“Tin tức hot nhất hôm nay, nhà học thiên tài Ryuuto Kanzaki một lần nữa làm thế giới chao đảo với phát minh của mình. Tuy còn rất trẻ,anh đã đóng góp một phần không nhỏ cho sự phát triển vượt bậc nền khoa học nhân loại, chúng ta hãy chờ xem anh ấy sẽ tạo ra kỳ tích gì tiếp theo.”
-Viện nghiên cứu Liên quốc gia Albion-
“Giáo sư Kanzaki giỏi thật.”
“Đúng vậy, anh ấy không ngừng cố gắng nhưng cứ cắm mặt nghiên cứu thế này anh ta sẽ gục ngã sớm mất.”
“Nhiều người khuyên rồi anh ta có nghe đâu.”
Khung cảnh được chuyển đến một căn phòng nhỏ bừa bộn với đống tài liệu, trên chiếc bàn nhỏ xếp đầy vỏ nước tăng lực, thực phẩm bổ sung. Đèn phòng tắt chỉ còn ánh sáng từ màn hình máy tính.
Trước ánh sáng ấy là một cậu trai trẻ mái tóc đen, đeo kính, quầng thâm lớn trên mắt, râu ria không được cắt tỉa gọn gàng, thân hình gầy gò khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, bên trong là chiếc áo sơ mi lam nhạt, quần tây đen.
“Chỉ còn chút nữa thôi.”
Ryuuto lẩm bẩm trong miệng sau đó quay lưng nhìn đồng hồ máy tính. Đồng hồ điểm một giờ sáng, lại tập trung vào công việc quá mức như mọi khi, đứng dậy ra khỏi bàn làm việc. Trong không gian tĩnh lặng bất chợt một âm thanh phát ra.
Làm việc từ sáng đến khuya muộn lại không ăn uống đầy đủ, điều này khiến bụng của anh biểu tình. Ryuuto đứng dậy thở dài, chầm chậm bước về phía cửa.
Viện nghiên cứu lớn nhưng chỉ có đúng máy bán hàng tự động dưới tầng trệt, còn phòng làm việc của anh lại ở những tầng cao nhất. Mang danh viện nghiên cứu tốt nhất thế giới mà mấy vấn đề nhỏ nhặt lại thiếu lên xuống.
Cuối cùng cũng đã đến máy bán hàng, như mọi khi Ryuuto quẹt thẻ sau đó chọn một gói thạch dinh dưỡng, suốt ngày sử dụng mấy thứ này không hiểu sao cơ thể ốm yếu này còn trụ đến giờ.
Lần cuối ăn uống tử tế cũng không nhớ, nhìn hình phản chiếu của bản thân từ trong máy bán hàng đầu tóc thì bù xù, râu ria lùm xùm, thân hình thì ốm nhom, mắt lờ đờ kèm theo quầng thâm bên dưới, cũng may anh không quên việc tắm gội.
“Kanzaki cháu lại thức đêm làm việc nữa à? Cháu ăn tạm phần cơm của ta đi. Trước Yuuki hay mang cơm đến cho cháu sau vụ tai nạn đó… Ta xin lỗi đáng ra không nên đề cập nó vào lúc này.”
“Chuyện đã qua cũng được một năm rồi cháu cũng không còn nghĩ về nó nữa, cám ơn bác đã lo lắng cũng như phần cơm. Mà bác sao không ăn lại đưa cho cháu?”
Bác bảo vệ cười với ánh mắt đầy trìu mến nói:
“Không cần lo ta ăn ở nhà rồi mới vào ca trực, ta mua phần này khi không có gì làm thì ăn câu giờ thôi. Nhìn cậu thế này sao ta ngó lơ được, nếu là Yuuki con bé cũng suy nghĩ giống ta thôi, cố sống thay phần còn bé nữa nhé, đến giờ trực rồi ta phải đi đây.”
