VOL 1 THẾ GIỚI MỚI

Chương 07 Gặp mặt và thử thách

Chương 07 Gặp mặt và thử thách

Buổi sáng mùa thu với khí trời mát mẻ, nắng ấm len lỏi qua từng kẽ lá chuyển cảnh đến ngôi nhà ở một ngôi làng nhỏ. Cậu bé với mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng, khoác lên mình chiếc áo ngắn tay màu trắng, bên ngoài mặc Gile nâu, chiếc quần ngắn trùng màu với áo ngoài.

Không ai khác chính là Eliot, đã hai tuần trôi qua kể từ ngày cha cậu đến kinh đô hôm nay cũng chính là ngày ông trở về. Cách đó một tuần ông đã gửi thư thông báo chiêu mộ được vị gia sư đáng kính.

Tuy nhiên vì khoảng cách địa lý nên thời tiết hai bên không giống nhau thành ra thời gian về nhà bị kéo dài. Eliot nhìn vào gương những hồi tưởng quá khứ ùa về, cậu nhớ lần đầu tiên học tiểu học cậu cũng được mẹ chuẩn bị trang phục như thế này.

Từ ngày cha mẹ mất cậu dường như không còn chú ý gì đến vẻ ngoài, những cuộc họp hoặc buổi lễ lớn một là tránh tham dự nếu không quan trọng, còn nếu đi cậu cũng chỉ khoác chiếc áo blouse trắng xộc xệch cho xong chuyện.

“Eli sư phụ sắp đến rồi, xuống chuẩn bị đi con.”

Tiếng gọi của mẹ kéo suy nghĩ cậu về thực tại, “Vâng, con xuống liền.” Cậu rời khỏi phòng bước xuống cầu thang, từng bước đi của cậu đều mang theo suy nghĩ.

“Khí chất người này ra sao?”, “Vì lí do gì mà cha mẹ lại kính trọng ngài ấy đến vậy”. Và hàng loạt câu hỏi khác, cả tuần cậu lên kế hoạch nhằm gây ấn tượng tốt.

Eliot cùng mẹ đứng trước cửa chờ sẵn, từ đăng xa bóng xe ngựa hiện rõ dần cuối cùng dừng trước mặt hai mẹ con. Cánh cửa mở ra người bước xuống là Nathan, vừa bước xuống ông liền ôm hai mẹ con.

“Ta đã về rồi xin lỗi đã bỏ hai mẹ con lâu đến vậy.”

Gương mặt ông vẫn như mọi khi hiền lành, vui tươi dù đã cổ rặn ra gương mặt đó nhưng sự mệt mỏi hiện rõ không thể che giấu. Anna nở nụ cười nhẹ nhàng, tay đặt lên má ông sau đó cô lẩm bẩm câu chú.

Bàn tay cô phát ra ánh sáng lúc, gương mặt mệt mỏi của Nathan dần dịu lại, Anna lấy chiếc khăn tay trong túi lau mồ hôi cho chồng mình.

“Mừng anh đã về, anh đã làm rất tốt rồi không cần phải xin lỗi.”

“Mừng cha trở về.” Eliot tay cầm ly nước đưa cho ông, Nathan cầm lấy ly nước sau đó cảm ơn việc làm của câu. Eliot chỉ gật đầu vì đó là nghĩa vụ phải làm của một người con.

Vừa nói chuyện với cha cậu vừa quan sát chiếc xe ngựa, linh cảm mách bảo đây là người mà cậu tuyệt đối không được đắc tội. Sau màn hội ngộ đầy tình cảm, Nathan quay lại dáng vẻ uy nghiêm mở cửa xe ngựa.

Cảm giác hồi hộp trong Eliot xuất hiện một lúc mạnh mẽ cảm giác quả tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lần đối đầu với viện trưởng dù biết bản thân đối mặt với cái chết cảm xúc ấy không mãnh liệt đến mức này.

Bóng dáng vị ấy dần hiện rõ, là người phụ nữ dáng cao, mái tóc xanh lam dài đến chân được cột gọn gàng, màu đồng tử trùng với màu tóc, tay phải cầm một quyển sách đang chăm chú đọc. 

Dáng người chuẩn, đặc biệt là đôi tai nhọn đặc trưng của tộc Elf. Cô mặc một chiếc đầm màu xanh đen khá kín đáo có hoạ tiết bông hồng trước ngực, kèm một chiếc áo khác nâu khoác trên vai.

