Trên đường đi mua đồ cho Linh Dao...
Dương Viên một tay bịt mũi, một tay nhét tiền vào túi, lê thân xác thảm thương ra chợ.
Mục tiêu rất rõ ràng.
Mua quần áo cho "vợ".
Nhưng đời nào có dễ dàng như vậy?
Vừa bước qua con phố quen thuộc, một giọng nói lanh lảnh vang lên từ phía sau.
"Dương Viên tiền bối! Đi đâu mà vội vàng như chó bị đuổi thế?"
Dương Viên giật bắn mình quay đầu lại.
Một cô gái mặc đồng phục chấp pháp, tóc cột cao, dáng người mảnh mai nhưng thần thái sắc sảo đang đứng đó.
Không cần nhìn tên, hắn cũng biết đây là ai-Lâm Uyên.
Đàn em kiêm đồng nghiệp trong đội săn yêu ma, thiên phú SR-4 sao, lương cao hơn hắn một bậc lớn.
Nhìn cái ví xẹp lép của mình, rồi nhìn bộ dáng sáng láng của cô ta, Dương Viên bỗng cảm thấy...
Cây đắng kết trái chua, sống lâu mới biết đời bất công.
Trước đây, hắn từng tiện tay giúp cô nàng một việc nhỏ khi đang chạy KPI.
Ấy thế mà gánh nửa cái cục cũng chẳng bằng một tháng lương của Lâm Uyên. Nghĩ đến mà cay!
Hắn gãi đầu, cười gượng.
"À... đi mua ít đồ."
Lâm Uyên nheo mắt quét một phát xuyên thẳng qua cái túi tiền lép kẹp.
"Anh lại cháy túi rồi hả?"
"Muốn vay tiền không?"
Lâm Uyên búng tay một cái, giọng điệu thản nhiên như vừa vứt xương cho con chó hoang ven đường.
Dương Viên tính làm bộ từ chối để giữ sĩ diện, nhưng nhìn vào ánh mắt khinh bỉ kia, hắn biết mình chỉ đang tự lừa bản thân để khỏi tổn thương.
"Ừm... Anh cũng không muốn đâu, nhưng mà.."
BỘP!
Một túi linh thạch bị ném thẳng vào tay hắn.
"Đây, cầm đi."
Dương Viên vội vàng đỡ lấy, vừa cảm kích vừa hoảng hốt.
"Ấy, thế này có hơi nhiều không?"
Lâm Uyên vỗ vai hắn một cái rõ đau, cười như không cười.
"Coi như trả công anh giúp em hồi trước đi, khỏi nói nhiều."
Nhìn túi linh thạch trong tay, Dương Viên bỗng cảm thấy thiện hữu thiện báo, hóa ra một chút giúp đỡ năm nào lại có ngày hái được trái ngọt!
Nhưng...
Vừa định mở miệng cảm ơn thêm, hắn bỗng giật bắn mình nhớ ra-
Vợ hắn đang ở nhà!
KHÔNG ỔN! KHÔNG THỂ DÂY DƯA NỮA!
"Anh nhớ ra còn một chỗ cần ghé! Cảm ơn em nhé, bye bye!"
Không chờ Lâm Uyên kịp phản ứng, hắn đã vọt lẹ đi mất để lại một làn khói bụi bay mịt mù giữa phố xá đông đúc.
Dương Viên đi dạo trong thành phố, đôi mắt sáng rỡ, tâm trạng hào hứng.
Tiểu bối này cũng hào phóng, cho hắn không ít linh thạch, nếu đổi ra tiền thì cũng là một khoản kha khá.
Đang suy tính chuyện sắm sửa quần áo mới cho "vợ tương lai". Dù chưa chính thức rước về, nhưng tâm lý làm chồng đã bắt đầu vận hành.
"Phải mua cái gì cho nàng đây?" Hắn xoa cằm.
"Áo lụa? Váy dài? Hay một bộ cosplay thiếu nữ ma pháp?"
Hắn hưng phấn đến mức suýt bước thẳng vào tiệm trang phục cao cấp... nhưng bỗng khựng lại.
Ánh mắt hắn lấp lánh, như vừa nghĩ ra một điều gì đó cực kỳ quan trọng.
Hắn nhận ra một chân lý.
Tiền bỏ ra thì hết, nhưng tiền đầu tư thì đẻ ra tiền!
