VOL 1 THẾ GIỚI MỚI

Chương 04 Thực nghiệm

Chương 04 Thực nghiệm

Sau một tháng cố gắng, Eliot đã thành công cảm nhận được dòng chảy ma lực. Để làm được việc này trước hết phải đánh thức nó bằng bất kỳ câu chú nào.

Miệng liên tục niệm, trong lúc nhắm mắt tập trung, cảm nhận sự giao động trong mạch ma lực. Vừa ghi chép, vừa thử nghiệm quá mệt mỏi, không có người hướng dẫn mà đi được chừng này là quá tốt rồi cậu cảm thán.

Trong quá trình cảm nhận được dòng chảy, Eliot phát hiện vài thứ hay ho, mỗi ma pháp chúng sẽ có một hình dạng nhất định. Cậu đã cố gắng hình dung ra hình dạng và thử nghiệm vài thứ.

Kết quả khiến cậu sửng sốt, chỉ cần nhớ hình dạng cấu trúc sau đó điều khiển dòng chảy đổ ma lực vào cấu trúc đó. Lúc này không cần niệm chú vẫn có thể sử dụng ma pháp.

Cậu đã thử với nhiều ma pháp khác nhau, kết quả nhận lại tương tự. Cấu trúc ma pháp trong cùng một thuộc tính chỉ có thay đổi một vài phần. Ma pháp cấp bậc càng cao, cấu trúc sẽ phức tạp hơn.

Mỗi thuộc tính có một cấu trúc chung, tạm gọi là “Cấu trúc gốc”. Chỉ cần cấu trúc này vẽ thêm vài nhánh theo, cân chỉnh sao cho phù hợp ta có thể tạo ra ma pháp mới. 

Cậu rút ra kết luận này cũng từ việc quan sát cấu trúc của các ma pháp khác trong cùng một thuộc tính. Nói thì dễ chứ làm cũng tương tự thì lượng ma pháp mới không ít ỏi như này.

Số lượng ở bậc sơ cấp cũng không nhiều chỉ trong khoảng 10 phép đổ xuống. Càng lên cao số lượng càng ít, tuy nhiên nó ít không có nghĩa là dễ học, dễ sử dụng chỉ riêng ma pháp sơ cấp cũng là cả bài toán. 

Dù cấu trúc đơn giản dễ nhớ nhưng việc nạp ma lực sao cho hợp lí cũng là vấn đề. Eliot đã nhớ được vài cấu trúc giờ đến bước thực hành, kế hoạch cũng đã được vạch ra.

Eliot chọn một khu đất trống, đầu tiên phải thử nghiệm bằng ma pháp đơn giản. Trước hết là niệm chú, sau đó cảm nhận dòng chảy, tiếp đó là sạc ma lực, cuối cùng thi triển ma pháp.

Niệm chú để hình thành cấu trúc tạo sự ổn định cho ma pháp, cảm nhận dòng chảy để kích thích ma lực tập chung lại một điểm. Sạc ma lực là bước quan trọng nhất quyết định sát thương và nhiều thứ khác. Bước cuối cùng ai cũng biết nó là gì rồi.

Thời gian dần trôi xế chiều đã đến Eliot nằm dài trên thảm cỏ cơ thể ướt nhẹp mồ hôi, gương mặt vô cùng mãn nguyện. Cậu đã thi triển ma pháp đầu tiên tuy chỉ là một phép đơn giản nhưng cậu rất vui vì làm được bằng chính nổ lực của bản thân.

Eliot ngồi này nắm chặt đôi bàn tay với nhiều hoài bảo và dự định, cậu đứng dậy rảo bước về nhà có lẽ do luyện tập nhiều quá mà bước đi của cậu không được vững. 

Về đến nhà cũng là lúc bữa ăn bắt đầu, mẹ đã soạn đồ ăn sẵn Eliot dù cơ thể mệt mỏi vẫn không quên việc của mình. Làm xong cậu mới ngồi vào bàn, tiếp đó vẫn là những việc thường ngày của cậu.

-Ngày hôm sau-

Trên chiếc bàn dài là đống tài liệu được xếp chồng lên nhau, bầu không khí vô cùng ngột ngạt. Chàng trai khá nổi bật với mái tóc đỏ, mặc một chiếc áo khoác da dày, ngũ quan nhu hòa, khoảng chừng hai mươi, đeo kính gọng đen đưa một xấp giấy nói.

“Số lượng nạn nhân bị bắt cóc ngày càng tăng lên anh thấy thế nào Nathan.” Nathan nhìn vào tập tài liệu chỉ biết lắc đầu, thở dài đáp.

“Còn thế nào nữa? Trước đây phạm vi chỉ ở vùng ngoại ô, giờ lan đến vương đô rồi đối tượng chủ yếu là trẻ em.”

