Tập 01: Thế Giới Quan của Kẻ Yếu Đuối (Rework)
09. Chương hai: Cuộc công phá mê cung thánh đường
0 Bình luận - Độ dài: 4,474 từ - Cập nhật:
“...”
Cả hai tiến vào trong phòng một lần nữa. Rei là người đầu tiên nhận ra từ phía bên phải, nơi cậu và Devin thoát ra từ mê cung. Bóng dáng của Endel Jotham xuất hiện.
“Endel Jotham…” Rei lầm bầm cái tên thật sự của ông ta.
Những tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng mang tâm trạng nặng nề, Endel vốn không muốn đối phó với những tên phá hoại kia trong “gian phòng yêu quý” của lão.
“Các con làm ta khó xử lắm đấy.” Ông ta chầm chậm bước lại gần thùng chứa cơ thể của cô ấy.
Lão biết Rei đến đây là vì muốn tìm kiếm thông tin của những kẻ bắt cóc bạn của cậu. Nhưng vì những kẻ đó có liên quan đến ông ta, dù thông tin nào cũng không thể tiết lộ. Mà tốt nhất là Endel nên trừ khử những ai đánh hơi được hành tung bí ẩn của mình, đặc biệt khi kẻ đó đã mò ra được phòng thí nghiệm này. “Dù gì thì các con cũng cần phải chết ở đây, chứ không thì danh tiếng của ta sẽ bị ảnh hưởng mất.”
Ông ta bất ngờ kéo một cái cần gạt trên bàn điều khiển, những dòng điện từ dây dẫn nối trên trần nhà truyền xuống thùng thí nghiệm. Dù tim không còn đập, không còn dấu hiệu sự sống, nhưng luồng điện vẫn gây ra phản ứng mạnh đủ để cơ thể co giật dữ dội.
“Chỉ cần thêm một chút thí nghiệm nữa ta mới có thể hoàn toàn chiếm được sức mạnh của tinh linh. Nhưng vì tình thế đang cấp bách, ta đành phải sử dụng cách tạm thời này vậy.” Nói thế, Endel cầm lấy một vật nhỏ, giấu nó trong tai, rồi quay mặt về hướng Devin.
Đang lúc không hiểu ông ta định làm gì, Devin đột nhiên bị Rei nắm cổ áo, kéo ngược lại. “?!”
Những âm thanh vun vút vang đến như tiếng chớp, rồi rầm một phát khiến cả hai giật mình. Đột nhiên tại vị trí đang đứng, Devin nhìn thấy một ngọn giáo cắm sâu vào sàn đá, khiến cậu nhóc như chết lặng. Mình còn không hề nhìn thấy sự hiện diện của nó thì làm sao mà chống đỡ?!
“Điều khiển bằng tâm thức,” một công nghệ kiểm soát não bộ con người mà chỉ có thị trường phi pháp mới bán.
“Một giải pháp có thể giúp ta sử dụng sức mạnh của vật thí nghiệm. Dù ta có thể không sinh ra với năng lực bẩm sinh, nhưng chỉ cần có thứ này, ta vẫn sẽ có tất cả.” Endel nở một nụ cười, tiếng cười hiền đó mang một nỗi đáng sợ riêng khiến tay chân của Devin lạnh run. Vậy ra cái ác là đây hay sao? Nó khác hoàn toàn so với những câu chuyện mình biết.
Chuyện này thật quá sức với mình rồi.
“Sao? Nản chí hả?” Như thể đoán được cậu nhóc đang nghĩ gì, Rei hỏi Devin, tay giữ cổ áo hạ thấp xuống để chân của cậu nhóc chạm mặt đất. “Đã là một anh hùng thì nhóc phải gan dạ, dám đối mặt với những kẻ thù nguy hiểm như thế này.” Rei cởi áo khoác của mình, rồi choàng nó lên cho Devin. Cậu sau đó tiến về trước, vặn khớp tay của mình, chuẩn bị tấn công Endel Jotham.
“Nếu nhóc có thể phá hủy cái máy đó và mang được cô ấy ra ngoài, vậy là nhóc đã giúp anh nhiều rồi đó.” Rei ngoái đầu lại nhìn Devin, mỉm cười trấn an cậu. “Devin, có làm được không?”
