Tập 01

Chương 1: Khai màn giai thoại

Chương 1: Khai màn giai thoại

Đứng hiên ngang giữa tòa nhà rộng lớn, bao trùm lấy Garan là sự huyên náo từ khắp nơi đổ về.

Chỉ với một cái liếc nhìn vẩn vơ, đập vào mắt cậu ấy sẽ là vô số những bộ giáp trụ hay vũ khí bóng loáng, bên cạnh còn là các chiếc mũ chóp nhọn cùng đầu trượng phép bắt mắt. Văng vẳng giữa không gian đó là tiếng nói cười hay bàn luận rom rả từ khắp tứ phương, còn nườm nượp trong tầm mắt không gì khác ngoài bóng hình của những kẻ lang bạt trong đủ thể loại bộ dạng.

Lần nào đến Hội Mạo Hiểm Giả cũng phải trầm trồ…

Giữa dòng người tấp nập, chàng trai với mái tóc màu vàng ánh kim khẽ vuốt cằm. Chẳng hề bị choáng ngợp bởi không gian, đôi mắt ngạo nghễ kia lại được đảo đi một vòng quanh đại sảnh nhộn nhịp. Đây là chi nhánh mà chàng thiếu niên lần đầu đặt chân đến, và lần cuối cùng cậu đến một nơi như vậy cũng là chuyện của cả năm về trước. Ấy vậy nhưng, khung cảnh trước mắt vẫn cứ thế mà khơi gợi lại những ký ức và cảm xúc xưa cũ ở chàng trai trẻ. Hoài niệm thật... Nếu không phải vì còn có việc thì Garan nhất định sẽ dành ra thêm chút thì giờ để chiêm nghiệm về cái khung cảnh này.

"Mời người tiếp theo.”

Khi thanh âm nghiêm chỉnh đó vang lên, chàng thiếu niên liền điềm nhiên nhấc thân thể rắn rỏi lên chỗ trống phía trước. Các mảnh giáp bạc bóng loáng trên người Garan cứ vậy mà kêu lên vài tiếng lạch cạch, còn cây trường thương đen bóng đặt dựa lên vai thì đung đưa theo từng nhịp bước chân. Hôm nay, đích đến của chàng trai trẻ là khu vực quầy tiếp khách nằm trải dài gần lối ra vào của tòa nhà, là nơi mà những các cô nàng đoan chính của hội quán đang đon đả tiếp đón khách. Vốn đứng trong một hàng dài người đến làm việc, nhưng sau đôi chút thời gian đợi chờ thì cũng đã sắp đến lượt cậu rồi. Hiện chỉ còn đúng một người thôi.

Và có vẻ, mọi thứ còn có thể được đẩy nhanh thêm một chút nữa.

“Ưm, cho hỏi, có phải là anh hùng vừa mới đến đây không?” Đúng lúc đó, một giọng nói thanh thoát bất thình lình cất lên cách chỗ Garan có mỗi vài bước chân.

Như một lẽ tất nhiên, chàng thiếu niên liền hướng đôi mắt hiếu kỳ về phía nguồn cơn của âm thanh kia. Cũng trong chính hàng đợi này, đó là từ vị khách cuối cùng đến trước cậu.

“Vâng. Khoảng một tiếng trước. Không biết cô có việc gì?” Từ phía bên kia quầy, người phụ nữ trong bộ đồng phục tươm tất của hội quán niềm nở đáp.

“Nghe bảo họ đang… tuyển mộ thành viên?” Vị khách hiện tại bẽn lẽn nói. Người đó vận chiếc áo choàng tối màu phủ kín toàn thân, đã vậy còn đội mũ trùm đầu nên lại càng chẳng rõ nhân dạng.

“Vâng. Đúng là họ có nhờ phía Công Hội bọn tôi giúp việc này.”

"A! Vậy thì tốt quá..."

Hô… Cái gì đây? Mọi chuyện có thể trùng hợp đến mức này à? Một tiếng gió bất ngờ pha lẫn thích thú lén thoát khỏi môi của Garan. Tâm trí vẩn vơ của cậu ngay lập tức được sốc lại và hướng về cuộc đối thoại đang diễn ra đằng trước.

“Nhưng e là cô phải đợi rồi. Vì có việc mà nhóm của ngài anh hùng đã đã khởi hành về điểm số mười trong Rừng Ma Thú. Có lẽ sớm thì cũng phải đến chiều tối ngày mai mới quay về.” Nàng nhân viên của Công Hội khẽ cười gượng gạo.

“Là vậy sao? Thế… Nếu bọn họ trở về sớm thì cô có thể chuyển lời giúp tôi được không?”

"Vâng. Tôi---"

“Tôi thì có ý này hay hơn đấy.”

Giữ im lặng từ nãy đến giờ, dù cho chỉ là vô tình nhưng Garan rốt cuộc cũng chẳng chịu nổi cảm giác phải nghe lén thế này nữa. Nhận thấy có cơ hội, cậu chàng liền lên tiếng và bước tới bên cạnh bóng người phía trước.

“Kh-Không biết cậu có việc gì?” Sự xuất hiện đột ngột khiến vị khách trong chiếc áo choàng không khỏi e dè.

“Hai người đi chung ư?” Cùng lúc đó, nữ lễ tân cất giọng với đôi mày có hơi nhíu vào nhau, có vẻ như là nhận ra sự bất đồng bộ trong phản ứng giữa bọn họ.

“Không. Không phải. Xin lỗi vì đã xen ngang, nhưng tôi vừa vô tình nghe được yêu cầu của tiểu thư đây.”

Garan nhanh nhảu lắc đầu, xong rồi quay về phía nhân vật đang mấp máy đôi môi ở bên cạnh và nở một nụ cười hòa nhã thay cho lời chào. Với vóc dáng nằm ở mức vừa phải của giới còn lại cùng chất giọng cao và mềm mại tựa tiếng chuông ngân, không khó để nhận ra đối phương là một người phụ nữ. Chàng trai trẻ sau đó khẽ cúi đầu vì hành vi thất thố của bản thân trước khi tiếp tục.

“Cuộc trò chuyện vừa rồi làm tôi hơi thắc mắc. Nếu được, để tôi hỏi cô lễ tân đây vài lời được chứ?”

“…A-À vâng. Mời cậu.”

Mặc kệ việc đang là lượt của mình, vị khách chính thức cũng dễ dàng hướng tay về phía chiếc bàn dài. Theo quan sát của Garan thì cái này chẳng giống phóng khoáng là mấy, nhưng tạm thời cứ kệ vậy.

“Còn cô chắc cô không phiền đâu nhỉ?” Hướng gương mặt trẻ trung, ưa nhìn của mình tới như đang khoe mẽ, cậu hỏi.

“…Nếu như cô ấy không có thì tôi cũng chẳng cảm thấy có vấn đề gì.” Như cách để thể hiện sự đồng thuận, cô nàng phía bên kia quầy khẽ díp mắt theo một cung cách đầy chuyên nghiệp.

Nhận được cái gật đầu đồng ý từ cả hai, Garan điềm nhiên đặt tay lên mặt bàn phẳng phiu. Chàng thiếu niên tóc vàng sau đó nhanh chóng sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu trước khi cất giọng.

“Vậy, ban nãy cô bảo điểm số mười?”

“Vâng.”

“Và bọn họ khả năng cao sẽ quay về vào chiều tối ngày mai?”

“Đúng vậy.”

