Cũng bởi chỉ có thiên phú cấp R cùng với dòng đời đưa đẩy, Dương Viên cũng đã kiếm được một công việc ở Cục Chấn Ma.
Tuy nhiên vẫn do cái tư chất thảm hại ấy, hắn bị điều chuyển tới một thành phố ngoại ô.
Dương Viên cũng chẳng nản, nhân vật chính có hệ thống trong tay chẳng phải cũng sẽ từng bước một mà đi lên hay sao?
Chỉ cần cho mọi người thấy rõ năng lực của hắn, tiền đồ thăng tiến vù vù cũng chỉ trong cái chớp mắt.
Dương Viên nhiệt huyết sôi hưng hực, quyết tâm cho mọi người thấy "Thiên phú cấp R cũng có thể nghịch thiên!!!"
Chạy KPI? Làm luôn! Nhiệm vụ nguy hiểm? Nhận ngay! Đánh yêu ma cấp cao? Cứ giao ta!
Hắn hùng hục đi săn yêu ma suốt ngày đêm, công trạng ngập trời, mấy đồng đội trong cục cũng ai phải nể phục.
Chỉ cần đợi đến cuối tháng, Hắn sẽ quy đổi phần thưởng từ hệ thống.
Cửu Chuyển Huyền Công hay Thất Thập Nhị Biến, pháp bảo hay linh thú, chỉ một chút nữa thôi hắn có thể một bước lên mây...
Nhưng rồi, đến lúc nhận lương, hắn tái mặt.
"Lương: 100 linh thạch."
Hắn ngơ ngác, suýt nữa thì đập vỡ bàn tính.
"Ta một tháng diệt hơn 200 con yêu ma, có con còn cấp SR, thậm chí toàn là hàng tuyển, thế mà chỉ có 100 linh thạch?!con mẹ nó còn là linh thạch hạ phẩm?"
"100 linh thạch ngươi cho ăn mày à ?"
Trưởng phòng tài vụ ngồi đó, ung dung đẩy gọng kính, mặt lạnh tanh.
"Tiền lương được tính theo tư chất thiên phú, cậu là R, nên chỉ nhận được mức cơ bản."
Dương Viên run rẩy, tay nắm chặt thành quyền.
"Nhưng ta đánh mạnh hơn cả SSR! Ta đánh một đám SR mà chỉ mất một phút!"
"Thế nhưng cậu vẫn là R. Chẳng có điều gì chứng minh cậu hơn SSR cả. Cậu cũng chẳng có công trạng lớn."
Hắn cảm thấy tim mình như bị ai đó đâm dao liên tục. Được rồi, hắn bình tĩnh lại, dùng logic để nói chuyện với phòng tài vụ.
"Ừ có thể ta không bằng SSR! Nhưng không có công trạng ?Tất cả nhiệm vụ hầu như ta đều làm hết!"
"Nhưng cậu vẫn là R."
"Công hiến của ta rõ ràng cao nhất công ty!"
"Cậu vẫn là R."
"..."
Cái con mẹ đứa nào nghĩ ra việc đãi ngộ thưởng theo tư chất vậy?!
Hắn vô vàn sự khó hiểu. Chẳng phải đại ngộ luôn đi kèm với năng lực sao? Tại sao khi đến lượt hắn cứ đè cái thiên phú ra mà quy định lương thưởng vậy ?
Dương Viên cảm thấy cả thế giới như sụp đổ. Hắn nhìn xuống bộ trang phục rách nát trên người, đôi giày thủng lỗ chỗ vì chạy Đông chạy Tây săn làm nhiệm vụ.
Trong khi đó, mấy tên SSR thì sao? Chỉ cần làm vài nhiệm vụ đơn giản là có ngay xe bay linh thú xịn sò, pháp bảo đeo không hết. Thậm chí lãnh đạo lớn còn phải cúi người nịnh bợ, trong khi hắn...
... vừa bị trừ thêm 50 linh thạch vì làm vỡ một cái chén trong nhà ăn công ty.
Hắn cảm thấy hô hấp khó khăn.
Không được, phải đòi lại công bằng!
"Trưởng phòng! Ta kiến nghị công ty thay đổi chính sách lương bổng! Công bằng! Ta muốn công bằng!"
Trưởng phòng tài vụ không thèm ngẩng đầu, đưa cho hắn một xấp đơn.