“Chuyện này chưa giải quyết xong lại thêm chuyện, lũ này không biết mệt là gì à? Mà có nhất thiết ngày nghỉ kéo tôi đến nhà anh làm việc không vậy?” Chàng trai nói với vẻ mặt trách móc.

“Giờ không giải quyết mai lại thêm việc cũng như không, chi bằng giải quyết trong ngày nghỉ luôn đi.” Nathan từ tôn đáp trong khi mắt còn dán vào tập tài liệu.

“Cậu nói cũng đúng, tôi ghét công việc này quá.”

“Hai người dừng tay nghỉ ngơi một tí đi.” Từ trong bếp Anna mang ra ba tách trà, một đĩa trái cây đặt trên chiếc bàn đối diện.

“Cô tâm lý quá Anna, nghỉ tay tí đi Nathan.”

“Để tôi xem qua mấy cái này đã, cậu nghỉ trước đi.”

“Hết thuốc chữa với cậu luôn.” Cậu thanh niên đứng dậy hướng đến chiếc bàn đối diện cậu từ tốn kéo ghế. “Mời cô ngồi Anna.” Tư thế chuẩn mực của một quý ông, sau đó kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống.

“Cảm ơn cậu.” Anna ngồi xuống đưa tách trà cho cậu thanh niên, cậu thanh niên nhận lấy nhấp môi, sau đó lấy một miếng táo ăn.

“Trà ngon thật đấy Anna, táo còn rất ngọt nữa.”

 “Cám ơn cậu, Nathan với con trai tôi thích uống trà lắm nên tôi đã thử nghiệm phối hợp nhiều loại để được hương vị hiện tại.” Cô vừa nói gương mặt lộ rõ vẻ mãn nguyện.

“Ghen tị thật đấy! có vợ đẹp, yêu chồng con thế mà tên này chỉ toàn cắm đầu vào công việc, mà con trai cậu đâu rồi? Sao nãy giờ tôi không thấy?”

“Thằng bé giống cha nó lắm, một khi chú tâm vào việc gì là không để ý thứ gì khác. Ai mà tin được nó chỉ mới ba tuổi chứ.”

Nói ra những lời này gương mặt của cô có chút buồn, trừ lúc Eliot là trẻ sơ sinh từ lúc biết đi hầu hết mọi thứ cậu tự giải quyết, té không khóc, không kêu ca, quấy phá như những đứa trẻ khác.

Tuy không có gì phàn nàn nhưng vì quá tự lập so với tuổi, thành ra rất ít khi cậu cần sự trợ giúp từ cha mẹ. Điều này khiến Anna vừa vui, nhưng cũng buồn.

“Tôi thấy cũng tốt mà chẳng phải đỡ mệt hơn sao?”

“Trai tân như cậu thì biết gì chứ?” Lời nói của Nathan khiến cậu thanh niên chết lặng, còn Anna che miệng cười khúc khích.

Trên phòng Eliot, mọi thứ đã được cậu dọn gọn gàng trước mắt là đống chữ dài ngoằng. Sau khoảng thời gian suy nghĩ an toàn nhất thì nên thử ma pháp  phong.

Lúc này cậu thử nghiệm dùng cấu trúc để thi triển ma pháp không thông qua niệm chú, ma pháp cậu dùng làm chuột bạch tên là “Trụ khí” một phép sơ cấp hệ phong.

Để dễ kiểm soát cậu sẽ niệm chú trước sau đó thử phương pháp thi triển bằng cấu trúc sau. “Hỡi những tinh linh của gió hay tụ tập nơi đây ban cho ta niềm hy vọng-Trụ khí.”

Từ trên lòng bàn tay không khí xung quanh tích tụ lại, hình thành một khối trụ giống như lốc xoáy tí hon. Theo mô tả đổ mana vào càng nhiều khi niệm phép thì khối khí càng lớn, sát thương tạo ra càng lớn.

Bản chất là ma pháp sơ cấp sát thương chỉ gây ra vết thương nhỏ, mang tính chất hù dọa là chính. Thế mà câu chú dài đọc mỏi cả miệng, Eliot thở dài vì không biết còn bao nhiêu ma pháp tương tự nữa.

Tiếp theo đến phương pháp dùng cấu trúc, vì lén lút luyện tập trong nhà nên phải cẩn thận dù ma pháp này có vô dụng đi chăng nữa. Kết quả bằng 80% so với niệm chú.

Việc này cậu đã lường trước, câu chú vốn được kết tinh từ kinh nghiệm của những người đi trước và nó cũng là phương pháp tốt nhất để đạt tối đa hiệu quả. Hao hụt 20% là một con số không nhỏ, phải giảm độ hao hụt xuống càng thấp càng tốt.