Yuuki là em gái Ryuuto, kém anh năm tuổi, cô bé thường mang cơm hộp cho anh. Do thường xuyên gặp mặt, nói chuyện cô bé với bác ấy vô cùng thân thiết.
Bác xem cô không khác gì cháu gái mình, nên Ryuuto có thể hiểu được phần nào bác ấy lại quan tâm đến mình. Dù danh tiếng bay xa nhưng cuộc đời của anh chỉ bao phủ một màu tối tăm của sự đau buồn.
Năm bảy tuổi, cha mẹ mất do máy bay gặp sự cố trên đường đi công tác. Cả hai đều là những nhà nghiên cứu có tiếng trong ngành. Sau đó, anh em Ryuuto được ông bà ngoại nhận nuôi.
Nhờ bộ gen thiên tài thừa hưởng từ cha mẹ, anh nhận được tuyển vào Harvard với học bổng toàn kì chỉ mới 15 tuổi. Ngày tốt nghiệp đại học ông mất do nhồi máu cơ tim.
Nhận bằng tiến sĩ bà cũng ra đi vì tuổi già. Để lại hai anh em, cả hai đùm bọc nhau lúc vui, lúc buồn đều có nhau. Cho đến khi em ấy ra đi do tai nạn hồi năm ngoái.
Từ đó có rất nhiều lời bàn tán, người thì chia buồn vì gia cảnh, kẻ thì cười đùa. Thậm chí xuất một giai thoại “Có khi nào nó giao kết với quỷ trao đổi gia đình đạt được danh vọng hay không?”
Mặc kệ người ngoài nói gì, ông bà anh trước khi mất cả hai đều rất hạnh phúc đã theo dõi anh em họ trưởng thành. Tuy nhiên cha, mẹ và em gái anh thì khác, những cái chết ấy đã được sắp đặt từ trước.
Ba năm từ ngày cha mẹ mất, anh nhận được một bưu kiện không rõ ai gửi đến. Tính hiếu kỳ của trẻ con bộc phát, anh lén mở nó ra không hỏi gì ông bà.
Bên trong là liệu, nhật ký mà cha mẹ để lại, cha mẹ anh may mắn thoát chết nhưng họ bị thương rất nặng dù được chữa trị cũng không thể sống quá một tháng.
Sự thật được sáng tỏ vụ tai nạn năm ấy không phải ngẫu nhiên. Tất cả được lên kế hoạch bài bản từ trước, không dừng lại ở đó bọn chúng còn nhắm đến hai anh em.
Để điều tra rõ chân tướng, anh âm thầm cố gắng, đạt được mục tiêu bước chân vào nơi cha mẹ mình từng công tác. Một thời gian làm việc song song điều tra chân tướng sự việc dần được sáng tỏ.
Lý do cả hai bị trừ khử bởi sáng chế mới nhất của họ dựa trên nguồn điện vĩnh cửu của Nikola Tesla, tiếp đó là một món vũ khí có sức công phá mạnh gấp mười lần quả bom nguyên tử mạnh nhất từng được tạo ra.
Về thứ vũ khí này họ đã từ bỏ và chỉ là dự án, còn về nguồn điện vĩnh cửu cần phải tham dự hội thảo tập hợp tất cả những nhà khoa học sáng giá trên thế giới lại, chung tay tạo ra nguồn năng lượng vĩnh viễn, không những sạch còn miễn phí.
Điều này vô tình đụng vào miếng cơm của những ông lớn, bọn chúng không cấu kết với quan chức cấp cao mà còn nhiều bên khác. Chưa kể còn muốn chiếm cả tài liệu của thứ vũ khí kia.
Cha mẹ anh đã nhận ra, toàn bộ giữ liệu gốc biến mất, bản sao cũng bị cháy vụn theo vụ tai nạn. Ông bà từng nói hai anh em họ thừa hưởng toàn bộ từ trí tuệ cho đến tận ngoại hình của cha mẹ.
Có lẽ chúng sợ một ngày nào đó chân tướng bị lật tẩy, nên muốn diệt tận gốc sao. Trong từng đó năm che giấu em gái mình, nhưng cuối cùng mọi thứ đã bị phát hiện.
