Dương Viên nhìn lại cuộc đời mình...
Hắn đánh yêu ma, làm trăm công nghìn việc, nhưng vẫn nghèo.
Hắn bị ép tăng ca, nhưng vẫn nghèo.
Hắn lập công bắt rồng, nhưng vẫn nghèo.
Vì sao?
Vì hắn không có bối cảnh.
Vì hắn không có quan hệ.
Vì hắn không có tài nguyên.
Còn thiên phú?
Hắn cũng có! Nhưng đời này ai thèm quan tâm thiên phú R?!
Hắn cay đắng nhận ra...
Cố gắng không thay đổi được số phận!
Đến cả "Kim Thủ Chỉ" tưởng để vả mặt thiên hạ, cũng cần đổ linh thạch để vận hành!
Tiên đồ tương lai, tu vi hay sự tăng tiến của hắn, mọi nỗ lực của Dương Viên đều bị tư bản đạp đổ.
Nhưng bây giờ... cơ hội đã đến!
Trước mặt hắn...
Là một nữ yêu SSR - 9 sao.
Tu vi cứ phải gọi là đỉnh cao.
Một tuyệt thế giai nhân một... đường tắt đến vinh quang!
Dương Viên chợt bừng tỉnh.
Hắn không cần phải chịu bất công này nữa!
Quan hệ?
Có vợ đẹp thì cả ngày đều "quan hệ".
Tài nguyên?
Mặt dày xin vợ là được.
Chẳng phải hắn đã bị bóc lột quá lâu rồi sao?
Chẳng phải hắn đã làm việc quần quật như trâu mà vẫn chẳng có gì sao?
Tổ chức chưa từng coi trọng hắn, thế thì mắc gì phải trung thành?!
Hắn nhìn nữ yêu ma.
Nàng cảnh giác nhìn lại hắn.
Hắn chậm rãi giơ tay lên...
Không phải để tấn công.
Mà để ngỏ lời.
"Tiên tử... ta có một đề nghị."
"?"
"Chúng ta có thể không đánh nhau nữa không?"
"???"
"Thay vào đó, chúng ta có thể cùng nhau... xây dựng một tương lai mới."
Nữ yêu ma nheo mắt.
"Ý ngươi là gì?"
Dương Viên hít sâu, trịnh trọng nói:
"Ý ta là xây dựng ngồi nhà và tương lai là những đứa trẻ."
Nữ yêu ma sững sờ.
Mất ba giây để não nàng xử lý câu nói kia.
Mất thêm năm giây để chắc chắn mình không nghe nhầm.
Lại mất thêm ba giây nữa để xác định tên nam nhân trước mặt không có vấn đề về đầu óc.
Sau cùng, nàng nheo mắt đầy nguy hiểm:
"Ngươi đang giễu cợt ta sao?"
Dương Viên ho khan một tiếng, vội xua tay:
"Không không, ta nói thật!"
Hắn nghiêm túc gật đầu, ánh mắt lấp lánh vẻ chân thành.
"Chẳng phải tiên tử cũng thấy rồi sao? Đánh nhau mãi chỉ có mất mát. Cuộc sống hòa bình có phải là điều ai cũng mơ ước?"
Nữ yêu ma khoanh tay, giọng lạnh băng.
"Ngươi là người của Cục Chấn Ma, còn ta là yêu ma. Ngươi có cái gì để ta phải tin tưởng?"
Dương Viên thở dài, nhìn lên bầu trời đêm ý vị đầy xa xăm, trầm mặc vài giây rồi bỗng chốc bật ra một câu khiến nữ yêu ma chết lặng.
"Tiên tử... có bao giờ nàng nghĩ rằng loài người... thực ra rất đáng ghét không?"
"?"
Nàng chớp mắt. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng.
Dương Viên nghiêm túc gật đầu, giọng nói đầy cảm xúc.
