Hồi 1: Rừng Vô Danh

Chương 9: Nhện, Mahaz và Hành Trình

Chương 9: Nhện, Mahaz và Hành Trình

“Vậy ý của ngài là… cơn bão xảy ra là do thực thể siêu nhiên tác động?”

Một chàng trai trẻ trung khoảng tầm mười chín tuổi nhìn chằm chằm vào vị linh mục được cử đến cùng mình, hiển nhiên anh ta không tin vào mấy lời mà gã này nói.

Cơn bão đêm qua đã quét sạch toàn bộ khu vực này, từ làng mạc cho đến rừng núi, đó là một cơn bão cấp đại họa, chuyện này thường hiếm khi diễn ra nhưng không phải là không có. Anh nhìn cả khu vực này rồi lại nhìn trong bức ảnh, ở nơi hiện tại, tất cả nơi này cứ như một khu vực bình địa bị san phẳng. 

“Tôi không bao giờ sai về việc này.”

Tydrogon châm điếu thuốc, mắt của ông giờ còn tệ hơn trước, quầng thâm mắt đen ngòm cùng đôi mắt như không còn sức sống. Cả hai người đang đứng trước nhà thờ Varga, nhà thờ mà Helena đã từng làm việc tại đó, giờ đây nơi này cũng chẳng khác gì một mớ phế tích.

Tuy vậy nằm trên mặt đất vẫn là một bộ xương đen, giống như bị thiêu rụi và không bị tàn phá bởi cơn bão cuồng loạn của đêm qua. Cậu trai trẻ cầm cuốn sổ tay lên, viết lại các thông tin cụ thể về sự cố xảy ra ở ngôi làng này, một ngôi làng đã bị hủy diệt bởi cơn bão cấp đại họa không rõ nguyên do. Chắc hẳn anh ta không tin lời của Tydrogon, đó là điều hiển nhiên, anh không nghĩ có thứ thực thể nào có thể đem đến mức độ tai họa như thế này cả.

“Cậu không tin tôi à?”

Chàng trai cười rồi nhìn lại Tydrogon, đôi mắt mang sự thật thà và không hề có chút gì che dấu.

“Đúng vậy, tôi không tin ngài được. Ít nhất là cho đến khi ngài giải thích được thứ thực thể gì làm được điều này.”

Tydrogon nhìn chàng trai, ngây thơ và cũng thật thiếu kiến thức, nhưng ông không trách cậu ta, dù sao thì chính cậu ta và nhiều người cũng không được phép tiếp cận nguồn tri thức này. Bí mật tối kỵ của thần linh.

“Mahaz, cậu có thể ghi nhớ cái tên này.”

Mahaz, cái danh nghe thật lạ và dường như anh chưa từng nghe đến nó. Chàng trai gật đầu ghi chép tường tận lại mọi thứ, bao gồm cả những lời của Tydrogon.

“Thường thì tôi không nghĩ sẽ tồn tại một Mahaz mới xuất hiện, lại là ở thời điểm hiện tại, tại nơi này.”

“Rốt cuộc Mahaz mà ngài nói là gì vậy?”

Tydrogon trầm ngâm, ông ngồi xuống gói ghém lại những mãnh hài cốt của người học trò, khi tay ông chạm đến chúng, lòng ông như thắt lại, như một sợi dây thừng dài siết chặt lấy trái tim ông, bóp nghẹt lấy từng hơi thở của vị giám mục.

“Mahaz là những kẻ phản thần linh,” ông nói khi vẫn đang thu xếp hài cốt của Helena, “chúng là những kẻ phản chúa, khi một Mahaz thức tỉnh, một thảm họa sẽ giáng xuống nơi chúng thực hiện khai sáng, hủy diệt lấy tất cả mọi thứ xung quanh để làm tế vật.”

“Thật hoang đường.”

“Phải, nhưng đã tồn tại ít nhất ba Mahaz trước đó, chúng là ba tông đồ khác nhau của cả ba ác thần khác nhau. Vùng đất bụi, vùng biển câm lặng, thành phố bị chôn vùi. Cậu đã nghe đến những cái tên này bao giờ chưa Landry?”

Anh biết điều này, anh biết những thông tin mà vị giám mục này vừa nói đến. Những địa danh mà Tydrogon nói đến anh đều đã từng đến, chúng là những thành phố tồn tại ở kỳ mạn lục thứ nhất và bị hủy diệt, nguyên do hủy diệt luôn bị giáo hội che dấu, nhưng hiện tại, anh đang được nghe sự thật.