Không thể giấu diếm mãi, anh giải thích tất cả, Yuuki cũng cứng đầu không khác gì anh mình. Cô muốn hỗ trợ anh trai mình, Ryuuto cũng chị bất lực đồng ý.
Từ đó Yuuki dưới vai trò hacker hỗ trợ anh trong bóng tối, cả hai nhanh chóng đạt được mục đích. Chỉ còn một chút nữa, Yuuki đã ra đi ngay vào ngày sinh nhật thứ 20 của cô.
Yuuki đã đề nghị Ryuuto tổ chức sinh nhật cho mình, anh định trêu cô nhưng từ lúc nhận bưu kiện ấy, sinh nhật Yuuki anh không dự bất cứ cái nào. Kể cả sinh nhất anh cũng vậy, dù được tổ chức anh cũng không tham dự.
Mục tiêu sắp hoàn thành thư giản một chút cũng không sao, hai anh em lên kế hoạch điểm hẹn, mua trang phục mới. Cả hai đều háo hức chờ ngày đó, tuy nhiên quay về hiện tại.
Dưới trời mưa tại ngã tư đông đúc người, một chiếc xe tải đâm vào cửa nhà hàng, xung quanh vây kín người, tiếng còi xe cảnh sát, xe cứu thương vang vọng.
Ryuuto quỳ xuống, trước mắt anh là cơ thể không thành hình nằm trên vũng máu của em gái mình. Chiếc áo thun in hình thỏ con dễ thương đã nhuốm đỏ màu máu.
Chú thỏ ấy chính là nhân vật hoạt hình mà hai anh em hồi nhỏ xem cùng nhau, cũng chính là nguồn động lực giúp hai anh em vượt qua những ngày bão tố sau sự ra đi của cha mẹ.
Anh ôm xác Yuuki, tiếng khóc lấn át tiếng mưa, mưa ngày càng lớn hơn. Từ đó anh dằn vặt bản thân nhiều hơn, anh nên kiên quyết hơn với quyết định này. Vụ tai nạn đó không chỉ Yuuki, nhiều người vô tội cũng bị thương và nguy kịch.
Không có sự hỗ trợ từ em gái, mọi thứ hoàn tất chậm hơn so với dự kiến. Ngày phán quyết cuối cùng anh sẽ chấm dứt tất cả. Một lần và mãi mãi, rời khỏi viện nghiên cứu với toàn bộ chứng cứ trên tay lên chiếc xe hơi cũ mà cha để lại.
Xe lăn bánh đến nơi chuẩn bị hẹn trước, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng, đằng sau có bốn chiếc xe bám theo từ xa. Vừa theo dõi kính chiếu hậu, bình tĩnh lái xe như không nhận ra sự hiện diện của chúng.
Hai chiếc đột ngột tăng tốc một chiếc chặn đầu, một chiếc ép xe vào lề. Trên đường không có ai kế hoạch dự phòng đã có sẵn, Ryuuto đã dự đoán trước những việc này, anh cải tiến một số thứ trên xe.
Anh kéo cần gạt bên cạnh vô lăng, từ dưới bánh xe xuất hiện ra một cái máy bắn đinh, chiếc xe đang ép bị thủng lốp buộc phải dừng lại. Sau đó thả bom mù khiến làm những chiếc còn lại mất phương hướng, đâm vào gốc cây bên đường.
Không còn chướng ngại vật, anh tăng ga vọt lên ép ngược chiếc xe chắn đường mình. Chưa dừng lại ở đó tiếng súng nổ, viên đạn xuyên qua màn đêm. Âm thanh kim loại va vào nhau.
Chiếc xe đã được gia cố xe bằng vật liệu chống đạn, một trong những phát minh không được công bố. Anh bí mật gia cố vỏ xe bằng vật liệu này, đương nhiên có sự giúp sức không nhỏ từ một số mạnh thường quân.
Sau một hồi truy đuổi cuối cùng cũng cắt đuôi, chỉ cần băng qua một con đèo hiểm trở nữa là đến nơi. Đây là còn đường an toàn nhất mà anh nghĩ đến, nhưng vẫn phải nâng cao cảnh giác.
Vượt qua an toàn, xe tiếp tục lăn bánh không một phút nào anh lơ là cảnh giác. Cuối cùng cũng đến điểm hẹn, một nhà máy bỏ hoang thuộc quyền quản lí của một thị trấn hai, ba năm nữa nơi này sẽ bị dỡ bỏ.
Mở cánh của xưởng ra hàng loạt tiếng súng nổ, Ryuuto nằm xuống tài liệu nhuộm đỏ màu máu, từ trong bóng tối một giọng nói quen thuộc vọng ra kèm với tiếng vỗ tay.
“Mày sống dai không khác gì cha mẹ mày vậy.” Chủ nhân giọng nói đó không ai khác là viện trưởng của viện nghiên cứu.
“Chắc mày cũng tự hỏi là tại sao không ai ở đây đúng không? Đánh lừa tất cả hệ thống mạng của toàn quốc gửi tin mật cho đồng minh. Kế hoạch rất tỉ mỉ nhưng thật đáng tiếc, mày đã thành công nhưng bọn tao đã đi trước một bước.
Gửi tin giả cho toàn bộ đồng minh của mày và kèm theo chục con virus nhằm chặn các bước tiến của mày. Đối phó với mày làm tao tốn rất nhiều tiền bạc và tuổi thọ đấy.”
“Hiện trường giả đã được chuẩn bị sẵn, xử lý mày nữa là xong. Xin lỗi nhé tao không thể để công sức của mình thành công cốc được. Còn về phát minh của cha mẹ mày, sau từng ấy năm tất cả sẽ thuộc về tao. Tạm biệt thiên tài trẻ Ryuuto Kanzaki.”
Lão ta cười đắc chí và quay lưng đi đám thuộc hạ của lão tiêu huỷ tất cả những tài liệu của tôi. Còn anh mất đi ý thức, chìm dần vào giấc màn đêm chết tiệt này.
“Nè tỉnh dậy đi tính ngủ đến khi nào hả?”.
Ryuuto mở mắt cảnh vật xung quanh vô cùng xa lạ, kiến trúc rất giống thời Hi Lạp cổ đại, xung quanh có rất nhiều tượng động vật như sư tử có cánh, ngựa hay kì lân gì đó.
Một không gian với tông màu chủ đạo là trắng, anh cũng chỉ gượng cười về gu thẩm mĩ của chủ nhân nơi này.
“Này ngươi tính lơ ta đến khi nào đây hả?”
Một người phụ nữ tay cầm một cây gậy dài, phần đầu cây gậy có một ngôi sao. Xung quanh ngôi sao có những viên bi bay quanh, khuôn mặt xinh đẹp, nước da trắng, đôi mắt xanh biếc, mái tóc màu hồng phấn dài, khoác lên mình sườn xám.
Toàn bộ trang phục cô ta mặc cũng màu trắng nốt, chắc chắn chủ nhân nơi này chắc chắn là cô ta, một người xinh đẹp nhưng gu thẩm mĩ thì… Ryuuto nhanh chóng dời sự tập trung, giờ trong đầu anh chỉ còn những câu hỏi.
Tại sao mình lại ở đây? Mình còn sống hay đã chết? Và ai đã đưa mình đến chỗ này?
“Thứ nhất ngươi đã chết, thứ hai đây là nơi mà linh hồn đến sau khi chết và ta là người có nhiệm vụ đưa các sinh mệnh đó đầu thai kiếp khác. Thứ ba xin lỗi vì gu thẩm mĩ của ta làm ngươi chói mắt, thế đã giải quyết được khuất mắt của ngươi chưa?”
Ryuuto vốn không tin vào thứ gọi là luân hồi chuyển kiếp, cũng như cuộc sống ở thế giới bên kia mà các tôn giáo đề cập đến. Giờ tận mắt chứng kiến anh vẫn không khỏi hoài nghi. Chưa kể cô ta còn đọc suy nghĩ của anh.
“Dù khó tin nhưng nó cũng là sự thật rồi. Con người các ngươi mắt thấy, tai nghe, tay chạm mới tin. Mà bỏ qua chuyện đó đi, ngươi biết rõ tại sao mình ở đây sau những lời ta giải thích rồi đúng không?”
“Nãy giờ bị đọc suy nghĩ, tôi cũng thấy khó chịu lắm rồi đấy. Đúng hiện tại tôi đã chết nếu thế cô phải mau thực hiện nhiệm vụ của mình đi chứ.”
Cô ta không nói gì biểu cảm trên khuôn mặt trong có vẻ rất chán đời sau đó lên tiếng.
“Nãy ta có nói đây là nơi mà linh hồn được đưa đến sau khi chết đúng không? Nhưng nó chỉ đúng với những kẻ không còn luyến tiếc gì, còn ngươi bị giết một cách thê thảm, kế hoạch đổ sông đổ biển mà không có oán hận hay gì sao?” Ryuuto chỉ mỉm cười đáp lại.
“Chết kiểu này không thoải mái gì cả chấp niệm cũng chưa hoàn thành, cô không biết lí do tôi có thể thanh thản siêu thoát sao?”
“Nhiệm vụ của ta chỉ là tiếp nhận những linh hồn đã yên phận chấp nhận siêu thoát. Còn lí do thì ta không quan tâm nếu muốn ngươi có thể kể, dù sao ta cũng đang rảnh.”
Dù vẻ mặt có vẻ không quan tâm, quan sát một lúc anh phát hiện một chồng giấy xếp cao đằng sau ghế. Miệng nói không quan tâm nhưng thực ra là một kẻ thích hóng chuyện.
“Trước khi đề cập chuyện này cô có thể cho tôi biết tình hình hiện tai không?”
Cô ta đưa cây trượng của mình ra, một cái màn hình xuất hiện, hình ảnh bên trong là một phiên tòa. Ryuuto quỳ xuống đất, nước mắt không ngừng rơi.
Nửa năm trước tại một quán cafe thuộc thành phố Haiten.
“Cậu nói thật sao?”
Câu nói xuất phát từ người đàn ông người da đen tên Ben, cậu ta là một chính trị gia có tiếng và từng là bạn thân thời đại học của Ryuuto.
Tiếp lời Ben là người phụ nữ ngồi bên cạnh với thân hình nóng bỏng khoác trên mình bộ vest nâu, quần kaki cùng màu, mái tóc đỏ Eri Rinne, cô là luật sư có tiếng từng giải quyết rất nhiều vụ trong nước.
Hỗ trợ cảnh sát quốc tế các vụ buôn lậu, gia thế cũng không phải dạng vừa cô thừa sức lật tẩy mặt sau của chính quyền nếu nó gây ảnh hưởng đến an ninh của đất nước.
“Cậu thừa biết Kanzaki thế nào rồi mà Ben, cậu ta không rảnh tập hợp khẩn cả bọn lại chỉ vì một trò đùa cả.”
“Cám ơn cô đã hiểu cho tôi Rinne, tôi rất biết ơn hai người đã đến.”
“Lily khả năng không đến được rồi cô ấy bận công tác ở Canada đến tháng sau tiếc thật đấy.” Lily là hậu bối của anh, cũng là người hiểu anh nhất .
Píp Píp Píp.
“Mọi chuyện vô cùng thuận lợi, kế hoạch của cậu thành công mỹ mãn nhưng tôi cũng không thể bỏ đi được. Cậu cứ phổ biến kế hoạch cho mọi người đi tôi sẽ đến nhờ họ nói lại sau.”
“Cám ơn anh đã giúp đỡ tôi việc này.”