Hắn gật gù như một doanh nhân thiên tài vừa giác ngộ bí quyết thành công.
"Nếu bây giờ ta dùng số tiền này mua đồ cho nàng, thì chỉ có một bộ đồ đẹp."
"Nhưng nếu ta đem số tiền đó đi đầu tư, thì có thể kiếm được gấp mười, gấp trăm!"
Hắn tự vỗ ngực đắc ý.
"Đây mới là tư duy tài chính thông minh!"
Mua đồ cho vợ? Dễ. Nhưng làm sao để mua mà không thiệt hại? Đó mới là đỉnh cao.
Hắn hít sâu, bước một chân vào con đường đầu tư.
Một nhà hiền triết đã từng nói.
Để đi đến thành công thì bước đầu tiên của một nhà kinh doanh vĩ đại là Cờ bạc!
( Không ai nói thế cả )
Không phải hắn muốn làm bạc thủ, nhưng thử vận may một chút thì có sao? Chỉ cần thắng vài ván, hắn sẽ có một đống linh thành để mua đồ cho vợ, lại còn dư dả để ăn chơi!
Thế là hắn đi thẳng vào sòng bạc lớn nhất thành phố Tây Lạc.
Dưới ánh đèn lung linh, đám bạc thủ tụ tập quanh các bàn cược, tiếng hò hét, tiếng linh thành va vào nhau leng keng.
Dương Viên hít sâu.
Ăn cơm hay ăn c*ut chỉ trong lúc này thôi!
Trước mặt hắn là bàn xúc xắc.
Hắn đặt một nửa số linh thạch mình có.
Cục xúc xắc lăn lóc, rồi-
Thua!
"???"
Hắn cau mày. Chắc tại hắn chưa khởi động nhân phẩm.
Thử lại!
Lại thua!
Thua!
Thua!
Thua liên tục năm ván!
Linh thành chảy khỏi túi như nước trôi khỏi lòng sông, chưa kịp giữ lại đã mất dạng. Đám bạc thủ xung quanh nhìn hắn như thấy con mồi béo bở, ai nấy hăm hở muốn hốt hết tài sản của tên ngu ngốc này.
Có kẻ nhịn không được, thì thầm.
"Thằng này đen vậy sao còn dám chơi lớn thế?"
Nhưng đột nhiên...
Hắn thắng.
Không phải thắng bình thường, mà là thắng theo cái cách nghịch thiên đổi mệnh.
Cục xúc xắc lăn đến đâu, số điểm hoàn hảo đến đó.
Từ một kẻ trắng tay, hắn lật ngược thế cờ, quét sạch toàn bộ linh thành trên bàn.
Hắn vung tay một phát, linh thành rơi lộp độp xuống bàn như mưa, khóe môi hắn nhếch lên thành một nụ cười tự mãn.
"Có vợ về đúng là khác biệt! Vận may lên hẳn!"
Hắn cười ha hả, đắc ý đến mức muốn ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng như sói hoang.
Đám bạc thủ xung quanh mặt mũi xám ngoét. Có kẻ tức đến nỗi muốn lật bàn, nhưng lại không có gan.
Trò chơi đỏ đen vốn không dành cho kẻ yếu bóng vía.
Thắng thua là chuyện thường tình, nhưng cách Dương Viên thắng khiến ai nấy đều cảm thấy có gì đó... không ổn.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Một luồng khí lạnh đột ngột tràn đến.
Đám bạc thủ vốn đang tức tối vì thua sạch lập tức biến sắc. Từng người một lùi lại, ánh mắt đầy sợ hãi. Dương Viên chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì...
ẦM!
Một tiếng nổ vang trời.
Yêu ma tập kích!
Trước mắt hắn, một con yêu ma khổng lồ với thân hình giống như hổ nhưng mọc thêm bốn tay vỗ mạnh xuống đất. Mặt đất nứt toác, quầy bạc sụp đổ, đám bạc thủ hét lên rồi chạy tán loạn như bầy vịt bị rượt.
Dương Viên trợn tròn mắt. Hắn cầm đống linh thành trong tay, lòng thầm rủa.
"Mẹ nó! Đang thắng thì có chuyện!"
Đám bạc thủ chạy loạn, gào thét như lợn bị chọc tiết.
Mấy bao linh thạch, kim tệ rơi lả tả khắp sàn.
