Đây là tâm trạng của tác khi remake chương này. Có gì hơi khùng khùng điên điên thì xin các bạn góp ý. Giờ mình chẳng đủ tỉnh táo để nhìn câu từ theo 1 cách bình thường nữa rồi. Giờ mình giải bày tâm sự đây Cái "bíp bíp" con game này. Mày hành tao thế mày có hài lòng không hả? Đừng có bảo là tao xui nhé. Xui cái "bíp bíp" ấy. Có thằng nào xui cái độ vừa lệch nát người vừa nổ trễ không hả? Nó sẽ là bình thường nếu mày cho tao lệch ở các pity khác nhau. Đằng này mày cho tao 1 quả Triple 88. TRIPLE 88 PITY VÀ KHÔNG TRÚNG RATE! "BÍP BÍP" MI CHÓ, "BÍP BÍP" GENSHIN, "BÍP BÍP" CẢ HỌ NHÀ MÀY.
Đây là một chương mình viết khá vội và ngáo ngơ, chỉ vài tiếng là xong, viết chỉ để nhớ lại hồi trước mình viết cái gì thôi. Có vẻ nó sẽ khá tệ, ha ha. Cho nên, cảm ơn vì đã đọc và xin lỗi vì hơi chất lượng hơi kém. (À mà truyện mình có bao giờ có chất lượng tốt đâu)
Yeah, sau cả 2 tháng chiếc laptop tự nó ôm bom cảm tử thì hãng cũng trả bảo hành rồi. Cuối cùng cũng đã có thể viết tiếp, lâu thực sự. Chắc mai mốt gì đấy sẽ mình sẽ viết chương Remake tiếp. Lâu quá quên hết mình tính viết cái j luôn haha.
Tôi có đọc truyện của tác giả một thời gian trước. Gần đây thấy tác giả có nhận được một bài nhận xét, tôi cũng rất đồng tình với người nhận xét về một số vấn đề của tác giả. Trong chương 1 này, tôi có thể thấy tác giả khá cố gắng và cũng phần nào thành công với cái gọi là "show don't tell" về các quang cảnh và về cảm xúc của nhân vật. Phải nói là phần cảm xúc nhân vật đã dễ cảm hơn rất nhiều, và đó là một bước tiến đáng khen. Tuy nhiên, khi so sánh với bài nhận xét (bỏ qua phần nhịp độ truyện với xây dựng nhân vật vì mới một chương tôi không nói gì được), tôi nghĩ tác giả vẫn chưa khắc phục lắm ở phần ngôn ngữ và bạn đang kéo dãn quá những phần miêu tả của bản thân với việc "lạm dụng show don't tell".
Thứ nhất là tác giả cần hiểu mục tiêu chính của truyện và chọn loại ngôn ngữ phù hợp để nói. Ở chương này là anh hẳn đang muốn nói về câu chuyện anh dũng và bi tráng của người anh hùng, cũng như sự lạc lõng của nhân vật ấy. Tuy nhiên, cái cách mở đầu với những dòng thân mật đến lạc quẻ của anh không chuẩn bị tâm lí cho tôi cho cái thứ mà anh đang muốn đề cập đến trong chương này. Nó cũng chẳng thể gây ra được bất kì hiệu ứng tâm lí ấn tượng nào ngoài khó chịu vì sự lạc quẻ của nó cho tôi khi đọc.
Thứ hai là tác giả cũng cần biết "show don't tell" là tốt, nhưng cái gì quá cũng không tốt. Việc tác giả tả miên tả man, tả bóng tả gió, thay vì vào vấn đề ngay thật sự thách thức sự kiên nhẫn của độc giả. Tôi tin rằng tác giả nên xem xét lại xem chi tiết nào là quan trọng nhất, đừng khiến độc giả mau nản chỉ vì họ lú hết cả đầu vì những dòng thể hiện của anh. "Show" nó chỉ bắt đầu hay khi bạn đã có một câu chuyện thôi.
Tóm gọn lại hết mức, là súc tích thôi tác giả ạ. Chương này của bạn hoàn toàn có thể giảm được 1000 từ đấy.
Đây là chương remake lại tập 1 của mình. Cũng là đang thử nghiệm cho mấy kĩ thuật viết mới - cái mà người ta gọi là show don't tell í. Mình không chắc mình có thực sự hiểu đúng về cái này hau ko nên. Có gì xin góp ý ạ.
Lớ ngớ lớ ngớ tìm sách, tài liệu đọc để thử remake lại truyện. Làm cho đã chương 1 xong cái quăng vô nó nói là 85% do AI viết. Bản cũ nó có bị vậy đâu. Tự nhiên nó chán ngang.
DỖI! Không làm nữa. Chừng nào có động lực viết tính sau.
85 Bình luận
Cái "bíp bíp" con game này. Mày hành tao thế mày có hài lòng không hả? Đừng có bảo là tao xui nhé. Xui cái "bíp bíp" ấy. Có thằng nào xui cái độ vừa lệch nát người vừa nổ trễ không hả? Nó sẽ là bình thường nếu mày cho tao lệch ở các pity khác nhau. Đằng này mày cho tao 1 quả Triple 88. TRIPLE 88 PITY VÀ KHÔNG TRÚNG RATE! "BÍP BÍP" MI CHÓ, "BÍP BÍP" GENSHIN, "BÍP BÍP" CẢ HỌ NHÀ MÀY.
(À mà truyện mình có bao giờ có chất lượng tốt đâu)Thứ nhất là tác giả cần hiểu mục tiêu chính của truyện và chọn loại ngôn ngữ phù hợp để nói. Ở chương này là anh hẳn đang muốn nói về câu chuyện anh dũng và bi tráng của người anh hùng, cũng như sự lạc lõng của nhân vật ấy. Tuy nhiên, cái cách mở đầu với những dòng thân mật đến lạc quẻ của anh không chuẩn bị tâm lí cho tôi cho cái thứ mà anh đang muốn đề cập đến trong chương này. Nó cũng chẳng thể gây ra được bất kì hiệu ứng tâm lí ấn tượng nào ngoài khó chịu vì sự lạc quẻ của nó cho tôi khi đọc.
Thứ hai là tác giả cũng cần biết "show don't tell" là tốt, nhưng cái gì quá cũng không tốt. Việc tác giả tả miên tả man, tả bóng tả gió, thay vì vào vấn đề ngay thật sự thách thức sự kiên nhẫn của độc giả. Tôi tin rằng tác giả nên xem xét lại xem chi tiết nào là quan trọng nhất, đừng khiến độc giả mau nản chỉ vì họ lú hết cả đầu vì những dòng thể hiện của anh. "Show" nó chỉ bắt đầu hay khi bạn đã có một câu chuyện thôi.
Tóm gọn lại hết mức, là súc tích thôi tác giả ạ. Chương này của bạn hoàn toàn có thể giảm được 1000 từ đấy.
DỖI! Không làm nữa. Chừng nào có động lực viết tính sau.
Nếu bạn hỏi mình xài web nào thì đây (mặc dù ko chắc nó có đáng tin ko):
https://plagiarismdetector.net/vi/ai-content-detector
https://www.duplichecker.com/vi/ai-content-detector.php
https://justdone.com/ai-detector