Eliot đã nghĩ rằng vị ấy là một pháp sư dày dặn kinh nghiệm nhưng nó đã vượt ngoài dự kiến của cậu. Vẻ ngoài xinh đẹp, trẻ trung đứng cùng mẹ cậu gọi họ là chị em cũng không sai.

Đặt biệt là khí chất cực kì nghiêm trang, chỉ cần một ánh nhìn đủ khiến bản thân bị bóp nghẹt. Cậu liếc mắt quan sát biểu cảm của cha mẹ mình, cả hai đều trưng ra gương mặt nghiêm trang, đôi mắt thể hiện rõ sự kính trọng,

Đã 10 năm trôi qua tính cả kiếp trước cũng lần gần nhất cậu gặp một nhân vật mang khí chất tầm cỡ này. Người phụ nữ bước xuống xe, cha cậu lên tiếng giới thiệu.

“Eliot, ta muốn con diện kiến ngài Regina Rectifier — bậc hiền giả từng giảng dạy tại Đại học Ma pháp, người lưu danh với vô số chiến công lẫy lừng. Hiện ngài đứng thứ ba trong hàng ngũ Thất Pháp Sư của tổ chức Đại Pháp Sư, cũng là người mang danh hiệu ‘Thủy Vương’.

“Đại pháp sư” là nơi các pháp sư hàng đầu của thế giới tập hợp lại, đây có thể xem là một viện nghiên cứu kiêm cơ quan giải quyết những vấn đề liên quan đến ma pháp. Vị trí cao nhất là Thất pháp sư.

Những cá nhân ngồi vào vị trí này khả năng vận dụng ma pháp, kinh nghiệm, chiến công của họ được tất cả quốc gia công nhận,họ có tầm ảnh hưởng rất lớn đến nhiều phương diện trong xã hội.

Chiếc ghế của họ chỉ được chuyển giao khi đương sự qua đời hoặc tự nguyện từ bỏ vị trí. Thứ tự trong hàng ngũ không biểu thị đẳng cấp, mà chỉ thể hiện thâm niên phục vụ. Khi một ghế trống xuất hiện, một cuộc tuyển chọn mới sẽ được mở ra.

Quá trình tuyển chọn thông qua nhiều bước thường diễn ra ít nhất ba tháng, sau đó công bố thành viên mới. Nếu không có ứng viên nào phù hợp vị trí đó sẽ bỏ trống một thời gian.

Còn về danh hiệu Thủy Vương đó là danh xưng dành cho những cá nhân có thể vận hành một thuộc tính đến mức hoàn mỹ. Trong hàng ngũ Thất Pháp Sư cũng có một vài người sỡ hữu danh hiệu này.

Danh hiệu ấy có nguồn gốc từ ba nghìn năm trước, do Nữ thần Tri Thức Stella thiết lập, để ghi nhận những kẻ chạm đến đỉnh cao của một thuộc tính nhất định. Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa các thuộc tính còn lại của họ yếu kém.

Danh hiệu này được truyền lại theo ba hình thức: kế thừa, bị đánh bại bằng chính thuộc tính đó một cách tâm phục khẩu phục, hoặc khi người sở hữu qua đời danh hiệu sẽ tự động tìm chủ nhân thích hợp. 

Ngoài ra, còn tồn tại nhiều danh hiệu khác có loại do người đời tôn xưng, có loại mang tính chức vị, cũng có những danh hiệu được ban phước bởi các thần.

Vẻ mặt nghiêm nghị của Nathan dần dãn ra ông nói tiếp “Trông trẻ vậy thôi cứ cô ấy cũng đã là bà cô già.” Vừa dứt lời Nathan bị Regina đạp vào chân, gương mặt của cô vẫn giữ nét lạnh lùng. 

Eliot nhìn mẹ mình, Anna lúc này lấy tay che mặt lắc đầu, Eliot đứng hình mất vài giây không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Não cậu lúc này muốn nổ tung vì quá tải dữ liệu.

Anna xoa đầu cậu thì thầm: “Ngài Regina tuy nghiêm túc nhưng cũng rất dễ gần, cha con mỗi lần gặp ngài ấy y rằng ngựa quen đường cũ.”

“Regina sao ngài lại làm thế đau lắm đấy.” Vừa nói Nathan vừa ôm chân nhảy dù biết cha mình thường diễn trò nhưng đây là lần đầu khiến cậu ngại như giờ.