Rei nghĩ cậu nhóc cần nên can đảm đứng vững trước thực tại tàn khốc của thế giới này, nơi không có kẻ ác nào chỉ dừng lại ở việc đe dọa đến con người và anh hùng sẽ giải cứu tất cả. Nếu Devin đám đương đầu với hiện thực, cậu ta chắc chắn sẽ trở thành một con người mạnh mẽ mà Rei có thể trông cậy được.
Nếu có thể, mình hi vọng sẽ trông cậy được vào Devin nếu có chuyện gì xảy ra với mình trong tương lai. Rei thầm nghĩ về cái ngày Devin trưởng thành và trở thành một cường giả mạnh nhất nhì Asgard.
Devin sở hữu một tính cách mạnh mẽ hơn bao đứa trẻ khác, bởi thế nên cậu nhóc luôn được đám trẻ dựa dẫm. Cậu nhóc luôn có quyết tâm trở thành một người hùng có thể thay đổi số phận những người xung quanh, và quyết tâm đó của cậu nhóc không hề lay chuyển. Dù không cần phải đáp lại, Rei có thể thấy rõ Devin đang nghĩ gì.
“Được, đến lúc khiến cho nhà thờ này sụp đổ rồi.” Devin gật đầu, dáng vẻ kiên quyết.
“Ta rất mong chờ được đem con ra làm thí nghiệm đấy, Linh kiếm sư.” Endel suy nghĩ điều gì đó, rồi nở một nụ cười tự tin ngạo mạn.
Đáp lại, Rei nhếch môi. Và bước chân đầu tiên của cậu ta như chỉ hướng của cậu nhóc đàn em của mình, đồng thời phát động cuộc chiến.
“Tiến lên, Devin.”
“Được!”
“Để coi nhà ngươi trụ được đến bao lâu!” Endel Jotham thi triển hai Linh khí dạng giáo khác tấn công Rei gần như ngay lập tức, nhanh hơn cả tốc niệm.
“Acceleration” của Rei được kích hoạt gần như đồng thời, đánh bật cả hai cây ra hướng khác, rồi bất ngờ phóng tới.
“Đối thủ của ông sẽ là tôi.” Rei tung cước phản công Endel. Ông ta cản lại bằng một tấm khiên được tinh linh hóa. Sau cú tung cước vừa rồi, Endel bị đẩy lùi, tấm khiên biến mất.
Ông ta không nhìn thấy Rei ngay sau một cái chợp mắt, rồi thình lình Rei từ trên trần nhà lao xuống. Bản năng mách bảo lão phải bật ngược lại.
Và nếu Endel không kịp nhảy về sau, ông ta có lẽ đã trúng đòn chân với lực khủng khiếp của Rei rồi.
Ầm!! Bước chân dứt khoát của Rei Amari làm cho nền đất nứt toác ra, để lại một lõm lớn giữa phòng.
“Tên nhóc này…” Nhìn thấy một chiếc hố lớn tại vị trí chân trái của Rei, cùng những vết nứt trên sàn, Endel hằn học. Thằng lõi có công nghệ nào chống lưng à? Tại sao nó đánh mạnh thế?
Một cơn mưa linh kiếm rải đều trên trần cao, trút xuống với không một chút chần chừ. Rei lấy hết mọi thứ đạo cụ trong phòng làm lá chắn. Dù tốc độ lùi bước của lão ta là có, thậm chí còn nhanh, nhưng khả năng theo sát lão của Rei còn kinh hơn.
Qua kẽ mắt, ông ta trông thấy Devin chạy thẳng tới chỗ lão đã gạt cần kích hoạt.
Đừng có hòng. Nghĩ thế, Endel liền phóng một ngọn giáo về phía cậu bé.
Động tác thành thục như thể gã đã sử dụng điều khiển tâm thức nhiều lần. Nhìn nụ cười man rợ đó, Devin nhận ra rằng gã thừa sức ném trúng mình dù có ở khoảng cách xa hơn nữa.
“Lùi lại, Devin!”
“Lùi lại.”
Giọng đồng thanh của hai tiểu tiên kiếm Devin rút chân trụ định bước của mình lại. Tiếng giáo ma thuật loẹt xoẹt bay ngang trước mặt, rồi làm đâm sâu bức tường đá bên kia.