Ngắn gọn và đơn giản, song quan sát chuỗi hồi đáp không chút ngập ngừng đó khiến nắm tay của Garan lén nắm chặt như thể vừa bắt được vàng. Giọng điệu không giấu nổi sự hào hứng lại được cậu ta cất lên: “Vậy sao? Thế thì cho tôi hai bộ bản đồ và thông tin về khu vực Rừng Ma Thú gần nơi này nhé.”

Trước yêu cầu dứt khoát của cậu trai trẻ, nữ nhân viên liền loay hoay chuẩn bị. Âm thanh mò mẫm rột roạt cứ vậy bắt đầu phát ra từ những ngăn tủ cũ kỹ phía bên kia. Nhân lúc đó, chàng thiếu niên mới quay sang cô gái bên cạnh - người đang đứng im lặng trơ đôi mắt lấp ló bên dưới mũ áo choàng nhìn mình. Đối phương có vẻ như vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, và xem chừng cũng không định ý kiến gì luôn.

“Xin lỗi, tiểu thư. Có thể cô không tin, nhưng hôm nay tôi đến đây cũng vì mục đích giống như cô vậy.” Chẳng đợi đối phương thắc mắc, cậu thản nhiên nói.

“Ý cậu là…”

“Đương nhiên là để gia nhập tổ đội anh hùng rồi.” Garan trỏ ngón cái về phía bản thân với nụ cười đầy kiêu hãnh.

Lời tuyên bố bất thình lình khiến khiến không gian giữa họ như ngừng lại trong thoáng chốc. Cô gái trong chiếc áo choàng tròn xoe mắt, vành môi thì hơi hé mở với một tiếng kêu bất ngờ. Hẳn rồi. Chính Garan cũng cảm thấy khó tin khi tìm được một người cùng chung chí hướng tại nơi này kia mà.

Và tất nhiên, chẳng phải tự nhiên mà cậu chàng lại xen vào việc của người khác chỉ để khoe ra cái mục đích mà chẳng ma nào hỏi đó.

“Đời này đúng là có lắm chuyện trùng hợp nhỉ? Nên là…” Garan lần này lại đưa tay về phía cô nàng trước mặt. “...cùng đi tìm bọn họ không?”

“V-Vâng...?”

Đối phương cất giọng lớ ngớ, song cũng là điều mà Garan đã hoàn toàn lường trước. Cậu lúc này mới thản nhiên thò tay vào trong chiếc túi con đeo sau hông, xong rồi lấy ra một tấm thẻ kim loại mạ bạc, vuông vức và to bằng lòng bàn tay mình. Garan sau đó gõ gõ lên biểu tượng ngôi sao sáu cánh với ba cánh được tô kín phía trên.

“Có lẽ vì không phải là người trong ngành nên cô không biết, nhưng Công Hội từ xưa luôn bảo mật thông tin của thành viên và khách hàng ở một mức độ nhất định, đặc biệt là với người ngoài. Nên tôi nghĩ, hẳn phải có lí do nào đó để cô lễ tân kia lại sẵn sàng chia sẻ nhiều thông tin như vậy.”

Nói tới đó, Garan lại chuyển sang im lặng và hướng mắt về phía đối phương. Bắt được hàm ý, cô gái trong chiếc áo choàng đặt những ngón tay thon thả lên cằm và dành ra một khoảng lặng nhỏ cho việc trầm ngâm.

“Họ… muốn chúng ta tự mình đi tìm?”

“Chính xác!” Chàng thiếu niên búng tay cái chát. “Vậy nên, tôi sẽ hướng đến Rừng Ma Thú luôn. Dù sao cũng tiện đường, đã thế còn có thể là đồng nghiệp sau này, cô muốn đi cùng chứ?”

Và rồi sự im lặng.

Mặc dù đã được cậu nhắc lại đến lần thứ hai, nhưng cô gái đối diện xem chừng không muốn đưa ra một câu trả lời vội vàng. Bản thân Garan thì lại nhàn nhã đảo mắt đi lòng vòng Công Hội, vì chẳng việc gì mà lại phải đi keo kiệt thời gian với một người phụ nữ cả. Đã qua giờ cao điểm rồi, vậy nên dòng người lúc này đã phần nào thưa thớt đi. Cái hàng chờ sau lưng bọn họ chẳng còn ai, vậy nên có thông thả cũng chẳng ngại làm phiền đến người khác.

“Xin lỗi vì bắt cậu phải chờ.”

Cùng lúc, nữ lễ tân cuối cùng cũng đã quay lại. Được cẩn thận đặt xuống mặt bàn là những cuộn giấy thô với bề mặt nhám nhẹ, gồm có bản đồ và cuộn giấy một vài thông tin cơ bản về khu vực Rừng Ma Thú tiếp giáp với chi nhánh của họ. Như những gì đã yêu cầu, có tổng cộng hai bộ như vậy. Garan nhanh chóng lấy túi tiền ra và đặt lên bàn một đồng xu kim loại màu bạc. Cô nàng lịch sự nhận lấy, và thậm chí còn tặng thêm một lời nhắc nhở:

“Nhưng tôi phải nói trước nhé, chàng trai trẻ.”

“Hửm? Chuyện gì cơ?”

“Tôi không biết cậu có thật sự có ý như vậy hay không, nhưng chỉ với hai người mà muốn đi đến đó thì không được hay đâu.”

Những lời nói đó làm đôi mày của Garan hơi đan vào nhau. Sau một cái khịt mũi, chàng thiếu niên liền gõ cái coong vào cáng cây trường thương. Tiếng thép chát chúa cứ thể mà dao động đi trong không khí. “Ý gì đây quý cô? Nhìn tôi giống kẻ yếu đuối lắm à?”

Đúng là người ta sẽ chẳng bao giờ đi đến Rừng Ma Thú với một nhóm quá nhỏ, nhưng cái đó chỉ áp dụng với mấy con gà mà thôi. Đó cũng có lẽ là lí do mà tổ đội anh hùng muốn bọn họ tự mình tìm đến như một bài thử thách. Và trừ việc tuổi đời có hơi trẻ ra, Garan không cho rằng bản thân lại toát nên ấn tượng như vậy.

Cơ mà, những tưởng những lập luận đó đã là rất hợp lý rồi, song dường như vẫn còn một thứ khác nữa mà cậu chàng còn chưa tính đến.

“Không phải. Ý là, đương không mời con gái nhà người ta đi theo đến một nơi khỉ ho cò gáy ấy. Cô ấy thậm chí còn không phải mạo hiểm giả.” Vẫn tươi cười, nữ nhân viên từ khi nào đã hướng đôi mắt nheo hẹp đầy săm soi về phía Garan. Phát ngôn đó đồng thời cũng làm cho những suy nghĩ logic và cử chỉ điềm nhiên của cậu bỗng chững lại.

Gượm đã…

Đặt một tay lên trán, chàng thiếu niên vội vã sắp xếp lại những dữ kiện trong đầu. Thân gái một mình tự nhiên bị một kẻ lạ hoắc lạ huơ tiếp cận, xong bị hắn gạ gẫm đi cùng đến một nơi thiếu vắng bóng người. Do có hơi cao hứng nên chàng trai trẻ cũng chưa nghĩ tới, nhưng hành động như vậy…

Với gương mặt tự tin đang dần căng cứng cùng nụ cười ngạo nghễ đã bắt đầu méo đi, Garan chậm rãi xoay khớp cổ về phía cô nàng bên cạnh. Bắt gặp ánh nhìn của cậu, đối phương cũng chỉ biết đưa ngón tay lên gãi má rồi gật gù.

