Tập 3: Kẻ thù trong gương tối, tiến lên nào lễ hội văn hóa
Chương 70: Lộ diện.
1 Bình luận - Độ dài: 5,616 từ - Cập nhật:
“Đây, chỗ tui nói hôm qua nè. Có mấy em gái xinh bá cháy luôn.”
Một đám nam sinh gầm lên sung sướng như vừa khai quật được kho báu. Chúng nó mang nguyên bản mặt quả gất chen chúc nhau trên con đường phía trước khu vực gian hàng học sinh năm nhất. Chỉ cần liếc nhẹ qua thôi cũng đã thấy vài hộp sáp vuốt tóc dính chặt đầu mấy thanh niên kia.
Tiếc thay cho một cuộc tình, ngay chính cái gian hàng họ đang hướng đến, biển hiệu “Tạm đóng cửa” treo lòng thòng ngay trên tấm kính.
“Sao lại đóng cửa chứ!” – Tiếng hét ầm trời của một thanh niên vang lên, cùng với đó là tiếng đậm cửa. Và khi tên đó vừa rời đi xong, lại một tên khác vây quanh cánh cửa hú hét vào bên trong. Dù thế thì nó chẳng hề nhúc nhích tí nào.
Pierre, thủ lĩnh tạm thời của gian hàng này cũng chỉ biết thở dài ở phía trong. Đôi khi cậu kéo chiếc rèm ra, thờ thẫn nhìn từng đợt khách lướt dần đi. Chỉ mới hôm qua thôi, cậu và “tên ngốc kia” đã cùng nhau kéo doanh thu lên đứng đầu bảng xếp hạng toàn trường. Thế tại sao hôm nay lại ra nông nỗi này?
“Lại mất khách.” – Cậu kéo chiếc rèm lại, rồi nhìn về “nguyên nhân” của sự việc.
“Cái bàn lệch kìa, chỉnh lại đi.”
“Mày tự đi mà chỉnh, tao chưa pha cà phê nữa!”
“Có khách đâu mà pha hả? Làm màu vừa thôi!”
Âm thanh cãi nhau cứ đều đều như một bản ghi nhiễu âm. Không gian quán thì là một bãi chiến trường, chén đĩa đổ vỡ hết sàn, bàn ghế ngã lung tung hết lên. Cái lớp này bị mất thằng Gimel là nó như thế, chẳng ai nghe ai hết, kiểu này bán hàng bằng niềm tin ấy.
Pierre lại thở dài, cậu đã thử áp dụng phong cách của Gimel để quản lý gian hàng. Thế mà sao nó nói thì cái lớp chịu nghe, còn cậu làm thì tụi nó cười cợt tí rồi bỏ qua luôn mệnh lệnh. Làm được mười phút xong là cậu nản luôn, bởi cậu nhận ra mình không có thứ mà Gimel sở hữu, cái thứ gọi là “quyền lực mềm”.
“Chán thế nhỉ, quản lí lớp còn không xong thì làm Vua kiểu gì hả?” – Cậu nghẹn họng, tự chế giễu chính mình. Và rồi cũng chỉ có thể bất lực kêu gào.
“Về lẹ dùm tao cái, thằng khốn kia!”
Đúng lúc ấy, cánh cửa chợt rung động nhẹ.
“Cốc cốc cốc.”
Lưng cậu giật nhẹ theo nhịp gõ, khiến cậu phải ngẩn đầu lên. Cánh cửa vừa nãy không phải cửa đón khách, mà là cửa nhân viên. Từ từ cậu ló mắt qua cái lỗ kính mờ ảo trên cửa.
“Clara?” - Tiếng nói bật lên, cậu liền mở toạc cửa ra.
Cô gái tóc bạch kim pha xanh loãng, nghiêng đầu nhìn vào trong. Đó là đệ nhất công chúa, cũng là một thành viên của lớp học này.
“Gian hàng ổn chứ? Mình vừa xong việc nên qua xem thử… Sao lại đóng cửa rồi?”
Pierre nhếch miệng, thở ra một hơi rõ dài bằng nụ cười méo mó. Tuy nhiên tiếng thở từ nụ cười hở nửa miệng này lại nhợt nhạt quá mức bình thường.
“Cậu thấy đấy, nát hết rồi.”
Clara đi vào trong, thử quan sát nhẹ tí xong thì cũng thở dài một tiếng ý hệt.
“Gimel đâu rồi?”
“Nó trốn mất rồi.”
“Thế thì hơi khó đấy.”
Clara trầm ngâm một chút, rồi quay sang phía Pierre.
“Để mình giải quyết vụ này cho.”
“Hả?” – Pierre nghiêng đầu một chút.
“Mình cũng có uy quyền trong lớp mà, cho cậu mượn đấy.” – Clara nháy mắt rồi nghía sát vào tai Pierre. Những lời thì thầm kế hoạch thoát ra, và Pierre gật đầu.
“Chà, mình nghĩ là nó sẽ hiệu quả.”
“Thế thì cậu vào lớp trước nhá.”
“Hiểu rồi.”
Pierre bước vào gian hàng lớp mình với kế hoạch dựng sẵn trong đầu. Trong lúc đó, Clara đi vào rón rén hơn và đứng yên ở bếp. Pierre bắt đầu xoay quanh, tìm kiếm nạn nhân cho kế hoạch lần này. Vừa may, có một gã học sinh nằm dài trên bàn khách, chân vắt chéo lên trần. Đám kia ít ra tụi nó còn cố mà làm việc, chỉ riêng một đứa ngồi rảnh.
Cậu nghĩ đến lời nói vừa rồi của Clara.
“Chúng ta sẽ áp dụng cơ chế trừng phạt. Đừng lo, mình sẽ dùng quyền lực công chúa và tận dụng hiệu ứng “hùa nhau” của đám đông.”
Kế hoạch cực kì đơn giản, tìm một đứa gánh hết tội và trừng phạt nó. Kiểu như răng đe những người còn lại. Và để cho chắc cú thì Clara sẽ dùng đám bạn của mình ép hắn ta nhận tội.
Biết rõ kế hoạch, Pierre lao đến như một nhẫn giả và tóm lấy cổ áo tên lười biếng. Chỉ trong một cái xoáy tay, hắn bị nhấc bỗng lên trời. Cậu quay hắn vài vòng trên không trung rồi vật xuống. Mọi hành động phải dứt khoát và bất ngờ, quang trọng nhất là mọi người trong lớp phải thấy.
“Rầm!” – Âm thanh mang theo một màn chấn động đầy khói bụi.
Hắn nằm gục dưới sàn, khiến tiếng ồn xung quanh ngay lập tức tắt ngúm. Cả lớp cùng nhau nín thở trước lớp bụi bẩn che mờ mắt.
“Cái… cái quái gì thế? – Tên kia lồm cồm bò dậy nhìn Pierre.
Hắn có hơi ngơ ngác, nhưng cũng nhanh chóng nhận ra mình là nạn nhân của một kế hoạch “vô nhân tính”. Lập tức hắn hét lên.
“Bạo lực giữa ban ngày kìa! Có ai thấy không? Tôi vừa bị tên này đánh đấy.”
Tiếng nói quen thuộc của mấy kẻ ăn vạ ngoài đường, nhưng Pierre chỉ cười nhẹ một cái. Bởi sau lưng cậu đã có sẵn một người bảo kê đẳng cấp.
“Pierre, tiếp tục đi.” – Clara bước ra một một vẻ mặt mình thản.
“Tuân lệnh.”
“Hả… cái gì cơ?”
Hắn lớ ngớ, rồi đảo mắt ra xung quanh lớp nhưng ai cũng im lặng. Lúc này, Clara bước hẳn ra phía ánh sáng bóng đèn. Cô chỉ thẳng mặt tất cả mọi người.
“Mấy người nghĩ gì vậy hả? Người thì lười biếng, người thì vào đây chỉ để phá à? Từ giờ tôi sẽ tiếp quản gian hàng này, đứa nào làm trò thì đừng trách!”
“Cái gì chứ? Lớp đang đóng cửa thì không làm gì là phải rồi. Ít ra tôi không phá hoại bất kì thứ gì trong đây.”
Hắn gào to, mắt đảo quanh tìm đồng minh, tìm kiếm sự thương hại. Tiếc thay, thứ hắn nhận được là…
“Kinh tởm.”
“Không làm mà còn đòi ăn vạ?”
“Nãy giờ thấy ngồi yên một chỗ!”
Mặt hắn tối sầm lại, chỉ nghe vang vãng bên tai những lời nói đầy ác ý. Hắn nhận ra mình đã phạm sai lầm lớn, ngay lập tức hắn gào lên, vọt ngay vào phòng bếp.
“Tao làm là được chứ gì!”
Cả lớp, ai cũng đứng chết lặng. Ai ngồi lười biếng từ đầu đến giờ đều cảm nhận được mình có thể trở thành nạn nhân tiếp theo. Cơ chế quyền lực thay đổi hoàn toàn, Clara chỉ tay vào cánh cửa đón khách.
“Mười phút nữa mở hàng, vào việc đi. Tôi sẽ chỉ huy.” – Cô vừa cười, vừa ném cho Pierre một ngón tay cái. Khỏi cần đọc suy nghĩ cũng thấy cổ đang muốn nói: “Thấy mị làm ổn không?”
Piere cười một phát rồi cũng đưa lại một ngón tay cái. Tuy nhiên trong lòng thì lạnh cóng cả sóng lưng. Một kế hoạch đơn giản đến mức ai trong lớp cũng nhận ra… chỉ là không ai dám bật lại quyền lực tuyệt đôi.
