Hồi 1: Rừng Vô Danh

Chương 4: Ngày Thứ Tư - Trao Cho Khoảnh Khắc

Chương 4: Ngày Thứ Tư - Trao Cho Khoảnh Khắc

Một buổi tối tờ mờ trong màn đêm và lấp lánh dưới những ánh đèn lộng lẫy, đèn Nê-ông được treo đầy trên những cây thông trong làng, trên những tấm biển hiệu và trên khắp dọc đường xung quanh thị trấn. Mọi người từ già trẻ lớn bé đang vui đùa dưới ánh đèn rực rỡ trong trời đông nơi tuyết rơi phủ trắng mọi nẻo đường.

"Đẹp làm sao," nàng Helena nhẹ nhàng cất giọng cảm thán khi ngồi trên chiếc xe ngựa đang dạo quanh thị trấn, tất cả mọi thứ của thị trấn Renoncer thực sự khiến cho người ta động lòng.

Đó là một vẻ đẹp một cách thuần khiết chứ không hề vương vấn sự giả tạo nào, tới những cử chỉ, những hành động và những nụ cười, tất cả đều thực sự rất thuần khiết tựa như một trang giấy trắng được phủ kín trong tuyết vậy, dù có gì xảy ra cũng chẳng thể thay đổi được màu trắng của trang giấy đó.

Nàng đã chẳng nghĩ được rằng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, con người nơi đây đã hoàn toàn trở về với dáng vẻ yêu đời của họ, trở về với sự trong sạch với nụ cười trên môi, nàng lại tự đặt ra câu hỏi khi thấy khung cảnh ấy.

"Nếu con người có thể tự vượt qua được đau thương, vậy thì sự tồn tại của thần thánh có ý nghĩa nữa không?"

Nàng biết được một điều sau khi tự tìm hiểu vào sâu thẳm bên trong nội tâm của bản thân, nàng không tin vào những vị thần. Chén rượu thánh chỉ là một vật phẩm có thánh lực được nạp bằng sự tin tưởng của con người vào nó, và nó sẽ đưa điều tốt đẹp đến cho vùng đất được ban phước. Nói trắng ra, chén rượu đó là một thứ ăn cắp niềm tin của con người để trao lại cho chính con người hạnh phúc tương ứng.

Vậy nên nàng nghĩ rằng có một cách khác để tối ưu khả năng của chén rượu này hơn là đánh cắp đi niềm tin của người dân.

"Mẹ à, mẹ đã chuẩn bị xong hết chưa?"

"Rồi, chỉ có điều thời gian hôm nay có vẻ trôi qua chậm thật nhỉ. Nó làm mẹ thấy hồi hộp lắm."

"Chà, mẹ làm con hồi hộp theo đấy."

Helena cười rồi xoa đầu Angel. Tuy nói là vậy nhưng khác với mẹ mình, cô không thể thấy trái tim mình đập một cách liên hồi cho sự hồi hộp được, vì sao chứ? Cô chẳng biết. Lần duy nhất trái tim cô đập tựa như một con người thật sự chỉ có lúc đó mà thôi, cái lúc mà cô được nghe bản giao hưởng của người đàn ông đó.

Lắc lắc đầu để xua tan đi mấy suy nghĩ không cần thiết, cô không muốn những suy nghĩ không liên quan tới công việc chính làm cản trở mẹ của mình, cô không thể hiểu chính cô nhưng cô có thể hiểu mẹ của cô.

Helena Arminius, người phụ nữ xinh đẹp nhất mà cô từng biết cũng như là người có trái tim ấm áp nhất, nàng ấy là một con người có thể đặt lợi ích của những người chẳng quen biết hay thậm chí là những kẻ xấu xa lên trên bản thân mình, nghe kỳ lạ phải không?

Đúng, tới chính bản thân của Angel cũng chẳng thể hiểu được những suy nghĩ của Helena, nàng ấy thật kỳ lạ. Những kẻ xấu xa luôn phải hứng chịu một hình phạt thích đáng cho chúng, còn với nàng ta, chẳng biết nên gọi là quá nhân từ hay ngu ngốc, Helena chọn cách tha thứ. Nàng chấp nhận tha thứ cho những kẻ tội đồ bất kể hắn là ai hay phạm phải tội ác gì. Có lẽ vì sự nhân từ và tha thứ đó chính là lý do nàng trở thành một linh mục và vị thần nàng lựa chọn lại là "Vị thần của sự sống và nhân từ – Lamieri".