“Không. Không phải…”

Garan ngay lập tức giơ tay ra và một mực phủ nhận. Không! Cậu tuyệt đối không hề có ý định mờ ám gì với cô gái này hay bất kỳ người phụ nữ nào trên đời này hết! Vì hơi hào hứng khi gặp được đồng chí nên chàng trai trẻ mới chưa xét kỹ đến tình hình mà thôi.

Cũng may, sự chú ý của chàng trai trẻ đã nhanh chóng va vào tấm thẻ mạ bạc trên tay mình: “Ph-Phải rồi… Ban nãy tôi chưa nói hết. Ý là, nếu muốn đi cùng thì cô có thể lập một yêu cầu hộ tống tượng trưng ở phía Công Hội. Công Hội sẽ giám sát công việc của các thành viên của họ. Mạo hiểm giả tên Garanly ghi rành rành đây này. Nh-Nhìn nó có giống thẻ giả không?”

Cậu vội giơ thẻ hội tới ngang tầm mắt của cô gái mặc áo choàng, đến mức khiến đối phương lại e dè lùi thêm một bước chân nữa. Trên đó chứa một vài thông tin cơ bản của mạo hiểm giả, tuy có thể dùng nghệ danh như Garan đây nhưng thông tin thật thì đã được kiểm chứng và ghi chép lại lúc đăng ký. Tạm gác việc đề xuất của mình có được xem xét hay không, phẩm giá của cậu nhất định phải được cứu rỗi!

Không biết là vì thật sự quan tâm hay là không dám khước từ mà đối phương cũng liếc mắt bẽn lẽn về phía tấm thẻ. Garan không nhìn thấy được phía dưới chiếc áo choàng từ góc độ này, nhưng bóng người phía trước cứ hướng thẳng về phía vật trong tay chàng trai trẻ. Xem chừng như khá chăm chú là đằng khác.

Hử…

Nhưng chẳng hiểu sao, cô nàng đó lại từ từ ngẩng đầu lên. Sự chú ý đó lần này được chuyển về phía…. gương mặt của Garan? Đôi mắt của đối phương thậm chí còn thoáng mở to nữa.

“Mặt tôi có dính gì à?” Chàng thiếu niên không khỏi thắc mắc, bởi thẻ mạo hiểm làm gì có chứa ảnh để mà đối chứng.

“A, kh-không…” Đoạn, đối phương lúng túng khua tay trước khi đột ngột quay ngược về phía bàn lễ tân. “Thế, ừm, tôi tạo ủy thác ở đây luôn nhỉ?”

“Hả?”

“Chờ chút đã!” Khi Garan chỉ vừa kịp ú ớ, người phụ nữ bên kia quầy đã ngay lập tức chồm ra khỏi bàn. Nữ lễ tân sau đó ghé lại gần tai vị khách cùng giới. “Lũ sở khanh đáng sợ nhất khi sở hữu một gương mặt điển trai đấy. Là phụ nữ với nhau, tôi hy vọng cô sẽ suy nghĩ thật kỹ.”

Ôi tuyệt…

Khóe môi lẫn khóe mắt của Garan giần giật. Đây là một lời khen hay là một lời xúc phạm vậy? Không rõ là cái cô nàng kia hạ giọng chưa đủ hay là đang cố tình nói vừa đủ để cho cậu nghe thấy nữa, nhưng cảm giác khá là khó chịu đấy.

Trước những lời khuyên chân tình, vị khách trong chiếc áo choàng bật cười gượng gạo rồi loay hoay đưa tay xuống chiếc túi đeo chéo bên hông. Một vài tiếng lẻng xẻng phát ra. Đối phương sau đó giơ một vật lên ngang ngực bằng cả hai tay cho mọi người cùng nhìn rõ. Ở đó là một cuốn sách khá to với rất nhiều vòng tròn ma mị cũng như những ký tự kỳ lạ mà người bình thường sẽ không thể nào hiểu được trên trang bìa cũ kỹ. Bản thân vật đó thì được nối với một sợi xích nhỏ.

“Không sao đâu. Tôi có hơn mức một cô gái chân yếu tay mềm một chút. Cũng đâu phải tự nhiên mà tôi lại muốn gia nhập tổ đội anh hùng.”

Đối phương nói với một nụ cười khiêm nhường. Cùng lúc đó, đôi mắt Garan liền lóe lên tia phấn khích của một đứa trẻ khi bắt gặp một món đồ thú vị. Cậu có biết thứ này: một ma cụ dạng sách có tác dụng hỗ trợ người dùng thi triển những năng lực siêu nhiên bằng ma năng.

Nói cách khác, người đối diện không ai ngoài một pháp sư.

Nhìn thấy cuốn sách ma thuật, nữ lễ tân dành ra một khoảng lặng nhỏ để đánh giá cả hai. Cô ấy cuối cùng chẳng cố khuyên can gì nữa mà chỉ lặng lẽ thả người về lại quầy, xong rồi bắt đầu giúp vị khách trong chiếc áo choàng tạo một ủy thác tượng trưng với thù lao rẻ bèo theo yêu cầu. Dân chuyên có khác, định hình lại cảm xúc rất nhanh.

Garan lúc này mới có thể thờ phào một hơi, gương mặt căng cứng cũng nhanh chóng giãn đi trông thấy. May thật. Suýt chút nữa là đã bị gán cái danh của một trong những loại người mà bản thân khinh bỉ nhất, đời đúng là oái oăm.

“À mà, chắc tôi nên giới thiệu trước nhỉ? Tôi là Lana, một pháp sư.” Trong lúc đợi nữ lễ tân hoàn thành nốt công việc, cô nàng trong chiếc áo choàng chủ động bắt chuyện.

“Chào cô, Lana.” Sốc lại tinh thần, cậu chàng nhanh chóng đáp. “Có lẽ cô cũng nhìn ra rồi, cơ mà tôi là một thương thủ. Cứ gọi là Garan thôi. Giờ thì, đưa tay ra nào.”

“À vâng…?”

Tuy vẫn chưa hiểu chuyện gì, cô gái tự xưng là Lana vẫn làm theo ý Garan. Không chậm trễ, cậu liền đặt vào đó hai trong số những cuộn giấy mà mình vừa mua từ Công Hội.

“C-Cái này là…”

“Coi như quà làm quen.” Garan thì chẳng hề quan tâm mà thản nhiên đáp. Quan sát người bạn đồng hành sắp tới hết nhìn mình rồi lại đến những cuộn giấy trong tay khiến môi cậu vô thức nhoẻn lên. Mặc dù đã trải qua một tình huống có phần ngớ ngẩn, nhưng bắt đầu theo kiểu này…

…có vẻ cũng khá là thú vị.

-----OoO-----

Thỏa thuận đâu đó với nhau xong xuôi, chàng thương thủ Garan và cô nàng pháp sư Lana đã lên đường di chuyển đến một trạm xe ngựa ở ngoài bìa thị trấn. Nằm không xa cách bức tường thành vững chãi, đó là một cơ sở được liên kết với Công Hội Mạo Hiểm Giả - nơi chuyên đưa những người trong ngành tiến về phía cánh rừng bạt ngàn tọa lạc ở phía bắc đất nước để kiếm chát.

Bên dưới những tia nắng ngày một ôi ả, Garan đã sớm tìm thấy được một cỗ xe trong bãi đậu với những ván gỗ vẫn còn vương vấn chút cảm giác mới mẻ bên trên. Với Lana theo sau, chàng thiếu niên tiến đến trước mặt một gã phu xe tuổi xế chiều gần. Một đồng xu màu bạc được thả vào tay gã, đi kèm với đó là thông báo về số lượng cũng như là đích đến của những vị thượng khách.