“Lúc đến nhờ giúp đỡ thì lịch sự lắm đạt được mục tiêu là quen thói cũ. Lâu rồi không gặp Anna, sống chung với tên ngốc này em mệt mỏi lắm nhỉ?”

“Cảm ơn ngài đã quan tâm, em cũng quen rồi nếu anh ta làm trò em cho ra chuồng ngựa ngủ là được.” Khác với Nathan, Anna vẫn giữ thái độ tôn trọng với Regina.

Còn về Nathan nhảy lò cò xong cũng quay về dáng vẻ nghiêm túc hồi đầu, gương mặt vẫn còn chút nhăn nhó vì đau nhưng ngay sau đó nghiêm chỉnh lại vì va phải ánh mắt sát lạnh của vợ mình.

Anna kéo vai Eliot, cô lên tiếng:“Xin lỗi ngài vì cớ sự trên, đây là con trai em Eliot ngài cứ gọi thằng bé là Ely, thông tin sơ bộ của thằng bé Nathan có đề cập cho ngài rồi, nếu ngài chưa xem qua em có thể giới thiệu lại.”

Ánh mắt hai người nhìn thẳng vào nhau, với kinh nghiệm trải qua vô số cuộc xung đột hiện tại cậu vẫn giữ được sự bình tĩnh trước áp lực uy nghiêm này. Một lúc sau Regina rời mắt, khoanh tay lại lên tiếng.

“Tinh thần của nhóc này tốt đấy, nhóc là Eliot đúng không cha cháu tuy rất giỏi nhưng đừng học theo thói sau của hắn nhóc hiểu ta nói gì không?”

“Dạ con hiểu rồi.” Vừa nói, đầu cậu phát giác gật theo. 

“Ngài cứ tự nhiên.” Nói xong cô đi đến chỗ chồng mình đang đứng, cô véo tai Nathan kéo ông vào nhà. Còn Eliot thì đi theo Regina, cả hai di chuyển đến khu đất trống phía đối diện.

Regina giơ tay phải ra trước mặt, lẩm bẩm câu chú bàn tay xuất hiện vòng tròn phép. Một cơn gió vụt qua, vòng tròn ma pháp trên tay biến mất Regina quay mặt nhìn Eliot.

“Nhóc cảm nhận được việc ta vừa làm đúng không? Nhóc có thể cho biết ma pháp ta vừa thi triển là gì được không? Trả lời sai cũng được.” 

Eliot suy nghĩ một lúc, cậu chỉ học một vài cấu trúc cơ bản của các thuộc tính, đưa ra bài toán này vượt ngoài khả năng hiện tại của cậu. Nhưng người đứng trước cậu là một pháp sư có tiếng, nhu cầu chắc chắn sẽ cao hơn.

“Con đoán nó là ma pháp kết giới.”

“Giải thích được không?”

“Dựa vào thời gian niệm phép tương đối lâu chắc chắn đây không phải ma pháp cấp thấp, ngoài ra nó không tạo ra bất kỳ phản ứng nguyên tố nào.” Regina gật đầu có vẻ tán thành cô nói tiếp.

“Lời giải thích có phần đúng nhưng nếu đó là ma pháp hệ phong thì sao? Gió thường không có phản ứng gì đặc biệt chỉ có thể xác định khi chiêu thức tấn công. Chưa kể lúc ta thi triển ma pháp có xuất hiện của gió mà?” 

Trước câu hỏi đó Eliot bình tĩnh tiếp tục đưa ra dẫn chứng của mình.

“Trong quá trình ngài nhẩm chú văn con đã quan sát luồng khí, nó xuất hiện và tập chung thành một hình tròn tương ứng nguồn ma lực cấu tạo nên cấu trúc ma pháp. Từ đó rút ra kết luận trên, ngoài ra con không còn câu trả lời nào khác.”

Những dẫn chứng cậu đưa ra tất cả là kiến thức từ những bộ light novel mà Ben truyền đạt. Nghĩ kĩ nó cũng có phần hợp lý dù sao có sai cũng không ảnh hưởng. “Chúc mừng nhóc ma pháp ta vừa thi triển là “Kết giới cách âm”, dù Nathan nói chưa dạy gì cho nhóc nhưng chứng kiến tận mắt vẫn khó tin. Trong một tháng ta sẽ đưa ra bài kiểm tra cho nếu vượt qua ta sẽ nhận, nhóc có thể từ bỏ và tìm ta nếu còn muốn ta làm sư phụ, nhớ bám sát ta trong quá trình kiểm tra.”