Theo đó là những thanh kiếm bay đến cậu, Devin nhanh trí nấp vào sau một dàn thiết bị điều khiển như cái cách Rei đang làm.
Kiếm đâm vào bộ điều khiển như làn đạn. Lão ta rõ ràng không cần đến máy móc của mình nữa. Chỉ cần bắt được thằng nhóc đó thì ta sẽ chiến thắng.
“Đừng có hòng!”
Rei tung cước đá vào dàn máy điện tử gần đó, một loạt máy móc bị xê dịch hoàn hảo đến trước Devin, tạo thành những bức tường cản đòn trước sự bất ngờ của lão giám mục. Đi sau âm thanh ma sát lớn là tiếng nổ của máy móc, khiến khuôn mặt của Endel cứng đờ lại.
“Đã bảo rằng—” Rei tung một đấm vào lão. Mảng tường đằng sau lưng ông ta phát nổ. “—đối thủ của ông là tôi!”
May rằng nhờ có sức mạnh bảo hộ mà tinh linh của vật chủ đưa cho ông ta, lão giám mục mới có thể chống lại được đòn vừa rồi, với chỉ xây xát và bị đẩy lùi khỏi phòng.
Endel đứng thẳng dậy với không một chút thương tích, mắt lão tia chằm chọc vào Rei từ sau bức tường dày.
“Quả là một tên xấc xược. Tự đến đây nộp mạng mà vẫn có thể hống hách được.” Endel giơ tay lên. Một tiếng búng tay khiến cho ánh sáng trắng bao quanh lấy Rei nhanh chóng.
Cho tên phiền phức này biến mất là thằng nhóc con kia coi như xong đời.
Đợi mãi. Nhưng lão không nghĩ Rei đã chuẩn bị từ trước một cái bẫy…
“Link", thuật triệu hồi mà lão đã mượn từ “vật thí nghiệm” đột nhiên chọn cả lão làm mục tiêu. Luồng sáng trắng cũng bao vây lấy Endel khiến cho lão giám mục kinh ngạc.
“Cái-Cái gì—?“
Cả hai bị dịch chuyển đến tầng đáy của mê cung, nơi sâu nhất mê cung này.
Ngước nhìn lên, hai vách đá trước mắt của Rei chẳng khác gì những tòa nhà cao chót vót với những cây cầu mảnh bắt ngang qua cả.
Ánh sáng biến mất đi cũng là lúc Endel liền gào lên. “Rei!! Mày đã làm cái gì vậy?!”
Lão giám mục trừng mắt nhìn dáng vẻ đắc thắng của tên khốn vừa lợi dụng ma thuật của mình. Cậu ta giơ tay phải ra trước, làm ra vẻ như đang giải thích.
“Phản thuật thao túng bậc 5, ‘Link’. Dù tôi không biết dùng dịch chuyển, nhưng tôi có thể chọn một đối tượng khác cùng đi theo mình.”
“‘Phản thuật’ nghe có vẻ kì lạ đối với giám mục Fabian, đúng không?”
Nói xong, cậu quan sát xung quanh. Đây là một không gian tăm tối, với mặt đất có nhiều tảng đá khổng lồ nằm ngổn ngang. Thứ khiến cho Rei tập trung nhất là một số vật thể đáng ngờ không thuộc về nơi này. Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, buộc cậu ta phải cất lên những lời lẽ đay nghiến.
“Người chết?”
Phải mất bao nhiêu mạng người để lấp hết không gian vực này bằng tử khí vậy?
Lúc này đây, lão giám mục Endel bắt đầu lầm bầm to nhỏ.
“Thôi không sao, nếu không thể tách thằng nhóc này ra thì chỉ cần xử lí nó trước là được…” Lão sau đó ngóc đầu dậy, cởi bỏ chiếc áo choàng vướng víu của mình. Hắn chỉ tay phải thẳng về hướng của Rei, miệng nói:
“Đáng lí ra, tao không nên tin rằng mày chỉ là một kẻ vô dụng. Giá như mà mày chứng tỏ được bản thân, biết đâu mày sẽ được thay thế cho thằng tóc vàng, hay con nhỏ tóc xanh kia.”