“Điểm số mười. Hai người. Cứ giữ lấy tiền thừa.”

Nhận lấy đồng tiền trị giá cả trăm xu đồng, tay phu xe hớn hở cúi đầu chào rồi chạy tót đi chuẩn bị khởi hành. Mặt khác, Garan thì cứ thản nhiên tiến lại chỗ lối vào của cỗ xe đã chọn và quay về phía Lana. Bằng một động tác lịch lãm, cậu khom người xuống và chìa tay ra trước người bạn đồng hành.

“A…”

Cô nàng pháp sư lẳng lặng dõi theo hành động của chàng thiếu niên. Chỉ mất có vài giây để Lana khẽ kêu lên. Bàn tay mềm mại chẳng hề thua kém bất kỳ chiếc gối lông vũ nào liền được giao phó cho Garan, còn cậu chàng thì cẩn thận đỡ quý cô đi cùng vào xe với một nụ cười mỉm hài lòng.

“Mà, cô không cảm thấy nóng à?” Khi cả hai nhanh chóng yên vị đối diện nhau bên trong cỗ xe, chàng thiếu niên liền đánh tiếng.

“Vâng?”

“Cái này ấy.”

Garan nói trong khi vờ nắm lấy một chiếc áo choàng vô hình trên người. Trời đã gần trưa, và việc phải di chuyển đến trạm xe vào thời gian này không ít thì nhiều sẽ khiến người ta cảm thấy oi bức. Nếu đã an vị trong cỗ xe có đầy đủ mái che đầy đủ rồi thì Garan cho rằng đối phương chí ít vẫn nên dỡ chiếc mũ trùm đầu xuống thì sẽ hay hơn.

Thì, lý do chính vẫn là vì cậu muốn được chiêm ngưỡng qua dung mạo của cô gái mới quen được này. Một chút tò mò, và một vài linh cảm hay ho.

“À vâng, tôi hiểu rồi.”

Làm theo những gì được gợi ý, Lana đưa hai tay lên viền chiếc mũ trùm. Song, cô ấy không kéo nó xuống ngay mà lại chuyển sang lướt mắt xuống khu vực phía trước và sau xe, ánh nhìn toát lên sự cảnh giác. Chẳng hề có vị khách nào khác lảng vảng ở gần, còn tay phu xe thì vẫn chưa quay lại. Xác nhận được điều đó, nữ pháp sư mới từ tốn dỡ mũ trùm đầu xuống.

“Chà… Đúng là bớt hầm thật. Cơ mà có lẽ tôi phải xin lỗi trước. Cứ đội cái này thì thật không phải, nhưng tôi thì không thích để lộ mặt ở chốn đông người lắm.”

Bằng một tông giọng nhu mì, Lana khẽ cúi đầu. Nhưng, kể cả khi đối phương đã ngẩng đầu lên thì Garan vẫn không thốt nên lời nào mà chỉ tròn xoe mắt nhìn chằm chằm vào cô.

Cậu… có lẽ cũng hiểu lý do là gì ấy chứ.

Ở đó, hiện lên là một mái tóc gọn gàng được buộc thành búi cao cẩn thận, chừa chỗ cho gương mặt thanh tú cùng làn da sáng tinh khiết chẳng thua kém gì ngọc trai - thứ mà lúc này đã rõ ràng hơn bao giờ hết do không còn bị che khuất bởi chiếc mũ trùm nhàm chán. Bờ môi mềm mại mọng đỏ với gam màu tươi tắn của chu sa, dễ dàng hút trọn mọi ánh nhìn. Và cuối cùng, mọi đường nét của gương mặt thì đều mỹ mều đến mức khiến Garan tưởng bản thân đang diện kiến trước tác phẩm của một danh họa đại tài nào đó vậy.

Không chỉ ngây người đờ đẫn, chàng trai trẻ thậm chí còn quên đi cả việc hô hấp trong một khắc. Trước mặt Garan đích thị là một dung mạo có một không hai trên đời - thứ có thể dễ dàng mê hoặc bất kỳ ai.

“…”

“...”

“E-E hèm…” Lana khẽ hắng giọng.

“X-Xin lỗi… Tôi có hơi bất ngờ khi bạn đồng hành của mình lại là một mỹ nhân...” Lảng mắt đi, Garan nói trong khi ấn chặt bàn tay lên mặt. Cậu đang làm cái khỉ gì vậy? Quả thật là may mắn khi được đồng hành cũng một cô nàng xinh đẹp như thế này, nhưng có cần phải phô ra một hành động thiếu tinh tế như vừa rồi không chứ? Thật đáng hổ thẹn.

Trong lúc chàng thiếu niên còn đang tự trách móc bản thân, một vài tiếng lẻng xẻng nhỏ bỗng vang lên giữa không gian. Khi nhận ra thì một xu tiền màu bạc được đặt trong lòng bàn tay hồng hào đã được trình ra trước cậu.

“Hửm?” Đã phần nào hồi phục lại từ vụ việc vừa rồi, Garan nghiêng đầu thắc mắc.

“Tiền xe, và mấy thứ ban nãy.”

“Khỏi. Cũng chẳng có bao nhiêu.”

Với một thái độ thản nhiên, Garan khua tay khước từ. Song, tất cả những gì mà cậu nhận lại được là một cái lắc đầu yếu ớt.

“A ha ha... như vậy sao mà được. Chi phí phát sinh thường là do người tạo ủy thác trả mà.”

“Nhưng chẳng phải tôi là người mời sao?”

“Cái đó đâu thể tính. Với lại, tôi cũng không thích mắc nợ người khác.” Lana nói trong khi gãi má.

Còn đằng này thì không thích những người không nghe lời đâu! Tất nhiên, vì không thể nào biến thành lời suy nghĩ đó nên tất cả những gì Garan làm là im như phỗng như một cách để tạo chút sức ép. Sự im lặng nhanh chóng bao trùm lấy cả hai. Mặc cho đôi mắt nhu mì có hơi dao động, song Lana vẫn giữ nguyên bàn tay đang chìa ra. Rõ ràng rằng cô ấy vẫn chưa chịu thoái lui, nhưng không khó để thấy được nét khó xử đang dần hiện lên trên gương mặt kiều diễm kia.

Khổ ghê…

Rốt cuộc, Garan cũng buông ra một tiếng thở dài nhỏ trước khi rướn người tới và miễn cưỡng nhận lấy đồng xu bạc. Cậu dù sao cũng chẳng muốn bắt ép người ta quá làm gì, đặc biệt là với con gái, và đặc biệt hơn nữa là với một cô nàng xinh đẹp.

Sau vài phút chờ đợi, tiếng hí tràn đầy sức sống của con tuấn mã cuối cùng cũng vang lên từ bên ngoài, báo hiệu sự quay lại của tay phu xe. Âm thanh lộp cộp của móng ngựa cùng tiếng kẽo kẹt từ chiếc xe kéo bắt đầu phát ra đều đặn. Chẳng mất bao lâu để những cơn gió nhẹ len lỏi qua rèm cửa trước, mang theo luồng không khí tươi mát xua đi sự tĩnh mịch đang ám lấy không gian bên trong. Cơ thể của hai hành khách duy nhất cũng dần lắc lư theo cỗ phương tiện với đích đến là Rừng Ma Thú.

Phía bên ngoài những bức tường kiên cố, nhà cửa, phố xá đông đúc giờ đây đã nhường chỗ cho thảm cỏ xanh mướt trải dài cũng như những con đường mòn tỏa đi khắp chốn. Bao quanh bởi bầu không khí êm đềm của thiên nhiên, đôi vai của Garan nhanh chóng được thả lỏng - song không hẳn là hoàn toàn. Dù sao, việc di chuyển ra ngoài các thành phố hay thị trấn luôn yêu cầu có người hộ tống đi cùng, vì ma thú và thổ phỉ. Chuyến xe của bọn họ thì không, đơn giản là vì việc đó sẽ được những hành khách đảm nhiệm.

Trong lúc ngã lưng ra ghế, Garan cũng vô tình nhận ra một điều khi lén quan sát cô nàng phía đối diện. Ở đó, Lana cứ thỉnh thoảng lại liếc mắt ra ngoài ô cửa sổ, chăm chú ngắm nhìn những cảnh vật hay sinh vật trên đường đi. Đôi tay đặt trên quyển sách của cô lúc thì buông lỏng, khi thì nắm chặt, nhưng tựu chung lại thì là không rời khỏi nó một khắc nào. Theo cảm nhận của cậu thì những hành vi đó bao gồm cả sự cảnh giác lẫn tò mò.

Nhưng kiểu này thì giống…

“Cho tôi hỏi được chứ?” Cuối cùng, chàng thiếu niên cũng nêu lên điều mà mình đã thắc mắc từ khi còn ở Công Hội. “Tại sao cô lại dấn thân vào con đường này vậy Lana? Nhìn cô không giống một người quen với… những việc tương tự.”

Tạm gác vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành sang một bên, ấn tượng của cậu về Lana là một người không quá tự tin hay là nhiệt huyết, cử chỉ thì nhu mì và khép nép rất điển hình. Garan có chút nghi ngờ về ý định tham gia tổ đội anh hùng của đối phương. Có thể đó chỉ mới là bề nổi thôi, nhưng cậu thật sự muốn biết điều gì lại thôi thúc một người như vậy bước đi trên con đường đầy chông gai giống mình.

Nữ pháp sư quay sang. Như thể đã lường trước được câu hỏi, cô ấy chỉ nhẹ nhàng díp mắt trước khi bộc bạch: “Là vì người giám hộ của tôi. Cô ấy là một tu sĩ theo đạo Miracel.”

“Giáo hội phụ trách việc triệu hồi anh hùng nhỉ?”

“Vâng. Vậy nên tôi cũng bị ảnh hưởng ít nhiều bởi những lời răn dạy của họ.” Lana sờ nhẹ lên cuốn sách phép đang đặt trên đùi, và rồi êm đềm cất lên những lệ điều của tôn giáo đó. “Những người có sức mạnh, hãy dùng nó để bảo vệ kẻ yếu hơn. Những người có tài năng, hãy dùng nó để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn cho mọi người.”

Tới đó, cô nàng pháp sư giơ ngửa bàn tay ra. Chẳng hề có dấu hiệu gì báo trước, một vệt sáng bỗng lóe lên. Không, nó không chỉ lóe lên mà còn bắt đầu lan ra và nhảy múa, khiến cho những luồng sáng xanh phản chiếu lại trong đôi mắt hiếu kỳ của chàng trai trẻ. Thanh mảnh hơn một ngọn lửa, nó phủ lên cỗ xe một màu lam lập lòe và kỳ ảo.

Sấm chớp ư…? Garan há miệng trầm trồ, mặc dù đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên mà cậu được người ta cho mục sở thị ma pháp.

“Đúng như cậu nói, đây là lần đầu tôi đi du hành, rời xa khỏi những bức tường kiên cố kia. Kinh nghiệm hoàn toàn không có gì hết. Nhưng, vì có chút thiên phú về ma thuật mà tôi vẫn hy vọng bản thân có thể góp chút sức mọn cho thế giới này.” Đối phương khiêm nhường bày tỏ.

"Rất đáng ngưỡng mộ."

Lana ngại ngùng lảng mặt đi trước lời tán dương từ cậu. Khi bàn tay cô rút về thì tia sét nhỏ cũng liền biến mất ngược vào hư vô như thể chưa từng tồn tại.

“A ha ha… Còn cậu thì sao, Garan? Trông cậu vẫn còn khá trẻ. Chắc cũng phải có nguyên nhân sâu xa gì chứ?”

“Đảm bảo với cô, rằng ý định này không phải là suy nghĩ bồng bột của một cậu chàng mới lớn.” Chàng thương thủ ngay lập tức gồng tay, làm lộ ra những đường cơ cứng cáp. Gương mặt đó tuy vẫn còn rất ngông nghênh, nhưng trong đôi mắt kia như thể đang hiện hữu một nốt trầm nhẹ. “Từ nhỏ, tôi đã không ngừng rèn luyện vì một ngày như bây giờ, mặc dù không ngờ nó lại đến thật. Lý do… cũng khá nhiều, nhưng nếu phải nói thì…”

Tới đây, Garan vô thức hướng mắt về phía ô cửa sổ sau lưng. Với một cảm xúc lâng lâng trong lồng ngực, chàng thiếu niên hướng những suy nghĩ của mình về khung cảnh kéo dài đến tận đường chân trời xanh thẳm trước khi nhẹ nhàng cất giọng:

“Tôi… có một lời hứa.”

Sau khoảng hai mươi phút lăn bánh đều đặn, chiếc xe ngựa của họ bắt đầu phát ra những âm thanh kẽo kẹt khi hãm tốc. Với thông báo tới nơi niềm nở của tay phu xe, hai hành khách liền nối đuôi nhau bước xuống không gian hoang vu đó . Vì lí do an toàn mà điểm đến chỉ đơn giản là một tọa độ được định sẵn trên bản đồ. Không nhà cửa, không còn người nào xung quanh mà chỉ mỗi con đường mòn, gần như là chẳng khác gì bình nguyên ban nãy. Trừ mỗi việc, ‘nó’ giờ đã hiện ra rõ mồn một trước mắt.

Cuối cùng cũng đến rồi à… Quan sát đích đến khiến nụ cười phấn khích không khỏi chớm nở trên môi cậu chàng.

Từ phía xa, đập vào mắt Garan là hình ảnh ngút ngàn của một cánh rừng nọ, trải dài đến đến những gì mà mắt người có thể nhìn thấy cũng không thể nào bao hàm hết. Tầng tầng lớp lớp thực vật chen chúc nhau, khoe mình và vươn cao như muốn chạm tới bầu trời. Khoảng cách lúc này gần như là vô nghĩa trong việc che lấp đi sự hùng vĩ của Rừng Ma Thú - đại lâm bạt ngàn số một lục địa. Đến cả Lana đứng ngay cạnh cũng chỉ có thể kinh ngạc trố mắt nhìn, cứ như thể không thể nào di dời sự chú ý ra khỏi địa danh kia. Phản ứng đó làm cho Garan khẽ cong khóe môi. Nếu nhớ không lầm thì lần đầu tiên được thị phạm, cậu cũng phô ra một biểu cảm tương tự thì phải?

“Cũng không còn sớm nữa, ta đi thôi.”

Với vậy, cả hai bắt đầu cất những bước chân đầu tiên trong chuyến hành trình, và chẳng mất mấy thời gian để họ đến được khu vực bên ngoài Rừng Ma Thú.

“Cậu đã từng có kinh nghiệm đến nơi thế này rồi nhỉ?” Nét mặt giờ đã không còn giấu nổi sự bồn chồn, Lana hỏi trong khi đảo mắt đi láo liên qua cảnh vật um tùm phía trong.