"Nàng thử nghĩ xem, bọn chúng nói rằng yêu ma là tà ác, nhưng chính chúng lại vơ vét tài nguyên, bóc lột kẻ yếu, biến đồng loại thành nô lệ của đồng tiền! Nhìn xem đám tư bản sống trong nhung lụa, còn dân chúng thì lầm than! Nhìn xem đám cán bộ của Cục Chấn Ma, ngồi phòng máy lạnh, ăn lộc triều đình, bắt bọn ta xông pha tiền tuyến! Còn gì bất công hơn thế!?"
"..."
Hắn đập mạnh tay xuống đất, mắt bừng bừng lửa giận.
"TẠI SAO? Tại sao chứ? Tại vì sao ta phải bảo vệ cái xã hội mục ruỗng này? Tại vì sao ta phải hi sinh hạnh phúc bản thân chỉ để giữ vững trật tự của đám người bên trên? KHÔNG! Ta không cam tâm!"
Nữ yêu cạn lời. Nàng nhìn hắn, bỗng có chút nghi ngờ không biết người trước mặt có phải Chấn Ma Sư thật hay không...
"Thế nên ta quyết định rồi!"
Dương Viên đứng bật dậy, mắt sáng rực, chỉ tay thẳng lên trời.
"Tiên tử, ta sẽ phản bội loài người! Cùng nhau lật đổ chế độ, lật đổ bọn tư bản, cướp hết tài sản của chúng rồi về nhà an hưởng tuổi già! Nàng thấy thế nào!?"
Nữ yêu nhìn hắn chằm chằm.
Mãi một lúc sau, nàng mới cất tiếng.
"Ngươi có bị điên không vậy?"
"Không! Ta hoàn toàn tỉnh táo!"
Dương Viên hùng hồn tuyên bố.
"Tiên tử, ngươi nói xem, trước giờ yêu ma bị truy đuổi, bị coi là kẻ thù. Nhưng thực ra yêu ma có làm gì sai không? Đến con người còn có người tốt kẻ xấu chứ nói gì là yêu ma? Họ cũng chỉ muốn sống sót, muốn có chỗ dung thân. Vậy thì... tại sao không thay đổi thế giới này, biến nó thành nơi mà cả người lẫn yêu ma đều có thể chung sống hoà bình?"
Nữ yêu trầm mặc.
Lời hắn nói tuy vô lý nhưng... cũng có phần thuyết phục.
Dương Viên tiếp tục diễn thuyết.
"Hơn nữa, nàng thử tưởng tượng xem! Một ngày nào đó, chúng ta sẽ đứng trên cao, nhìn xuống thế gian này, cười trên sự khốn khổ của bọn tham quan, tư bản! Ta sẽ là người đầu tiên lập ra 'Cục Trợ Ma', giúp đỡ những yêu ma vô gia cư, thất nghiệp! Ta sẽ xây dựng một xã hội không còn áp bức, không còn phân biệt!"
Hắn nắm tay nàng, ánh mắt đầy nhiệt huyết.
"Tiên tử! Hãy cùng ta làm nên cuộc cách mạng vĩ đại này!"
"..."
Câu chuyện này... đang đi về đâu vậy trời!?
Nàng há miệng, định phản bác, nhưng rồi lại không thể nói nên lời.
Bởi vì...
Hắn nói vài phần đúng.
Mãi một lúc sau, nàng mới nhắm mắt thở dài, bất lực nói.
"Ta không quan tâm chuyện phản loạn hay gì đó. Nhưng nếu ngươi dám lừa ta, ta sẽ lấy mạng ngươi."
Dương Viên lập tức quỳ xuống, đập tay lên ngực.
"Đầu gối nam nhân chỉ quỳ trước thần linh, trước cha mẹ, trước phu nhân."
"Thề có trời đất chứng giám, ta một lòng một dạ với tiên tử!"
Nữ yêu xoa trán. Nàng có cảm giác mình vừa dấn thân vào một con đường không có lối thoát.
"Được rồi, ta sẽ theo ngươi... nhưng không phải làm thê tử hay vợ của ngươi."
Dương Viên lập tức chắp tay, mặt đầy vui mừng.