“—Tên của chúng là gì ấy nhỉ?” Lão cười khằng khặc.
Một giám mục từng được xem là rất quý trẻ, Endel Jotham, lại quên ba đứa trẻ đặc biệt mà ông ta từng chăm sóc. Nắm tay của Rei vô thức siết chặt, nhưng miệng vẫn giữ bình tĩnh trả lời: “Thật thất vọng cho một kẻ từng được dì Lauh và mọi người khen là mến trẻ, đến tên cũng không còn nhớ.”
“Biết làm sao được, mày và bọn nó không phải hàng hóa thì cũng là mẫu thí nghiệm. Nếu chúng mày giỏi hơn một chút nữa, tao đã có thể dùng cho dự án của mình rồi.”
“…”
Trông thấy đối phương không đáp lại gì, lão ta nghĩ rằng nó đang sợ, nên lời lẽ càng lúc càng độc địa hơn. “Mà đáng ra tao nên dùng quyền lực để xóa sổ cái tu viện đấy hơn là để mày chạy long nhong ngoài đường. Nhưng xem ra tu viện đấy vẫn làm ăn tốt, có ích nhờ sự tồn tại của thằng nhóc mày dẫn theo...”
Lão ta cười đểu, tay thi triển ma thuật, tạo ra một loạt khối nước xanh thăm thẳm. “Muốn thông tin đúng không, vậy hãy thử đả bại tao xem, biết đâu tao sẽ cho mày một chút manh mối.”
Khối nước hóa thành những linh khí từ hư không. Dù đã quen với nhiều thứ năng lực kì lạ, Rei vẫn như được mở mang tầm mắt. Linh lực của cô gái đó quả thật không hề tầm thường.
“Được thôi. Xem như tôi đền đáp ‘công lao’ mà ông bỏ ra cho tu viện.”
Nhìn thấy Rei vặn khớp cổ tay, cảm giác như vừa vào thế đấu, trên trán của gã lại nổi lên đường vân xanh.
Như có một ngọn lửa chạy trong huyết quản, cậu ta trở nên khó thở. Chân của cậu ta đạp nát một tảng đá nhỏ, âm thanh vỡ vụn tạm thời giúp ngọn lửa giận trong người hạ nhiệt. nghĩ rằng lão Endel nên được trừng trị thích đáng nhất.
Thằng nhóc đó tự tin đến mức có thể hạ được mình à?
“Tốt! Bỏ thêm chút sức để nhận món quà mày mang tới cũng không tồi lắm!” Miệng lão há hốc, đầu nhóc lên trời, mắt như đang nhìn vào một đỉnh núi danh tiếng, đinh ninh rằng nghiên cứu của hắn là công trình vĩ đại nhất của thế kỉ này. “Hahahaha!!!”
Nhân tính của đám người các ông đem cho chó ăn hết rồi đúng không?
Những cảm giác đáng khinh đó đã khiến cho Rei nảy sinh ác cảm với con người nói chung.
Như thể phản ứng lại với cậu ta, mặt đất xung quanh rung chuyển nhẹ, đất đá nhỏ lẻ nảy lên bần bật. Những đường mạch đỏ trên võng mạc của cậu ta hiện lên, đôi mắt như muốn rỉ máu.
Vậy thì để tôi xem chúng nó có muốn gặm thêm cái xác của ông ra không nhé?
Cậu muốn lấy cái mạng của hắn ta ra, ngay bây giờ.
…
Chỉ mới nãy thôi, Endel còn hồ hởi tin rằng mọi việc sẽ được giải quyết xong xuôi với sức mạnh mà lão mượn được. Lão giám mục đột nhiên nhận ra Rei vẫn chưa hoàn toàn tung hết sức chiến đấu.
Tiên hạ thủ vi cường, lão không chần chừ nữa. Bỏ ngoài tai lời cảnh báo trong tâm trí, Endel đón đầu bằng một loạt giáo bay về phía Rei.
“Materialise[note88704],” chiêu thức mà Devin luôn dùng để gọi linh khí, vào tay của Endel được tăng lên gấp mấy chục cây.
Nhận thấy hàng chục mũi giáo bay về phía mình, Rei chỉ đơn giản tránh né toàn bộ. Bước hai bước về trước, gõ tay vào cây giáo để đổi hướng, ánh mắt của cậu ta dán chặt vào từng cây một, thậm chí là cái nguýt đầu cũng vừa đủ để tránh một ngọn giáo sượt qua cổ.
Tiếng kim loại keng két phụ họa thêm cho sức ngông và độ liều mạng của tên thanh niên đấy. Không cần “Acceleration”, một "tên vô lại" như cậu cũng có thể né được.
Rei đón cây giáo cuối cùng, lập tức vung tay chộp lấy thân giáo. Lão giám mục mở to mắt ra nhìn cảnh tưởng khí tức áp đảo của Rei khi cậu ta đạp chân phải lên trước, xoay cây giáo lại rồi ném thẳng về phía mình.
Đón lấy xem, lão già khốn kiếp! Tiếng vụt của cây giáo như thể mang theo suy nghĩ của Rei đến gã.
“Chết—!” Lão giám mục vội tiêu hủy cây giáo đó bằng cách giơ lòng bàn tay về phía mũi giáo, Linh khí hóa thành ma lực.
Nó chỉ triệt tiêu được vật thể, không phải áp lực mà nó gây ra.
Cơn gió vù vù đẩy lùi lão, ma lực bọc quanh cây giáo đâm vào người, dù không xuyên qua và phân tán đi mất, những vẫn đủ để khiến lão nôn ra máu.
Rồi lão nhìn thấy Rei đã đứng ngay trước mặt mình, đánh gót chân từ trên xuống. Từ khi nào mà—
Endel chỉ kịp đỡ bằng tay trước khi bị gót chân của Rei đập mạnh vào vai, lưng khom lại, chân khuỵu xuống, mặt đất rung chuyển.
ẦM!! Tiếng xương vai vang răng rắc phát ra, cánh tay phải của lão bỗng chốc mềm nhũn. Cơn đau nhức tê dại xâm chiếm tâm trí, chỉ cho lão thốt ra được những từ rời rạc.
“Mày…” Bản năng chiến đấu vội vã lấn át dòng suy nghĩ. Nó giúp Endel cử động được cánh tay, tạo ra một cây kiếm, rồi vung kiếm chém cái tên quái vật ở trước mặt mình.
Rei ngã nửa người về sau, để lưỡi kiếm sượt qua trước mặt.
Thế rồi, chân trái của cậu ta thừa thế đá vào mặt của Endel. Có tiếng xương vỡ ở đâu đó, nhưng khi lão còn chưa nhận ra cơn đau—
Ngay khi đó Rei thu chân lại, đặt xuống đất. Cậu ta vô tâm tung cước chân phải thẳng vào bụng của Endel, khiến lão bay vào một tảng đá lớn ở gần đó.
Tảng đá có vết đỏ khô khốc đó nhận phải một cơn chấn động lớn, lập tức vỡ nát. Bụi đất bắn lên không gian, kéo theo cả mùi tử khí đã lắng xuống bề mặt từ lâu.
“Hự.” Endel ngã người ra trước, dáng vẻ luồn cúi thảm hại khiến cho lão càng thêm khổ sở. Thằng chó má này.
“Impaling Blade[note88708]!” Ngay khi lão hét lên, một linh khí hình đại đao xuất hiện ngay trên đầu, nó vẽ một đường vòng cung sang ngang, toan chém vào người Rei.
Khoảnh khắc gã nhìn thấy sau đó là cảnh nó đá cây đại kiếm lên trời bằng một cước lên cao.
"Hừ!" Endel tiếp tục dùng tâm thức để ra lệnh một lần nữa. Lão nhất định không để cho tên nhóc kia tìm ra cách đối phó, bằng cách không cho nó thời gian suy nghĩ.
Lão nhìn thấy tên nhóc kia ngóc đầu lên nhìn, và trông thấy nó giáng xuống người mình ngay sau khi đánh hụt.
Endel tặc lưỡi, dùng cả hai tay để vận hành cả hai loại ma thuật khác nhau, hòng đè bẹp kẻ địch bằng áp lực. Lần này là “Raining Shiv[note88709],” một loạt dao găm khác xuất hiện, phóng ồ ạt về phía tên nhóc.