Có kẻ chạy gấp đến mức dẫm luôn lên túi linh thạch của mình, có thằng thì té nhào vào đống kim tệ, nhưng còn chưa kịp nhặt lên đã bị yêu ma gầm rú đuổi sát mông, đành bỏ tiền giữ mạng.
Dương Viên lặng người một giây.
Đây không phải là khung cảnh hoảng loạn.
Mà là cảnh đẹp trần gian!
Trời mưa? Không.
Kim tệ rơi rào rào!
Bão? Không.
Tiền giấy bay lả tả như lá mùa thu!
Kim tệ chói lóa xoay tròn trong không trung, những túi linh thạch đủ màu sắc rơi xuống như mưa sao băng. Sàn nhà toàn vàng ròng phản chiếu ánh sáng lung linh, như đang tỏa hào quang gọi mời.
Rồi một dòng suy nghĩ tràn đầy căm phẫn nảy lên.
Hắn nhớ lại những lần đánh quái sấp mặt nhưng lương không đúng năng lực.
Hắn nhớ lại buổi tăng ca đập rồng, máu đổ mà không được thưởng.
Cơn giận dữ của giai cấp lao động bùng lên như núi lửa phun trào.
"Đủ rồi! Coi như ta thu lại tiền lương ta đáng được nhận!!"
Dương Viên nhìn đống tài sản rơi vãi khắp nơi, ánh mắt sáng hơn cả sao trời.
Một núi linh thạch.
Một bầu trời tiền bay.
Một biển kim tệ lấp lánh dưới ánh đèn sòng bạc!
"ĐÂY CHÍNH LÀ NGÀY MAY MẮN NHẤT ĐỜI CỦA TA!!"
Hắn lập tức cúi xuống vét bạc như chớp giật.
Vét sạch.
Vét như chưa từng được vét.
Hai tay hắn nhanh như tàn hình, liên tục chộp, nhặt, gom, túm.
Linh thạch xanh đỏ tím vàng lăn lóc khắp nơi, hắn vơ từng xấp tiền, nhét vào người như sợ bị ai giật mất.
Một tên bạc thủ đang chạy nửa chừng, ngoái lại thấy cảnh này liền méo mặt hét lên.
"Quái vật đang rượt kìa! Ngươi vậy mà lo hốt bạc làm gì?!"
Dương Viên vừa thu tiền vừa đáp tỉnh bơ.
"Lượm tiền xong rồi chạy cũng đâu có muộn."
"....."
Hắn cúi xuống nhặt thêm một xấp tiền, còn cẩn thận đếm lại xem đủ chưa.
Rồi bắt gặp một cái nhẫn trữ vật, ánh mắt sáng bừng như tia laser quét mục tiêu.
Hắn nhanh tay chộp nhẫn, nhét vào ngực, sau đó mở giao diện hệ thống, vung tay hét lớn.
"Hệ thống! Tịch thu toàn bộ tài sản!"
[Ting! Đã thu thập..]
[5.678.900 kim tệ]
[625 túi linh thạch trung cấp]
[89 túi linh thạch cao cấp]
[12 túi linh thạch thượng phẩm]
[3 nhẫn trữ vật vô chủ]
Hắn phủi tay, đứng thẳng dậy, cảm giác mình vừa thực hiện một phi vụ vĩ đại nhất thế kỷ.
Phía sau, con quái gầm rú, vung tay quét bay một nhóm bạc thủ xấu số.
Nhưng hắn mặc kệ.
"Bọn tư bản chết kệ bọn tư bản. Quan trọng là ta giờ có tiền."
Hắn tặc lưỡi, khoanh tay xem diễn, tâm trạng sung sướng chưa từng có.
Lúc này, ngoài sòng bạc, đội bảo vệ thành phố và những cao thủ thiên phú SR đã kéo tới.
Tổng cộng mười hai người, trong đó có vài kẻ sở hữu thiên phú SR từ 3 đến 6 sao.
Tu vi người cao nhất là Kết Đan-Trung Kì.
Dương Viên đứng một góc, hắn cực kỳ hài lòng.
Bởi vì-
Tiền tài đã thu hết vào hệ thống, không ai phát hiện.
Yêu ma đánh đội bảo vệ, không ai chú ý đến hắn.
Cơ hội chuồn êm hoàn hảo.
Hắn quay người, chuẩn bị rời đi...


0 Bình luận