“Cái người mới khóa bù lu bù loa vì bạn học mình mấy bữa trước đây sao? Đây không phải là phát triển nhân vật, đây là nhảy cóc nhân vật.” - Pierre nhận định như thế, tự dưng cậu thấy Gimel ngầu hơn hẳn.
“Thôi, đi làm việc.”
Cậu quạt đi suy nghĩ rồi và lao đầu vào làm việc. Chẳng mấy chốc thì buổi nghỉ trưa cũng đến, cậu viện lí do phải gặp người quen để chạy trốn thẳng đến phòng chứa đồ thể dục. Bởi phía trong đó cậu đang dấu một thiết bị không thuộc về thế giới này, và nó cũng liên quan đến vụ án trong cốt truyện game nữa.
“Đây rồi.”
Sau khi mở cửa tủ đựng dụng cụ ra, một cục sắt to tướng xuất hiện. Giữa cục sắt là một viên pha lê ma thuật quấn đầy dây đồng. Cậu kéo cuộn dây đồng ra nối vào một thiết bị nhỏ nhắn khác, xong nhét vào vành tay. Sợi dây đồng keo dài ra như một chiếc khuyên tai vậy, chỉ là nó không phải một chiếc khuyên tai thường.
“Cách!” – Âm thanh vang lên khi cậu truyền ma lực vào viên đá. Âm thanh đục ngầu liên vang lên, trông như một thức âm thanh trong trẽo của mặt nước tĩnh lặng. Chỉ tiếc là nó bị vặn vẽo bởi sống âm và sóng điện từ.
“...Được rồi! Nếu cái đống muối Rochelle trộn đá phóng âm kèm sắt vụn ấy chưa phát nổ thì chúc mừng. Cậu đang kết nối với Theresa, Thánh Nữ hoàn hảo nhất cái đất nước này.”
“Rồi, rõ rồi.” – Cậu nói, và âm thanh đầu bên kia liền trả lại.
“Thế gọi qua đây có gì không? À mà thôi tui biết rồi, khỏi nói.”
“Thế hỏi làm gì hả con kia.” – Pierre may mắn không thốt ra những lời ấy khỏi miệng.
“Vụ điều tra sổ sách ấy. Tui tới biên giới rồi, hiện đang ở trong cái kho chứa gương luôn đây, đúng loại tên hung thủ dùng để bắt cóc người ta rồi. Mà tình hình không ổn lắm, vì mấy vụ hàng lậu nên vẫn chưa tiếp cận được “nó”.”
Giọng cô ngập tràn năng lượng, nhưng Pierre vẫn nghe thoàng được cái âm thanh mơ hồ của kim loại va đập nhau, đôi khi còn là tiếng mấy chiếc kính vỡ. Quan trọng hơn là tiếng cửa sắt rít lên tựa như từng đoạn dài kì lạ.
“Thế bao giờ mới lấy được “nó”?”
“Chắc là tối nay, gã nhân viên bảo thế.”
“Thế thì…”
“Lét khét!” – Đang giữa câu nói, cái tiếng ồn như nhiễu sóng điện thoại xẹt ngang tai. Kết thúc bằng một tiếng “rầm” đầy đe dọa và sự im lặng bất thường.
“Theresa!” – Cậu cố thì thầm vào chiếc tai nghe.
Âm thanh đổ vỡ kết thúc, và giọng Theresa trở lại.
“À à, tui đây. Có vẻ bọn chúng nhận ra ý đồ chúng ta rồi.”
Phía bên kia, tiếng đập cửa vang lên dồn dập, cùng giọng của Theresa vọng đi đâu đó.
“Chúng nhốt tui chung với mấy tấm gương rồi, nhưng không sao đâu, mấy tấm gương này chưa bị ếm phép. Nó không bắt tui được đâu.”
Pierre ngừng một nhịp.
“Bà chắc không?”
“Còn ma pháp dịch chuyển của ông cho, kiểu gì chả về được. Giờ tui sẽ quan sát thêm, ông lo phần mình đi.”
“Ô kê, đừng có tiếc phép đấy.”
“Đương nhiên, mà “Ô kê” là cái gì…”
Pierre gật đầu, chưa nghe hết câu thì đã dừng luân chuyển ma thuật, giọng của Theresa tắt ngúm. Ngay lúc đó cậu quấn lại sợi dây đồng theo một kiểu khác, vừa làm vừa truyền ma lực vào theo tờ giấy hướng dẫn. Âm thanh điện giật dần xuất hiện đều đều trong vành tai.
Nhưng chưa kịp làm gì, tai cậu đã bị đấm không thương tiếc bằng một tràng tiếng thác nước. Những âm thanh chấn động ấy khiến màn nhĩ cậu bị tổn thương tầm năm phút mới có thể phục hồi nguyên trạng. Cũng vừa ngay lúc đó, tiếng người dần phát ra từ phía bên kia.
“Tao đang luyện tập, có gì nói nhanh đi.” – Giọng nói khá trầm đục, và vẫn còn tiếng thác nước chảy xa xa.
Pierre trả lời lại ngay.
“Chavallot?”
“Gọi tao có gì không?”
“Không có sao gọi? Vụ phục kích tối nay chuẩn bị tới đâu rồi?”
Chavallot không trả lời ngay, tiếng cười thầm phát lên chầm chậm từ sau chiếc tai nghe, rồi quạnh lại thành một giọng chắc nịch.
“Tao chuẩn bị sẵn vài bụi cây ở kí túc xá rồi, phép ẩn thân cũng có rồi. Còn lâu hắn mới thoát!”
“Thế thì tốt. Mà tao nói thẳng luôn, Theresa đã tìm đến chỗ nhà kho rồi. Mặc dù đang bị nhốt nhưng nó nói là tối nay sẽ tìm có được danh sách mua hàng.”
“Thế thì sao?”
Tiếng hét chạy thẳng vào tai Pierre, cậu liền nảy lại một điệu cười khiêu khích.
“Nếu tối này ông không bắt được hắn thì Theresa sẽ thắng đấy!”
“Còn lâu tao mới để nó thắng, đừng phiền tao nữa, tao đi luyện tập tiếp đây.”
“Ừ, đi luyện tập đi. À mà…” – Giọng Pierre nghẹn lại.
“Gì cơ?”
“Mày có bao giờ thấy một người mắt đỏ chưa?”
“Chưa, thì sao?”
“Không có gì đâu.”
Pierre cúp máy, rồi quay sang nhìn vào nguồn sáng lấp ló tren khe cửa.
“Vấn đề bây giờ là Theresa, cầu mong cậu ấy vẫn ổn.”
***
“Cạch… cạch… cạch.”
Tiếng đập gỗ lặp đi lặp lại trong căn phòng tối mịt. Phía ngoài có người, và họ nghe thấy chúng rất rõ ràng, chỉ là không ai trả lời. Phía trong không có một tí ánh sáng nào, bức tường thì dày cộp, khó mà phá hủy được ngay. Theresa hít một hơi sâu, những cũng chỉ để thở ra một hơi dài.
“Đáng ghét thật!”
Theresa, Thánh Nữ của Giáo Hội, người nhận nhiệm vụ đi tìm thông tin về người đã đặt mua những chiếc hương. Giờ cô đang nhìn lên lên trần nhà kho hàng, ánh trăng chiếu rọi lên chiếc đồng hồ tự chế. Đã bảy giờ tối rồi mà cô vẫn còn kẹt cứng ở đây.
“Cay quá đi.”
Cô nhìn sang cái thiết bị sắt bên cạnh mình, nó đã cháy đen thùi lùi sau một giây lỡ tay. Kể cả cái hộp dụng cụ sửa chữa cô cẩn thận mang theo cũng đen thùi lùi mất tiêu. Cả nửa ngày thay vì đi điều tra cái gương thì cô loay hoay tìm cách sửa chữa thiết bị liên lạc tự chế của mình. Giờ tối mịt mù thì điều tra kiểu gì, chưa kể bị nhốt.
“Không lẽ dịch chuyển về.”
Cô sờ vào túi, quyển trục vẩn con nguyên. Trốn thoát thì dễ nhưng cô chưa làm xong nhiệm vụ mà. Từ từ cô siết chặt cuộn phép, nghiến răng đầy khó chịu. Nhiệm vụ không phải vấn đề, thua Chavallot mới là vấn đề.
“Chịu đấy!”
Cô ngồi thụp xuống, tựa lưng vào tường.
“Phải chi có sẵn danh sách thì tốt biết mấy. Đỡ mất công phải gặp đám chủ buông kia. Mất thời gian thật.”
Gương mặt của lũ quản kho hiện lên trong trí nhớ, mấy tên già khó chịu chuyên giở trò trì hoãn. Không biết có dính dáng tới Giáo Phái không nhưng rõ là muốn cô ngậm miệng lại. Khả năng cao là chỉ liên quan đến mấy vụ buôn lậu hàng hóa, mà có thế cũng nhốt người ta thì có hơi khùng không.
“Dẹp mẹ đi.”
Cô bật dậy, đầu đập thẳng vào một cạnh hộp kim loại treo lơ lửng bên trên.
“Bốp!”
Chuyển động diễn ra đúng hai giây, cô đập mặt xuống sàn, rồi cơn mưa vật dụng thi nhau rút xuống. Đúng ngay lúc quên đội mũ bảo hiểm nữa chứ, cơn mưa đi qua và một cục u nổi dần trên đầu. Đống bụi xám xịt bay mịt mù như bão cát, tiếng ho sặc sụa vang vọng hết từng ngóc ngách.
“Đùa bà à?”
Quát tháo loạn xạ vào khoảng không, tay cô vô tình chạm phải vật gì đó lạnh buốt. Theo bản năng, cô ném hết mấy cái tròn tròn ấy xuống đất, chả cần biết nó là cái quỷ gì hết.
“Xoảng!”
Tiếng đĩa vỡ vang lên không ngừng, mảnh vỡ văng tung tóe. Không khí bên ngoài cũng dao động nhẹ nhàng theo tiếng vỡ. Nhưng ngay giữa lúc ấy, Theresa dừng lại một nhịp. Bởi ánh trăng trên bầu trời chiếu sáng đến một mãnh vỡ ngẫu nhiên, bên trên là một mảnh giấy nhỏ.
Cô nghía sát vào, và thấy nó giống như một bức thư. Đúng lúc đấy, cô mỉm cười.
“Ờ, sao mình không nghĩ ra nhỉ?”
Toàn bộ những chiếc đĩa muốn cập càng đều được dán tem gửi hàng, và bất ngờ hơn nữa, tên người nhận hàng cũng phải ghi rõ. Cô cúi xuống lấy vài mảnh ghép lại với nhau. Sẵn có bật lửa trong người, cô tạo ra thêm một nguồn sáng nữa, khiến dòng chữ rõ ràng từng dòng một.
“Đĩa Vọng Ngọc Nasharia. Giá bán: 1 đồng vàng. Người nhận: Theresa Rousseau. Quá hạn nhận: 2 năm.” – Mặt cô co giật theo từng từ được nói ra.
“Chúng mày đùa với bà à!”
Không thèm phá đồ như lúc nảy nữa, giờ cô chơi cả hai tay.
Âm thanh đĩa vở lại càng to hơn trước, thêm cả những thùng hàng rơi cao đổ ầm xuống thành những cột bụi mù mịt. Không gian trở nên chật chội bởi đống đồ nát, và ngay trung tâm là một nụ cười đầy chất ma quỷ.
“Tụi mày bảo là hàng của tao bị thất lạc mà!? Thế mà cái thứ tao đặt hai năm trước giờ lại nằm chất đống trong nhà kho hả!?”
Cái nhà kho như đang gào thét giữa trời đêm, khiến đám lính canh bên ngoài phải rùng mình mà chả dám tiến vào. Cho đến một lúc sau, tự nhiên cái nhà kho lại im bặt, khiến cho đám lính mặt lại càng xanh xao hơn.
Phía trong, Theresa chững lại lần thứ ba, bởi dưới sàn nhà xuất hiện cả đống gương. Tất cả đều có biên nhận dán kín ở mặt sau. Lúc đầu cô không thấy vì… lo sửa cái tai nghe. Tính ra mới đầu khui hàng ra xem là xong nhanh gọn lẹ rồi.
“Tôi bi ngu.”
Cô kéo một cái gương lên, lau nhẹ qua lớp bụi bám. Ánh sáng lửa hắt lên biên nhận sau nó. Cô cúi xuống, thở mạnh như vừa chạy nước rút.
“Gương Hoàng Lộc Nasharia. Giá: 3 đồng vàng. Người nhận:...”
Đọc đến đây, cô chợt im lặng.
Từng kí ức nhỏ giọt hiện về, Pierre đã từng mô tả tên thủ phạm là có thân thủ nhanh nhẹn, di chuyển không tiếng động. Hắn ta còn phải hiểu rõ kí túc xá, thành thạo đường đi thành phố. Theresa còn nhận ra thêm, liệu ai có đủ tiền và quyền lực để liên tục đặt hàng hiệu xuyên quốc gia?
Chỉ duy nhất một người, và cái tên hoàn toàn trùng khớp.
“… Ông đoán ra từ đầu rồi à Pierre. Hiểu hiểu, ông thiếu bằng chứng thôi chứ gì.”
Cô rút cuốn trục phép từ túi, quét nhanh xuống sàn. Một vòng tròn ma thuật bật sáng lan khắp căn phòng, cùng lúc với tiếng “bùm!” phát ra như sấm sét. Phía ngoài, đám canh gác đồng loạt phá cửa xông vào vì cái thứ chấn động kia. Tuy nhiên, thứ bọn chúng chờ bên trong là sự rỗng tuếch. Chỉ còn lại một nhà kho tan hoang, bụi mù phủ kín… và bãi chiến trường Theresa để lại.
Còn cô đã biến mất không một dấu vết.
***
Mặt trăng lặng lẽ lẽo lên bầu trời đêm, ẩn khuất sau đỉnh tháp cao nhất Vương Đô. Ánh sáng mờ tịt rải nhẹ xuống khuôn viên kí túc xá nữ, nơi hai bóng người ngồi ẩn khuất trong bụi cây trước cửa chính.
“Có gì bất thường không?” – Từ bụi cỏ to bằng chiếc tủ, giọng Chavallot phát lên, nhắm đến cái bụi nhỏ hơn, nằm kế cạnh.
“Xung quanh vẫn ổn.” – Giọng nữ quả quyết phát lên từ chiếc bụi ấy, nhưng chùm tóc vàng lại lộ ra, bị một số người qua đường nhìn chằm chằm vào.
“Lộ đầu kìa, Lyra.”
“Xin lỗi!” – Phần tóc vội vàng thụt lại.
Chavallot siết chặt quyển trục ẩn thân trong tay. Cậu không rời mắt khỏi cửa chính, chú ý rõ từng học sinh bước vào trong. Còn Lyra, bên kia, đang sử dụng kĩ năng quét bản đồ diện rộng, mở mắt cảm nhận từng đợt dao động ma thuật. Cả hai đang trong quá trình bắt tại trận tên bắt cóc, chỉ là kế hoạch có hơi phèn nên chẳng biết chờ bao lâu hắn mới đến.
“Khó chịu thật…” – Lyra thì thào, vừa đủ lớn để lọt qua bụi cây.
“Cố chịu đi, chỉ cần bắt được hắn…”
“Mình không than chuyện đó… Nhìn cái xe kia kìa.”
Chavallot chợt ngước theo ánh mắt Lyra, một chiếc xe hơi nước đen với huy hiệu Royal Deliva, dịch vụ giao hàng dành riêng cho giới quý tộc. Nó đứng đấy cản trở tầm nhìn và im lìm như một bóng ma vậy.
“Lo làm gì, cậu cảm nhận được ma thuật mà. Chiếc xe ấy sao mà cản được tầm nhìn?”
“Đó mới là vấn đề! Mình không cảm nhận được gì từ nó hết.” – Lyra cau mày.
“Nó rỗng tuếch, mà bên trong hình như rộng như vô tận ấy!”
Chavallot nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe. Quả thật, cậu không nghe ra biết cứ âm thanh gì trong đó. Nhưng kì lạ hơn là nó cứ tỏa ra một thứ ma thuật mờ nhạt, với lại hình như có người bên trong.
“Kệ đi, không phải việc của mình.”
“Ừm.”
Nói là thế, nhưng nằm trong bụi cỏ của mình, tiếng “rít rít” bắt đầu vang lên. Hình như Lyra đang… cắn móng tay?
“Cậu ổn chứ?”
“Mình ổn.”
“Thật không đấy?”
Lyra lặng đi, một lát sau, cô nghiêng đầu khỏi bụi, gương mặt chìm trong bóng tối của tòa nhà kí túc xá.
“Cái lần mình bị bắt… Cả mấy lần truy đuổi trước nữa… Chiếc xe này luôn xuất hiện.”
Chavallot quay phắt lại.
“Ý cậu là… chiếc xe có liên quan?”
“Đúng, có thể hắn dùng nó để trốn thoát.” – Lyra đưa tay lên cằm.
“Không, lần nào hắn cũng thoát bằng cách chạy hết.” - Chavallot lắc đầu.
“À còn nữa, làm sao hắn có thể cầm gương đi lang thang giữa phố được chứ? Kiểu như… nếu làm vậy thì phải có người thấy rồi.”
Chavallot nhăn mặt, cậu thấy cũng có lí. Phải có một chỗ để dấu, một chiếc xe có thể là giải pháp hoàn hảo. Và quan trọng hơn…
“Nếu bọc tấm gương như một món hàng, bất kì ai cũng có thể vào kí túc xá đưa đồ cho học sinh.”
“Ý mình là thế đấy.” – Lyra gật đầu, xong lại tiếp tục phân tích.
“Chiếc xe này không phải hàng giả, huy hiệu Royal Deliva là thật. Vừa rồi còn có nhân viên giao hàng ra lấy đồ đưa vào trong nữa mà.”
“Mà Royal Deliva là của Hoàng Gia… Chủ quản là… Hoàng Tộc đấy.”
“Đừng có nhắc đến Hoàng Tộc nữa.” – Tiếng nghiến răng khẽ vang từ miệng Chavallot. Cậu nhớ đến cái tên chết tiệt dám nhốt cậu vào nhà lao, ngăn cản quá trình cậu điều tra vụ án.
Lyra im miệng, không khí dần trở nên im lặng đến phát sợ. Rồi bỗng nhiên, một tiếng “bặt” kì lạ vang lên ngay đúng chiếc xe đó. Nó rung lên, khói bay nghi ngút, Chẳng thấy người điều khiển hay tín hiệu gì cả. Nó chỉ tự lăn bánh, rồi lao vút đi.
“Khoan đã!” – Chavallot bật dậy, định lao theo, nhưng cổ áo lại bất ngờ bị giật mạnh trở lại.
“Cái quái gì vậy? Đừng có cản tui.”
“Bình tĩnh, bảo vệ phát hiện bây giờ.”
Cậu đập mặt xuống đất, vừa bò dậy vừa lẩm bẩm, may mắn là chưa ai chú ý. Chợt giọng nói của Pierre vang lên trong đầu, là chuyện cả nhóm từng bàn bạc từ mấy buổi họp trước.
“Để mua được số lượng gương đó, hắn phải cực kỳ giàu. Di chuyển tự do mà không bị nghi ngờ. Hắn cũng phải biết rõ từng ngóc ngách của học viện và… Không bao giờ cần trèo qua đường cửa sổ như chúng ta.”
Từ khi bắt đầu phục kích đến giờ, cậu luôn nghĩ tên hung thủ vào bằng cửa trước, nơi có thể qua mặt bảo vệ một cách dễ dàng. Trong khí đó, cửa sau phải có thẻ học sinh, thẻ của những người có quyền hạn mới vào được.
“Là người giao hàng!” – Chavallot lẩm bẩm.
Lyra đông cứng trong chốc lát, rồi thì thào như vỡ lẽ:
“Royal Deliva… những người giao hàng đều là quý tộc cấp thấp. Họ có thẻ ra vào mọi khu vực, thuộc đường phố như lòng bàn tay. Vì là người giao hàng nên không ai nghi ngờ họ.”
“Và hắn dùng danh nghĩa đó để đưa gương vào kí túc xá, bắt cóc nạn nhân.”
“Chính xác! Và hắn là cựu học sinh của trường nên mới biết rõ hệ thống kí túc xá.” – Chavallot cười ra một điệu ác quỷ.
“Nhưng chúng ta chưa rõ ai mới là hung thủ, có quá nhiều người giao hàng.”
“Có thể tìm qua danh sách, có thể bên tiếp tân có ghi lại.” – Lyra nói, ánh mắt lóe sáng, rồi chỉ tay về phía ngược lại…
“Cửa sau!”
Không đợi thêm giây nào, cả hai rời khỏi bụi cỏ, chạy dọc theo bờ tường ký túc xá, ẩn mình dưới mép cửa sổ. Và rồi cả hai chạy về phía sau một cây cổ thụ, Chavallot trèo lên để quan sát, trong khi Lyra nằm gọn dưới gốc cây.
“Đi vào trộm danh sách, rồi nhanh chóng thoát ra.” - Chavallot nhìn về phía con đường trống rỗng, không ai canh gác.
Và rồi, một đám mây lặng lẽ, trôi qua đúng lúc Chavallot đang thì thầm, che khuất đi ánh trăng. Trước mặt cả hai người, cánh cửa rung động khẽ mở ra, một bóng hình từ từ bước vào. Mái tóc ấy xanh nhợt nhạt, áo choàng đen kín mặt. Trên vai hắn là một vật phẳng lì có hình chữ nhật bọc vải, có kích thước y hệt một tấm gương.
Giao hàng đây. Phòng 221 ạ.” – Giọng hắn đều đều, khiến Lyra phải nín thở.
Chavallot run lên, hơi thở phà khói. Có một kẻ hội tụ đủ mọi nghi vấn đặt ra, và bất ngờ thay, chính hắn đang đứng sừng sững trước mặt cậu.
“Tao phải giết mày!”
Bàn tay rực sáng màu đỏ thẫm. Ánh trăng vừa lóe đi, và trong nháy mắt, cậu đứng ngay sau lưng tên áo choàng đen. Ngọn lửa bừng lên thành hình dạng một quả đấm.
“Rầm!”
Ánh sáng sẹt vội qua, khiến cả bức tường nổ tung. Người mặc áo choàng bị hất xa đi một khoảng, ngọn lửa cứ thế bao vây hắn. Còn kiện hàng bị vỡ nát, lòi ra ngay tấm gương chính xác nhãn hiệu.
Tên đấy như nhận ra mình bị bao vây, liền bỏ gương tháo chạy. Chỉ một cú bật chân đã vượt qua hàng rào, phóng như chim bay.
“Đuổi theo!”
Vượt qua cổng chính, Chavallot cùng Lyra lao ra đường, phóng ngang qua cả bảo vệ mà không ai cản được.
“Thấy hắn không?”
“Hướng tám giờ!”
Lyra dán mắt vào bức tường, nhìn xuyên qua nó là tên hung thủ, phía trước là ngã tư và chiếc xe đen tuyền đang đậu.
“Cậu đuổi theo đi, tôi sẽ leo lên mái nhà!”
Cả hai tách nhau ra, Chavallot phóng lên nóc nhà dân, phi từ nhà này sang nhà khác như một cơn lốc. Từ trên cao, cậu thấy hắn đã đến gần chiếc xe đen. Tuy nhiên, sức người thì con lâu mới bằng tốc độ ma pháp.
Cậu giơ tay lên, thì thầm thần chú trong miệng.
“Hỏa phụng!”
Tiếng “rít” xuất hiện cùng một ngọn lửa khổng lồ, làm sáng rực một khoảng đường. Một con phượng hoàng cháy sáng, bay vút về phía chiếc xe. Nó không đâm thẳng vào mà vòng ngược lại, làm cháy hết khu vực xung quanh thành một vòng tròn cản đường, không cho hắn tiếp cận chiếc xe.
Hắn khực lại, tránh bước chân vào ngọn lửa. Nhưng ngay lúc đó từ trong bóng tối, một lưỡi kiếm phóng tới. Hắn xoay đầu, bắt lấy bằng tay không. Hơi lạnh trào ra, đóng băng lưỡi kiếm giữa không trung. Vừa xong một cái bóng khác liền lao đến, đó là Lyra.
Hắn lách người, đỡ lấy vài nhát kiếm, rồi tung một cước thô bạo, đẩy cô ngã xuống đất. Ngay lúc hắn quay về hướng khác, vòng tròn ánh sáng từ đâu bật lên dưới chân.
“Thánh thuật – Tia Sáng Cực Quang!”
Luồng sáng quét lên như một cơn bão, kèm theo những hạt trắng li ti, đẩy lùi hắn. Cô gái tóc vàng chui lên từ vòng tròn như vừa dịch chuyển đến, cô giơ tay lên cao.
“Ma pháp Thánh Nữ cấp độ hai – Vũ điệu Quang Kiếm!”
Hàng trăm mũi kiếm ánh sáng lao xuống từ trên trời. Thế nhưng hắn vẫn né hết chúng một cách điệu nghệ, rồi xoay người qua lối đi cuối cùng còn sót lại. Nhưng đúng lúc đó thì…
“Rầm!”
Âm thanh vang lên cùng một cục đất khổng lồ bay xuống. Phía trên tảng đá, chàng trai tóc đó đứng sừng sững. Đó là Pierre, cậu đã mai phục sẵn từ rất lâu trước đó.
“Ai cho mày chạy!” – Cậu nói, những hòn đá cứ liên tục xuất hiện từ hư vô, chuẩn bị sẵn sàng để lao đến.
Tên hung thủ đứng yên trong khi bị bao vây tứ phía. Lyra cầm kiếm với ánh mắt chứa đầy nỗi căm phẫn. Trong khi đó Chavallot thì gần như sôi máu, thanh kiếm cậu cầm không ngừng phát sáng. Theresa nở ra một nụ cười nham hiểm, ma thuật ánh sáng của cô đã bao bọc lấy chiếc xe, chuẩn bị kích nổ nó. Chỉ có mỗi Pierre vẫn giữ bình tĩnh, đôi mắt cậu tạo nên một nét lạnh lùng.
“Tự điều tra để đánh lừa bọn ta à? Không ngờ đấy, thủ lĩnh đội điều tra lại chính là thủ phạm. Hay đấy, Alus Estrya.”– Chavallot lên tiếng cùng với một điều cười chiến thắng.
Người có khả năng mua những tấm gương đắt tiền, thuộc lòng cấu trúc ký túc xá học sinh. Người có khả năng di chuyển giữa đường mà không ai quan tâm. Người có quyền lực để đánh lạc hướng điều tra. Thủ phạm không ai khác ngoài Hoàng Tử của Vương Quốc này, Alus von Estrya.
Hắn nghe xong câu của Chavallot vẫn không chịu tháo chiếc áo choàng ra. Thậm chí trông hắn còn chẳng có ý định chạy trốn. Điều này khiến Pierre có một dự cảm không lành.
“Cẩn thận!”
Cậu hét lên, nhưng Alus còn nhanh hơn gấp bội. Hắn dậm nhẹ một phát xuống đất, từ đâu một chiếc gương trồi lên từ mặt đất. Ngay lúc đó, hắn xoay tay như đang niệm một thứ ma thuật kì lạ.
Chavallot không chần chừ bắn ra thêm một con Phượng Hoàng lửa đến, mục đích là đốt cháy ngay tấm gương. Tuy nhiên, nó ngay lập tức bị hút đi khi đến gần. Chính cái gương đã hút ma lực của cậu ta, và nó cũng đang hút tất cả mọi thứ xong quanh.
Alus chỉ cười nhẹ rồi nhảy ngay vào gương. Trong khí đó thì mọi người bên ngoài đều đang ngơ ngác, chỉ mỗi Pierre dự đoán trước được tình hình.
“Ngồi xuống, đừng để nó hút được!”
Pierre hét lên rồi cắm kiếm xuống đất làm điểm tựa. Tuy nhiên hai cô gái thì hơi chủ quan, ngay đúng nhịp đầu là Lyra lẫn Theresa bị hút thẳng vào trong đấy, chưa kịp làm gì đã có hai con báo.
“Đứng lại!”
Chavallot thấy thế liền chạy vội theo, nhảy một mạch thẳng vào tấm gương. Thế là lòi ra con báo thứ ba.
Pierre lắc đầu khó chịu.
“Chúng mày đùa tao à!”
Cậu cũng làm theo, chạy vội luôn vào thế giới bên kia. Giờ đây, bốn con báo đã bước qua tấm gương, một thế giới kì quặc mới mẻ đang chờ đợi những vị “không phải anh hùng” của chúng ta.
1 Bình luận
(À mà truyện mình có bao giờ có chất lượng tốt đâu)