"Được thôi, nếu ngài muốn phản hồi, vui lòng điền vào mẫu đơn số 1739, sau đó nộp lên tầng để xét duyệt. Nếu được duyệt, thì sau 3 năm sẽ có phản hồi."
Ba năm?!
Dương Viên lảo đảo, cảm thấy bản thân như một con kiến nhỏ nhoi giữa biển cả tư bản. Hắn ngửa mặt lên trời, hét lên đầy đau đớn.
"TA KHÔNG CAM TÂMMMM!!!"
Sau ngày hôm ấy, Dương Viên nhận ra sự nỗ lực của bản thân cũng chẳng thế đánh bại giai cấp tư bản.
Hắn ngộ ra đối với hắn sức mạnh càng lớn, việc càng nhiều, lương vẫn thế.
"Tại sao? Chỉ vì ta có thiên phú R mà cứ thế bị chèn ép?" Dương Viên đầy cay đắng.
Nhưng hắn cũng chẳng nản, dù lương có thấp cũng chẳng sao. Nếu chạy KPI mà không tăng lương thì hắn quyết tâm sống đúng giờ, chỉ làm đủ việc. Hắn sẽ cố gắng tích góp tiền để đổi phần thưởng từ hệ thống.
Nếu không thể một bước thành tiên thì ta sẽ từng bước thành tiên!
Dương Viên trở nên lười biếng, hắn tham gia vào các tổ đội, chỉ góp mặt. Vì dú hắn có thể bộc lộ sức mạnh bản thân mà không có tiền hay linh thạch thì để làm gì ?
Ngày đi làm, tối cày game, cuối tháng chờ lương, đút heo tiết kiệm - là 4 tiêu chí hắn để ra.
Dương Viên cũng chẳng vội vàng tu luyện, do thiên phú chỉ bậc R có cấp sao thấp nhất là 1 sao. Nên dù có tu luyện thế nào thì tốc độ của hắn sẽ chậm hơn người khác rất nhiều.
Chẳng phải hệ thống của hắn tăng 500% sát thương lên yêu ma sao? Vượt cấp giết chúng chỉ là chuyện nhỏ. Việc quan trong nhất của hắn chính là âm thầm tích lũy.
Chỉ cần nhẫn nhịn, đổi đá đột phá tiềm năng từ hệ thống, lúc đó chính là bàn đạp để hắn gia tăng tu vi, thăng tiến sức mạnh vèo vèo...
Cũng đã vài tháng trôi qua, một đêm nọ...
Dương Viên vừa định đi ngủ thì bộ đàm vang lên.
"Dương Viên! Cần tăng ca, nhiệm vụ khẩn cấp!"
Hắn ngáp dài.
"Quá giờ làm rồi, ta không đi đâu."
"Cả cục đều được điều đi hết rồi. Vụ này liên quan đến mặt mũi đấy!"
"Lần này là ác long ở vết nứt không gian, cần tiêu diệt ngay lập tức!"
Hắn trợn mắt.
"Đệt! Liên quan gì đến ta? Ta đâu được trả lương cho việc này, đừng lôi ta đi đánh rồng!"
Sếp trầm giọng.
"Chuyến này thưởng đậm."
Dương Viên cười nhẹ.
"Đi liền!"
Chiến trường hỗn loạn. Ác long gầm rú xé trời.
Một con Hỏa Long Viễn Cổ to như tòa thành đang tung hoành ngang dọc. Tư chất phỏng đoán SSR 1 sao. Tu vi ước chừng mới tiến vào Nguyên Anh Cảnh.
Đám quân sĩ gào thét bỏ chạy, pháp trận vỡ nát, nhà cửa sụp đổ tan nát.
Lúc này Dương Viên đã kịp tới.
Hắn xách cây thương ghẻ đến chiến trường, mặt không đổi sắc, khí thế tựa thần minh hạ phàm.
"Thằng này là ai?"
"Có lẽ là cứu binh cấp cao được phái đến?"
"Nhìn thần bí vậy có lẽ nào là ẩn danh đại lão!"
Hắn kích hoạt Thần Nhãn Dương Tiễn.
"Thiên Nhãn-KHAI."
Một vết rạn xuất hiện giữa trán. Từng tia sáng mỏng như tơ rỉ ra, rồi trong nháy mắt bủng nổ.
Hắn đạp gió má bay, vút thẳng lên vạn trượng, Từ trên cao nhìn xuống, khí thế như tuyệt đối chưởng khống.
Hắn gồng mình, dồn toàn bộ sức mạnh vào cây thương, khiến nó phát ra kim quang, lôi đình xen xung quanh.