Và sự nhân từ đó đã khiến cho Angel tự đặt ra những câu hỏi, như là nếu những kẻ đó vẫn không ăn năn hối cải, những kẻ nhận được sự nhân từ đó vẫn sẽ tiếp tục hành động tàn ác, vậy chẳng phải việc Helena làm là gián tiếp giết đi thêm nhiều mạng người nữa, thậm chí là đã tiếp tay cho chúng đem tới đau thương cho nhân loại sao? Vậy sự nhân từ và sự sống mà Lamieri đại diện còn ý nghĩa gì nữa khi nhân từ với tội ác cũng là đem đến cái chết cho một sinh mạng?

Sự tồn tại và hành động của Helena đầy mâu thuẫn, nhưng cô ấy như một kẻ cứng đầu chỉ tin vào điều mình tin, đó là lý do vì sao cô ấy luôn chấp nhận tha thứ dù cho Angel đã từng rất nhiều lần gợi ý cho cô ấy rằng hãy để những kẻ tội đồ ấy chịu dưới sức nặng và đón nhận tội lỗi trong gông xiềng.

Cũng có cần cô đã gặp một trường hợp giống như trong sách, một trường hợp phải bị tử hình và cô đã hỏi Helena về việc tại sao không treo án tử cho hắn. Nhưng điều nàng ta làm luôn khiến cô suy tư, tại sao nàng ta lại chọn tha thứ?

Đến giờ vẫn chẳng ai hiểu được hành động đó của Helena, nhưng cũng không quan trọng vì đó là lựa chọn của cô ấy. Bây giờ đã đến buổi lễ, trên bục cao ấy vốn chẳng có ai. Mọi người nghe được tiếng kèn của nhà công tước và lời triệu tập của những vị hiệp sĩ vui tính, họ đã tập hợp bên dưới của tế đàn. Đó là lúc Helena xuất hiện.

Khi nhìn thấy nàng, có nhiều người vẫn còn nhớ vị linh mục tốt bụng đã từng giúp họ trong suốt thời gian trước khi gã hầu tước xuất hiện, nhưng cũng có những người chán ghét bởi vì họ đã tự hỏi một điều cả ngàn lần trong khoảng thời gian đó rồi.

"Cô đã ở đâu khi chúng sinh gặp hoạn nạn? Không lẽ chạy trốn là cách cô đối mặt với điều đó sao? Hay cô quá hèn nhát để có thể gánh vác trách nhiệm đó?"

Helena đứng trên bục, nàng nhìn xuống những người bên dưới, những con người đã từng ngập tràn trong nỗi đau và nước mắt, và nàng, người đã bỏ mặc họ. Cô lấy hết dũng khí của mình để cất lời.

"Tôi biết bản thân tôi không có quyền đứng ở đây phát biểu. Tôi chỉ là một kẻ hèn nhát, một con người đã chạy trốn khi mọi người đang gặp hoạn nạn. Tôi đã không thể giúp được gì cả trong suốt quãng thời gian đó."

"Vậy tại sao cô còn dám đứng ở nơi này!? Cút đi!"

Có kẻ ném một viên đá thẳng đến chỗ của cô, nhưng kỳ lạ rằng nó đã hết động năng và rơi xuống ngay dưới chân của cô dù kẻ đó nghĩ rằng hắn đã ném rất mạnh. Cô đã nhắm mắt sau cú ném đó nhưng khi thấy nó không tới chỗ của mình, cô đã lấy lại được bình tĩnh. Cô cố gắng giữ mình không đi quá xa, chỉ cầm làm đúng theo kế hoạch là được.

"Tôi không còn tin vào thần thánh."

Câu nói của cô đã khiến cho cả những con người ghét cô cho tới những người vốn chẳng định quan tâm gì kinh hoàng, đó là một sự báng bổ. Câu nói của cô hoàn toàn là một sự báng bổ với vị chúa mà linh mục đó tôn thờ. Chỉ với một câu nói đó có thể khiến linh mục đó hứng chịu sự trừng phạt kinh hoàng, thậm chí với một vài giáo đường nó còn được coi là công khai phản bội.

Nhưng cô không nghĩ thế, cô đã chấp nhận nhìn vào một hiện thực khác, một góc nhìn đa chiều khác. Nếu cô cố chấp về vị thần của bản thân cô, vậy thì liệu ý chí muốn cứu rỗi mọi người và đem tới một thế giới không còn đau thương của cô là vì vị chúa của cô hay của chính cô?