“Có gì đâu không nhờ cậu thì tôi đã không có ngày hôm nay rồi. Vậy nha chào.”
Người vừa gọi là tiền bối Alan, người dẫn dắt nhóm Ryuuto suốt những năm đại học. Một kĩ sư AI kiêm lập trình viên, ngoài ra còn là một siêu đạo chích từng gây ra nhiều vụ náo loạn trên toàn thế giới.
Hiện tại anh đang canh chừng hình nhân thế thân 1:1, một trong những phát minh tâm đắc của Ryuuto, có thể sao chép bản thể y đúc sau đó nó sẽ tự động hành động theo những gì lập trình sẵn.
Phòng trường hợp bất trắc Alan sẽ cải trang thành Ryuuto thay thế vị trí của hình nhân.
“Ra là vậy cái chết cha mẹ cậu, Yuuki có kẻ đứng đằng sau giật dây, giờ chúng trừ khử cậu chỉ là vấn đề sớm muộn.”
“Nhưng cậu chắc với kế hoạch này thật chứ, có nhất thiết phải vậy không?”
Ben hét lớn cũng may đây là phòng cách âm, Ryuuto cũng đặt thêm thiết bị làm nhiễu âm từ bên ngoài, thiết bị nghe lén cũng được kiểm tra kĩ lưỡng. Ryuuto hai bàn tay đan vào nhau, trầm mặt đáp:
“Tôi biết nếu không làm vậy thế cậu sẽ không hành động được. Thời gian diễn ra cuộc gặp mặt lần này tôi đã thành công đánh lừa bọn chúng, cũng không chắc ngày đó tôi toàn mạng trở về hay không.”
Sau đó ánh quỳ xuống đất thành khẩn cầu xin sự giúp đỡ của họ. Ben đứng dậy kéo bạn mình đứng dậy.
“Cậu đã giúp bọn tôi nhiều rồi đâu nhất thiết làm vậy, xem như bọn tôi báo đáp đi.”
“Không còn cách nào khác sao Kanzaki nếu Lily nghe được cô ấy sẽ không đồng ý đâu.” Rinne vốn nổi tiếng từ trước đến này không bao giờ biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài nhưng giờ vẻ mặt của cô đầy sự khó chịu.
“Em ấy là người rất yếu đuối, quan tâm người khác thái quá. Nhưng tôi chắc chắn em ấy sẽ ủng hộ tôi.” Ryuuto tựa lưng vào ghế, bày tỏ hết nỗi niềm cất giấu bao năm chuốc bỏ được bao gánh nặng.
Trở về hiện tại phiên tòa được mở ra nhờ vào tài năng của mình và bằng chứng chuẩn bị từ trước Rinne đã khiến cho lão viện trưởng lâm vào thế bị động. Nhưng lão cáo già này vốn đâu có dễ dàng gì bị đưa cổ cho bị xích.
Một đống bằng chứng giả đưa ra khiến Rinne bị lép vế, trước tình thế bất lợi đó cánh cửa phiên toà mở ra một người đàn ông trung niên bước vào. Sự xuất hiện đầy bất ngờ khiến tên viện trưởng cứng họng.
Bình thường là một ông bác bảo vệ hiền lành canh giữ viện nghiên cứu, thân thế thật sự của ông là cựu viện trưởng của viện nghiên cứu. Ông từng bị tên viện trưởng hiện tại sát hại do nắm được cái đuôi của hắn.
Ngày hắn sát hại ông ấy do cái tính chủ quan mà không biết đó chỉ là cái bẫy do cha Ryuuto và ông đặt ra. Tạo ra cái chết giả nhằm che mắt dư luận, với một thân phận mới theo dõi và chờ ngày kéo hắn ra ánh sáng mọi thứ đã đến hồi kết.
Những việc hắn làm được che giấu từng ấy năm cũng biết được mối quan hệ và khả năng của hắn như thế nào rồi. Nếu cẩn thận hơn câu chuyện sẽ không kết thúc thế này.
0 Bình luận