Tập 01: Thế Giới Quan của Kẻ Yếu Đuối (Rework)

05. Chương một: Tìm kiếm con đường duy nhất

05. Chương một: Tìm kiếm con đường duy nhất

Bản hợp đồng mà Rumei đưa cho Rei Amari trở thành chủ đề chính của chỉ quản lí Lorence và Rei trong phòng làm việc của cô.

Ngồi nhìn chằm vào bản hợp đồng, Lorence đặt tờ giấy xuống bàn, rồi thở dài đầy phiền não. Trong suốt nhiều năm là cô xơ ở tu viện này, việc khó khăn thế nào cô cũng vẫn có cách giải quyết. Thế nhưng khi nhìn vào nội dung của chỉ một tờ giấy, Lorence lại cảm thấy mình thật sự lực bất tòng tâm.

Trong khi đó, Rei ngồi lên chiếc ghế đệm ở trước bàn làm việc. Trên tay cậu cầm lấy một chiếc bánh mì Brioche, thứ mà cậu đã xếp hàng mua sau khi đi cùng với Devin, cũng là lí do cậu xuất hiện trễ hơn cậu nhóc và chút nữa đã khiến cho Devin gặp nguy hiểm. Giờ mà ăn một thứ bánh mì chứa đầy nỗi day dứt này thì thật sự cậu không thể nào làm được.

Rei ném chiếc bánh đó lên bàn hình chữ nhật, rồi nói như độc thoại: “Không ai ngờ được cha xứ từng điều hành cái tu viện này từ một thập kỉ trước lại thế chấp toàn bộ mọi thứ bên trong tu viện. Ông ta bỏ đi, để lại cô không hề hay biết gì. Rồi bọn họ kiếm được một cái cớ để khiến cho cái tu viện này đứng trước nguy cơ bị cưỡng chế tháo dỡ.”

Lorence chẳng buồn nhìn Rei, chỉ đáp lại bằng giọng thấp: “Công ty kí hợp đồng thế chấp với Cha đã gia nhập tập đoàn Languish. Có lẽ bọn họ đã cố tình lấp liếm bản hợp đồng này để khi cần, họ có thể lấy ra làm sợi dây thừng trói buộc toàn bộ người trong cuộc.”

“Nhưng cô đã không nghĩ rằng,” người quản lí tu viện nói tiếp, “Đây là một hợp đồng thế chấp tất cả tài nguyên, kể cả sức người.”

Rei liếc nhìn cô, đáp lại bằng một giọng đầy khó chịu. “Tất cả nhân lực tính từ lúc bản hợp đồng có hiệu lực đều trở thành tài nguyên cho chủ sở hữu sử dụng. Con không nhớ là mình đã chấp nhận với thỏa thuận này.”

Nhưng rõ ràng tu viện có quyền nuôi dưỡng mình sau sự việc năm đó. Và ông ta đã lợi dụng quyền hạn của cô nhi viện.

Cậu ngồi thẳng dậy, khuỷu tay dựng lên gối, chống cằm, “Giờ chẳng phải lúc để điều tra tính hợp pháp của một tờ hợp đồng mười năm nữa. Nhà Languish có rất nhiều cách để chi phối luật pháp, đồng nghĩa là chúng ta chỉ có chịu chết.”

Sự thật là họ không có cách nào để thoát khỏi tình trạng hiện tại. Bản hợp đồng là thật. Tất cả những đứa trẻ ở đây, kể cả Rei, đều là “nhân lực” của Tập đoàn Languish. Dù bọn họ có thật sự độc ác hay không, chính quyền cũng không can thiệp vào “vấn đề dân sự”.

Và để nhà Languish tự nguyện huỷ bỏ thỏa thuận này, chúng ta phải giao nộp Devin cho chúng.

Suy nghĩ của Rei giống hệt như những gì Lorence đang cố gắng tránh né. Sự bất lực đè nặng khiến cô dựa vào bàn, tay ôm trán, mắt nhắm nghiền lại.