Và cô lại không thể quên kẻ đó, tên quỷ dưới danh phận của hiệp sĩ thánh đã chấp nhận bỏ mạng vì những đứa trẻ và nơi hắn ta muốn giữ làm của riêng. Do đó cô cho rằng, cô phải chấp nhận thực tế rằng sẽ không có vị chúa nào đến giúp đỡ cô hay thậm chí là tôn thờ cũng sẽ chẳng đem lại lợi ích gì cho chúng sinh cả. Đó là lý do cô chấp nhận mọi cái giá khi nói ra lời đó.

Sự dũng cảm đã tồn tại trong cô kể từ ngày hôm qua, sự dũng cảm có thể vượt qua được mọi rào cản tâm lý bất ổn mà cô đã chịu đựng và che giấu. Cô đã quyết phải giải phóng nó ra. Với dũng cảm của cô, cô đã có thể nói được những lời mà cô muốn. Cô không còn là "Nàng Helena" luôn chấp nhận đi theo vị chúa của mình để có sức mạnh giúp đỡ chúng sinh như một công việc nữa, cô sẽ coi nó là ý chí và ý muốn của mình. Helena Arminius không còn là một linh mục chân chính nữa, giờ, cô chẳng khác nào một kẻ ngoại đạo đáng kinh tởm đang lẫn trong số những con chiên ngoan đạo của chúa.

"Tôi chấp nhận từ bỏ vị chúa của mình bởi để có thể đối diện với mọi người. Có lẽ mọi người sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Tôi sẽ chấp nhận điều đó. Nếu như hận tôi, đánh đập tôi hay sỉ nhục tôi có thể giúp mọi người tốt lên, xin hãy cứ làm vậy với tôi. Ngày hôm nay sẽ là ngày cuối cùng tôi xuất hiện dưới con phố này như để chuộc lại lỗi lầm mà tôi đã từng. Tôi hèn nhát, tôi trốn chạy, tôi không thể cứu được bất cứ ai khi ấy, nhưng lần rời đi này của tôi sẽ không vô nghĩa như trước kia nữa."

Con người luôn là loài sinh vật thật hiếu kỳ và đặc biệt. Tuổi thọ của con người không quá cao và cũng như con người không quá mạnh mẽ về thể chất như các chủng tộc khác. Thế nhưng vì sao con người lại trở nên đặc biệt đến vậy? Có lẽ do sự sống ít ỏi của họ, bởi vì có một sự sống không lâu dài. Cuộc sống của con người rất mong manh, họ không có cánh như loài chim, không nhanh nhẹn như loài thú săn, không giỏi giang như người lùn và không sống lâu như yêu tinh.

Vì vậy với con người, những khoảnh khắc luôn thật đẹp đẽ, sống thật ý nghĩa, sống để có những kỉ niệm, những niềm vui, cuộc sống luôn rực rỡ giống như pháo hoa ngày đêm đông. Giống như pháo hoa, nó là một khoảnh khắc và một khoảnh khắc có thể khiến con người ta ghi nhớ mãi trong cuộc đời ngắn ngủi của họ mới chính là thứ khiến con người trở nên đặc biệt.

Helena đập vỡ chén rượu thánh ngay trước mắt của hàng trăm người. Cô không nhìn tới chính thứ mình vừa phá hủy, thậm chí tới bản thân của Angel bên dưới mặt trầm tĩnh. Tất nhiên cô cũng chẳng ngờ tới kế hoạch này của Helena, nhưng cô tin rằng nếu cô ấy làm như thế thì chắc chắn nó là vì lợi ích chung, bởi cô biết rất rõ, mẹ của cô luôn là người sẽ đặt lợi ích của mọi người lên bản thân và mẹ cũng sẽ chẳng bao giờ làm hành động ngu ngốc hay dại dột nào nếu không có suy tính từ trước. Không phải một người tâm cơ, chỉ đơn giản Helena là một người cẩn thận và tốt bụng mà thôi.

Chỉ có điều, phá hủy chén rượu thánh có lẽ hơi quá thật.