Lần này cũng giống như lần trước, cậu ta tránh dễ dàng, thậm chí là nắm được một cây dao găm khác để đánh bật số còn lại.
Tiếng dao va nhau keng két không làm chùn bước những con dao vô tri kia. Chúng tiếp tục lơ lửng, quay đầu về phía cậu ta, như thể có ý chí riêng. Rei phải đánh cản hoặc tránh né toàn bộ từ tứ phía. Mạch suy nghĩ của cậu ta trở nên đứt đoạn.
Chưa hết đâu!
Cánh tay trái của Endel hướng về phía tên nhóc kia, bàn tay nắm lại, chỉ duỗi hai ngón trỏ và giữa. Một nguồn ma lực có cảm giác truyền vào trong tay. Lão nở nụ cười ngạo mạn.
Tiếng gió rít thổi bên tai khi cậu khéo léo đánh bật những con dao linh khí ra khỏi quỹ đạo. Và vào lúc đó, ánh mắt của Rei như phát ra tia lửa điện.
Gia tốc, “Acceleration.”
Rei đạp thật mạnh xuống đất, chấn động khiến dòng ma lực điều khiển những con dao bị hỗn loạn và mất kiểm soát.
Mặt đất rung chuyển khiến giám mục Endel chao đảo. Và ngay trong khoảnh khắc linh khí bị đứng yên trên không đó, cậu ta nắm chặt thanh sắt của đại kiếm bằng tay trần.
Một lực lớn khiến thanh kiếm đó đứng lại, bị kẹt trong tay trái. Ánh mắt của Endel trợn lên sững sờ, hắn vừa nhìn thấy ngay sau đó, thanh đại kiếm bị phá nát chỉ vì tên nhóc đó bóp nát.
Những con dao mà lão Endel tạo ra quay lại tấn công cậu từ nhiều hướng khác nhau. Rei dùng chính bàn tay đó để thi triển ma thuật.
Ngay khi ấy, lão có cảm giác như—
—Tên khốn đấy đã nghĩ ra cách chống lại mình—!?
Nếu sức mạnh mà gã ăn cắp từ cô gái đó là Linh thuật sư, không phải kiếm sư giống Devin...
...vậy thì khống chế vũ khí và buộc ông ta đánh cận chiến.
“Domain Encapsulation[note88710].”
Một pháp trận phát sáng bên dưới chân Rei rồi phóng to ra đến gần hết đáy vực. Những linh khí bị cuốn vào bên trong trở nên mất liên kết với linh lực mà Endel sử dụng và rơi xuống đất.
Đây là thuật được vẽ ra vốn để chống lại linh khí của Devin, cũng là do ngẫu nhiên mà cậu ta đã phân tích ma thuật từ trước.
Năng lực thật sự của Rei: “Reversed Mysticising[note88712]”, đây là thế mạnh duy nhất, vừa là nguy hiểm nhất của cậu ta, một kẻ không sử dụng được thuật hệ nguyên tố.
Giải thuật của đối phương và dùng chính ma thuật đó để chống lại chính bọn họ.
“Làm thế nào mà nó—” Rồi chưa kịp dứt lời, Rei đã nhìn vào hắn chằm chọc, khiến lời của hắn nuốt gọn trở lại.
Rei bước những bước chậm rãi về phía lão. Khiến Endel đổ mồ hôi hột. Từng bước đi tới mang theo tử khí của những kẻ hắn đã ném xuống đáy vực này, bỗng chốc khiến hắn sợ sệt.
Không lẽ là nó cố tình khiến mình nghĩ nó vẫn còn yếu!?
Mất một thời gian ngắn ngẫm lại để hắn nhận ra, Rei vẫn chưa bung hết sức mạnh.
Không, ta không khuất phục!!
Không thể điều khiển linh khí từ xa, Giám mục Endel nghiến răng tạo một thanh trường kiếm trong tay. Lão chạy đến, vung kiếm thật mạnh sang ngang khi Rei bước vào phạm vi tấn công của mình.
Rei cúi người xuống tránh, thân thủ quá nhanh khiến lão ta chém hụt. Rồi vừa dứt được tiếng gió rít khi kiếm chém vào không khí, tên nhóc đó liền đứng thẳng dậy, lên gối vào ngực áo của lão. Áp lực lớn khiến lão như đánh mất ngũ giác tạm thời, cơ thể bay lên trời rồi đập xuống mặt đất.