“Ở một vùng khác. Cơ mà với Rừng Ma Thú thì dù cho đã từng đến rồi cũng không thể lơ là được đâu.” Mặc dù nói vậy, nhưng đôi con ngươi màu lam chỉ lướt nhìn bâng quơ nhàn nhã của chàng thiếu niên rõ ràng là đang ám chỉ cho điều ngược lại.

“Mọi việc trông cậy vào cậu. À thì… như đã nói, tôi dùng được lôi thuật và phép cường hóa vũ khí. Nếu muốn tôi dùng phép hay gì thì cứ bảo nhé.”

“Ừm, nhưng cũng đừng căng thẳng quá.” Thấy nét biểu cảm cứng ngắc kia, Garan liền trấn an Lana bằng một nụ cười lịch lãm. “Là chiến binh cũng như là người đề xuất vụ này, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cô.”

“V-Vâng…” Lana chỉ khẽ gật đầu mỗi vậy.

Không trì trệ thêm nữa, Garan hiên ngang tiến vào trong rừng với một tốc độ vừa phải, mà thực chất là khá khiêm tốn so với ngày thường. Với tấm bản đồ trên tay, cô nàng pháp sư lật đật bước đi bên cạnh cậu. Như đã bàn bạc thì chàng thiếu niên sẽ lo nhiệm vụ cảnh giác và đảm bảo an toàn cho cả hai, vì nhiều lý do khá là hiển nhiên. Trong khi đó, Lana sẽ có trách nhiệm chính là làm hoa tiêu chỉ đường.

Càng tiến vào sâu, ấn tượng của khu rừng lại ngày một rõ ràng trong mắt hai người. Những thân cây to nhỏ của đủ thứ thực vật thấp thoáng ở khắp nơi, nhiều loại còn có phần lạ lẫm với kẻ mang thế giới quan không hề nhỏ như cậu. Màu xanh tươi tốt phát triển xum xuê, vươn rộng và lan dài kể cả là phía trên đầu hay là bên dưới mặt đất. Đã vậy, bao trọn lấy không gian với gam màu thanh khiết đó còn là những ngọn gió vi vu thỉnh thoảng thổi tới, len lỏi qua những tán lá rậm rạp và làm vang lên âm thanh xào xạc bắt tai. Đôi khi, những thanh âm đó lại còn cùng hòa quyện với tiếng tiếng kêu văng vẳng của những chú chim di cư đến từ phía tây lục địa như một bài hòa tấu dịu êm của đất trời.

Dần dần, việc định hướng đã dần trở nên khó khăn hơn. Lối vào ban nãy của cả hai giờ đã mất hút, phóng mắt đi chung quanh thì chỗ nào cũng như nhau - không phải những rặng cây to thì cũng là cơ số những cây bụi nho nhỏ. Cũng may rằng chàng thương thủ có mang theo la bàn, và ánh mặt trời lấp ló giữa những tán lá dày đặc cũng đã phần nào giúp họ biết được bản thân cần phải đi đâu.

“Hình như có hơi lệch hướng rồi. Ở đó… hướng sáng trái một chút.”

Có vẻ, việc để cô nàng làm hoa tiêu là một lựa chọn chính xác. Không phải vì đối phương có tài trong khoảng này hay gì - vì vốn dĩ bản đồ cũng rất dễ đọc - mà là vì công việc đó đã phần nào thu hút được sự chú ý của cô nàng pháp sư. Nhờ tập trung đánh giá đường đi cũng như tờ giấy thô và chiếc la bàn trong tay mà giờ đây, đôi mắt lo âu của Lana đã phần nào bớt đi được sự dao động khi không còn phải nhìn ngang ngó dọc liên hồi nữa.

“Mà Lana này. Hỏi thế này có hơi không phải, nhưng cô có quen với... xác chết hay đại loại không?”

“Kh-Không. Nh-Nhưng mà tôi sẽ cố làm quen!”

Mấp máy môi, nữ pháp sư lúng túng đáp. Cả lời nói và hành động đều nằm trong dự đoán của Garan. Tức là chưa quen nhỉ? Cậu có hơi quan ngại, nhưng nếu đã bước đi trên con đường này rồi thì đây là việc không thể tránh khỏi. Thôi thì tới đâu hay đến đó vậy.

“Đừng cố quá nhé.” Garan động viên, đồng thời hất cằm về trước.

Xen giữa những hàng cây chằng chịt, nằm sõng soài ở bãi đất không xa trước cả hai là một sinh vật nọ. Cơ thể nó nhỏ thó như con nít, mang một màu xanh nhạt như cỏ bệnh. Đặc biệt, nó hoàn toàn nằm yên bất động, còn nền đất xung quanh thì lại loang lổ những vệt dung dịch màu hắc khó coi.

Có được phán đoán cho mình, Garan thản nhiên tiếp cận. Ở phía ngược lại, cảnh tượng đó khiến hơi thở của Lana xem chừng cũng được kìm lại. Cô ấy thoáng dừng bước, song khi thấy người bạn đồng hành tiến lên thì cũng liền siết chặt nắm tay và vội đuổi theo bóng lưng cậu ấy.

“Goblin à? Gặp lũ này đầu tiên, xui thật.” Tiến đến bên cạnh cái xác, Garan không kìm nổi tiếng thở dài chán nản. Cậu sau đó cúi người xuống đánh giá vết cắt trên cổ - nguyên nhân dẫn đến tử vong của sinh vật xấu số, sau đó thì lay nhẹ cái xác bằng cáng thương. “Coi bộ chết cũng chưa lâu lắm.”

Chàng thiếu niên quay đầu về phía người bạn đồng hành. Cô ấy đang dùng tay che miệng, có vẻ như là không muốn bình luận gì. Gương mặt tránh không nhìn trực tiếp vào thi thể thì như đang tái đi. Garan thấy vậy cũng duỗi người, làm phát lên âm thanh răng rắc rồi nhanh chóng cùng cô nàng pháp sư quay về con đường cũ. Có nán lại thêm nữa cũng được, nhưng cậu thì không muốn nhìn thấy một mỹ nhân phải mặt nhăn mày nhó chút nào. Rời khỏi cái nơi đáng ghê sợ kia, Lana liền vuốt trộm ngực nhẹ nhõm.

“Nãy giờ tôi không nhìn thấy thứ gì đặc biệt trên đường. Con Goblin hồi nãy trông cũng không giống. Bộ mấy người này không để lại manh mối cho người ta đi tìm gì à?” Garan gõ gõ vài cái lên cáng thương như một cách để khuấy động không gian nhàm chán.

“A ha ha… Tôi thấy cũng không lạ mấy.”

“Hửm?”

“Thì tại, dù cho có truyền tin rằng sẽ tuyển mộ thêm thành viên tại thị trấn vừa rồi, nhưng đâu có gì đảm bảo sẽ có những người như chúng ta tìm đến. Nếu tôi không lầm thì trước khi đến thị trấn ban nãy, họ cũng đã đưa ra thông cáo tương tự tại một vài nơi khác.” Lana cẩn thận giải thích.

“Tức rằng lời kêu gọi của họ cũng không quá được hưởng ứng, nên để lại manh mối chỉ tổ phí thời gian?” Chàng thương thủ xoa xoa cằm, đôi con ngươi hướng mông lung lên khoảng không phía trên. Đúng là vì bắt đầu mất kiên nhẫn mà cậu cũng chưa tính đến khả năng này.

