Hồi 1: Rừng Vô Danh

Chương 10: Phía Sau Khu Rừng

Chương 10: Phía Sau Khu Rừng

Khu rừng này tối đen như mực, đến mức càng đi sâu vào cô càng không thấy được gì khác ngoài một màu đen, cứ như rằng thế giới này đã bắt đầu chìm vào bóng đêm kể từ khi cô bước vào khu rừng này.

Đôi mắt của Angel dần dần đã không thể nhìn thấy được gì nữa, dù ban đầu vốn cũng là buổi sáng nhưng giờ đây mọi thứ càng lúc càng tối hơn, đến mức mắt cô dù vẫn mở nhưng cô thấy mình không khác gì vẫn đang nhắm, cứ như kẻ mù đi trong màn đêm. Cô đáng ra không nên tiến vào nơi này, thật ngu xuẩn, cô không hề biết đây là đâu nhưng vẫn dám tiến thẳng đến nơi này, không hiểu ai đã cho cô lá gan đó, hoặc cũng có thể do bản thân cô cũng không biết sợ nên chuyện này có thể coi là chuyện thường tình

Với đôi mắt đã mù lòa, cô cố tìm kiếm một điểm tựa cho mình nhưng không thể, để rồi cô vấp ngã bởi một thứ gì đó giống như một nhành cây, một cái rễ cây lớn trồi lên khỏi mặt đất. Cô tiếp tục đứng dậy và đi, nhưng càng bước đi cơ thể cô càng gào thét hơn, nó đau lắm rồi, cô biết điều đó, nếu bây giờ cô nhìn lại chính mình, có lẽ cô sẽ nhận ra mình đang tự giết chính mình, nhưng biết sao được đây khi cô có còn thấy gì nữa đâu?

Cô không cảm thấy sợ hãi, cũng không cảm thấy bất cứ cảm xúc lắng đọng nào trong trái tim mình cả, thật vô hồn, thật máy móc. Trái tim gỗ... Khi lạc trong màn đêm này, cô bắt đầu nhớ lại về cái đêm định mệnh đó, cái ngày cô phát hiện ra sự khác thường của chính mình. Trái tim gỗ đó là gì? Tại sao cô có thể sống với thứ đó? Liệu cô, Angel Enafiz có phải con người

Chân cô đạp lên cỏ, cô cảm nhận được nó, có lẽ là cỏ ẩm. Giày của cô bị ướt khi đạp lên chúng, cỏ ướt lắm, nó có lẽ cũng chịu trận mưa đêm qua. Angel chạm tay xuống nền đất, đất mềm và ướt nhưng không nhão, cô đoán mình đang tiến đến đầm lầy, có lẽ cô nên quay lại, nghĩ thế, Angel liền lập tức đặt tay thẳng về phía trước, cố định người lại để không lạc phương hướng. Cô vặn người ra đằng sau, tay lập tức chạm về phía sau, hoàn hảo, dù không thấy gì nhưng cô chắc chắn mình đã quay về phía sau mà không nhầm lẫn

Một vài mẹo vặt có thể giúp cô, nhưng nếu cứ tiếp tục đi trong trạng thái mù loà này thực sự không ổn chút nào. Cái nạng bằng cây củi của cô cũng đang sắp không chịu được nữa, cô có cảm giác như thứ này có thể gãy bất cứ lúc nào

Angel tiếp tục bước đi, bước chân giờ đã dần nhẹ hơn, cảm giác đau nhưng cũng được giảm bớt đi nhiều phần, chỉ là cô không biết rằng đây là do cô đang hồi phục hay cơn đau đã khiến cô bắt đầu tê dại và mất cảm giác đau. Vết thương của cơn bão hôm đó thật khủng khiếp, Angel không thể quên được cảnh tượng cô thấy trước khi rời khỏi nơi đó.

Một vòi rồng, một vòi rồng đang tiến đến Renoncer từ đằng xa xăm, cô chỉ có thể thấy nó nhờ vào việc vị trí cô đang đứng cao hơn rất nhiều so với các khu vực khác, cô có thể thấy thảm họa đang đến với ngôi làng ấy, có thể thấy được tương lai nơi cả ngôi làng thanh bình cô gọi là quê hương đó bị hủy diệt hoàn toàn

Nhưng cô đã không cứu họ, cô đã mặc kệ họ mà rời đi, rời đi một mình, không cảnh báo, không cứu bất cứ ai. Cô đã không làm điều mà cô nên làm, cô đã không làm điều mà cô hiểu đó là đúng đắn, tất cả chỉ vì một điều... Cô đã tin rằng mình không thể kịp cứu bất cứ ai, cô tin rằng mình không có khả năng cứu được bất cứ ai, do đó cô đã ưu tiên chính bản thân mình.

Đó liệu có phải là điều một con người sẽ làm?

Angel không biết, có lẽ sẽ có người nói cô ích kỷ, có lẽ như vậy, nhưng có phải chăng vì cô đã sinh ra thứ cảm xúc đầu tiên hay không? Cảm xúc của sự ích kỷ và cá nhân?

...

"Này, em gì ơi?"

Angel mơ màng mở mắt, ánh sáng chiếu thẳng vào trong đôi mắt của cô khiến cô cứ tưởng suýt nữa mình mù đến nơi, cô liếc nhìn xung quanh, một gian phòng ngủ nhỏ cũ kỹ, cô nhìn quanh với đôi mắt mệt mỏi vô cùng, hai mí mắt nặng trĩu muốn sụp xuống nhưng lại không thể. Cô cố ngồi dậy nhưng những cơn đau cơ khiến cô không thể đứng lên, nhìn chiếc chăn ấm màu đỏ hung rồi lại nhìn cảnh sắc cũng quanh, cô đoán đây là nhà của một nông dân nào đó.

 

Angel không làm được gì ngoài nằm một chỗ quan sát, cổ họng cô khô khốc và không thể nói được gì, cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực hơn lúc này, cô không thể làm gì cả, không thể di chuyển và cũng không thể tiếp tục đứng lên. Angel tìm kiếm giọng nói, cái giọng nói đã đánh thức cô lúc nãy, nhưng cô không thấy người đã nói đâu, thật lạ, có lẽ đó chỉ là giấc mơ của cô.

Cánh cửa bỗng kêu lên một tiếng rất dài, rất u ám, tiếng két vang lên làm đầu óc cô tỉnh táo hơn bao giờ hết, cô lén nhìn về phía cửa, từ đó, một người phụ nữ với mái tóc nâu dài bước vào, cô ấy giống một thôn nữ dễ mến, một người xinh đẹp, dáng người thấp, cầm theo một cái giỏ đan cũ màu cánh gián. Cô nhìn vào nhà và thấy Angel động đậy, cô vui mừng chạy đến bên cạnh cô.

"Em tỉnh rồi sao cô bé?"

Angel nhìn vào mắt cô gái này, cô ấy không có một chút ác ý gì trong đó cả, là sự thuần khiết, là sự chính trực của một con người, cô được cô ấy đỡ ngồi dậy, Angel nhìn cô ấy, muốn nói nhưng họng không thể phát ra lời nào, cô gái đó vội lục trong cái giỏ trên tay, lấy ra một bình nước và đưa cho Angel.

Cô uống một hơi cạn cả bình, thở hắt ra một hơi dài, cảm giác cổ họng được chữa lành dần dần, cơn đau rát cũng dần dịu đi rất nhanh. Một lúc sau, Angel đã có thể nói được, cô cúi đầu trước cô gái thôn nữ kia.

“Em cảm ơn chị, chị tên là gì?”

Cô ấy đi đến chiếc ghế ở bàn ăn, nhẹ nhàng kéo nó đến gần xuống Angel rồi ngồi xuống. Cô đáp lại cô bé.

“Tên chị là Cinzia, còn em?”

“Em là Angel Enafiz.”

Cinzia nhìn Angel, các vết thương trên người của Angel đều được cô băng bó cho, tuy vậy tốc độ hồi phục kỳ lạ của Angel khiến cho cô vô cùng chú ý. Cũng bởi, chưa đến hai ngày kể từ lúc Cinzia đưa cô bé đến đây, các vết thương như gãy xương, chấn thương và vết bầm đều lành với một tốc độ không tưởng tượng được, đến hôm nay đã có thể cử động như bình thường, không thể không nghi ngờ thân phận của cô bé này. Cinzia dò hỏi.

“Thế… Angel, em đến từ đâu?”

Angel không nghĩ ngợi gì liền đáp.

“Em đến từ Renoncer.”

“Renoncer? Ồ! Ồ! Thị trấn đó ư?”

“Chị biết nơi đó à?”

Angel không đoán được những gì Cinzia nghĩ, tuy cô ấy không có ý xấu với cô nhưng sao cô thấy cô ấy có gì đó rất đặc biệt, một cảm giác mà cô chưa từng biết đến. Cô chăm chú quan sát biểu cảm của Cinzia, cô nghĩ có thể biểu cảm hoặc thái độ, hoặc chí ít là bất cứ thứ gì mà Cinzia thể hiện sẽ giúp cô hiểu về con người này.

“Renoncer đã bị hủy diệt.”