“Từ từ đã nào, ngài nói rằng thực ra có tồn tại các thế lực siêu nhiên và mấy thực thể được gọi là Mahaz kia là nguyên nhân dẫn đến sự tận diệt của các thành phố đó sao?”

Tydrogon chỉ liếc nhìn anh ta một cái rồi tiếp tục công việc của mình. Ông đáp lại với giọng bình thản.

“Đúng vậy, và có lẽ một Mahaz khác lại xuất hiện rồi.”

Cuối cùng khi ông đã thu dọn xong hài cốt của nàng Helena đáng kính, ông bỏ nó vào trong một cái lọ được đúc vô cùng tinh xảo, chỉ là một hộp tro cốt nhưng nó được tạo ra như một hộp kho báu quý giá.

Landry đâu thể tin được chuyện này. Anh là nhà sử học đến từ tổ chức hòa bình, là người có trách nhiệm ghi chép lại trực quan nhất về những sự kiện được yêu cầu. Nhưng đây là một sự kiện siêu nhiên. Đúng là các sự kiện siêu nhiên hay năng lực siêu nhiên không phải là hiếm ở thế giới này, tuy nhiên một việc hệ trọng như thế này làm sao anh dám viết bừa cho được? Đây là thông tin có thể công bố cho thế giới, nếu thế giới biết trên đời tồn tại một cá thể giống như Mahaz, chuyện gì sẽ xảy ra? Không ai biết được, cũng không ai dám nghĩ, đâu phải tự nhiên giáo hội lại ngăn cấm không cho phép cái tên Mahaz được nhắc đến, chỉ là không ngờ Tydrogon lại là người công bố điều đó mà thôi.

“Ngài có muốn nói gì thêm không, về Mahaz.”

“Không, đủ rồi. Hi vọng cậu không nói điều này cho bên ngoài.”

“Nhưng tôi phải đưa thông tin này công bố, ngài biết tôi là gì mà.”

“Tôi hiểu, nhưng cậu hãy nhớ kỹ một điều rằng việc cậu làm có thể khiến một cuộc thập tự chinh diễn ra một lần nữa. Cậu không muốn điều đó phải không?” Tydrogon cất hũ tro cốt vào trong túi bên hông, cái túi như hút cả chiếc hũ vào trong, “hãy làm điều đúng đắn.”

Hai người rời đi trên một cổ xe ngựa lớn, Landry nhìn lại về phía ngôi làng, anh chép lại.

“Ngày 958, Kỳ Mạn Lục thứ tư. Renoncer đã bị hủy diệt bởi một cơn bão cấp độ đại hoạ. Nguyên nhân chính được Tydrogon Arminius nhận định là do một thực thể được gọi là Mahaz khi thức tỉnh tạo ra. Nếu được nói theo hướng cá nhân, có lẽ Mahaz là thực thể dưới hình dạng con người, độ nguy hiểm có thể so sánh với các “Thảm họa tự nhiên” đang bị phong ấn bên dưới các mảng lục địa của thế giới này.”

“Thế giới này không an toàn, kể cả là với bất cứ ai.”

Angel thức giấc trong khu rừng tối đen, cô ngồi dậy và cơn đau nhói lập tức ập đến xâm chiếm khắp cơ thể của cô. Cả người cô đau đến mức muốn chết đi sống lại, ngã khuỵu xuống, đầu óc choáng váng vô cùng.

Cô đoán đây là cái người ta gọi là bệnh, bởi dù gì nó cũng giống với cái lần cô bị sốt và được mẹ chăm sóc. Angel bấu chặt vào nền đất, cố để gượng dậy nhưng không thể, hết sức, cô nằm lăn ra chờ đợi.

Cô không chờ chết, cô chỉ đang chờ một lúc nào đó cơ thể sẽ tự hồi phục lại, giống với cái cách trái tim của cô đã hồi phục sau khi găm cho nó một nhát.

“Đau quá… không còn sức nữa…”

Angel ho liên tục, cô ho ra máu, quần áo thì nhuộm một màu bùn đất, đầu tóc thì lộn xộn, chỉ có cây đàn vĩ cầm là còn nguyên không xây xước gì. Cô không nhớ mình làm cách nào nhưng cô chỉ thấy may vì nó không bị sao.

Cô nhìn bàn tay mình, nó trầy xước, máu thịt bê bết và không có dấu hiệu lành lại. Một cô bé mười ba tuổi có thể làm gì với cái thân xác này? Thường chỉ có một kết cục là cái chết, nhưng Angel không muốn thế, cô còn muốn sống để tiếp tục hành trình. 

Cầm lấy túi hành lý, cô cố hết sức gượng dậy mặc cho các vết thương trên người cùng từng thớ cơ bắp khắp người cô đang gào thét như sắp bị xé toạc ra. Từng bước đi về phía một cái cây, Angel dựa lưng vào đó mà nghỉ ngơi. Cô nhìn lên bầu trời xanh kia, một bầu trời đẹp thật đẹp, một bầu trời với những ánh mây xanh đầy tự do. Cô nhắm mắt lại, đầu óc cũng được thư giãn hơn, rồi dần dần cô cũng chìm vào giấc ngủ.

Nhưng giấc ngủ đó kết thúc rất nhanh, cứ như rằng giấc ngủ đó không hề bắt đầu, tuy vậy cô vẫn cảm thấy đầu óc mình nhẹ đi, đôi mắt cũng không còn mỏi nửa. Angel không mơ, cô chưa từng có một giấc mơ nào trong đời. Cô đã nghĩ ai cũng vậy cho đến khi cô thấy và nghe những người khác khi họ kể về những giấc mơ của họ. Cô đã nghĩ có phải mình khác người hay không, có phải mình không phải con người hay không? Nhưng có lẽ cũng không còn quan trọng nữa, cô hiểu, không có gì khác biệt giữa cô và con người, vì những gì con người có mà cô không có, cô đang trên đường tìm kiếm những thứ mà cô không có, cô đang trở thành con người.

Angel ném hòn đá ra giữa nắng, nhìn lên mặt trời cao trên kia, cô nhìn thật kỹ đến mức hai mắt nheo lại và rồi xác định hòn đá đó không hề có bóng, cũng có nghĩa hiện tại là khoảng tầm giữa trưa. Cô bò đến mấy nơi có vài cành cây chắc chắn, xé toạc bộ đồ mình đang mặc trên người và lấy bộ đồ khác trong chiếc vali màu nâu ra thay. Cô dùng bộ đồ mình vừa xé thành các mảnh vải dài đó cột những cành cây cứng vào chân và tay, để cho cả tay và chân cô có thể luôn thẳng tắp. Sau khi xong, cô chỉ chừa lại một chân và một tay để di chuyển, cố gắng dựa vào thân cây và đứng dậy.

“Mình đáng ra nên học hành chăm chỉ hơn.” Cô cảm khái trước cái phát minh như cái nạng nhưng ngớ ngẩn của mình.

Cô có thể di chuyển được, nhưng nó khá khó khăn và bất tiện vô cùng. Bỗng cô nghe thấy tiếng gì đó, có thứ gì đó bò lên người của cô, Angel quay sang nhìn thì đó là con nhện nhỏ đã rời khỏi nhà cùng cô, nó bò lên vai cô, và rồi nhìn cô một cái.

“Cậu vô dụng quá nhện ạ, không giúp được gì cho tui hết.”

Cô than thở nhưng lại chẳng hề có ý đó, có lẽ chỉ là ý muốn trêu chọc, thế nhưng con nhện như hiểu tiếng người, nó tức tối dơ hai chân lên làm điệu bộ giống như giận dữ lắm. Nó nhảy xuống bên dưới, bò đến gần chiếc đàn vĩ cầm.

Angel nghiêng đầu không hiểu nó đang làm gì, nhưng con nhện đó đã đưa cái tay như yêu cầu cô quay lưng lại, cô cũng làm theo mà không nghĩ ngợi gì cả.

Con nhện nhảy lên, từ mông nó bắn ra sợi tơ nhện mỏng nhưng vô cùng đặc biệt. Khi sợi tơ bám vào chiếc vĩ cầm, nó như được kết dính lại với nhau. Ngày sau đó, nó nhìn Angel, như đã thành thục việc này từ trước, nó lập tức kéo chiếc đàn bay đến gắn chặt vào lưng của cô, khiến cô đeo đàn lên nhưng không hề cảm thấy nặng nề ở vai bởi giờ cái lưng cô mới là thứ chịu thiệt.

Nhện nhảy lên vai cô, hai chân chống nạnh cứ như đang bắt chước cái điệu bộ tự hào đầy tự luyến của Helena trước kia.

“Được rồi, tôi sẽ rút lại lời nói được chưa, cậu tuyệt lắm nhện nhỏ à.”

Cô từng bước lê vào trong rừng sâu dù không biết đây là đâu, nhưng nếu tiếp tục đi, có lẽ cô sẽ thoát ra được khỏi nơi này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!