Rei nhìn cô, rồi thở nhẹ. Cậu ta lấy ra chiếc máy điện thoại, miệng lẩm bẩm: “Đến nước này rồi thì cũng không thể để bị động mãi được.”

“Rei? Cậu đang làm gì vậy?”

Cậu không trả lời, chỉ lặng lẽ bấm gửi một tệp tin đến công ti nơi mình làm việc. Hôm nay không phải lúc để Rei đi làm.

Đúng hơn là, mình muốn bỏ việc từ lâu rồi.

“Cô Lorence, không thể nào nhà Languish lại hống hách đến đây rồi đòi người được, đúng không? Nghe cái cách mà Rumei Languish nói, có vẻ như tu viện đã làm chuyện này từ trước rồi.”

Người quản lí tu viện bỗng nhiên nhíu mày, mí mắt giật nhẹ.

“Không phải cô đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra?” Rei cất lời như thế tố cáo chính người quản lí của mình.

Lorence cởi bỏ cặp kính của mình, đặt nó xuống bàn, đoạn hỏi. “Tại sao cậu lại nghĩ như thế?”

Rei chỉ ngước đầu lên trần nhà, rồi đáp lại:

“Ai mà chẳng thấy lạ khi một người quản lí lại không được biết gì suốt độ mười năm trời, về một chuyện tày đình như thế chấp đất, sức người.”

“Nhưng bây giờ thì khác.” Rei liếc nhìn Lorence, giọng nói không có chút cường điệu nào, “hãy để cho con gánh lấy trách nhiệm này, có được không?”

“…” Người quản lí nhìn chằm chằm vào đứa trẻ mà mình đã nuôi lớn, cảm giác trong lòng giờ trở nên rối bời hơn bao giờ hết.

Khó khăn của tu viện này bắt đầu từ nhiều năm trước.

Cha xứ, người tiền nhiệm của tu viện, đã giao lại nơi này cho cô Lorence, sau khi Rei đến sống ở đây.

Từ khi ông ta bỏ đi, cô Lorence bắt đầu trốn tránh ảnh hưởng của Quang Khải Giáo. Dù tài chính đi xuống, cô vẫn dứt khoát dừng nguồn tiền hỗ trợ của Giáo hội.

Mắt của cậu dõi về bức tường đối diện có ba tủ sách lớn và đống sách chật ních, nơi mà mình đã từng cùng với những đứa trẻ trạc tuổi khi xưa lật từng cuốn sách một. Cảnh ngày xưa khiến cho cậu hơi luyến tiếc.

Một cậu bé tóc vàng nắng, một Allen cực kì hoạt bát, hiếu động.

Và một cô bé tóc xanh da trời, một Serena rất tò mò về mọi loại phép thuật.

Những ngày Rei lẽo đẽo theo họ đi khắp nơi khiến cho cuộc sống của cậu nhóc ngày đó trở nên tươi sáng hơn nhiều.

Lí do của cô chắc chắn là vì họ.

Bộ ba người họ là những đứa trẻ sống trong tu viện trong thời gian trước. Chúng đã từng mơ rằng sẽ giúp đỡ tu viện khi trưởng thành.

Bây giờ thì chỉ còn một mình Rei ở đây, là người duy nhất vẫn gắn bó với tu viện, cùng với những cô nhi đã được tu cô Lorence cưu mang những năm gần đây.

“Dù có nói rằng họ sẽ giữ liên lạc với tu viện, nhưng đến một cuộc gọi cũng không thấy. Chuyện này là sao chứ?” Giọng nói mang lại chút cảm xúc nhức nhối. Rei nhấp một ngụm, lòng cố giữ bình tĩnh.

“...Cậu nhắc đến Allen và Selena?” Nhận thấy Rei cố tình thay đổi chủ đề, Lorence bỗng cẩn trọng nhìn cậu ta. Cô nói bằng giọng điềm tĩnh, nhưng dè chừng: “Xin lỗi, tôi cũng không biết.”

“Tất nhiên, làm sao mà cô biết được.” Cậu đặt chiếc tách trắng xuống...

...ánh mắt trừng nhìn Lorence cùng sự đáng sợ. “Bởi vì cô biết rằng họ hoàn toàn không thể quay trở lại đây được nữa.”

Không khí trong phòng càng lúc càng nặng nề hơn. Lời mà Rei nói ra, chính cậu ta cũng không muốn tin rằng đó là sự thật.

Trút một hơi thở nặng nề, Rei giải thích. “Giới người giàu có một thú vui bí mật, một truyền thống giải trí mà bọn họ rất thích thú trong những vụ cược lớn.

Đó là mở một đấu trường máu, nơi bọn chúng sử dụng những đứa trẻ như công cụ, trao cho bọn chúng vũ khí. Và rồi, họ tận hưởng quan sát những đứa trẻ đó sợ hãi, hoặc trở thành kẻ sống sót cuối cùng.”

Lorence bàng hoàng nhìn những vật thể trong phòng rung lên. Khi Rei đứng dậy, đi về phía kệ sách đặt bên vách tường, người quản lí có thể nghe thấy tiếng bước chân ngày càng lớn hơn.

“Ban đầu thì giáo hội cho phép tu viện hoạt động với mục đích nuôi dạy trẻ, họ muốn nhân tài làm việc cho mình. Nhưng thời thế thay đổi rồi, họ có một cách khác để làm giàu túi tiền của mình,

...buôn bán người.”

Cảm thấy khó thở, Lorence cắn răng không biết giãi bày như thế nào, bởi vì đó là sự thật mà cô đã giấu suốt tám năm nay.

Khi Rei lật lại những trang sách mà ngày xưa mình từng đọc, cô mới bắt đầu lên tiếng.

“Không biết cậu lấy thông tin đấy từ đâu, nhưng Quang Khải Giáo không tệ như thế...”

“Nếu thật sự là vậy thì cô đã không dừng tiền chu cấp của bọn họ ngay từ ban đầu.” Rei Amari đáp lại bằng giọng sắc lạnh. “Đã đến lúc cô thôi ôm khư khư cái gánh nặng đó trong mình rồi. Lần này là Devin Lexia bị đám quý tộc nhắm đến, cô định làm như thế nào?”

Giọng nói của Rei chợt nhỏ dần. “Cô tìm cách gì để bảo vệ thằng nhóc đó?”

“…Rei,” Lorence chỉ thốt được tên của cậu thanh niên, rồi khó khăn nói, “Cô… cũng không biết.”

Sống cùng với cô Lorence đã lâu, thừa biết cô duy trì tu viện này thực lòng là vì tụi nhỏ.

Mình biết… mặt tối của một cơ sở thu nhận trẻ mồ côi không phải là thứ mà chỉ có cô Lorence có thể giải quyết được. Lí do mà nơi này vẫn là nhà cho những đứa trẻ đơn giản cũng chỉ vì đây là nơi duy nhất mà chúng có thể sống tốt.

Rei trả sách lại kệ, quay người rời đi. Trong lòng cậu quyết, Đây là xã hội mà mình từng muốn trở thành một phần hay sao? Thật nực cười.

Những kẻ muốn tạo nên câu chuyện của riêng mình sẽ truy cầu sự hào nhoáng. Họ muốn trở thành một người quan trọng để viết nên sự kiện mà họ cho là tốt đẹp.

Chỉ là, một thế giới lí tưởng trong đầu của một tên nhóc không bao giờ tồn tại.

Xã hội không chứa chấp ước mơ của kẻ ngốc này.

Cậu ta đã bỏ lỡ rất nhiều thứ, dù chỉ còn một mình cậu ở đây.

Bây giờ đây, điều duy nhất mình muốn làm chính là bảo vệ cho bằng được cái tu viện này.

Mình sẽ bảo vệ nơi này bằng mọi giá.

“Rei Amari.” Nghe thấy tiếng gọi tên mình, Rei dừng tay lại ở nắm cửa, đánh mắt nhìn người quản lí của tu viện Tây Gramand. Lorence đang thở dài trằn trọc, rồi cố gắng tìm lời lẽ phù hợp.

“Đừng đối đầu với bọn chúng... Lorence không thể nói hết lời vì cảm thấy mình không xứng đáng để nhờ vả Rei một điều gì.

Đáng lẽ ra, mình đã có thể nhắm mắt làm ngơ khi cha xứ tiết lộ sự thật về Allen và Selena.

Đáng lẽ mình nên tự bảo vệ bản thân. Đừng can thiệp vào chuyện của Quang Khải Giáo.

Hoặc đáng lẽ ra, mình nên bỏ trốn khỏi nơi này cùng với Rei ngay khi có cơ hội.

Lorence ngồi thẳng dậy, dựa hoàn toàn vào lưng ghế, ánh mắt thất thần. Nhưng chạy đi đâu bây giờ? Mang một đứa trẻ không có bất cứ huyết thống nào sang đất nước khác sống?

Sau cùng thì cô đã không có đủ dũng khí để bỏ trốn. Nếu hỏi liệu cô có hối hận hay không, cô e rằng chính bản thân mình khi đó cũng không thể giải thích được “như thế nào là gia đình”.

Không biết từ khi nào mà Rei Amari có khả năng chiến đấu đó, chính Lorence còn ngạc nhiên. Thế nhưng… một mình đối đầu với một thế lực là một chuyện khác hoàn toàn. Không ai biết cậu sẽ đối mặt với điều gì sau đó cả.

“...”

Nghe thấy lời của cô, phải mất một lúc, tâm trí của Rei mới hoạt động lại. Nhìn thấy sắc mặt không ổn định của cô Lorence, lần này thì lửa trong lòng Rei hoàn toàn tắt ngấm. Cậu ta nhắm mắt lại, cảm giác nhẹ nhõm kì lạ khi vừa chạm đến được tới cánh cửa của sự thật.

“Xin lỗi cô.” Cậu nở một nụ cười buồn rồi mở cửa rời đi.

Việc cô không bỏ mặc những đứa trẻ mồ côi suốt mười năm nay đã là câu trả lời tốt nhất rồi.

Còn để trả lời cho câu hỏi Rei đang định làm gì, mục đích cuối cùng của cậu ta vẫn luôn là tìm kiếm tung tích của Allen và Selena, và nó sẽ bắt đầu ngay từ bây giờ.

Devin là ưu tiên hàng đầu của mình lúc này.

Trước, cách duy nhất để có thể hoàn toàn loại bỏ được mối nguy hiện tại của tu viện…

Đó là: “Tiêu diệt ngọn nguồn đã gây ra nó.”

Giống hệt như cách mà nhà Languish gây áp lực. Giống hệt như cách mà xã hội này đang vận hành.

Trấn áp bằng sức mạnh tuyệt đối.

Rei trừng mắt, từng bước chân rời khỏi tu viện này.

•••••

“Xem ra, họ đã nói chuyện xong rồi.” Trong khi đó, có một cậu nhóc đang nghe lén cuộc nói chuyện của Rei và cô Lorence từ xa.

Nhờ có “tinh linh”, Devin có thể mượn sức mạnh nhãn quan và khả năng nghe ngóng tình hình của họ.

Cậu đang ở trong một căn phòng tối, ngồi dựa lưng bên cạnh thành giường.

Thực ra, đây không phải là phòng của cậu. Phòng của cậu nhóc bừa bộn cực kì chứ không gọn gàng ngăn nắp như thế này.

Đúng hơn thì, căn phòng này còn chẳng có gì để sắp xếp cho gọn gàng nữa. Phòng ngủ chẳng có gì ngoài giường, những chiếc tủ và cửa sổ cả.

Chủ nhân của căn phòng thì lại đang nằm im thin thít ở trên chiếc giường ở giữa, lại còn trùm chăn kín mít.

“Agano này.”

Đối phương dù được gọi tên nhưng không muốn trả lời.

“Em bảo ông già tên Morran kia là gia đình từ khi mình còn rất nhỏ, nhưng ổng cũng chỉ là cha dượng thôi mà. Người như ông ta, nên quên đi cho nhẹ đầu.”

Có một tiếng sụt sùi nhỏ dưới tấm chăn kia sau khi Devin nói thế.

Cậu nhóc không có năng khiếu dỗ dành ai cả, và lời nói ra đôi khi vô tình gây sát thương dù bản thân không muốn thế. Nhưng lúc này đây, ngoài Devin ra chẳng có ai an ủi cô bé được cả.

“Em cứ nói gì đó đi, anh sẽ đáp ứng ngay.” Cậu nhóc hơi quay người, cố quan sát từng cử động dù chỉ nhỏ nhất của người bên cạnh. “Anh sẽ đi tính sổ với ông ta, miễn là em gật đầu.”

Dẫu thế, đối phương vẫn không đáp lại nửa lời.

Tính sổ, với những đứa trẻ như Devin, đơn giản là đền lại, đền gấp đôi.

Nhưng với những ai đã tuyệt tình với đời, Rei sẽ chọn cách xử cùng diệt gọn để trừ họa.

Bởi cậu ta biết rằng bọn chúng sẽ quay lại đòi gấp bốn, hoặc nhiều hơn nữa.

Chó cùng rứt giậu sao? Suy nghĩ của Rei đáng sợ thật.

Nhưng thật sự thì, ngoài cách này ra, chúng ta chẳng còn con đường nào khác để đi nữa.

Thật sự hi vọng là chúng ta có thể tìm sự giúp đỡ, chứ không phải tự cứu chính mình như lúc này.

Devin thở dài, cậu nhớ lại khoảnh khắc lão Morran Languish xông vào đây. Vẻ mặt của ông ta lúc đấy quả thật chẳng khác một tên phản diện mà lũ trẻ thấy trong phim ảnh.

Nhân vật trong phim đơn giản, dễ hiểu. Những ảnh hưởng của phim đã phần nào tác động lên cách nhìn nhận của đám trẻ rằng, trừng trị họ sẽ mang lại kết thúc tốt đẹp nhất.

Phim cho trẻ con mà, không thể truyền đạt được gì quá cao siêu như hoàn lương, nguyên do, và cơ hội.

Bởi thế nên khi chuyện đó xảy ra ngoài đời, điều đầu tiên mà Devin làm là vô thức gọi kiếm ra chiến đấu.

Nhưng khi không làm thế, vậy thì còn cách nào khác?

Làm anh hùng ngoài đời thì phải làm gì trong tình cảnh như thế này?

“…”

Một thời gian ngắn trôi qua. Chẳng một ai nói gì. Chỉ có gió lạnh từ cửa sổ thổi nhẹ vào phòng trong.

“...Có chuyện này anh phải giải quyết.” Cậu nhóc đứng thẳng dậy, quay lại nhìn tấm chăn bông.

Có ngồi ủ rũ ở đây cũng chẳng để làm gì.

Chi bằng, chủ động làm những việc mình cho là có thể.

Bằng sức mạnh tinh linh này, biết đâu mình có thể giúp đỡ được em ấy.

Ngay khi Devin kéo cửa ra, tiếng gọi cậu từ bên trong vang đến, “Anh… đi đến nhà Languish?”

Đáp lại, cậu nhóc mỉm cười.

“Bọn họ nhắm đến anh, tất nhiên anh phải đi. Và Agano cũng nên như thế. Ông ta bỏ em thì em cũng không cần lo cho ông ta nữa.”

Lời lẽ đó không biết có thuyết phục được không. Nhưng dù vậy...

...sự im lặng lúc này không phải là đáp án, nhưng khoảng trầm có lẽ cần thiết nhất bây giờ.

Bởi thế, Devin rời đi, không đợi cô bé đáp lại.

Mình cũng muốn bảo vệ nơi này. Đây là việc nên làm.

Nhìn qua cửa sổ tầng hai, Devin trông thấy bóng người bước vội ra bãi đỗ xe nhỏ ở góc tu viện. Liền lập tức, cậu nhóc nhảy qua cửa sổ, lần lượt đáp xuống mái che nắng bằng gạch, mái tôn bên xuống và bãi cỏ.

Khi Rei cầm lên chiếc mũ bảo hiểm, cậu bị giọng nói của Devin gọi lại.

“Rei.” Devin nhìn cậu bằng ánh mắt nghiêm túc đến lạ. Rei nhìn cậu bé, rồi cũng hơi bất ngờ với lời nói tiếp, “Cho em đi cùng với anh.”

“Này, đi cùng là đi đâu? Anh có việc phải làm—”

“Không phải Rei định đến nhà của lão Morran sao?”

Trông thấy Rei đứng chưng hửng ra, không nói gì, Devin tiếp tục.

“Nếu Rei không làm gì được bọn họ thì ít nhất, em sẽ thỏa thuận với bọn họ.”

“Biết là nhóc có tinh linh, nhưng nhóc là mục tiêu của bọn chúng...”

“Tức là bọn họ sẽ không làm hại, đúng không? Vả lại, đây là vì Agano chứ em không phải vấn đề.” Devin nhìn thẳng vào đôi mắt của Rei bằng ánh mắt kiên định. Cậu nhóc không chỉ chịu ảnh hưởng từ hình tượng anh hùng mà còn từ một người anh cả. Bởi vì đó là trách nhiệm của mình, một người anh cả của bọn chúng.

Rei muốn ủng hộ tinh thần chiến đấu vì người khác của Devin, nhưng thứ mà họ đối đầu là cả một tập đoàn. Rei không nên đưa Devin vào hang ổ của bọn chúng được.

“Rei. Rei-nii. Coi như là em cầu xin anh đi. Ít ra, Agano cũng phải có được câu trả lời.”

“…”

“Dù có từ chối, em vẫn sẽ tự mình đi tới đó.”

“Thằng nhóc này.”Rei ôm chiếc mũ bảo hiểm bên hông, lòng hơi khó chịu.

Nhưng từ góc nhìn của một người đã mười tám tuổi, trải qua nhiều năm khó khăn của Tu viện cho đến bây giờ, suy nghĩ của cậu ta trở nên rối bời.

Nếu là mình của ngày trước kia, mình sẽ ngồi ru rú trong tu viện này, đợi cho Tu viện bị tháo dỡ, như cái cách mình nhìn hai người họ rời đi hay không?

“Thôi được rồi.” Nghe thấy Rei nói thế, Devin mỉm cười. Nét mặt không hào hứng như những ngày bình thường. “Nhưng nếu có bất trắc, nhóc buộc phải nghe anh. Hiểu chưa?”

“Không thành vấn đề.” Devin nói thế. Có thể một đứa nhóc như Devin sẽ gặp nguy hiểm, nhưng nếu cậu đi với Rei, cậu có thể bảo đảm sự an toàn tối thiểu, miễn sao cậu nhóc nghe lời mình à được.

Còn tốt hơn là để cho thằng nhóc tự mình giải quyết vấn đề. Tính cách thẳng thắn, bất tuân lời ai của cậu nhóc đôi khi khiến cho cậu phải lo lắng. Một khi nó đã quyết thì có nói gì cũng không nghe.

Devin tháo bỏ chiếc hộp sau xe, đội chiếc mũ bảo hiểm mà cậu được Rei tặng để dùng, sau đó nhảy lên xe ngồi. Chiếc xe rồ lên, lăn bánh ra khỏi cổng, rồi lao vút đến khu quận hai.

Hình tượng anh hùng không thể áp dụng trong thực tại được đâu.

...

•••••

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!