Hai tiếng động lớn lần lượt phát ra từ cú lên chân không nhân từ của Rei và tiếng lưng đập mạnh vào nền đất cứng của lão giám mục.
“Khặc!” Lần này thì giám mục Endel không chịu nổi. Lão ta nôn ra máu, cơ thể rã rời tạm thời không cử động được.
Tại sao chứ? Tại sao thực lực của thằng nhóc này lại vượt trội đến như thế? Lão không tin vào mắt của mình. Tám năm trước nó vẫn còn kém cỏi, không có một chút sức chiến đấu nào. Sao bây giờ lại…
“Thằng khốn!!”
Endel dùng hết sức đứng dậy. Lão ta gọi ra chính cây búa thép khổng lồ. Một lượng lớn ma lực quây quanh nó ngay trên cao, tạo nên một quầng hào quang rực rỡ. Cây búa nhanh chóng hạ xuống, rơi vào trong phạm vi mà mất kiểm soát. Tuy nhiên lực rơi của nó mới là thứ sẽ đè chết Rei trong một nốt nhạc. Lão ta phải chơi tất tay rồi.
Cơn gió lớn đi theo cây búa nặng hàng chục tấn mà đi xuống. Cây búa được cường hóa lớn đến mức người bình thường sẽ chết chắc.
Hình bóng của cậu biến mất sau luồng sáng thoát ra từ ma lực và đống đất đá nổ tung do sức ép của linh khí. Một tiếng nổ lớn phát ra, kèm theo đó là tiếng cười khoái trá như điên loạn của Endel.
Đoàng!!!
“Dù mày có tránh thì cũng không toàn mạng được!!!” Tiếng cười hoang dại vẫn vang rộng khắp đáy vực, mắt lão phải mất một lúc mới nhìn thẳng về phía kẻ thù.
“—!!” Đôi mắt lão lúc đấy như muốn rớt ra ngoài. Kẻ địch của lão vẫn còn đứng ở đó, bất di bất dịch.
Ngay tại vị trí chấn động, dù đất đá bị phá hủy, Rei vẫn đứng vững mà không có lấy một xây xát nào. Mặc kệ cho linh khí đè chặt cậu ta, một tay chặn búa của cậu ta đơn giản là không thể tin được.
“Ông nghĩ tôi không biết cường hóa?”
Lão Endel bất giác rụng rời chân tay, cảm giác hãi hùng như nhìn thấy tử thần.
Đôi mắt hình viên đạn của Rei nhìn thẳng vào lão Endel đang ghì kiếm, khuôn mặt thất thần. Cậu ta “ném” cây búa đi. Do mất cân bằng ma lực và không chịu được tác động khổng lồ, cây búa bị phá huỷ và quay trở về linh giới.
Nhìn, nghe thấy linh khí biến mất như sương khói trên tay, lão Endel như người mất hồn. Lão bị Rei Amari phóng tới, đá thẳng vào mặt mà bay vào một tảng đá lớn gần đó.
Rầm rầm…! Xương cốt dù đã được cường hóa nhưng đã bắt đầu vang lên tiếng răng rắc đầy đau đớn.
Thằng khốn đó, tại sao…? Endel nghĩ, khuôn mặt của lão ta bê bết máu, xương cằm bị lệch, một hai chiếc răng rơi xuống đất.
Trong khi đó, Rei Amari vẫn đứng thẳng. Những tưởng linh lực của một linh kiếm sư mạnh mẽ có thể dễ dàng hạ được cậu, nhưng hóa ra lão giám mục Endel đã đánh giá quá thấp một kẻ sống ngoài quy luật của tự nhiên.
Rei Amari đứng trước mặt lão giám mục không gì hơn một công cụ trừng phạt, được dùng để xóa sổ chủ nghĩa quyền lực cực đoan của thế giới này.
Hắn là… Thần chết…?
“Đứng dậy. Tôi vẫn chưa đánh hết sức đâu.” Rei Amari trừng mắt nhìn Endel, người đang ngóc đầu lên, run rẩy tìm cách chống lại mình.
•••••
0 Bình luận