• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01 : Vạn Sự Khởi Đầu Nan

Chương 05

0 Bình luận - Độ dài: 1,229 từ - Cập nhật:

Trời vừa tờ mờ sáng, Dương Viên đã bật dậy như một con cá chép hóa rồng.

Hắn rất có chí khí, dù nghèo như con chó rách, nhưng vẫn phải cố gắng!

Hôm nay là ngày đầu tiên Linh Dao ở đây, hắn tuyệt đối không thể để vợ chịu khổ!

Vợ có thể chưa chịu nhận hắn, nhưng không sao, tinh thần người chồng mẫu mực không cho phép Dương Viên buông xuôi!

Sau một hồi lục tung cái túi rỗng của mình, hắn vét sạch toàn bộ gia tài.

Một đống xu lẻ cùng vài viên linh thạch ít tới thảm thương.

Cũng chẳng vấn đề.

Bằng kỹ năng mặc cả cấp thần mà hặt đạt được để sinh tồn trong cái thành phố này, hắn lao ra chợ, đi từng hàng, ép từng xu.

Lúc trở về, túi xách căng đầy.

Hắn mỉm cười đầy thỏa mãn.

"Tuy ta nghèo... nhưng Linh Dao nhất định phải được ăn ngon!"

Sau một hồi hùng hục chiến đấu với cái bếp, mồ hôi vã như tắm, Dương Viên bày ra một bữa sáng vô cùng hoành tráng.

Bánh bao nóng hổi, cháo gà thơm nức, thịt kho tàu béo ngậy, rau xào xanh mướt...

Hắn đứng nhìn bàn ăn, gật gù tự khen mình.

"Đẹp! Quá đẹp! Mình đúng là có thiên phú trời ban!"

Hắn còn cố tình tạo dáng một chút, giả vờ đang trong một chương trình nấu ăn cao cấp.

"Kính thưa quý vị, đây là bữa sáng yêu thương, được chế biến từ tinh thần chịu thương chịu khó của người đàn ông chân chính!"

Rầm!

Tiếng mở cửa vang lên.

Linh Dao ngáp dài bước ra, tóc hơi rối, bộ dạng lười biếng, ánh mắt vẫn còn mơ màng ngái ngủ.

Dương Viên lập tức đứng thẳng, chắp tay sau lưng, làm bộ đạo mạo như một vị đầu bếp đại sư.

"Nàng tỉnh rồi sao? Mời ngồi!"

Linh Dao liếc nhìn bàn ăn, đôi mắt đỏ thoáng lóe lên chút ngạc nhiên.

"Cả đống này... đều là ngươi làm?"

Dương Viên phất tay, vẻ mặt đắc ý.

"Chuyện nhỏ! Ta tuy không có nhiều tiền, nhưng tuyệt đối không để nàng chịu thiệt!"

Nàng híp mắt nhìn hắn, rồi bất ngờ cười khẽ.

"Ngươi thực sự là một người thú vị."

Dương Viên sững lại một chút, cảm thấy lòng ấm áp như ánh bình minh đầu ngày.

Nhưng còn chưa kịp hưởng thụ, Linh Dao đột nhiên vươn tay nắm lấy tay hắn.

"Ơ?"

Chưa kịp phản ứng, hắn đã cảm nhận được một cơn đau nhói.

Linh Dao vừa cắt ngón tay hắn!

Máu tươi lập tức trào ra.

Dương Viên kinh hãi.

"NÀNG ĐANG LÀM GÌ VẬY ?"

Linh Dao bình tĩnh đưa ngón tay lên miệng, chậm rãi hút một ngụm máu.

Dương Viên đờ ra vài giây, rồi trái tim như bị bóp nghẹt!

Hắn sực nhớ ra...

Nàng là yêu ma.

Hắn cảm thấy lòng đau như cắt, nước mắt lưng tròng.

Lúc nãy hắn còn lạc quan.

Chỉ cần nấu bữa này hắn sẽ có một bước nhỏ tới trái tim Linh Dao.

Bây giờ hắn chỉ muốn tự vả nát mặt mình.

"Ta đã vét sạch gia tài nấu cho nàng một bữa sáng thịnh soạn...

Mà nàng lại chỉ cần... HÚT MÁU TA?!"

Hắn ôm ngực, lảo đảo như bị sét đánh, cảm giác giống như vừa tiêu cả trăm triệu để tổ chức tiệc xa hoa cho vợ, rồi phát hiện vợ ăn mỗi miếng rau rồi bỏ đi.

Hắn bấu víu vào chút hy vọng mong manh cuối cùng.