“Vâng. Vả lại, nghe bảo bọn họ có việc cần làm tại nơi n—”

Lúc đó, tiếng xào xạc của cây cỏ lay động bỗng truyền tới tai Garan. Gần như ngay lập tức, cậu liền giơ tay ra và chắn ngang đường của người bạn đồng hành. 

Nữ pháp sư bối rối ngước nhìn cậu, nhưng Garan thì chẳng hó hé gì mà chỉ chuyển sang cầm chéo cây thương ra sau lưng. Rốt cuộc, đối phương rồi cũng đưa cuốn sách phép lên ngang ngực và siết chặt. Tuy cậu vẫn chưa thủ thế, nhưng có vẻ như Lana đã nhận ra có điều bất thường khi nhìn vào nụ cười phấn khích đang dần hiện lên kia.

“Ma thú ư?” Hướng đôi mắt giờ đã đanh lại theo Garan, cô nàng nhỏ giọng hỏi.

“Khả năng cao là vậy.”

“Vậy tôi sẽ chuẩn bị phép.”

“Chưa cần đâu. Cứ thả lỏng đi.” Garan trấn an sự bồn chồn của người bạn đồng hành. Sắc mặt cậu hoàn toàn không chứa lấy chút bất an nào, đã vậy còn nhếch môi một cách vô cùng ngạo mạn như thể đang đối diện trước trò trẻ con.

Dần dà, những âm thanh văng vẳng đó được truyền tới ngày một rõ ràng và dồn dập hơn. Chẳng mất bao lâu, hiện ra trong tầm mắt Garan giữa cánh rừng rậm rạp phía xa là hai bóng hình nọ.

Dẫn đầu là một cô gái trẻ trung buộc tóc kiểu đuôi ngựa. Cô ấy mặc một bộ giáp da nhẹ và có hai vật gì đó thấp thoáng sau hông - thứ xem chừng như là bao kiếm. Đặc biệt, đối phương không chỉ chạy mà là đang cắm đầu trối chết, phóng những bước chân bình bịch không theo bất kỳ một quy tắc nào về phía cả hai.

Mạo hiểm giả ư? Không, việc đó không quan trọng...

Garan nhanh chóng chuyển sự chú ý sang hình bóng to lớn đang theo sau người kia sát nút. Đuổi theo con mồi bằng cả tứ chi là một con ma thú dạng gấu ngoại cỡ. Nó to như một cỗ xe kéo và khoác trên mình lớp vảy đen ngòm, trông như là vảy cá nhưng chắc chắn là cứng cáp hơn gấp bội lần. Với những bước chân hùng hồn làm đất cát bắn lên tung tóe, sinh vật đó trông như có thể một mình san bằng cả mảng rừng này.

“Ta phải giúp cô ấy!” Lana hốt hoảng kêu lên.

“Rồi. Tôi cũng đang muốn thả lỏng gân cốt!”

Cái vở diễn 'anh hùng cứu mỹ nhân' không thể nào thuận tiện hơn cho mình thể hiện khiến tâm trí của Garan bỗng chốc được sống lại. Cậu ngay lập tức chúi người về trước, sẵn sàng lao đi hết tốc lực đến phía những vị khách không mời và phô diễn tài năng.

Gượm đã… Song, đúng lúc đó, có một tình tiết đã vô tình thu hút được sự chú ý của chàng trai trẻ.

Vẫn trong tư thế sẵn sàng, Garan nheo hẹp mắt. Với nước dãi vung vãi trên cái mồm mở ra rộng hoác, hiển nhiên rằng con gấu kia rõ ràng là đang định ăn tươi nuốt sống nữ mạo hiểm giả kia. Mặt khác, dù cách di chuyển của người kia vô cùng lộn xộn, nhưng kẻ địch thì xem chừng chẳng thể bắt kịp. Theo Garan nhận xét thì sắc mặt đối phương thậm chí còn chẳng căng thẳng bằng người đang đứng bên cạnh cậu nữa.

“Cô đánh gục con gấu đó được chứ?” Từ bỏ ý định lao vào, Garan quay qua chỗ người bạn đồng hành và hỏi bằng nét mặt tỉnh như không.

“Đ-Được, nhưng tôi sợ sẽ bắn trúng cô gái kia...” Hết liếc mắt sang chàng thương thủ rồi lại đến phía nữ mạo hiểm giả, đôi mày của Lana đan vào nhau đầy lo ngại.

“Không sao đâu. Người ta thậm chí còn chẳng cần giúp.”

“H-Hả…?”

Lana hết lúng túng nhìn cậu rồi lại về phía cô gái kia. Vì không có nhiều thời gian mà sao một khắc lưỡng lự, đối phương cuối cùng cũng chọn làm theo Garan. Với cuốn sách ma thuật giờ đã mở ra bên tay trái, Lana liền giơ cánh tay phải mảnh mai về phía con gấu vảy.

“Hai bạn gì đó ơi! Tránh đ---”

“Tránh đi!”

“Hả?”

“Trở thành tia sét mạnh mẽ nhất và xuyên thủng qua mọi kẻ thù: Chớp Giật!”

Dưới lời hiệu triệu của nữ pháp sư, một vòng tròn màu xanh lam to bằng mặt gương bán thân đột ngột xuất hiện. Với vô số những ký tự kỳ ảo, nó không ngừng tỏa sáng mờ ảo và xoay vòng quanh trục cố định giữa không trung.

Nhận ra đòn xạ kích sắp tới, cô nàng mạo hiểm giả quýnh quáng lộn người chéo về trước. Đoạn, một luồng sáng màu lam bất thình lình bùng lên. Tiếng động rền vang như đá lở dội vào tai Garan. Trong tích tắc, tia sét chói lóa được giải phóng và nối thẳng tới chỗ con ma thú. Nó giáng thẳng vào người con gấu, khiến cơ thể to lớn ngã chúi và trượt dài trên đất thô cứng. Những tán cây tung bay dữ dội, cùng với đó là một vụ chấn động nhẹ truyền tới chân chàng thương thủ.

Mạnh phết chứ! Không kìm nổi sự ngưỡng mộ trước ma pháp của người bạn đồng hành, Garan reo lên trong lòng. Ban nãy cậu vẫn còn hơi nghi ngờ, nhưng nếu sức công phá uy lực đến cỡ này thì chẳng cần phải lo gì nữa.

“Này! Hai người làm gì đấy hả?!” Ở phía ngược lại, nữ mạo hiểm giả kia ngay lập tức gào lên bất mãn.

“Dứt điểm nó trước đi!”

“A, phải rồi!”

Không chậm trễ, cô gái bị gấu đuổi nhảy bổ tới sinh vật đã bất động do tia sét. Với vũ khí trên tay, đối phương cắm phập thanh đoản kiếm vào cổ con ma thú ngược theo chiều lớp vảy. Dòng dung dịch bẩn thỉu, hôi tanh bắn ra xối xả. Con ma thú ngoại cỡ gào lên những tiếng khó nghe bị bóp nghẹt. Dần dà, thân thể to lớn đó cũng hoàn toàn bất động trên nền đất lạnh lẽo.

“Phù…” Tra kiếm vào vỏ, nữ kiếm sư quay về phía cả hai và trề môi. “Cơ mà nhé… Nói trước là tôi không cảm ơn đâu!”

“Xin lỗi về vụ đó, nhưng bọn này có vài thứ muốn hỏi.” Dẫn theo Lana còn đang định thần lại sau đòn tấn công, Garan lững thừng tiến về phía nữ kiếm sư.

“Hả?”

“Tôi và quý cô đây đang tìm kiếm tổ đội anh hùng. Chắc cô biết bọn họ ở đâu mà nhỉ?”

Nghe vậy, gương mặt nữ mạo hiểm giả bỗng nhiên ngơ ra, hai mắt thì mở tròn xoe như con nít. Gần như không có khoảng trễ, đối phương liền nhảy vút tới trước mặt bọn cậu bằng những động tác mau lẹ như sóc cây.

“Đ-Đừng bảo hai người muốn gia nhập tổ đội của anh hùng Tiamat đấy nhé?” Rướn cơ thể mảnh khảnh đến, đối phương vội vã xác nhận.

“Chuẩn.”

“Ồ! Thật luôn á?! Cách này thật sự có hiệu quả?! À không, không phải lúc. E-E hèm... Nếu thế thì đi theo tôi!”

Hào hứng kêu lên, nữ kiếm sư liền xoay người đi một trăm tám mươi độ. Cô ấy nhìn ngang ngó dọc xung quanh cánh rừng sum suê rồi ra hiệu cho cả hai. Những bước chân sáo vui tươi như trẻ con được cất đi nhẹ bẫng, làm cho cặp bao da đựng kiếm đeo chéo sao lưng và chùm tóc đuôi ngựa cứ đung đưa. Garan và Lana quay sang nhìn nhau trong một khắc rồi cũng lẳng lặng nối đuôi theo.

“Mà không ngờ là cách này thật sự có hiệu quả. Tôi cứ ngỡ hôm nay chỉ việc chơi với lũ ma thú thôi chứ.”

“Cô coi bộ bất ngờ phết nhỉ?”

“Thì có phải ý của tôi đâu, không bất ngờ làm sao cho được. Nếu hai người không xuất hiện thì tôi khéo đã quên khuấy mất vụ này luôn rồi.”

Nữ kiếm sư nói trong khi gãi đầu. Mặc dù vóc dáng thấp bé hơn cả Lana, nhưng bóng người phía trước chỉ liếc nhìn vẩn vơ qua khu rừng hoang vu. Đã vậy, chẳng cần dùng vật gì định hướng, đối phương cứ hồn nhiên bước thẳng như thể đang dạo chơi trong sân vườn nhà mình.

Bước đi bên cạnh chàng thương thủ, Lana nhìn chăm chăm vào nhân vật đang tung tăng phía trước. Một lúc sau, cô ấy cuối cùng cũng đưa tay lên trước miệng và nói nhỏ: “Garan này, cô ấy có phải…”

“Đúng đấy. Cơ mà cũng đừng hạ thấp cảnh giác vội.”

“Tôi hiểu rồi.”

Nữ pháp sư khẽ gật đầu và không thắc mắc gì nữa. Hai người bọn họ tiếp tục đi theo cô gái lạ vào sâu trong rừng, theo những con đường mòn gồ ghề cũng gần giống phương hướng ban đầu. Mà, chính xác thì cũng không phải là một nhân vật lạ lẫm hoàn toàn.

“Nhưng tại sao hai người biết đó là tôi ý?” Người dẫn đường lại ngoái đầu ra sau thắc mắc.

“Cái đó… là nhờ cô lễ tân ở hội quán.” Vẫn giữ cuốn sách phép thuật ngang ngực, Lana lần này là người trả lời.

“Cô ấy có mô tả cho chúng tôi về các thành viên của nhóm anh hùng." Garan nói thêm, đồng thời ném ánh mắt về phía đối phương. "Như việc tổ đội anh hùng có một cô gái để tóc đuôi ngựa, mặc giáp da và sử dụng song kiếm chẳng hạn.”

“Ui. Đó rõ ràng là tôi rồi còn gì?” Cô nàng dẫn đường hồn nhiên trỏ tay về chính bản thân. “À, đến nơi rồi!”

Chỗ mà bọn họ chạm mặt vốn được bao quanh bởi vô vàn cây cỏ, cành lá đan xen khắp nơi. Song, sau vài phút di chuyển dọc theo con đường mòn thì cả ba người đã đến được một bãi đất tương đối rộng rãi và sáng sủa. Nằm giữa Rừng Ma Thú, nơi đây chỉ có lác đác những thân cây sừng sững với tán lá lan rộng giăng phía bầu trời, vậy nên khung cảnh cũng khá là thoáng đãng và dễ dàng cho việc quan sát.

Nhưng nếu phải nói, thì thứ đã bắt trọn được sự chú ý của Garan chính là hai bóng hình vô cùng nổi bật.

Gần với cậu nhất là một người đàn ông ở độ tuổi sung mãn nhất cuộc đời, có bờ vai rộng và vóc dáng cao lớn vượt bậc. Vận trên người anh ta là một chiếc áo chùng trắng sọc lam thùng thình, còn đeo trên gương mắt lấm nét phong trần kia thì là cặp mắt kính gọng tròn của dân tri thức. Đứng chắp tay ra sau, người đàn ông đó hướng ánh mắt điềm nhiên về phía những nhân vật vừa xuất hiện.

“Người quen của cô à, Helmie?” Thấy họ, anh ta nghiêng đầu hỏi.

“Không phải! Là khách đấy! Cũng bởi cái cách không giống ai của anh mời về chứ đâu!”

“Ồ…” Người đàn ông trong bộ trang phục tôn giáo khẽ kêu lên trầm trồ trước khi xoay về phía nhân vật cuối cùng. “Có lẽ chúng ta lại có thêm thành viên rồi này, Seigi.”

Trước tiếng gọi đó, âm thanh lạch cạch của kim loại liền vang lên bên tai Garan, khá rõ ràng là đằng khác.

Nhân vật cuối cùng - Seigi, người trong bộ giáp toàn thân lặng lẽ nhấc mình khỏi thân cây ở gần. Cậu ta sau đó từ tốn tháo mũ giáp xuống, làm lộ ra mái tóc đen sẫm cùng gương mặt của một chàng trai trẻ mà chắc là cũng đâu đó trạc tuổi cậu. Làn da kia hơi ngả vàng, còn diện mạo thì rõ ràng không phải là người của lục địa mà họ đang sinh sống.

“Hai người muốn gia nhập tổ đội anh hùng ư?” Với đôi con ngươi đen láy không hề dao động bởi tình huống, đối phương cất giọng ôn tồn hỏi.

“Vâng.”

“Tất nhiên là vậy rồi!”

Trái ngược với câu trả lời nhã nhặn của nữ pháp sư, Garan hùng hồn đáp và ngang nhiên bước tới. Nụ cười phấn khích pha lẫn cao ngạo lúc này đã hiện ra rõ mồn một trên mặt cậu ta, nhưng biết làm sao đây? Cả vị tu sĩ lẫn nữ kiếm sư đều y hệt những gì mà cô nàng lễ tân đã kể, vậy thì không thể nào sai được: bọn họ đích thị là tổ đội anh hùng mà cậu đang tìm kiếm! Vậy thì nhân vật đằng kia chỉ có thể là người đó mà thôi - một anh hùng! Và cậu đã chờ đợi cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi!

Chẳng kiềm chế nổi nữa, Garan vỗ nắm tay lên trên tấm giáp ngực trước khi thẳng thừng tuyên bố, cất lên những tiếng dõng dạc và đanh thép nhất của bản thân: “Nên vui mừng đi! Vì Garan Sieglados, con trai của người hùng Feliz Sieglados sẽ sánh bước cùng cậu trên con đường này!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!