Khi chén rượu tan vỡ thành từng mảnh, một thứ ánh sáng bùng lên trong màn đêm của ngày đông. Những vòng tròn phép thuật có tạo hình giống những chiếc nhẫn bao quanh lấy toàn bộ quảng trường, toàn bộ thị trấn và toàn bộ lãnh địa này. Sự kinh hoàng lộ rõ trong ánh mắt của tất cả con người chốn đây. Xung quanh chén rượu vỡ cũng có những vòng phép đó, chúng đang cố sửa chữa lại chén rượu, không để cho nó có thời gian khôi phục. Cô đạp nát nó. Tất cả vòng phép mất đi khống chế và chúng đồng loạt tan biến thành từng mảnh.

Không gian ngày đó tựa như cảnh cuối đêm của ngày hè nơi ngôi làng xa xưa, hạt bụi tiên của ánh sáng rơi xuống cùng với tuyết trắng, đẹp làm sao. Bầu trời đang tỏa sáng giống những ngôi sao rơi xuống, giống những con đom đóm lập lòe bay khắp trời, giống đốm pháo hoa làm sáng rực bóng tối. Chúng rơi xuống, rơi và rồi lại rơi, để rồi khi nó chạm vào mặt đất, sự ban phước đã thành hiện thực.

Angel vỗ tay tán thưởng. Quả nhiên là mẹ của cô, đây là một điều thực sự điên rồ.

Helena đã viết lại cấu trúc của phép thuật thánh được khảm trên chén rượu thánh, sử dụng nó như một vật tế và toàn bộ sức mạnh của nó. Cô ấy biến chính phép thuật thánh đã khảm trên chén rượu thành một loại ban phước và đập vỡ nó, giải phóng toàn bộ những gì còn lại của chén rượu, biến toàn bộ những phép thuật khi tan vỡ của nó trở thành lời ban phước trực tiếp. Ngay khi chúng chạm vào mặt đất, toàn bộ khu vực này sẽ giống như chén rượu đó. Chỉ cần còn một người còn niềm tin vào cái tên Lamieri thì vùng đất này sẽ mãi mãi có được sự trù phú và lời chúc phúc tốt đẹp tới vĩnh hằng.

Có một người đàn bà nghèo khó, không có gia đình, cũng chẳng có con cháu. Người đàn bà đó mắc căn bệnh mà có lẽ sẽ chẳng thể nào cứu được. Bà nằm trên giường bệnh ngắm nhìn khung cảnh lấp lánh bên ngoài cửa sổ, khi đó, cánh cửa bất ngờ bị mở tung ra. Một hạt ánh sáng màu vàng bay vào bên trong, nó chạm vào người đàn bà khốn khổ đó.

Cả cơ thể của bà hoàn toàn khỏi bệnh. Bà bất ngờ chẳng thấy đau nữa, rồi bà ngồi dậy, chân bà đứng vững. Điều này khiến bà không thể tin được vào mắt mình. Bà bật khóc, và bàn tay của bà, nó thật mềm mại. Bà nhìn vào tấm gương phản chiếu bóng hình mình, tấm gương ấy phản chiếu một người phụ nữ trẻ, bà không thể tin được vào những gì mình thấy.

Bà cố nén nước mắt nhưng sự xúc động đã khiến bà không thể ngừng giọt lệ tuôn rơi được. Bà cười một nụ cười hạnh phúc.

"Có lẽ thánh thần đã hiển linh rồi, người đã quay trở lại rồi sao, Helena?"

Những người bệnh tật, những người đau khổ, những người tuyệt vọng đều được thứ ánh sáng đó chữa trị. Nó chữa lành mọi thứ, nó cứu rỗi, đem đến thứ phước lành khó có thể nói bằng lời. Vị công tước ấy nhảy múa dưới ánh sáng ấy, có lẽ ngài đã không cảm thấy tốt thế này từ rất lâu rồi.

"Helena, tôi rất biết ơn cô đấy."

Cô cúi đầu rời khỏi đó, leo lên chiếc xe ngựa. Mọi người khi đó dạt ra hai bên để cho cô đi. Helena Arminius, cô là một kẻ phản bội với đức tin của cô, nhưng cô đã không phản bội lại những người mà cô muốn bảo vệ. Có thể điều xảy ra hôm nay sẽ khiến cô chìm trong đau khổ, nhưng cô sẽ chấp nhận nó, bởi vì đó là cô và cô sẽ không bao giờ hối hận vì sự lựa chọn của mình.

"Mẹ à, mẹ đã tạo ra một khoảnh khắc rất đáng nhớ đấy, một khoảnh khắc có lẽ sẽ không có lần thứ hai trên cõi đời này."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!