"THIÊN NGOẠI THẦN TIÊM-PHÁ CHO TA!!"
Cây thương như xé cả thời không phá tan mọi quy tắc, xẹt như thiên thạch rơi theo sau để lộ phía sau là hư vô tuyệt đối mà chia trời cắt đất.
ẦM!
Cây thương lao xuống với uy áp hủy diệt thiên địa, thiên không rung chuyển, đất trời mất màu.
Dưới chiến trường, người người há hốc mồm.
"Con mẹ nó, lần này cứu binh là đại lão UR à?!"
"Trời ơi! Chiến lực khủng bố này phải là tu vì gì đây??"
"Đại lão này giả heo ăn thịt rồng à?"
"ÉO BIẾT ANH LÀ AI NHƯNG ĐẠI LÃO ƠI!666!!"
Nhưng-
Đất bụi tan đi.
Hỏa Long vẫn đứng nguyên. Trên trán nó-
Không có vết xước nào.
Một vụ nổ hoành tráng nhưng...không có sát thương??
Không khí chết lặng.
Phía dưới, nhóm quân sĩ đang phấn khích chờ khoảnh khắc này bỗng đầu đầy dấu hỏi.
"Ủa, chuyện gì vừa xảy ra vậy?"
"Là vảy rồng cứng hay đại lão không có sát thương thế?"
"Thật ra đại lão này là show diễn ánh sáng à?"
Dương Viên đáp đất, hắn đứng lặng người.
"Vậy mà không chút tổn thương?"
Hắn nuốt nước bọt. Nhìn cây thương mua bằng tiền trả góp chỉ còn là mạt sắt, lòng đau như cắt.
"Hệ thống chó chết!"
Hắn nhớ ra chiêu của hắn tăng sát thương lên yêu ma, còn con rồng này? Không phải yêu ma thì không gây chút xước nào luôn sao?
"Ta phải yếu thế nào mà dù x5 sát thương cũng chẳng chút đả động động đến con rồng này?"
Hỏa Long nhìn hắn. Không giận dữ. Không nổi điên. Chỉ... khó hiểu và đầy nghi hoặc.
"Nhân loại, ngươi đang làm cái gì vậy ?"
Dương Viên nhắm mắt dang tay, lộ rõ ý chấp nhận số phận.
PHÙUUUUUU!
Một luồng lửa khổng lồ phun thẳng vào mặt hắn.
Khiến hay bay ngay lập tức.
Hắn lộn ba vòng trên không, rơi xuống đất, nhìn đầy thảm thương.
Hắn cắn răng, nghĩ đến việc nhiều người ở đây chứng kiến, chỉ cần hắn góp công thì ai cũng sẽ biết, lần nay tiền thưởng tăng ca thì đám cán bộ quỵt bằng mắt.
"Đây là tiền ta mua Linh Khí! Tiền ta đổi Công Pháp! Tiền ta để dành cưới vợ!!"
Mắt hắn siết chặt, lửa cháy rực trong lòng.
Lôi đình.
Lôi pháp.
.
Đủ loại chiêu thức sặc sỡ.
Nhưng lại-
Gãy ngón tay.
Sai khớp vai.
Rạn xương chân.
Mặc kệ, hắn vẫn tiếp tục. Mỗi lần tung chiêu, sấm chớp nổ ầm ầm, ánh sáng chói lóa, khói bụi mịt mù che khuất chiến trường.
Binh lính đứng xem mà sững sờ, mắt trợn trắng.
"Mẹ nó, lúc nãy đã trách nhầm lão đại.Đánh phát nào cũng rực rỡ thế này, chắc chắn là SSR cấp cao ẩn danh!"
"Nhìn ánh sáng kia kìa! Đây chính là chiêu tất sát siêu cấp, tu vi không Nguyên Anh thì cũng phải Kết Đan đỉnh phong!!!!"
"Không ổn! Mau gọi thêm tiếp viện! Nếu cả đại lão cấp cao mà còn chưa hạ nổi con rồng này thì nó mạnh hơn tin tình báo rất nhiều!"
Quân lính càng nhìn càng rợn người. Một kẻ trông có vẻ bí ẩn, mỗi lần ra tay đều long trời lở đất nhưng con rồng vẫn đứng vững? Rõ ràng là con rồng này khủng bố quá mức!
Một tên gào lên.
"Không thể để đại lão đơn độc chiến đấu!"
"XUNG PHONGG!!"