Lời của Cinzia làm Angel khựng người lại, cô như chết chân tại chỗ khi nghe rõ điều đó. Cô đã thấy cơn bão trong bóng đêm, cô đã thấy mọi thứ mà cô đã định để nó chôn vùi trong màn đêm của tâm trí, cô đã thấy sự ích kỷ của mình đã giết chết vô số người. Nhưng nếu cô quay lại để cứu họ, chuyện có thay đổi hay không? Cô không biết, cũng không thể tưởng tượng được điều đó. Angel không có trí tưởng tượng, hoặc ít nhất là cô nghĩ vậy. Một trí tưởng tượng cá nhân cho những thứ mộng mơ là thứ cô không có, cô nghĩ, sự thực tế mà cô luôn cho là ưu tiên đã bóp chết điều này. Angel có thể tưởng tượng, nhưng những sự tưởng tượng đó, cô thấy nó giống một cách suy nghĩ theo Logic khô khan hơn là những mơ mộng.

Cô không cứu được ai, cũng đã từ chối cứu bất cứ ai, thật ngu xuẩn. Cơn bão đó có lẽ không đơn giản như cô nghĩ, hoặc cô đã đoán được điều đó nhưng vẫn làm ngơ. Một cảm giác lạ bắt đầu xuất hiện trong lòng Angel, cô sờ lên ngực mình, cảm giác đó thật khó chịu, thật day dứt, trái tim của cô cứ như đang bị tra tấn từ từ trong một chất độc.

Cinzia chống cằm, cô chăm chú quan sát cô bé này, cô biết đứa trẻ này có điều gì đó kỳ lạ, nhưng sự kỳ lạ của Angel càng khiến cho cô nghi hoặc nhiều hơn. Angel không cảm thấy gì cả, cái cảm xúc cô đang theo dõi được từ cô bé chỉ giống như một cái gì đó của sự hối hận mơ hồ không rõ ràng. Tại sao cô bé lại hối hận? Chính Cinzia cũng không biết, cô không đoán được lý do Angel ở đây và tiến vào rừng đen.

“Em không giống Thuật Sĩ, em là gì vậy, Angel?”

Angel ngẩng đầu lên, Thuật sĩ? Cô chưa từng nghe về khái niệm này trước đây. Cinzia nhìn phản ứng đó, cô đã đoán đúng việc Angel không phải Thuật sĩ, cô gật đầu cảm thán nhẹ, sau đó liền đưa tay ra kiểm tra các vết thương đã băng bó cho cô bé. Khi tấm băng được tháo dần ra, những vết thương trên đó đã lành, các vết thương nặng ngoài da cũng đã không còn, chỉ còn các vết bầm tím chưa lành mà thôi.

“Em bị thương bên trong, các vết đó sẽ không lành nhanh được như ngoài da, em không giống con người bình thường, không phải thuật sĩ… chà, em là gì đây cô bé?”

Angel cũng lắc đầu, cô đáp.

“Em không biết, em là thứ gì vậy?” Cô dùng tay chạm vào thành giường, cố nhấc cơ thể của mình lên, nhưng hai chân vô lực, không thể làm được gì.

“Em chưa di chuyển được đâu, tuy em hồi phục rất nhanh nhưng càng cố gắng, các thớ cơ bắp trong em sẽ tiếp tục bị xé ra, cơn đau sẽ tiếp tục mãi mà thôi. Nằm yên đi.”

Cô gật đầu, sau đó nằm xuống giường, để cho cơ thể dần dần bình phục lại, xong, cô nhìn về phía cây đàn của mình ở góc phòng… nó đã được bỏ trong bao đàn cẩn thận, nằm gọn ở đó như được đặt rất cẩn thận, nhưng cô nhận ra gì đó, con nhện đâu rồi? Angel cố tìm kiếm hình bóng con nhện cưng của mình nhưng cô chẳng thấy gì cả, căn phòng tuy cũ kỹ nhưng sạch sẽ, không thấy được bóng dáng của nhện cưng. “Chị có thấy… một con nhện đen to bằng bàn tay ở đâu không?”

“Nhện à? À có! Con nhện đó hiện đang ở bên chỗ của Sue, khi nào em khỏe mạnh rồi chị sẽ đem em tới đó.”

Angel thắc mắc.

“Vậy… đây là đâu ạ?”

Cinzia cười toe toét, cô bước ra bên ngoài cánh cửa, khi nó mở ra, khung cảnh bên ngoài chiếu thẳng vào đôi mắt trần của Angel. 

Bầu trời xanh kia có vô số những con tàu đang bay, đó là những con tàu giống như thuyền buồm, rực rỡ trên bầu trời đó. Ánh sáng vàng chiếu xuống mặt đường đá của thành phố, con đường được lát những mảnh đá đan xen nhau ngập trong nắng vàng của buổi chiều tà. Qua cánh cửa đó, Angel thấy chúng, những tòa kiến trúc đan xen với nhau thành các dãy nhà lớn, to lớn và cổ kính. Các kiến trúc đó không bình thường, chúng có đảo lộn, đan vào nhau, ở trên bầu trời đôi khi cũng có người đi lại như thể đó là mặt đất. Nơi đây là đâu?

“Mừng em đến với Santiago Migacia, thành phố của giấc mơ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!