"Đa tạ tiên tử! Nhà của ta, cũng chính là nhà của tiên tử! Chỉ cần tiên tử đồng ý, ngày mai ta sẽ bắt đầu kế hoạch đánh sập thị trường tài chính, phá sản ngân hàng trung ương, làm tư bản phá sản toàn diện!"
"... Ngươi có thể bình thường lại một chút không?"
Dương Viên hắng giọng, nắm tay nàng, đầy cảm động
"Vậy... về nhà với ta. Tiên tử, nàng muốn ăn gì?"
"?"
____________
Sau khi tốn trên dưới một lít nước bọt...
Dương Viên cũng đã dẫn được nữ yêu về nhà.
Trên đường đi, hắn hào hứng vung tay múa chân, giới thiệu về "tổ ấm nhỏ" của mình với giọng điệu đầy tự hào.
"Tiên tử, tuy nhà ta không phải biệt phủ xa hoa gì, nhưng tuyệt đối ấm cúng! Phong thuỷ hữu tình, khí hậu mát mẻ, an ninh tuyệt đối, lại còn gần chợ, gần tiệm tạp hóa, cực kì tiện lợi!"
Nữ yêu khoanh tay, lườm hắn.
"Vậy sao? Nghe có vẻ không tệ."
Dương Viên cứ luôn mồm thao thao bất tuyệt về căn nhà của hắn, nhưng rồi-
Hắn sực nhớ ra.
Có lẽ do cao hưng nên hắn chém hơi quá đà...
Thực tế, đây vốn là căn nhà trọ rẻ tiền hắn săn sale trong một khu phố cũ kĩ. Xập xệ đến mức nếu lỡ mạnh chân đạp cửa thì có khi sập luôn chẳng bỡn. Một cơn chột dạ đánh thẳng vào tâm hồn hắn.
Dương Viên hít sâu một hơi, quay sang nhìn nữ yêu bên cạnh mà tự giếu bản thân.
"Không biết nàng ấy có chạy không nhỉ?"
"Ngươi đang lẩm bẩm cái gì thế?"
"Không có gì!" Hắn cười trừ, rồi vung tay có chút run.
"Đi thôi!"
Nãy nói thì oai lắm, nhưng khi đến nơi, Dương Viên bỗng dưng khựng lại. Hắn đứng trước căn phòng trọ tồi tàn của mình, lòng tràn đầy do dự.
Cánh cửa sắt cũ kỹ, bong tróc sơn từng mảng. Mái hiên có một lỗ thủng nhỏ, đêm mưa nước sẽ rơi tí tách ngay lối vào. Bên trong... thôi, khỏi cần nói cũng biết.
Nàng khoanh tay, liếc hắn.
"Sao không vào?"
Dương Viên ho khan, cố lấy lại bình tĩnh.
"Tiên tử, nãy ta cao hứng có chút phóng đại..."
"Gì cơ?"
"À...ý là nhà của ta... hơi nhỏ."
Hắn đưa ngón tay cái và ngón trỏ lại gần nhau, ám chỉ "một chút xíu".
"Ừm, cũng được."
"Có hơi cũ nữa."
"Ta không để tâm."
"Và có thể sẽ có một số điều kiện không được... hoàn hảo."
"Ngươi định để ta đứng ngoài này đến bao giờ?"
"Vào liền!" Hắn mở cửa, cố nặn ra một nụ cười tự nhiên.
Cánh cửa cọt kẹt mở ra.
Khung cảnh bên trong hiện ra trước mắt, nàng lập tức đơ người.
Căn phòng... nếu gọi là "tổ ấm" thì chắc chỉ có loài gián và chuột mới đồng ý.
Vách tường nứt vài mảng, trần nhà lộ cả dây điện loằng ngoằng. Một góc phòng còn có vết nước dột cũ. Chiếc giường cũ kỹ đặt ở góc phòng, nệm trũng xuống một cách đầy thảm thương, chăn gối vứt lung tung. Một xó có mấy bát mì úp, vỏ lon nước ngổn ngang. Cửa sổ đóng chặt, chỉ có một chiếc quạt cũ như từ thời kháng chiến, phát ra âm thanh "rè rè" như đang hấp hối.