Thế là cả đội quân hừng hực khí thế xông lên đập rồng.
Lúc này, quân tiếp viện cũng đã được dẫn tới.
"Cậu hãy tránh ra, Phần còn lại để chúng tôi lo!"
"Cảm ơn cậu đã cầm chân con ác long này!"
Mấy đặc cấp SSR tới vây công, đã tiêu diệt được ác long.
Nhưng do số lượng đặc cấp SSR quá nhiều, ai nhìn vào cũng tưởng con rồng này mạnh khủng khiếp, đến mức phải cả đám SSR hợp lực mới đánh được.
Dương Viên kiệt sức, cứ thế mà ngất đi.
Trước lúc mất đi ý thức, miệng hắn vẫn còn lẩm bẩm.
"Thưởng... Tiền thưởng của ta..."
Trận chiến này, dù mất nửa cái mạng, hắn cũng đã cố hết sức rồi.
Dương viên không cầu được mọi người nhớ tới chỉ mong lão sếp giữ lời mà tăng lương tháng này gấp ba. Hay ít nhất lãnh đạo lớn cũng tặng cái bằng khen đi kèm chút bồi dưỡng.
Sau vài ngày dưỡng thương, Dương Viên cũng được xuất viện.
Qua đợt chiến dịch vây bắt rồng, Do có công, nên hắn cũng đã được tặng một bằng khen và đề bạt lên chức đội trưởng.
Thế nhưng -
Kết quả?
Lúc Dương Viên hí hửng đi nhận lương.
200 linh thạch hạ phẩm. Và phần thưởng nhiệm vụ... 50 linh thạch trung phẩm?
Ban đầu hắn còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng nhìn vào sổ lương thì đúng là con số này.
Hắn chất vấn trưởng phòng tài vụ, nhưng đáp lại chỉ là một nụ cười... khác vẻ công nghiệp thường ngày. Một nụ cười có chút... đắc ý?
Hắn chẳng buồn cãi nhau nữa mà bình tĩnh suy nghĩ.
Dương Viên cau mày.
"Không đúng! Nửa cái mạng của ta chỉ có 50 linh thạch trung phẩm?"
Hắn nhớ lúc sếp gọi tăng ca có nói tiền thưởng đậm, đánh rồng đâu phải chuyện nhỏ, dù có chia đầu người thì đến tay hắn cũng không thể nào ít như thế được.
Với lại, công sức hắn góp là điều chẳng thề phủ nhận.
Hắn lặng lẽ điều tra. Một lúc sau, hắn tìm được chứng cứ - bản phân bổ tiền thưởng nội bộ.
Hóa ra, tiền thưởng nhiệm vụ này là 5000 linh thạch trung phẩm, nhưng...
1000 linh thạch bị trừ vì "phí điều động nhân sự cao cấp"
"Ủa chứ ta không phải nhân sự à?"
2000 linh thạch bị trừ vì "bảo dưỡng trang bị cấp chiến lược"
"Ý là cây thương ghẻ của ta ?"
500 linh thạch bị trừ vì "đóng góp quỹ phát triển tổ chức"
1000 linh thạch bị trừ vì "bảo hiểm chiến trường bắt buộc"
.....
"Mấy cái kia nghe có vẻ hợp lí nhưng 950 linh thạch bị trừ vì chi phí trà nước và họp bàn chiến lược là cái đéo gì?"
Còn lại? Chính là 50 linh thạch hắn nhận.
Dương Viên run rẩy nhìn tờ giấy.
Hắn nhớ lại trong buổi họp hôm nay, trưởng phòng tài vụ uống trà thượng phẩm, cười tươi như hoa.
Hắn nhớ lại việc phòng kế toán vừa thay mới toàn bộ bàn ghế bằng Trầm Hương Linh Mộc, có khả năng giúp người ngồi tỉnh táo, tăng hiệu suất làm việc (hiệu suất bòn rút tiền).
Hắn nhớ lại tiếng loáng thoáng sếp vừa khoe khoang mua được Pháp Bảo – Quạt Ba Tiêu, nói là để "quạt mát cho thư thái đầu óc khi làm việc".
Hắn nắm chặt tờ giấy, hai mắt đỏ ngầu,tựa hồ chỉ cần đổi truyện là có thế biến thân thành siêu Saiyan.
"CON MẸ NÓ, TIỀN ÔNG ĐÂY MÀ CHÚNG MÀY CŨNG ĐỚP?!"


0 Bình luận