"...Này, Linh Dao, nàng... nàng không định ăn một miếng sao?"

Linh Dao liếc hắn một cái, rồi thản nhiên gắp một miếng thịt kho tàu, bỏ vào miệng.

Dương Viên nín thở chờ đợi.

Nàng nhai nhai... Rồi gật đầu nhẹ:

"Cũng được."

Một giây trước còn sụp đổ, một giây sau hắn như được hồi sinh!

"Thật không?! Nàng thích thật không?!"

Linh Dao cười nhạt.

"Ta đã nói rồi mà."

Dương Viên vui sướng đến mức hận không thể phát sáng như mặt trời.

Nhưng ngay lúc đó, ánh mắt hắn lỡ quét qua người Linh Dao...

?!!!

"Khoan đã... nàng... mặc cái gì vậy!?"

Dương Viên cứng đờ, mặt đỏ bừng bừng như bị lôi thiên đạo đánh trúng.

Hôm qua hắn không để ý, nhưng giờ nhìn kỹ...

Bộ đồ trên người Linh Dao chỉ là một cái áo ngực cũ với một chiếc váy rách tả tơi!

Đường cong uyển chuyển, da trắng như tuyết, ánh nắng chiếu vào càng làm nổi bật từng đường nét hoàn mỹ...

TOÀN THÂN CHẤN ĐỘNG!

Dương Viên hộc máu trong tâm trí, vội lấy tay che hờ mắt mình lại.

"Khoan khoan khoan! Linh Dao! Sao nàng mặc thế này?!"

Linh Dao chớp chớp mắt nhìn hắn, rồi khẽ cười đầy ẩn ý.

"Ồ? Ngươi vừa mới nhận ra sao?"

Dương Viên toát mồ hôi, khẩn trương nói.

"Ta... ta bảo, nàng đi lấy quần áo thay đi! Bộ đồ này không được đâu!"

Linh Dao đặt đũa xuống, chống cằm nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy trêu chọc.

"Này Dương Viên, ngươi thật sự vừa mới để ý? Hay là... ngươi đã thấy từ tối qua nhưng cố tình làm bộ như không biết?"

ẦM!

Một cú bạo kích tinh thần khiến Dương Viên suýt thổ huyết tại chỗ.

"Không không không không! Ta... ta thực sự không để ý! Ta là quân tử!"

"Hửm? Quân tử? Vậy lúc hôm qua, khi chúng ta chuẩn bị giao chiến, ngươi nhìn ta chằm chằm làm gì?"

Dương Viên đổ mồ hôi hột, vội vã xua tay.

"Ta... ta chỉ quan sát địch thủ! Để nắm bắt khí thế của nàng!"

Linh Dao cười khẽ, chậm rãi đứng lên, từng bước tiến lại gần hắn.

"Thật không? Ta còn nhớ rõ lúc đó ngươi nhìn rất chăm chú... ánh mắt cứ dán chặt vào người ta, như thể đang có suy nghĩ gì đó vậy~"

Dương Viên chột dạ, cảm giác như bị dồn vào góc tường.

"Không có! Ta thề! Ta là chính nhân quân tử, một thân hạo niên chính khí! Ta tuyệt đối không có tà niệm!"

Nhưng đúng lúc đó...

Hẵn bỗng nhớ lại chuyện hắn tưởng tượng vào đêm hôm ấy...

PHỤT!!!

Máu mũi phun ra như suối!

HP tụt như tiêu chảy cấp!

Dương Viên sụp đổ tại chỗ, hai tay bịt mũi, run rẩy không nói nên lời.

Linh Dao cười nhẹ

"Chính nhân quân tử? Hửm?"

Dương Viên hắn muốn khóc quá...

"Chết tiệt! Lần trước đi đánh rồng còn không thảm thế nầy! Nàng ấy trêu một chút mà ta mất nửa cái mạng rồi"

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng lết về phía cửa.

"Nàng... nàng cứ ăn sáng đi, ta... ta đi ra ngoài một lát!"

Linh Dao nghiêng đầu.

"Hử? Đi đâu vậy?"

Dương Viên vừa lết vừa cố rặn ra chữ.

"Đi mua quần áo cho nàng! Bộ đồ này thật sự không ổn! Ta không chịu nổi nữa!"

Linh Dao bật cười, tay chống cằm nhìn theo bóng lưng đang hấp hối của hắn.

Nụ cười ý vị như mấy gã trong tiểu thuyết tổng tài.

"Hửm... nam nhân này thật thú vị."

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận