Hồi 1: Rừng Vô Danh

Chương 11: Thành Phố Giấc Mơ

Chương 11: Thành Phố Giấc Mơ

Giấc mơ? Angel có hơi không hiểu lời Cinzia nói, một thành phố như thế này có tồn tại ư? Cô đau đớn không thể tận mắt ra ngoài để nhìn, không biết mình có thể làm được gì nữa hay không, cô bé cảm thấy bất lực đến cùng cực, có lẽ đây là lần đầu tiên cô để trí tò mò bị đánh bại bởi hoàn cảnh.

Cinzia kê cho Angel một vài đơn thuốc, những đơn thuốc này cô được phép đọc qua nhưng có vài loại dược liệu kỳ lạ mà cô chưa từng biết đến, do đó khi thấy chúng và không hiểu chúng, việc đầu tiên cô gái nhỏ làm là tự trách mình kiến thức của chính bản thân cô thật nông cạn.

Cả tuần trôi qua, cô bé chỉ nằm trên giường và uống những bát thuốc do Cinzia pha, Angel đôi khi đã từng nghĩ rằng liệu người phụ nữ này có đáng tin hay không, cô có phần hơi thấy nghi ngờ việc bản thân mình không thể khoẻ lại nhanh chóng mặc có các vết thương không quá nghiêm trọng và với cơ thể kỳ lạ của cô, Angel cứ nghĩ mình đã phục hồi rất nhanh mới phải. 

Bát thuốc đắng dựa trên những nguyên liệu không rõ nguồn gốc và cô cũng không rõ nguyên liệu có trong bát thuốc có thể làm gì cô, nhưng cô vẫn uống, cô nghĩ rằng việc này được gọi là “lòng tin”, khi cô tin tưởng ai đó, cô có thể buông lỏng cảnh giác đi và mặc cho họ làm điều gì đó với mình. Nghe ngốc nghếch thật, Angel cũng đã từng tự hỏi điều gì khác ở sự tin tưởng và sự cả tin, cô không đoán được, cũng không nghĩ ra.

Tới ngày thứ năm của tuần thứ hai sau khi cô nằm liệt giường, Angel đã có thể bắt đầu đi lại được, nhưng do lâu quá không di chuyển, cô phải bắt đầu tập đi lại. Trong thời gian tập lại các bài tập vật lý trị liệu, Angel cũng biết được công việc của Cinzia. Cinzia Buonasera là tên đầy đủ của người con gái tốt bụng ấy, cô ấy là một bác sĩ của Santiago Migacia, nơi Angel ở là một trong số các căn phòng trị liệu tại phòng khám nhỏ của cô ấy. Cinzia thật sự rất tốt, cô ấy dễ thương theo một cách riêng và dịu dàng theo một cách riêng. Angel đã có thể di chuyển lại đàng hoàng sau gần hai tuần dưỡng thương, các vết thương đó có vẻ nặng hơn cô nghĩ rất nhiều, đúng hơn phải nói rằng cô đã quá coi thường chúng.

Angel cầm lại cây đàn vĩ cầm, ngón tay cô vẫn còn hơi run nhưng cảm giác đó đã trở lại, cảm giác thân thuộc khi ngón tay cô đặt vào vĩ, đầu cô tựa vào đàn, âm thanh run run của âm thanh cây đàn Virtuoso Prodezza mà mẹ đã làm cho cô, nó khiến cô nhớ về người mẹ, khiến cô nhớ về cái ngày đó. Angel buông đàn, cô sờ nhẹ lên má của mình và khoé mắt… cô đã nghĩ có gì đó sẽ rơi xuống khi cô nghĩ về mẹ, khi cô nhớ về người đã nuôi dưỡng và dạy dỗ cô, nhưng cô lại không thể khóc, nhưng ở giây phút khi cô nhớ về nàng Helena, đôi mắt này của cô đã cảm nhận được điều gì đó rất lạ, một cảm giác mà cô chưa từng cảm thấy trước đây, chỉ là, cô lại thất vọng khi đó không phải nước mắt.

Buồn thì phải khóc, vui thì phải cười, hạnh phúc thì phải thể hiện, giận dữ thì phải căm phẫn.

Angel hiểu nhưng sao nó quá khó khăn với cô.

Cuối cùng, lần đầu tiên cô đã có thể bước qua ngoài con phố đó, ngắm nhìn Santiago Migacia một lần trong đời.

Khung cảnh thành phố lập tức làm cô choáng ngợp, kinh ngạc đến không tưởng tượng được. 

Có một dòng sông đang chảy từ bầu trời. Những ánh mây trắng bồng bềnh trên kia lại có những bóng người đang ngồi trên đó. Với kiểu kiến trúc thành phố, nó là sự pha trộn đầy kỳ lạ của hiện đại và cổ kính, những tòa tháp, tòa nhà lơ lửng ngay trên không trung, cả một tháp đồng hồ gãy đôi lại đang trôi giữa khoảng không gian rộng lớn. Mặt hồ kia giống như khoảng không vô tận và thành phố này đang được treo lơ lửng giữa một vùng không có đất liền, bồn bể xung quanh đều là hư vô.

Angel nhìn ngắm phía trên, ở đó, có những người cưỡi chổi bay giống như phù thủy mà cô đã từng thấy trong sách, cô đi đến lan can và trông thấy những con chim đang bay bên dưới lòng hồ trống rỗng, điều kỳ lạ nhất là những con chim đó giống như được tạo ra bởi mây hơn là xác thịt thật sự.

Thế giới này điên rồ theo một cách riêng.

“Xin chào, cô là người mới đấy à?”

Một người đàn ông kỳ quặc với cơ thể gù, cái đầu được làm bằng một thiết bị hình hộp, tay chân ông ta lều khều với lưng mọc ra những sợi dây dài được làm bằng kim loại.

Angel nhìn ông ấy, cô không ngạc nhiên mấy trước tạo hình quái dị của ông ta nhưng cũng không thể nói rằng cô không bận tâm tới nó.

“Xin hỏi, ông là…?”

“Ta? Ta là đầu vô tuyến, ta chưa từng thấy ai giống con người bình thường ở đây hết, cô không có đuôi, không có sừng… không phải thuật sĩ, không có tai dài, cô bé, cô là con người à?”

Con người? Angel không biết mình có thể thừa nhận bản thân là một con người hay không, có lẽ, nhưng hiện tại để thừa nhận điều đó là quá sớm. Cô lắc đầu, cái lắc đầu đó đủ để cho gã đàn ông có cái đầu hình hộp này thất vọng rõ rệt, cô cảm thấy điều đó bằng trực giác hơn là quan sát. Ông ta quay người, lết cái thân thể gù gập của mình, lê lết cái áo trắng dài che hết cả chân của ông đi chỗ khác kèm theo câu nói đầy khó hiểu:

“Ta cứ nghĩ mình sẽ có thêm Umesia.”

Lão rời đi trong sự nuối tiếc đầy kỳ lạ mà chính Angel càng lúc càng không thể hiểu được, và nó khiến cô bị thôi thúc, một sự thôi thúc kỳ lạ để bước vào thế giới này. Cô chạy thẳng đi đến quảng trường nơi Cinzia nói với cô rằng nhện của cô đang ở đó, nó đang được đặt ở khu vực lưu trữ ở quảng trường chờ nhận chủ nhân. Angel không hiểu vì sao lại có cái khu nghe kỳ quặc đến thế, cái nơi này điên hết rồi. Cô đến quảng trường, ở đó có một bảng lớn bằng đá, trên bia đá có những tấm kính đặt một vài sinh vật ở bên trong, có vài sinh vật như chim còn sống, một con chim bằng xác thịt thật chứ không phải mây, vài động vật khác nhưng hầu như đều là những sinh vật tồn tại “sự sống”. Cô không đọc được văn tự được khắc trên bia đá kia nhưng cô đoán rằng có thể nó ghi tên của nơi này, một suy đoán ngẫu nhiên và cũng không có cơ sở nào cả.

Angel đã tìm thấy nhện con, cô ngạc nhiên một chút khi con nhện đó giờ đã to hơn, nó bằng bàn tay của một người đàn ông trưởng thành, cơ thể nó mang một màu đen rất đặc trưng của lũ nhện ở trong góc tối, nhưng kích thước đó… thật bất thường.

Có hàng rào xung quanh bia đá, đó là các hàng rào bằng dây đỏ, Angel nhận ra dây đỏ này được làm bằng lửa, khi cô càng lại gần và suýt chạm vào nó, cô cảm thấy một lượng nhiệt khổng lồ ập vào người như muốn thiêu cháy cô. Phép thuật ư? Cô không hiểu được thứ này nhưng nó cũng không làm cô khó khăn được, Angel định nhảy hẳn vào bên trong để đến mở lồng cho nhện con. 

“Này cô bé, em muốn tìm gì?”

Một người đàn ông ăn mặc cực kỳ lịch thiệp với áo vest đen có đuôi tôm, áo sơ mi trắng cùng viên ngọc trai được đính ở cổ, chỉ là… đầu của anh ta lại là một bông hoa hồng, không có mắt, bàn tay là thân của hoa hồng đan lại với nhau mà thành, Angel thậm chí có thể thấy được gai nhọn nhô ra từ tay của anh ta.

Angel chỉ về phía nhện đang bị nhốt lại, anh ta gật đầu tỏ vẻ hiểu. Người đàn ông có cái đầu hoa đưa tay về phía con nhện, hai bàn tay của anh dâng lên, từ đó, bia đá bỗng bắt đầu mở kính ở buồng nhện con bị nhốt, nhện con bị lực kéo vô hình bay về phía của anh ấy, rồi đáp lên tay của anh chàng. Anh chàng đưa nhện đến trước cô bé, Angel nhận lấy bằng cả hai tay, nhện con vừa nhận được chủ liền vui vẻ trèo lên đầu Angel như mọi khi.

“Em cẩn thận đấy, bảo vệ tốt nhện con, các cư dân ở đây không thân thiện lắm với nhóc này đâu.”

“Họ ghét nhện à?”

“À không, không phải, họ sẽ nhắm đến Umesia của nhóc này đấy, đừng để họ cướp được, hiểu chưa?”

Anh ta quay người trở về lại vị trí đứng của mình, khi này, Angel bắt đầu nhận ra rằng những người xung quanh đều đã có ít nhiều chú ý đến cô. Quái lạ thật, họ chú ý gì ở cô cơ chứ. Con người ở đây cô thấy không thực sự là con người, họ giống con người nhưng có vài bộ phận bị biến dị, bị méo mó, có khi bản thân họ cũng không phải là con người, cô còn thấy cả một cái máy cát xét đang bay lơ lửng và biết nói chuyện ở đằng xa chung với đám nhóc là thằn lằn đứng bằng hai chân. 

Angel đi đến một nhà hàng, một nhà hàng theo phong cách đơn giản và có phần quý tộc, cô đã từng thấy kiểu nhà hàng này trong một vài trang ảnh chụp của các nhà báo khi họ đi ngang qua Renoncer và dán chúng lên các bản cáo thị. Cô bước vào bên trong, tiếng ồn ào lập tức khiến cô giật nảy mình, ở trong quán ăn là đủ các thể loại người, đúng hơn là đủ thể loại vật, họ ăn uống, ồn ào, quát tháo, không hề hợp với phong cách trang trọng ở nơi đây chút nào.

Angel đến quầy, cô ngồi xuống và nhện con cũng bò xuống vai của cô, cô nhìn hai bàn tay đang lơ lửng trên không trung, cô không biết nên xưng hô thế nào nữa, anh hay chị? Angel bó tay, cô cười gượng lên nụ cười rồi sau đó hỏi.

“Cho em hỏi… quán mình có món gì ạ?”

Bỗng dưng Angel nghe được một giọng nói, cô nghe được âm thanh đó phát ra trong đầu của mình.

“Xin chào đến với quán ăn mộng mị, quán bọn anh có vài món ăn em có thể xem qua.”

Một loạt hình ảnh của các món ăn vô cùng ngon miệng xuất hiện trong đầu của Angel. Cô có thể thấy nó, cô có thể xem và đọc chúng như một cuốn thực đơn nhưng cô lại không thể nhìn được nó ở thực tế, cô chỉ có thể thấy chúng khi nhắm mắt lại. Cô nhìn thấy món đó, thịt xiên nướng mật ong cùng gà giòn, cô mở mắt ra và món ăn từ lúc nào đã ở trên bàn của cô. Cô nhìn sang bên cạnh, món ăn của nhện cũng đã có, ở trên bàn là một dĩa thịt phải to hơn cả người của nó.

“A khoan đã! Em khôn-”

“Không cần tiền đâu,” Đôi bàn tay lơ lửng vỗ nhẹ vào đầu Angel, “em nghĩ trong giấc mơ thì bọn anh cần tiền để làm gì chứ? Cứ ăn thoải mái đi.”

Angel không tin được, có quá nhiều thứ khó tin khiến cô không thể không nghi ngờ, nhưng món ăn trước mắt quá hấp dẫn khiến cô cũng không kiềm lòng được mà ăn thử một miếng. Hương vị đó thật phi thường, Khi xiên thịt vừa chạm môi, thứ đầu tiên cô cảm nhận được lại không phải là vị, mà là mùi hương. Một làn khói gỗ thoảng nhẹ hòa quyện mật ong cháy caramel, ngọt nồng ấm áp như ánh nắng cuối chiều rơi xuống vỉ nướng.

Lớp mật ong đã se lại thành lớp màng mỏng giòn tan, vàng rực phủ trên xiên thịt, cô cắn nhẹ vào đó, một tiếng “rắc” nhỏ vang lên của lớp mật ong vỡ ra, ngay lập tức tan ra thứ ngọt thanh thoát xen chút khói và vị mặn dịu của gia vị. Ngọt không gắt, mà sâu, tròn, như thể mật ong đã thấm vào từng thớ thịt, ôm lấy từng vân thịt của xiên nướng.

Tới phần gà giòn, Bên trong lớp vỏ ngoài vàng óng ấy là thịt gà giòn rụm, nóng hổi, từng thớ thịt căng mọng nước, ngoài giòn tan cháy cạnh, trong lại mềm mượt, ướt át, bung tỏa vị ngọt tự nhiên của gà cùng các loại gia vị. Ngon đến không thể tưởng tượng được, nó đáp ứng hoàn hảo cái cảm giác mà Angel muốn, cứ như thể sự mong đợi của cô như thế nào thì thứ món ăn này lại lập tức có thể đáp ứng cho cô được vậy. 

Nhện con nằm bên đống thịt, cô nhìn nó đang hạnh phúc đến mức ăn điên cuồng, không tưởng tượng được cảm giác của nó sẽ thế nào nữa, cô mỉm cười thật vui vẻ rồi cũng ăn hết phần ăn của mình.

“Thành phố của những giấc mơ à…” 

Cô bé đã ăn xong và cùng người bạn đồng hành của mình bước ra bên ngoài quán ăn, cô nhìn bên ngoài bầu trời đang dần chuyển tối, cột nước từ bầu trời cũng đang bắt đầu tỏa sáng lấp lánh giống như ánh đèn xanh trắng vàng cùng lúc chiếu xuống mặt đường bên dưới, Angel nhìn sang hai bên, có những thứ giống như những ngôi sao đang dần xuất hiện, được thắp lên giống bóng đèn bao quanh lấy thành phố này.

Bong bóng, Angel bất ngờ khi bong bóng bắt đầu xuất hiện xung quanh, những bong bóng mềm mại, cô chạm vào một cái và nó lập tức hóa thành một cây kẹo bông ngọt ngào. Cô cũng chẳng chờ đợi mà nếm thử ngay.

Thứ mây đường tan chảy ngay trên đầu lưỡi, cảm giác cô cảm nhận được thật phi thực tế, khác hẳn với những hương vị cô đã từng thử khi ở Renoncer.

Khi đưa miếng kẹo bông đầu tiên lên miệng, cô không thật sự “cắn”, mà chỉ cần để nó chạm nhẹ vào môi. Ngay lập tức, cả một đám mây đường mỏng manh, xốp xốp tan biến. Không có sức cản, không có tiếng giòn, chỉ có cảm giác như đang hôn một đám mây làm từ đường.

Vị ngọt đến rất nhanh, rất tinh khiết, ngọt của mà không hề gắt, cũng chẳng hề gây ngán, nó khiến người sành ăn như cô mê mẩn ngay tức khắc. Kẹo vô cùng mịn, nó tan ngay tức khắc, để lại lớp đường lỏng ấm áp lan tỏa khắp khoang miệng. Cảm giác ấy giống như có ai đó rắc một lớp đường bột siêu mịn lên tận vòm họng, rồi để hơi thở của cô hòa tan nó dần dần.

“Nhện này… ta nghĩ mình sẽ ở lại cái nơi này một thời gian đấy…”

“Hả? Ta không có mê mấy món ăn ở đây nhé, ta chỉ thấy nơi đây đáng sống thôi.”

Angel cầm kẹo bông, cô tự hỏi rốt cuộc giới hạn mà thế giới giấc mơ này có là gì? Cô thử bước một chân lên, tự ngẫm nghĩ.

“Nếu nơi đây là thành phố giấc mơ, có lẽ nào khi mình muốn…”

Angel bất ngờ đạp được lên không trung, cô đang bước lên không khí, nó khiến cô giật mình đến, cô nhìn nhện con cũng đang bất ngờ không kém, bắt đầu thử nghiệm bước đi và rồi… cô đã có thể bay.

Cô bay lên vòm trời cao kia, chạm thử vào làn nước từ dòng sông bầu trời đang tỏa sáng, nước mát làm ướt bàn tay của cô, xúc giác chân thật này cho cô biết chắc rằng mình đang không mơ, cô thử nếm dòng nước đó. Ngọt! Nó ngọt giống như lon nước có ga vậy, loại nước có ga bình thường cô chỉ được uống khi đi qua nhà thầy giáo dạy nhạc tại Renoncer, tuy không phải thực phẩm hiếm gì nhưng ở Renoncer rất ít có ai mua, một phần do giá cả, cũng không ai chế tạo thử nó, phần còn lại là do nguyên liệu.

Angel cười tủm tỉm, xong cô lại giật mình, cô vừa cười ư? Cười vì hạnh phúc? Cô bé bất ngờ đến không thốt được lời nào. Phải, cô nên ở lại đây một thời gian.

Họ sẽ lấy Umesia của cô. Vậy nên, xin hãy rời đi.

Một giọng nói không ai có thể nghe được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!