìn rõ hơn. Có điều gì đó ở cô gái này... một cảm giác bị thu hút dù đối phương chẳng làm gì, cảm giác ấy rất khó gọi tên. Và cái tên của cô càng khiến Leon nhíu mày, giống như khi cậu đang đọc một cuốn sách, và vô tình lướt qua một dòng chữ khiến cậu phải dừng nhịp và đọc đi đọc lại.
Tại sao cái tên ấy lại khiến cậu bối rối? Tại sao cậu cảm thấy như mình đáng lẽ phải biết nhiều hơn về cô ta?
Leon nheo mắt cố nhìn rõ hơn về phía bên kia sân tập, và khi cô ta quay về phía cậu, đôi mắt màu tím của cô liền trở thành mảnh ghép cuối cùng trong ký ức mơ hồ của Leon.
Miệng cậu khô khốc.
Elaina Morningstar.
Kẻ mà số phận đã chọn để đứng lên chống lại bóng tối cuối cùng. Kẻ mà trong cốt truyện gốc, sẽ tiêu diệt Lylia sau khi cô hắc hóa. Kẻ mà Leon, bằng một cách nào đó, có lẽ là đã quên.
Nữ chính của thế giới này.
Leon chưa kịp định hình cảm xúc của mình thì giọng nói từ loa ma thuật lại vang lên.
"Vòng một, lượt tiếp theo: Leon Whitewood."
0 Bình luận