"..."
"..."
Bầu không khí ngượng ngùng bao trùm.
Dương Viên nắm chặt tay, cố gắng tìm lời giải thích.
"Thực ra, nhà ta vốn chưa từng có khách... nàng là người đầu tiên."
"........"
Nàng khoanh tay, ánh mắt vô cảm, dường như muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Cảm thấy tình thế nguy cấp, hắn vội vã chuyển đề tài.
"Nhưng mà! Nàng nhìn bên này đi!"
Nói rồi, hắn vung tay đầy kịch tính, chỉ về một góc phòng.
DÀN PC GAMING-Thánh địa giữa thời mạt thế.
Case full RGB, đèn LED xanh đỏ nhấp nháy như đại hội ánh sáng. Bộ case to vật vã, khắc hình rồng lửa phun khói, chỉ cần nhấn nút khởi động là có thể nghe thấy tiếng ngân nga của thiên sứ công nghệ.
Bên trong là RTX 5090Ti Limited Edition, một món đồ xa xỉ đến mức quỷ thần cũng nhỏ nước dãi. Chỉ cần nhìn sơ qua cũng cảm nhận được mùi tiền.
Màn hình đôi 360Hz, mượt thì khỏi nói. Bàn phím cơ custom, mỗi lần gõ xuống vang lên như nhạc trời, từng âm thanh cộng hưởng với thiên đạo.
Ghế gaming Max-Pro Supreme, 69 tư thế tùy chỉnh, kèm chế độ massage lưng êm ái. Chỉ cần dựa vào là như được một tiên nữ ôm ấp, vỗ về.
Tất cả tỏa sáng rực rỡ, như một vầng hào quang tách biệt khỏi sự nghèo khổ xung quanh!
"...?"
Tất cả sự thảm hại của căn phòng bỗng dưng bị dàn máy gaming này đè bẹp hoàn toàn. Quá trái khoáy! Một sự đối lập không thể chấp nhận được!
Nàng không nhịn được mà cất giọng đầy khinh bỉ.
"Ngươi nghèo kiết xác nhưng lại đổ tiền vào thứ này?"
Dương Viên hắng giọng.
"Khụ! Đây gọi là đầu tư vào tinh thần! Con người có thể ăn mì tôm sống qua ngày, nhưng không thể thiếu giải trí! Một ngày không gaming, cơ thể mệt mỏi. Hai ngày không gaming, tâm hồn héo hon. Ba ngày không gaming, sinh hoạt mất cân bằng!"
"Người làm ở Cục Chấn Ma, mà lại nghiện game như vậy?"
Hắn lắc đầu xua tay, vẻ mặt hiển nhiên.
"Không. Không. Nàng hiểu nhầm rồi. Người ta tu luyện lấy kĩ năng, còn ta thì tu luyện phản xạ tay! Trận chiến trong game cũng là một loại chiến trường!"
Nàng giật giật khóe miệng.
"Đúng là điên hết thuốc chữa."
Sau màn "giới thiệu tổ ấm", Dương Viên rón rén lấy điện thoại, mở ứng dụng liên lạc nội bộ của Cục Chấn Ma.
Hắn gõ một tin nhắn gửi lên hệ thống báo cáo.
[Báo cáo tình hình thành phố Tây Lạc: Không có dấu hiệu yêu ma xuất hiện. Mọi thứ đều bình thường.]
Nhấn gửi.
Xong!
Hắn nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ "che giấu tội phạm", báo cáo giả để bảo vệ "đồng bọn phản loạn" kiêm "vợ" mới tuyển dụng.
Hắn quay sang nữ yêu, cười lấy lòng.
"Tiên tử, nàng thấy ta có tận tâm không? Nói dối cấp trên mới là bước đầu thôi!"
Nàng liếc hắn, ánh mắt vài phần chán ghét.
"Bớt gọi ta là tiên tử đi. Nghe chối tai."
"Ơ... thế gọi nàng là gì?" Dương Viên chớp mắt.
Nàng khoanh tay, cười nhạt.