Nếu xét về mặt tích cực thời gian ra đòn nhanh hơn đáng kể, nên hao hụt như này cũng không phải quá lớn. Sau đó cậu thử thêm vài ma pháp bằng cả hai phương pháp, chênh lệch giao động trong khoảng 80-86%.

Ma pháp sơ cấp chênh lệch đã lớn thế này, ma pháp trung cấp còn chênh lệch cao cỡ nào. Một suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu,  BÙM bức tường trước mắt cậu bị phá huỷ. 

Tác nhân của việc này đến từ [Phong lực] ma pháp trung cấp thuộc tính phong, tạo ra một cơn gió đẩy lùi mục tiêu. Mô tả trông khá vô hại  nhưng không ngờ nó lại đến mức này. Tiếng động quá lớn khiến cả ba người bên dưới chạy lên.

 “Có chuyện gì vậy Eliot?”

Gương mặt Anna vô cùng hoảng hốt, Nathan có vẻ bình tĩnh hơn, còn thanh niên tóc đỏ ngó nghiêng. Cuối cùng cả ba dán mắt vào cái lỗ to tướng trước mặt.

Tay còn ôm quyển sách ma pháp, có giấu cũng chẳng có cách chối từng giọt mô hôi lạnh tiết ra. Giờ chỉ còn cách nhận lỗi để giảm tội, nói là làm Eliot cố trưng ra vẻ mặt vô tội, cúi mặt, mắt nhìn xuống sàn nhà.

“Con xin lỗi con đang thử học ma pháp nên mới ra như thế này.”

“Con sử dụng ma pháp gì vậy?” Vì cúi đầu cậu không nhìn rõ gương mặt cha mình, với tính cách của ông dù trong tình cảnh nào chắc chắn vẫn trưng ra vẻ mặt bình tĩnh.

“Một ma pháp trung cấp tên [Phong lực].” Nathan im lặng, không ngoài dự đoán Anna chạy đến lột quần cậu, liên hoàn tát có làm thì có chịu. Sau trận mưa tát cậu quỳ xuống, không dám nhìn thẳng mặt mẹ mình.

Tuy không nhìn nhưng cậu có thể cảm nhận được khí tức đáng sợ của mẹ. Thanh niên tóc đỏ nhìn lổ hổng sau đó nhìn cậu, cười nói.

“Bị Anna đánh vậy mà không khóc nhóc lì thật đấy.” Anh ta tiến lại bức tường nhìn một lúc hỏi.

“Nathan cậu có dạy thằng nhóc mở cảm nhận dòng chảy ma lực không vậy?”

“Cả tôi lẫn Anna đều không, thằng nhóc còn quá nhỏ tôi còn chưa hết bất ngờ đây. Không chỉ cảm nhận được dòng chảy mà còn thi triển được ma pháp trung cấp.” Lúc này vẻ mặt của Nathan có chút giao động nhưng biểu cảm lại rất vui.

“Nhóc có thể nói cho ta biết những gì nhóc đã làm không?” Thanh niên tóc đỏ đặt tay lên vai cậu, mỉm cười hỏi. Giờ đến nước này rồi giấu cũng chẳng được, Eliot nói ra những gì cần nói, trừ phương pháp định hình cấu trúc.

“Con trai hai người là thiên tài à? Không có người chỉ dẫn, trong một tháng chỉ với chỉ dẫn trong sách mà tìm hiểu đến mức này rồi.” Anh thanh niên vẫn không tin vào mắt mình.

“Giờ ta phải làm gì đây ông xã.”

“Còn làm gì nữa mời gia sư cho con thôi, con nó có tài mà ta không giúp phát huy thì uổng quá. Chưa kể còn nhỏ tuổi nữa.” Cha nói với giọng hào hứng, anh thanh niên tóc đỏ với dự cảm chẳng lành nên tiếng hỏi.

“Nathan không lẽ mai cậu định nghỉ à?” Nathan gật đầu, gương mặt anh thanh niên tối sầm chạy đến ôm chân ông.

“Cậu đừng bỏ tôi lại mà, cậu nghỉ đống tài liệu ai giải quyết?”

 “Không phải câu từng nói tôi phải quan tâm đến sức khỏe sao? Tôi tin tưởng cậu và mọi người.” Nathan đặt tay lên vai anh thanh niên mỉm cười đáp, còn anh ta gương mặt tối sầm. Anna lại gần bế Eliot lên, gương mặt bà vẫn nghiêm túc như mọi khi.

“Con đúng là lì lợm thật đấy, mẹ biết con giữ quyển sách cứ nghĩ con sẽ bỏ cuộc. Mẹ đã xem thường con rồi, đứng có bỏ cuộc giữa chừng đấy Eli.” 

Nói xong Anna cười dịu dàng, ôm cậu vào lòng gương mặt vô cùng hạnh phúc. Còn thanh niên tóc đỏ vẫn ôm chân Nathan, nhưng anh chả mấy quan tâm. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!