Từ ngày hôm sau hai cô trò bắt đầu bài kiểm tra, cô cho cầu dùng ma pháp hay gì cũng được miễn là vượt qua bài kiểm tra là được. Tuy nhiên những phép cậu học không phép nào thích hợp cho việc vượt địa hình. 

Chỉ với thể lực thuần túy hết leo đèo, đến vượt suối, nhiều lúc trượt chân nhưng Regina đều cứu cậu kịp thời. Regina ngoài phép ứng cứu cậu cô không còn sử dụng bất kì phép nào khác. 

Cứ thế đi từ ngày đến chiều, ngày này qua ngày khác, ba ngày trôi qua Eliot đã bị bệnh nằm liệt giường, Anna với Nathan đã hỏi Regina về bài kiểm tra nó quá sức với một đứa trẻ nhưng chỉ nhận lại lời cay nghiệt.

Nhưng họ không lên tiếng trách móc gì cô, dù Regina yêu cầu bị bệnh vẫn phải luyện tập. Sau ba ngày leo đèo vượt suối nhiêu đó cũng đủ giúp cậu đoán được phần nào về con người cô.

Những việc này nhằm đuổi khéo cậu để cậu từ bỏ, những lần cậu bị trượt chân cậu đều quan sát biểu cảm của cô luôn có sự chuyển biến nhất định. Từ thái độ của cha mẹ ắt hẳn có lý do sâu xa đằng sau. Eliot leo xuống khỏi giường bệnh, tiến đến chỗ cha mẹ.

“Con nghỉ ngơi đi Ely, nếu quá sức con từ bỏ được mà không cần ép bản thân đâu.” Nathan gật đầu với những lời của vợ.

“Con sẽ vẫn tiếp tục thực hiện bài kiểm tra, cha mẹ đừng lo sư phụ sẽ không để con chết đâu.” Biết cản không được nên họ chỉ còn cách đồng ý, cứ thế cậu tiếp tục bài kiểu tra.

Cơn sốt khiến cậu chóng mặt, từng bước đi loạng choạng, dù đã quen leo vách đá này nhưng với tình trạng hiện tại nó vô cùng khó khăn. Chuyện gì đến đã đến cậu đã quá mệt mỏi, tay trượt khỏi vách đá, ý thức trở nên mơ hồ.

Lúc tỉnh dậy cậu đã trở về phòng mình, mẹ cậu ngồi sẵn đó với gương mặt lo lắng. Eliot cố ngồi dậy thì mẹ cậu ngăn lại.

“Con không cần lo bài kiểm tra, ngài Regina sẽ chờ con hết bệnh rồi tiếp tục nên cứ dưỡng bệnh đi.” Nghe những lời đó cậu yên tâm hơn và chìm vào giấc ngủ, chuyển cảnh sang bên ngoài.

Tại khu đất trống Regina ngồi trên thảm cỏ nhìn bầu trời đêm, bóng dáng người đàn ông tiến lại gần cô không ai khác chính là Nathan. “Tôi ngồi ở đây được không?”

“Cứ tự nhiên.” Nathan ngồi xuống chưa biết mở lời như thế nào Regina đã lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của ông.

“Những kẻ từng đến nhờ ta dạy cao nhất là ba ngày đã từ bỏ, thằng nhóc này lì lợm không khác gì cậu.”

“Cho tôi mạn phép bài kiểm tra này vì ‘hắn’ đúng không?” Regina không nói gì chỉ lặng lẽ gật đầu xác nhận, bầu không khí chìm vào yên tỉnh.

“Lâu lắm rồi ta không có cảm giác này, ta sẽ giữ lời cậu cứ yên tâm.”

Một tuần trôi qua Eliot cũng khỏi bệnh, cậu tiếp tục đi theo Regina bài kiểm tra cứ thể tiếp tục. Dù đã quen với địa hình nhưng không thể duy trì thể lực mãi được.

Câu bắt đầu chuyển sang việc cảm nhận dòng chạy ma lực, bên trong muôn loài đều có mạch ma lực. Những vật vô tri cũng tương tự chỉ là mạch ma lực của chúng không rõ ràng nên khó cảm nhận.

Một quyển sách cậu từng đọc có đề cập nếu tìm được mạch ma lực, ta có thể lợi dụng đoạn mạch này mà di chuyển, tiết kiệm thời gian, sức lực. Cậu vừa vượt địa hình, vừa cảm nhận dòng chảy nếu trượt chân Regina sẽ cứu cậu.

Bản thân dần quen với việc leo trèo, mạch ma lực ngày càng cảm nhận rõ ràng, sau một tuần cuối cùng cậu đã tìm ra. Nhưng vấn đề hiện tại phải làm sao để tận dụng được.

Cậu bắt đầu nhớ lại hành động mỗi khi bắt đầu leo núi của Regina, cô thường niệm phép nào đó tương đối ngắn. Eliot đặt tay lên vị trí của mạch ma lực sau đó niệm phép. 

Cậu thử lần lượt phép sơ cấp thủy không có gì xảy ra, cho đến ma pháp thổ thì có chút giao động. Cảm giác như hai nguồn ma lực đang hút lấy nhau, cuối cùng chúng va chạm.

Dù chỉ là thoáng qua cậu đã cảm nhận được sự tượng đồng của hai nguồn ma lực, chỉ có điều ma lực của ngon núi di chuyển vô cùng hỗn loạn. Cậu thử với nước cũng có tác dụng tương tự.

Điểm chung của chúng di chuyển rất hỗn loạn nhưng sẽ bị thu hút với ma lực có cấu trúc tương tự. Tựa như hai cực nam châm, cậu quay lại ngọn núi xác nhận dòng chảy và truyền ma lực. 

Vẫn như mọi khi hai nguồn hút nhau sau đó liên kết lại, cậu thử rút tay ra nhưng không thành. Chỉ với một mạch ma lực nhỏ đã liên kết chắc thế này nếu lớn hơn thì như thế nào. 

Hai nguồn ma lực tách ra quay lại vị trí cũ, chỉ mới lơ nghĩ chuyện khác là liên kết bị ngắt ngay. Nguyên lý đã nắm rõ giờ chỉ còn lần theo dòng chảy nữa là xong, việc lần theo dòng chảy khó hơn tìm mạch ma pháp.

Mạch ma pháp đã nhỏ, dòng chảy còn nhỏ hơn, cứ thế ba ngày trôi qua cậu cũng cảm nhận được, dòng chảy vô cùng hỗn loạn mục đích của cậu lợi dụng dòng chảy để kéo bản thân bất thành. 

Tuy nhiên cậu đã có cách giảm đi sự mệt mỏi khi leo trèo, cậu đặt tay lên mạch ma lực tạo liên kết, cứ thế liên tục luân phiên hai tay, hai chân tượng tự. Áp lực thể chất giảm nhưng áp lực tinh thần gia tăng nhưng nhiêu đây chưa nhằm nhò gì cả.

Khi leo được một nửa một con đại bàng bay qua cũng may cậu vẫn giữ được sự tập trung, tuy nhiên con đại bàng chưa dừng lại ở đó nó liên tục tấn công cậu. Thấy cậu không phản kháng nó được đà lấn tới.

Nước đầy đổ thêm thì ly tràn, cậu thi triển hỏa ma pháp nhắm thẳng vào hai cánh của nó, chim cháy cánh, người cũng té theo. Cậu đã đạt được mục đích của mình, mai thử lại cũng được.

Cậu cảm giác có gì sai, bình thường sư phụ sẽ cứu cậu nhưng bay được một lúc rồi không có động tĩnh gì cả, cơ thể xa vách núi, ma pháp thì không có cái nào xài được.

Chỉ cách mặt đất vài m, cậu nhắm mắt cầu cho phép màu xảy ra và nó đã xảy ra. Regina xuất hiện bên dưới đỡ lấy cậu, mặt cậu trắng bệch vì chưa lần nào gặp tình trạng này.

“Nhóc đậu rồi.” Eliot định thần lại cậu xác nhận những gì vửa nghe.

“Từ hôm nay ta chính thức thu nhân nhóc làm đệ tử, mong nhóc chiếu cố Ely.” Eliot mừng nhưng chưa kịp vui mừng thì ngất do kiệt sức, Regina mỉn cười hiền từ quay lưng bước đi trong khi tay ôm câu. Cô quay lưng nhìn ngọn núi, gương mặt hiện rõ bao hoài niệm sau đó lặng lẽ bước đi

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!