"Tùy ngươi. Chỉ cần không gọi 'tiên tử' là được."
Hắn lập tức hoang mang.
"Tiên nữ?"
"Không."
"Vô thượng thánh nữ?"
"Càng không."
"Ừm... Vợ yêu?"
BỐP!
Một cái tát giáng thẳng vào mặt hắn.
Dương Viên ôm má, nước mắt lưng tròng.
"Này, nàng đâu cần bạo lực vậy! Ta chỉ thử nghiệm mà!"
Nữ yêu hừ lạnh, lườm hắn đầy cảnh cáo.
Hắn rụt cổ, đành nuốt nước mắt mà lặng lẽ suy nghĩ.
"Gọi sao bây giờ trời!?"
Nữ yêu đột nhiên thở dài.
"Được rồi, đi ngủ thôi."
"Hả? Nhanh vậy!? Không phải nàng cần thời gian làm quen với môi trường mới sao?"
Nàng khoanh tay, giọng lười biếng.
"Ta mệt rồi."
Hắn gật đầu như gà mổ thóc.
"Được! Được! Nàng cứ tự nhiên!"
Hắn nhanh nhẹn dọn dẹp giường, phủi phủi chăn gối, xếp lại một chút cho gọn gàng hơn. Dù căn phòng có hơi... à không, rất là nát, nhưng chí ít giường cũng phải tươm tất một chút.
Nữ yêu không khách sáo, bước lên giường nằm xuống ngay. Nệm hơi cứng, nhưng vẫn ổn hơn ngủ ngoài trời.
Dương Viên đứng đó, nhìn nàng, rồi lại nhìn xuống đất. Hắn nuốt nước bọt, lấy hết can đảm nói.
"Vậy... ta ngủ bên này nhé?"
Nàng híp mắt đầy nghi hoặc.
"Ngươi định ngủ chung giường với ta?"
"...Không được à?"
BỐP!
Lần này không phải tát. Mà là một cước thần tốc, đạp hắn bay thẳng khỏi giường!
RẦM!
Hắn tiếp đất một cách thảm hại, ôm bụng, mặt đầy oan ức.
"chúng ta đều là người trưởng thành, cùng nhau chia sẻ một chiếc giường chẳng phải cũng là..."
"Ngươi ngủ dưới đất."
"...Vâng."
Dương Viên lồm cồm bò dậy, lặng lẽ lấy một cái chăn mỏng rồi trải xuống nền nhà. Mắt nhìn lên trần nhà, lòng tràn đầy chua xót.
Đàn ông khổ quá mà...
Một lát sau, không gian dần trở nên yên tĩnh.
Căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng từ chiếc đèn ngủ le lói.
Dương Viên nằm dưới đất, nhắm mắt, cố gắng ép mình vào giấc ngủ. Thế nhưng, nằm một lúc vẫn không tài nào ngủ nổi.
Hắn trở mình, nhìn về phía giường.
Nữ yêu vẫn còn thức.
Nàng nằm nghiêng, ánh mắt nhìn vào khoảng không, như đang chìm trong suy nghĩ.
Bầu không khí yên lặng kéo dài một chút, rồi nàng đột nhiên cất giọng, phá vỡ sự im lặng.
"Ta tên là Linh Dao."
Dương Viên hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng phản ứng lại.
Hắn chống đầu, nghiêng mặt nhìn nàng.
"Linh Dao?"
"Ừm."
Nàng vẫn không nhìn hắn, ánh mắt xa xăm, như thể đây chỉ là một câu nói bâng quơ, không có quá nhiều ý nghĩa.
Dương Viên ngẩn ra một chút, rồi bật cười khẽ.
"Linh Dao... Quả là một cái tên hay."
Nàng không đáp, chỉ im lặng.
Hắn cũng không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi quay người lại, nhắm mắt ngủ.
Bầu không khí trong phòng dần trở nên dịu lại, mang theo một chút ấm áp kỳ lạ.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, Linh Dao nhìn hắn một lúc, rồi cũng khép hờ mắt, lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.


0 Bình luận